Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2
tay phải và chân trái

“Vậy là thế giới bớt đi được một tên vô lại, Mẹ Coralie ạ.” Patrice Belval kêu lên, sau khi dẫn cô y tá quay trở lại phòng khách và tra hỏi qua Ya-Bon. “Nhớ tên hắn nhé - tôi thấy trên đồng hồ của hắn có khắc tên - Mustapha Rovalaioff là tên của kẻ vô lại đó!”

Anh nói nhanh, giọng không có chút cảm xúc nào, rồi vừa đi đi lại lại trong phòng, anh vừa nói tiếp: “Mẹ Coralie ạ, em và tôi, chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu bi kịch, đã nhìn thấy bao con người ưu tú mất đi, chúng ta không cần phải khóc thương cho Mustapha Rovalaioff, kẻ đã chết vì bị đồng bọn diệt khẩu làm gì. Thậm chí còn chẳng cần có điếu văn, đúng không? Tôi đã lệnh cho Ya-Bon cắp hắn đi, chờ lúc không còn ai qua lại trên quảng trường nữa, anh ta sẽ mang hắn đến đường Brignoles, rồi quẳng qua hàng rào sắt bao quanh khu vườn của Bảo tàng Galliera. Hàng rào ấy cao thật, nhưng tay phải của Ya-Bon không biết trở ngại là gì đâu. Như thế, Mẹ Coralie bé bỏng ạ, việc ngày hôm nay sẽ bị chôn vùi. Người ta sẽ không nói gì về em cả, và lần này tôi thỉnh cầu em một lời cảm ơn đấy!”

Anh ngừng lại, phá lên cười thật to. “Một lời cảm ơn, nhưng đừng khen ngợi gì! Chết tiệt, tôi làm cai ngục tệ quá đi mất! Chúng cướp mất tù binh của tôi gọn ơ! Sao tôi không nhìn ra được tên đội mũ phớt xám sau khi chạy thoát sẽ tới gặp tên thứ ba đang chờ trong ô tô, rồi cả hai cùng đến cứu tên bị bắt này nhỉ? Chúng đã đến đây thật. Rồi nhân lúc em và tôi tán gẫu, chúng đã phá cửa ở lối ra vào dành cho gia nhân, lẻn vào phòng bếp, mở cái cửa ngách ở gian cất thức ăn để ra tiền sảnh. Ở đó, tên bị bắt nằm sõng soài trên sàn, bị trói chặt và vẫn còn ngất xỉu. Chúng đã làm gì ư? Không thể đưa tên bị bắt ra khỏi tiền sảnh mà không bị Ya-Bon phát hiện. Nhưng nếu không đưa hắn đi, hắn sẽ khai ra hết, sẽ làm đồng bọn bị lộ và làm hỏng hết kế hoạch đã định. Vậy là một trong hai tên lén lút nhoài người lên, luồn một đầu của sợi dây kia qua cái cổ vốn đã bị Ya-Bon làm cho bị thương khá nặng, rồi cầm hai cái khoen ở hai đầu dây mà kéo, từ từ... từ từ... cho đến khi tên kia chết. Không một tiếng động. Không một tiếng kêu. Tất cả diễn ra trong im lặng. Chúng đến, chúng giết người, rồi chúng rút êm. Chào tạm biệt! Thế là xong, và anh bạn của chúng ta không thể nói gì được nữa.”

Giọng Đại úy thêm phần hào hứng. “Anh bạn của chúng ta không thể nói gì được nữa.” Anh nhắc lại. “Còn cảnh sát, sáng mai họ sẽ thấy xác hắn nằm trong một khu vườn có rào bao quanh, và chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra hết. Chúng ta cũng thế, Mẹ Coralie ạ; và chúng ta sẽ không bao giờ biết được vì sao những tên đó lại muốn bắt cóc em. Phải! Tôi làm cai ngục chẳng nên hồn, nhưng làm cảnh sát còn tệ hơn gấp vạn!”

Anh tiếp tục đi đi lại lại trong phòng. Cái chân - hay đúng hơn là bắp chân - bị cắt cụt không gây cho anh nhiều bất tiện; và vì các khớp ở đầu gối và đùi vẫn còn linh hoạt khi anh bước nên chuyển động giữa hông và vai anh có hơi không nhịp nhàng. Dẫu vậy, vóc người cao ráo đã che bớt cho anh sự thiếu hài hòa đó, và những cử động thoải mái cũng như vẻ bất cần, sẵn sàng chấp nhận khuyết điểm của anh càng làm giảm đi sự thiếu cân xứng của cơ thể. Gương mặt anh thể hiện rõ tính tình cởi mở, với làn da được mặt trời và sương gió nhuộm thành màu bánh mật khỏe khoắn, phong trần. Gương mặt ấy còn biểu lộ tính thẳng thắn, vui vẻ cùng nét hóm hỉnh luôn thường trực. Đại úy Belval tuổi chừng hai tám, ba mươi. Anh mang cung cách của một sĩ quan thời Đế chế thứ nhất [6] , những quân nhân được cuộc sống trong quân ngũ truyền cho một vẻ gì rất đặc biệt, thể hiện rõ khi ở trong phòng tiếp khách và khi ở gần phụ nữ.

Anh ngừng lại để ngắm dung nhan xinh đẹp, nổi bật dưới ánh lửa hồng của Coralie. Rồi anh đến ngồi cạnh cô và dịu dàng nói: “Tôi chẳng biết gì về em cả. Ở trạm quân y, các bác sĩ, y tá gọi em là bà Coralie. Những bệnh nhân của em luôn thân mật gọi em là “Mẹ”. Vậy tên của em thời con gái là gì? Em đã kết hôn hay đã là quả phụ? Em sống ở đâu? Không ai biết cả. Hằng ngày, vào cùng một giờ, em ra về trên cùng một con đường. Thi thoảng, có một người phục vụ già với mái tóc dài màu muối tiêu và chòm râu rậm, cổ quấn khăn to bản, đeo cặp kính vàng trễ xuống mũi đưa em đến và đón em về. Có lúc, ông ta ngồi đợi em, nhưng luôn ngồi ở cùng một chiếc ghế trong sân có vòm kính. Ai hỏi gì ông ta cũng không trả lời. Tôi không biết gì về em cả, ngoài một điều duy nhất rằng em rất tốt bụng và nhân hậu, và em cũng... Tôi có nên nói ra không nhỉ?... Em cũng rất xinh đẹp. Có lẽ vì tôi không biết gì về cuộc đời em nên tôi luôn tưởng tượng nó thật bí ẩn, có khi còn đau buồn, rất đau buồn nữa, Mẹ Coralie ạ. Em luôn khiến tôi có cảm tưởng em phải sống trong buồn khổ và nhiều âu lo; nhìn em, tôi lại có cảm giác trong lòng em rất cô đơn, trống vắng. Không ai dâng hiến cho em để em được hạnh phúc, được an toàn. Nên tôi đã nghĩ tôi đã suy nghĩ từ rất lâu rồi và luôn chờ có cơ hội để tỏ bày với em... Tôi nghĩ rằng em cần một người bạn, một người anh trai khuyên nhủ và bảo vệ em. Tôi không nhầm chứ, Mẹ Coralie?”

Anh càng nói, Coralie dường như càng thu mình lại và dịch ra xa anh hơn, như thể cô không muốn anh bước vào thế giới bí mật mà anh vừa nhắc đến. Cô khẽ nói: “Phải, anh đã nhầm rồi. Cuộc đời tôi rất đơn giản. Tôi không cần ai bảo vệ cả.”

“Em không cần ai bảo vệ sao?” Đại úy kêu lên, giọng có phần hơi xúc động. “Vậy còn những kẻ muốn bắt cóc em thì sao? Còn mưu đồ chúng nhằm vào em thì sao? Mưu đồ đó phải kinh khủng đến mức nào thì hai kẻ trốn thoát mới phải giết tên bị bắt để diệt khẩu chứ! Chẳng lẽ những việc ấy không nói lên điều gì với em ư? Tôi đã nhầm khi cho rằng hiểm nguy luôn vờn quanh em ư? Tôi đã nhầm khi cho rằng em có những kẻ thù đáng sợ và tôi phải bảo vệ em khỏi những mưu đồ của chúng? Nếu em không chấp nhận sự giúp đỡ của tôi thì… thì...”

Cô vẫn nhất mực im lặng, và cứ xa cách dần, đến mức gần như thù địch. Viên Đại úy đấm vào thành lò sưởi bằng cẩm thạch, nhoài người về phía thiếu phụ và nói với giọng rất cương quyết: “Chà, nếu em không chấp nhận sự giúp đỡ của tôi, tôi sẽ buộc em phải chấp nhận.”

Cô lắc đầu.

“Tôi sẽ buộc em phải chấp nhận.” Anh nhắc lại, giọng rất đanh thép. “Đó là nghĩa vụ và cũng là quyền của tôi.”

“Không!” Cô lí nhí đáp.

“Hoàn toàn là quyền của tôi.” Đại úy Belval nhắc lại. “Vì một lý do cao trọng hơn tất thảy mọi lý do khác và cũng vì lý do đó, tôi thấy mình không cần phải hỏi ý em.”

“Vì lý do gì vậy?” Người phụ nữ trẻ ngước mắt lên nhìn anh và hỏi.

“Vì tôi yêu em!”

Anh nói những lời đó rất rõ ràng, không giống một kẻ đang yêu dốc hết can đảm để rụt rè thú nhận, mà là một người đàn ông tự hào vì tình cảm trong lòng và hạnh phúc khi xác quyết tình cảm ấy.

Coralie cúi mặt, má đỏ bừng; còn anh thì reo lên hào hứng: “Em hãy tin tôi, Mẹ Coralie bé bỏng ạ. Tôi không gửi đến em những lời lẽ tha thiết, hùng hồn, không than thở, không múa may quay cuồng, cũng chẳng chắp tay lại cầu xin! Không chỉ ba từ nhỏ bé tôi gửi đến em mà không quỳ gối. Giờ tôi thấy thoải mái hơn nhiều khi em đã tỏ lòng tôi. Phải, Mẹ Coralie ạ, e thẹn không có gì xấu, nhưng em biết tôi yêu em và em cũng đã biết điều đó từ lâu, giống như tôi mà. Cả hai chúng ta đều chứng kiến giây phút tình cảm đó hình thành, khi đôi bàn tay bé nhỏ của em khẽ chạm vào cái đầu bị thương đầm đìa máu của tôi. Những người khác luôn làm tôi thêm khổ. Còn em, em chỉ xoa dịu chứ không bao giờ khiến tôi đau hơn. Ánh mắt thương cảm và những giọt lệ em rơi vì thấy tôi bị cơn đau hành hạ. Liệu có ai từng gặp em mà không yêu em? Bảy bệnh nhân của em ở đây ban nãy cũng yêu em, Mẹ Coralie ạ. Ya-Bon tôn thờ em. Nhưng họ chỉ là những binh nhì nhỏ bé. Họ không dám nói. Còn tôi, tôi là bậc sĩ quan; và tôi ngẩng cao đầu thổ lộ, không một chút ngượng ngùng, xin em hãy tin điều đó!”

Coralie cúi mặt, đưa hai tay lên ôm đôi má đang nóng bừng và im lặng ngồi yên. Anh lại tiếp tục, rất rành rọt: “Em có hiểu tôi nói tôi ngẩng cao đầu thổ lộ, không một chút ngượng ngùng nghĩa là sao không? Em hiểu, đúng không? Nếu trước chiến tranh mà tôi đã như bây giờ, tàn tật thế này, tôi hẳn sẽ không thể tự tin được như vậy và chắc chắn, tôi phải khúm núm xin em tha thứ vì đã táo tợn bày tỏ tình cảm với em. Nhưng bây giờ, xin em hãy tin tôi, Mẹ Coralie ạ, bây giờ, khi đứng trước em, người phụ nữ tôi yêu say đắm, tôi chẳng còn nghĩ đến những khiếm khuyết của cơ thể mình. Không một giây nào tôi thấy mình kỳ cục và tự phụ trong mắt em.”

Anh ngừng lại như để lấy hơi, rồi nói tiếp: “Và cần phải như thế mới được. Mọi người cần hiểu rằng những người tàn tật trong cuộc chiến tranh này không tự coi mình là những kẻ bị gạt ra ngoài rìa xã hội, những kẻ bất hạnh hay phế nhân vô dụng họ thấy mình là người hoàn toàn bình thường cũng như bao người khác. Đúng thế, bình thường! Ít hơn một chân ư? Thế thì sao? Mất một chân thì mất luôn cả trí óc hay mất luôn cả con tim biết yêu thương ư? Vậy, chiến tranh đã lấy mất của tôi một chân, hay một tay, thậm chí hai chân hoặc hai tay, thì tôi không có quyền được yêu, để không phải ê chề vì người thương lạnh nhạt hay phải canh cánh trong lòng sợ bị người ta thương hại hay sao? Thương hại! Nhưng chúng tôi không muốn người mình yêu thương hại mình, không muốn người ta phải cố yêu mình, thậm chí cũng không muốn người ta nghĩ rằng đối xử tốt với chúng tôi là làm từ thiện. Điều chúng tôi đòi hỏi ở một người phụ nữ cũng như ở toàn xã hội, ở những người qua đường đi ngang chúng tôi cũng như ở thế giới mà chúng tôi cũng là một phần trong đó... là sự bình đẳng hoàn toàn giữa chúng tôi và những người còn lại - những người không giống như chúng tôi nhờ có cát tinh chiếu mệnh hay nhờ sự hèn nhát của mình.”

Đại úy lại đập tay vào lò sưởi. “Đúng, sự bình đẳng hoàn toàn! Tất cả chúng tôi, dẫu mất chân hay mất tay, dẫu chột mắt hay mù lòa, dù tàn tật hay thân thể bị biến dạng, đều cho rằng mình hoàn toàn có giá trị, cả về thể xác lẫn tinh thần, như bất kỳ ai khác, thậm chí có khi còn hơn. Vì sao ư? Chẳng lẽ những người dùng hai chân để lao vào kẻ địch trên chiến trường lại bị những kẻ ngồi yên trong phòng mà sưởi ấm chân loại ra bên rìa cuộc sống chỉ vì họ đã mất đi đôi chân đó? Vớ vẩn hết sức! Chúng tôi cũng muốn bình đẳng như những người khác. Chúng tôi xứng đáng được hưởng quyền bình đẳng đó, và hãy tin rằng chúng tôi biết cách giành và giữ lấy nó. Không một hạnh phúc nào mà chúng tôi không được quyền vươn đến, không một công việc nào mà chúng tôi không thể đảm nhận, chỉ cần rèn luyện một chút mà thôi. Tay phải của Ya-Bon giá trị bằng tất thảy những đôi tay lành lặn khác trên đời và chân trái của Đại úy Belval cho phép anh ta đi được tới tám cây số một giờ, nếu anh ta muốn”

Anh phá lên cười. “Tay phải và chân trái... tay trái và chân phải... Chúng tôi còn lại gì cũng nào có vấn đề, một khi chúng tôi biết làm chủ phần thân thể còn lại ấy? Chúng tôi phải suy sụp vì cái gì chứ? Chúng tôi không thể gánh vác một công việc hay duy trì nòi giống tốt được như lúc trước ư? Vẫn được! Thậm chí có khi còn tốt hơn! Tôi dám nói: Những đứa trẻ chúng tôi sinh ra cho tổ quốc sẽ là những đứa trẻ khỏe mạnh, lành lặn, có đủ chân tay và mọi thứ khác... Ấy là chưa kể, chúng còn được kế thừa lòng dũng cảm, trái tim cháy bỏng và tinh thần mạnh mẽ. Đó là những gì chúng tôi đòi hỏi, Mẹ Coralie ạ! Chúng tôi không cho phép cái chân gỗ mình mang cản trở mình tiến bước và không chấp nhận việc mình không thể đứng thẳng được trên nạng như đứng trên đôi chân bằng xương bằng thịt. Chúng tôi không cho rằng về bên chúng tôi là hy sinh, hay nhất thiết phải ca tụng nghĩa cử anh hùng của một cô gái nào khi cô ấy có vinh dự kết duyên cùng một thương binh bị mù đôi mắt! Một lần nữa, xin nhắc lại, chúng tôi không phải là những người thừa! Dù thế nào đi nữa, chúng tôi cũng không suy sụp; đó là sự thật mà trước nó, tất cả mọi người phải cúi mình tới tận hai, ba thế hệ sau nữa. Chắc em cũng hiểu, ở một đất nước như nước Pháp, khi người ta phải gặp đến hàng trăm nghìn người tàn tật, quan niệm về một con người hoàn hảo sẽ không còn khắt khe như trước nữa. Và cuối cùng, trong hình thái nhân loại mới đang hình thành, sẽ có những người có hai tay và những người có một tay, cũng hệt như việc có người tóc nâu và có người tóc vàng, có người có râu và cũng có người nhẵn nhụi vậy. Tất cả đều là điều hết sức tự nhiên! Mỗi người được thoải mái sống cuộc đời mình muốn mà không cần phải có một cơ thể trọn vẹn, đầy đủ tứ chi. Và, vì cuộc đời tôi thuộc về em, hạnh phúc của tôi phụ thuộc vào em, tôi thấy mình không cần phải chờ đợi lâu hơn nữa để gửi đến em những lời này... Chà! Xong cả rồi! Tôi vẫn còn nhiều điều muốn tỏ bày nữa, nhưng thôi, việc ấy không thể nói hết trong một ngày, phải không?”

Anh khựng lại, ngượng ngùng trước sự im lặng của cô gái trẻ. Cô không hề nhúc nhích kể từ khi anh thổ lộ những lời yêu thương đầu tiên cho đến giờ. Hai tay cô từ ôm má, giờ đã ôm lấy trán; vai cô khẽ rung.

Đại úy lại gần, cúi xuống, và bằng sự dịu dàng không kể xiết, anh nhẹ gỡ những ngón tay mảnh dẻ đang che đi gương mặt diễm lệ của Coralie.

“Coralie, vì sao em khóc?”

Cô không phật ý trước cách xưng hô thân mật hơn của anh. Giữa người đàn ông và người phụ nữ từng chữa lành vết thương cho anh, những mối giao cảm đặc biệt đang nảy nở; và Đại úy Belval có cách biểu lộ tình cảm khá thân mật nhưng vẫn rất tôn trọng, khó có thể làm ai mếch lòng.

Anh hỏi cô: “Là tôi đã làm những giọt lệ kia phải rơi ư?”

“Không!” Cô nói rất khẽ. “Mà là niềm phấn khích và lòng kiêu hãnh của anh, là cách anh không chịu khuất phục số phận mà trái lại, làm chủ nó. Điều xoàng xĩnh nhất ở anh cũng vượt trên tất thảy dù chẳng phải cố gồng mình; và tôi chưa từng thấy điều gì đẹp đẽ và cảm động hơn vẻ phớt đời đó của anh.”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô. “Vậy em không giận tôi vì đã nói... những gì tôi vừa nói chứ?”

“Giận anh ư?” Cô vờ như đã hiểu nhầm ý anh mà đáp lại. “Sao kia? Mọi phụ nữ cũng đều nghĩ như anh. Nếu nói đến vấn đề cảm tình, giữa những người lính trở về từ chiến trường, tôi chắc chắn những người lính phải chịu nhiều gian khổ nhất sẽ được phụ nữ quý mến hơn cả.”

Anh lắc đầu. “Em biết không, tôi muốn nói đến những điều còn hơn là cảm tình và quý mến; và tôi cần một câu trả lời cụ thể hơn cho những gì mình vừa nói. Tôi có cần phải nhắc lại những lời ấy không?”

“Không!”

“Vậy câu trả lời của em...?”

“Câu trả lời của tôi, hỡi người bạn thân mến, là anh đừng nhắc lại những lời đó nữa.”

Anh tỏ vẻ nghiêm nghị. “Em cấm tôi ư?”

“Phải, tôi cấm anh.”

“Nếu vậy, tôi thề là sẽ không nói bất kỳ điều gì nữa cho đến lần tới được gặp lại em.”

Cô đáp khẽ: “Anh sẽ không gặp lại tôi nữa đâu.”

Những lời đó lại khiến Đại úy Belval như muốn phì cười. “Ồ! Vì sao tôi lại không gặp em nữa chứ, Mẹ Coralie?”

“Vì tôi không muốn như thế.”

“Lý do là gì vậy?”

“Lý do ư?” Cô đưa mắt nhìn anh và chậm rãi nói: “Vì tôi đã có chồng!”

Điều này không làm Đại úy Belval nao núng. Trái lại, anh vẫn trả lời với giọng vô cùng điềm tĩnh: “Ồ, vậy thì em nên kết hôn thêm lần thứ hai! Chắc chắn chồng em là một ông già và em chẳng ưa ông ta cho lắm. Do vậy, ông ta sẽ hiểu thôi, vì có một người yêu em...”

“Xin đừng đùa nữa!”

Anh vội nắm chặt lấy tay cô khi cô định đứng dậy ra về. “Em nói đúng, Mẹ Coralie ạ, tôi xin lỗi vì đã không nghiêm túc hơn khi nói về một chuyện quan trọng như thế với em. Đây là chuyện về cuộc đời tôi, và là chuyện của cuộc đời em nữa. Tôi tin chắc - rất chắc - rằng cuộc đời hai chúng ta đang dần hướng về nhau, và em không thể nào ngăn trở chúng. Vì lẽ đó, câu trả lời của em nào có quan trọng gì. Tôi chẳng đòi hỏi gì ở em cả. Tôi mong chờ tất cả ở định mệnh. Chính định mệnh đưa chúng ta về bên nhau.”

“Không!” Cô nói.

“Có đấy!” Anh tuyên bố. “Mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như thế.”

“Không đâu! Mọi chuyện sẽ không diễn ra như thế đâu. Không được diễn ra như thế. Anh phải hứa danh dự với tôi: Anh sẽ không bao giờ tìm cách gặp lại tôi hay thậm chí là tìm cách biết tên tôi. Nếu anh hài lòng với việc chỉ là bạn, có lẽ chúng ta sẽ chia sẻ với nhau được nhiều điều hơn. Nhưng những điều anh vừa nói đã đặt một tấm rào chắn vào giữa hai chúng ta. Tôi không muốn có ai trong cuộc đời mình cả... Không ai hết!”

Cô tuyên bố rất quả quyết, và vừa nói, cô vừa cố gỡ tay mình ra khỏi bàn tay đang siết chặt của anh. Đại úy Patrice

Belval vẫn giữ chặt lấy tay cô và nói: “Em nhầm rồi... Em không có quyền được phơi mình ra trước nguy hiểm như thế... Tôi xin em, hãy suy nghĩ thật kĩ.”

Cô đẩy anh ra. Trong lúc làm thế, cô lỡ đụng phải chiếc túi xách mình đặt trên bệ lò sưởi, làm nó rơi xuống dưới thảm. Do chỉ đóng hờ, nắp túi bật tung. Hai, ba món đồ cất trong đó văng ra ngoài. Cô cúi xuống nhặt. Patrice Belval cũng từ từ quỳ xuống để giúp cô.

“Đây.” Anh nói. “Vẫn còn cái này nữa...”

Đó là một cái hộp nhỏ bện bằng rơm, nắp hộp cũng bị bật ra do va chạm mạnh. Một chuỗi mân côi [7] từ trong hộp rơi ra. Cả hai đều im lặng. Đại úy Belval ngắm nghía chuỗi mân côi một lúc, rồi anh nói khẽ: “Một sự trùng hợp quá sức lạ kỳ! Những hạt thạch anh tím! Cách chạm hoa văn kiểu cũ này... Cùng một kiểu dáng, cùng một chất liệu, thật quá kỳ lạ...”

Anh giật mình, rõ đến nỗi Coralie cũng nhận ra và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Viên Đại úy cầm trong tay một hạt mân côi to hơn hẳn những hạt còn lại, là hạt nối giữa nhóm mười hạt nhỏ với chuỗi dây ngắn hơn. Và hạt thạch anh đó đã bị vỡ, chỉ còn một mẩu, gần sát đến phần bọc vàng chạm hoa văn ở đầu.

“Trùng hợp quá!” Anh nói. “Trùng hợp đến mức tôi không dám tưởng tượng... Dù sao, việc này vẫn có thể kiểm tra ngay được. Nhưng trước hết, hãy trả lời tôi: Ai đã cho em chuỗi mân côi này vậy?”

“Chẳng ai cho tôi cả. Tôi vẫn luôn có nó mà.”

“Nhưng trước khi về tay em, hẳn nó đã từng là của ai đó rồi chứ?”

“Chắc là của mẹ tôi.”

“Ồ, vậy là mẹ em đã đưa cho em?”

“Phải, cũng như những món nữ trang khác mà mẹ tôi để lại cho tôi thôi.”

“Thế nghĩa là mẹ em đã không còn nữa?”

“Phải, mẹ tôi mất khi tôi mới lên bốn. Tôi chỉ có những ký ức rất mơ hồ về mẹ. Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến chuỗi mân côi này?”

“Có đấy!” Anh đáp. “Vì hạt thạch anh này bị vỡ làm hai nửa.”

Anh cởi cúc áo khoác và lấy một chiếc đồng hồ từ trong túi áo gi lê ra. Có nhiều món trang trí được xâu vào cùng chiếc đồng hồ qua một sợi xà tích nhỏ bằng da và bạc. Một trong những món trang trí đó là một mẩu hạt thạch anh tím, cũng bị vỡ đôi, cũng được bọc vàng ở đầu tròn. Hai nửa hạt dường như to bằng nhau, cùng một sắc tím giống nhau và phần bọc vàng chạm hoa văn y hệt nhau.

Coralie và Belval nhìn nhau vẻ lo âu. Cô lắp bắp: “Chỉ là tình cờ thôi, chẳng có gì hơn đâu...”

“Hẳn rồi.” Anh nói. “Nhưng cứ thử xem hai mẩu này có khớp nhau không.”

“Không thể nào!” Cô giãy nảy, hoảng hốt trước ý nghĩ về hành động nhỏ cần phải làm để đưa ra một bằng chứng không thể chối cãi ấy.

Dẫu vậy, viên Đại úy vẫn quyết ý làm. Tay phải cầm lấy chuỗi mân côi, tay trái cầm dây trang trí ở đồng hồ, anh lần ráp hai nửa hạt lại. Chúng vừa khít với nhau. Từng phần nhô ra nằm vừa in trong những khoảng bị khuyết vào ở cả hai nửa. Hai nửa hạt này quả nhiên đã bị vỡ ra từ cùng một viên thạch anh. Khi được ráp lại, chúng đã tạo thành một viên thạch anh tím hoàn chỉnh, đồng nhất và khớp đến cả phần vàng bọc chạm hoa văn.

Hai người lặng phắc, bầu không khí xung quanh đặc quánh với nỗi sửng sốt và bí ẩn. Rồi, giọng trầm hẳn xuống, Đại úy Belval nói: “Tôi cũng không rõ nửa viên đá tôi mang bên mình này là của ai. Từ ngày thơ bé, tôi đã thấy nó nằm lẫn trong mấy thứ linh tinh tôi cất trong hộp các tông rồi: mấy chiếc chìa khóa để lên dây cót đồng hồ, vài cái nhẫn cũ và những con dấu kiểu cũ. Cách đây chừng hai, ba năm, tôi chọn lấy trong đó mấy món để làm hạt xâu trang trí. Mẩu tử ngọc này từ đâu ra? Tôi không biết, chỉ biết rằng...”

Đại úy tách hai nửa thạch anh ra, quan sát kĩ lưỡng rồi kết luận: “Chỉ biết rằng, chắc chắn đây là hạt lớn nhất trong chuỗi mân côi bị rơi ra và vỡ làm đôi; một nửa được gắn lại vào chuỗi, còn nửa kia trở thành hạt xâu trang trí trên chiếc đồng hồ của tôi bây giờ. Vậy là chúng ta, em và tôi, ai cũng giữ một nửa của viên tử ngọc từng thuộc về một người nào đó cách đây gần hai mươi năm.”

Anh bước lại gần cô. Vẫn với giọng trầm và nghiêm túc đó, anh nói: “Em đã phản đối kịch liệt khi tôi xác quyết niềm tin của mình vào định mệnh và chuyện sẽ có nhiều sự việc xảy ra đưa chúng ta đến gần nhau [8] . Em còn phản đối nữa chăng? Suy cho cùng, chẳng biết đây là một sự tình cờ vô cùng kỳ lạ tới mức ta không có quyền thừa nhận - hay là sự biến thật sự chứng minh rằng hai cuộc đời của chúng ta đã từng gặp nhau trong quá khứ ở một thời điểm bí hiểm nào đó, và chúng ta sẽ lại gặp nhau trong tương lai, để rồi không xa cách nữa. Vì thế, không cần phải chờ tương lai xa xôi có thể sẽ đến ấy, ngay ngày hôm nay, khi nguy hiểm đang lơ lửng trên đầu em, tôi ngỏ ý muốn trao cho em tình bạn của tôi. Tôi sẽ giữ lời hứa, không nhắc đến chuyện yêu đương nữa mà chỉ là tình bạn thôi. Em có bằng lòng không?”

Lòng dạ Coralie rối bời và xáo động khi chứng kiến điều kỳ lạ lúc hai nửa thạch anh tím hoàn toàn khớp với nhau, tới nỗi dường như cô không nghe thấy Belval nói.

“Em có bằng lòng không?” Anh hỏi lại.

Một lúc sau, cô trả lời: “Không!”

“Vậy bằng chứng mà định mệnh vừa bày ra cho em không làm em vừa lòng ư?” Anh hóm hỉnh hỏi.

“Chúng ta không nên gặp nhau nữa.” Cô quả quyết.

“Thôi được. Tôi sẽ dựa cả vào số phận vậy. Nhưng sẽ không lâu đâu. Trong khi chờ số phận hồi đáp, tôi hứa sẽ không cố tìm gặp em.”

“Và cũng không cố làm gì để biết tên tôi nữa?”

“Đúng vậy, tôi hứa với em.”

Cô đưa tay chào.

“Vĩnh biệt!” Cô nói.

“Tạm biệt!” Anh đáp.

Cô trở gót. Đến ngưỡng cửa, cô quay đầu lại, vẻ hơi do dự. Viên Đại úy vẫn đứng bất động bên lò sưởi. Cô lại nói: “Vĩnh biệt!”

“Tạm biệt, Mẹ Coralie!” Anh nhắc lại lần thứ hai.

Họ đã trao nhau hết những gì cần nói ở thời điểm đó. Anh không cố giữ cô lại nữa.

Cô bước ra ngoài.

Khi cánh cửa khép lại sau lưng cô, Đại úy Belval mới bước lại gần cửa sổ. Anh nhìn theo bóng Coralie đi qua những hàng cây, bé nhỏ trong màn đêm rộng lớn. Con tim anh quặn lại. Lẽ nào anh không bao giờ gặp lại cô nữa ư?

“Lẽ nào lại như thế?” Anh kêu lên. “Ồ! Có chứ! Biết đâu ngay ngày mai thôi. Không phải thần linh luôn yêu chiều mình hay sao?

Nói rồi, anh cầm gậy, bước ra cùng chiếc chân gỗ của mình - như anh vẫn hay đùa.

Tối hôm ấy, sau khi dùng bữa ở một nhà hàng gần đó nhất, Đại úy Belval về lại khu Neuilly. Trung tâm điều dưỡng của bệnh viện quân y là một biệt thự xinh xắn ở gần đại lộ Maillot, nhìn ra rừng Boulogne. Kỷ luật ở đây không nghiêm khắc lắm. Đại úy Belval có thể vào lúc mấy giờ tối cũng được; và những bảo vệ, quản lý ở đây cũng rất dễ tính với việc ra vào.

“Ya-Bon có ở đây không?” Anh hỏi bà quản lý.

“Có ạ, thưa Đại úy, anh ấy đang chơi bài với bạn gái.”

“Cậu ấy có quyền yêu và được yêu mà.” Anh nói. “Có thư từ gì cho tôi không?”

“Không, thưa Đại úy, nhưng có một gói nhỏ đấy ạ.”

“Ai gửi vậy?”

“Có một người nhận chuyển đồ hộ mang đến, người ấy chỉ nói rằng “Gửi Đại úy Belval” mà thôi. Tôi đã cất nó trong phòng cho ngài rồi.”

Đại úy lên lầu, đi về phòng mình, trên tầng cao nhất. Anh thấy một cái gói nhỏ đặt trên bàn, bọc giấy và buộc chỉ bên ngoài. Anh mở cái gói ra thì thấy bên trong là một cái hộp. Trong hộp có một chiếc chìa khóa rất to, đã gỉ sét, kiểu dáng và cách chế tác trông rõ từ thời xưa.

Thế nghĩa là thế nào nhỉ? Trên hộp chẳng đề địa chỉ, cũng chẳng có dấu hiệu gì. Anh nghĩ chắc có gì nhầm lẫn ở đây, và anh bỏ chiếc chìa khóa vào túi.

“Hôm nay đã đủ chuyện khó hiểu rồi.” Anh nghĩ thầm. “Mình đi ngủ thôi.”

Nhưng khi đến bên cửa sổ để kéo rèm, anh thấy trên những hàng cây trong rừng Boulogne có những tia lửa lóe lên ở cách đó khá xa, giữa màn đêm dày đặc. Anh chợt nhớ lại cuộc trao đổi mình vô tình nghe được trong nhà hàng và trận mưa tia lửa mà những kẻ toan bắt cóc Mẹ Coralie nhắc đến...

« Lùi
Tiến »