Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7
bác sĩ géradec

Tập hợp xung quanh phòng khám của bác sĩ Géradec có tới mấy khu nhà phụ nằm trong một khu vườn đẹp, mỗi khu có một chức năng riêng. Ngôi biệt thự chính được dành làm nơi tiến hành những cuộc phẫu thuật lớn.

Phòng khám bệnh của bác sĩ đặt trong ngôi biệt thự, đó cũng là chỗ người ta dẫn Siméon Diodokis vào lúc đầu. Nhưng sau khi trả lời mấy câu hỏi kiểm tra của một nam y tá, lão lại bị đưa sang một phòng khác, nằm ở cuối một chái biệt lập.

Lão gặp ông bác sĩ ở đó. Bác sĩ chừng sáu mươi tuổi, nhưng nom vẫn còn nhanh nhẹn, trẻ trung, gương mặt nhẵn nhụi, không để râu và luôn đeo chiếc kính một mắt ở bên mắt phải, làm ông ta cứ phải nhăn mặt liên tục. Ông ta choàng một cái tạp đề phẫu thuật trắng toát, dài từ trên vai xuống tận gót chân.

Siméon khó nhọc lắm mới trình bày được bệnh trạng của mình, vì lão gần như không nói được. Lão nói, đêm hôm trước, lão bị một tên cướp tấn công, hắn siết chặt cổ họng và lột hết tiền của lão, rồi mặc cho lão nằm ngắc ngoải ngoài đường.

“Từ lúc đó đến giờ, ông có đầy thời gian để đi bác sĩ mà.” Bác sĩ Géradec chằm chằm nhìn lão, thắc mắc.

Siméon không trả lời. Bác sĩ lại nói: “Dù sao, việc ấy cũng chẳng có gì quan trọng. Ông còn sống từ lúc ấy cho đến giờ chứng tỏ cổ không có chỗ nào bị gãy. Chỉ là thanh quản bị co thắt nên khó thở vậy thôi, đặt ống vào là hết.”

Ông ta ra y lệnh cho người phụ tá. Rồi người ta đưa vào miệng bệnh nhân một cái ống nhôm dài và nhỏ, giữ yên trong khoảng nửa giờ. Trong lúc đó, bác sĩ đi ra ngoài một lúc. Sau khi quay lại, ông ta tháo ống ra, kiểm tra lại tình hình bệnh nhân. Siméon lúc này đã bắt đầu thở dễ hơn nhiều.

“Xong rồi đấy.” Bác sĩ Géradec nói. “Nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. Rõ ràng, trong trường hợp của ông, đã xảy ra ức chế khiến cuống họng bị co lại. Ông cứ về nhà đi, nghỉ ngơi một chút là lại ổn hết.”

Siméon hỏi chi phí khám bệnh và trả tiền. Nhưng lúc ông bác sĩ tiễn lão ra đến cửa, lão đột ngột đứng lại và nói, giọng rất tự tin: “Tôi là bạn của bà Albouin.”

Thấy bác sĩ có vẻ không hiểu, lão lại nói tiếp: “Chắc là ông không nhớ cái tên này rồi. Nhưng nếu tôi nhắc lại với ông, tên thật của bà ấy là bà Mosgranem, chắc chắn, chúng ta sẽ dễ thu xếp với nhau hơn đấy.”

“Thu xếp chuyện gì cơ?” Ông bác sĩ càng ngạc nhiên hơn nữa.

“Thôi nào bác sĩ, không cần phải cảnh giác thế. Ở đây chỉ có hai ta thôi mà. Phòng khám của ông lắp cửa kép, lại có cách âm, việc gì phải sợ? Cứ ngồi xuống mà nói chuyện thôi.”

“Tôi không từ chối nói chuyện. Nhưng tôi vẫn cần phải biết...”

“Cứ từ từ nào, bác sĩ.”

“Nhưng bệnh nhân của tôi đang đợi.”

“Nhanh thôi mà. Không phải chuyện gì dài dòng đâu, chỉ vài câu thôi. Chúng ta cứ ngồi xuống trước cái đã.”

Lão tự động lấy ghế và ngồi xuống trước. Ông bác sĩ ngồi đối diện lão, nom ông ta mỗi lúc một kinh ngạc hơn.

Không thèm mào đầu dài dòng, Siméon vào thẳng vấn đề: “Tôi mang quốc tịch Hy Lạp. Hy Lạp là một nước trung lập, lại có quan hệ hữu nghị với Pháp, và tôi hoàn toàn có thể dễ dàng lấy được hộ chiếu để rời khỏi đây. Tuy nhiên, vì một số lý do cá nhân, tôi không muốn hộ chiếu đó mang tên mình, mà dưới tên một người khác. Ông và tôi sẽ cùng lựa chọn và quyết định sao cho cái tên đó, cùng sự hỗ trợ của ông, có thể giúp tôi ra đi mà không gặp bất kỳ rủi ro nào.”

Ông bác sĩ bất bình đứng dậy.

“Ấy! Đừng làm quá lên thế! Là vấn đề tiền bạc thôi chứ gì? Ý tôi đã quyết. Tôi trả được. Ông muốn bao nhiêu nào?” Bác sĩ Géradec chỉ tay thẳng ra cửa.

Siméon chẳng hề phản bác. Lão đội mũ lên. Nhưng, ra đến gần cửa, lão quay lại nói: “Hai mươi nghìn franc nhé? Thế đã đủ chưa?”

“Tôi có cần gọi người tới ném ông ra ngoài không?” Bác sĩ nói.

Siméon Diodokis phá lên cười rồi dõng dạc mặc cả, cứ ra xong một con số, lão lại ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Ba mươi nghìn nhé?” Lão hỏi. “Bốn mươi?... Năm mươi?... Hơn nữa à? Ồ, hiểu rồi, chúng ta đang chơi một trò hoành tráng mà, số tiền cũng phải tương đương... Được rồi. Chỉ có điều, ông biết đấy, số tiền đó phải bao gồm trọn vẹn các khâu mới được. Ông không chỉ phải làm cho tôi một tấm hộ chiếu y như thật, không chê vào đâu được, mà còn phải đảm bảo phương tiện cho tôi rời nước Pháp an toàn, giống như trước đây ông đã từng làm cho bà bạn Mosgranem của tôi, mà tốt hơn thế nữa lại càng hay! Nói tóm lại, tôi không mặc cả. Tôi cần ông giúp. Ông đồng ý chứ, bác sĩ? Một trăm nghìn nhé?”

Bác sĩ Géradec nhìn lão một lúc lâu, rồi nhanh tay chốt cửa phòng. Sau đó, ông ta quay lại, ngồi vào bàn và nói rất ngắn gọn với Siméon: “Ta vào việc đi!”

“Tôi không có yêu cầu gì khác. Chúng ta là những người thành thật. Nhưng trước hết, tôi nhắc lại câu hỏi: Chúng ta thống nhất với giá một trăm nghìn nhé?”

“Đồng ý!” Bác sĩ đáp. “Trừ phi tình hình kém sáng sủa hơn ông trình bày.”

“Ý ông là sao?”

“Ý tôi là con số một trăm nghìn là mức thấp nhất để hai bên có thể ngồi lại thương lượng, thể thôi.”

Siméon Diodokis đắn đo giây lát. Tên bác sĩ này có vẻ tham lam. Nhưng lão vẫn ngồi lại, và bác sĩ tiếp tục câu chuyện: “Tên thật của ông là gì?”

“Thôi đi. Ông không nên hỏi thế. Tôi đã nói với ông rồi, vì một số lý do mà...”

“Vậy thì hai trăm nghìn!”

“Hả?” Siméon nhảy dựng lên. “Ông một vừa hai phải thôi! Ai lại đưa ra một con số như thế bao giờ!”

Géradec thản nhiên đáp: “Có ai ép ông phải chấp nhận đâu? Chúng ta đang thương lượng. Ông hoàn toàn được quyền tự do quyết định mà.”

“Nghe này, một khi đã thuận tình làm hộ chiếu giả cho tôi, ông biết tên tôi hay không cũng có gì quan trọng đâu?”

“Quan trọng lắm chứ. Tạo điều kiện đào tẩu - vì đó là từ duy nhất chính xác - cho một tên gián điệp bao giờ cũng mạo hiểm hơn rất nhiều so với giúp người lương thiện bỏ trốn mà.”

“Tôi không phải gián điệp.”

“Làm sao tôi biết được? Ông đến đây và đề xuất với tôi một giao dịch mờ ám. Ông giấu tên và nhân thân của mình, ông nóng lòng muốn biến khỏi đất nước này đến mức sẵn sàng trả một trăm nghìn franc cho một tấm hộ chiếu giả. Thế mà ông vẫn khăng khăng mình là người lương thiện! Thôi, thôi! Buồn cười lắm! Người lương thiện không hành động như một thằng ăn trộm thế kia đâu... hay là như một kẻ giết người.”

Siméon vẫn thản nhiên. Một lúc sau, lão mới rút khăn mùi soa ra lau trán. Rõ ràng, lão cho rằng Géradec là một tay cáo già và có lẽ, tốt nhất, lão không nên dây vào nữa. Nhưng dù sao, giao ước bao giờ chẳng phải có điều kiện. Lão vẫn có thời gian để hủy cơ mà.

“Ái chà chà!” Lão nói và cố rặn ra một tràng cười. “Ông ăn to nói lớn quá!”

“Cũng chỉ là mấy lời vô thưởng vô phạt thôi.” Bác sĩ đáp. “Tôi đâu có đưa ra giả thuyết nào. Tôi chỉ tóm tắt tình hình và biện minh cho các yêu cầu của mình thôi.”

“Ông có lý đấy.”

“Vậy tôi nhắc lại nhé: Chúng ta thống nhất chứ?”

“Đồng ý! Tuy nhiên, có lẽ - đây là đề xuất cuối cùng của tôi - ông nên ra giá thấp hơn với tôi chăng, vì tôi là bạn của bà Mosgranem mà?”

“Sao ông lại đề xuất như thế? Ông nghĩ tôi đối xử với ông khác bà ấy à? Bà ấy nói gì với ông sao?”

“Bà Mosgranem bảo với tôi rằng ông chẳng lấy của bà ấy đồng nào cả.”

“Đúng thế, đúng là tôi chẳng lấy của bà ấy đồng nào cả.” Bác sĩ nhếch mép và thì thầm. “Nhưng bà ấy đã cho tôi rất nhiều. Bà Mosgranem thuộc hàng những phụ nữ hấp dẫn mà “ơn huệ” họ ban cho chúng ta tự nó vốn đã có giá trị rất cao rồi.”

Im lặng bao trùm. Lão già Siméon càng lúc càng cảm thấy khó chịu trước người đối thoại. Cuối cùng, ông bác sĩ bóng gió: “Tôi vô ý quá, chắc có lẽ tôi làm ông thấy không thoải mái. Giữa bà Mosgranem và ông có mối quan hệ gần gũi nào ư? Nếu vậy, mong ông lượng thứ... Vả lại, chuyện đó giờ cũng không quan trọng nữa rồi, ông bạn ạ.”

Rồi ông ta thở dài. “Khổ thân bà Mosgranem!”

“Sao ông lại nói thế?” Siméon hỏi.

“Sao ư? Vì những gì vừa mới xảy đến với bà ấy.”

“Tôi không biết chuyện của...”

“Sao? Ông không biết chuyện kinh khủng đó ư?”

“Tôi không nhận được thư từ gì của bà ấy từ hồi bà ấy đi đến giờ.”

“Ồ, ra vậy. Còn tôi lại nhận được một lá thư vào đêm qua, và tôi đã rất ngạc nhiên khi biết bà ấy quay trở lại Pháp.”

“Bà Mosgranem trở lại Pháp sao?”

“Vâng! Thậm chí bà ấy còn hẹn gặp tôi sáng nay... một cuộc hẹn rất kỳ lạ...”

“Ở đâu?” Siméon ngạc nhiên ra mặt.

“Ông không đoán ra được đâu!”

“Mau nói đi!”

“Ồ, trên một chiếc sà lan.”

“Hả?”

“Đúng thế, trên một chiếc sà lan tên là Nonchalante , neo ở khu bờ kè Passy, mạn xưởng đóng tàu Berthou.”

“Lẽ nào lại như thế?” Siméon ấp úng.

“Đúng như thế đấy. Mà ông có biết bà ấy ký tên là gì không? Bà ấy ký tên là Grégoire.”

“Grégoire ư? Tên đàn ông mà?” Giọng lão khản đặc.

“Phải, bà ấy ký bằng tên đàn ông. Đây này, tôi đang cầm theo bức thư đây. Bà ấy kể với tôi rằng cuộc sống của bà ấy bây giờ lúc nào cũng có hiểm nguy rình rập, bà ấy nghi ngờ gã đàn ông mà mình đã góp chung vốn, và muốn xin tôi vài lời khuyên.”

“Thế... thế là... ông đã đến đó à?”

“Phải, tôi đến đó rồi.”

“Nhưng khi nào thế?”

“Sáng nay. Tôi đến đó đúng lúc mà ông gọi điện đến ấy. Nhưng bất hạnh thay...”

“Bất hạnh thay là sao?”

“Tôi đã đến quá trễ.”

“Quá trễ?”

“Phải, Grégoire, hay đúng hơn là bà Mosgranem, đã chết.”

“Chết á!”

“Có người bóp cổ bà ấy.”

“Kinh khủng quá!” Siméon nghe như bị ngạt thở trở lại, không nói nổi nên lời. “Ông không biết thêm được gì nữa à?”

“Biết thêm nữa là biết thêm gì?”

“Về người đàn ông mà bà ấy đã nhắc đến ấy.”

“Gã mà bà ấy nói bà ấy đang nghi ngờ ấy à?”

“Đúng! Đúng!”

“À, có chứ, vì bà ấy còn viết hẳn tên họ hắn ta trong thư gửi cho tôi mà. Hắn ta là người Hy Lạp, tự nhận mình tên là Siméon Diodokis. Bà ấy thậm chí còn tả hắn trong thư nữa. Tôi vẫn chưa đọc kĩ.”

Dứt lời, ông bác sĩ giở bức thư ra, lật sang trang thứ hai và lẩm nhẩm đọc:

“Một người đàn ông đã luống tuổi... lụ khụ... lúc nào cũng quấn cái khăn rất to che nửa mặt và đeo cặp kính lớn màu vàng...”

Bác sĩ Géradec ngừng đọc và ngẩng lên nhìn Siméon, vẻ rất sững sờ. Cả hai cùng ngồi yên, không ai nói với ai lời nào. Rồi ông bác sĩ nhắc lại như một cái máy: “Một người đàn ông đã luống tuổi... lụ khụ... lúc nào cũng quấn cái khăn rất to che nửa mặt... và đeo cặp kính lớn màu vàng...”

Cứ nói xong một câu, bác sĩ lại dừng lại quan sát Siméon thật kĩ. Cuối cùng, ông ta nói: “Ông là Siméon Diodokis.”

Lão già không chối một lời. Tất cả những tình tiết này thật quá kỳ lạ, đồng thời lại liên kết với nhau một cách quá tự nhiên, khiến lão thấy có nói dối cũng chẳng ích gì.

Ông bác sĩ xua tay, nói: “Quả nhiên đúng như những gì tôi đã dự tính từ trước. Chuyện này đã thay đổi hoàn toàn tình thế. Sự việc hoàn toàn không như những gì ông đã nói. Đây không còn là chuyện vặt nữa, mà nghiêm trọng hơn rất nhiều, và còn vô cùng nguy hiểm cho tôi.”

“Vậy nghĩa là...”

“Nghĩa là giá cả không thể như cũ được nữa.”

“Bao nhiêu nào?”

“Một triệu.”

“Cái gì?” Siméon hét lên. “Không! Không thể được! Vả lại, tôi không hề động đến bà Mosgranem. Chính bản thân tôi cũng bị kẻ bóp cổ bà ấy tấn công, đó là một gã người da đen tên là Ya-Bon, hắn đuổi theo tôi và chộp lấy cổ họng tôi.”

Géradec nắm lấy tay lão. “Ông nói lại đi. Ông vừa nói là Ya-Bon đúng không?”

“Đúng, một tên da đen người Sénégal cụt một tay.”

“Rồi giữa tên Ya-Bon đó và ông đã xảy ra xô xát?”

“Đúng thế!”

“Và ông đã giết hắn ta?”

“Tôi chỉ tự vệ thôi.”

“Rồi. Nhưng tóm lại, vẫn là ông đã giết hắn?”

“À...”

Bác sĩ nhún vai và cười nhẹ. “Nghe này, thưa ông, đúng là trùng hợp đến mức lạ lùng. Lúc tôi rời sà lan lên bến, tôi đã gặp chừng nửa tá thương binh tới hỏi thăm tôi về một người bạn tên là Ya-Bon của họ, họ còn hỏi thăm cả Đại úy của họ - Đại úy Belval và một người bạn của viên Đại úy này, chưa hết đâu, họ còn tìm một quý bà mà họ đang sống ở nhà bà ấy nữa. Cả bốn người này đều đã mất tích, và những người thương binh kia quy hết tội vạ cho một người... xem nào, họ có nói tên lão ta cho tôi... Ồ, chuyện này càng lúc càng kỳ lạ! Tên của lão đó là Siméon Diodokis... Họ buộc tội chính ông đó! Lạ lắm đúng không? Nhưng, mặt khác, ông cũng phải thừa nhận tất cả những điều đó đã hợp thành sự thật hoàn chỉnh, vì vậy...”

Bác sĩ ngừng lại một lát, rồi cao giọng ra điều kiện: “Hai triệu.”

Lần này, Siméon tỏ ra thản nhiên như không. Lão cảm thấy mình bị kẹp chặt trong móng vuốt của tay bác sĩ như một con chuột nằm dưới móng vuốt của một con mèo. Tay bác sĩ đang chơi trò mèo vờn chuột với lão, để lão thoát rồi lại tóm lấy lão, không cho lão một tia hy vọng nào, dù là nhỏ xíu, để thoát khỏi trò chơi chết người này.

Lão chỉ yếu ớt nói: “Thế này là tống tiền!”

Ông bác sĩ gật đầu đồng tình. “Quả không còn từ nào chuẩn xác hơn! Đúng là tổng tiền thật. Và còn là một vụ tổng tiền mà tôi chả tội gì không tận dụng cơ hội đã giúp mình có lợi thế. Cơ hội ngàn năm có một tự xuất hiện, tôi dại gì mà không tóm lấy chứ? Nếu ở địa vị của tôi, ông cũng sẽ làm y như vậy thôi. Còn có thể khác được sao? Tôi cũng có một vài bất đồng với phía cảnh sát ở đất nước này, chắc ông cũng biết rồi. Chúng tôi, tức là phía cảnh sát và tôi, đã thỏa thuận sẽ hòa hoãn. Nhưng tình hình nghề nghiệp của tôi bị ảnh hưởng nặng quá, tới nỗi tôi không thể khinh bị từ chối món hời béo bở mà ông đã tốt bụng mang đến cho tôi được.”

“Nếu tôi từ chối thì sao?”

“Thì tôi sẽ gọi điện cho cảnh sát. Thời gian vừa rồi, tôi có giúp đỡ họ vài lần, lần nào cũng ra trò nên hiện giờ, tôi được họ khá coi trọng.”

Siméon liếc nhìn cửa sổ rồi cửa ra vào. Géradec đang cầm ống nói trong tay. Không còn cách nào khác ngoài nhượng bộ... và chờ thời cơ xoay chuyển tình thế.

“Được lắm!” Siméon nói. “Dù sao thì thế này cũng tốt. Ông biết tôi, tôi biết ông. Chúng ta có thể thương lượng được.”

“Với mức vừa đưa ra chứ?”

“Được!”

“Hai triệu?”

“Được! Nói tôi nghe kế hoạch của ông.”

“Không, không cần thiết. Tôi có cách riêng của mình, và tôi thấy không cần thiết phải trình bày trước. Điều cốt yếu là cuộc đào tẩu của ông suôn sẻ và đặt dấu chấm hết cho mối nguy hiểm hiện tại đang đe dọa ông chứ gì? Tôi lo được hết.”

“Tôi phải đảm bảo bằng gì đây?”

“Ông trả cho tôi trước một nửa, nửa còn lại khi nào xong việc thì trả nốt. Chỉ còn lại vấn đề hộ chiếu thôi, mà việc ấy đối với tôi dễ như trở bàn tay. Dẫu vậy, vẫn phải làm cho ra tấm ra món. Ông muốn làm hộ chiếu với cái tên nào?”

“Ông muốn lấy tên nào cũng được.”

Bác sĩ lấy ra một tờ giấy và viết lại một số đặc điểm nổi bật của Siméon, ghi xong điểm nào lại ngẩng lên nhìn lão, rồi lại cúi xuống ghi tiếp, vừa ghi vừa lẩm bẩm: “Tóc hoa râm... không để râu... kính màu vàng…”

Rồi bác sĩ dừng tay và hỏi: “Nhưng làm sao tôi biết ông sẽ trả đầy đủ cho tôi? Chuyện này cần thiết mà, ông cũng biết đấy. Mà tôi muốn có tiền mặt... tiền giấy... tiền thật.”

“Ông sẽ có.”

“Tiền ở đâu thế?”

“Ở một nơi cất giấu bí mật, không ai lấy được

“Nói cụ thể xem nào.”

“Chỉ có tôi mới lấy được thôi. Dù tôi có chỉ cho ông địa điểm, ông cũng không tài nào tìm ra được đâu.”

“Ông cứ nói tiếp đi.”

“Grégoire là người giữ số tiền đó. Có bốn triệu... Số tiền đó được cất trên sà lan. Chúng ta sẽ cùng đến đó và tôi sẽ trả trước cho ông một triệu.”

Bác sĩ Géradec đập mạnh tay xuống bàn. “Hả? Ông vừa nói gì?”

“Tôi nói rằng số tiền đó được giấu trên sà lan.”

“Chiếc sà lan neo ở gần xưởng đóng tàu Berthou, nơi bà Mosgranem bị bóp cổ chết á?”

“Đúng vậy, tôi đã cất bốn triệu ở đó. Và một triệu sẽ là của ông.”

Bác sĩ lắc đầu, nói: “Không được, ông trả bằng tiền đó thì tôi không chấp nhận đâu!”

“Tại sao? Ông điên à?”

“Tại sao hả? Tại vì người ta không thể trả tôi thứ vốn đã thuộc về tôi.”

“Ông nói cái quái gì đấy?” Siméon hoảng hốt kêu lên.

“Số tiền bốn triệu franc đó thuộc về tôi, do đó, ông không thể lấy tiền ấy để trả cho tôi được.”

Siméon nhún vai. “Ông nói vớ vẩn gì vậy? Để số tiền đó thuộc về ông thì trước hết, ông phải có chúng trong tay cái đã.”

“Dĩ nhiên rồi!”

“Ông đang cầm chỗ tiền đó sao?”

“Tôi đang cầm đây.”

“Cái gì? Ông giải thích xem nào? Giải thích đi! Ngay lập tức!”

“Tôi giải thích ngay đây. Chỗ giấu tiền mà ông nói không ai có thể tìm được ấy chính là bốn cuốn sách cũ - bốn quyển danh bạ điện thoại của Paris và các vùng lân cận. Bốn quyển danh bạ này được khoét rỗng bên trong, mỗi quyển cất một triệu franc.”

“Nói láo! Ông nói láo!”

“Chúng được xếp trên giá, trong cái kho nhỏ kế bên cabin. “Rồi sao nữa?”

“Sao nữa ấy hả? Chúng ở cả đây rồi chứ sao.”

“Ở đây á?”

“Phải, ở ngay đây, trên giá sách trước mặt ông kia kìa. Vậy, ông thấy rồi đấy, trong trường hợp này, tôi đã là chủ sở hữu hợp pháp của số tiền đó rồi, vậy nên, tôi không thể chấp nhận...”

“Quân trộm cắp! Quân trộm cắp!” Siméon hét tướng, người run lên vì giận dữ. Lão giơ nắm đấm lên trước mặt Géradec. “Ngươi chẳng là cái thá gì, ngươi chỉ là phường trộm cắp! Ta sẽ bóp cổ ngươi... Thằng kẻ cướp!”

Bác sĩ Géradec điềm nhiên nhoẻn miệng cười và giơ tay lên tỏ ý phản đối. “Những lời ấy nặng nề quá, và hết sức vô lý! Quá vô lý! Để tôi nhắc lại cho ông biết nhé! Bà Mosgranem, người tình của ông, rất coi trọng và dành nhiều tình cảm cho tôi. Một ngày nọ, đúng hơn là một sáng nọ, sau một khoảnh khắc cởi mở giữa hai người, bà ấy đã nói: “Bạn thân mến của tôi” - bà ấy vẫn thường gọi tôi là bạn thân mến của bà ấy - “bạn thân mến của tôi ơi, khi tôi chết” - bà ấy đã linh cảm về điềm gở sắp xảy đến với mình - “khi tôi chết, toàn bộ mọi thứ trong nhà tôi, tôi để lại cho ông cả đấy!” Nhà của bà ấy ở thời điểm đó chính là chiếc sà lan. Ông nghĩ xem, lẽ nào tôi lại nỡ xúc phạm bà ấy bằng cách từ chối một ước nguyện thiêng liêng đến vậy?

Lão Siméon không thèm nghe nữa. Tự dưng lão thấy chột dạ. Lão lom lom nhìn bác sĩ.

“Chúng ta đang phí phạm thời gian quý báu đấy, quý ông thân mến ạ.” Bác sĩ nói.

“Ông định thế nào đây?”

Bác sĩ đang mân mê tờ giấy ghi lại những điều cần thiết để làm hộ chiếu. Siméon lẳng lặng tiến về phía bác sĩ. Cuối cùng lão già thì thầm: “Đưa cho tôi tờ giấy đó... Tôi muốn biết ông viết thông tin hộ chiếu của tôi ra sao... và với cái tên nào.”

Lão giật lấy tờ giấy trên tay bác sĩ, chăm chú đọc rồi đột ngột nhảy lùi ra phía sau. “Ông lấy cái tên gì thế này? Cái tên gì đây? Ông có quyền gì mà gán cho tôi cái tên này? Tại sao? Tại sao ông dám làm thế?”

“Chính miệng ông nói tôi muốn lấy tên nào cũng được còn gì!”

“Nhưng tại sao lại là cái tên này? Tại sao lại là nó?”

“Chúa ơi, tôi cũng không biết nữa... Một ý tưởng bất chợt, như bao lần thôi. Tôi không thể lấy cái tên Siméon Diodokis được, đúng không? Bởi ông đâu dùng cái tên ấy nữa. Tôi cũng không lấy tên Armand Belval được, vì ông không nhận cái tên đó mà. Thế nên tôi phải viết cái tên này thôi.”

“Nhưng tại sao lại là cái tên này?”

“Ô kìa! Vì đó là tên thật của ông

Lão già run lên vì kinh sợ, lão khom dần, khom dần người xuống trước mặt ông bác sĩ, run run nói: “Chỉ có duy nhất một người... chỉ có duy nhất một người có khả năng đoán được ra...”

Im lặng lại bao trùm phòng khám một lúc lâu. Rồi bác sĩ cười khùng khục. “Đúng thế, tôi cũng nghĩ rằng chỉ có duy nhất một người có khả năng suy đoán như thế. Vậy cứ cho tôi chính là người ấy đi.”

“Chỉ có duy nhất một người.” Siméon vẫn tiếp tục, mặc cho hơi thở dường như lại bắt đầu đứt quãng. “Chỉ có duy nhất một người có thể tìm ra chỗ cất giấu bốn triệu franc trong giây lát...”

Bác sĩ không trả lời. Ông ta chỉ nhếch mép cười, và gương mặt ông ta dần dần giãn ra, không còn cau lại như trước. Dường như Siméon không dám nói ra cái tên ghê gớm đó. Lão cúi đầu, nom hệt như một tên nô lệ đứng trước vị chủ nhân. Suốt từ đầu cuộc chiến đến giờ, lão vẫn luôn cảm thấy có một thứ gì đó rất kinh khủng trấn áp mình, và lúc này đây, lão cảm nhận rõ thứ đó đã nhào đến, nghiền nát lão. Đối với Siméon, người đàn ông đang đứng trước mặt lão kia là một vị thần khổng lồ, một vị thần hoàn toàn có thể trấn áp lão, và chỉ cần một lời của ông ta thôi cũng đủ làm lão tan vào hư vô. Và, trên đời này, chỉ duy nhất một người có tầm vóc phi thường như thế mà thôi.

Cuối cùng, lão ré lên với nỗi kinh hoàng tột độ: “Arsène Lupin!... Arsène Lupin!...”

“Chính xác rồi đấy!” Bác sĩ đứng dậy và kêu lên.

Nói đoạn, bác sĩ Géradec ném chiếc kính một mắt lên bàn, rút từ trong túi ra một lọ mỡ nhỏ và lấy mỡ trong đó ra bôi lên mặt. Bác sĩ ra chỗ bồn nước kê trong hốc tường để rửa mặt và quay ra với làn da sạch sẽ, gương mặt tươi tắn, nụ cười giễu nhại nở trên môi và phong thái rất ung dung.

“Arsène Lupin!” Siméon kinh hoàng ré lên. “Arsène Lupin!... Ta thua rồi!...”

“Thua lấm lưng trắng bụng, lão già ngu ngốc ạ! Lão đúng là ngu ngốc thật đấy! Sao? Lão biết danh tiếng của ta, lão cảm nhận được nỗi kinh sợ khủng khiếp và mãnh liệt mà một người tử tế như ta có thể gây ra cho những lão già khốn kiếp như lão, ấy thế mà lão vẫn làm liều và nghĩ ta ngu đến mức bó tay chịu chết trong cái phòng hơi ngạt đó của lão à?”

Arsène Lupin đi đi lại lại trong phòng như một diễn viên tài hoa hết mực đang đọc bài diễn văn đả kích, người diễn viên đó lại biết ngắt nghỉ đúng chỗ, biết vui hưởng hiệu ứng mà nó mang lại, và lắng nghe bài diễn văn của mình với vẻ tự mãn nhất định. Nhìn anh ta, người ta thấy rõ trên đời này không gì có thể khiến tay diễn viên đó từ bỏ vị trí và vai diễn của mình được.

Anh ta nói tiếp: “Nghe và nhớ cho kĩ nhé! Vào lúc đó, ta hoàn toàn có thể tóm cổ lão và đi thẳng tới hồi thứ năm của vở kịch chúng ta đang diễn bây giờ. Chỉ có điều, hồi thứ năm như vậy sẽ hơi ngắn, trong khi ta lại là người bẩm sinh đã là thiên tài diễn xuất. Đã thế, lợi ích thu được từ màn này lại khá quá chừng! Và nhìn ý tưởng đó nảy ra trong cái thủ già của lão mới buồn cười làm sao! Cái trò bỏ sang xưởng buộc đèn pin vào đầu một sợi dây, làm cho anh chàng Patrice đáng mến tội nghiệp tin rằng ta đang ở trong đó, rồi lại bỏ ra ngoài, nghe thấy Patrice ba lần từ chối nhốt ta và cẩn thận chốt cửa lại... quả cao tay lắm, đúng không? Ôi chao! Cây đèn pin thần diệu của ta! Tất cả những chuyện đó đúng là một trò lừa kiệt xuất, lão có nghĩ thế không? Lão thấy thế nào? Ta cảm nhận được lão đang á khẩu vì ngưỡng mộ đấy!... Và, mười phút sau, lão quay lại, ta ở trong cánh gà, diễn lại y chang và lại thành công. Dĩ nhiên, lão già Siméon khốn khổ ạ, đúng là ta đã đập thình thình vào ô cửa bị xây bít lại giữa xưởng và phòng ngủ bên trái thật. Chỉ có điều, ta không ở trong xưởng, mà ở trong phòng ngủ kia. Và già Siméon khốn khổ không mảy may nghi ngờ gì sất, lão cứ lặng lẽ ra đi, đinh ninh rằng mình đã bỏ lại sau lưng một người sắp chết! Lão thấy sao? Còn phần ta, khi đã làm chủ được tình thế, ta chẳng cần phải đi theo dõi lão từ đầu đến cuối làm gì cho mất thời gian. Ta biết chắc chắn lão sẽ đến nhà ông bạn gác cổng Amédée Vacherot. Và đúng là lão đã đến đó ngay lập tức.”

Lupin ngừng lại để lấy hơi rồi nói tiếp: “Và lão đã sơ hở ở đúng chỗ đó đấy. Hành động khinh suất của lão đã gỡ rối cho ta. Lúc ta đến, trong chòi gác không có ai cả. Chết thật! Ta phải làm gì đây? Làm thế nào để tìm ra dấu vết của lão bây giờ? May mắn thay! Chúa đứng về phía ta. Ta đã thấy gì trên lề mẩu báo? Một số điện thoại vừa mới viết bằng bút chì. A, thấy hướng đi rồi! Ta liền gọi vào số đó ngay và thản nhiên nói với người ở đầu dây bên kia: “Thưa ông, tôi vừa mới gọi điện cho ông ban nãy. Chỉ có điều, tôi có số điện thoại nhưng lại không có địa chỉ của ông.” Thế là người đó đọc địa chỉ cho ta: Bác sĩ Géradec, đại lộ Montmorency . Ta liền hiểu ra ngay. Bác sĩ Géradec cơ à! Hay lắm! Đầu tiên, già Siméon phải đến đó để thông họng trước cái đã. Xong xuôi sẽ bàn đến tấm hộ chiếu, bác sĩ Géradec là chuyên gia làm hộ chiếu giả mà! Ái chà chà! Già Siméon định đánh bài chuồn à? Không được! Không được! Thế là ta vội vã đến đây, không bận tâm đến ông già Vacherot đáng thương đã bị lão giết ở một xó xỉnh nào đó trong tòa nhà. Và đến đây, ta gặp được bác sĩ Géradec, một quý ông lịch thiệp được những âu lo tôi luyện trở thành khôn ngoan và dễ bảo hơn... và ông ấy đã cho ta mượn phòng khám này một buổi sáng. Ta cũng tốn một chút tiền, nhưng phải như vậy thôi. Ai mà chẳng muốn xong việc. Ta có tới hai tiếng thảnh thơi vì lão hẹn tới khám lúc mười giờ. Thế là ta đến chỗ chiếc sà lan, lấy bốn triệu, giải quyết thêm mấy việc nữa và rồi bây giờ, ta ở đây!”

Lupin bước tới và dừng lại trước mặt lão già.

“Thế nào?” Anh ta nói. “Lão đã sẵn sàng chưa?” Siméon mải suy nghĩ nên giật bắn mình vì bị hỏi bất ngờ.

“Sẵn sàng cho việc gì à?” Rồi Lupin tự đáp, không chờ câu trả lời của lão. “Sẵn sàng cho cuộc hành trình hoành tráng sắp tới chứ còn gì nữa! Hộ chiếu của lão đã hoàn tất rồi đấy. Hành trình: Paris - Hỏa ngục. Vé đơn. Tàu tốc hành. Khoang quan tài. Mời ngài lên!”

Một khoảng lặng kéo dài. Lão già nãy giờ vẫn căng óc suy tính, cố tìm cách thoát khỏi nanh vuốt của kẻ thù. Nhưng những lời đùa cợt của Arsène Lupin phá rối lão nghiêm trọng, lão chỉ có thể lập bập phát ra những từ vô nghĩa, lộn xộn.

Cuối cùng, sau một nỗ lực rất lớn, lão mới nói được một câu hoàn chỉnh: “Thế còn Patrice?”

“Patrice á?” Lupin hỏi lại.

“Phải! Nó sao rồi?”

“Lão định làm gì à?”

“Ta muốn đổi mạng nó để bảo toàn mạng sống của mình.” .

Trông Lupin có vẻ sửng sốt

“Lão nghĩ cậu ấy đang nguy hiểm đến tính mạng à?”

“Đúng thế! Bởi vậy ta mới yêu cầu trao đổi mạng của ta với nó.”

Lupin khoanh tay lại và tỏ ra rất phẫn nộ. “Trời đất ơi! Lão điên thật rồi! Patrice là bạn của ta, thế mà lão nghĩ ta đành đoạn bỏ mặc cậu ấy như thế á? Lão nghĩ ta thản nhiên đứng đây bỡn cợt về cái chết với lão trong khi bạn mình thập tử nhất sinh mà được sao? Trời ơi, già Siméon, lão sắp lẫn mất rồi! Đến lúc lão phải sang một thế giới khác tốt lành hơn để tĩnh dưỡng rồi đấy!”

Nói rồi, anh ta vén màn, mở cánh cửa sau tấm màn và gọi to: “Này, Đại úy!”

Rồi, sau khi gọi lần thứ hai, anh ta nói: “A! Đại úy! Anh tỉnh rồi nhỉ? Tốt quá! Thấy tôi, anh sửng sốt lắm à? Thôi, thôi, đừng cảm ơn. Cứ ra đây trước cái đã. Già Siméon của chúng ta vừa hỏi thăm anh đấy. Chớ có thiếu tôn trọng ông ấy!”

Rồi, quay lại với lão già, anh ta nói: “Con trai của lão đây, người cha đáng ghê tởm ạ!”

« Lùi
Tiến »