Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6
bảy giờ mười chín phút

Đêm đó, trong căn phòng ở trung tâm điều dưỡng, Patrice trằn trọc mãi, không tài nào chợp mắt được. Anh thao thức trắng đêm, liên tục cảm thấy bị chèn ép và bị truy đuổi, cứ như phải chịu sự giày vò của một cơn ác mộng hãi hùng. Anh có cảm giác chuỗi sự kiện điên rồ - mà anh vừa là một khán giả ngơ ngác, vừa là một diễn viên quần chúng không lời thoại, không biết làm gì - sẽ không dừng lại. Mỗi khi anh cố nghỉ ngơi, chúng lại tiếp tục một cách tàn bạo và dữ dội hơn gấp nhiều lần. Cuộc giã từ kia vẫn chưa đặt dấu chấm hết, dù là trong giây lát, cho những hiểm nguy đang vây lấy Coralie. Những hiểm họa mới trỗi dậy từ mọi phía; và Patrice Belval phải tự thừa nhận mình không có khả năng tiên liệu và càng không có khả năng giải quyết chúng.

Sau hai giờ đồng hồ trằn trọc, Patrice bật đèn, lấy ra một cuốn sổ và vội vàng viết lại những gì mình chứng kiến trong mười hai giờ trước, những mong khi làm thế, anh có thể gỡ được phần nào mớ bòng bong rối rắm kia.

Sáu giờ sáng, anh sang phòng Ya-Bon, gọi anh ta dậy và lôi anh ta về phòng mình. Rồi, đứng trước anh chàng da đen vẫn còn đang ngơ ngác, anh khoanh tay và kêu lên: “Này, cậu tưởng nhiệm vụ của mình đã xong rồi đấy à? Trong khi tôi phải trằn trọc cả đêm, bù đầu suy nghĩ thì cậu lại say sưa đánh giấc! Hay thật đấy! Ôi, ông bạn thân mến, cậu đúng thật không biết cắn rứt lương tâm là gì.”

Từ “cắn rứt” khiến anh chàng người Sénégal thấy buồn cười quá. Miệng anh ta mở to hơn bình thường, và anh ta gầm gừ vẻ thích thú.

“Thôi, thôi! Được rồi đẩy!” Đại úy nói. “Nghe chỉ có độc mỗi tiếng cậu thôi! Này, kéo ghế ra, ngồi xuống đây đọc cái này cho tôi, rồi nói cho tôi biết ý kiến. Ơ? Cậu không biết đọc à? Chao ôi! Mài đũng quần suốt mười mấy năm ròng trên ghế nhà trường cả phổ thông lẫn cao đẳng mà không được ích gì hay sao? Nền giáo dục Sénégal đáng ngờ thật đấy!”

Anh thở hắt ra một hơi và ấn vào tay Ya-Bon cuốn sổ mình đã viết.

“Hãy nghe, suy nghĩ, suy luận, lập luận và kết luận cho tôi. Chuyện vắn tắt là như thế này: Thứ nhất, có một lão gọi là Essarès Bey, chủ nhà băng, giàu nứt đố đổ vách, nhưng lại là kẻ mạt hạng và vô lại nhất trong những tên vô lại, lão cùng một lúc phản bội cả Pháp, Ai Cập, Anh, Thổ Nhĩ Kỳ, Bulgaria và Hy Lạp... Bằng chứng là việc những tên đồng bọn đem nướng chân lão lên. Lão đã giết một tên và loại bỏ bốn tên còn lại bằng hàng triệu franc; và chỉ năm phút sau, lão lại gọi cho một tên đồng bọn khác, nhờ hắn lấy lại món tiền khổng lồ đó. Toàn bộ đám vô lại ấy sẽ lặn mất tăm vào mười một giờ trưa nay, vì đến mười hai giờ, cảnh sát sẽ vào cuộc. Đấy!”

Patrice ngừng một lúc để lấy hơi rồi nói tiếp: “Thứ hai, Mẹ Coralie - tôi thề, tôi thật chẳng hiểu vì sao - lại đi lấy cái lão vô lại đó. Cô ấy căm thù lão và muốn giết lão. Còn lão lại yêu cô và muốn giết cô. Có một tên Đại tá cũng yêu cô và vì lý do đó, hắn đã phải bỏ mạng. Một tên Mustapha nào đó định bắt cóc cô cho tên Đại tá, và vì lý do đó, tên này cũng phải bỏ mạng. Y bị một người Sénégal bóp cổ. Cuối cùng, có một Đại úy người Pháp, một anh chàng chân “chấm phẩy”, cũng yêu cô say đắm. Cô trốn tránh tình cảm của chàng Đại úy vì cô đã trót lấy một người mà cô căm hận. Kỳ lạ thay, cô lại có nửa viên thạch anh tím hoàn toàn khớp với nửa viên của chàng Đại úy. Thêm vào đó là những món này: một chiếc chìa khóa gỉ sét, một sợi dây bằng lụa đỏ, một con chó bị bóp cổ chết, và một cái lò đầy than cháy rực. Và nếu cậu dám hiểu được dù chỉ một điều trong số những gì tôi vừa nêu ra, tôi sẽ táng cậu một cái bằng cái chân gỗ này của tôi, bởi tôi chẳng hiểu một tí tị tì ti nào cả, và tôi là đại úy của cậu.”

Ya-Bon cười ngoác cả miệng, làm vết thương bên má như muốn toác hết ra. Đúng như lời Đại úy ra lệnh, Ya-Bon chẳng hiểu tí gì về chuyện đã xảy ra, và hiểu rất ít những gì Đại úy vừa nói; nhưng anh ta lúc nào cũng sướng đến run người khi Patrice nói chuyện với mình bằng giọng bỗ bã như thế.

“Thôi đủ rồi đấy.” Đại úy nói. “Giờ đến lượt tôi suy luận, lập luận và kết luận.”

Anh tựa người vào lò sưởi, hai cùi chỏ tì lên phần kệ bằng cẩm thạch, hai bàn tay ép chặt vào đầu. Mặt anh trông vui vẻ vì bản tính anh vốn vô tư, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Sâu thẳm trong lòng, anh chỉ nghĩ đến Coralie với nỗi muộn phiền vô hạn. Anh có thể làm gì để bảo vệ cô? Hàng loạt ý tưởng hiện lên trong đầu anh, anh nên chọn ý tưởng nào bây giờ? Anh có nên lục trong danh bạ cho đến khi tìm ra chỗ mà tên Grégoire nọ cho thuê phòng, nơi Bournef và đồng bọn đang trú ẩn? Anh có nên báo cho cảnh sát không? Hay anh nên quay lại đường Raynouard? Anh không biết. Phải, anh hoàn toàn có thể hành động, nếu hành động chỉ đơn thuần là nhảy vào cuộc chiến với bầu nhiệt huyết và cơn thịnh nộ của mình. Nhưng còn chuẩn bị cho hành động, tiên liệu những chướng ngại, xé toạc bức màn đen tối đang bao trùm, và, như chính anh đã nói, nhìn ra được những điều không thể nhìn thấy, nắm bắt được những điều khó lòng nắm bắt... Những việc đó đều nằm ngoài khả năng của anh.

Bỗng Đại úy quay ngoắt về phía Ya-Bon. Anh phát cáu khi thấy anh chàng tội nghiệp im lặng. “Cậu làm gì mà lại im thin thít như thế? Cậu làm tôi thấy nặng nề theo đấy. Lúc nào cậu cũng chỉ biết nhìn vào mặt tối của vấn đề... Thôi đi đi!”

Ya-Bon tiu nghỉu quay ra, đúng lúc có ai đó gõ cửa và gọi: “Đại úy Belval, anh có điện thoại!”

Patrice vội vã chạy ra. Ai lại gọi điện cho anh vào sáng sớm thế này nhỉ?

“Ai gọi vậy?” Anh hỏi cô y tá đến gọi anh.

“Tôi không biết, thưa Đại úy... Giọng đàn ông, hình như gấp lắm đấy. Chuông reo mấy lần rồi. Tôi ở dưới lầu, trong bếp...”

Trong đầu Patrice bỗng hiện lên hình ảnh chiếc điện thoại trong căn phòng lớn ở nhà Essarès trên đường Raynouard. Anh cứ phân vân không biết hai việc này có liên quan gì đến nhau hay không.

Anh chạy xuống cầu thang, chạy tiếp qua hành lang. Người ta lắp điện thoại trong một phòng chờ nhỏ, nay được dùng làm kho chứa đồ vải.

“A lô! Đại úy Patrice Belval xin nghe. Có chuyện gì thế ạ?”

Đầu bên kia là một giọng đàn ông anh chưa nghe thấy bao giờ, người đấy thở hổn hển như muốn đứt hơi. “A! Đại úy Belval... Anh đây rồi... nhưng sợ là đã quá muộn... Không biết tôi có kịp nói với anh không nữa... Anh nhận được chìa khóa và bức thư chưa?”

“Ông là ai?” Patrice hỏi.

“Đã nhận được chìa khóa và bức thư chưa?” Người ở đầu bên kia kiên quyết hỏi.

“Chìa khóa thì có nhưng bức thư thì không” Patrice đáp. “Không có bức thư sao? Kinh khủng quá! Vậy thì anh không biết...”

Một tiếng thét khản đặc váng lên bên tai Patrice, rồi anh nghe thấy những tiếng lùng bùng đứt quãng ở đầu dây bên kia, là tiếng cự cãi. Rồi giọng ở đầu dây bên kia cứ như cố bíu lấy ống nói và anh chỉ nghe được những tiếng thở hắt, không rõ lời: “Quá muộn rồi... Patrice... Patrice đấy à?... Nghe này, mặt dây chuyền thạch anh tím... Phải, ta đang cầm... mặt dây chuyền... Muộn mất rồi... Ta rất muốn... Patrice... Coralie... Patrice... Patrice...”

Rồi lại vang lên một tiếng thét rất lớn, tiếng thét xé lòng và những âm thanh hỗn độn ở đầu dây bên kia mỗi lúc một xa dần, nhưng anh nghĩ mình đã nghe rất rõ: “Cứu tôi với... Cứu với! Quân giết người... Tên khốn nạn...”

Những tiếng kêu yếu dần rồi tắt hẳn. Im ắng. Rồi bỗng có tiếng “cạch” nhỏ. Tên sát nhân đã dập điện thoại.

Mọi chuyện xảy ra chưa đầy hai mươi giây. Nhưng khi Patrice muốn gác máy, anh mới thấy những ngón tay mình bấu lấy ống nghe quá chặt, phải cố lắm mới duỗi được ra.

Anh đứng chết sững. Anh nhìn qua cửa sổ, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ to tướng treo trong một tòa nhà bên kia sân. Bảy giờ mười chín phút; anh máy móc nhắc lại những con số đó, cứ như chúng là một dữ liệu quan trọng cần phải ghi nhớ. Rồi anh tự hỏi - vì chuyện vừa rồi với anh thật vô cùng hư ảo - có đúng là tất cả những việc vừa rồi đã thật sự xảy ra, hay tội ác ở đầu dây bên kia chỉ là sản phẩm do cơn hoang tưởng tận sâu trong trái tim đau đớn của anh nhào nặn. Nhưng tiếng kêu thất thanh ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai anh; và ngay lập tức, anh nhấc điện thoại lên, như một người cố níu lấy chút hy vọng mong manh còn lại.

“A lô!” Anh quýnh quáng. “Tổng đài!... Người mới gọi cho tôi là ai?... Cô có đó không? Cô có nghe thấy tiếng la hét không? A lô! A lô!...”

Không có ai trả lời. Anh nổi đóa. Anh thầm nguyền rủa người trực tổng đài. Lúc đi ra khỏi kho vải, anh gặp Ya-Bon và thế là anh trút giận bằng cách đổ hết lỗi lên anh chàng khốn khổ. “Đi mau! Tại cậu cả đấy! Đúng ra cậu phải ở lại đó và trông chừng Coralie chứ! Bây giờ thì tới đó mau, cô ấy bảo gì thì làm nấy. Còn tôi sẽ đi báo cảnh sát. Nếu cậu không cản tôi, chuyện đã xong từ lâu rồi và chúng ta không phải lâm vào tình cảnh thế này. Thôi, nhanh chân lên!”

Rồi anh lại đổi ý. “Thôi, đừng đi vội! Kế hoạch của cậu buồn cười quá. Ở đây đi. Ấy, đừng có đứng sát thế!”

Anh đẩy anh ta ra ngoài và quay lại kho vải. Anh cứ đi tới đi lui, lộ rõ cơn xúc động qua từng cử chỉ và những câu giận dữ. Dẫu vậy, giữa lúc lòng dạ rối bời, vẫn có một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh: Xét cho cùng, anh không có bằng chứng chứng minh tội ác mình vẫn đang nghi ngờ vừa xảy ra ở ngôi nhà trên đường Raynouard. Anh không cho phép mình bị những sự kiện còn lởn vởn trong ký ức ám ảnh, để rồi lúc nào cũng thấy những cảnh tượng bi thảm như vậy. Chắc chắn thảm kịch sẽ còn tiếp diễn, anh có linh cảm như thế, nhưng có lẽ nó sẽ xảy ra ở một nơi khác và cách xa Coralie.

Sau đó, lại một ý nghĩ khác tiếp nối: Tại sao không tìm hiểu mọi chuyện luôn?

“Phải! Tại sao lại không chứ?” Anh tự nhủ. “Trước khi làm phiền đến cảnh sát, trước khi tìm số điện thoại của người vừa gọi cho mình và lần ngược về lúc bắt đầu - việc này cứ để sau - sao mình không gọi luôn đến đường Raynouard nhỉ? Cứ viện ra một cớ nào đó và giả làm người khác là được. Như thế, mình sẽ có cơ sở để mà tính toán...”

Nhưng Patrice lại có cảm giác việc đó không giúp ích gì nhiều. Nếu không có ai trả lời, liệu điều đó có minh chứng được vụ giết người vừa xảy ra ở đó không? Ngộ nhỡ chỉ đơn giản là chưa có ai kịp nhấc máy thì sao? Tuy vậy, anh vẫn quyết sẽ làm như thế. Anh tìm trong cuốn danh bạ số điện thoại của Essarès Bey và nhấc máy, gọi cho tổng đài.

Sự căng thẳng khi chờ đợi khiến anh suýt không chịu đựng nổi. Rồi anh thấy như có một dòng điện chạy từ chân lên đầu. Đường dây đã kết nối, và ở đầu bên kia có người trả loi: “A lô?”

“A lô!” Bên kia hỏi. “Ai ở đầu dây đấy?”

Là giọng của Essarès.

Dẫu điều đó rất bình thường vì lúc này Essarès hẳn đang dọn dẹp giấy tờ để đi trốn, song Patrice vẫn sửng sốt tới nỗi chẳng biết nói gì. Anh chỉ biết nói bất cứ câu gì hiện ra trong đầu mình lúc đó: “Essarès Bey phải không ạ?”

“Đúng rồi! Tôi có hân hạnh được tiếp chuyện với ai đây?”

“Tôi là một người bị thương ở bệnh viện quân y, giờ tôi đang điều trị ở trung tâm điều dưỡng...”

“Đại úy Belval, đúng không?”

Patrice thật sự bất ngờ. Chồng của Coralie biết tên anh sao? Anh lắp bắp: “Vâng... là Đại úy Belval.”

“Ôi, may quá!” Essarès Bey kêu lên, giọng vui mừng. “Lúc nãy, tôi có gọi tới nhà điều dưỡng để hỏi...”

“Ồ, là ông!” Patrice ngắt lời, ngạc nhiên vô hạn.

“Vâng, tôi muốn biết mình có thể gặp Đại úy Belval lúc mấy giờ, để gửi lời cảm ơn của mình.”

“Ồ, là ông!... Chính là ông!...” Patrice cứ nhắc đi nhắc lại, mỗi lúc một bối rối hơn.

Giọng Essarès cũng lộ vẻ ngạc nhiên: “Vâng, nhưng không phải đã xảy ra chuyện kỳ lạ lắm hay sao?” Ông ta nói. “Tự dưng tôi bị cắt ngang, hay đúng hơn, cuộc gọi của tôi bị một cuộc điện thoại khác cắt ngang.”

“Vậy là ông có nghe thấy?”

“Nghe thấy gì cơ, thưa Đại úy Belval?”

“Những tiếng kêu...”

“Những tiếng kêu ư?”

“Chí ít, với tôi là như vậy; nhưng tín hiệu yếu quá, tôi không nghe rõ lắm.”

“Còn tôi, tôi chỉ nghe thấy có ai đó xin gặp anh và người ấy rất vội mà thôi. Tôi lại không vội nên đã gác máy, chờ dịp được cảm ơn anh sau.”

“Cảm ơn tôi ư?”

“Vâng, tôi biết hôm qua vợ tôi bị tấn công và anh đã cứu cô ấy. Vì thế, tôi rất nóng lòng muốn gặp và bày tỏ lòng biết ơn của mình với anh. Chúng ta gặp nhau có được không? Liệu tôi có thể sang trung tâm điều dưỡng không, khoảng ba giờ chiều nay chẳng hạn?”

Patrice không kịp đáp. Sự trơ tráo của người đàn ông này, một kẻ đang bị truy lùng và đang chuẩn bị bỏ trốn, làm anh bối rối. Đồng thời, anh tự hỏi động cơ thực sự của Essarès là gì khi gọi điện cho anh. Ông ta đâu bắt buộc phải làm thế. Nhưng sự im lặng của Patrice không làm ông chủ nhà băng bận tâm, ông ta vẫn tự nhiên như không, vẫn tiếp tục nói chuyện rất lịch sự và kết thúc cuộc điện thoại khó lường này bằng một đoạn độc thoại, tự hỏi và tự trả lời.

Rồi hai bên tạm biệt. Cuộc điện thoại kết thúc.

Dẫu vậy, Patrice quả thật cảm thấy nhẹ lòng hơn. Anh về phòng, leo lên giường và ngủ thiếp đi suốt hai tiếng đồng hồ. Rồi anh gọi Ya-Bon đến.

“Lần này….” Anh nói. “... Cố mà giữ bình tĩnh nhé. Một lần nữa, hãy cố điều khiển dây thần kinh của mình, đừng có quýnh quáng như vừa rồi nữa nhé. Ban nãy, cậu nom ngớ ngẩn lắm. Thôi, không nói nữa. Cậu ăn sáng chưa? Chưa à? Tôi cũng chưa. Cậu gặp bác sĩ chưa? Chưa luôn à? Tôi cũng thể. Bác sĩ vừa hứa sẽ tháo cái dải băng chết tiệt đang thít lấy đầu này cho tôi. Cậu không biết tôi mừng đến thế nào đâu. Chân gỗ cũng bình thường thôi, nhưng đầu quấn băng kín mít với một kẻ si tình thì tuyệt đối không được! Nào, nhanh lên! Khi nào chuẩn bị xong, chúng ta sẽ đến bệnh viện. Mẹ Coralie không thể cấm tôi gặp cô ấy ở bệnh viện được!”

Một tiếng sau, họ lên đường. Patrice vui như trẻ được quà. Đúng như anh nói với Ya-Bon khi họ trên đường tới cổng Maillot, đám mây đen đang bắt đầu tan đi.

“Phải, Ya-Bon ạ, mây đen bắt đầu tan rồi đấy. Chúng ta đã đến được đây rồi. Đầu tiên là Coralie không gặp nguy hiểm gì nữa. Đúng như tôi hằng hy vọng, cuộc chiến sẽ diễn ra ở một nơi cách xa cô ấy, giữa mấy tên đồng bọn đang tranh giành nhau món tiền hàng triệu franc, chắc chắn là thế. Còn về người bất hạnh đã gọi điện cho tôi, với những tiếng kêu như hấp hối, đó hẳn là một người bạn nào đó mà tôi chưa đoán ra, bởi người ấy gọi tôi bằng tên riêng và xưng hô thân mật với tôi. Thật không may, bức thư gửi kèm chiếc chìa khóa lại bị thất lạc. Cuối cùng, anh ta sốt ruột quá nên phải gọi điện mà nói hết với tôi. Đúng lúc đó, anh ta bị tấn công. Chắc cậu thắc mắc ai tấn công anh bạn đó. Hẳn là một trong số những tên tội phạm kia, chúng sợ những gì anh ta đã tiết lộ. Thế đấy, Ya-Bon ạ. Chuyện đã rõ như ban ngày. Về chuyện này, sự thật cũng có thể hoàn toàn trái ngược với những gì tôi vừa mới nói. Nhưng tôi chẳng quan tâm lắm. Quan trọng là đưa ra được một giả thuyết, dù đúng hay sai. Vả lại, nếu giả thuyết của tôi sai, tôi có quyền đổ lỗi cho cậu. Thế là hay nhất đấy...”

Tới cổng Maillot, họ bắt một chiếc taxi và Patrice nảy ra ý định cho xe chạy xuống đường Raynouard. Tới nút giao với đường Passy, họ thấy Mẹ Coralie đi từ đường Raynouard ra, đi cùng là già Siméon.

Cô vẫy một chiếc taxi và bước lên. Siméon ngồi cạnh tài xế. Bọn họ tới bệnh viện ở đại lộ Champs-Élysées, Patrice cũng bám theo. Lúc họ đến nơi, đồng hồ đã chỉ mười một giờ trưa.

“Mọi chuyện vẫn ổn cả.” Patrice tự nhủ. “Trong lúc lão chồng cao chạy xa bay, cô ấy vẫn không thay đổi bất cứ điều gì trong cuộc sống thường nhật của mình.”

Anh và Ya-Bon ăn trưa ở gần đó, đi dọc đại lộ, không quên để mắt đến bệnh viện và tới đó lúc một giờ rưỡi.

Patrice thấy già Siméon vẫn ngồi ở cuối khoảng sân có mái vòm, nơi những người lính vẫn thường nhìn thấy ông ta. Ông ta vẫn quấn cái khăn to sụ quen thuộc, che đến nửa mặt, vẫn đeo cặp kính lớn màu vàng trễ xuống mũi và ngồi ngậm tẩu thuốc trên chiếc ghế mà lần nào đến, ông ta cũng ngồi.

Còn Coralie, cô đang ở lầu ba, trong một phòng mà mình được phân công chăm sóc. Cô ngồi ở cạnh giường một bệnh nhân, hai tay cô nắm lấy bàn tay người bệnh, còn người nọ đang thiu thiu ngủ.

Patrice thấy Coralie có vẻ mệt mỏi lắm. Hai mắt thâm quầng, đôi má tái nhợt hơn thường lệ, lộ rõ vẻ kiệt sức.

“Coralie tội nghiệp!” Anh nghĩ. “Đám vô lại đó sẽ giết cô ấy mất.”

Nhớ lại những cảnh như đêm qua, giờ anh đã hiểu vì sao cô muốn giấu kín cuộc sống riêng tư của mình và cố hết sức - ít nhất là đối với thế giới nhỏ bé ở bệnh viện quân y - để chỉ đơn giản là một cô y tá hiền từ mà bệnh nhân gọi bằng tên thật mà thôi. Lo sợ về những điều bỉ ổi vây xung quanh mình, Coralie không dùng họ của chồng và cũng không nói với ai nơi mình sống. Tính kín đáo và cương quyết của Coralie đã lập nên một hàng phòng thủ mạnh mẽ đến nỗi Patrice không dám tiến lại gần, anh đành đứng chôn chân ở ngưỡng cửa. Anh nhìn Coralie nhưng cô không trông thấy anh.

“Nhưng mà...” Anh tự nhủ. “... Mình có định gặp cô ấy đâu!”

Anh đang quyết sẽ bước vào thì có một người phụ nữ vội vã chạy lên cầu thang, vừa chạy vừa gọi to: “Bà đâu rồi?... Ông Siméon, mau gọi bà đi!”

Ông cụ Siméon vừa leo cùng người phụ nữ, vừa chỉ tay về phía Coralie đang ngồi cuối phòng. Người phụ nữ vội vã lao đến. Chị ta nói gì đó với Coralie mà mặt cô lập tức biến sắc. Cô vội vàng chạy ra cửa, chạy ngang qua Patrice và xuống dưới lầu, theo sau là Siméon và chị phụ nữ nọ.

“Tôi gọi taxi rồi, thưa bà.” Chị phụ nữ thở hổn hển, nói đứt quãng. “May mắn làm sao, tôi bắt được taxi ngay khi vừa rời khỏi nhà và dặn họ chờ rồi. Ta phải nhanh lên... Ngài Cảnh sát trưởng bảo tôi...”

Patrice, bấy giờ cũng theo xuống, không nghe thấy gì nữa. Những lời cuối cùng kia làm anh phải ra quyết định. Anh gặp Ya-Bon trên đường và tóm luôn lấy anh ta, và cả hai cùng nhảy lên một chiếc taxi. Anh bảo tài xế chạy theo xe của Coralie.

“Lại có chuyện nữa rồi, Ya-Bon ạ.” Patrice nói. “Mọi chuyện dồn dập quá. Chị phụ nữ kia chắc chắn là người hầu trong nhà Essarès, và đi tìm bà chủ theo lệnh của ngài Cảnh sát trưởng. Vậy là thư tố giác của tên Đại tá đã phát huy tác dụng. Khám nhà, điều tra, đủ mọi chuyện rầy rà xảy ra với Mẹ Coralie. Thế mà cậu còn dám khuyên tôi phải suy nghĩ cẩn thận trước đã cơ đấy! Cậu tưởng tôi sẽ bỏ mặc cô ấy một mình trong lúc này à? Cậu xấu tính thật đấy, Ya-Bon ạ.”

Một ý nghĩ chợt hiện ra trong đầu và anh kêu lên: “Chết thật! Mong là lão khốn Essarès đó không để bị tóm! Nếu không thì nguy quá! Nhưng lão ta luôn tự tin thái quá. Tôi nghĩ lão ta hơi chậm chân...”

Nỗi sợ hãi này làm Patrice Belval nóng ruột suốt dọc đường và đốt luôn của anh chút đắn đo còn lại. Cuối cùng, anh quả quyết: Chỉ có việc Essarès bị bắt mới có thể khiến cho chị người ở hoảng loạn đến thế và làm cho Coralie sấp ngửa đứng dậy đi ngay. Với tình hình như thế, làm sao anh có thể do dự, không can thiệp, khi những điều anh sắp tiết lộ sẽ giúp phía cảnh sát làm sáng tỏ nhiều vấn đề? Hơn nữa, tùy tình hình, anh có thể tiết lộ nhiều hoặc ít hơn để bằng chứng của mình có lợi cho Coralie.

Hai chiếc xe gần như cùng một lúc đỗ trước cửa nhà Essarès, và đã có một chiếc ô tô dừng sẵn ở đó. Coralie bước xuống xe và đi nhanh vào cổng. Chị người hầu và Siméon cũng băng qua vỉa hè.

“Đi theo thôi!” Patrice nói với anh chàng người Sénégal.

Cửa ra vào vẫn để mở và Patrice bước vào. Ở đại sảnh có hai viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ. Patrice chào họ bằng một cử chỉ vội vã rồi cứ thế đi ngang qua chỗ họ, cứ như mình là người trong nhà và có tầm quan trọng lớn lao, đến mức không có mình thì việc gì cũng không thể xong được.

Nghe tiếng bước chân của chính mình vọng trên sàn đá, Patrice nhớ đến cuộc chạy trốn của Bournef và đồng bọn. Anh đang đi đúng đường. Vả lại, có một phòng khánh tiết ở bên trái, căn phòng đó thông với thư phòng; mấy tên tội phạm đã khiêng xác của tên Đại tá ra ngoài qua phòng này. Có tiếng người xôn xao trong thư phòng. Anh băng qua phòng khánh tiết.

Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng Coralie kêu lên khiếp đảm: “Ôi! Chúa ơi! Không thể nào...”

Có hai người cảnh sát khác canh ở cửa. Anh nói với họ: “Tôi là người thân của bà Essarès, người họ hàng duy nhất...”

“Chúng tôi phải tuân thủ mệnh lệnh, thưa Đại úy...”

“Phải, phải, tôi biết. Đừng cho ai vào đây nhé! Ya-Bon, ở lại đây đi!”

Rồi anh bước vào.

Nhưng trong căn phòng rộng lớn, có một nhóm chừng sáu, bảy người, chắc chắn là cảnh sát và dự thẩm. Họ đứng ở giữa đường anh đi, chụm đầu ngó xuống một thứ gì đó mà anh không nhìn ra được. Bỗng từ trong nhóm người đó, Coralie lảo đảo bước ra, tay siết chặt. Chị người hầu đỡ lấy cô và dìu cô ngồi xuống ghế.

“Có chuyện gì thế?” Patrice hỏi.

“Bà chủ có vẻ muốn lả đi.” Chị người hầu vẫn còn đang rối trí, đáp. “Ôi, tôi đến phát điên mất thôi!”

“Nhưng vì sao? Có chuyện gì mới được?”

“Là ông chủ... Nghĩ mà xem!... Cảnh đó!... Tôi thấy mà chết khiếp!”

“Nhưng mà cảnh gì?”

Một người trong nhóm điều tra bước lại, hỏi: “Bà Essarès mệt ư?”

“Ồ, không có gì đâu ạ.” Chị người hầu đáp. “Bà chỉ ngất thôi... Bà chủ chúng tôi hơi yếu.”

“Khi nào bà ấy đi lại được, chị cứ đưa bà ấy đi nghỉ. Bà ấy ở đây cũng không ích gì.”

Rồi, ông quay sang hỏi Patrice, giọng chất vấn: “Thưa Đại úy...”

Patrice vờ không hiểu.

“Vâng, thưa ngài.” Anh nói. “Chúng tôi sẽ đưa bà Essarès đi. Như ngài nói đó, bà ấy ở đây cũng không ích gì. Chỉ có điều, trước tiên tôi phải...”

Anh bước sang một bên để tránh viên cảnh sát, và thấy nhóm điều tra đứng giãn ra một chút, anh liền tiến lên. Những gì anh nhìn thấy đã giải thích vì sao Coralie ngất xỉu và vì sao chị hầu phòng lại xúc động mạnh như vậy. Đến bản thân anh cũng lạnh người, sởn hết da gà trước cảnh tượng còn kinh hoàng hơn những gì vừa xảy ra đêm hôm trước.

Trên sàn nhà, cạnh lò sưởi, Essarès nằm sõng soài gần như đúng chỗ hôm trước ông ta phải chịu cảnh tra tấn. Ông ta vẫn mặc bộ quần áo hôm trước: quần dạ màu hạt dẻ và áo vest nhung tăm màu nâu. Đầu và vai ông ta được phủ khăn. Nhưng một người trong nhóm điều tra, hẳn là bác sĩ pháp y, một tay nâng tấm vải che, tay kia chỉ vào mặt người chết và trầm giọng giải thích với những người xung quanh.

Và mặt người chết... Nhưng khó mà dùng từ “mặt” để chỉ chỗ da thịt khó tả được bằng lời kia. Một phần đã bị cháy sém, phần còn lại là một mớ bầy nhầy lẫn lộn giữa xương, da, râu, tóc và một nhãn cầu bị đập vỡ.

“Ối!” Patrice buột miệng kêu lên. “Kinh khủng quá đi mất! Ông ta bị giết rồi bị cho đầu vào lò lửa. Chuyện là như vậy, đúng không ạ?”

Người vừa nói chuyện với Patrice ban nãy, và hẳn là người quan trọng nhất ở đây, tiến lại gần Patrice, hỏi: “Anh là ai?”

“Thưa ngài, tôi là Đại úy Belval, bạn của bà Essarès, một trong số những bệnh nhân được bà ấy tận tình cứu chữa...”

“Vâng, nhưng dẫu là vậy...” Người quan trọng kia nói. “... Anh vẫn không thể ở lại đây được. Không ai được phép ở lại đây! Ngài Cảnh sát trưởng, xin hãy mời tất cả mọi người ra ngoài, trừ ngài bác sĩ, và cho người canh cửa giúp tôi. Không được cho bất kỳ ai vào đây, dù vì lý do gì đi chăng nữa...”

“Thưa ngài!” Patrice cố nài. “Tôi muốn cung cấp cho ngài vài thông tin rất quan trọng”

“Tôi rất vui lòng lắng nghe, thưa Đại úy, nhưng hãy để sau. Xin anh thứ lỗi.”

« Lùi
Tiến »