Bà Chúa Hòn

Lượt đọc: 21573 | 5 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 32 -

Cô Huôi và Cậu Cẩu ngồi yên không ai nói một lời. Cô chú ý đến một chi tiết buồn cười. Hai tên hộ vệ gọi cô bán mía, lựa vài khúc rồi đuổi đi, không trả tiền. Cô gái chưởi đổng vài tiếng

- Để cho người ta sống với cha!

Lập tức, cậu Cẩu đứng dậy :

- Nó chửi à. Chém đầu nó để làm gương cho kẻ khác. Ông ngoại tao đem binh tới đây, tụi nó biết tao. Tao đâu phải là đứa thất thế. Nước chưa mất mà ai nấy đã... coi tôi không ra gì.

Lần đầu tiên, cô Huôi lại gần cậu Cẩu mà nói nhỏ nhẹ dùng lối xưng hô đặc biệt

- Con ! Dì không đẻ ra con nhưng xứng đáng làm mẹ của con.

Cậu Cẩu hỏi:

- Dì nói sao ? Nãy giờ, con có nói điều gì hỗn láo với dì ?

 Cô Huôi đáp :

- Đáng lý ra, dì về hòn Đất mà sống, tránh tai họa. Nhưng dì đi theo con vì muốn giữ thể diện. Là người có chức vụ cao, được thiên hạ phong chức, bà chúa Hòn, dì không được quyền chạy trốn khi Hòn Chông mất vào bọn Lang Sa. Con đừng nóng nảy.

Cậu Cẩu cúi mặt. Từ hồi sáng đến giờ, cậu muốn dùng oai, quyền để khoát nạt dân chúng, việc xây thành đắp lũy không bao giờ thực hiện được. Cậu bị bỏ rơi rồi. Nếu cãi vã với cô Huôi thì chắc là đêm nay cậu ở đây một mình.

Cậu nói :

- Con lạy dì ! Dì tính sao ? Chẳng lẽ con đầu hàng người Lang Sa! Hoặc, là con lên núi làm người đốn củi. Tại sao thiên hạ làm phản.

Cô Huôi nói :

- Con làm phản chớ họ có trung thành với con hồi nào đâu ? Dì nói cho con biết. Hai thằng hộ vệ nầy sẽ trốn vì đói cơm, khát nước.

- Tại sao vậy ?

- Con ăn ở thất đức. Chưa bao giờ con ban ơn hoặc đối xử công bình với họ. Con giết họ, từ lâu rồi. Bây giờ, họ trả thù. Con tự xưng là vua chúa. Vua chúa… có nhiều quyền hạn muốn giết ai thì giết. Nhưng con quên rằng vua chúa vẫn có phận sự giúp đỡ dân trong xóm. Từ khi nắm quyền hành trong tay, con đã làm gì cho họ nhờ?

Cậu Cẩu quì xuống :

- Con nên làm gì ? Dì cứ dạy con.

- Thì con ở đây, chờ ông Mười tới. Dì ráng chờ một đôi ngày, nếu không gặp ông Mười thi dì cũng đi về hòn Đất.

- Dì ở đây !

- Từ lâu rồi, dì không có quyền hạn gì trong nhà. Ông ngoại con nắm tất cả mọi việc, nào là giết ông Bá Vạn, nào là giết con Xí Vĩnh. Nếu dì nóng nảy, có lẽ dì đã bị ông ngoại con giết. Thôi, chuyện cũ bỏ qua đi.

- Trưa nay, ngày mai, làm sao con ăn cơm. Chẳng lẽ đi dạo xóm. Ghê quá. Ai cũng ghét con. Hai thằng hộ vệ thì tin cậy không được.

- Ngồi đây. Thế nào cũng có cơm ăn.

Nói xong, cô Huôi qua nhà bên cạnh.

Dân trong xóm vì cảm mến cô Huôi nên tự động đem tới nào chuối mít, nào cơm gạo, nào trứng gà. Họ xuống bếp, đốt lửa, nấu nước pha trà.

Đột nhiên, cô giựt mình khi nghe gọi.

- Lạy cô! Cô còn nhớ tôi không?

Đó là một chàng trai khỏe mạnh, chàng đội trên đầu một quày chuối đỏ lườm. Dường như cô Huôi chưa gặp mặt chàng ta lần nào:

- Chú là ai ?

Chàng trai đáp khẽ:

- Dạ, tôi là người chịu ơn của ông Bá Vạn.

Cô Huôi hỏi :

- Tên gì ? Chịu ơn Bá Vạn hồi nào ?

- Dạ, tôi là A Chúa, giữ mấy căn nhà ở Vàm Rầy. Hồi xưa, cậu Cẩu hạ nhục khi tôi bầy tiệc tùng đờn ca. Lúc đó con Xí Vĩnh  còn sống.

- Ngồi đây mà nói chuyện.

A Chúa chắp tay kính cẩn

- Cám ơn cô. Hôm nay, tôi xin phép làm một chuyện riêng. Đáng lý thì tôi không nói...

- Chuyện gì ?

A Chúa đáp :

- Tôi muốn trả thù cho ông Bá Vạn và con Xí Vĩnh. Bá Vạn là thầy là chú của tôi. Xí vĩnh là người tình của tôi,  nhưng cậu Cẩu giết vì tưởng nó là của ông Bá Vạn. Tôi nào có tội tình gì! Khi tới Vàm Rầy, cậu Cẩu tưởng mình là bực ‘‘chơn mạng đế vương’’, hăm dọạ tôi để thị oai với dân chúng, Cậu bắt tôi phải quỳ xuống chịu tội, giữa đám đông...

Trong thâm tâm cô Huôi không ưa gì cậu Cẩu nhưng nếu giết cậu ta trong lúc nầy thì hơi quá đáng, chẳng ích lợi gì. Hồi lâu, cô suy nghĩ rồi can gián :

- Mười Hấu là người ác đức. Cậu Cẩu còn nhỏ, nếu phạm tội thì không đáng trách. Chú mầy bị quỳ gối, đó là hình phạt nhẹ.

A Chúa đáp:

- Thưa cô, hôm đó tôi nhớ rõ lắm. Cậu Cẩu bắt buộc tôi quỳ gối là để mắng nhiếc ông Bá Vạn. Rồi sau đó, mấỵ căn phố của ông Bá Vạn bị tịch thâu với bao nhiêu tôm khô, bong bóng cá, trị giá hàng trăm nén vàng. Lại còn con Xí Vĩnh ! Cậu Cẩu giết người tình của tôi. Nếu phen đó mà không bị bắt cưỡng hiếp thì giờ phút này nó với tôi sống cuộc đời hạnh phúc.

- Bỏ qua đi.

A Chúa vẫn cương quyết:

-  Tôi trả thù cho chủ cũ và cho người yêu.

- Trả thù bằng cách nào ? Đừng làm gì náo động. Ta là dì của nó. Tuy không là mẹ ruột nhưng ta xem nó như đứa con. Lẽ nào mẹ lại đồng ý cho đứa con mình... bị giết. Muốn làm gì thì làm đừng hỏi ý kiến của ta nữa. Ta không muốn nghe. Bởi vì nó còn sống nên ta phải tìm cách che chở bảo bọc nó.

Lập luận ấy khiến A Chúa hơi bâng khuâng- Dưới mắt anh ta, cô Huôi quá mềm yếu. Từ lâu anh ta xem cô là người đáng khâm phục, công bình; tuy sống gần Mười Hấu và cậu Cẩu, nhưng cô biết điều nhơn đức.

Cô đã ngăn cản. Làm sao bây giờ ? Anh ta hối tiếc. Phải chi lúc nãy anh ta xông vô nhà, bắt sống cậu Cẩu hoặc đâm chết tại trận.

Cô Huôi như hiểu ý

- Tại sao chú mầy buồn ?

- Dạ, tức tối quá. Theo luật quả báo thì kẻ ác phải đền tội.

Cô Huôi đáp

- Ta không binh vực cho thằng Cẩu. Ta thấy cảnh tượng hãi hùng… lúc Xí Vĩnh bị giết. Nó chết vì muốn binh vực ta. Ta giận thằng Cẩu vì mấy năm rồi, nó cướp đoạt bao nhiêu quyền hạn. Tuy được xem là bà Chúa, nhưng chức vị đó là danh vọng hão huyền.

- Theo ý cô thì cậu Cẩu không có tội với dân giang.

- Có chớ. Nhưng nếu biết phải quấy thì nó phải tự tử. Nó hống hách, xem mạng người như cỏ rác. Giặc Lang Sa đến, nó chạy trước thiên hạ. Nó nên uống thuốc độc… Như vậy, nó đền tội mà người Lang Sa không chê cười.

- Sao chê cười ? Người Lang Sa chừng nào tới đây ? Nếu họ tới cậu Cẩu lại chạy dài chớ chưa ai dám chống cự. Bọn hộ vệ chỉ có tài lấn hiếp người trong xóm mà thôi.

- Nhưng nếu chuyện này mà thấu tai người Lang Sa thì còn gì thể diện. Ta nói nhiều rồi.

A Chúa cúi đầu :

- Dân làng xin phép cô trước. Cảm ơn cô.

Vậy thì chúng tôi có cách này, kín đáo hơn, không bao giờ người Lang Sa biết được. Nếu không có cô tới đây thì cậu Cẩu đã bị giết lúc nãy. Chúng tôi sợ cô giận.

Cô Huôi lấy hai tay che mặt như để xua đuổi một hình ảnh ghê rợn. Cậu Cẩu chết là phải. Nếu cậu sống, ắt dân chúng ở núi Mo So nầy còn chết vô lý. Hồi sáng, cậu vẫn giở trò khoát nạt.

A Chúa ra ngoài sân rồi chạy về xóm, tri hô lên .

- Xong xuôi ! Mình mời cậu Cẩu lên núi mà làm thịt.

 Bọn thanh niên trai tráng thích chí vô cùng.

A Chúa nói tiếp :

- Anh em cứ theo tôi. Lựa chỗ nào thật tốt cho cậu Ba đầu thai dễ dàng. Anh em chuẩn bị xong chưa?

A Chúa đi dẫn đầu, theo sau là toán thanh niên. Kế bên A Chúa, có cái trống thật to. Trống đánh liên hồi, như ngày hội.

Thằng Thừa đi bên cạnh A Chúa:

 - Tao cầm dùi trống mầy cứ vô, đừng sợ. Trong ruột cây dùi này có ngọn dao bén. Nhưng tao nghi ngờ quá.

A Chúa đến trước cổng, reo to

- Chúng tôi quỳ lạy cậu Ba, xin hết lòng, hết dạ…

Như người khát gặp nước giếng, cậu Cẩu chạy ra sân

- Ai đó ! Chà ! Đông đảo quá. Mấy người là dân xóm này ?

A Chúa, đáp

- Dạ ! bấy lâu nay, bọn tôi là dân của ông Mười. Cậu quên chớ bọn tôi thì sùng bái cậu. Xin cậu dạy… bọn tôi sẵn sàng đánh quân Lang Sa, chiếm Hòn Chông.

Cậu Cẩu đưa tay ra :

- Mời mấy chú vô nhà. Phải giết bọn Lang Sa.

A Chúa mừng thầm vì cậu Cẩu không nhớ mặt anh ta.

- Thưa cậu ! Hay tin bọn Lang Sa đến Hòn Chông, anh em tụi tôi nóng lòng, muốn liều chết để giúp đỡ cậu tới giọt máu cuối cùng. Nước mất mà bọn trai nằm nhà lo ăn uống thì còn gì nhục cho bằng.

- Hay lắm ! Mấy chú nói nghe được. Tôi bàn với cô Huôi, cô là đàn bà nên yếu ớt lắm.

 A Chúa được mời ngồi đối diện với cậu Cẳu. Bọn trai làng như nôn nóng muốn ra tay hạ sát cho xong. Hồi lâu A Chúa nói rỉ vào tai cậu Cẩu :

-  Bọn Lang Sa có súng đạn tối tân, nếu mình ở trong nhà vách ván thì dễ bị thua. Chi bằng mình lên núi.

Kế hoạch ấy khiến cậu Cẩu thích chí. Lúc nãy, cậu đưa ra bàn bạc một lần nhưng cô Huôi từ khước. Hồi xem quẻ với ông đạo Đất ở núi Đất, cậu đã nghe mấy tiếng súng thần công từ ngoài khơi bắn vào.

- Đá cứng hơn sắt... Sắt bắn vô đá thì đá mẻ vài miếng vậy thôi. Lên núi là phải.

Để thúc hối cậu Cẩu, A Chúa nói :

- Chúng tôi lên núi, xây cái thành nhỏ, lựa một hang đá kín đáo cho cậu trú ẩn. Vách thành bằng đá, làm sao lính mã tà lại gần được ! Ở trên núi lâu ngày, bọn nó đành rút lui vì thiếu lương thực.

Bỗng nhiên, cậu Cẩu vỗ trán

- Mình lên vách thành lượm cục đá to mà quăng xuống. Đá lần theo triền núi. Bọn lính mã tà không gãy tay, thì què chân. Đi lên núi ngay bây giờ.

Bọn thanh niên kéo nhau lên núi, với tiếng trống rình rang. Khi đi ngang qua nhà cô Huôi, cậu Cẩu nói :

- Dì đừng lo, ngày mai con rước dì lên núi.

Cô Huôi ra sân đứng trông theo. Bất giác cô thở dài , đưa tay lau hai giọt nước mắt nóng hổi. Nữ tỳ hỏi :

- Thưa cô....

Cô trả lời :

- Vô nhà đi. Đây là chuyện riêng của cô.

Núi Mo So dựng lên sừng sững, dường như cao hơn ngày thường. Vài người đốn củi trên núi bỗng dưng chạy trở xuống, loan tin rằng cậu Cẩu sắp xây thành đắp lũy. Họ sẽ bị bắt đi làm xâu.

Nhưng cô Huôi vẫn bình thản, ngắm mấy đợt mây trôi trên đầu núi. Trên đời này, không có gì tồn tại lâu dài cả. Cách đây không lâu, tại Lung Tràm xanh rì phía chân trời, ông chúa Hòn chết vì chứng kiến buổi săn heo rừng. Lại còn cậu hai Điền, chết oan vì thằng Thừa, thằng Thiếu. Giờ đây, người bị ám sát và kẻ sát nhân đều nằm dưới đất.

Trong phút giây, cô hối hận vì đã là đồng loã của những vụ thảm sát ấy. Nhờ đó mà cô được lên địa vị rồi sắp trở thành thường dân, như hôm nay.

Nữ tỳ hỏi

- Cô uống trà?

- Ừ ! Lo nấu cơm đi. Có lẽ đêm nay ta đi nơi khác.

Nữ tỳ hốt hoảng :

- Rủi gặp bọn Lang Sa hoặc bọn cướp chận đường thì ai bảo vệ cho cô ?

- Đừng lo. Đời ta chưa làm điều gì quá thất đức. Bọn Lang Sa chắc là đã rút lui xuống tàu biển. Còn đối với dân chúng, ta không ngại.

- Cô về đâu? Nếu đường quá xa, xin cô mướn thêm người chèo chống. Đi ban ngày dễ hơn ban đêm.

- Cứ lo buổi cơm chiều.

Bóng nắng xế dần. Trời đã sụp tối. Nữ tỳ lo ngại hơn bao giờ.

- Thưa cô ! Đêm nay rủi có một hai tên lính mã tà đến thì ai lo cho cô ?

Đột nhiên ngoài sân có tiếng trống đánh vang rền. Khi ra sân, cô Huôi nhận ra hàng chục bóng di chuyển từ triền núi Mo So xuống nơi đất thấp. Dân trong xóm chạy đến chân núi. Nữ tỳ run rẩy :

- Họ đốt đuốc, đánh trống để làm gì ?

Cô Huôi nói:

- Thôi, ta vô nhà.

Tiếng trống nghe mỗi lúc một gần. Ngoài cửa, có tiếng chân thình thịch.

- Thưa cô. Tôi đây.

Nữ tỳ đứng chận ngay cửa. Cô Huôi hỏi:

- Ai-đó ?

- Dạ. A Chúa ! Xong rồi.

Cô Huôi đứng dậy, chậm rãi mở cửa. Hai tiếng ‘‘xong rồi’’ không làm cho cô quá mừng. A Chúa nói:

- Tụi tôi đưa cậu ta tới miệng hố. Ngày xưa, cậu Điền chết tại đó...

- Ta hiểu rồi.

A Chúa nói một hơi:

- Cậu Cẩu ra lịnh cho bọn tôi xây thành đắp lũy. Tụi tôi đứng bao vây chung quanh để hạch tội. Hai thằng hộ vệ chạy trốn mất. Thiệt là cười ra nước mắt. Cậu nổi giận, đòi xử tử bọn tôi.

Bọn tôi bắt buộc cậu ta quỳ xuống. Cậu ta khóc như đứa con nít rồi đòi uống thuốc độc. Cậu ta hứa xây cất hai ba kiểng chùa. Nhưng, tụi tôi ra tay, quăng xuống hố.

Nhánh cây gãy nghe răng rắc, vậy thôi. Chắc cái hố đó sâu lắm, không nghe tiếng dội. Xác cậu Cẩu đụng đáy hang, chắc dội lên nghe tiếng động chớ.

Cô Huôi nói

- Cám ơn A Chúa.

A Chúa hỏi

- Bây giờ, chúng tôi mời cô lại đây, cô là người hiền lành.

Cô Huôi nghiêm nét mặt

- Để ta đi. Ta đi xa lắm… Đừng ngăn cản ta. Ta đi tu.

« Lùi
Tiến »