Ba tên đồng bọn nghe thế liền giật mình đánh thót, hệt như bị điện giật. Bournef vội vàng hỏi lại: “Ông vừa nói cái gì cơ?”
“Ta nói bốn triệu, tức là các người được nhận mỗi người một triệu.”
“Sao?... Ông thật sự có ý đó?... Bốn triệu ư?...”
“Bốn triệu.”
Con số đó quá khổng lồ và đề nghị nọ thật quá sức tưởng tượng, khiến cả bốn tên đều sửng sốt. Đến Patrice cũng thấy ngỡ ngàng tột độ. Bốn tên vô lại cho rằng đây là một cái bẫy; và Bournef không nhịn được, nói: “Đúng vậy, đề nghị đó vượt quá sự mong đợi của bọn ta... nhưng ta cũng phải thắc mắc vì lý do gì mà ông lại làm vậy.”
“Anh thích nhận ít hơn hay sao?”
“Đúng!” Bournef thật thà đáp.
“Tiếc làm sao, ta lại không hạ con số xuống thấp hơn được. Ta chỉ có một phương tiện duy nhất để thoát chết; đó là mở két cho các người. Trong két của ta lại có đúng bốn cái ví tiền, mỗi cái ví có một nghìn tờ tiền một nghìn franc, được chia thành mười xấp.”
Bournef vẫn chưa hết kinh ngạc, gã mỗi lúc một thấy hoài nghi hơn.
“Làm sao ông dám chắc sau khi lấy đi bốn triệu, bọn ta sẽ không đòi thêm?”
“Đòi thêm cái gì mới được? Bí mật của nơi đó ư?”
“Đúng!”
“Không, vì các người biết thừa ta thà chết chứ không nói. Bốn triệu là hết nấc rồi. Các người muốn có món tiền đó hay thôi? Ta chẳng cần các người phải hứa hẹn, thề thốt gì hết, vì ta chắc chắn, khi đã ních đầy túi, các người sẽ chỉ nghĩ đến việc chuồn làm sao cho êm chứ chẳng cần phải tự làm khó mình bằng một vụ giết người; làm thế chỉ có hại chứ không có lợi.”
Lý lẽ ấy chắc chắn, rõ ràng đến mức Bournef không bàn cãi gì thêm được nữa.
“Két sắt ở trong phòng này à?” Gã hỏi.
“Phải, giữa cửa sổ thứ nhất và thứ hai, sau bức chân dung của ta.”
Bournef gỡ bức chân dung xuống và nói: “Ta chẳng thấy gì cả.”
“Có đấy. Viền két sắt được đánh dấu bằng đường gờ của tấm pano chính giữa. Giữa pano có một cái núm giống như bông hồng, không phải bằng gỗ mà là bằng sắt; và có bốn bông hồng khác nằm ở bốn góc pano. Bốn bông hồng này đều phải xoay sang phải, lần lượt từng bông một, tạo thành một từ, chính là mật mã để mở khóa, từ CORA.”
“Bốn chữ đầu của Coralie à?” Bournef vừa làm theo lời Essarès, vừa hỏi.
“Không!” Essarès Bey đáp. “Là bốn chữ đầu của từ Coran. Làm xong chưa?”
Một lát sau, Bournef mới trả lời: “Xong rồi. Thế chìa khóa đâu?”
“Không có chìa khóa. Chữ thứ năm, chữ “N”, là chữ của bông hồng ở giữa.”
Bournef xoay bông hồng thứ năm; lập tức, một tiếng “cạch” vang lên.
“Giờ thì kéo ra đi.” Essarès nói. “Thế! Két không sâu đâu. Nó được khoét trong một phiến đá ở mặt ngoài thôi. Thò tay vào. Anh sẽ thấy có bốn cái ví.”
Phải nói, khi đó, Patrice cứ ngỡ sẽ có một sự vụ bất ngờ nào đó xảy ra buộc Bournef phải dùng tay và ném gã vào cái bẫy do chính Essarès kỳ công giăng mắc. Cả ba tên đồng phạm kia cũng vậy, chúng có vẻ cũng đang e sợ điều không hay đó, vì mặt tên nào tên nấy đều tái mét, còn Bournef thì hành động rất e dè và cẩn trọng.
Cuối cùng, Bournef quay lại, tới ngồi cạnh Essarès. Trên tay gã cầm bốn cái ví tuy ngắn nhưng rất dày, được buộc lại với nhau bằng một cái đai vải dù. Bournef gỡ đai ra và mở thử một chiếc ví.
Hai đầu gối gã run lẩy bẩy dưới gánh nặng quý giá ấy, và khi gã cầm một nắm tiền trong ví lên, tay gã run như tay một ông già lọm khọm đang lên cơn sốt.
“Toàn là tờ một nghìn franc.” Gã rên lên. “Mười xấp tiền, xấp nào cũng toàn tờ một nghìn franc...”
Lập tức, ba tên kia nhảy xổ lại, điên cuồng như sẵn sàng đánh nhau để tranh phần, mỗi tên vồ lấy một cái ví, lục lọi bên trong và cùng rên lên sung sướng: “Mười xấp tiền... tất cả đều ở đây... toàn tờ một nghìn franc...”
Đột nhiên, một tên kêu lên, giọng khản đặc: “Chuồn thôi! Mau rút thôi!”
Chúng đột ngột thấy sợ hãi đến mức muốn phát điện. Chúng không tin Essarès lại có thể dễ dàng cho mình một món tiền kếch xù như vậy, trừ phi ông ta đã lên kế hoạch lấy lại nó trước khi bọn chúng kịp rời khỏi căn phòng này. Chắc chắn là thế rồi! Trần nhà có thể sập xuống đầu chúng. Mấy bức tường có thể tiến lại gần nhau và ép chúng nát bét, còn địch thủ lòng dạ khó lường của chúng vẫn bình an vô sự.
Bản thân Patrice cũng nghĩ như vậy. Thảm họa chắc chắn sắp xảy ra, Essarès chắc chắn sẽ phản đòn. Một người như ông ta, một chiến binh ghê gớm như vậy, lẽ nào lại dễ dàng chịu để mất bốn triệu mà không có toan tính nào trong đầu. Patrice thấy tức ngực, thở dốc. Kể từ lúc bắt đầu chứng kiến những sự việc thảm khốc xảy ra bên dưới, anh chưa từng thấy kích động mạnh như lúc này; và anh thấy gương mặt của Coralie cũng lo lắng, căng thẳng y hệt mình. Trong khi đó, Bournef đã lấy lại được một chút bình tĩnh, gã trấn tĩnh đồng bọn và nói: “Đừng có ngốc thế! Lão ta có thể sẽ tự cởi trói được, nhờ lão già Siméon đang nằm kia, và đuổi theo chúng ta đấy.”
Cả bốn tên, một tay nắm chặt lấy ví tiền, tay còn lại trói chặt tay Essarès lại vào ghế bành, trong khi Essarès giận dữ chống cự. “Lũ ngu! Các ngươi đến đây định moi ra bí mật to lớn của ta, bí mật mà các ngươi biết rõ, ấy thế mà các ngươi lại quên ngay chỉ vì bốn triệu! Thằng Đại tá có tầm hơn thế này nhiều!”
Chúng lại nhét giẻ vào mồm Essarès rồi Bournef giáng cho ông ta một quả đấm vào đầu, làm ông ta ngất đi ngay tắp lự. “Thế này ta dễ rút hơn.” Bournef nói.
“Còn Đại tá thì sao?” Một tên trong bọn hỏi. “Chúng ta để ông ta lại đây à?”
“Sao lại không?
Nhưng có lẽ gã thấy không ổn nên mới nói: “Thôi, tạo nghĩ lại rồi. Chúng ta làm hại đến Essarès sẽ không có lợi. Muốn có lợi cho cả Essarès và chính chúng ta thì phải trốn sao cho thật nhanh, trước khi bức thư chết tiệt kia của tay Đại tá đến được Sở Cảnh sát, cứ cho là trước mười hai giờ trưa ngày mai đi.”
“Vậy phải làm sao?”
“Chúng ta sẽ mang Đại tá lên ô tô rồi thả xuống đâu đó. Cảnh sát sẽ tự lo phần còn lại.”
“Thế còn giấy tờ của ông ta?”
“Trên đường đi, chúng ta sẽ lục túi ông ta sau. Nào, mau giúp một tay!”
Chúng băng vết thương trên người Đại tá lại để máu không chảy ra nữa rồi khiêng xác chết lên, mỗi tên xách một chi và bỏ ra ngoài, không tên nào chịu rời mắt khỏi cái ví tiền của mình lấy một giây.
Patrice Belval nghe thấy tiếng chúng hối hả chạy qua một căn phòng khác rồi tiếng bước chân nặng trình trịch trên sàn đá ngoài tiền sảnh vọng vào.
“Chính là lúc này đây” Anh nhủ thầm. “Essarès hoặc Siméon sẽ ấn vào một cái nút, và mấy tên vô lại kia bị tóm gọn.”
Essarès không hề động đậy.
Siméon cũng chẳng động đậy nốt.
Rồi Patrice nghe thấy tiếng đám vô lại rời khỏi hiện trường: tiếng đóng cổng đánh sầm, tiếng động cơ xe khởi động, và tiếng ô tô chạy mỗi lúc một xa. Tất cả chỉ có thể. Chẳng có gì xảy ra thêm nữa. Bọn tội phạm đã rút êm cùng bốn triệu franc.
Sau đó, chỉ có tĩnh mịch bao trùm bốn phía suốt một hồi lâu, còn Patrice lòng như lửa đốt. Anh không tin toàn bộ câu chuyện đầy kịch tính đã đến hồi kết; và anh quá sợ những điều bất ngờ sẽ còn tiếp tục kéo đến, anh quyết định để Coralie biết mình cũng đang có mặt.
Lại một tình huống mới xuất hiện làm anh đổi ý. Coralie đã đứng dậy.
Gương mặt cô không còn vẻ khiếp đảm và thất thần như trước. Patrice sợ hãi khi thấy cô đột ngột trở nên quyết liệt với một nguồn năng lượng đầy sát khí khiến mắt cô sáng quắc lên một cách khác thường, đôi mày cô chau lại và đôi môi cô giật giật. Patrice hiểu ra cô chuẩn bị hành động.
Nhưng theo hướng nào? Đây mới là kết cục của tấn thảm kịch này chăng?
Cô đi về phía một góc gác xép, nơi có cái cầu thang xoắn ốc và từ từ bước xuống, nhưng không hề có ý giữ cho bước chân không gây ra tiếng động. Chồng cô chắc chắn đã nghe thấy tiếng bước chân của cô. Nhìn trong gương, Patrice thấy ông ta ngẩng đầu lên và ngó theo cô.
Xuống đến chân cầu thang, cô dừng lại. Cô không hề tỏ ra do dự. Rõ ràng, cô đã sắp sẵn kế hoạch; cô chỉ đang suy nghĩ hòng tìm ra cách tốt nhất để thực hiện kế hoạch đó mà thôi.
“Ối!” Patrice nhủ thầm, người run lẩy bẩy. “Em đang định làm gì thế, Coralie?”
Anh giật mình đánh thót. Anh nhìn theo hướng ánh mắt của Coralie, nhận thấy vẻ kỳ lạ trong ánh mắt đó. Cuối cùng, bí mật của cô đã lộ ra hoàn toàn trước mắt anh. Coralie đã thấy con dao găm nằm lăn lóc dưới nền nhà, nơi tên Đại tá làm rơi lúc nãy.
Chưa khi nào Patrice nghĩ Coralie muốn nhặt con dao đó lên để làm một việc gì khác ngoài việc găm vào người chồng mình. Ý định giết chồng dường như hiện lên rất rõ trên khuôn mặt cô, thậm chí ngay cả khi cô chưa kịp nhúc nhích, Essarès đã tái mặt vì kinh hãi và cố gồng người lên hòng giật đứt dây trói mà không được.
Coralie tiến đến, dừng lại một lần nữa, rồi thình lình cúi xuống, nhặt con dao lên. Không chần chừ, cô bước thêm hai bước. Lúc này, cô đã đến gần chiếc ghế nơi Essarès bị trói. Ông ta chỉ cần hơi quay đầu lại là đã có thể nhìn thấy cô. Một phút nghẹt thở trôi qua. Hai vợ chồng nhìn vào mắt nhau.
Vòng xoáy của những nghĩ suy, nỗi sợ hãi, lòng oán hận và cả những đam mê hỗn độn và trái nghịch cứ quay cuồng trong đầu hai người, một người sẽ xuống tay giết chóc và một người sẽ phải chết. Vòng xoáy đó cũng đang cuộn lên trong đầu Patrice và sôi sục tận sâu trong dòng ý thức của anh. Anh phải làm gì bây giờ? Anh có nên can dự vào không? Phải chăng trách nhiệm của anh là ngăn cản Coralie khỏi nhúng chàm, để cô không sa chân vào một việc không thể sửa chữa được? Hay anh nên gánh lấy tội này thay cô bằng cách ghim một viên đạn vào đầu người đàn ông kia?
Nhưng ngay từ đầu, Patrice đã bị một cảm xúc lẫn lộn với nhiều cảm xúc khác chi phối, cảm xúc đó dần dần làm anh tê liệt và biến mọi cuộc đấu tranh nội tâm trở thành ảo tưởng: trí tò mò bị đẩy lên đến tột cùng. Đó không đơn thuần còn là trí tò mò thường nhật muốn vén lên bức màn bí mật tối tăm, mà là một sự tò mò tột độ, một khao khát tột bậc muốn đi sâu vào tâm hồn bí ẩn của người phụ nữ mà anh yêu, người đã bị hàng loạt sự kiện động trời cuốn phăng đi và đột ngột đứng lên làm chủ tình huống, hoàn toàn tự giác với vẻ điềm tĩnh cực kỳ ấn tượng và chọn cách giải quyết khủng khiếp nhất. Thế rồi, hàng loạt câu hỏi khác nảy ra trong đầu anh. Động cơ nào đã thúc giục cô chọn cách này? Trả thù ư? Trừng phạt ư? Hay cô muốn giải tỏa nỗi căm hận trong lòng?
Patrice vẫn ngồi yên, bất động.
Coralie giơ tay lên. Chồng cô, ngồi ngay trước mặt, giờ đã không còn cố vùng vẫy trong tuyệt vọng với những nỗ lực cuối cùng để tự giải thoát nữa. Mắt ông ta không hề ánh lên tia van xin hay đe dọa nào. Ông ta chờ đợi trong cam chịu.
Cách họ không xa, già Siméon, vẫn đang bị trói, chống khuỷu tay, nhổm nửa người dậy, thảng thốt nhìn hai người.
Coralie lại giơ tay lên. Khung người cô dường như to ra và cao lên. Dường như có một nguồn sức mạnh vô hình nào đó đã làm cô mạnh thêm và khiến toàn bộ con người cô rắn lại, nó tập trung toàn bộ năng lượng trong người cô để phục vụ cho ý chí của cô. Cô đã sắp sửa ra tay. Mắt cô chầm chậm rà tìm nơi để vung dao xuống.
Nhưng ánh mắt cô bỗng trở nên bớt sắc lạnh và bớt tối tăm. Thậm chí, Patrice còn thấy hình như ánh mắt cô có chút lưỡng lự và thứ cô vừa lấy lại được không phải là nét hiền từ thường nhật, mà là một chút khoan dung rất phụ nữ của mình.
“A, Mẹ Coralie!” Patrice thì thầm. “Em đã lại là em! Em trở về đúng với người phụ nữ mà tôi biết. Dẫu cho em đã nghĩ đến việc giết chết người đàn ông kia, em cũng sẽ không làm thế... và tôi thích như vậy hơn.”
Hai tay Coralie từ từ buông xuống. Người cô thả lỏng. Patrice có thể đoán ngay ra: Cô thấy trong lòng nhẹ nhõm vô cùng khi đã thoát khỏi ý định ma xui quỷ khiến suýt đẩy cô vào tội giết người. Cô nhìn con dao vẻ kinh ngạc, như vừa chợt tỉnh khỏi cơn mê khủng khiếp. Rồi, nghiêng người sang bên cạnh chồng, cô bắt đầu cắt dây trói.
Cô làm việc đó với vẻ ghê tởm lộ rõ, cố làm sao để không chạm phải người chồng và lảng tránh ánh mắt của ông ta. Từng sợi dây thừng lần lượt được cắt bỏ. Essarès đã tự do.
Chuyện xảy ra tiếp theo lại càng bất ngờ gấp bội! Không một lời cảm ơn, cũng chẳng một lời giận dữ với người vợ, người đàn ông nọ - vừa phải kinh qua màn tra tấn tàn bạo và thân thể vẫn còn nhức nhối - vội vàng tập tễnh trên đôi chân trần phồng rộp ra chỗ đặt chiếc điện thoại bàn có dây nối sát vào tường. Như một người chết đói bất ngờ nhìn thấy mẩu bánh mì và vội vàng chộp lấy. Đó là phương tiện cứu vớt ông ta và đưa ông ta về lại với cuộc sống. Vừa thở hồng hộc, Essarès vừa chụp lấy ống nói và kêu to: “Trung tâm 39-40.”
Rồi ông ta lập tức quay ra nói với vợ: “Đi đi!”
Cô làm như không nghe thấy. Cô cúi xuống chỗ ông thư ký già và cởi trói cho ông.
Essarès đang gọi điện thoại, giọng hối thúc, vẻ rất mất kiên nhẫn: “Có ai ở đầu dây không? A lô... Thưa cô... Ngày mai không được, làm ơn, tôi muốn nối máy với số đó ngay bây giờ và ngay lập tức... số 39-40... Rất gấp!”
Đoạn, ông ta lại quay ra phía Coralie, nhắc lại, giọng độc đoán: “Đi!”
Cô ra hiệu mình sẽ không đi mà trái lại, cô muốn nghe. Essarès giơ nắm đấm lên dọa và nhắc lại: “Đi! Đi ra ngay!... Ta ra lệnh cho em đi ra ngay! Cả ông nữa, Siméon!”
Già Siméon đứng lên và tiến về phía Essarès. Hình như ông muốn nói điều gì đó, chắc là phản đối. Nhưng hành động của ông không dứt khoát; và sau một hồi suy nghĩ, ông quay ra cửa, bước ra ngoài, không nói thêm lời nào nữa.
“Đi! Mau đi ra đi!” Essarès nhắc lại, cả người ông ta toát lên vẻ dọa dẫm đáng sợ.
Nhưng Coralie vẫn tiếp tục tiến lại gần, hai tay khoanh lại đầy bướng bỉnh và thách thức. Cùng lúc đó, có vẻ như tổng đài đã nối được máy, vì Essarès vội vàng hỏi: “39-40 đó à? Đúng rồi...”
Ông ta chần chừ. Rõ ràng, sự có mặt của Coralie khiến ông ta cực kỳ khó chịu và những gì ông ta sắp nói không phải là điều ông ta muốn cô nghe thấy. Nhưng lúc này, tình hình đang rất, rất cấp bách. Ông ta quyết định nhanh chóng: áp chặt ống nghe vào tai và nói bằng tiếng Anh: “Grégoire đấy à?... Là Essarès đây... A lô?... Phải, tôi đang gọi từ đường Raynouard... Không có thời gian đâu... Nghe này...”
Ông ta ngừng một lát, ngồi xuống và tiếp tục: “Nghe đây! Mustapha chết rồi. Tay Đại tá cũng thế... Mẹ kiếp, đừng có ngắt lời, không là chết đấy!... Phải, chết đấy; cả đằng ấy nữa... Nghe này, bọn chúng kéo đến nhà, tay Đại tá, Bournef, toàn bộ băng đảng của chúng, chúng dùng vũ lực và đe dọa để cướp của tôi... Tôi đã khử tên Đại tá rồi. Chỉ có điều, hắn đã viết thư tố cáo chúng ta lên Sở Cảnh sát, chúng ta sẽ lộ mất. Bức thư sẽ đến nơi sớm thôi. Hiểu vấn đề chưa? Bournef và ba tên đồng bọn chuẩn bị trốn rồi. Chúng vừa chạy về và thu dọn giấy tờ liên quan đấy. Tôi tính, khoảng một... lâu nhất là hai tiếng nữa, chúng sẽ đến bên đó. Chắc chắn, chúng sẽ tới đó lánh nạn. Tự chúng đâm đầu vào thôi, chúng không ngờ rằng chúng ta quen biết nhau. Nên chắc chắn chúng sẽ tới. Không trật đi đâu được...”
Essarès ngừng lại. Sau khi suy nghĩ một lúc, ông ta lại nói tiếp: “Bên đó có chìa dự phòng của mấy căn phòng mà chúng thuê chứ? Có không?... Tốt! Và cũng có khóa dự phòng của tủ đồ trong phòng chứ? Có luôn hả? Hay lắm! Thế này nhé, đợi chúng ngủ say, hãy lẻn vào trong phòng ngay cho tôi, rồi lục ở trong tủ. Bọn chúng chắc chắn sẽ cất chiến lợi phẩm vào đấy. Sẽ tìm được ngay thôi. Dễ lắm! Là bốn cái ví mà đằng ấy cũng biết rồi đấy. Cất chúng vào túi du lịch và nhanh chóng mang đến gặp tôi.”
Essarès lại ngừng. Lần này, Essarès lắng nghe đầu dây bên kia. Ông ta nhắc lại: “Nói cái gì cơ? Đường Raynouard á? Ở đây hả? Gặp tôi ở đây á? Điên à? Sao lại nghĩ tôi còn ở lại đây khi thằng Đại tá đã đâm đơn tố giác tôi chứ? Không, tới chờ tôi ở khách sạn, gần nhà ga. Tôi sẽ ở đó đến mười hai giờ trưa hoặc một giờ chiều, cũng có thể muộn hơn một chút. Đừng lo! Cứ bình tĩnh, yên lặng mà ăn trưa, rồi chúng ta sẽ gặp nhau nói chuyện... A lô? Có nghe thấy không?... Tốt lắm! Cứ để tôi lo. Gặp sau nhé!”
Cuộc điện thoại kết thúc; xem chừng, Essarès đã làm mọi cách để lấy lại bốn triệu franc, giờ ông ta chẳng có gì phải lo nữa. Ông ta cúp máy, tiến lại chỗ chiếc ghế bành mà ban nãy mình vừa bị trói vào, xoay lưng ghế về phía ngọn lửa, ngồi xuống, kéo ống quần cao lên, xỏ lại tất và giày, dẫu có hơi đau và thỉnh thoảng phải cau mày, nhăn mặt, nhưng hoàn toàn điềm tĩnh, không hề xuýt xoa kêu ca; ông ta thản nhiên như một người không có việc gì phải vội.
Coralie vẫn không rời mắt khỏi chồng.
“Có lẽ mình phải đi thôi.” Đại úy Patrice Belval thầm nghĩ. Anh hơi xấu hổ khi nghĩ đến việc nghe lén những gì mà hai vợ chồng họ sắp nói với nhau.
Dẫu vậy, anh vẫn nán lại. Anh vẫn thấy bận lòng và lo lắng cho Coralie.
Essarès là người lên tiếng trước.
“Sao thế?” Ông ta hỏi. “Em nhìn ta như thế là có ý gì?”
“Vậy là đúng rồi, phải không?” Coralie nói khẽ, nhưng giọng vẫn mang vẻ thách thức. “Tôi không có quyền nghi ngờ sao?”
Essarès cười khẩy. “Sao ta phải nói dối em chứ? Nếu không biết em đã ở trong ngôi nhà này, ngay từ đầu, thì ta đã không gọi điện trước mặt em rồi.”
“Tôi đã ở ngay phía trên kia.”
“Ồ, vậy là em đã nghe được hết mọi chuyện rồi?”
“Phải!”
“Và cũng nhìn thấy hết?”
“Phải!”
“Ồ, em đã nhìn thấy chúng tra tấn ta, em cũng nghe thấy tiếng ta hét lên đau đớn, vậy mà em chẳng hề làm gì để bảo vệ ta trước màn tra tấn, trước cái chết!”
“Phải, tôi không làm gì hết. Vì tôi đã biết sự thật.”
“Sự thật nào?”
“Sự thật tôi hằng nghi ngờ mà không dám thừa nhận.”
“Sự thật nào?” Essarès gằn giọng nhắc lại.
“Sự thật về việc phản quốc của ông.”
“Em điên rồi. Ta không phản quốc.”
“Thôi! Đừng có xảo ngôn! Đúng! Tôi thừa nhận, tôi không biết toàn bộ sự thật. Tôi thực sự không hiểu những gì đám người đó nói hay đòi hỏi ở ông. Nhưng điều bí mật mà chúng cố tìm mọi cách để mọi ra từ ông là bí mật về tội phản quốc.”
Essarès nhún vai, đáp: “Người ta chỉ phản quốc khi phản lại đất nước của mình thôi, còn ta không phải là người Pháp.”
“Ông là người Pháp!” Coralie hét lên. “Ông đã xin làm người Pháp và đã trở thành người Pháp. Ông đã cưới tôi, một công dân Pháp, tại Pháp và ông đang sống trên đất Pháp; đất Pháp là nơi ông làm giàu. Ông đang phản bội lại nước Pháp.”
“Đừng có vớ vẩn! Vì lợi ích của ai chứ?”
“Ồ! Điều đó tôi thật sự không biết. Hàng tháng qua, à, đúng hơn là hàng năm qua, tay Đại tá, Bournef, toàn bộ đám đồng bọn của ông và chính ông, các người đã nhúng tay vào một việc cực khủng - phải, “cực khủng”, chính miệng các người đã dùng từ đó - và giờ đây, các người đối đầu nhau vì lợi nhuận khổng lồ do “việc cực khủng” kia mang lại. Những tên khác tố cáo ông đã đút túi lợi nhuận một mình và giữ lấy một bí mật không thuộc về ông. Tôi đang thấy một chuyện có lẽ còn bẩn thỉu, kinh tởm và đáng căm phẫn hơn cả tội phản quốc... và tôi không biết đó là ăn cướp hay ăn trộm.”
“Đủ rồi!” Ông ta đấm mạnh vào tay ghế và quát lớn.
Coralie không hề sợ hãi. Cô nói tiếp: “Đủ - ông nói đúng đấy. Giữa chúng ta thể là quá đủ! Hơn nữa, một việc này đã chứng minh tất cả: ông bỏ trốn. Đó chính là lời thú tội. Ông sợ cảnh sát.”
Ông ta lại nhún vai lần nữa. “Ta không sợ gì cả.”
“Hay lắm, nhưng ông vẫn định bỏ đi.”
“Đúng!”
“Vậy hãy thẳng thắn với nhau đi. Khi nào ông rời khỏi đây?
“Sớm thôi, mười hai giờ trưa.”
“Nếu ông bị bắt thì sao?”
“Ta sẽ không bị bắt đâu.”
“Nhưng nếu vẫn bị?”
“Họ sẽ thả ta ra thôi.”
“Chí ít, vẫn phải tiến hành điều tra, vẫn phải xét xử kia mà?”
“Không, chuyện này sẽ được giữ kín.”
“Ông hy vọng như vậy sao?”
“Ta đảm bảo chuyện sẽ diễn ra như thế.”
“Có Chúa chứng giám! Và ông tất sẽ rời nước Pháp, đúng không?”
“Ngay khi ta có thể.”
“Tức là khi nào?”
“Khoảng hai hoặc ba tuần nữa.”
“Khi nào đi, hãy báo cho tôi, để tôi còn biết khi nào mình có thể thở phào nhẹ nhõm.”
“Ta sẽ báo cho em, Coralie ạ, nhưng vì một lý do khác.”
“Lý do gì?”
“Để em có thể đi theo ta.”
“Đi theo ông?”
Essarès cười nham hiểm.
“Em là vợ của ta.” Ông ta nói. “Chồng đi đâu, vợ phải theo đó; và em cũng biết rõ, trong tôn giáo của ta, người chồng có đủ mọi quyền đối với người vợ, kể cả việc định đoạt sự sống hay cái chết. Chà, mà em là vợ của ta.”
Coralie lắc đầu. Với giọng khinh bỉ không sao kể xiết, cô đáp: “Tôi không phải là vợ của ông. Đối với ông, tôi chỉ có sự ghê tởm và căm thù mà thôi. Tôi không muốn thấy ông nữa, và dù có xảy ra chuyện gì, dù ông có đe dọa thế nào, tôi cũng sẽ không bao giờ gặp lại ông.”
Essarès đứng dậy, bước về phía cô, gập người lại, toàn thân run rẩy, hai bàn tay nắm chặt, quát lớn: “Cô vừa nói cái gì? Cô dám nói như vậy sao? Ta, ta là Chúa, là chủ nhân của cô, ta ra lệnh cho cô phải đến gặp ngay khi ta cho gọi.”
“Tôi sẽ không đi theo ông đâu. Tôi thề trước Chúa! Tôi xin thề vì tôi hằng mong được ơn cứu rỗi!”
Essarès giận dữ giậm chân bình bịch. Mặt ông ta rúm lại nom vô cùng đáng sợ. Ông ta gầm lên: “Tức là cô muốn ở lại đây! Phải, cô có những lý do mà ta không biết, nhưng quá ư dễ đoán! Lý do tình cảm, đúng không? Chắc chắn, đã có kẻ nào đó xuất hiện trong đời cô... Cô im đi! Im!... Cô vẫn luôn căm ghét ta còn gì?... Không phải đến tận hôm nay cô mới hận ta. Cô đã luôn như vậy kể từ ngày đầu tiên cô nhìn thấy ta, kể từ trước khi làm đám cưới với ta... Chúng ta đã luôn sống như những kẻ thù không đội trời chung. Còn ta, ta yêu cô... Ta tôn thờ cô. Một lời từ cô thôi, ta cũng có thể phủ phục dưới chân cô. Chỉ mỗi tiếng bước chân của cô thôi cũng khiến ta rộn ràng đến tận xương tủy... Nhưng cô chỉ dành cho ta sự ghê tởm mà thôi. Cô tưởng mình sẽ có thể làm lại cuộc đời khi không có ta sao? Ta thà giết chết cô còn hơn, cô vợ bé bỏng của ta ạ.”
Ông ta không còn siết tay lại nữa; ông ta xòe tay và bấu cả hai bàn tay vào cổ Coralie, ngay sát với đầu cô, tựa như con thú dữ muốn bóp chết con mồi của mình. Ông ta run lên vì thịnh nộ, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két. Những giọt mồ hôi rịn ra, lấp lóe trên cái trán hói.
Trước mặt ông ta, Coralie đứng bất động, trông cô nhỏ bé và mong manh vô cùng. Patrice Belval, lòng như lửa đốt và luôn trong tư thế sẵn sàng hành động, thấy rõ vẻ căm thù và khinh bỉ hiện lên trên gương mặt điềm tĩnh của cô.
Cuối cùng, Essarès cũng làm chủ được mình và nói: “Em sẽ phải theo ta, Coralie ạ. Dù em có muốn hay không, ta vẫn là chồng em. Em cũng thấy quá rõ, vừa rồi, em rất muốn giết chết ta, em đã vung dao lên nhưng lại không có can đảm để đâm xuống. Sẽ luôn như vậy thôi! Cơn nổi loạn của em nhất định sẽ lắng xuống và rồi em sẽ phải đi theo chủ nhân của mình!”
Coralie đáp: “Tôi sẽ ở lại đây để chống lại ông ngay trong ngôi nhà này. Công trình phản quốc mà ông vừa hoàn thiện, chính tôi sẽ đập nát nó. Tôi không làm điều đó với lòng căm thù bởi tôi không còn có thể căm thù được nữa, nhưng tôi sẽ làm không ngừng nghỉ để sửa chữa những tội lỗi mà ông đã gây ra.”
Ông ta trầm giọng xuống và đáp: “Còn ta, ta vẫn có thể căm thù đấy. Coi chừng đó, Coralie! Chính vào giây phút côđinh ninh mình không còn gì phải sợ nữa thì cũng là lúc ta tính sổ với cô. Bảo trọng!”
Rồi ông ta nhấn chuông. Già Siméon lập tức xuất hiện.
“Vậy là hai tên hầu đã chuồn rồi à?” Essarès hỏi. Và, không đợi câu trả lời, ông ta nói tiếp: “Thế cũng rảnh nợ! Bà hầu phòng và bà bếp là đủ rồi. Họ không nghe thấy gì, đúng không? Ồ, không nghe thấy được đâu, phòng ngủ xa tít đầu kia cơ mà. Nhưng dù sao thì, Siméon ạ, ông vẫn phải để mắt tới họ sau khi tôi đi khỏi đây.”
Essarès nhìn vợ, ngạc nhiên vì thấy cô vẫn đứng đó, rồi lại quay sang nói với thư ký của mình: “Mai tôi phải dậy lúc sáu giờ để chuẩn bị mọi thứ. Giờ tôi mệt chết đi được. Đưa tôi về phòng. Rồi sau đó hẵng quay lại mà tắt điện.”
Ông ta bước ra ngoài, Siméon đi theo dìu đỡ bên cạnh. Patrice lập tức hiểu ra: Coralie không muốn lộ ra sự yếu đuối trước mặt chồng, nhưng để làm được điều đó, cô đã dốc hết sức và bây giờ không thể cất nổi bước. Cô mệt lả, khuỵu gối xuống đất, tay làm dấu thánh.
Vài phút sau, khi đã có thể đứng lên được, cô thấy ở trên thảm, giữa nơi cô đứng và cánh cửa có một tờ giấy đề tên mình. Cô cúi xuống nhặt lên và đọc: “Mẹ Coralie, cuộc chiến này quá sức của em rồi. Sao em không nhờ đến tôi, bạn của em? Chỉ cần ra hiệu và tôi sẽ ở bên cạnh em.”
Cô loạng choạng, choáng váng khi phát hiện ra bức thư này, và bối rối trước sự táo bạo của Patrice. Nhưng, nỗ lực thêm một lần cuối, dồn hết sức mạnh ý chí, cô bước ra ngoài, không làm điều mà Patrice hằng mong mỏi.