Bà Tổng Thống Trước Họng Súng

Lượt đọc: 2334 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8

Sáng Chủ Nhật, ngày 6 tháng Ba

09 giờ

Mark đã dành cả buổi sáng Chủ Nhật để hoàn thiện các báo cáo của mình cho Giám đốc. Anh bắt đầu bằng cách dọn dẹp bàn làm việc của mình. Anh không bao giờ có thể suy nghĩ thông suốt, trừ khi mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp đâu ra đó. Mark gom tất cả các ghi chú của mình lại và phân loại chúng theo một trình tự hợp lý. Anh hoàn thành nhiệm vụ vào lúc hai giờ chiều và hoàn toàn quên mất bữa trưa của mình. Anh viết tên mười lăm Thượng Nghị sĩ còn lại một cách chậm rãi: sáu người thuộc Ủy ban Đối ngoại, chín người thuộc Ủy ban Tư pháp phụ trách Dự thảo luật Kiểm soát súng. Mark nhìn chăm chú vào bản danh sách với hi vọng sẽ nảy ra một vài ý tưởng nào đó, nhưng anh lại không nghĩ thêm được gì. Một trong những người này là một kẻ giết người và chỉ còn bốn ngày để tìm ra người đó là ai. Anh lại để giấy tờ vào chiếc cặp tài liệu và bỏ vào ngăn kéo bàn làm việc, rồi khóa lại.

Mark vào bếp, tự làm cho mình một chiếc bánh mì kẹp. Anh nhìn đồng hồ đeo tay. Anh ấy có thể làm gì để tận dụng thời gian còn lại của ngày hôm nay được nhỉ? Elizabeth đang trực ca trong bệnh viện. Anh nhấc máy điện thoại và quay số. Cô ấy chỉ còn duy nhất một phút rảnh rỗi bởi vì cô có một ca phẫu thuật vào lúc ba giờ chiều.

“Không sao, bác sĩ, anh không làm mất nhiều thời gian của em đâu, và những điều anh nói cũng không khiến em tổn thương hay khó chịu đâu. Anh không thể gọi điện cho em mỗi ngày chỉ để nói với em rằng em đáng yêu, thông minh, và rằng anh nhớ em phát điên được, vì thế hãy lắng nghe thật kỹ nhé.”

“Em đang nghe đây, Mark.”

“Được, em xinh đẹp, rạng rỡ và anh mê em đến phát cuồng rồi… Sao em không nói gì cả vậy?”

“Ồ, em đã nghĩ là phải nhiều hơn thế chứ. Em hứa sẽ đền bù xứng đáng khi chúng ta gặp lại nhau, lúc mà chúng ta chỉ cách nhau chưa đầy nửa gang tay, chứ không phải gần một nửa của 10 ki-lô-mét như bây giờ.”

“Tốt hơn hết là em hãy đền bù thật sớm cho anh, nếu không chắc anh sẽ kiệt sức mà chết vì nhớ mất thôi. Hoặc là em sẽ đồng ý, hoặc là cứ coi như em sắp cứa nát trái tim của một người nào đó đi cũng được.”

Cô ấy bật cười. “Thật là gậy ông đập lưng ông…” Cô ấy cúp máy. Mark đi lang thang trong căn phòng, vẩn vơ suy nghĩ. Hình ảnh của danh sách mười lăm Thượng Nghị sĩ nảy lên trong tâm trí anh, rồi lại chuyển sang hình ảnh của Elizabeth và cuối cùng dừng lại ở cái tên của một vị Thượng Nghị sĩ – ông Dexter. Như thế không phải là quá tốt sau khi anh đã quyết định gọi cho Elizabeth hay sao? Một Thượng Nghị sĩ đã tự tìm đến anh thay vì những người khác xung quanh? Anh buông một câu nguyền rủa và tự rót cho mình một cốc bia hãng Michelob. Giờ Mark lại nhớ đến Barry Calvert. Họ thường chơi quần vợt vào các chiều Chủ Nhật cùng nhau. Rồi, anh lại nhớ đến Nick Stames, người đã vô tình thế mạng cho anh ấy. Nếu Stames còn sống, không biết bây giờ anh ấy sẽ định làm gì tiếp theo? Bất chợt, một câu lưu ý mà Nick Stames đã nói trong bữa tiệc Giáng sinh lần trước tại Văn phòng lóe lên trong đầu Mark: “Nếu tôi không còn đảm đương tại vị trí này, người hiểu rõ về tội phạm nhất sau tôi, trong cái đất nước mắc dịch này, chỉ có thể là George Stampouzis, phóng viên điều tra hiện đang làm việc cho tờ Thời báo New York, mà thôi” – một người Hy Lạp khác, tất nhiên rồi. “Anh ta chắc chắn biết rất rõ và biết nhiều hơn ai hết về cả Mafia và CIA, cho dù là xét theo quan điểm chống lại hay ủng hộ luật pháp.”

Mark quay số Dịch vụ cung cấp Thông tin tại New York và hỏi xin số điện thoại mà không chắc chắn có thu được kết quả gì không. Người điều phối viên đọc số điện thoại cho anh ta.

“Cảm ơn.”

“Không có gì. Phục vụ anh là bổn phận của tôi.”

Anh quay số điện thoại vừa được cung cấp.

“Vui lòng nối máy cho tôi gặp anh George Stampouzis, chuyên mục Tội phạm hình sự.” Họ nối máy cho Mark.

“Stampouzis xin nghe.” Một giọng nói trả lời điện thoại. Thời báo New York đúng là chẳng bao giờ in thừa dù chỉ một từ thật.

“Chào anh. Tôi là Mark Andrews, đang gọi từ Washington và tôi là một người bạn của Nick Stames. Đúng hơn tôi là cấp dưới của anh ấy.”

Sắc thái của giọng nói ở đầu dây bên kia thay đổi. “Vâng, tôi có nghe về vụ tai nạn khủng khiếp đó, nếu đó đúng là một vụ tai nạn. Tôi có thể giúp gì cho anh đây?”

“Tôi cần anh tư vấn giúp một số chi tiết liên quan. Liệu tôi có thể bắt chuyến bay gấp và gặp anh ngay được không?”

“Chuyện này có liên quan đến Nick không?”

“Có.”

“Vậy thì được. Hẹn anh lúc 8 giờ, góc Đông Bắc của Số 21 và Nam Đại lộ Park nhé.”

“Tôi sẽ đến đó.” Mark vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay của anh.

“Và tôi sẽ chờ anh ở đó.”

Hãng hàng không Phương Đông cung cấp các chuyến bay nhanh liên tục như thoi đưa trên khung cửi.

Chuyến bay của Mark đã hạ cánh khi đồng hồ chỉ quá 7 giờ vài phút. Mark tìm đường băng qua đám đông đang chen lấn nhau ở khu vực chờ lấy hành lý và tiến thẳng tới dãy taxi đang chờ đón khách. Một bác tài người New York, trung tuổi, bụng phệ, để râu xồm xoàm, ngậm xì gà không châm lửa, đưa Mark đi tới quận Manhattan. Bác tài xế gần như độc thoại liên tục suốt cả chặng đường và đôi khi chỉ cần người nghe phụ họa một vài lời. Vì thế, Mark tận dụng thời gian đó để trấn tĩnh suy nghĩ của mình.

“Đất nước này đầy chuyện thối tha,” bác tài nói, môi vẫn ngậm điếu xì gà không châm lửa.

“Đúng thế,” Mark nói.

“Và cái thành phố này thì chẳng khác nào một cái hố chôn rác.”

“Vâng,” Mark phụ họa.

“Đó là lỗi của con gái mụ phù thủy Kane. Cô ta đáng bị treo cổ.”

Mark gần như đông cứng cả người. Những điều như thế được nói cả ngàn lần mỗi ngày; ai đó ở Washington cũng nói như thế, ngụ ý tương tự.

Tài xế taxi tấp xe vào lề đường.

“Mười tám đô-la chẵn,” người đàn ông ngậm xì gà nói.

Mark đặt một tờ mười đô-la và hai tờ năm đô-la vào ngăn kéo bằng nhựa nhỏ sau tấm vách bảo vệ chia khoang giữa tài xế và khách hàng, rồi nhảy ra ngoài. Một người đàn ông ních chặt áo ấm, khoảng năm mươi lăm tuổi, khoác ngoài chiếc áo bành tô vải tuýt đi thẳng tới chỗ anh ấy. Mark rùng mình vì lạnh. Anh đã quên mất New York mùa này có thể lạnh đến thấu xương vào tháng Ba.

“Anh Andrews phải không?”

“Vâng, tôi đây. Ông đoán đúng lắm.”

“Khi anh đã dành cả đời để nghiên cứu về tội phạm, thì anh cũng sẽ bắt đầu suy nghĩ giống như họ.” Ông ấy đang nhắm vào bộ đồ của Mark. “Nhân viên an ninh của chính phủ ngày nay ăn mặc đẹp hơn nhiều so với thời của tôi.”

Mark tỏ ra ngượng ngùng. Stampouzis chắc chắn biết rằng lương của một đặc vụ FBI gần gấp đôi lương của một cảnh sát New York.

“Anh thích đồ ăn Ý chứ?” Ông ấy hỏi nhưng không đợi Mark trả lời. “Tôi sẽ đưa anh đến một trong những nơi mà Nick từng yêu thích.” Ông bước đi trước dẫn đường cho Mark. Họ cùng đi bộ băng qua các dãy phố dài trong yên lặng. Mỗi lần thấy một nhà hàng nào đó, Mark lại bước ngập ngừng như có ý chờ xem có đúng là nhà hàng đó không. Đột nhiên, ông Stampouzis mất hút sau một cánh cửa ra vào. Mark đi theo ông ấy qua một cái quầy rượu xiêu vẹo, nơi tập trung rất nhiều những người đàn ông đang tỳ vào quầy và uống rượu mạnh. Những người đàn ông chưa có vợ chờ ở nhà, hoặc nếu có rồi thì là họ không muốn về nhà.

Đi hết đến cuối quầy rượu, họ bước vào khu vực ăn uống dễ chịu sau bức tường ngăn cách được xây bằng gạch. Một anh chàng người Ý cao, gầy dẫn họ đến một bàn ăn ở góc phòng, điều đó cho thấy, rõ ràng Stampouzis là một khách hàng được yêu mến tại đây. Ông Stampouzis không bận tâm đến thực đơn nhà hàng.

“Tôi khuyên anh nên chọn món tôm sốt mariana 56* . Sau đó tùy anh chọn thêm các món khác.”

Mark nghe theo lời khuyên của ông ấy và chọn thêm món thịt cắt lát xào với sốt piccata al limone 57* , nửa bình rượu vang Chianti. Stampouzis lại uống Colt 45 - rượu lager hay còn gọi là rượu mạch nha Hoa Kỳ. Họ chỉ trao đổi với nhau những chuyện tầm phào trong khi dùng bữa tối. Sau hai năm làm việc với Nick Stames, Mark hiểu được phần nào nét văn hóa thừa hưởng từ Địa Trung Hải – không bao giờ để công việc cản trở một bữa ăn ngon miệng. Dù sao đi nữa thì Stampouzis vẫn đang cần chút thời gian để đánh giá và dò xét anh.

Mark cần phải giành được lòng tin của ông ấy. Khi Stampouzis đã thưởng thức hết phần nhiều món tráng miệng zabaglione và yên vị với một tách cà phê espresso đậm đặc pha chút rượu sambuca đặt bên cạnh, ông nhìn lên Mark và nói bằng một ngữ điệu khác hẳn.

“Anh đã được làm việc với một người tuyệt vời. Một sĩ quan an ninh, một người thực thi pháp luật hiếm có. Chỉ cần một phần mười lực lượng FBI làm việc chuyên tâm và thông minh như Nick Stames, thì chắc chắn anh sẽ cảm nhận được một điều gì đó khiến anh vui và hài lòng khi được là một người chiến đấu trong đại hý trường La Mã của các anh rồi.”

Mark nhìn ông ấy, định lên tiếng.

“Không, đừng nói thêm gì về Nick. Đó chính là lí do mà anh có mặt ở đây hôm nay và đừng bảo tôi phải thay đổi quan điểm của tôi về Cục. Tôi đã là một phóng viên phụ trách chuyên mục Tội phạm Hình sự trong hơn ba mươi năm, sự thay đổi duy nhất tôi thấy ở FBI và Mafia là cả hai đều lớn mạnh hơn.” Ông ấy rót thêm rượu sambuca vào cà phê, rồi nuốt ừng ực một ngụm lớn. “Được rồi. Tôi có thể giúp gì cho anh?”

“Mọi thông tin hoặc sự kiện mà họ không ghi trong hồ sơ,” Mark đáp lời.

“Đồng ý,” Stampouzis nói. “Vì quyền lợi của cả hai chúng ta.”

“Tôi cần hai thông tin. Thứ nhất, những Thượng Nghị sĩ nào có liên hệ chặt chẽ với một băng nhóm tội phạm? Thứ hai là thái độ của công chúng đối với Dự thảo luật Kiểm soát súng như thế nào?”

“Anh vừa bảo là anh không cần nhiều thông tin lắm nhỉ?” Nhà báo người Hy Lạp hỏi lại một cách châm biếm. “Tôi phải bắt đầu từ đâu đây? Câu hỏi đầu tiên không khó để trả lời ngay bởi vì phân nửa số Thượng Nghị sĩ đều có dính dáng đôi chút tới các tổ chức tội phạm, ý tôi là Mafia. Tuy nhiên, chuyện đó cũng không phải là điều gì mới mẻ cho lắm, một số Thượng Nghị sĩ thậm chí còn chẳng chú ý đến điều đó. Nhưng nếu anh coi các khoản tiền đóng góp ủng hộ trực tiếp hoặc gián tiếp cho chiến dịch vận động bầu cử của các doanh nhân và các tập đoàn lớn liên quan đến họ là tội phạm, thì ngay cả các Tổng thống cũng là các tội phạm hình sự. Tuy nhiên, khi Mafia cần đến một Thượng Nghị sĩ, họ thường liên kết thông qua một bên thứ ba, nhưng cũng hiếm khi xảy ra điều này.”

“Tại sao vậy?” Mark hỏi sâu thêm.

“Mafia cần đến quyền lực ở cấp tiểu bang, tòa án, để xử lí các giao dịch, luật lệ địa phương và tất cả các vấn đề kiểu như vậy. Họ chỉ không quan tâm đến các hiệp ước với nước ngoài và sự phê duyệt của các thẩm phán Tòa án Tối cao. Nói một cách khái quát hơn, có một số Thượng Nghị sĩ liên kết với Mafia để đạt thành công trong sự nghiệp chính trị của họ, thường là những người bắt đầu sự nghiệp ở vị trí thẩm phán Tòa án Dân sự, hoặc ủy viên Hội đồng Lập pháp bang và họ nhận sự hỗ trợ về tài chính trực tiếp từ Mafia. Có một số người không nhận ra điều đó. Một số người không kiểm tra để xác minh nguồn gốc của các khoản tài trợ một cách thận trọng khi họ đang nỗ lực để thắng cử. Thêm vào đó là các trường hợp như Arizona hay Nevada, nơi mà các tổ chức Mafia sở hữu và điều hành một doanh nghiệp có thật và ‘trong sạch’, có điều, cầu Chúa phù hộ cho những người không dính dáng tới bọn họ đang cố gắng tham gia làm việc tại đó. Cuối cùng là trường hợp của Đảng Dân chủ. Đó là hình thức tổ chức của người lao động, cụ thể Hiệp hội những tài xế xe tải. Đó, tôi đã nói cho anh nghe hết rồi, kinh nghiệm ba mươi năm làm việc trong vòng mười phút.”

“Kiến thức nền tảng tuyệt vời. Giờ, tôi có thể hỏi ông một vài chi tiết cụ thể được không? Giả sử tôi nêu tên mười lăm Thượng Nghị sĩ, ông có thể xếp họ vào từng loại mà ông đã nói đến ở phía trên được không?” Mark hỏi.

“Có thể, để tôi thử xem. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Chỉ có điều, anh đừng thúc giục tôi đấy nhé.”

“Bradley.”

“Không bao giờ,” Stampouzis nói.

“Thornton.”

Ông ấy im lặng, không có một chuyển động nào trên cơ thể dù là nhỏ nhất.

“Bayh.”

“Không, theo những gì tôi biết.”

“Harrison.”

“Không có ý kiến gì. Tôi không biết nhiều về các chính khách Nam Carolina.”

“Nunn.”

“Trường Chúa nhật của chú Sam 58* ? Ngài Nunn danh giá của Hướng đạo sinh? Anh đang đùa đấy à?”

“Brooks.”

“Không ưa gì Tổng thống nhưng tôi không nghĩ ông ấy căm hận bà ấy đến thế.”

Mark đọc dần xuống cuối theo danh sách: Stevenson, Biden, Moynihan, Woodson, Clark, Mathias. Stampouzis lặng lẽ lắc đầu.

“Dexter.”

Ông ấy do dự, ngập ngừng. Mark cố gắng không tỏ ra căng thẳng.

“Có dính dáng, có liên quan thì đúng hơn,” Stampouzis bắt đầu nói. “Nhưng Mafia thì chắc là không.” Ông ấy hẳn đã nghe thấy Mark thở dài. Mark bồn chồn muốn biết ngay vấn đề liên quan mà ông ấy nói là gì. Anh đã đợi, nhưng ông Stampouzis không nói thêm gì cả.

“Byrd.”

“Lãnh tụ Đa số Thượng viện. Mafia không phải kiểu của ông ấy.”

“Pearson.”

“Không thể nào, đùa à.”

“Cảm ơn ông,” Mark nói. Anh dừng lại một chút. “Giờ, ông có thể phân tích giúp tôi thái độ của Mafia đối với Dự thảo luật Kiểm soát súng không?”

“Tôi không chắc chắn lắm vào thời điểm này,” Stampouzis bắt đầu nói. “Mafia không còn là một khối liên minh vững chắc nữa. Nó đã phát triển quá lớn mạnh, đến nỗi không thể kiểm soát được hết các liên kết, và gần đây cũng xuất hiện nhiều bất đồng nội bộ trong các tổ chức này. Những người thủ cựu đã sẵn sàng chống lại dự thảo luật đến cùng, bởi họ đã thấy rõ ràng những khó khăn mà họ phải đối mặt trong tương lai, một khi quyền sở hữu súng bị đặt trong sự kiểm soát của pháp luật. Nhưng những điều khoản bổ sung trong dự thảo luật, chẳng hạn như kết án bắt buộc đối với tội mang theo, tàng trữ súng không có đăng ký hợp lệ, còn khiến họ hoảng sợ nhiều hơn nữa. Cục Dự trữ Liên bang lại vô cùng ưa thích dự thảo luật này; đối với họ đó có lẽ là điều có lợi nhất kể từ sau luật về tội trốn thuế. Chính phủ sẽ có thể ngăn chặn bất cứ những kẻ phạm tội nào đã biết, truy bắt chúng. Nếu như chúng đang mang theo một khẩu súng không đăng ký hợp lệ, mà gần như chắc chắn là như vậy, thì hắn bị đưa ra trước vành móng ngựa. Mặt khác, luật này cũng nhắm vào một vài kẻ hung ác, mới tí tuổi đời đã có ý định tìm kiếm vũ khí. Buôn bán súng cũng mang lại một nguồn thu nhập khác cho bọn du thủ du thực. Những kẻ này bán súng trái phép cho bọn bụi đời, tụi du côn không thuộc tổ chức nào và bất kỳ kẻ nào có quan điểm cực đoan điên khùng, chỉ cần họ muốn mua một khẩu súng là đủ. Nhiều người cũng cho rằng cảnh sát sẽ không thể đưa luật này vào thực thi và thời gian dọn đường để áp dụng các điều luật có lẽ phải kéo dài đến cả thập kỷ. Những điều tôi nói có sát với đáp án của câu hỏi mà anh đưa ra không?”

“Vâng, rất sát,” Mark nói.

“Bây giờ, đến lượt tôi hỏi anh một câu hỏi, Mark.”

“Trả lời theo quy tắc của ông chứ?”

“Đúng, theo quy tắc của tôi. Những câu hỏi này có liên quan trực tiếp đến cái chết của Nick không?”

“Có,” Mark nói.

“Tôi sẽ không hỏi thêm nữa, vì tôi hiểu rõ điều tôi muốn hỏi và anh sẽ phải nói dối. Chúng ta thỏa thuận nhé. Nếu vụ này bung ra và hóa ra là một vụ lớn, anh sẽ để tôi hưởng độc quyền tin tức về mấy thằng chó đẻ ấy chứ không phải là tờ Bưu chính đâu nhé.”

“Đồng ý,” Mark nói.

Stampouzis mỉm cười và ký séc. Câu bình luận cuối cùng của ông đã biến chi phí trả cho câu chuyện của Mark Andrews thành một khoản chi phí hợp lệ.

Mark nhìn đồng hồ đeo tay, nếu may mắn, anh sẽ bắt kịp chuyến bay cuối cùng từ sân bay La Guardia. Stampouzis đứng lên và tiến ra phía cửa ra vào. Quầy rượu vẫn đông nghẹt những người đàn ông uống rượu nặng, những gã đàn ông với các cô vợ giống nhau. Một lần nữa, Mark bắt taxi ngoài phố. Lần này, một anh chàng da đen trẻ tuổi đã tấp xe lại đón anh.

“Tôi đã đi được nửa đường cùng anh rồi,” Stampouzis nói, điều đó khiến Mark hơi bối rối. “Nếu tôi có thêm thông tin gì mà tôi cho là có ích cho cuộc điều tra của anh, tôi sẽ gọi cho anh.”

Mark cảm ơn ông ấy và bước vào chiếc taxi.

“Làm ơn, cho tôi đến sân bay La Guardia.”

Mark kéo cửa sổ xe xuống. Stampouzis vẫn dõi theo anh trong yên lặng một hồi.

“Tôi không làm điều đó vì anh, tôi làm điều đó cho Nick.” Nick không còn nữa rồi.

Hành trình trở về sân bay diễn ra trong im lặng.

Cuối cùng, Mark cũng về đến căn hộ của mình. Anh cố gắng sắp xếp lại các chi tiết trong tâm trí mình, chuẩn bị sẵn sàng cho buổi họp với ông Giám đốc vào sáng mai. Anh liếc nhìn đồng hồ. Chúa ơi, trời sắp sáng đến nơi rồi.

56* Nước sốt Marinara là nước sốt cà chua thường được làm với cà chua, tỏi, rau thơm và hành tây có thể thêm bạch hoa, gia vị và một chút rượu vang. Nước sốt này được sử dụng rộng rãi trong ẩm thực Mỹ-Ý

57* Piccata mô tả món ăn Ý hoặc Mỹ làm từ thịt bê hoặc thịt gà, được cắt lát, trộn trong bột, sau đó xào trong nước sốt có chứa nước chanh, bơ và nụ bạch hoa .

58* Các lớp học sáng và chiều chủ nhật được thành lập để dạy kỹ năng đọc và viết, các phép tính và giáo lý cho trẻ em nghèo và trẻ mồ côi. Học viên thường dành từ bốn đến năm giờ mỗi tuần để đến lớp học. Khi ấy chỉ có những lớp học dành cho trẻ em lao động nghèo. Dần dà, các lớp học được hỗ trợ tài chính bởi những nhà tài trợ, những người này được khuyến khích đến thăm và lắng nghe bọn trẻ trả bài; như thế họ là tiền thân của các thanh tra giáo dục sau này. Giáo viên được trả lương trong khi các lớp học thường được tổ chức tại nhà riêng hoặc các căn phòng thuê. Năm 1795, Hannah More đã tổ chức một trường học như thế tại Blagdon. Bọn trẻ được khuyến khích đem sách và bài vở về nhà để chia sẻ với cha mẹ chúng, những người không có cơ hội đến trường; do đó Trường Chúa Nhật cũng được xem là một phương tiện giúp cải thiện vị trí xã hội của một số gia đình nghèo.

« Lùi
Tiến »