Trời đã rạng đông. Núi Mo So hiện ra trước mắt… Sau cơn mưa đêm, sương mù tan biến. Vài con cò trắng bay chập chờn bên áng mây hồng. Ít khi vào mùa mưa khung cảnh đựợc tươi đẹp như thế nầy.
Đứa nữ tỳ bơi sau lái xuồng. Cặu Cẩu ngồi cú rũ, bên cạnh cô Huôi. Hai bên bờ rạch, dân chúng dụm năm dụm ba.
Vài ông lão nâng hũ rượu lên, uống cạn rồi quăng hũ xuống nước mà chửi đổng:
- Hôm trước chạy giặc một lần rồi trở về xây cất nhà cửa. Lần đó, cậu Ba với ông Bá Vạn ra tay dẹp giặc.
Lần nầy thì khác, Giặc Lang Sa tới...
- Tụi nó tới để ăn thua với cậu Ba. Mình là dân uống rượu, xưa nay không bao giờ đánh bất cứ ai. Kìa ?
Ông lãọ bèn nhìn lên bờ, làm dấu hiệu cho ai nấy đều chú ý đến chiếc xuồng dưới rạch. Nhưng có người nói to :
- Giặc giã mà bơi xuồng như đi dạo ?
Chưa chi, cậu Cẩu đã cằn nhằn :
- Tụi nầy hỗn láo.
Cô Huôi nghiêm nét mặt
- Cậu nhớ lời tôi dạy hồi tối chớ ! Cậu nín dùm cho tôi.
Cậu Cẩu khoát nước rửa mặt
- Nín làm sao được? Xứ này của tôi mà ? Hồi nhỏ, tôi lên núi này cất nhà để qui tụ bạn bè đá cá thia thia. Chắc là tôi ăn bận xấu xí nên họ khinh rẻ.
Cô Huôi đáp
- Cậu cãi lời tôi thì lên bờ mà đi bộ. Tôi giao phó chiếc xuồng đây cho cậu. Đến lúc này cậu đừng ăn nói lố lăng? Cậu đừng làm thiên hạ cười tôi. Vả lại, dân trong xóm có làm gì mà cậu quở trách là hỗn láo ? Họ chưa biết ai ở dưới xuồng nầy.
Nữ tỳ hỏi :
- Thưa cô ! Ghe ở đâu ?
- Đằng kia. Tụi nó đứng chờ dưới bến kia.
Theo sự bố trí của cô Huôi, hai đứa hộ vệ thân tín nhứt đã giả dạng thường dân đến ngôi nhà cũ của ông Mười Hấu mà dò xét.
Hai đứa nó ngoắc tay rồi vào nhà.
Xuồng ghe bến. Cậu Cẩu vào nhà, ngắm nghía cái bộ ván và cái tủ thờ. Toàn là những món xấu xí, bị cháy nám đen. Mái nhà ngói đã dột. Vài miếng lá dừa nước được phủ lên.
Ánh nắng rọi xuống, từng đốm tròn.
Hai đứa hộ vệ tỏ ra lo lắng. Vài người trong xóm chạy đến, đứng lấp ló ngoài sân.
Cô Huôi ra lịnh :
- Nên ăn nói nhỏ nhẹ, đừng khoát nạt. Mời họ về nhà đừng tò mò chuyện trong nầy.
Cậu Cẩu nằm trên bộ ván vụt ngồi dậy :
- Nhà nầy trống trải quá. Phải chi nó chắc chắn hơn, tôi cho bọn hộ vệ đào mương xung quanh rồi cắm chông. Bọn Lang Sa làm sao vô đây được ! Tôi cho vài đứa hộ vệ hò hét trong nhà để nhử bọn Lang Sa trong khi tôi leo núi lập đồn lũy. Nếu bọn nó lên núi thì tôi lăn đá xuống. Súng đạn bắn không lủng đá núi được ? Cô nghĩ sao ?
Nụ cười yên lành nở trên môi cô Huôi.
Tư Thiện ở lại, theo bọn Lang Sa. Dưới mắt cô ông ta là người chưa đến nỗi tán tận lương tâm. Bọn Lang Sa có lẽ sẽ đi tắt về núi Đất xuống tàu biển, sau khi đốt phá Hòn Chông. Chẳng lẽ vì quá yêu cô mà Tư Thiện đem lính mã tà tới bao vây, để bắt sống rồi đem về làm vợ ?
Lúc nầy quả thật cậu Cẩu là đứa con bất hiếu, bất nhơn. Vùng Hòn Chông mất rồi, cậu ta cứ tưởng rằng dân chúng cứ kính nể kẻ có ‘‘ chơn mạng đế vương’’ Dọc đường, cậu chẳng nhắc tới mẹ ruột là cô Ngó và ông ngoại là Mười Hấu !
- Lập đồn lũy ở đây được không cô ? Tôi mộ thêm vài chục đứa hộ vệ.
Cô Huôi chịu không nổi, bèn quát mắng :
- Bây giờ khác hơn hồi hôm qua. Ai chịu đào hầm, đắp lũy.
- Sao vậy?
Cô Huôi đáp
- Hồi nào, cậu nhốt con Xí Vĩnh trong cái cũi rồi thòng xuống nước, cho nó chết ngộp. Người ta đi làm xâu, cậu có cho cơm gạo không ? Hay là cậu mắng chửi những người tới đây làm công cho cậu ?
- Chẳng lẽ ngồi đây chờ chết ! Nếu mình thua ở Hòn Chông thì mình lập thành quách ở đây, cho dân chúng biết rằng mình đang suy yếu.
Cô Huôi thở dài! Đột nhiên cô nghe có một kế khá thâm độc. Cậu Cẫu là người ác gian đáng chết. Nên để cho cậu làm những điều gì cậu muốn.
Nghĩ vậy, cô muốn tránh mọi sự hiểu lầm với dân chúng địa phương.
Cậu Cẩu ngồi nhăn nhó, thỉnh thoảng liếc ra sân :
- Chừng nầy, sao mẹ tôi và ông ngoại tôi chưa tới. Ông ngọai tôi điều khiển chuyện xây thành đắp lũy thì nhứt định có người nghe, đây là xứ của ổng. Tiền bạc còn thiếu gì ! Mẹ tôi chôn vàng bạc dưới đất, trong lu hũ, bọn lính mã tà đập phá, đốt nhà cửa thì làm sao đụng chạm tới .
Cô Huôi cứ yên lặng, gọi nữ tỳ :
- Đi với cô !
Bên cạnh nhà Mười Hấu có căn nhà lá sạch, chủ nhà đón tiếp niềm nở. Ăn xong bữa cơm, cô Huôi ngồi trầm ngâm, nhớ đến hình bóng Tư Thiện.
Ngoài sân, có tiếng quát to. Cô nhìn ra thấy cậu Cẩu và hai tên hộ vệ đang khoát nạt, bắt buộc người qua kẻ lại phải tụ họp trọng sân để nghe cậu dạy việc.
Nữ tỳ đứng trước cửa nhòm hồi lâu. Cô Huôi nói
- Làm gì đứng đó. Vô trong này.
- Dạ, tội nghiệp mấy ông già,
- Vô đây. Đừng tò mò chuyện làm của cậu Ba.
Khi nữ tỳ vô nhà, cô Huôi lại đến ngưỡng cửa. Hai tên hộ vệ đứng ngoài đường, bắt buộc tất cả mọi người qua lại phải vào trong sân, ngồi xuống mà chờ lịnh.
Cuộc cãi vã xảy ra. Nhiều người viện lý do là bận rộn công việc nhà nên không rảnh rang. Cậu Cẩu hỏi :
- Mấy người không muốn giúp nước à ?
Một chàng trai trả lời :
- Giặc Lang Sa tới Hòn Chông, tại sao cậu chạy tới đây ?
Cậu Cẩu đáp :
- Tao giết mầy !
Chàng trai nọ cười nhếch mép :
- Cậu để tôi sống, tôi còn giết bọn Lang Sa nữa chớ !
- Chừng nào mầy giết ?
Chàng trai nọ thách đố:
- Hễ cậu ở đây thì tôi ở đây. Tôi chỉ e rằng khi nào bọn nó tới thì cậu đã chạy trốn lên núi.
Nói xong, chàng trai nọ đi tuốt. Cậu Cẩu ra lịnh cho tên hộ vệ
- Bắt nó, đánh một chục roi.
Tên hộ vệ đáp
- Thưa cậu, nó quá phách lối. Bọn trai trong xóm này như không ưa bọn tôi. Nếu tôi rượt theo nó, rủi bị đâm lén thì cậu ở đây với ai ?
Cậu Cẩu giựt mình.
- Vậy thì đóng cổng lại. Tụi bây ở đây với tao chớ.
Cô Huôi ra sân vào nhà cậu Cẩu. Hai ba lão già ngồi dựa lưng vào gốc cột, trước thềm. Một ông lão đứng dậy chắp tay :
- Thưa cô !
Cậu Cẩu hơi bực rọc.
- Trưa nay làm sao ăn cơm ! Phải đó. Lão già này về nhà nấu cơm, kiếm còn gà luộc xé phay rồi đem tới đây cho ta.
Cô Huôi khẽ nói với lão già
- Ông cứ nhận lời rồi về nhà luôn. Lão kia cũng cứ về