Bả Giời

Lượt đọc: 5704 | 37 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tôi vung chiếc xào lên. Bốp! Thế là cu cậu vật xuống rồi chìm nghỉm. Hổ mang hình trắm hẳn hoi nhá. Khiếp quá đi! Cô tính, loại này cắn thì phải biết, chết ngay, chết đứ đừ đừ chứ lị. May cái số mình...

— Vâng, may thật. Mời bác xơi nước.

— Cô kệ tôi. Trà thơm ghê nhỉ. Này, cô biết nhà lão Mộc vừa có người lạ đến không? Đẹp trai, khỏe mạnh lắm nhá.

— Mới hả bác?

— Ừ, mới tối qua thôi. Hình như con hay cháu gì thì phải. Kể cũng lạ, từ hồi nào tới giờ, lão sống độc thân, vậy mà...

— Có lẽ người nhà dưới xuôi lên?

— Không phải đâu, cô biết không, tay này là họa sĩ. Hắn mang lỉnh kỉnh các thứ. Ăn diện lắm nhá. Ái chà chà, quần sơ vin nhá, mũ bò nhá, mắt một mí nhá. Ghê lắm. Chậc, tôi nói thật, rồi bố nào con nấy thôi. Đêm kia ở núi Hột có tiếng khóc ghê quá cô nhỉ.

— Vâng.

— Chả biết thế nào, lắm khi nghĩ nó cũng chán cô ạ. Sống ở đời tôi thấy như cái án đày không bằng.

— Bác nói thế chứ!

— Thì chán, nói phứa đi, vẫn phải cố mà sống cho nó trọn cái kiếp đời, cô nhỉ. Thôi tôi về nhá.

— Bác để em soi đèn, chỗ sân mấp mô quá, em đang tính sửa sang lại.

— Sửa được cái gì hay cái ấy. Trời tối ghê.

— Mày đã nhìn thấy nó chưa?

— Rồi, đẹp trai ra phết, phải cái tai hơi to. Lúc chiều tao ra gánh nước, rơi mất cái roi. Đang lúi húi mò, nghe đánh "túm" một cái tao giật bắn cả tim, ngẩng lên thấy nó tủm tỉm cười. Tao giận quá "hừ" cho một tiếng, mặt nó xịu ngay xuống. Nó có duyên ngầm.

— Mai tao phải xem mặt nó mới được.

— Cứ ra mà xem, ai cấm. Khéo lại phải lòng nó thì vừa.

— Con mụ này, tao cứ dí vào!

— Chưa biết chừng!

— Mày thì có.

— Ồ con này, bác tao thù nhau với bố nó, ấy thế nào được. Vả lại đàn ông bên phố là khốn nạn nhất. Khi lên cơn giời nó cũng đè.

— Eo, mày nói phát sợ. Tao về ngủ đây. Ma tao cũng chẳng sợ. Thích đè thì... đè.

— Con quỷ!

« Lùi
Tiến »