Bà Tổng Thống Trước Họng Súng

Lượt đọc: 2335 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

Sáng thứ Hai, mùng 7 tháng Ba

7 giờ

Giám đốc im lặng, lắng nghe kết quả nghiên cứu của Mark một cách chăm chú; sau đó bổ sung thông tin mới có của ông ấy – một thông tin không ngờ đến.

“Andrews, chúng ta có thể giảm cái danh sách mười lăm Thượng Nghị sĩ còn lại của cậu thêm nữa đấy. Sáng thứ Năm tuần trước, hai đặc vụ nào đó đã bắt được một đoạn tín hiệu truyền trái phép trên kênh Một – một trong các kênh điện đàm KGB của chúng ta. Có hai khả năng, một là sóng bị nhiễu loạn bởi một trạm truyền phát thương mại nào đó và trạm của chúng ta bắt sóng ở một tần số khác trong chốc lát; hoặc là có vài gã nào đó đang sử dụng trái phép thiết bị truyền phát qua điện đàm đúng theo tần số của chúng ta. Các nhân viên của chúng ta chỉ nghe được đoạn thoại: “Đến đây đi Tony, tao vừa mới đưa Thượng Nghị sĩ quay về cuộc họp Ủy ban của ông ấy, và tao...” Giọng nói đột ngột mất đi và chúng ta không thể dò lại sau đó. Có lẽ những kẻ chủ mưu đã nghe lén các cuộc trò chuyện của chúng ta qua kênh điện đàm và lần này, đến lượt một trong số bọn chúng vô tình truyền tin trên kênh điện đàm theo tần số của chúng ta. Thật chẳng khó khăn gì để các đặc vụ của chúng ta nghe được đoạn hội thoại đó. Họ đã báo cáo về việc sử dụng tần số bất hợp pháp của chúng mà không ý thức được ý nghĩa đặc biệt của vụ việc này.”

Vẫn ngồi trên ghế, Mark nhổm người về phía trước.

“Đúng, Andrews,” Giám đốc nói. “Tôi biết cậu đang nghĩ gì: 10 giờ 30 phút sáng. Lời nhắn thoại trên đã được gửi lúc 10 giờ 30 phút sáng.”

“10 giờ 30 phút sáng, ngày mùng 3 tháng Ba,” Mark đáp lời khẩn trương. “Để tôi kiểm tra... Những Ủy ban đã tiến hành họp...” Anh mở tập tài liệu của mình. “Tòa nhà Dirksen... giờ đó... tôi có chi tiết ghi sẵn đâu đó trong đây, tôi chắc chắn,” anh tiếp tục nói trong khi lướt qua các tờ giấy ghi chú của mình. “Ba khả năng, thưa sếp. Các Ủy ban Đối ngoại và Ủy ban Hoạt động Chính phủ đã họp phiên vào sáng hôm đó. Tại bục tranh luận của Thượng viện, họ đã tranh luận về Dự thảo luật Kiểm soát súng - dự luật này bây giờ dường như đang chiếm rất nhiều thời gian của họ .”

“Giờ thì thông tin này có thể giúp chúng ta tìm ra điều gì đó.” Giám đốc nói. “Cậu có thể nói cho tôi biết có bao nhiêu Thượng Nghị sĩ đã có mặt tại Điện Capitol vào ngày 3 tháng Ba và họ đến đó làm gì không?”

Mark xem lướt qua mười lăm tờ giấy ghi chú và từ từ chia chúng thành hai tập. “Chà, vẫn chưa thể kết thúc được, thưa sếp, nhưng tôi không có dữ liệu ghi trong hồ sơ về tám người này” - anh đặt tay lên một tập giấy - “Điều này cho thấy họ có mặt ở Thượng viện sáng hôm đó. Bảy người còn lại rõ ràng là có mặt tại đó.

Không ai trong số họ thuộc Ủy ban Hoạt động Chính phủ. Hai người thuộc Ủy ban Đối ngoại – Pearson và Nunn, thưa sếp. Năm người khác là Brooks, Byrd, Dexter, Harrison and Thornton. Tất cả bọn họ đều phát biểu tại cuộc tranh luận. Và cả năm người đó đều thuộc Ủy ban Tư pháp, Dự thảo luật Kiểm soát súng.”

Giám đốc nhăn mặt. “Chà, đúng như cậu nói, Andrews, thật khó để kết luận. Nhưng đó là tất cả thông tin mà chúng ta có bây giờ, thế nên, hãy tập trung vào bảy người này. Chỉ có bốn ngày nữa, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này thôi. Đừng quá phấn khích vì chúng ta mới có chút may mắn, hãy xác minh lại thật chắc chắn xem có đúng là tám người kia không có mặt tại tòa nhà Dirksen sáng hôm đó không. Bây giờ, tôi sẽ không mạo hiểm để cử người theo dõi và giám sát cả bảy Thượng Nghị sĩ được. Các chính trị gia thuộc Nghị viện và Quốc hội vẫn giữ thái độ nghi ngờ FBI như thể nó đáng nghi ngờ lắm rồi. Chúng ta sẽ phải sử dụng các chiến thuật khác. Về phương diện chính trị, chúng ta không có cách nào để tiến hành điều tra tổng thể và toàn diện. Tôi e ngại rằng chúng ta sẽ phải tìm ra đối tượng tình nghi bằng cách khai thác manh mối duy nhất mà chúng ta nắm được một cách chắc chắn – đó là ông ta đi đã đâu trong giờ ăn trưa ngày 24 tháng Hai và thời điểm 10 giờ 30 phút khi cuộc họp của Ủy ban Tư pháp diễn ra vào tuần trước. Vì thế đừng quan tâm đến động cơ của hành vi – chúng ta không cần lãng phí thời gian đoán già đoán non về việc đó, Andrews ạ. Cứ tiếp tục tìm cách hạ con số trên danh sách Thượng Nghị sĩ còn lại của cậu xuống, và dành phần thời gian còn lại để dò hỏi trong Ủy ban Đối ngoại cũng như sàn tranh luận Thượng viện. Hãy nói chuyện với các Chánh văn phòng. Chẳng có chuyện gì về các Thượng Nghị sĩ mà họ không biết, dù là công khai hay riêng tư.”

“Vâng, thưa sếp.”

“Và thêm một điều nữa, tôi sẽ ăn tối với bà Tổng thống hôm nay, vì thế tôi có lẽ sẽ lượm lặt thêm chút thông tin từ bà ấy để xem có gì giúp ích cho chúng ta trong việc giảm con số trong danh sách tình nghi đó hay không.”

“Sếp có định nói chuyện này với Tổng thống không, thưa sếp?”

Giám đốc FBI ngập ngừng. “Không, tôi không nghĩ nên nói cho bà ấy biết. Tôi vẫn tin là chúng ta kiểm soát được diễn biến vụ việc. Tôi không thấy có lí do gì phải làm cho Tổng thống bận tâm thêm trong giai đoạn này, chắc chắn là như vậy cho đến khi tôi buộc phải công nhận rằng chúng ta có thể thất bại.”

Cuối cùng, Giám đốc đưa cho Mark một bức hình phác thảo chân dung tên linh mục Hy Lạp kia theo mô tả nhân chứng. “Phiên bản của bà Casefikis,” ông ấy nói. “Cậu nghĩ sao về bức phác họa này?”

“Giống đấy, không tệ chút nào,” Mark nói. “Có lẽ là cái cằm hơi gầy hơn thực tế một chút, cằm hắn mọng thịt hơn xung quanh hàm. Mấy anh chàng của chúng ta thực sự rất biết việc.”

“Điều khiến tôi lo lắng là,” vị Giám đốc nói, “dường như trước đây, tôi đã thấy cái khuôn mặt chết tiệt đó ở đâu rồi thì phải. Trong suốt cả sự nghiệp, tôi chạm mặt với quá nhiều tội phạm đến mức không tài nào nhớ nổi bất kỳ ai trong số chúng. Có thể, tôi sẽ dần dần nhớ ra hắn là ai, một lúc nào đó.”

Mark buột mồm, nói ngay, “Tôi hi vọng là trước thứ Năm, thưa sếp.”

“Tôi cũng vậy.” Ông Tyson đáp lời một cách dứt khoát.

“Và cứ nghĩ đến việc chậm hơn hắn chỉ 24 tiếng thôi là đủ đau rồi.”

“Hãy cứ tin rằng cậu rất may mắn, chàng trai ạ. Nếu cậu đi trước hắn một bước thôi, tôi nghĩ Ariana Casefikis có lẽ bây giờ đã chết và cậu cũng vậy. Tôi vẫn cài một đặc vụ giám sát tại nhà của cô Casefikis, đề phòng trường hợp hắn quay lại, nhưng tôi nghĩ tên khốn khiếp đó quá chuyên nghiệp, nên hắn sẽ không liều lĩnh đến vậy.”

Mark công nhận. “Đúng, tên khốn đó quả thật rất chuyên nghiệp,” anh nhắc lại lời của ông Tyson.

Đèn đỏ trên điện thoại nội bộ nhấp nháy.

“Vâng, tôi nghe, bà McGregor?”

“Ông sắp trễ hẹn với Thượng Nghị sĩ Hart rồi.”

“Cảm ơn bà McGregor,” ông đặt điện thoại xuống.

“Tôi sẽ gặp lại cậu vào giờ này sáng mai nhé Mark.” Lần đầu tiên, Giám đốc gọi anh là Mark. “Nếu cần, hãy lật tung từng viên gạch trong thành phố này. Chúng ta chỉ còn lại bốn ngày.”

Mark đi thang máy xuống và rời khỏi tòa nhà mọi khi. Anh không chú ý đến những người bám theo anh từ bên kia đường. Anh đi đến Tòa nhà Văn phòng Thượng viện và xin lịch hẹn gặp các Chánh văn phòng Ủy ban Quan hệ Đối ngoại và Ủy ban Tư pháp. Lịch hẹn sớm nhất cho anh là sáng ngày mai, vì thế Mark quay lại Thư viện Quốc Hội để nghiên cứu sâu hơn về tiểu sử của bảy Thượng Nghị sĩ còn lại trong danh sách. Họ thuộc về các nhóm khác nhau, từ khắp mọi miền đất nước và hầu như chỉ có rất ít điểm chung. Một người trong số đó phải khác biệt hẳn với sáu người còn lạ. Nhưng là ai mới được? Nunn – không thuyết phục chút nào. Thornton – Stampouzis rõ ràng là không quan tấm đến anh ta, nhưng điều đó thì chứng minh được gì? Byrd – có chắc chắn là không phải ông ta, một vị Lãnh tụ Đa số Thượng viện? Harrison chăng? Stampouzis đã nói rằng ông ta chống lại Dự luật Kiểm soát súng, nhưng gần như là một nửa Thượng viện cũng chống lại Dự luật này giống ông ta. Dexter – các vấn đề liên quan đến ông ấy là gì mà Stampouzis lại không nói với anh? Có lẽ tối nay, Elizabeth sẽ khai sáng điều đó cho anh. Ralph Brooks, một con người có chí hướng và động lực mạnh mẽ đến kỳ lạ, nhưng không có bất kỳ ưu ái nào dành cho Tổng thống Kane, đó là điều chắc chắn. Pearson – nếu ông ta trở thành một tội phạm xấu xa thì cũng chẳng ai muốn tin vào điều đó. Với ba mươi ba năm trong Thượng viện và luôn luôn đóng vai nhân vật Casca trung thực, cho dù ở nơi công cộng hay chốn riêng tư.

Mark thở dài não nề - tiếng thở dài mệt mỏi của một người đang lâm vào bế tắc. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay: 10 giờ 45 phút, anh phải rời đi ngay nếu anh muốn đúng giờ. Anh trả lại vô số hồ sơ Báo cáo Quốc hội định kỳ để Ralph Nader báo cáo lại cho thủ thư, rồi vội vã băng qua đường tới bãi đậu xe và lấy xe. Anh lái xe chậm chầm đi xuôi theo Đại lộ Constitution, rồi lên vượt lên cầu Tưởng Niệm. Anh đã đi con đường này không biết bao nhiêu lần trong tuần này rồi nhỉ? Mark liếc nhìn vào kính chiếu hậu và nhận ra chiếc xe phía sau anh, hoặc có khi nào đó chỉ là hồi ức từ thứ Năm tuần trước nhỉ?

Mark đậu xe ngoài lề đường. Hai nhân viên Mật vụ ngăn anh lại. Anh trình phù hiệu rồi chậm rãi đi xuống theo con đường vừa đúng giờ gia nhập vào đám đông. Một trăm năm mươi người tới dự lễ đưa tang đang đứng vây quanh hai ngôi mộ mới đào dành cho hai đặc vụ mà chỉ mới một tuần trước đây, họ còn giàu sinh lực hơn bất kỳ người nào khác hiện đang đứng bên mộ họ. Phó Tổng thống, nguyên Thượng Nghị sĩ Bill Bradley có mặt đại diện cho Tổng thống. Mark đứng cạnh cô Norma Stames, người phụ nữ có thân hình mảnh khảnh, xanh xao, mặc đồ tang đen, được hai cậu con trai dìu hai bên vai. Hank, cậu con trai cả của Stames đứng cạnh một người đàn ông vô cùng cao lớn. Ông ấy chắc hẳn là cha của Barry Calvert. Tiếp đó là Giám đốc Cục, ông liếc nhìn xung quanh và có nhìn thấy Mark, tuy nhiên ông làm ra vẻ không quen biết anh. Họ vẫn đang tiếp tục chiến đấu âm thầm, thậm chí ngay bên huyệt chôn đồng đội.

Bộ lễ phục nhà thờ của Cha Gregory khẽ phấp phới trong làn gió lạnh, viền áo quết đất dính đầy bùn lầy. Có lẽ vì trời đã mưa suốt đêm qua. Một Cha tuyên úy trẻ mặc áo thụng trắng đen đứng lặng lẽ bên cạnh ông ấy.

“Con chính là hiện thân của vinh quang không thể biểu lộ của Người, mặc dù con mang theo những vết thương của tội lỗi,” Cha Gregory nói.

Người vợ của Nick Stames không kìm được nước mắt, cúi xuống và hôn vào gò má nhợt nhạt của anh ấy, sau đó chiếc quan tài được đóng lại. Trong khi Cha Gregory cầu nguyện, quan tài của Stames và Calvert được hạ xuống từ từ vào trong mộ của họ. Mark buồn bã dõi theo hai chiếc quan tài đang hạ thấp dần xuống đáy mộ: lẽ ra người đang dần đi sâu xuống dưới lòng mộ phải là anh ấy. Lẽ ra nên là anh ấy.

“Khi các vị thánh thần ban chỗ trú ngụ cho linh hồn của các con chiên của Người, ôi Chúa Jesus, nơi đó không còn bệnh tật, ốm đau, cũng không còn phiền muộn và không có cả tiếng thở dài. Ở nơi đó, sự sống là bất diệt, là trường tồn.”

Phước lành cuối cùng đã được ban cho, các thầy tu Chính thống giáo đã làm dấu thánh giá, còn những người đưa tang bắt đầu giải tán.

Sau khi hoàn thành xong nghi thức tang lễ, Cha Gregory đã nói chuyện với người bạn của ông ấy – chính là Nick Stames - và bày tỏ hi vọng rằng Stames và đồng sự Barry Calvert sẽ không hy sinh một cách phí hoài. Ông ấy dường như đang nhìn Mark khi ông ấy nói điều đó.

Mark đã nhìn thấy Nanna, Aspirin, Julie và anh chàng đặc vụ không rõ tên là gì ở chỗ Giám đốc Cục, nhưng anh cũng nhận thấy rằng mình không nên trò chuyện với họ. Anh lặng lẽ lướt qua và rời đi. Hãy để những người khác thương tiếc người chết. Công việc của anh bây giờ là tìm ra những kẻ giết người vẫn đang còn nhởn nhơ ngoài kia.

Mark lái xe trở lại Thượng viện và quyết tìm ra vị Thượng Nghị sĩ lẽ ra nên có mặt trong đám tang đau xót kia hơn bao giờ hết. Nếu anh ở lại lâu hơn một chút, anh có lẽ đã thấy Matson tình cờ bắt chuyện với Grant Nanna như bình thường. Hắn đang nói Stames là một con người chân chính, và mất đi Stames là một mất mát to lớn chừng nào đối với lực lượng thi hành pháp luật nước nhà.

Mark đã dành cả buổi chiều tại Ủy ban Đối ngoại để lắng nghe Pearson và Nunn tranh luận. Nếu một trong số họ là người mà anh đang tìm kiếm, thì họ quả là những khách hàng tuyệt vời, bởi vì công việc của họ vẫn tiến triển mà hề có bất kỳ dấu hiệu lo lắng nào bộc lộ ra bên ngoài. Mark muốn gạch tên họ ra khỏi danh sách nhưng một sự kiện nữa cần được xác nhận trước khi anh có thể thực sự làm điều đó. Cuối cùng Thượng Nghị sĩ Pearson cũng ngồi xuống, đúng lúc Mark cảm thấy như sắp cạn năng lượng. Anh cũng cần thư giãn tối nay nếu muốn sống sót qua ba ngày sắp tới. Anh rời phòng ủy ban và gọi điện cho Elizabeth để xác nhận thời gian hẹn ăn tối của họ. Sau đó, anh gọi cho văn phòng của Giám đốc và đưa cho bà McGregor các số điện thoại mà biết đâu vị Giám đốc có thể cần khi muốn liên lạc với anh: số điện thoại nhà hàng, số nhà riêng của anh ấy, số điện thoại nhà của Elizabeth. Bà McGregor ghi lại những con số mà không bình luận gì hết.

Có tới hai chiếc xe bám đuôi anh trên đường về nhà: một chiếc xe Ford màu xanh mui kín và một chiếc xe Buick màu đen. Về đến nơi, anh ném chìa khóa xe cho Simon, gạt bỏ cảm giác ngột ngạt quen thuộc vì bị theo dõi sát sao liên tục và bắt đầu nghĩ đến những điều dễ chịu hơn, có thể là một buổi tối thú vị với Elizabeth chẳng hạn.

« Lùi
Tiến »