Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6
siméon chiến đấu

Mãi một lúc lâu, hai người họ mới gỡ được tay Ya-Bon ra. Mặc dù đã chết, anh chàng người Sénégal vẫn nhất quyết không buông con mồi; những ngón tay cứng như sắt, lại thêm móng tay sắc như vuốt hổ, bấu chặt vào cổ kẻ thù, khiến lão chỉ còn biết rên rỉ, mất hết sinh lực và ngất lịm đi.

Họ thấy trên mặt sân rải sỏi có khẩu súng lục của Siméon.

“Lão may mắn đấy, lão già khốn kiếp.” Don Luis nói khẽ. “Ya-Bon chưa kịp bóp chết lão trước khi lão nổ súng. Nhưng đừng vội mừng. Ya-Bon đã tha chết cho lão, thế mà lão dám giết cậu ta! Đã thế, lão lo viết thư trăng trối cho người nhà và đặt sẵn chỗ dưới kia đi! De profundis [17] , Diodokis!”

Và, run run trong nỗi xúc động, anh ta nói tiếp: “Ya-Bon đáng thương, cậu ta đã cứu tôi thoát khỏi cái chết bi thảm hồi ở châu Phi... và hôm nay, cậu ta đã mất vì làm theo lệnh của tôi. Ôi, Ya-Bon đáng thương!”

Don Luis đưa tay vuốt mắt cho anh lính Sénégal tội nghiệp. Anh ta quỳ xuống, hôn lên vầng trán đẫm máu của người đã khuất, thì thầm vào tai Ya-Bon những lời thống thiết, trìu mến và thề sẽ trả thù...

Rồi Patrice giúp Don Luis đưa thi hài người bạn trung thành vào căn phòng nhỏ kế bên xưởng vẽ.

“Tối nay, khi thảm kịch này kết thúc, chúng ta sẽ báo cảnh sát, Đại úy ạ. Còn bây giờ, phải trả thù cho cậu ta và cho cả những người khác nữa.”

Xong xuôi, Don Luis bắt đầu xem xét kĩ lưỡng nơi xảy ra cuộc vật lộn, sau đó, anh ta quay lại chỗ Ya-Bon, rồi tới Siméon. Anh ta kiểm tra thật tỉ mỉ quần áo và giày của lão.

Patrice đang đối mặt với kẻ thù khủng khiếp của mình. Anh đặt lão dựa vào tường căn nhà, trừng trừng nhìn lão với ánh mắt đầy căm hờn. Siméon! Siméon Diodokis, tên ác quỷ bỉ ổi mới hai ngày trước vừa mưu hại anh và Coralie, lão cúi xuống ô cửa kính trên trần nhà, vừa nhìn họ bị giày vò vừa cười sằng sặc! Siméon Diodokis, con thú dữ ấy giờ lại vùi Coralie xuống một cái hố nào đó để tha hồ hành hạ cô!

Lão có vẻ đau đớn lắm. Lão thở rất khó nhọc. Khí quản của lão chắc chắn đã bị bàn tay sắt của Ya-Bon làm tổn thương. Cặp kính màu vàng của lão đã văng ra trong lúc vật lộn. Đôi lông mày sâu róm màu muối tiêu rủ xuống tận cặp mí mắt nặng trình trịch.

Don Luis nói: “Khám người lão đi, Đại úy.”

Nhưng, thấy Patrice không muốn làm việc đó, anh ta tự mình lục túi áo khoác ngoài của lão và lấy ra một cái ví rồi đưa cho viên Đại úy.

Trong ví có một thẻ cư trú ghi tên Siméon Diodokis, quốc tịch Hy Lạp, ở một góc thẻ có dán một tấm ảnh nhỏ. Trong ảnh, Siméon vẫn quấn cái khăn to sù sụ che nửa mặt, vẫn đeo cặp kính màu vàng và để tóc dài... Tấm ảnh mới chụp gần đây, có dấu của Sở Cảnh sát đóng vào tháng Mười hai năm 1914. Ngoài ra còn có một số giấy tờ, hóa đơn, thư báo gửi cho Siméon dưới tư cách là thư ký của Essarès, và trong số những giấy tờ đó, có một bức thư của ông lão gác cổng Amédée Vacherot.

Trong thư viết:

“Ông Siméon kính mến,

Tôi thành công rồi. Một cậu bạn trẻ của tôi đã chụp được bức ảnh của bà Essarès và Patrice ở trạm cứu thương lúc họ đang đứng nói chuyện cạnh nhau. Tôi rất mừng vì đã có thể làm ông hài lòng. Nhưng đến khi nào ông mới nói sự thật cho con trai mình biết? Cậu ấy mà biết sự thật, ắt sẽ vui lắm đấy!”

Dưới chân lá thư có mấy dòng do chính Siméon viết, một dạng ghi chú cá nhân:

“Lại một lần nữa, mình phải nghiêm túc cam đoan với chính mình: Mình tuyệt đối sẽ không tiết lộ điều gì với con trai yêu quý cho đến khi trả được thù cho vị hôn thê của mình, Coralie yêu dấu, và trước khi hai con Patrice và Coralie được tự do yêu đương và nên duyên với nhau.”

“Đây có đúng là chữ của cha anh không?” Don Luis hỏi.

“Đúng!” Patrice hoang mang đáp. “Và cũng là nét chữ trên những bức thư con người khốn khổ đó gửi cho ông bạn Vacherot... Ôi! Kinh tởm quá!... Con người này... Lão khốn này!”

Siméon đã hơi nhúc nhích được. Nhiều lần, lão hé mắt ra rồi lại nhắm. Rồi, lão cũng tỉnh lại hoàn toàn. Lão nhìn Patrice. Ngay lập tức, anh hỏi lão, giọng nghèn nghẹt: “Coralie đâu?”

Siméon vẫn còn đang mụ mị, dường như lão không hiểu câu hỏi, lão cứ ngây ngô nhìn Patrice mãi. Patrice buộc phải nhắc lại, giọng đanh hơn: “Coralie đâu? Ông đã làm gì cô ấy? Ông nhốt cô ấy ở đâu? Cô ấy chết mất!”

Dần dần, Siméon cũng lấy lại nhận thức. Lão mấp máy: “Patrice... Patrice...”

Rồi lão nhìn xung quanh, nhìn Don Luis, và không nghi ngờ gì nữa, lão cũng đã nhớ lại trận chiến với Ya-Bon. Lão nhắm mắt lại. Nhưng cơn giận của Patrice càng bùng lên dữ dội hơn.

“Ông có nghe không đấy?” Anh quát lớn. “Tôi không chờ lâu hơn nữa đâu! Mau trả lời ngay! Tính mạng của ông phụ thuộc cả vào câu trả lời đấy!”

Lão già lại mở to cặp mắt. Mắt lão đỏ ngầu và xung quanh cũng có viền đỏ. Lão trỏ vào cổ, ra điều mình không nói được. Cuối cùng, sau nhiều cố gắng, lão cũng khò khè lên tiếng: “Patrice! Con đấy ư?... Ta đợi giây phút này từ rất lâu rồi!... Và ngày hôm nay, chúng ta lại đối mặt với nhau như những kẻ thù…”

“Những kẻ thù không đội trời chung.” Patrice gằn giọng, ngắt lời. “Cái chết đứng ở giữa hai chúng ta: Cái chết của Ya-Bon, và có thể là cái chết của Coralie nữa... Cô ấy đang ở đâu? Nói mau, nếu không...”

“Patrice... Có thật là con đấy không?” Lão già vẫn thều thào nhắc lại.

Cách xưng hô thân mật của lão làm Patrice tức điên. Anh túm lấy ve áo khoác của lão và lắc thật mạnh. Nhưng Siméon đã nhìn thấy chiếc ví Patrice cầm trong bàn tay còn lại. Lão không hề chống cự trước hành động thô bạo của anh. Lão chỉ rên rỉ: “Con làm ta đau đấy, Patrice ơi. Con hẳn đã đọc được mấy chữ trong ấy và biết mối quan hệ giữa hai ta rồi. Ôi, đáng ra ta phải hạnh phúc...”

Patrice buông lão ra và nhìn lão bằng ánh mắt kinh hoàng. Anh trầm giọng xuống và nói: “Tôi cấm ông nói về chuyện đó! Tôi không tin! Đó là chuyện không bao giờ xảy ra!”

“Đó là sự thật, Patrice ạ.”

“Ông nói láo! Ông nói láo!” Viên Đại úy gầm lên. Anh không tài nào giữ được bình tĩnh nữa, nỗi đau lớn đến độ làm khuôn mặt anh biến dạng.

“A, ta thấy con cũng đoán ra rồi. Nếu đã vậy, ta không cần phải giải thích nữa...”

“Ông nói dối!... Nếu những gì ông nói là sự thật, tại sao ông lại lập mưu hãm hại Coralie và tôi? Tại sao ông cố giết chết chúng tôi?”

“Ta đã phát điên, Patrice ạ. Phải, lúc đó, ta đã phát điên. Tất cả những bi kịch xưa kia đã làm đầu óc ta rối loạn. Cái chết của Coralie mà ta yêu... và rồi cuộc đời đau khổ dưới cái bóng của Essarès... và rồi... và rồi, trên tất thảy, vàng!... Ta đã muốn giết chết hai con thật ư? Ôi, ta cũng không nhớ nữa... Ta không nhớ nhiều lắm, ta chỉ nhớ ta từng gặp một cơn ác mộng: trong căn nhà nhỏ này, đúng không nhỉ? Cũng giống y như ngày trước... Ôi! Con điên! Đúng là một nhục hình Ta giống như một tên tù khổ sai, bị ép buộc phải làm những việc trái với ý muốn của mình!... Vậy là ở trong nhà, cũng y hệt như ngày xưa, phải không? Cũng cùng một cách đó, phải không? Cũng những dụng cụ giống y như ngày trước?... Ôi, phải rồi, trong cơn ác mộng kinh hoàng đó, ta đã phải nếm lại nỗi thống khổ tột cùng của ta và của cả người mà ta yêu... Nhưng, thay vì bị hành hạ, lần này, chính ta lại hành hạ các con... Ôi, đau đớn quá!”

Lão hạ giọng thật thấp, ngập ngừng và đứt quãng, và tỏ ra đang phải chịu đựng một nỗi đau không bút nào tả xiết, vượt quá sức chịu đựng. Patrice nghe lão nói, càng lúc càng thấy băn khoăn. Don Luis không rời mắt khỏi lão, tuồng như muốn xem lão già kia định tiến tới đâu. Siméon lại tiếp tục nỉ non: “Patrice tội nghiệp của ta! Ta thương con biết nhường nào... Thế mà oái oăm thay! Giờ con lại trở thành kẻ thù lớn nhất của ta!... Làm sao để mọi chuyện khác đi được bây giờ?... Làm thế nào để con có thể quên đi đây?... Ôi! Sao người ta không nhốt ta lại sau khi Essarès chết chứ? Đó chính là lúc ta thấy mình dần mất đi sự tỉnh táo mà...”

“Nói như vậy, chính ông đã giết lão ta sao?” Patrice hỏi. “Không, không chỉ là thế này: Ai đó đã cướp mất cơ hội trả thù của ta!”

“Ai?”

“Ta không biết... Toàn bộ chuyện đó quá khó hiểu... Thôi, đừng nói thêm gì nữa... Ta đau đớn quá... Ta đã phải chịu đựng rất nhiều sau cái chết của Coralie.”

“Của Coralie sao?” Patrice bất giác kêu lên thảng thốt.

“Phải, của người phụ nữ ta yêu... Còn với Coralie Bé, ta cũng đã phải chịu nhiều đau đớn vì con bé... Lẽ ra con bé không nên lấy Essarès, như thế, có lẽ những chuyện tồi tệ này đã không bao giờ xảy ra...”

Patrice rên lên, trái tim anh như thắt lại. “Cô ấy ở đâu?”

“Ta không thể cho con biết được.”

“Ôi không!” Patrice thét lớn, người anh run lên vì giận dữ. “Ý ông là cô ấy đã chết rồi sao?”

“Không, không, con bé còn sống, ta xin thề!”

“Vậy thì cô ấy ở đâu? Giờ này chỉ có duy nhất một điều quan trọng mà thôi. Tất cả những điều còn lại đều thuộc về dĩ vãng. Và điều đó chính là sinh mạng của một con người, sinh mạng của Coralie...”

“Nghe này!”

Siméon ngừng lại một chút và liếc sang nhìn Don Luis. Lão nói: “Ta rất muốn nói... nhưng…”

“Có gì cản trở ông?”

“Sự có mặt của người đàn ông kia, Patrice ạ. Trước hết, phải đuổi hắn ra ngoài đã!”

Don Luis Perenna cười lớn: “Người đàn ông kia” là tôi phải không?”

“Phải, là ông.”

“Tức là tôi phải đi ra ngoài mới được?”

“Đúng!”

“Nếu tôi chịu ra ngoài, lão sẽ nói ra chỗ giấu Coralie sao, lão giặc già?”

“Đúng!”

Don Luis càng cười to hơn. “Ồ, tất nhiên rồi! Mẹ Coralie bị vùi xuống chỗ giấu mấy túi vàng mà. Cứu Coralie cũng có nghĩa là giao mấy túi vàng ra đấy.”

“Vậy thì sao?” Patrice hỏi, giọng có chút xẵng.

“Chà, Đại úy ạ.” Don Luis đáp, và tất nhiên, anh ta không quên chêm vào đó giọng giễu cợt thường ngày. “Giả sử ông Siméon đáng kính đây gợi ý xin được tạm thả tự do để có thể tới đón Coralie của anh ra, hẳn anh cũng chấp nhận ấy nhỉ?”

“Không!”

“Không à? Anh không có một chút lòng tin vào con người này ư? Anh không tin là đúng đấy. Ông Siméon đáng kính, mặc dù bị điên, nhưng đã chứng minh mình có một năng lực trí óc siêu phàm và cân bằng khi xỏ mũi chúng ta và dắt đi một vòng Mantes. Như vậy, sẽ rất nguy hiểm nếu anh tin vào lời hứa của lão, dù chỉ một tí xíu. Hậu quả là...”

“Hậu quả?”

“Thế này nhé, Đại úy, ông Siméon đáng kính định sẽ trao đổi với anh, kiểu như: Coralie sẽ về với anh, nhưng vàng thì phải về với lão.”

“Thế thì sao?”

“Thế thì sao á? Thì thật hoàn hảo khi chỉ có một mình anh với lão. Hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận. Nhưng lại còn có cả tôi ở đây nữa... Ôi trời đất ơi!”

Patrice đứng dậy. Anh bước tới trước mặt Don Luis và nói, giọng bây giờ đã lộ rõ vẻ chống đối: “Tôi chắc là ông sẽ không phản đối gì. Đây là chuyện sinh mạng con người.”

“Tất nhiên rồi! Nhưng mặt khác, đây còn là chuyện ba trăm triệu franc nữa.”

“Vậy là ông phản đối?”

“Đúng, tôi phản đối.”

“Ông nỡ phản đối khi có một người phụ nữ sắp trút hơi thở cuối cùng ư? Ông thà để cô ấy phải chết sao? Nghe này, có vẻ như ông quên mất rằng đây là chuyện của tôi, rằng... rằng...”

Hai người đàn ông mặt đối mặt. Don Luis vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên pha chút giễu cợt, đã thế, anh ta lại còn tỏ vẻ như mình biết nhiều hơn những gì mình nói ra, điều đó khiến Patrice bực bội trong lòng. Trong thâm tâm, Patrice vừa khuất phục trước cái uy của Don Luis, lại vừa không bằng lòng và còn thấy có chút xấu hổ nhất định khi chịu sự giúp đỡ của một người mà mình biết rõ quá khứ. Anh nắm chặt bàn tay và gắt lên: “Ông thực sự phản đối đấy à?”

“Đúng!” Don Luis điềm nhiên nói. “Đúng thế, Đại úy ạ, tôi phản đối vụ trao đổi mà tôi thấy rất bất hợp lý ấy. Một vụ lừa bịp thì đúng hơn. Ái chà! Ba trăm triệu franc. Lộc trời cho to như thế mà bỏ được à? Không bao giờ! Nhưng để yên cho anh ở lại một mình với ông Siméon đáng kính đây thì tôi không phản đối lấy một lời... Tuy nhiên tôi không đi xa đâu. Thế đã vừa lòng lão chưa, lão Siméon?”

“Rồi!”

“Úi chà! Hai người thỏa thuận với nhau đi nhé! Cứ chốt với nhau. Ông Siméon đáng kính, hoàn toàn tin tưởng nơi con trai mình, sẽ nói cho anh biết vàng giấu ở đâu, và anh sẽ giải thoát cho Coralie của mình.”

“Thế còn ông? Ông thì sao?” Patrice tức giận, gắt.

“Tôi ấy à? Tôi sẽ hoàn thành cuộc điều tra nho nhỏ của mình về hiện tại và quá khứ bằng cách vào thăm lại căn phòng nơi anh và Coralie suýt chết, Đại úy ạ. Gặp lại anh sau nhé! Mà này, anh có làm gì đi nữa thì cũng phải thật thận trọng đấy!”

Nói rồi, Don Luis bật đèn pin lên, bước vào nhà và đi thẳng vào trong xưởng. Patrice thấy những tia sáng nhảy nhót trên mấy tấm ván giữa những ô cửa sổ đã bị xây bít lại. “Ông ta đi rồi đấy.” Anh quay lại, nói với Siméon, giọng ra lệnh. “Ông nói mau lên đi!”

“Con có chắc hắn ta không nghe trộm không đấy?”

“Chắc như đinh đóng cột.”

“Phải cẩn thận với hắn, Patrice ạ. Hắn chỉ muốn chiếm trọn số vàng và giữ riêng cho mình thôi.”

Patrice bắt đầu mất bình tĩnh. “Đừng mất thì giờ nữa. Tới chỗ Coralie đi!”

“Ta đã nói với con rồi: Coralie vẫn còn sống.”

“Cô ấy vẫn còn sống lúc ông bỏ đi, nhưng từ đó đến giờ...”

“Phải rồi, từ lúc đó đến giờ...”

“Từ lúc đó đến giờ thì sao? Ông cũng không chắc được à?”

“Đúng là không nói được gì thật. Ta đi lúc đêm, từ năm hay sáu tiếng trước rồi, ta sợ là...”

Patrice thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng. Anh muốn làm đủ mọi cách để nghe được câu quyết định; đồng thời, anh cũng suýt bóp cổ lão già để trừng phạt lão. Nhưng rồi, anh cũng làm chủ được mình.

“Đừng có phí thời gian nữa!” Anh nhắc lại. “Ông đừng có dài dòng. Mau chỉ đường cho tôi đến đó.”

“Không, chúng ta sẽ cùng đi.”

“Ông không đủ sức đâu.”

“Đủ, đủ chứ, ta có được... Không xa lắm đâu. Chỉ có điều, chỉ có điều, nghe ta nói này...”

Lão già có vẻ đã kiệt sức. Thỉnh thoảng hơi thở của lão lại đứt quãng, như thể bàn tay của Ya-Bon vẫn đang bấu chặt lấy cổ lão. Lão gục xuống, rên rỉ.

Patrice cúi xuống và nói: “Tôi đang nghe đây. Nhưng Chúa ơi, nhanh lên!”

“Được rồi!” Siméon nói. “Được rồi! Ở đằng kia... Chỉ mấy phút nữa thôi, Coralie sẽ được tự do. Nhưng với một điều kiện, chỉ một điều kiện này thôi, Patrice ạ...”

“Tôi chấp nhận. Điều kiện gì?”

“Con phải thề, thề trước tính mạng của Coralie rằng con sẽ không động đến số vàng đó và không một ai biết...”

“Tôi lấy tính mạng của Coralie ra để thề.”

“Con thề rồi, phải... nhưng còn gã kia, thằng bạn chết tiệt của con thì sao? Hắn sẽ theo dõi chúng ta... Hắn sẽ nhìn thấy.

“Không đâu!”

“Có, có đấy... Trừ phi con bằng lòng.”

“Bằng lòng cái gì nữa? Ôi trời đất quỷ thần ơi! Nói đi!”

“Ta nói ngay đây. Nghe này. Con nhớ nhé, chúng ta phải đi cứu Coralie đấy... và phải nhanh lên... bằng không...”

Patrice thở hổn hển, chân trái co lại, gần như khuỵu xuống.

“Vậy thì mau đi thôi!” Anh quýnh quáng nói với kẻ thù của mình. “Mau đi thôi, vì Coralie...”

“Phải, phải, nhưng còn gã kia...”

“Trời ơi! Coralie là trên hết!”

“Con nói gì thế? Nhỡ hắn nhìn thấy chúng ta thì sao? Nhỡ hắn cướp hết vàng của ta thì sao?”

“Quan trọng gì đâu cơ chứ!”

“Ối! Không nói thế được đâu, Patrice a!... Vàng! Mọi vấn đề đều nằm ở đó! Từ khi chỗ vàng đó là của ta, đời ta đã thay đổi. Quá khứ không còn quan trọng nữa... Cả hận thù, cả yêu thương cũng thế... Tất thảy đều không quan trọng... Chỉ độc có vàng, hàng nghìn túi vàng mà thôi... Ta thà chết... và mặc cho Coralie chết... và nhìn cả thế giới này biến mất...”

“Này! Tóm lại là ông muốn gì? Ông còn đòi hỏi cái gì nữa?”

Patrice nắm chặt lấy hai cánh tay của kẻ là cha anh, kẻ anh chưa bao giờ thù hận dữ dội, điên cuồng hơn thế. Anh dốc hết lòng van xin lão. Thậm chí, anh còn sẵn sàng nhỏ lệ nếu những giọt nước mắt có thể làm lão xiêu lòng.

“Ông muốn gì?”

“Ta sẽ nói với con ngay đây. Nghe này! Hắn ta ở đằng kia, đúng không?”

“Đúng!”

“Trong xưởng à?”

“Phải!”

“Nếu thế... hắn không được ra ngoài này...”

“Sao?”

“Chừng nào chúng ta còn chưa xong việc, hắn còn phải ở trong đó.”

“Nhưng….”

“Đơn giản lắm. Hãy hiểu cho ta. Con chỉ phải làm một động tác duy nhất này thôi... là đóng cửa lại, nhốt hắn bên trong. Khóa bị phá rồi, nhưng vẫn còn hai cái chốt, thế là đủ... Con bằng lòng không?”

Patrice gạt phắt đi. “Ông điên rồi! Tôi có bằng lòng không á?... Gì chứ? Đó là người đã cứu mạng tôi! Ông ấy đã cứu mạng Coralie!”

“Nhưng giờ hắn là người khiến con bé mất mạng. Nghĩ mà xem: Nếu hắn không có ở đây, nếu hắn không can dự vào việc này, Coralie sẽ được tự do. Con bằng lòng không?”

“Không!”

“Sao lại không? Con có biết gã đó là ai không? Hắn là một tên cướp... một thằng khốn nạn trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất là chiếm trọn được chỗ vàng ấy. Con phải thận trọng chứ! Nào, Patrice, bất hợp lý lắm, đúng không? Con có bằng lòng không?”

“Không, nghìn lần không!”

“Thế thì quá tệ cho Coralie... Ồ, đúng rồi, ta thấy con vẫn chưa nắm được chính xác tình hình bây giờ. Đến lúc rồi đấy, Patrice ạ. Mà có khi giờ đã quá muộn rồi.”

“Câm miệng!”

“Nhưng đúng thế đấy, con cần phải biết tình hình và phải chịu trách nhiệm phần con. Khi thằng da đen chết tiệt kia đuổi theo ta, ta đã phải bỏ lại Coralie, ta định chừng một, hai tiếng sau sẽ quay lại đưa Coralie ra. Rồi sau đó... sau đó, con cũng biết điều gì xảy ra rồi đấy... Lúc đó là mười một giờ đêm... Gần tám tiếng trước rồi... Con tự suy nghĩ đi nhé...”

Patrice siết chặt tay. Anh không ngờ lão có thể giày vò người khác tới mức độ thế này. Và Siméon lại tiếp tục tấn công anh không thương xót. “Con bé không thể thở được, ta thề đấy!... Chỉ có một lượng không khí rất nhỏ lọt được vào chỗ đó thôi... Chưa kể, ta không biết liệu tất cả những thứ đang che chắn và bảo vệ cho con bé có bị sập xuống hay không nữa. Nếu có thì con bé đang ngạt thở… trong khi con lại đứng đây đôi co với ta... Nghe này, con nhốt gã kia trong phòng chừng mười phút thôi thì đã làm sao?... Không quá mười phút đâu, con ạ. Con vẫn còn do dự à? Thế thì chính con là người giết chết Coralie đấy, Patrice ạ. Con cứ nghĩ kĩ đi, kẻo lại chôn sống con bé!”

Patrice đứng bật dậy. Anh đã hạ quyết tâm. Vào lúc đó, không một hành động nào, dù có đau đớn đến mấy, có thể ngăn cản được anh. Và những gì Siméon đòi hỏi cũng không to tát gì lắm.

“Ông muốn tôi làm gì? Mau ra lệnh đi!”

Lão già thì thầm: “Con biết ta muốn gì rồi mà. Rất đơn giản. Tới chỗ cánh cửa kia, cài chốt lại rồi quay về đây.”

“Đây là điều kiện cuối cùng rồi chứ? Không còn điều kiện nào khác nữa chứ?”

“Không hề! Con cứ làm theo đi, rồi Coralie sẽ được trả tự do trong nháy mắt.”

Viên Đại úy mạnh mẽ bước nhanh về phía căn nhà và băng qua sảnh.

Phía cuối xưởng, ánh đèn pin vẫn chạy lên chạy xuống trên bờ tường.

Anh không nói một lời. Anh cũng chẳng hề do dự. Anh sập cửa vào thật mạnh, cài cả hai cái chốt rồi vội vã quay trở ra. Anh cảm thấy nhẹ nhõm. Đó là một việc đê tiện, nhưng anh thấy mình đã hoàn thành một nhiệm vụ bắt buộc và cấp bách.

“Xong rồi đấy.” Anh nói. “Nhanh lên thôi!”

“Đỡ ta dậy với.” Lão già nói. “Ta không đứng dậy nổi.”

Patrice xốc nách lão để kéo lão đứng dậy. Nhưng anh vẫn phải dìu lão đi, vì chân lão yếu quá, cứ run bần bật, muốn khuyu ngay xuống.

“Ôi! Thật đáng nguyền rủa!” Siméon tru tréo. “Sao thằng da đen khốn kiếp đó không giết quách ta đi cho rồi. Ta cũng ngạt thở quá. Ta không đi nổi nữa.”

Patrice gần như phải cõng lão lên, còn lão thì thở hồng hộc như sắp đứt hơi đến nơi.

“Đường này... Rồi, giờ thì đi thẳng…”

Họ đi qua góc căn nhà và tiến về phía hai ngôi mộ.

“Con có chắc mình đã cài chặt cửa rồi không đấy?” Lão già lại tiếp tục lải nhải. “Có, đúng không? Ta cũng nghe thấy có tiếng sập cửa. Ôi chao, gã kinh khủng ra phết đấy! Con phải cảnh giác mới được. Mà con đã thề sẽ không nói bất cứ điều gì rồi, nhớ chứ? Con thề lại một lần nữa xem nào, con lấy những kỷ niệm của mẹ con... À mà không, tốt hơn là lấy Coralie ra thề đi... Rằng con bé sẽ phải chết ngay tại chỗ nếu con phản bội lời thề!”

Lão dừng lại. Một cơn co thắt ngăn lão bước tiếp. Mãi đến lúc cố hít được một chút không khí vào phổi, lão mới đi tiếp được. Dẫu vậy, lão vẫn cố nói: “Ta có thể yên tâm mà, đúng không? Vả lại, con đâu có quan tâm đến vàng. Nếu thế, việc gì con phải nói ra với ai chứ? Thôi, dù thế nào đi nữa, con cứ thề sẽ giữ kín bí mật đi. Nào, hãy thề đi. Thế là tốt nhất. Thề danh dự đi xem nào!”

Patrice vẫn đang đỡ ngang lưng lão. Phải động vào người lão, ôm lấy lão và chầm chậm nhích từng bước thế này khiến anh thấy vô cùng khủng khiếp, nhưng dẫu có đau đớn cực độ, anh vẫn cắn răng chịu đựng vì Coralie. Tiếp xúc với lão già kinh tởm gần đến thế này, anh chỉ muốn tiện thể bóp chết lão luôn. Nhưng, một câu nói kinh tởm cứ vang vọng mãi trong thâm tâm anh: “Mình là con trai ông ta... Mình là con trai ông ta...”

“Đây rồi!” Siméon nói.

“Đây á? Nhưng đây là mộ mà.”

“Mộ của Coralie và ta. Đây là cái đích chúng ta phải đến.” Lão quay nhìn xung quanh, lo lắng hỏi: “Ối! Có dấu chân! Khi nào quay ra, con sẽ xóa hết chúng đi chứ? Vì nếu hắn mà thấy, hắn sẽ lần theo dấu vết của chúng ta và hắn sẽ biết đây là nơi...”

Patrice hét lên: “Không việc gì phải sợ hết! Nhanh lên đi! Coralie ở đây à? Dưới này á? Bị chôn sống sao? Ôi, khủng khiếp quá!”

Dường như với Patrice, một phút trôi qua lúc này còn hơn cả một giờ chậm trễ, và chỉ cần một giây lưỡng lự hay một nước đi sai thôi sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến an nguy của Coralie, anh sẽ mất cô vĩnh viễn. Anh đã thề tất cả mọi điều mình được yêu cầu. Anh lấy tính mạng của Coralie ra để thề. Anh lấy cả danh dự của mình ra nữa. Lúc này, không một việc gì anh không dám làm để cứu cô.

Siméon quỳ xuống bãi cỏ bên dưới ngôi đền nhỏ và đưa tay ra chỉ.

“Đây...” Lão nói. “Ngay bên dưới này.”

“Thật sao? Dưới tấm bia mộ á?”

“Đúng vậy!”

“Vậy là bia đá có thể nhấc lên được?” Patrice nóng ruột, hỏi.

“Đúng!”

“Nhưng một mình tôi không nhấc nổi. Không được rồi. Phải có ba người mới được.”

“Không!” Lão già nói. “Bia đá này trượt quanh một cái trụ. Con sẽ nhấc lên được. Dễ lắm! Chỉ cần cố kéo ở đầu một chút thôi.”

“Đầu nào?”

“Đầu bên phải ấy!”

Patrice lại gần, tay giữ chặt lấy tấm bia đá lớn có khắc dòng chữ “Nơi đây yên nghỉ Patrice và Coralie” rồi kéo thử.

Tấm bia đá bật lên dễ dàng ở ngay lần thử đầu tiên, cứ như có một đối trọng kéo đầu kia xuống vậy.

“Từ từ đã!” Siméon nói. “Ta phải chống nó lên đã, không thì nó sẽ hạ xuống như cũ đấy.”

“Làm sao để chống bây giờ?”

“Dùng một thanh sắt.”

“Ở đây có à?”

“Có, ở cuối bậc thang thứ hai đấy.”

Dưới bia đá, có mấy bậc cầu thang dẫn xuống một cái hốc nhỏ, chỉ đủ cho một người, nhưng phải gập mình lại mới vừa. Patrice thấy thanh sắt, anh lấy vai gánh bia đá, nhặt thanh sắt rồi chống nó lên để đỡ tấm bia.

“Tốt lắm!” Siméon nói tiếp. “Thế này không sợ nó rơi xuống nữa. Bây giờ, con chỉ việc chui sâu vào trong đó nữa thôi. Đây là chỗ dành cho cỗ quan tài của ta, và ta vẫn thường đến đây nằm xuống bên cạnh Coralie yêu quý của mình. Ta cứ nằm dưới đó hàng giờ liền để nói chuyện cùng cô ấy. Bọn ta vẫn thường trò chuyện cùng nhau... Thật thế đấy, ta đảm bảo với con, bọn ta thường trò chuyện cùng nhau... Ôi, Patrice!...”

Patrice đã thu người lại để chui vào chỗ chật hẹp đó. Anh vốn cao lớn, ở trong đó, anh khó lòng cử động được.

“Tôi phải làm gì bây giờ?” Anh hỏi vọng lên.

“Con không nghe thấy tiếng của Coralie à? Chỉ có một vách ngăn mỏng giữa hai con thôi: mấy viên gạch dưới một lớp đất mỏng ấy mà. Và một cánh cửa. Một căn hầm khác. Coralie ở đằng sau đó đấy. Và sâu trong đó nữa là căn hầm thứ ba, có giấu những túi vàng.”

Lão già quỳ xuống cỏ, cúi người, ngó vào trong để chỉ đạo tìm kiếm. “Cái cửa ở bên trái ấy. Xa hơn một chút. Con không thấy à? Ơ, lạ nhỉ? Nhưng con phải nhanh lên mới được. Con thấy cái cửa chưa? Chưa à? Ồ, giá mà ta xuống đó với con được! Nhưng dưới đó chỉ đủ chỗ cho một người.”

Cả hai đều im lặng một lát. Rồi lão lại tiếp tục: “Con trườn vào sâu hơn một tí nữa đi... Đúng rồi! Con có cử động được không?”

“Được!” Patrice trả lời.

“Có khó lắm không?”

“Cũng khó.”

“Vậy thì cứ tiếp tục trườn nữa đi, con trai của ta!” Siméon hét lên và phá lên cười sằng sặc.

Nhanh như cắt, lão giật thanh sắt ra. Tấm bia đá khổng lồ sập xuống. Do có đối trọng, tấm bia rơi xuống từ từ nhưng lực rất mạnh, không cản lại được. Nó làm rung chuyển cả mặt đất. Mặc dù đã chui sâu vào bên trong hốc đất, Patrice vẫn cố đứng lên khi nhận ra nguy hiểm. Sẵn thanh sắt trong tay, Siméon giáng thật mạnh vào đầu Patrice. Anh thét lên một tiếng rồi không động đậy nữa. Tấm bia đá rơi xuống bịt kín miệng ngôi mộ. Toàn bộ sự việc diễn ra chỉ trong vài giây.

“Con thấy không?” Siméon nói vọng xuống. “Thấy ta chia rẽ con và thằng bạn của con tài tình ghê chưa? Nó không bị mắc lừa, còn con lại bắt ta diễn vở hài kịch này lâu quá!”

Siméon chẳng phí phạm thêm một giây nào nữa. Lão biết rõ, bị một vết thương như thế ở đầu, Patrice đã yếu đi nhiều, dù cố đến mấy cũng không thể nhấc được tấm bia lên. Vậy là, ở mặt này, lão không còn gì phải sợ nữa.

Lão vội vàng quay lại căn nhà, dẫu bước đi có hơi khó nhọc, nhưng chắc chắn. Nãy giờ, lão đã làm quá vết thương của mình lên, bởi mãi đến lúc tới được cửa nhà, lão mới chịu dừng lại. Lão thậm chí cũng chẳng thèm xóa dấu chân của mình. Lão đi thẳng một mạch đến cửa, đúng kiểu một kẻ đang vội vã thực hiện kế hoạch đã lập sẵn và biết rất rõ, một khi hoàn thành kế hoạch, mình sẽ được tự do.

Lúc bước vào sảnh, lão đứng lại nghe ngóng. Don Luis đang cuống quýt gõ vào tường và những vách ngăn bên trong xưởng, đằng sau cánh cửa.

“Hay lắm!” Siméon nhếch mép cười. “Tên này cũng mắc lỡm rồi. Giờ tới lượt hẳn! Hóa ra, mấy quý ông này cũng chẳng có gì đáng gờm!”

Lão chẳng đứng ở đó lâu. Lão hối hả đi xuống bếp, mở nắp đồng hồ ga, xoay chìa khóa, xả cho ga thoát ra và bắt đầu sát hại Don Luis theo cách lão từng làm với Patrice và Coralie nhưng không thành công.

Mãi đến lúc đã quá mệt, không thể có thêm được nữa, lão mới chịu ngồi xuống ghế nghỉ ngơi đâu chừng hai, ba phút.

Lão đã gạt được kẻ thù nguy hiểm nhất ra khỏi cuộc chơi. Nhưng lão vẫn phải hành động ngay và đảm bảo an toàn cho bản thân. Lão đi một vòng quanh nhà, tìm lại cặp kính vàng và đeo vào. Lão ra vườn, mở cửa, lỉnh ra ngoài và đóng cửa lại sau lưng. Rồi lão men theo con ngõ nhỏ, đi ra bờ kè.

Lão dừng lại trước rào phòng hộ phía trên bến Berthou, hình như lão lưỡng lự không biết nên làm gì tiếp theo. Nhưng thấy cảnh nơi đây có nhiều người qua lại, lão buộc phải quyết định. Lão vẫy một chiếc taxi và bảo lái xe chở tới đường Guimard, chỗ ông lão gác cổng Vacherot.

Lão gặp người bạn ở ngay ngưỡng cửa chòi gác. Ông Vacherot vừa nhác thấy Siméon đã niềm nở chạy ra đón, chứng tỏ ông lão gác cổng rất quý Siméon.

“A! Ông Siméon đấy à?” Người gác cổng reo lên. “Ôi Chúa ơi! Ông làm sao thế?”

“Suỵt! Đừng có gọi tên tôi.” Siméon vừa bước vào trong nhà vừa nói khẽ. “Không ai nhìn thấy tôi đấy chứ?”

“Không! Giờ mới có bảy rưỡi. Mọi người trong nhà vừa mới ngủ dậy thôi. Nhưng Chúa ơi, đám khốn nạn đã làm gì ông thế này? Trông ông cứ như không còn chút hơi sức nào. Ông bị chúng tấn công phải không?”

“Phải, là thằng da đen đã đuổi theo tôi...”

“Thế còn những tên khác?”

“Những tên khác nào?”

“Hai người đã đến đây ấy? Patrice ấy?”

“Hả? Patrice đã đến đây à?” Siméon hỏi, dù rất sửng sốt nhưng vẫn nói rất nhỏ.

“Vâng, cậu ấy đến đây tối qua, sau khi ông đi khỏi, cùng với một người bạn nữa.”

“Vậy ông nói hết với nó rồi à?”

“Chuyện ông là cha cậu ấy ạ? Dĩ nhiên rồi, phải nói chứ...”

“Thảo nào.” Siméon lẩm bẩm. “Bảo sao nó chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên khi tôi tiết lộ với nó.”

“Bây giờ họ đâu rồi?”

“Ở chỗ Coralie. Tôi đã cứu được con bé. Tôi giao con bé cho họ trông. Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện Coralie đâu. Nhanh, gọi bác sĩ đi; không còn thời gian nữa đâu.”

“Trong khu tập thể này có một bác sĩ đấy.”

“Tôi không muốn bác sĩ ở đây. Ông có danh bạ điện thoại không?”

“Đây ạ!”

“Mở ra tìm...”

“Ai ạ?”

“Bác sĩ Géradec.”

“Hả? Không được! Sao lại bác sĩ Géradec? Ông có nhầm không đấy?”

“Sao lại nhầm? Phòng khám tư của ông ta ở gần đây, ngay đại lộ Montmorency thôi, và khá biệt lập, chả có nhà nào xung quanh.”

“Vâng, tôi biết. Nhưng ông không nghe chuyện gì à? Người ta đồn nhiều chuyện không hay về tay bác sĩ đó lắm, ông Siméon ạ. Toàn là mấy chuyện làm hộ chiếu với chứng từ giả này nọ thôi.”

“Kệ chứ!”

“Ông Siméon, ông vẫn muốn đến đấy thật à?”

“Cứ đến đấy đi!”

Siméon lật vội quyển danh bạ và gọi lên tổng đài. Máy bận, lão viết lại số điện thoại lên lề một tờ báo rồi bảo Vacherot gọi lại lần nữa. Đầu dây bên kia nói bác sĩ đi vắng, mười giờ sáng mới về.

“Cũng được.” Siméon nói. “Tôi vẫn còn mệt, chưa thể đến đó ngay bây giờ. Vậy đặt cho tôi cái hẹn lúc mười giờ đi.”

“Tôi nói ông tên là Siméon nhé?”

“Không, nói tên thật ấy, Armand Belval. Bảo với bên đó là trường hợp khẩn cấp... cần phải phẫu thuật.”

Ông lão gác cổng nghe theo. Làm xong, ông lão gác máy và rên lên: “Ôi, ông Siméon tội nghiệp của tôi! Một người như ông, nhân hậu và tốt bụng thế này! Vậy mà chúng nỡ!... Có chuyện gì xảy ra với ông thế?”

“Ông không phải bận tâm đâu. Đã chuẩn bị phòng cho tôi chưa?”

“Xong xuôi hết cả rồi.”

“Dẫn tôi đến đó mau lên, đừng để cho ai nhìn thấy”

“Không ai nhìn thấy đâu, ông biết rõ mà.”

“Khẩn trương lên. Cầm cả súng theo nữa. Thế chòi gác thì sao? Ông có bỏ đây đi được không?”

“Được... Năm phút thì không sao.”

Cửa vào chòi gác cổng trổ ra phía sau một cái sân nhỏ thông với một hành lang dài. Ở cuối hành lang lại có một cái sân khác, trong sân có một ngôi nhà nhỏ chỉ gồm tầng trệt và một gác xép.

Họ bước vào nhà. Bên trong, có một sảnh nhỏ, rồi tới ba căn phòng nhỏ nối tiếp nhau. Chỉ có căn phòng thứ hai được trang bị đồ đạc. Phòng cuối cùng mở thẳng ra một con đường nhỏ chạy song song với đường Guimard.

Họ cùng dừng lại ở căn phòng thứ hai. Siméon dường như đã kiệt sức. Ấy thế mà lão vẫn đứng bật dậy, gần như ngay lập tức, với dáng điệu của một người quyết đoán, không gì có thể lay chuyển được. Lão nói: “Ông đã đóng cửa ngoài sảnh chưa thế?”

“Rồi, ông Siméon ạ.”

“Không ai nhìn thấy chúng ta vào trong chứ?”

“Không một ai.”

“Không ai nghi ngờ ông ở đây chứ?”

“Không!”

“Đưa khẩu súng của ông cho tôi.”

Người gác cổng liền đưa lão khẩu súng.

“Đây ạ!”

Siméon thì thào: “Nếu tôi bắn, ông nghĩ liệu có ai nghe thấy tiếng súng không?”

“Chắc chắn là không. Ai mà nghe thấy được chứ? Nhưng mà...”

“Nhưng cái gì?”

“Ông không định bắn đấy chứ?”

“Có, tôi định bắn thật đấy. Tôi bực mình quá!”

“Ông bực mình sao? Ông định bắn mình ư, ông Siméon? Ông định tự sát ư?”

“Đừng có ngu thế!”

“Vậy ông định bắn ai?”

“Bắn kẻ làm tôi bực mình và có thể sẽ phản bội tôi.”

“Ai vậy?”

“Ông chứ ai!” Siméon cười khùng khục.

Chưa dứt lời, lão đã bóp cò. Ông lão đen đủi trúng một phát đạn vào đầu, ngã quỵ xuống, chết ngay tại trận. Siméon ném khẩu súng sang một bên, mặt lão vẫn thản nhiên như không, không một chút dao động. Lão xòe tay ra đếm từng ngón, từ một đến sáu. Lão đếm những người mà mình đã giải quyết được trong mấy tiếng đồng hồ qua. Sáu người tất cả: Grégoire, Coralie, Ya-Bon, Patrice, Don Luis, và ông lão Vacherot!

Lão nhếch mép cười ra vẻ hài lòng. Chỉ còn một việc cần phải cố gắng nữa thôi: bỏ trốn và đảm bảo an toàn cho bản thân.

Lúc này, lão không còn sức để cố gắng nữa. Đầu óc lão quay cuồng, tay lão huơ huơ trong không trung. Lão ngã vật xuống đất, hộc lên một tiếng rồi ngất lịm đi, lồng ngực lão như bị một quả núi đè lên nặng trịch.

Nhưng, đến mười giờ kém mười lăm phút, với một nỗ lực ý chí phi thường, lão đã làm chủ được mình và đứng dậy. Mặc cho cơn đau hành hạ, lão loạng choạng bước ra ngoài qua một cửa khác.

Mười giờ sáng, sau hai lần chuyển taxi, lão đến được đại lộ Montmorency, đúng lúc bác sĩ Géradec bước xuống từ chiếc limousine của mình và bước lên bậc tam cấp của một ngôi biệt thự đẹp đẽ, nơi phòng khám tư của ông ta được mở từ hồi chiến tranh mới nổ ra.

« Lùi
Tiến »