Bản Đồ Mây

Lượt đọc: 2946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sloosha's Crossin' & mọi chuyện về sau

Con đườn’ của Già Georgie và ta giao nhau quá nhiều lần đến khôn’ nhớ nổi, và sau khi ta chết, khôn’ biết còn chuyện gì mà tên ác quỷ răn’ nhọn đó khôn’ làm với ta... vì vậy hãy đưa cho ta một ít thịt cừu và ta sẽ kể cho các con nghe về lần gặp đầu tiên của chún’ ta. Một lát dày mọn’ nước, khôn’, khôn’ cần món bánh quế cháy khét...

Adam, anh trai ta, cùng Bố và ta đan’ trở về từ Hội chợ Honokaa qua nhữn’ con đườn’ sình lầy trên chiếc xe bò cà tàn’, quần áo thì lấm lem nhàu nhĩ. Buổi tối sập xuốn’ rất nhanh nên chún’ ta dựn’ lều trên bờ nam của Sloosha’s Crossin’, vì sôn’ Waipio đan’ sôi sục sau nhiều ngày mưa to và nước trào cuồn cuộn do triều dân’. Sloosha’s là mảnh đất lành dù rất lầy lội, chả có ai sốn’ ở Thun’ Lũn’ Waipio ngoài triệu triệu con chim, vì thế chún’ ta không ngụy tran’ cho túp lều và chiếc xe bò. Bố bảo ta đi tìm bùi nhùi và củi trong lúc ôn’ và Adam dựn’ lều.

Hôm đó ta bị chột bụn’ do đã ăn cả một cái đùi chó ở Honokaa, lúc bấy giờ ta đan’ ngồi xổm trên một cái hố giữa đám cây thiết mộc thì có ánh mắt nhìn ta, ta cảm thấy rất rõ. “Ai đó?” ta hỏi, và đám dươn’ xỉ xào xạc nuốt chửn’ lời ta.

Ô, mi đan’ ở một nơi thật tăm tối đấy cậu nhóc, bụi dươn’ xỉ rì rầm.

“Xưn’ tên đi!” ta hét lên, dù khôn’ to lắm. “Ta có dao găm đó!”

Ngay phía trên đầu ta, có người thì thầm, Xưn’ tên đi, cậu nhóc, là Zachry Dũng cảm hay Zachry Hèn nhát nào? Ta ngước lên nhìn và chắc chắn đó là Già Georgie đan’ bắt chéo chân trên một cây thiết mộc mục ruỗn’, một nụ cười ranh mãnh hiện lên tron’ đôi mắt háu đói của lão.

“Tôi không’ sợ ôn’ đâu!” ta nói với lão, dù thật tình mà nói thì giọn’ ta chỉ như tiếng rắm vịt giữa trận cuồn’ phon’. Ta thót ruột khi Già Georgie nhảy từ cành cây xuốn’ và rồi chuyện gì xảy ra?

Lão biến mất tron’ nháy mắt, đún’ vậy, ở phía sau ta. Chẳn’ có gì ở đấy... ngoài một con vịt hoang béo núc đan’ kiếm ăn, mời mọc ta túm lấy rồi xiên que! E hèm, ta tin chắc Zachry Dũng cảm đã hạ gục Già Geogie, đún’ vậy, lão đã bỏ chạy để săn lùn’ nhữn’ kẻ hèn nhát hơn ta. Ta muốn kể với Bố và Adam về chuyến đi kỳ lạ của mình nhưn’ câu chuyện bốc phét sẽ ngon lành hơn với món nhắm khoái khẩu, vì vậy ta vội vội vàn’ vàn’ đứn’ dậy, kéo quần lên rồi lom khom tiến đến đốn’ lôn’ vũ nun’ núc thịt đó... rồi ta chụp xuốn’.

Ngài Chim vuột qua kẽ tay ta rồi bỏ chạy nhưn’ ta khôn’ bỏ cuộc, còn lâu, ta đuổi theo nó lên thượn’ nguồn qua bụi rậm nhấp nhô gai góc, cành cây chết mục và nhiều thứ khác, gai nhọn cào vào mặt ta đau buốt, nhưn’ các con thấy đó, ta đan’ sốt sắn’ đuổi bắt nên chẳn’ nhận ra cây cối thưa dần hoặc nghe tiến’ Thác Hiilawe gầm rú gần hơn, mãi đến khi ta chúi nhủi vào bãi đất trốn’ cạnh hồ nước và hoa mắt trước một bầy ngựa. Khôn’, khôn’ phải ngựa hoan’, mà là nhữn’ con ngựa mặc áo giáp da đính hạt kim loại và trên Đảo Lớn thì điều đó đồn’ nghĩa với duy nhất một điều, chính xác, bọn Kona.

Mười – mười hai tên thổ dân sơn phết khắp người đứng dậy nắm lấy cán roi da, gào tiếng thét chiến trận với ta! Ôi, lúc này ta chạy trở lại hẻm núi mà ta đã chạy lên, chính xác, kẻ đi săn thành kẻ bị săn. Tên Kona gần nhất đan’ đuổi theo sau ta, nhữn’ tên khác nhảy lên lưn’ ngựa và cười van’ thích thú với trò săn bắt này. Sợ hãi làm chân ta run rẩy nhưn’ nó cũng khiến trí óc ta mềm nhũn, nên ta phón’ về chỗ Bố. Ta chỉ mới chín tuổi nên chỉ biết làm theo bản năn’ mà khôn’ nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra.

Tuy nhiên ta đã khôn’ quay lại chỗ dựn’ lều, nếu khôn’ thì giờ này ta đâu còn ngồi đây để kể chuyện cho các con nghe. Ta vấp chân vào rễ cây – chắc là chân của Già Georgie – rồi lăn lôn’ lốc xuốn’ một cái hố có lá mục, nhờ đó mà ta được che chắn trước vó ngựa lao qua của bọn Kona. Ta nằm yên tron’ đó, nghe chún’ hò hét lao qua, chỉ cách đó vài mét, băn’ qua hàn’ cây đó... thẳn’ đến Sloosha’s. Đến chỗ Bố và Adam.

Ta bò lết thận trọn’ và thật nhanh nhưn’ đã quá muộn, phải, đã quá muộn. Bọn Kona đan’ bao vây lều trại của chún’ ta, chún’ quất roi vun vút. Bố đan’ vun’ rìu tán loạn, còn anh ta thì cầm giáo, nhưn’ bọn Kona chỉ vờn họ. Ta nấp ở rìa bãi đất trốn’, sợ hãi rần rật tron’ máu khiến ta khôn’ thể đi tiếp. Vụt! Một làn roi, Bố và Adam ngã xuốn’ và quằn quại như nhữn’ con lươn trên cát. Tù trưởn’ Kona, một tên bặm trợn, xuốn’ ngựa rồi dẫm qua bãi nước cạn đến chỗ Bố, quay lại mỉm cười với bọn anh em sơn vẽ của hắn, rút dao ra rồi cắt cổ họn’ Bố từ tai này qua tai kia.

Ta chưa thấy cái gì đỏ thẫm như dòn’ máu chảy ra của Bố. Tên tù trưởn’ liếm láp máu của Bố trên lưỡi dao.

Adam hoản’ loạn tột độ, anh khôn’ còn gan dạ nổi nữa. Một tên sơn vẽ trói cổ tay cổ chân anh rồi ném anh cả của ta lên yên ngựa của hắn như một bao khoai sọ, nhữn’ tên khác lục lọi lều của chún’ ta để tìm đồ sắt và các vật dụn’ khác rồi đập phá nhữn’ gì chún’ khôn’ đem theo. Tên tù trưởn’ nhảy lên lưn’ ngựa rồi quay lại nhìn thẳn’ vào ta... đôi mắt đó là đôi mắt của Già Georgie. Zachry Hèn nhát, đôi mắt nói , mi được sinh ra là để dành cho ta, thấy chưa, chống lại ta ích gì?

Ta có chứn’ minh là lão sai khôn’? Đứn’ lên và cắm lưỡi dao của ta vào cổ một tên Kona? Theo chún’ về đến trại của chún’ rồi tìm cách giải cứu Adam? Zachry Dũng cảm Chín tuổi đã trốn lên một cái cây để khóc sướt mướt và cầu nguyện Sonmi phù hộ để nó khôn’ bị bắt làm nô lệ. Phải, ta chỉ biết làm thế. Hỡi ôi, nếu ta được Sonmi đoái hoài thì ta sẽ lắc đầu đầy khinh bỉ rồi tự nghiền nát mình như một con bọ gậy.

Bố vẫn đan’ nằm bập bềnh tron’ chỗ nước cạn lúc ta lẻn về khi màn đêm đã buôn’ xuốn; dòn’ sôn’ bấy giờ đã dịu lại và thời tiết quang đãng hơn. Bố là người luôn chơi đùa, nựn’ nịu và yêu thươn’ ta. Trơn như cá han’, nặn’ như bò, lạnh như đá, từn’ giọt từn’ giọt máu bị dòn’ sôn’ hút cạn. Ta vẫn chưa hoàn hồn hay cảm nhận được gì rõ rệt, mọi thứ vẫn còn quá chấn độn’ và kinh hoàn’. Sloosha’s nằm cách Bãi Xươn’ sáu – bảy dặm, nên ta xây một nấm mồ cho Bố ở nơi ôn’ nằm. Ta khôn’ nhớ câu kinh nào của Trưởn’ lão ngoài câu Sonmi kính yêu,Người ở trong chúng con, hãy trả linh hồn được yêu thương này về Lòng mẹ, chúng con cầu xin Người. Nên ta đọc câu kinh này, lội qua sôn’ Waipio, rồi cầm dao gập chạy băn’ qua cánh rừn’ đêm.

Một con cú mèo tí hon rít lên với ta, Đánh giỏi lắm, Zachry Dũng cảm! Ta hét lên bảo con chim câm miện’, nhưng nó rít lại, Khôn’ thì sao? Mi sẽ đánh ta như đã đánh bọn Kona à? Ôi, làm ơn làm phước chiếp cha chiếp chiếp đi! Trên dãy Kohala, bọn chó hoang tru lên, Zachryyy-yy-y Hèn Nháttt-tt-t. Cuối cùng là mặt trăn’, bà nhướn mày lên, nhưn’ bà lão lạnh lùn’ đó chẳn’ nói gì, mà cũn’ chẳn’ cần bà lên tiến’, ta biết bà nghĩ gì về ta. Adam cũn’ đan’ nhìn lên mặt trăn’ đó, chỉ cách ta hai-ba-bốn dặm, nhưn’ ta chẳn’ thể làm gì để cứu anh ấy, anh có thể đã ở tận Honolulu. Ta òa lên khóc nức nở, chính xác, như một đứa bé hoảng sợ.

Sau khi đi được một dặm, ta đến Nhà Abel rồi gọi cửa. Con cả của Abel là Issak mở cửa cho ta vào và ta kể cho họ nghe chuyện gì đã xảy ra ở Sloosha’s Crossin’, nhưn’... ta có kể toàn bộ sự thật khôn’? Khôn’, trùm chăn của Abel lên người, sưởi ấm bên đốn’ lửa của họ, thằn’ bé Zachry đã nói dối. Ta khôn’ nhận đã dẫn bọn Kona đến lều của Bố, mà ta kể ta chỉ đuổi theo một con vịt vào bụi rậm, và khi ta trở về... Bố đã bị giết, Adam bị bắt và dấu chân ngựa của bọn Kona in khắp bùn đất. Khôn’ thể làm gì được, lúc đó lẫn bây giờ. Mười tên Kona có thể giết người nhà Abel dễ dàn’ như đã giết Bố ta.

Khuôn mặt các con đan’ hỏi ta. Tại sao ta lại nói dối?

Tron’ lời kể mới này, ta khôn’ phải là Zachry Ngu ngốc hay Zachry Hèn nhát, ta chỉ là Zachry Kém may mắn và May mắn. Nói dối là lũ kền kền của Già Georgie, chún’ đan’ lượn vòn’ trên khôn’ trun’ nhìn xuốn’ đất để tìm kiến một linh hồn còi cọc và ốm yếu để lao xuốn’ và cắm phập món’ vuốt của chún’, và đêm hôm đó ở nhà của Abel, linh hồn còi cọc và ốm yếu đó, chính xác, đó chính là ta.

Giờ đây lũ các con nhìn một ôn’ già nhăn nheo, thở khò khè từn’ hơi, và ta sẽ khôn’ còn thấy nhiều mùa đôn’ nữa, khôn’, khôn’, ta biết thế. Ta đan’ gào lên với bản thân ta hơn bốn mươi năm trước, phải, với Zachry Chín tuổi, Ê, nghe đây! Có nhữn’ lúc ngươi yếu đuối trước thế gian! Có nhữn’ lúc ngươi chẳn’ thể làm gì! Đó khôn’ phải lỗi của ngươi, mà là lỗi của cái thế gian tồi tệ này thôi! Nhưn’ dù cho ta có gào lớn đến đâu, Cậu bé Zachry vẫn khôn’ nghe thấy ta và sẽ chẳn’ bao giờ nghe thấy.

Lưỡi dê là một năn’ khiếu, các con có nó từ lúc sinh ra hoặc là khôn’. Nếu các con có nó, nói gì dê cũn’ nghe, nếu khôn’ có, chúng sẽ xô con xuốn’ bùn rồi đứn’ đó cười nhạo khinh bỉ. Ta có cái lưỡi dê từ Bố, và thi thoản’ khi chăn dê, ta nghĩ là mình đã nghe tiến’ ôn’ thổi sáo cách đó không xa, dù Trưởn’ lão nói ông đã đầu thai vào Nhà Kashinski tron’ Thun’ lũn’ Mormon. Dù sao đi nữa, hàn’ ngày vào lúc mặt trời mọc ta vắt sữa dê rồi đưa cả đàn dê lên miện’ Thun’ lũn’ Elepaio, băn’ qua đèo Vert’bry đến ăn cỏ ở Đỉnh Kohala. Ta cũn’ chăn dê của Thím Bees, có khoảng mười lăm – hai mươi con dê, tổn’ cộn’ ta có năm mươi – sáu mươi con dê phải trôn’ chừn’, chăm sóc khi chún’ sinh đẻ và đau ốm. Thật là quá nhiều dê phải để mắt đến, nhưng ta yêu thươn’ lũ thú khôn’ biết nói này còn hơn cả bản thân ta, nhất là sau khi Bố bị giết còn Adam bị bắt làm nô lệ. Con nào cũn’ có tên do ta tự đặt cho. Khi trời mưa ta hay dầm mình dưới mưa để bắt đỉa trên người chún’, khi trời nắn’ như thiêu đốt ta cũn’ bị nướn’ khét, và trên Kohala có lúc ta ở lại đến ba-bốn đêm liền mới xuốn’ núi. Phải luôn giữ cho con mắt chớp liên tục. Lũ chó hoan’ sục sạo trên núi để ăn trộm dê non mới đẻ nếu ta lơ là buôn’ lỏn’ thanh giáo. Khi bố ta còn nhỏ, thổ dân từ Mookini thườn’ tìm đườn’ lên đây từ Leeward rồi cuỗm mất một, hai con dê, nhưn’ sau đó bọn Kona đã biến người Mookini thành nô lệ trên khắp miền nam và han’ hốc của họ ở Hawi đã thành ổ rêu phon’ kiến mối. Mục đồn’ chún’ ta biết rõ Núi Kohala như lòn’ bàn tay, rõ hơn bất kỳ ai khác, từn’ hẻm núi, dòn’ sôn’, nơi linh thiên’ nước độc, nhữn’ cây thép mà đám người săn đồ cổ chưa phát hiện ra, và một-hai-ba tòa nhà cũ mà ngoài chún’ ta ra khôn’ ai biết đến.

Mục đồn’ nổi tiến’ là có biệt tài tán gái. Này nhé, nếu một cô gái mê một chàn’ mục đồn’, cô ta chỉ cần đi theo tiến’ huýt sáo của chún’ ta đến nơi vắn’ vẻ, rồi chún’ ta sẽ làm chuyện đó giữa đồn’ khôn’ môn’ quạnh, chẳn’ có ai thấy trừ mấy con dê, mà lũ dê thì chẳn’ hé một lời với Ma Lắm Điều. Ta đã truyền giốn’ đứa con đầu tiên của ta cho Jayjo của Nhà Khuôn Bàn Chân bằn’ cách này, dưới một cây chanh vào một ngày nắn’. Ít nhất thì đó là đứa con đầu tiên mà ta biết. Các cô gái rất ma mãnh khi nói về người nào, khi nào và làm sao. Năm đó ta mười hai tuổi, Jayjo có một thân hình săn chắc và mời gọi, nàn’ cười đùa lún’ liến’ và cả hai chún’ ta đều yêu nhau say đắm, chính xác, như hai con đan’ ngồi đây vậy, vì thế khi cái bụn’ bầu của Jayjo đã căn’ tròn, bọn ta bàn đến chuyện cưới hỏi để nàn’ có thể dọn đến sốn’ ở Nhà Bailey. Ở đó còn nhiều phòn’ trốn’ lắm. Nhưn’ rồi Jayjo vỡ nước ối sớm và Banjo gọi ta đến Khuôn Bàn Chân nơi nàn’ đan’ sinh con. Ta vừa đến nơi thì đứa bé chào đời.

Đây khôn’ phải là một câu chuyện vui vẻ, nhưn’ các con đã hỏi về cuộc sốn’ của ta trên Đảo Lớn, và đây là nhữn’ gì hiện ra trong’ trí nhớ của ta. Đứa bé khôn’ có miện’, cũn’ chẳn’ có lỗ mũi, nên nó khôn’ thở được và đã chết khi mẹ của Jayjo cắt dây rốn, tội nghiệp hài nhi bé nhỏ. Mắt nó khôn’ mở ra, nó chỉ cảm thấy hơi ấm từ bàn tay bố nó trên lưn’, đổi màu xám ngoét, ngừn’ cục cựa và qua đời.

Jayjo tái mét và mồ hôi nhễ nhại, trôn’ như cũn’ chết rồi. Cánh đàn bà bảo ta tránh ra để nhườn’ chỗ cho thầy lan’.

Ta ôm đứa bé đã chết được quấn tron’ bao vải rồi đem đến Bãi Xươn’. Ta cô đơn quá, tự hỏi nòi giốn’ của Jayjo bị hỏn’ hay của ta bị hỏn’ hay vận may của ta đã hỏn’. Đó là một buổi sán’ ảm đạm dưới bón’ những bụi hoa máu, từn’ con són’ liếm láp bãi biển như nhữn’ con bò ốm ngã són’ soài. Lấp mộ cho đứa bé khôn’ mất nhiều thời gian như cho Bố. Bãi Xươn’ có mùi tảo biển và mùi thịt thối rữa, xươn’ cũ nằm xen sỏi đá, và chẳn’ ai muốn nấn ná ở đó quá lâu, trừ con ruồi hoặc con quạ.

Jayjo khôn’ chết, nhưn’ nàn’ không còn cười lún’ liến’ như trước nữa và chún’ ta cũng’ chẳn’ cưới xin gì cả, các con phải biết nòi giốn’ của mình sẽ ra đời khỏe mạnh hay là một thứ gì khác, phải khôn’ nào? Hoặc ai sẽ cạo rêu mốc trên mái nhà và lau chùi mối mọt trên biểu tượn’ cho con khi con lìa trần? Thế là nếu ta gặp lại Jayjo ở một buổi họp làn’ hoặc họp chợ, nàn’ thườn’ nói, Sán’ nay lại mưa rồi nhỉ? và ta đáp, Ừ, chắc là sẽ mưa đến tối, rồi chún’ ta đườn’ ai nấy đi. Nàn’ cưới một thợ thuộc da từ Thun’ lũn’ Kane ba năm sau đó, nhưng ta khôn’ đến dự tiệc cưới của họ.

Nó là một bé trai. Đứa bé không có tên đã chết của chún’ ta. Một bé trai.

Dân Thun’ Lũn’ chỉ có một vị thần và tên của bà là Sonmi. Thổ dân trên Đảo Lớn thườn’ có nhiều thần thánh hơn. Ở dưới Hilo họ cầu nguyện Sonmi khi có dịp nhưn’ họ cũn’ thờ nhiều thần khác nữa, thần cá mập, thần núi lửa, thần ngô, thần hắt hơi, thần mụn cóc-có lôn’, chao ôi, bất kể thứ gì người Hilo cũn’ đẻ ra được một ôn’ thần cho thứ đó. Bọn Kona thì có cả một bộ lạc thần chiến tranh và thần ngựa này nọ. Nhưn’ với Dân Thun’ Lũn’, các vị thần man khai đó khôn’ đán’ bận tâm, khôn’ hề, chỉ Sonmi là có thật.

Bà sốn’ giữa chún’ ta, cai quản Thun’ lũn’ Chín Dải. Hầu như chún’ ta khôn’ bao giờ nhìn thấy bà’, đôi khi cũn’ có người thấy, một bà lão chốn’ gậy, dù có lúc ta thấy bà là một cô gái tỏa sán’ lấp lánh. Sonmi giúp người đau ốm, xoay đổi vận xui, khi một người Dân Thun’ Lũn’ chân chính và văn minh qua đời, bà đón linh hồn người đó để dẫn về một tử cun’ ở đâu đó trong Thun’ lũn’. Có khi chún’ ta nhớ nhữn’ đời trước của mình, có khi khôn’, lại có khi Sonmi báo mộn’ với Trưởn’ lão ai là ai, có khi khôn’... nhưng chún’ ta biết mình sẽ luôn được đầu thai trở lại làm người Dân Thun’ Lũn’, vì vậy cái chết đối với chún’ ta khôn’ quá đán’ sợ, khôn’ hề.

Trừ khi Già Georgie đoạt lấy linh hồn con, thì cái chết mới đán’ sợ. Là thế này, nếu con cư xử như thổ dân, ích kỷ và bán’ bổ văn minh, hoặc nếu Georgie dụ dỗ con trở thành kẻ mọi rợ, thì linh hồn con sẽ bị trĩu nặn’ như đeo đá. Khi đó Sonmi khôn’ thể đưa con lọt vào tử cun’ nào cả. Nhữn’ kẻ biến chất ích kỷ đó bị gọi là “kẻ hóa đá” và khôn’ số mệnh nào đán’ sợ cho người Dân Thun’ Lũn’ hơn điều này.

Giờ thì ngọn nến văn minh đã tàn, tất cả nhữn’ điều này có còn ý nghĩa gì khôn’? Ái chà, ta khôn’ thể nói có mà ta cũn’ chẳn’ thể nói khôn’. Ta chỉ biết phó thác linh hồn mình cho Sonmi và cầu nguyện bà đưa đườn’ dẫn lối linh hồn ta đến một nơi tốt đẹp ở kiếp sau, vì bà đã cứu mạn’ ta tron’ kiếp này và nếu đốn’ lửa khôn’ làm các con ngủ gục, ta sẽ kể cho các con nghe vì sao.

Biểu Tượn’ Tháp là tòa nhà duy nhất trên Bãi Xươn’ nằm giữa Thun’ lũn’ Kane và Thun’ lũn’ Honokea. Khôn’ có quy định cấm vào nơi này, nhưn’ chẳn’ ai dám bén mản’ vào đấy vì vận may bị hủy hoại nếu quấy rầy bón’ đêm tron’ đó mà khôn’ có lý do chính đán’. Các biểu tượn’ của chún’ ta, được chạm khắc, đánh bón’ và viết chữ lên trong suốt cuộc đời chún’ ta, được thờ ở đó sau khi chún’ ta qua đời. Hàn’ nghìn biểu tượn’ được cất giữ tron’ thời của ta, đún’ vậy, mỗi biểu tượn’ là một người Dân Thun’ Lũn’ như ta, sinh ra, sốn’ và đầu thai kể từ khi Flotilla đưa tổ tiên của chún’ ta đến Đảo Lớn để trốn Sụp Đổ.

Lần đầu tiên ta đi vào Biểu’ Tượn’ Tháp là cùn’ với Bố, Adam và Jonas khi ta được bảy tuổi. Mẹ bị xuất huyết khi sinh Catkin, Bố đưa chún’ ta đến để cầu nguyện Sonmi chữa trị cho Mẹ, vì Biểu Tượn’ Tháp là một nơi đặc biệt linh thiên’ và Sonmi thườn’ nghe chún’ sinh ở đó. Bên tron’ rất tăm tối và ẩm thấp. Có mùi sáp, mùi dầu tếch và mùi thời gian. Các biểu tượn’ sốn’ trên nhữn’ hàn’ kệ từ sàn đến trần, có bao nhiêu ta cũn’ chẳn’ biết, ta khôn’ đi đếm như đếm dê, nhưn’ người đã khuất nhiều hơn người còn sốn’ như lá nhiều hơn cây. Tiến’ Bố cất lên trong bón’ đêm, quen thuộc nhưn’ cũng thật rùn’ rợn, cầu xin Sonmi đừn’ để cho Mẹ chết và để linh hồn Mẹ ở lại tron’ cơ thể bà lâu hơn, tron’ đầu ta cũn’ nguyện cầu như vậy, dù ta biết đã bị Già Georgie đánh dấu ở Sloosha’s Crossin’ rồi. Sau đó chún’ ta nghe thấy một tiến’ giốn’ như tiến’ gầm từ bên dưới sự im lặn’, tạo thành từ hàn’ triệu tiến’ thì thầm như đại dươn’, nhưn’ đấy khôn’ phải là đại dươn’, khôn’, đó là các biểu tượn’, và chún’ ta biết Sonmi đan’ ở đó, nghe thấy lời chún’ ta.

Mẹ khôn’ chết. Sonmi đã rủ lòn’ thươn’, các con thấy chưa.

Lần thứ hai ta ở tron’ Biểu Tượn’ Tháp là vào Đêm Báo Mộn’. Khi mười bốn vết khía trên biểu tượn’ của chún’ ta nói rằn’ chún’ ta đã là Dân Thun’ Lũn’ trưởn’ thành, chún’ ta sẽ ngủ một mình tron’ Biểu Tượn’ Tháp và Sonmi sẽ cho chún’ ta một giấc mơ đặc biệt. Một số cô gái thấy người mình sẽ cưới làm chồn’, một số chàn’ trai thấy nghề nghiệp của mình, có lúc chún’ ta thấy nhữn’ thứ mà sau đó chún’ ta đến Trưởn’ lão để giải mã. Khi rời Biểu Tượn’ Tháp vào sán’ hôm sau, chún’ ta trở thành đàn ôn’ và đàn bà.

Thế là sau khi mặt trời lặn, ta nằm dưới tấm chăn của bố tron’ Biểu Tượn’ Tháp, gối đầu lên biểu tượn’ chưa được chạm khắc của ta. Bên ngoài, Bãi Xươn’ đan’ kêu răn’ rắc và kẽo kẹt, tiến’ són’ réo rắt, sôi trào và ta nghe thấy tiến’ chim đớp muỗi. Nhưn’ hóa ra chẳn’ có con chim đớp muỗi nào cả, khôn’ hề, đó là tiến’ một cánh cửa sập mở ra ngay cạnh ta, và một sợi dây thừn’ rơi lủn’ lẳn’ xuốn’ khoản’ khôn’phía dưới. Trèo xuốn’ đi, Sonmi bảo ta, thế là ta trèo xuốn’, nhưn’ sợi dây thừn’ làm bằn’ nhữn’ ngón tay và cổ tay người quấn lấy nhau. Ta ngước lên thì thấy lửa cháy lan xuốn’ từ sàn Biểu Tượn’ Tháp. Cắt dây thừn’ đi, một giọn’ hiểm ác van’ lên, nhưn’ ta rất sợ vì nếu làm thế thì ta sẽ ngã, đún’ khôn’?

Tron’ giấc mơ tiếp theo, ta đan’ ôm đứa bé trai dị dạn’ tron’ phòn’ của Jayjo. Nó đan’ chòi đạp và uốn éo như ngày hôm đó. Nhanh lên, Zachry, người đàn ôn’ nói, rạch miện’ cho con mi để nó thở!

Ta đan’ cầm con dao tron’ tay, vì vậy ta rạch cho con trai ta một đườn’ hình miện’ cười, như cắt phô mai vậy. Từ ngữ phọt ra, Tại sao Bố lại giết con?

Giấc mơ cuối cùn’ của ta đưa ta đến sôn’ Waipio. Ở bờ bên kia ta thấy Adam, đan’ câu cá rất vui vẻ! Ta vẫy tay nhưn’ anh ấy khôn’ thấy ta, vì vậy ta chạy lên một cây cầu mà ngoài đời thật khôn’ có, một cây cầu bằn’ vàn’ và đồn’. Thế nhưn’ khi cuối cùn’ cũn’ đến được chỗ Adam, thì ta lại khóc lóc thảm thiết vì chẳn’ còn gì ngoài nhữn ụ xươn’ và một con lươn nhỏ màu bạc đan’ quằn quại tron’ cát.

Con lươn là ánh bình minh nứt ra dưới khe cửa Biểu Tượn’ Tháp. Ta nhớ lại ba giấc mơ đó rồi băn’ qua nhữn’ bụi cây rậm rạp đến nhà Trưởn’ lão mà không gặp ai dọc đườn’. Trưởn’ lão đan’ cho gà ăn phía sau trườn’ học. Bà chăm chú lắn’ nghe nhữn’ giấc mơ của ta, rồi nói rất khó để giải mã chún’ và bảo ta đợi tron’ lớp học tron’ lúc bà cầu nguyện Sonmi để tìm ra ý nghĩa thật sự của chún’.

Lớp học man’ một màu sắc linh thiên’ huyền’ bí từ Thời đại Văn minh. Từn’ quyển sách trong Thun’ lũn’ nằm trên kệ, qua năm thán’ đã bị lỏn’ lẻo và đầy mối mọt nhưn’ đún’ vậy, đó là nhữn’ quyển sách và nhữn’ từ ngữ kiến thức! Ở đó cũn’ có một quả bón’ thế giới nữa. Nếu cả thế giới là một quả bón’ to thì ta khôn’ hiểu tại sao người ta khôn’ rơi khỏi nó và ta cũn’ khôn’ rơi. Thế đấy, ta khôn’ thôn’ minh sán’ dạ cho lắm, chẳn’ bù cho Catkin, nó có thể trở thành Trưởn’ lão tron’ tươn’ lai nếu mọi việc xảy ra khác đi. Cửa sổ tron’ lớp làm bằn’ kính, còn nguyên vẹn sau Sụp Đổ. Điều kinh ngạc nhất chính là chiếc đồn’ hồ, chiếc đồn’ hồ duy nhất còn chạy tron’ Thun’ lũn’ và trên toàn Đảo Lớn, toàn Ha-Why, theo như ta biết. Thế đấy, nó chẳn’ cần pin, nó là đồn’ hồ dây cót. Thuở còn đi học, ta sợ con nhện suốt ngày tích tắc theo dõi và phán xét đó. Trưởn’ lão dạy chún’ ta Tiến’ Đồn’ Hồ nhưn’ ta đã quên mất, chỉ còn nhớ Giờ và Rưỡi. Ta nhớ Trưởn’ lão nói,Nền văn minh cần thời gian, nếu chún’ ta để chiếc đồn’ hồ này chết đi, thì thời gian cũn’ sẽ chết, và khi đó làm sao chún’ ta có thể đem lại Thời đại Văn minh như thời trước Sụp Đổ?

Ta nhìn chiếc đồn’ hồ tích tắc vào buổi sán’ hôm đó cho đến khi Trưởn’ lão quay lại và ngồi đối diện ta. Bà nói Già Georgie đan’ muốn ăn tươi nuốt sốn’ linh hồn ta, nên lão đã đặt lời nguyền lên giấc mơ của ta để che mờ ý nghĩa của chún’. Nhưn’ may mắn là Sonmi đã cho bà biết ý nghĩa thật sự là gì. Và các con nữa, các con cũn’ phải nhớ nhữn’ lời này vì chún’ sẽ làm đổi hướn’ câu chuyện này nhiều lần về sau.

Một: Bàn tay bỏn’ cháy, chớ cắt dây thừn’.

Hai: Kẻ thù đan’ ngủ, chớ rạch họn’ hắn.

Ba: Đồn’ đan’ bốc cháy, chớ băn’ qua cầu.

Ta thú nhận ta chẳn’ hiểu gì cả. Trưởn’ lão nói bà cũn’ khôn’ hiểu, nhưn’ chuyện đó khôn’ quan trọn’, vì ta sẽ hiểu những tiên báo này khi thời điểm thật sự đến, và bà bảo ta phải đón’ đinh lời bà vào trí nhớ của ta. Rồi bà tặn’ ta một quả trứn’ gà để ăn sán’, vẫn còn ấm nón’ từ ổ gà, và chỉ cho ta cách hút lòn’ đỏ ra bằn’ cọng rơm.

Vậy là các con muốn nghe về Chiếc Tàu Lớn của nhữn’ Người Tiên Tri?

Khôn’, Chiếc Tàu khôn’ phải là thần thoại gì cả, nó có thật như ta và các con vậy. Chính đôi mắt này đã nhìn thấy nó, ôi phải hai mươi lần là ít. Chiếc Tàu thườn’ đến Vịnh Flotilla hai lần mỗi năm, gần mùa xuân và mùa thu khi ngày và đêm dài bằn’ nhau. Để ý nó khôn’ bao giờ cập bến tại một thị trấn thổ dân nào cả, khôn’ Honokaa, khôn’ Hilo, khôn’ Leeward. Tại sao thế? Vì đối với Người Tiên Tri, chỉ có Dân Thun’ Lũn’ chún’ ta mới đủ văn minh mà thôi, chính thế. Họ khôn’ muốn trao đổi hàn’ hóa với người mọi rợ vì bọn họ nghĩ Chiếc Tàu là một thần chim màu trắn’ hay gì đó! Chiếc Tàu có màu của bầu trời nên các con sẽ khôn’ thể thấy nó cho đến khi nó đã neo lại ngoài khơi. Nó khôn’ có mái chèo, khôn’ có buồm, cũn’ chẳn’ cần gió hay thủy triều, vì nó được điều khiển bởi trí thôn’ minh của Người Xưa. Chiếc Tàu dài như một hòn đảo lớn, cao như một ngọn đồi, nó chở hai-ba-bốn trăm người, có thể cả triệu người.

Trí Thôn’ Minh của Người Xưa đem đến thật nhiều nhữn’ câu hỏi và thắc mắc, có phải khôn’ nào? Chiếc Tàu này cũn’ thế. Nó di chuyển như thế nào? Hành trình sẽ đưa nó đến đâu? Làm sao nó sốn’ sót qua bão tố và Sụp Đổ? Chà chà, ta khôn’ biết nhiều câu trả lời cho lắm, và khác với hầu hết nhữn’ người kể chuyện, chuyện của Zachry khôn’ hề bịa đặt. Bộ lạc sốn’ trên Chiếc Tàu được gọi là Tiên Tri, và họ đến từ một hòn đảo tên là Đảo Tiên Tri. Đảo Tiên Tri lớn hơn Maui, nhỏ hơn Đảo Lớn, và ở xa xa tận biển xanh phươn’ bắc, hơn nhữn’ gì ta có thể nghĩ bàn.

Thế là Chiếc Tàu thả neo cách Mũi Trườn’ Học khoản’ mười sải đá và hai chiếc thuyền nhỏ chui ra từ mũi Chiếc Tàu rồi lướt són’ tiến vào bờ. Mỗi chiếc chở sáu – tám người đàn ôn’ và đàn bà, tất cả đều mặc đồ thôn’ minh, khôn’ bị ướt khi gặp nước. Ôi, cái gì ở họ cũn’ kỳ bí cả. Đàn bà trên tàu cũn’ giốn’ đàn ôn’, tóc họ cắt sát, chứ khôn’ thắt bím như đàn bà tron’ làn’, trôn’ họ cũn’ dẻo dai và khỏe hơn. Da họ lán’ mượt khỏe mạnh, khôn’ có nhữn’ đốm ghẻ, ai cũn’ có da màu nâu đen ón’, trôn’ họ giốn’ nhau hơn so với nhữn’ người mà các con thấy trên Đảo Lớn. Và Người Tiên Tri cũn’ khôn’ nói nhiều lắm, khôn’ hề. Hai người bảo vệ ở lại cạnh chiếc thuyền trên bãi biển và nếu chún’ ta hỏi họ, Ngài tên là gì? hoặc Cô đi đâu vậy? thì họ chỉ lắc đầu, như nói, Tôi sẽ khôn’ trả lời gì cả, nên đừn’ hỏi nữa. Một Trí Thôn’ Minh kỳ bí ngăn khôn’ cho chún’ ta tiến đến gần. Khôn’ khí đặc quánh lại đến khi các con khôn’ thể đi đến gần hơn. Nó làm con cảm thấy một cơn đau choán’ ván’ nên con sẽ khôn’ dám đùa giỡn với nó, khôn’ đâu.

Việc trao đổi hàn’ hóa diễn ra ở Chợ. Người Tiên Tri nói chuyện rất kỳ lạ, khôn’ lười lĩnh’ và từn’ chữ một như người Hilo mà đậm đặc và lạnh lùn’. Khi họ lên mặt đất, thiên hạ đã kháo nhau và hầu hết mọi nhà đều đã sẵn sàn’ đẩy hết nhữn’ giỏ rau quả thịt cá ra Chợ. Người Tiên Tri cũn’ hứn’ đầy nước ngọt từ suối vào nhữn’ chiếc thùn’ đặc biệt. Đổi lại, Người Tiên Tri trao đổi đồ sắt, tốt hơn bất kỳ món đồ sắt nào được làm ra trên Đảo Lớn. Họ trao đổi rất côn’ bằn’ và khôn’ bao giờ quát nạt như nhữn’ thổ dân ở Honokaa, cách nói chuyện lịch sự của họ như vẽ ra một đườn’ ranh với người khác, hàm ý, Tôi tôn trọn’ các bạn vừa đủ nhưn’ các bạn khôn’ phải là thân bằn’ quyến thuộc của chún’ tôi, vì vậy đừn’ bước qua lằn ranh này, được chứ? Và như thế Người Tiên Tri khôn’ bao giờ hỏi tên chún’ ta, cũn’ chẳn’ bao giờ cho ta biết tên của họ, dù bọn trẻ con chún’ ta thườn’ gọi họ bằn’ biệt danh như Chỉ Huy Lùn và Đầu Búa và Chị Xấu và Sloosha's Crossin'& mọi chuyện về sau 305 bố mẹ chún’ ta cũng dùn’ nhữn’ biệt danh này khi các vị khách đã quay trở lại Chiếc Tàu.

Phải, Người Tiên Tri đề ra nhữn’ quy tắc rất nghiêm ngặt khi trao đổi hàn’ hóa với chún’ ta. Họ khôn’ trao đổi nhữn’ món đồ nào Thôn’ minh hơn nhữn’ gì sẵn có trên Đảo Lớn. Ví dụ như, sau khi Bố bị giết, một buổi họp làn’ đã thốn’ nhất lập một chốt canh để bảo vệ Đườn mòn Muliwai là con đườn chính của chún’ ta từ Sloosha’s Crossin’ vào Chín Thun’ Lũn’. Trưởn’ lão hỏi Người Tiên Tri có vũ khí đặc biệt gì để bảo vệ chún’ ta trước bọn Kona khôn’. Người Tiên Tri nói khôn’. Trưởn’ lão van nài họ, gần như là thế. Họ vẫn nói khôn’ và thế là hết.

Một quy tắc khác là khôn’ nói gì với chún’ ta về nhữn’ gì nằm ở phía bên kia đại dươn’, kể cả Đảo Tiên Tri cũn’ khôn’, trừ tên của nó. Napes ở Nhà Inoyue xin được lên Chiếc Tàu, và đó là lần gần nhất ta thấy tất cả Người Tiên Tri đều cười to. Chỉ huy của họ nói khôn’ và khôn’ ai ngạc nhiên cả. Chún’ ta chưa bao giờ vượt quá giới hạn’ nhữn’ quy tắc này, vì nghĩ rằn’ họ đã ban cho nền văn minh của chún’ ta một vinh dự khi trao đổi hàn’ hóa với chún’ ta. Trưởn’ lão luôn mời họ ở lại dùn’ yến tiệc, nhưn’ người chỉ huy luôn lịch sự từ chối. Họ kéo nhữn’ món hàn’ trao đổi được trở lại tàu của mình. Một giờ sau, Chiếc Tàu lên đườn’, về phía đôn’ vào mùa xuân, về phía bắc vào mùa thu.

Các chuyến thăm diễn ra như thế, đều đặn mỗi năm, kể từ khi bất kỳ ai còn nhớ. Mùa đến, mùa đi, Tàu đến, Tàu đi. Đến năm ta mười sáu tuổi, khi một người phụ nữ Tiên Tri tên là Meronym đến thăm nhà ta trong một khoản’ thời gian, và mọi việc khôn’ còn như xưa nữa, tron’ cuộc đời ta, trong Thun’ lũn’, khôn’, mãi mãi khôn’. Trong tất cả nhữn’ chuyện kể của ta, nhữn’ chuyện duy nhất ta nghĩ thật sự là của ta chứ khôn’ phải cóp nhặt từ nhữn’ người kể chuyện khác, chính là chuyện ta kể về cô ấy, về Meronym.

Ở mạn trên, phía sau Đèo Vert’bry có một đỉnh núi tên là Tổ Trăn’, ở đó có thể nhìn thấy Windward rất rõ từ đồn’ cỏ Kohala. Vào một buổi chiều mùa xuân lấp lánh, ta đan’ chăn dê lên Tổ Trăn’ thì phát hiện Chiếc Tàu đan’ tiến đến Vịnh Flotilla và đó thực sự là một cảnh tượn’ đẹp mê hồn, nó có màu xanh giốn’ như màu nước biển và nếu khôn’ nhìn thẳn’ vào nó thì các con sẽ khôn’ nhận ra. Bấy giờ ta biết mình phải mau mau đi đến phiên trao đổi hàn’ hóa nhưn’ các con thấy đó, ta còn phải chăn đàn dê nữa, và khi ta đến được Chợ thì Người Tiên Tri có lẽ đã ra đi rồi, nên ta ở yên đó và thon’ don’ ngắm nhìn Chiếc Tàu tuyệt diệu của Người Thôn’ Minh, cứ đến rồi đi cùn’ nhữn’ con thiên nga và cá voi.

Ừ thì, đó là lý do ta ở lại, là điều ta tự nói với lòn’ mình, dù lý do thực sự là một cô gái tên Roses đan’ nhặt lá palila về để mẹ làm thuốc. Chún’ ta mê nhau như điếu đổ, và vào buổi chiều vui vẻ đê mê đó, ta đan’ thưởn’ thức hai quả xoài mọn’ nước và chiếc lá sun’ ẩm ướt của nàn’ nên sự thật là ta khôn’ muốn đi đâu cả, mà Roses cũn’ khôn’ nhặt được nhiều lá palila ngày hôm đó. Chao ôi, các con đan’ cười và đỏ ửn’ mặt, ôi nhữn’ đứa trẻ con, nhưn’ thời đó là thế đấy, phải rồi, ta cũn’ như các con bây giờ thôi.

Đến tối khi ta lùa đàn dê về nhà thì thấy mẹ quát tháo ầm ĩ, bồn chồn khôn’ yên như con ngỗn’ đực một cánh và chửi mắn’ ta thậm tệ, phải nhờ Sussy ta mới hiểu chuyện gì xảy ra. Sau khi trao đổi hàn’ hóa ở Chợ, thay vì ra dấu để mọi người quay về Tàu như thườn’ làm, chỉ huy Người Tiên Tri muốn nói chuyện riên’ với Trưởn’ lão. Sau một lúc lâu, Trưởn’ lão rời khỏi cuộc gặp và triệu tập một cuộc họp làn’. Dân Thun’ Lũn’ từ nhữn’ nhà lân cận cũn’ có mặt, trừ Nhà Bailey của chún’ ta. Số là mẹ ta cũn’ khôn’ ra Chợ. Vậy là cuộc họp làn’ diễn ra ở đó. Chỉ huy Người Tiên Tri muốn một cuộc trao đổi hàn’ hóa đặc biệt năm nay, Trưởn’ lão nói. Một phụ nữ trên Tàu muốn sốn’ và làm việc trong một nhà tron’ nửa năm, để tìm hiểu lối sốn’ của chún’ ta và hiểu Dân Thun’ Lũn’ chún’ ta. Đổi lại, chỉ huy sẽ trả cho chún’ ta gấp đôi mọi thứ mà chún’ ta trao đổi ngày hôm nay. Lưới, nồi niêu, đồ sắt, mọi thứ gấp đôi. Bây giờ hãy nghĩ xem đây là một vinh dự to lớn nhườn’ nào, và hãy nghĩ đến nhữn’gì chún’ ta có thể đổi cho tất cả các món hàn’ tại Hội chợ Honokaa mùa tới. Thế đấy, chẳn’ mất nhiều thời gian để có được một tiến’ Đồng ý! thật nhanh ở buổi họp làn’, và Trưởn’ lão phải gào lên câu hỏi tiếp theo giữa nhữn’ tiến’ huyên náo. Ai sẽ đón vị khách Tiên Tri của chún’ ta? Ô, tiến’ Đồn’ ý! đó nín bặt. Mọi người bỗn’ dưn’ có cả tá lý do. Chún’ tôi khôn’ có đủ chỗ. Chún’ tôi sắp có hai đứa con, khách đến sẽ khôn’ ngủ ngon. Muỗi quanh khu nhà chún’ tôi sẽ đốt cô ấy tơi tả. Volvo Bụi Bặm là kẻ lẻo mép đầu tiên lên tiến’.

Thế ở nhà Bailey thì sao? Thế đấy, cả mẹ ta và ta đều khôn’ có ở đó để phản đối kế hoạch này, và nó được tán đồn’ nhanh chón’. Đún’ rồi, họ có phòn’ trốn’ kể từ sau khi Bố Bailey bị giết mà! Nhà Bailey lấy từ Chợ nhiều hơn đón’ góp vào tron’ mùa thu hoạch trước, phải rồi, đấy là nghĩa vụ của họ! Phải rồi, nhà Bailey cần thêm tay lao độn’, Mẹ Bailey sẽ rất mừn’ trước sự giúp đỡ này! Và thế là buổi họp làn’ đã đạt được thỏa thuận.

Thế đấy, lúc này đến lượt ta trở thành con ngỗn’ đực một cánh. Người Tiên Tri ăn uốn’ gì? Họ có ngủ trên rơm rạ khôn’? Họ có ngủ khôn’? Sáu con trăn’! Mẹ ta quở mắn’ ta vì khôn’ đến buổi trao đổi hàn’ hóa với Chiếc Tàu, phải rồi, cho dù Mẹ là chỉ huy thật sự của nhà Bailey, nhưn’ ta là người đàn’ ôn’ lớn nhất trong nhà nên ta phải chịu trách nhiệm. Ta nói, Thôi được rồi, con sẽ đến nhà Trưởn’ lão và nói rằn’ chún’ ta khôn’ thể đón tiếp một Người Tiên Tri ở đây được... thì có tiến’ cốc, cốc, cốc, ở cửa.

Phải, đó là Trưởn’ lão, dẫn theo Người Tiên Tri đến ở, cùn’ với Mylo trợ lý trườn’ học. Lúc đó tất cả chún’ ta đều biết khôn’ thoát được vị khách của làn’ rồi, dù thích hay khôn’, bây giờ chún’ ta khôn’ thể nói, Biến đi chỗ khác được, phải khôn’? Như vậy sẽ làm hoen ố thanh danh nhà này và làm các biểu tượn’ của chún’ ta hổ thẹn. Nữ Tiên Tri có mùi Thôn’ Minh chua loét và lên tiến’ trước, vì cả ta và mẹ đều bị khóa lưỡi rồi. Xin chào, cô ta nói , tôi là Meronym, và tôi rất cám ơn các bạn đã tốt bụn’ cho tôi tá túc tron’ thời gian ở tại Thun’ lũn’. Mylo nhe răn’ cười mỉa mai và ác độc trước sự lo lắn’ của ta, ta chỉ muốn giết quách hắn cho xon’.

Sussy nhớ lại cun’ cách của chủ nhà trước, cô bé mời khách của chún’ ta ngồi, bảo Jonas đi lấy bia và thức ăn. Meronym nói, Dân tộc chún’ tôi có truyền thốn’ tặn’ nhữn’ món’ quà nhỏ cho chủ nhà khi mới đến thăm, vì thế tôi hi vọn’ các bạn sẽ khôn’ phiền... Cô ta thò tay vào chiếc túi đan’ đeo rồi lấy quà đưa chún’ tôi. Mẹ được tặn’ một chiếc nồi rất đẹp có giá bằn’ năm, sáu kiện len ở Honakaa, bà sửn’ sốt nói khôn’ thể nhận một món quà quý như vậy vì tiếp đón người lạ tử tế là lời dặn của Sonmi, đún’ vậy, việc đón khách phải miễn phí, nhưn’ Nữ Tiên Tri đáp nhữn’ món quà này khôn’ phải là lệ phí, khôn’ hề, mà đó chỉ là lời cám ơn vì lòn’ tốt, và Mẹ đã khôn’ từ chối chiếc nồi lần nữa. Sussy và Catkin được tặn’ vòn’ đeo cổ lấp lánh như sao, chún’ tròn xoe mắt thích thú, còn Jonas thì được một chiếc gươn’ hình vuôn’ khiến nó thích mê tơi, nó sán’ hơn bất kỳ tấm gươn’ vỡ nào mà các con thỉnh thoản’ vẫn bắt gặp đến ngày nay.

Mylo khôn’ còn cười như con cóc nữa, nhưn’ ta khôn’ thích chuyện quà cáp này một chút xíu nào, rõ ràn’ kẻ ngoại ban’ này đan’ mua chuộc người thân của ta nhưn’ sẽ khôn’ mua chuộc được ta. Vì thế ta nói Nữ Tiên Tri có thể ở trong nhà chún’ ta nhưn’ ta khôn’ muốn nhận quà của cô ta.

Ta nói bằn’ giọn’ điệu khá cộc cằn, và Mẹ nhìn ta với ánh mắt hình mũi giáo nhưn’ Meronym chỉ nói,Tất nhiên là tôi hiểu, như ta đã nói chuyện rất bình thườn’ vậy.

Thế là một đám khách khứa kéo đến náo loạn cả nhà ta tối hôm đó và vài đêm sau nữa, từ thượn’ chí hạ Chín Thun’ Lũn’, từ gia đình gần đến họ hàn’ xa cho đến nhữn’ người bất kể thân sơ, có người chún’ ta chỉ mới gặp ở nhữn’ buổi họp chợ, phải, mọi người từ Mauka đến Mormon rần rần kéo đến gõ cửa để xem Ma Lắm Điều nói có đún’ khôn’, rằn’ Người Tiên Tri thật sự bằn’ xươn’ bằn’ thịt đan’ ở tại Nhà Bailey. Tất nhiên chún’ ta phải mời khách vào nhà đến người cuối cùn’ và họ xuýt xoa trầm trồ như thể Sonmi đan’ ngồi tron’ nhà bếp của chún’ ta vậy, dù sự kinh ngạc của họ khôn’ quá lớn’ đến mức khiến họ quên khôn’ ăn hết thức ăn và uốn’ hết bia, vừa uốn’ vừa tuôn ra cơ man nào là câu hỏi thắc mắc về Người Tiên Tri và Chiếc Tàu tuyệt diệu của họ.

Nhưn’ điều kỳ lạ là đây. Meronym có vẻ như trả lời các câu hỏi, nhưn’ câu trả lời của cô ta khôn’ làm thỏa mãn trí tò mò, khôn’ một mảy may. Vì vậy anh họ của ta Spensa ở Nhà Cluny hỏi, Cái gì làm cho Tàu của cô di chuyển? Người Tiên Tri đáp, Độn’ cơ hỗn hợp. Mọi người đều gật gù hiểu biết như Sonmi, Ô, là độn’ cơ hỗn hợp đấy, phải, khôn’ ai hỏi “độn’ cơ hỗn hợp” là gì vì họ khôn’ muốn trôn’ như người mọi rợ hoặc ngu xuẩn trước mặt đám đôn’. Trưởn’ lão đề nghị Người Tiên Tri chỉ cho chún’ ta Đảo Tiên Tri trên một bản đồ thế giới, nhưn’ Meronym chỉ chấm vào một điểm rồi nói, Ở đây.

Ở đâu? chún’ ta hỏi. Thật tình, chẳn’ có gì ngoài biển xanh và ta đã nghĩ là cô ta đan’ nhạo bán’ chún’ ta mà thôi.

Đảo Tiên Tri khôn’ có trên bất kỳ bản đồ nào làm ra trước Sụp Đổ, Meronym nói, vì nhữn’ người sán’ lập của Đảo Tiên Tri đã giữ bí mật về nó. Nó có trên nhữn’ bản đồ cổ xưa hơn, đún’ vậy, nhưn’ khôn’ có trên bản đồ của Trưởn’ lão.

Đến lúc này ta đã thu được chút can đảm để hỏi vị khách của chún’ ta tại sao Người Tiên Tri với tất cả Trí Thôn’ Minh này nọ lại muốn tìm hiểu về Dân Thun’ Lũn’ chún’ ta? Chún’ ta có thể dạy cô ta cái gì mà cô ta chưa biết? Đầu óc học hỏi là đầu óc sốn’, Meronym đáp, và bất kỳ Trí Thôn’ Minh nào cũn’ là Trí Thôn’ Minh thật sự, dù là Trí Thôn’ Minh cũ hay mới, Trí Thôn’ Minh cao hay thấp. Khôn’ ai ngoài ta thấy nhữn’ mũi tên mà nhữn’ từ có cánh đó bắn ra, hay kẻ gián điệp này đan’ làm cách nào để lợi dụn’ sự ngu dốt của chún’ ta nhằm che đậy cho ý đồ thực sự của ả, vì thế ta tiếp nối câu hỏi đầu tiên của mình với lá bài này. Nhưn’ Người Tiên Tri các cô có Trí Thôn’ Minh to lớn và vĩ đại hơn nhiều so với toàn thế giới này chứ, phải khôn’? Ôi, ả thật khôn ngoan khi lựa chọn ngôn từ! Chún’ tôi có nhiều hơn các bộ lạc ở Ha-Why, ít hơn Người Xưa trước Sụp Đổ. Thấy chưa? Chẳn’ nói được gì nhiều cả, phải khôn’?

Ta nhớ ba câu trả lời thật lòn’ mà cô ta đưa ra. Ruby ở Nhà Potter hỏi tại sao Người Tiên Tri đều có da sậm màu như quả dừa, chún’ ta chưa từn’ thấy một người da trắn’ hoặc hồn’ bước ra từ Tàu của họ. Meronym nói tổ tiên cô ta trước Sụp Đổ đã thay đổi nòi giốn’ để tạo ra nhữn’ đứa bé da đen nhằm phòn’ ngừa bệnh ghẻ đỏ da, và cứ thế con cái họ cũn’ có da đen, cha nào thì con nấy, đún’ vậy, như thỏ như gà vậy.

Napes ở Nhà Inouye hỏi, cô có chồn’ chưa, vì anh ta còn độc thân, có một vườn cây hạt mắc ca, và sở hữu đồn điền sun’ và chanh. Mọi người cười van’, phải, Meronym cũn’ mỉm cười. Cô ta nói đã từn’ có một đời chồn’, và có một con trai tên là Anafi hiện sốn’ trên Đảo Tiên Tri, nhưn’ chồn’ cô ta đã bị thổ dân giết chết nhiều năm trước. Cô ta rất tiếc vì để vuột mất cơ hội làm chủ vườn cây chanh và sun’ nhưn’ cô ta đã quá già để đi bước nữa, và Napes lắc đầu thất vọn’ rồi nói, Ôi, Nữ Tiên Tri, cô làm tim tôi tan nát rồi.

Cuối cùn, em họ ta là Kobbery hỏi, Vậy cô bao nhiêu tuổi rồi? Phải, đó là điều tất cả chún’ ta đều thắc mắc. Nhưn’ khôn’ ai ngờ đến câu trả lời của cô ta. Năm mươi. Đún’ vậy, cô ta nói như thế và chún’ ta đều sửn’ sốt như các con bây giờ. Năm mươi. Khôn’ khí tron’ nhà bếp thay đổi như gió lạnh ùa đến. Sốn’ đến năm mươi tuổi khôn’ phải là chuyện hay ho, khôn’ đâu, sốn’ đến năm mươi tuổi là kỳ quái và trái tự nhiên, phải khôn’? Vậy thì Người Tiên Tri sốn’ bao lâu? Melvil ở Black Ox hỏi. Meronym nhún vai. Sáu mươi, bảy mươi... Ô, tất cả chún’ ta đều há hốc mồm sửn’ sốt! Thôn’ thườn’ đến bốn mươi tuổi chún’ ta đã cầu xin Sonmi giải thoát chún’ ta khỏi khổ đau và mau sớm đầu thai vào cơ thể mới, như cắt cổ một con chó đau ốm mà ta yêu quý vậy. Dân Thun’ Lũn’ duy nhất từn’ sốn’ đến năm mươi tuổi mà khôn’ bị bệnh ghẻ đỏ da hoặc chết vì bệnh phổi là Truman Thứ ba, và mọi người đều biết ôn’ ta đã thươn’ lượn’ với Già Georgie vào một đêm mưa bão, lão ngốc ấy đã bán linh hồn mình để sốn’ thêm vài năm nữa. Ái chà, chuyện này đã lan truyền ra sau đó, và thiên hạ tha hồ mà xì xầm bình phẩm, ai nấy đều thì thầm, Ơn Sonmi cô ta đã không ghé vào nhà của chún’ ta.

Ta rất đắc ý khi người khách xấu xa của chún’ ta đã dạy mọi người thận trọn’ và khôn’ tin vào lời cô ta, khôn’ một chút xíu nào, nhưn’ đêm hôm ấy ta đã khôn’ chợp mắt, vì muỗi và tiến’ chim chóc, ếch nhái, và một người bí ẩn đan’ rón rén quanh khu nhà chún’ ta, nhặt món này lên, đặt món kia xuốn’, và tên của kẻ bí ẩn này chính là Thay Đổi.

Trong ngày thứ nhất, thứ hai và thứ ba, Nữ Tiên Tri luồn lách tron’ nhà chún’ ta. Phải thú nhận cô ta khôn’ hề tỏ thái độ của một con on’ chúa, cô ta khôn’ lười nhác. Cô ta giúp Sussy vắt sữa dê, giúp mẹ ta xe sợi quay tơ và giúp Jonas lấy trứn’ chim, nghe Catkin kể về chuyện đi học, đi lấy nước rồi chẻ củi và học việc rất nhanh. Tất nhiên nhữn’ kẻ tò mò vẫn để mắt đến cô ta và khách khứa vẫn kéo đến để gặp người phụ nữ kỳ lạ năm mươi tuổi mà trôn’ như hai mươi lăm. Nhữn’ kẻ chờ đợi cô ta làm phép đã rất thất vọn’ vì cô ta chẳn’ làm gì cả. Mẹ ta khôn’ còn lo lắn’ về Nữ Tiên Tri sau một hai ngày, đún’ vậy, bà bắt đầu rỏ ra thân thiện và vui vẻ bắt chuyện với cô ta. Khách Meronym của chún’ ta thế này rồi Khách Meronym của chún’ ta thế kia, bà cứ huyên thuyên như thế suốt từ sán’ đến tối, tron’ khi Sussy thì còn hơn thế mười lần. Meronym vẫn tập trun’ làm tròn côn’ việc, dù vào buổi tối cô ta lại ngồi xuốn’ bàn của chún’ ta rồi viết trên một tờ giấy đặc biệt, tốt hơn rất nhiều so với giấy của chún’ ta. Cô ta viết nhanh khỏi chê, nhưn’ cô ta khôn’ viết bằn’ tiến’ của chún’ ta, mà bằn’ một thứ tiến’ nào đó. Thấy chưa, còn nhiều thứ tiến’ khác nhau ở Những Nước Cũ, chứ khôn’ chỉ có tiến’ của chún’ ta thôi đâu. Cô viết cái gì vậy, cô Meronym? Catkin hỏi, nhưn’ Người Tiên Tri chỉ đáp, Nhữn’ ngày của ta, cô bé xinh đẹp ạ, ta viết về nhữn’ ngày của ta.

Ta ghét cách cô ta nói người nhà ta xinh đẹp và ta khôn’ thích cách các ôn’ già bà cả mò đến hỏi cô ta làm cách nào để sốn’ lâu . Nhưn’ nhữn’ gì cô ta viết về Thun’ lũn’ thì chẳn’ Dân Thun’ Lũn’ nào đọc được, đó là điều khiến ta lo lắn’ nhất. Đó là Trí Thôn’ Minh hay ghi chép theo dõi hay là Già Georgie?

Vào một buổi bình minh mờ khói, ta vừa vắt xon’ sữa dê vì Sussy bị ốm nằm bẹp trên giườn’ thì vị khách của chún’ ta đề nghị đi chăn dê cùn’ ta. Mẹ nói tất nhiên là được rồi. Ta thì khôn’ nói thế, ta đáp, lạnh lùn’ và khô khan, Chăn dê chả có gì hay ho với người có nhiều Trí Thôn’ Minh như cô đâu. Meronym lịch sự đáp, Bất cứ việc gì Dân Thun’ Lũn’ làm đều thú vị đối với tôi, chủ nhà Zachry ạ, nhưn’ tất nhiên nếu cậu khôn’ muốn tôi nhìn cậu làm việc thì cũn’ khôn’ sao, cứ nói thẳn’ ra như vậy. Thấy chưa? Lời lẽ của cô ta như nhữn’ đô vật trơn nhùi nhụi ấy, chún’ lật câu khôn’của các con thành có. Mẹ đan’ nhìn ta lom lom vì thế ta nói, Thôi được rồi, đi thì đi, ta phải nói thế.

Lùa đàn dê lên Đườn’ mòn Elepaio, ta chẳn’ nói chẳn’ rằn’ gì nữa. Qua Nhà Cluny một người anh em của ta là Gubboh Hogboy gọi to,Khỏe khôn’, Zachry! nhưn’ nhác thấy Meronym cậu ta lún’ bún’ và chỉ nói, Đi cẩn thận nhé, Zachry. Ôi, ta ước gì có thể bỏ lại người phụ nữ đó sau lưn’, thế là ta nói, Đừn’ lẽo đẽo theo nữa, đồ dai như đỉa với mấy con dê của ta và bước đi nhanh hơn, hi vọn’ làm cho cô ta mệt, ấy thế mà lên thượn’ nguồn qua Đèo Vert’bry rồi mà cô ta vẫn chẳn’ bỏ cuộc, khôn’ hề, kể cả con đườn’ đá lởm chởm dẫn lên Tổ Trăn’. Người Tiên Tri cũng dẻo dai sức lực tươn’ đươn’ với mục đồn’, ta rút ra kết luận như thế. Ta đoán là cô ta biết ta nghĩ gì và đã cười nhạo ta, tron’ lòn’, nên ta chẳn’ nói gì với cô ta nữa.

Cô ta làm gì khi chún’ ta lên đến Tổ Trăn’? Cô ta ngồi lên tản’ Đá Ngón Cái rồi lấy ra quyển sổ ghi chép và vẽ lại khun’ cảnh đẹp mê hồn đó. Ôi, Meronym vẽ đẹp tuyệt – ta phải thừa nhận là rất Thôn’ Minh. Trên tran’ giấy đó Thun’ lũn’ Chín Dải hiện lên cùn’ với đườn’ bờ biển và mũi biển, cao nguyên và vùn’ đất thấp, trôn’ giốn’ hệt như thật vậy. Ta khôn’ muốn cho cô ta thấy mình quan tâm nhưn’ khôn’ thể kiềm chế bản thân. Ta gọi tên mọi thứ mà cô ta đã vẽ lại, và cô ta viết xuốn’ nhữn’ cái tên này cho đến khi trên giấy có một nửa là hình vẽ và một nửa là chữ viết. Chính xác là thế, Meronym nói, đây là một bản đồ.

Lúc này. Ta nghe tiến’ một cành khô gãy trong bụi dươn’ xỉ sau lưn’ chún’ ta. Khôn’ phải là tiến’ gió bất chợt, khôn’, chắc chắn là do một cái chân giẫm lên, nhưn’ chân người hay chân thú thì ta khôn’ biết. Chưa từn’ nghe bọn Kona xuất hiện trên Windward Kohala nhưn’ cũn’ chưa bao giờ có chuyện Kona xuất hiện ở Sloosha’s Crossin’, vì thế ta đi vào bụi rậm để xem. Meronym muốn đi với ta nhưn’ ta bảo cô ở yên. Có phải là Già Georgie quay lại để hóa đá linh hồn ta thêm một chút khôn’? Hay chỉ là một người Mookini sốn’ ẩn dật đi lan’ than’ tìm thức ăn? Ta cầm thanh giáo lên rồi bò xuốn’ gần bụi dươn’ xỉ, tiến đến gần hơn nữa...

Roses đan’ ngồi’ bắt qua một gốc cây to bám rêu xanh. Thấy anh có bạn mới rồi ha, nàn’ lịch sự nói, nhưn’ trong’ mắt hiện lên vẻ tức tối của loài chó hoan’.

Cô ta hả? ta chỉ về phía Meronym, bấy giờ đan’ ngồi quan sát cuộc nói chuyện của bọn ta. Em chưa nghe thiên hạ nói à, Nữ Tiên Tri còn già hơn bà ngoại anh lúc được Sonmi cho tái sinh nữa đó! Đừn’ ghen với cô ta làm gì! Cô ta khôn’ giốn’ như em đâu, Roses à. Cô ta có nhiều Trí Thôn’ Minh tron’ đầu đến nỗi cổ cô ta muốn gãy luôn rồi.

Roses bây giờ khôn’ còn lịch sự nữa. Vậy hóa ra là tôi khôn’ có Trí Thôn’ Minh à?

Đàn bà, ôi, đàn bà! Họ sẽ tìm ra ý nghĩa xấu nhất trong lời nói của ta rồi nhớ hoài trong’ bụn’ và nói, Nhìn xem anh tấn côn’ tôi bằn’ cái gì! Dù ta là người nón’ nảy nhưn’ ta nghĩ chỉ cần khéo léo một chút để xoa dịu Roses. Em biết là anh khôn’ có ý đó mà, em gái khờ kh...

Ta chưa nói hết câu đã bị Roses đấm một cái trời gián’ vào mặt, mạnh đến nỗi mặt đất lao về trước và ta ngã phịch xuốn’ môn’. Ta quá bàn’ hoàn’ đến nỗi chỉ biết ngồi đó như một đứa bé bị ngã, đưa tay sờ mũi thấy ngón tay đỏ hoét. Ô, Roses nói , rồi tiếp Ha! rồi, Muốn nói nhăn’ nói cuội với mấy con dê cái của anh thế nào cũn’ được, anh chàn’ mục đồn’ à, nhưn’ với tôi thì khôn’, coi chừn’ Già Georgie hóa đá linh hồn anh đó! Đó là lời nguyền kinh khủn’ nhất mà Dân Thun’ Lũn’ biết đến. Tình cảm yêu đươn’ mặn nồn’ chún’ ta dành cho nhau đã nát tan thành triệu mảnh và Roses bỏ đi, đun’ đưa chiếc giỏ mây.

Nỗi thảm hại và bẽ bàn’ thèm khát một chỗ để trút giận, và ta đổ lỗi cho việc mất Roses lên Người Tiên Tri khốn kiếp. Sán’ hôm đó trên Tổ Trăn’ ta đứn’ dậy lùa bầy dê rồi lùa chún’ lên Bãi cỏ Ngón Cái mà khôn’ thèm chào từ biệt Meronym. Cô ta có đủ Trí Thôn’ Minh để mặc kệ ta, nhớ là cô ta đã có một đứa con trai ở Đảo Tiên Tri.

Khi ta quay về nhà tối hôm đó, mẹ, Sussy và Jonas đan’ ngồi quây quần. Họ thấy cái mũi của ta và nhìn nhau ranh mãnh. Cây dẻ ngựa của anh bị làm sao thế, anh trai? Jonas hỏi vẻ trêu tức. Cái mũi này ấy hả? À, anh bị ngã dập mũi ở trên Tổ Trăn’ ấy mà, ta nói nhanh với nó.

Vẻ mặt Sussy giốn’ như cười khẩy. Khôn’ phải anh nói là anh dập mũi ở Tổ Roses đấy chứ, anh Zachry? và cả ba người cười run’ rinh như một đàn dơi hét khiến ta đỏ phừn’ phừn’. Sissy nói đã nghe chuyện về Roses vì Wolt nói lại với Bejesus rồi Bejesus gặp Sissy, nhưn’ thực sự ta chẳn’ nghe thấy gì, ta đan’ nguyền rủa để Meronym bị Già Georgie cho biết tay, và ta khôn’ dừn’ lại, may là cô ta khôn’ ngủ lại Nhà Bailey tối đó, cô ta đan’ học cách dệt vải ở nhà Thím Bees.

Vậy là ta đi xuốn’ biển rồi ngắm Bà Trăn’ để xoa dịu nỗi khổ sở cuồn cuộn tron’ lòn’. Ta nhớ có một con rùa xanh bò lên bờ để đẻ trứn’, và ta suýt đâm một nhát giáo vào con rùa ngay tại đó vì căm phẫn, thì đấy, nếu cuộc đời quá bất côn’ với ta tại sao lại khôn’ bất côn’ với một con vật? Nhưn’ ta nhìn vào mắt nó, đôi mắt xưa cũ đến nỗi chún’ có thể nhìn thấy cả tươn’ lai, đún’ vậy, vì thế ta thả nó đi. Gubboh’ và Kobbery đem theo ván đến rồi bắt đầu lướt són’ trên làn nước lon’ lanh ánh sao, Kobbery lướt són’ tuyệt đẹp, họ gọi ta ra chơi cùn’ nhưn’ ta chẳn’ có tâm trạn’ lướt són’ tí nào, ta còn nhiều chuyện nghiêm túc cần giải quyết.

Một giáo viên từ Thun’ Lũn’ Cuối ở lại dạy học tại trườn’ đưa ta vào nhà, rót rượu cho ta rồi đi tìm Trưởn’ lão đan’ ở ngoài chợ. Chỉ có tiến’ lửa lách tách và tiến’ són’ biển ì ầm phía dưới ở Mũi Flotilla. Trưởn’ lão bước vào, bà đan’ dở tay mổ gà, Nghe thiên hạ nói là cậu đan’ đón tiếp vị khách đặc biệt của chún’ ta rất chu đáo,khiến ta ngạc nhiên.

Thế ạ? Ừm, thật ra chính vị khách đặc biệt này đan’ làm cháu lo lắn’ đây, ta đáp.

Vậy sao? Trưởn’ lão hỏi. Chuyện thế nào?

Vân’, bà có biết cô ta đan’ bí mật vẽ bản đồ về các Thun’ lũn’ của chún’ ta khôn’? ta hỏi.

À, ý cậu là nhữn’ cái thế này hử? Trưởn’ lão hỏi, giơ lên tấm bản đồ giốn’ như Meronym đã vẽ trên Tổ Trăn’ sán’ hôm đó.

Cô ta tặn’ trườn’ cái này để biết về hình dán’ kích thước của đất đai chún’ ta.

Chà chà, việc này khiến ta giận sôi máu, nhưn’ ta vẫn kiềm nén. Cô ta ghi chép nhữn’ gì học được về Dân Thun’ Lũn’ vào một quyển sổ, nhưn’ khôn’ viết bằn’ thứ tiến’ bình thườn’, đó là thứ tiến’ gián điệp mà ngoài cô ta ra khôn’ ai đọc được. Chuyện này cũn’ chẳn’ làm Trưởn’ lão lo lắn’. Trước Sụp Đổ có hàn’ chục thứ tiến’ khác nhau được nói trên khắp Ha-Why, và hàn’ trăm thứ tiến’ nữa được nói trên toàn Thế giới. Nghe này, Zachry, Trưởn’ lão nói với ta, nếu Đảo Tiên Tri cũn’ cho ta ở lại, thì ta sẽ viết lại trí nhớ bằn’ tiến’ của mình, vậy thì tại sao khách của chún’ ta khôn’ được viết bằn’ thứ tiến’ của cô ta trên Đảo Lớn này?

Thưa trưởn’ lão, cuối cùn’ ta nói lại, bà khôn’ nghi ngờ nhữn’ Người Tiên Tri này có vấn đề sao? Vẽ bản đồ có thể là phần một của cuộc xâm chiếm chún’ ta. Giả sử họ muốn đuổi chún’ ta khỏi mảnh đất này thì sao? Giả sử họ có một thỏa thuận bí mật với bọn Kona? Ý cháu là, chún’ ta chẳn’ biết gì về họ cả, khôn’, chẳn’ biết gì cả.

Trưởn’ lão nghe nhưn’ khôn’ tin ta, bà nghĩ ta chỉ đan’ trốn tránh việc tiếp đãi Meronym. Cậu đã nhìn thấy Chiếc Tàu, cậu đã nhìn thấy nhữn’ món đồ sắt, và cậu đã chứn’ kiến một chút Trí Thôn’ Minh mà họ thể hiện với chún’ ta. Nếu Người Tiên Tri định xâm chiếm Chín Thun’ Lũn’, cậu có thực sự nghĩ rằn’ chún’ ta vẫn còn ngồi đây để bàn chuyện đó khôn’? Hãy cho ta bằn’ chứn’ rằng Meronym đan’ âm mưu giết tất cả chún’ ta tron’ lúc ngủ, ta sẽ triệu tập một cuộc họp. Nếu cậu khôn’ có bằn’ chứn thì hãy giữ mồm giữ miện’. Đưa ra nhữn’ lời cáo buộc dành cho một vị khách đặc biệt, làm thế khôn’ được lịch sự cho lắm, Zachry à, và bố của cậu sẽ khôn’ hài lòn’ đâu.

Trưởn’ lão của chún’ ta chưa bao giờ ra vẻ ta-nói-thế-thì-sẽ-thế với ai, nhưn’ các con biết khi nào thì cuộc nói chuyện kết thúc. Vậy là xon’, thế đấy, ta chỉ có một mình, phải. Zachry chốn’ lại Người Tiên Tri.

Ngày mọc rồi lặn, mùa hè hun nón’ xanh rì và sủi bọt. Ta theo dõi Meronym len lỏi khắp Thun’ lũn’, gặp gỡ người này người kia để tìm hiểu cách chún’ ta sốn’, nhữn’ món chún’ ta sở hữu, bao nhiêu người biết chiến đấu, rồi vẽ bản đồ nhữn’ con đèo đi vào Thun’ lũn’ qua Kohala. Một hoặc hai người già và biết chuyện hơn, ta thử dò la xem họ có nghi ngờ hay lo lắn’ gì về Người Tiên Tri này khôn’, nhưn’ khi ta nói đến xâm lược hay tấn côn’, họ ném cho ta và lời cáo buộc của ta ánh mắt sửn’ sốt và ngạc nhiên, vì vậy ta bị bẽ mặt và câm miện’ lại, thế đấy, ta khôn’ muốn lời on’ tiến’ ve bôi xấu hình ảnh mình. Ta cần giả vờ lễ độ một chút với Meronym để cô ta mất cảnh giác và làm rơi chiếc mặt nạ thân thiện đó một chút rồi cho ta xem âm mưu thực sự của cô ta đằn’ sau chiếc mặt nạ đó, phải, cho ta một ít bằn’ chứn’ để ta có thể đưa ra cho Trưởn’ lão và triệu tập một cuộc họp làn’.

Ta khôn’ còn lựa chọn nào khác ngoài việc chờ đợi và nghe ngón’. Meronym thật sự được mọi người quý mến. Đàn bà con gái tâm sự chuyện của họ với cô ta vì cô ta là người ngoài và khôn’ tiết lộ bất kỳ bí mật nào với Ma Lắm Điều. Một con chó đen khôn’ có tên lan’ than’ ở Thun’ lũn’ Elepaio bắt đầu lẽo đẽo theo cô ta và được cô ta đặt tên là Pythag’ras hay tên gì đó rất khó nhớ, bọn ta chỉ gọi nó là Py, cho nó ăn cơm thừa cá cặn và nó trôn’ chừn’ đàn dê buổi tối. Thấy chưa? Ngay cả chó hoan’ Thun’ lũn’ cũn’ đổi đời nhờ Người Tiên Tri quỷ tha ma bắt đó. Trưởn’ lão nhờ vị khách này dạy đếm số ở trườn’ và Meronym đồn’ ý. Catkin nói cô ta dạy rất hay, nhưn’ chẳn’ dạy cho chún’ cái gì khác với Trí Thôn’ Minh của chính Trưởn’ lão, mặc dù Catkin biết cô ta có thể làm thế nếu muốn. Vài đứa học trò thậm chí còn bôi mực lên mặt để cho đen giốn’ Người Tiên Tri nhưn’ Meronym bảo chún’ phải rửa sạch, nếu khôn’ cô ta sẽ khôn’ dạy gì cho chún’ cả, vì văn minh Trí Thôn’ Minh chẳn’ liên quan gì đến màu da cả.

Vào một buổi tối khi ngồi bên hiên nhà, Meronym thắc mắc về các biểu tượn’. Biểu tượn’ có phải là nơi linh hồn nươn’ náu khôn’? Hay chỉ là một kỷ niệm chun’ về nhữn’ khuôn mặt, người thân và tuổi tác? Hay là một lời nguyện đến Sonmi? Hay là một bia mộ viết tron’ kiếp này với thôn’ điệp dành cho kiếp sau? Thấy đấy, Người Tiên Tri lúc nào cũn’ tại sao với cái gì, chẳn’ bao giờ đủ. Duophysite ở đây cũn’ giốn’ như ở Maui, phải khôn’? Chú Bees định trả lời nhưn’ rồi lại thôi, ôn’ thừa nhận mình biết chính xác Biểu tượn’ là gì cho đến đún’ khoảnh khắc ôn’ định giải thích về chún’. Thím Bees nói Biểu Tượn’ Tháp cất giữ cả quá khứ lẫn hiện tại của Dân Thun’ Lũn’. Thườn’ thì ta khôn’ đọc được suy nghĩ của người khác đâu, nhưn’ vào giây phút đó ta thấy Nữ Tiên Tri thắc mắc, À ha, vậy thì Biểu Tượn’ Tháp này ta phải đến xem mới được. Khôn’, ta chẳn’ nói gì, nhưn’ sán’ hôm sau ta đi xuốn’ Bãi Xươn’ rồi nấp sau tản’ Đá Tự Sát. Là thế này, ta nghĩ nếu mình có thể bắt quả tan’ kẻ ngoại ban’ bất kính với các biểu tượn’ của chún’ ta, hoặc hay hơn nữa là sờ mó một cái, thì ta có thể kêu gọi nhữn’ bậc cao niên tron’ làn’ chốn’ lại cô ta, từ đó mở mắt cho người dân và bà con họ hàn’ ta về âm mưu thực sự của Người Tiên Tri.

Thế là ta ngồi đó chờ đợi bên Đá Tự Sát, nghĩ đến nhữn’ người mà Già Georgie đã xô từ trên đây xuốn’ bọt biển gầm gào bên dưới. Sán’ hôm đó gió lớn, phải, ta nhớ rất rõ, cỏ dại trên cát ngả nghiên’, nhữn’ bụi hoa máu tả tơi, còn són’ biển thì quất rào rào vào bờ. Ta ăn một chút bánh nấm đem theo làm đồ ăn sán’, nhưn’ chưa kịp ăn xon’ thì đoán xem ta thấy ai đan’ đi đến Biểu Tượn’ Tháp, còn ai ngoài Meronym nữa, phải, và Napes từ Nhà Inouye. Đan’ ba hoa chích chòe và thân thiết như đã quen từ kiếp trước! Ôi, mặt mũi ta bắt đầu xây xẩm! Chẳn’ lẽ Napes lại xun’ phon’ làm cánh tay mặt của kẻ ngoại ban’? Chẳn’ lẽ hắn ta đan’ có ý đồ thay thế Trưởn’ lão làm lãnh đạo của Chín Thun’ Lũn’ sau khi Người Tiên Tri truy đuổi chún’ ta trên khắp Kohala và dồn chún’ ta xuốn’ biển bằn’ Trí Thôn’ Minh hiểm độc của bọn họ?

Napes có sức hút, phải, mọi người đều yêu mến hắn, nhữn’ câu chuyện đùa và nụ cười của hắn. Nếu ta có lưỡi dê thì Napes có cái lưỡi dụ hoặc được người. Khôn’ thể đi tin vào nhữn’ kẻ có miện’ lưỡi khôn khéo như hắn được. Napes và Meronym tiến vào Biểu Tượn’ Tháp, hiên ngan’ như một cặp gà trốn’. Chó Py đợi bên ngoài theo lời dặn của Meronym.

Nhẹ như khôn’ ta lẻn vào sau họ. Py quan sát ta, nói, Tôi đan’ để mắt đến cậu đấy, Zachry nhưn’ nó khôn’ sủa. Napes đã chặn cửa mở để ánh sán’ lọt vào nên nó khôn’ phát ra tiến’ độn’ nào khi ta rón rén vào sau họ. Từ nhữn’ ngăn kệ tối tăm nơi cất giữ nhữn’ biểu tượn’ xưa nhất, ta nghe Napes thì thầm. Ý đồ và âm mưu, ta biết ngay mà! Ta lẻn đến gần hơn để nghe cho rõ.

Nhưn’ Napes chỉ đan’ ba hoa về ôn’ của hắn tên là Truman, phải, chính là Truman Thứ ba vẫn còn đi qua nhữn’ câu chuyện kể trên Đảo Lớn ở Maui này. Có vẻ như Meronym tò mò, vì thế Napes chỉ cho cô ta biểu tượn’ của Truman Thứ ba rồi khoe khoan’ chuyện người thân lâu đời của mình từn’ leo lên Mauna Kea. Phải, vẫn là câu chuyện đó! À, nếu bọn trẻ các con khôn’ biết chuyện về Truman Napes thì bây giờ đến lúc rồi đấy, vì vậy hãy ngồi yên, kiên nhẫn và đưa cho ta thuốc hút nào.

Truman Napes từn’ làm nghề săn đồ cổ vào cái thời mà vật dụn’ của Người Xưa còn xả khắp các hẻm núi. Vào một buổi sán’ nọ, một ý tưởn’ nảy ra tron’ đầu lão rằn’ Người Xưa có thể đã cất giữ nhữn’ vật dụn’ quý giá trên Mauna Kea để giữ an toàn. Ý tưởn’ này khôn’ ngừn’ lớn lên và đến tối hôm đó, Truman đã quyết tâm sẽ leo lên ngọn núi đán’ sợ đó để xem có gì, đún’ vậy, và lên đườn’ ngay ngày hôm sau. Vợ lão bảo, Ông điên rồi, trên Mauna Kea chẳn’ có gì ngoài Già Georgie và nhữn’ ngôi đền của lão ẩn tron’ nhữn’ bức tườn’ khép kín. Lão sẽ khôn’ cho ôn’ vào trừ phi ôn’ đã chết và linh hồn ôn’ thuộc về lão. Truman chỉ đáp, Ngủ đi, bà già thần kinh, nhữn’ chuyện mê tín dị đoan đó chẳn’ cái nào đún’ cả, thế là lão đi ngủ rồi thức dậy và khởi hành khi trời vừa tờ mờ sán’ trên Thun’ lũn’ Waipio.

Truman dũn’ cảm trèo đèo lội suối tron’ ba ngày liền và đã trải qua nhiều mạo hiểm mà ta khôn’ có thời gian để kể cho các con nghe, nhưn’ lão đã sốn’ sót qua tất cả cho đến khi lên được đến đỉnh núi ma quỷ đán’ sợ chìm tron’ mây đó, đứn’ ở bất kỳ đâu trên Đảo Lớn các con cũn’ có thể nhìn thấy ngọn núi này, lão ở tít trên cao nên khôn’ thể nhìn thấy thế giới bên dưới. Ở đó đầy tro bụi, đún’ vậy, khôn’ một chấm xanh, triệu triệu cơn gió xéo xắt thổi khắp nơi như nhữn’ con chó rừn’ bị dại. Lúc bấy giờ bước chân của Truman bị chặn lại trước một bức tườn’ bằn’ sắt kỳ lạ, cao hơn nhữn’ cây gỗ đỏ, bao quanh toàn đỉnh núi và kéo dài hàn’ dặm. Truman đi cả ngày quanh đó để tìm một kẽ hở, vì khôn’ thể trèo lên trên hoặc đào xuốn’ dưới, nhưn’ đoán xem lão tìm thấy gì trước khi trời tối nào? Một người thuộc bộ tộc Hawi, đún’ vậy, đan’ mặc áo khoác trùm mũ co ro trước gió, ngồi xếp bằn’ sau một tản’ đá và hút ốn’ tẩu. Người Hawi này cũn’ là một người săn đồ cổ lên Mauna Kea vì cùn’ một lý do như Truman, các con có tin được khôn’? Nơi này quá vắn’ vẻ nên Truman và người Hawi đó quyết định lập thành một đội và chia đều bất kỳ vật dụn’ nào mà họ tìm được, năm mươi-năm mươi.

Chà, vận may của Truman thay đổi ngay ở khoảnh khắc tiếp theo, đún’ vậy. Nhữn’ đám mây dày đặc trở nên sũn’ nước và mỏn’ dần, nhữn’ cánh cổn’ sắt hình vòm trên bức tườn’ khép kín đó run’ rinh rồi gầm lên một tiến’ và tự tách ra. Qua cánh cổn’ đó, Truman khôn’ biết đó là Trí Thôn’ Minh hay phép màu nữa, người anh hùn’ của chún’ ta thấy một cụm đền kỳ lạ, đún’ như truyền thuyết kể lại, nhưn’ Truman khôn’ sợ, khôn’ hề, lão sướn’ rơn khi nghĩ đến hết thảy nhữn’ vật dụn’ cổ xưa quý hiếm và suy nghĩ xem có gì bên tron’ chún’. Lão vỗ lưn’ người Hawi, nói, Hây dà, hô hô, chún’ ta giàu hơn vua chúa và thượn’ nghị sĩ trước Sụp Đổ rồi, người anh em Hawi! Dù nếu Truman Napes giốn’ như cháu nội của mình, chắc hẳn lão cũn’ đan’ tính toán làm cách nào để giữ đốn’ của cải vơ vét được ấy cho riên’ mình.

Nhưn’ người Hawi khôn’ cười, khôn’ hề, ôn’ ta nói bằn’ giọn’ trịnh trọn’ bên dưới mũ choàn’. Người anh em Thun’ lũn’ à, giờ an nghỉ của tôi cuối cùn’ cũn’ đến rồi.

Truman Napes khôn’ hiểu. Mặt trời chưa lặn mà, ý ôn’ là sao? Tôi chưa thấy buồn ngủ lắm, sao ôn’ buồn ngủ rồi?

Nhưn’ người Hawi bước qua cánh cổn’ rùn’ rợn ấy. Truman bây giờ khôn’ hiểu gì cả, và gọi với theo, Chưa đến giờ đi ngủ mà, người anh em Hawi! Giờ là lúc thu hoạch nhữn’ vật dụn’ quý của Người Xưa! Truman đi theo người săn đồ cổ vào trong khu khép kín lặn’ như tờ đó. Nhữn’ tượn’ đá đen méo mó nằm ở khắp nơi còn bầu trời thì tối sầm vần vũ. Người Hawi quỳ xuốn’ cầu nguyện. Trái tim Truman chợt lạnh run, là thế này, một bàn tay lạnh của gió đã giở chiếc mũ trùm của người Hawi đan’ quỳ ấy ra. Truman nhìn thấy bạn của mình là một tử thi chết đã lâu, nửa xươn’ xẩu nửa giòi bọ lúc nhúc, và bàn tay lạnh của gió đó chính là bàn tay của Già Georgie, đún’ vậy, con quỷ đan’ đứn’ đó vẫy một chiếc thìa con’ vênh. Mi có đau đớn và cô đơn ở bên ngoài khôn’, hỡi kẻ đặc biệt của ta, chúa tể ác quỷ nói với người Hawi, đi lan’ than’ trên mảnh đất của người sốn’ với một tâm hồn hóa đá và đã chết? Sao mi khôn’ nghe lời triệu hồi của ta sớm hơn, hỡi kẻ ngu ngốc? Sau đó Già Georgie cắm chiếc thìa con’ của lão vào hai hốc mắt của người Hawi, rồi múc ra linh hồn người đó, dịch não nhỏ giọt, rồi nhai nó, đún’ vậy, nó vỡ ra giữa hai hàm răn’ ngựa của lão. Người Hawi gập người lại và đột ngột chỉ còn là một tản’ đá màu đen vặn vẹo.

Già Georgie nuốt linh hồn người Hawi, chùi mép, ợ một tiến’ rồi bắt đầu lên đồn’. Nhữn’ linh hồn mọi rợ, vừa ngon lại vừa thơm, con quỷ đó đọc thơ, nhảy nhót tiến đến Truman, quả óc chó ngâm muối, rượu chua nhất trần đời. Truman khôn’ nhúc nhích được tay chân, cảnh tượn’ đó kinh dị quá mà. Nhưn’ linh hồn Dân Thun’ Lũn’ là tinh khiết và mạnh mẽ, tan chảy như mật trên đầu lưỡi ta. Hơi thở của ác quỷ có mùi tanh khẳm. Năm mươi-năm mươi thỏa thuận nói thế. Già Georgie liếm chiếc thìa con’ của lão. Mi có muốn nửa của mình lúc này, hay khi mi chết, hỡi Truman Napes Thứ ba của Thun’ lũn’ Mormon?

Chà, lúc này, Truman đã nhúc nhích được và ba chân bốn’ cẳn’ chạy thục mạn’ rồi ngã nhào ở cánh cổn’ ghê rợn, rồi trượt xuốn’ ngọn núi lởm chởm đá đó khôn’ dám ngoái lại nhìn dù chỉ một lần. Khi lão quay về Thun’ lũn’ mọi người há hốc kinh ngạc nhìn lão ngay cả trước khi lão lên tiến’ kể về chuyến thám hiểm của mình. Trước đây tóc của Truman đen như quạ, nhưn’ bây giờ nó bạc hơn bọt són’. Từn’ sợi tóc một.

Các con hẳn còn nhớ ta, Zachry, lúc đó đan’ cuộn người tron’ chỗ ẩn nấp ở Biểu Tượn’ Tháp, nghe Napes kể lại truyền thuyết đó cho vị khách khôn’ mời mà đến và chỉ cho Meronym nhữn’ biểu tượn’ các đời tron’ gia đình hắn. Hắn dạy cô ta ý nghĩa và cách dùn’ của chún’ một lúc, sau đó Napes nói hắn sẽ đi sửa lưới, rồi bỏ đi để lại Meronym một mình. Hắn chưa đi được bao lâu thì Người Tiên Tri đã nói vọn’ ra từ bón’ tối, Vậy cậu nghĩ sao về Truman, hả Zachry?

Ối trời ơi, ta giật bắn mình, thật khôn’ thể ngờ cô ta biết ta đan’ ở đó nghe trộm! Nhưn’ cô ta giả vờ nói bằn’ giọn’ như thể khôn’ cố ý làm ta bẽ mặt hay xấu hổ vậy, khôn’ hề, cô ta giả vờ nói cứ như hai chún’ ta cùn’ đi vào Biểu Tượn’ Tháp với nhau. Cậu có nghĩ chuyện về Truman chỉ là chuyện thêu dệt ngu ngốc của mấy bà già khôn’? Hay cậu thấy có một ít sự thật tron’ đó? Giả vờ ta khôn’ ở đấy cũn’ chẳn’ ích gì, vì cô ta đã biết ta đan’ ở đấy, khôn’ việc gì phải sợ. Ta đứn’ dậy rồi đi qua các kệ đến nơi Người Tiên Tri đan’ ngồi vẽ biểu tượn’. Mắt ta cú vọ hơn tron’ ánh sán’ lờ mờ và bây giờ ta đã có thể thấy khuôn mặt Meronym rõ hơn. Nơi này có chúa tể của các thánh thần, ta nói với cô ta. Cô đan’ ở tron’ nơi trú ngụ của Sonmi. Người ngoại’ ban’ khôn’ được phép bén mản’ đến các biểu tượn’ của chún’ tôi.

Tuy ta như thế nhưn’ Meronym vẫn tỏ ra lịch sự. Tôi đã xin phép Trưởn’ lão để được vào đây. Bà nói tôi có thể vào. Tôi khôn’ sờ vào biểu tượn’ nào ngoài biểu tượn’ của gia đình Napes. Anh ta nói tôi có thể làm thế. Hãy giải thích tại sao cậu lại khôn’ vui như thế, Zachry. Tôi muốn hiểu nhưn’ tôi khôn’ thể.

Thấy chưa? Người Tiên Tri quỷ tha ma bắt ấy tiên đoán được sự tấn côn’ của các con trước khi các con nghĩ ra nó! Cô có thể lừa được Trưởn’ lão của chún’ tôi, ta nói với cô ta, lúc này giọn’ ta rất lạnh nhạt và cộc cằn, và cô có thể lừa Mẹ và gia đình ta và cả Chín Thun’ lũn’ chết tiệt này nhưn’ cô sẽ khôn’ thể lừa được ta đâu, khôn’ bao giờ, đừn’ hòn’! Ta biết cô khôn’ nói toàn bộ sự thật! Lúc này ta đã khiến cô ta bất ngờ, và đó là một cảm giác dễ chịu để chấm dứt sự lẩn tránh và nói lên suy nghĩ của mình giữa thanh thiên bạch nhật.

Meronym vẻ như nhíu mày. Tôi khôn’ nói toàn bộ sự thật về cái gì? Phải, ta đã dồn Nữ hoàn’ Thôn’ Minh vào đún’ góc rồi.

Về việc tại sao cô lại ở đây sục sạo đất đai của chún’ tôi! Sục sạo cách sốn’ của chún’ tôi! Sục sạo chún’ tôi!

Meronym thở dài rồi đặt biểu tượn’ của Napes trở lại trên kệ. Vấn đề ở đây khôn’ phải là một phần sự thật hay toàn bộ sự thật, Zachry ạ, mà là làm hại hay khôn’ làm hại, phải. Điều cô ta nói tiếp theo là mũi giáo đâm thủn’ ruột gan ta. Chẳn’ phải chính cậu cũn’ có một bí mật khiến cậu đan’ che giấu “toàn bộ sự thật” này với mọi người sao, Zachry?

Suy nghĩ của ta trở nên mơ hồ. Làm sao cô ta biết về Sloosha’s Crossin’? Đó là chuyện nhiều năm về trước rồi! Người Tiên Tri có cấu kết với bọn Kona khôn’? Họ có Trí Thôn’ Minh gì để đào sâu xuốn’ nhữn’ nỗi hổ thẹn chôn chặt trong tâm trí hay khôn’? Ta lặn’ im khôn’ nói.

Tôi thề đấy, Zachry, cô ta nói , tôi tuyên thệ trước Sonmi...

Ôi, ta hét lên với cô ta , người ngoại ban’ và thổ dân thậm chí còn khôn’ tin vào Sonmi vì thế đừn’ làm hoen ố hồn’ danh của Sonmi bằn’ miện’ lưỡi cô!

Meronym nói chuyện từ tốn và nhẹ nhàn’ như thườn’ lệ. Ta đã sai hoàn toàn rồi, cô ta nói, cô ta tin vào Sonmi, đún’ vậy, thậm chí còn nhiều hơn cả ta nữa, nhưn’ nếu ta muốn, cô ta sẽ thề trên con trai cô ta, Anafi. Trên vận may và số mạn’ của nó, cô ta thề, khôn’ một Người Tiên Tri nào âm mưu hãm hại bất kỳ Dân Thun’ Lũn’ nào, và mãi mãi khôn’ bao giờ, và Người Tiên Tri tôn trọn’ bộ lạc của ta hơn nhữn’ gì ta biết rất rất rất nhiều. Cô ta hứa khi có thể kể toàn bộ sự thật với ta, cô ta sẽ kể.

Rồi cô ta bỏ đi, đem theo chiến thắn’ của cô ta. Ta ở lại một lúc để thăm biểu tượn’ của Bố, nhìn khuôn mặt ôn’ khắc vào gỗ, ta như nhìn thấy ôn’ nằm trên dòn’ sôn’ Elepaio. Ôi, nhữn’ giọt nước mắt hổ thẹn và tiếc nuối tuôn chảy. Ta sẽ trở thành người đứn’ đầu của Nhà Bailey, nhưn’ ta còn thua một con cừu nhát gan và hèn nhát hơn cả một con thỏ bị mắc bẫy.

Hãy đem bằn’ chứn’ đến đây, hỡi Dân Thun’ Lũn, Trưởn’ lão đã nói, nếu khôn’ thì hãy giữ mồm giữ miện’, thế là bây giờ từn’ phút từn’ giây ta đều nghĩ đến cách để lấy được bằn’ chứn’, và nếu ta khôn’ thể có được nó một cách danh dự thì mặc kệ nó, ta sẽ phải giở trò để có được nó. Vài ngày sau, gia đình ta đến thăm Thím Bees, với Meronym, vì cô ta đan’ học cách lấy mật on’. Ta chăn dê xon’ sớm, khi mặt trời còn ở trên Kohala, sau đó ta lẻn vào phòn’ của người khách trọ để tìm kiếm chiếc túi đựn’ vật dụn’ của cô ta. Khôn’ mất nhiều thời gian, Nữ Tiên Tri cất nó dưới phản. Bên tron’ là nhữn’ món quà nhỏ giốn’ nhữn’ món cô ta đã tặn’ cho chún’ ta khi mới đến, nhưn’ cũn’ có vài món vật dụn’ Thôn’ Minh. Vài chiếc hộp khôn’ kêu len’ ken’ nhưn’ cũn’ khôn’ có nắp nên ta khôn’ thể mở được, một côn’ cụ gì đấy rất kì lạ, trơn như xươn’ dê nhưn’ màu xám và nặn’ như đá nham thạch, hai đôi ủn’ được làm rất tinh xảo, ba-bốn quyển sổ chứa đầy hình vẽ và ghi chép nhưn’ khôn’ phải về Đảo Lớn, có cây cối chim chóc mà ta chưa bao giờ thấy ngay cả tron’ mơ. Vật cuối cùn’ là kỳ lạ nhất.

Một quả trứn’ to màu bạc, cỡ đầu em bé, có nhữn’ chỗ lõm và dấu vết để đặt ngón tay lên. Nó nặn’ một cách kỳ lạ và khôn’ lăn. Ta biết nghe khôn’ có lý lắm, nhưn’ nhữn’ lời thêu dệt về Trí Thôn’ Minh của Người Xưa, nhữn’ ngôi nhà biết bay, việc nuôi em bé tron’ chai và nhữn’ bức ảnh thu hình toàn bộ Thế giới cũn’ chẳn’ có lý chút nào nhưn’ sự thực là thế, như nhữn’ người kể chuyện và sách cũ đã kể. Thế là ta ôm quả trứn’ bạc đó tron’ tay, và nó bắt đầu run’ lên rồi phát sán’, phải, như nó là một sinh vật sốn’ vậy. Ta vội thả quả trứn’ ra, nó nằm im. Có phải hơi ấm bàn tay ta khiến nó chuyển độn’ khôn’?

Ta quá tò mò, bèn cầm nó lần nữa, và quả trứn’ run’ lên ấm dần cho đến khi một ma nữ hiện ra ở đó! Phải, một ma nữ, ngay phía trên quả trứn’, thật cũn’ giốn’ như ta đan’ ngồi đây, đầu và cổ cô ta cứ nổi ở đó, như ảnh phản chiếu trên mặt nước dưới ánh trăn’ và cô ta đan’ nói! Giờ đây ta bắt đầu sợ và thả tay ra khỏi quả trứn’ bạc nhưn’ ma nữ vẫn ở lại.

Cô ta làm gì? Khôn’ làm gì cả, chỉ nói và nói, như ta đan’ nói với các con đây. Nhưn’ cô ta khôn’ phải là một người kể chuyện bình thườn’, khôn’, cô ta nói bằn’ thứ tiến’ của Người Xưa, và khôn’ có biểu diễn gì cả, chỉ trả lời nhữn’ câu hỏi mà một giọn’ nam khàn khàn đặt ra, dù anh ta khôn’ xuất hiện. Cứ mỗi năm-sáu từ thì ta lại hiểu một từ. Môi của ma nữ cố định một nụ cười cay đắn’, đôi mắt màu kem của cô rất buồn nhưn’ kiêu hãnh và mạnh mẽ. Khi đã hoàn hồn, ta cất tiến’ thì thầm, Em gái, có phải em là một linh hồn lạc khôn’? Cô ta phớt lờ ta, nên ta hỏi, Em gái, em có thấy ta khôn’? Cuối cùn’ ta phát hiện ra ma nữ khôn’ phải đan’ nói chuyện với ta và khôn’ nhìn thấy ta.

Ta thử sờ vào làn da bồn’ bềnh và mái tóc thẳn’ cứn’ của cô ta nhưn, ta thề luôn, các ngón tay đưa xuyên qua đó, đún’ vậy, như ảnh phản chiếu dưới nước ấy. Nhữn’ con thiêu thân bay xuyên qua đôi mắt sán’ và miện’ của cô ta, bay qua bay lại, bay lại bay qua.

Ôi, cô ta thật kì lạ, thật đẹp mà cũn’ thật buồn, khiến linh hồn ta đau đớn.

Đột nhiên ma nữ biến mất trở vào quả trứn’ và một người đàn ôn’ thế chỗ cô ta. Một Tiên Tri-ma, người này có thể thấy ta và ôn’ ta nói với ta đầy tức giận. Cậu là ai vậy nhóc, Meronym đâu?

Người Tiên Tri chồm đến gần hơn và khuôn mặt ôn’ ta lớn lên. Giọn’ ôn’ ta gầm gừ và nanh nọc. Ta hỏi mi hai câu hỏi đấy, cậu nhóc, trả lời ta ngay, nếu không ta sẽ nguyền rủa cho dòn’ họ nhà mi từ nay đẻ ra con cái khôn’ đứa nào sốn’ qua một con trăn’!

Ta vã mồ hôi và nuốt khan cổ. Zachry, thưa ông, ta đáp, và Meronym vẫn bình thườn’, vân’, cô ấy đan’ ở chỗ Thím Bees học cách lấy mật on’.

Người Tiên Tri nhìn xuyên thấu hồn ta, đan’ suy nghĩ xem có nên tin ta hay khôn’. Và Meronym có biết chủ nhà lục lọi đồ đạc của khách khi cô ta đi ra ngoài khôn’? Khôn hồn mà trả lời thành thật, đừn’ hòn’ qua mặt được ta.

Ta run rẩy đau đớn tron’ lúc lắc đầu.

Nghe cho kỹ đây. Người đàn ôn’ đó có nhiều điều răn đe như Trưởn’ lão vậy. Cậu sẽ đặt orison này, “quả trứn’” mà cậu đan’ cầm này, vào lại nơi mà cậu tìm thấy. Cậu sẽ khôn’ nói với bất kỳ ai về nó. Bằn’ khôn’ cậu có biết ta sẽ làm gì khôn’?”

Biết, ta đáp. Nguyền rủa gia đình tôi để khôn’ đứa bé nào sốn’ sót.

Phải, cậu hiểu rồi đấy, người đàn ôn’ có giọn’ nói như sấm đáp. Ta sẽ để mắt đến cậu, Zachry của Nhà Bailey ạ, Người Tiên Tri ma đó nói, đấy, ôn’ ta còn’ biết nhà của ta như Già Georgie vậy. Ôn’ ta biến mất và quả trứn’ bạc lấp lánh lặn’ dần rồi im hẳn. Ta vội vàn’ cất đồ đạc của Meronym trở lại túi của cô ta rồi nhét nó xuốn’ dưới tấm phản, ước gì ta đã khôn’ tọc mạch như vậy. Thế đấy, thứ ta tìm được khôn’ phải là bằn’ chứn’ cho mối nghi ngờ của ta để đưa ra cho Trưởn’ lão, thứ ta tìm thấy là một lời nguyền rủa Thôn’ Minh cho vận mệnh bị hóa đá của ta, và, ta phải tự thừa nhận, một sự hoen ố danh dự trầm trọn’ của một người chủ nhà.

Nhưn’ ta khôn’ thể quên về ma nữ đó, cô ta ám ảnh ta khi thức lẫn tron’ giấc mơ. Ta có quá nhiều cảm xúc đến nỗi khôn’ thể chất chứa hết. Ô, tuổi trẻ thật chẳn’ dễ dàn’ vì bất cứ điều gì khiến con lo lắn’ hoan’ man’ cũn’ đều là nhữn’ điều khiến con lo lắn’ hoan’ man’ lần đầu tiên tron’ đời.

Bà Trăn’ tròn to, con gái của bà thì khuyết, và đột nhiên chỉ còn ba tron’ số sáu con trăn’ nữa là Tàu Tiên Tri sẽ quay trở lại để đón Meronym lên đườn’. Một hình thức đình chiến đặt ra giữa ta và khách lúc này. Ta khôn’ tin Nữ Tiên Tri nhưn’ cứ chịu đựn’ cô ta ở tron’ nhà mình một cách lịch sự đủ để ta có thể canh chừn’ cô ta tốt hơn. Rồi vào một buổi chiều giôn’ bão, chuyện đầu tiên tron’ số vài chuyện xảy ra, biến cuộc đình chiến đó thành một thứ gắn chặt vận mệnh của ta với cô ta như hai sợi dây leo trên cây nho vậy.

Vào một buổi sán’ mưa gió, F’kugly con út của người anh em Munro đến tìm ta trên khe núi tron’ lúc ta đan’ ngồi dưới nhữn’ tán lá cây trên Dãy Rise, báo cho ta một tin dữ. Em gái Catkin của ta tron’ lúc đi câu cá ở Bãi Đá Chó đã giẫm phải một con cá bọ cạp, bây giờ con bé đan’ co giật và sốt cao ở Nhà Munro. Thầy lan’ Wimoway, mẹ của Roses, đan’ chăm sóc con bé, còn Leay, pháp sư người Hilo, thì đan’ đọc thần chú, nhưn’ sự sốn’ của Catkin đan’ cạn dần. Người cao to khỏe mạnh còn khôn’ sốn’ nổi khi bị cá bọ cạp tấn côn’, và Catkin bé nhỏ tội nghiệp đan’ hấp hối, chỉ còn được hai hoặc ba giờ nữa thôi.

F’kugly chăn đàn dê để ta luồn qua hàn’ cây gỗ chó đến Nhà Munro và, đún’ vậy, sự việc đún’ như lời kể của F’kugly. Catkin đan’ nón’ như lửa đốt và thở khó nhọc, khôn’ còn nhận ra ai nữa. Wimoway đã gắp ra nhữn’ vây cá có độc và rửa vết thươn’ bằn’ bộ noni, còn Sussy đan’ đắp khăn lạnh để làm mát trán Catkin. Jonas thì đã đến cầu nguyện Sonmi ở Biểu Tượn’ Tháp. Leary Râu Rậm đan’ rì rầm nhữn’ câu thần chú Hilo và lắc nhữn’ cây giáo phép thuật để xua đuổi tà ma. Có vẻ như Leary chẳn’ giúp được gì, Catkin đan’ hấp hối, khôn’ khí có mùi chết chóc, nhưn’ Mẹ muốn Leary đến đó, thế đấy, các con sẽ tin vào hàn’ triệu điều khác nhau nếu con nghĩ rằn’ chỉ một điều tron’ số đó có thể sẽ giúp con. Vậy ta còn biết làm gì, ngoài việc ngồi đó và nắm bàn tay nón’ ran của Catkin yêu dấu rồi nhớ lại cảnh thằn’ bé vô dụn’ là ta chứn’ kiến bọn Kona quật roi bủa vây Bố và Adam? Lúc này tiến’ nói có thể là của Bố hoặc có thể là của Sonmi hoặc có thể chẳn’ của ai hết mà của chính ta, nhưn’ một giọn’ khẩn thiết van’ lên bên tai ta: Meronym.

Mọi người cho hay Meronym đan’ ở trên Khe núi Gusjaw vì thế ta chạy lên đó và, đún’ vậy, cô ta đan’ hứn’ đầy nước trên Khe Gusjaw vào nhữn’ chiếc lọ Thôn’ Minh nhỏ dưới trời mưa nghi ngút khói, số là Wolt đã gặp cô ta trước đó và kể về sự tình. Người Tiên Tri đem theo túi vật dụn’ đặc biệt của mình và ta cám ơn Sonmi vì điều đó. Buổi chiều tốt lành, Nữ Tiên Tri gọi khi thấy ta lội ngược dòn’.

Khôn’, chẳn’ tốt tí nào, ta đáp lại. Catkin sắp chết rồi! Meronym lắn’ nghe chăm chú tron’ lúc ta kể lại về con cá bọ cạp nhưn’ cô ta xin lỗi, cô ta chẳn’ có Trí Thôn’ Minh chữa bệnh nào, dù sao đi nữa thì tài dược của Wimoway và nhữn’ câu thần chú của Leary chính là phươn’ pháp chữa bệnh của Đảo Lớn và đó là cách tốt nhất cho nhữn’ người ốm đau trên Đảo Lớn, đún’ khôn’?

Cứt chó, ta đáp.

Cô ta lắc đầu rất buồn. Người Tiên Tri chún’ tôi đã tuyên thệ khôn’ can thiệp vào trật tự tự nhiên của vạn vật.

Lúc này ta nói khéo, Catkin gọi cô là “Dì” và nó tin rằn’ cô là người nhà. Cô chắc chắn cũn’ đã cư xử tron’ nhà chún’ tôi như cô là người nhà. Đó có phải là một sự giả dối khác nữa của cô để tìm hiểu thêm một chút về chún’ tôi khôn’? Một phần khác tron’ cái gọi là “khôn’ phải toàn bộ sự thật” của cô?

Meronym rùn’ mình. Khôn, Zachry ạ, khôn’ phải thế.

Vậy thì, ta đánh cược vận may, tôi cho rằn’ cô có Trí Thôn’ Minh đặc biệt để giúp người nhà của cô.

Meronym ném một ngọn giáo tron’ câu nói. Tại sao cậu khôn’ lục lọi túi tôi lần nữa rồi đánh cắp Trí Thôn’ Minh Tiên Tri đặc biệt củatôi đi? Phải, cô ta biết chuyện ta và quả trứn’ bạc. Cô ta đã giả vờ là khôn’ biết nhưn’ thực sự thì có. Phản đối cũn’ chẳn’ ích gì, vì thế ta khôn’ lên tiến’. Em gái tôi đan’ hấp hối tron’ lúc chún’ ta đứn’ đây đôi co thế này.

Rất nhiều sôn’ suối mưa giôn’ của cả thế giới đã trôi qua hai chún’ ta. Cuối cùn’ Meronym nói được, cô sẽ đến thăm Catkin, nhưn’ nọc độc cá bọ cạp lan rất nhanh và rất độc và có thể cô sẽ chẳn’ làm được gì để cứu em gái ta, tốt nhất ta nên hiểu sự thật đó ngay lúc này. Ta khôn’ đồn’ ý cũn’ chẳn’ phản bác, chỉ dẫn cô ta nhanh chón’ đi xuốn’ Nhà Munro. Khi Người Tiên Tri bước vào, Wimoway giải thích bà đã làm gì, còn Leary Râu Rậm thì nói, Ooo... một con quỷ đã được kéo lại gần... ooo, ta ngửi thấy nó bằn’ năn’ lực đặc biệt của mình...

Catkin đã mê man, nó đan’ nằm im bất độn’ như một biểu tượn’, chỉ còn tiến’ thở nhẹ tron’ cuốn’ họn’. Khuôn mặt căn’ thẳn’ của Meronym như nói, Thôi rồi, con bé đã đi quá xa, tôi khôn’ thể làm được gì, và cô ta hôn từ biệt lên trán em gái ta, buồn bã bước trở ra trời mưa. Ôi, nhìn Người Tiên Tri mà xem, Leary làu bàu, Trí Thôn’ Minh của họ có thể làm di chuyển nhữn’ con tàu kỳ lạ bằn’ thép nhưn’ chỉ có Thánh Tụn’ của Thiên thần Laz’rus mới có thể đem về linh hồn con bé từ vũn’ lầy tuyệt vọn’ giữa sự sốn’ và cái chết. Ta cảm thấy tuyệt vọn’, em gái ta sắp chết, mưa đan’ vần vũ nhưn’ giọn’ nói đó vẫn khôn’ câm lại bên tai ta. Meronym.

Ta khôn’ biết tại sao nhưn’ ta theo cô ta đi ra ngoài. Trú mưa ở khun’ cửa bằn’ gốm của Nhà Munro, cô đan’ nhìn chăm chú vào nhữn’ cột mưa. Tôi khôn’ có quyền cầu xin cô ân huệ, tôi đã khôn’ phải là một chủ nhà tốt, tôi là một thằn’ tồi đán’ ghét, nhưn’... ta khôn’ còn biết nói gì nữa.

Người Tiên Tri khôn’ nhúc nhích hay nhìn ta. Sự sốn’ ở bộ lạc của cậu có một trật tự tự nhiên. Catkin sẽ vẫn giẫm phải con cá bọ cạp đó cho dù tôi có ở đây hay khôn’.

Nhữn’ con chim mưa trút ra bài hát rì rào réo rắt. Tôi chỉ là một gã mục đồn’ dốt nát, nhưn’ tôi nghĩ khi có mặt ở đây cô cũn’ đã phá vỡ trật tự tự nhiên này. Tôi nghĩ cô đan’ giết chết Catkin vì khôn’ hành độn’. Và tôi nghĩ nếu Anafi con trai cô đan’ nằm đó với nọc độc cá bọ cạp làm tan chảy tim phổi nó, thì trật tự tự nhiên này cũn’ sẽ khôn’ quá quan trọn’ với cô, có phải khôn’?

Cô ta khôn’ trả lời nhưn’ ta biết cô ta đan’ lắn’ nghe.

Tại sao mạn’ sốn’ của một Người Tiên Tri lại quan trọn’ hơn của một Dân Thun’ Lũn’?

Cô ta mất bình tĩnh. Tôi khôn’ đến đây để đón’ vai Bà Sonmi mỗi khi có chuyện xấu xảy ra rồi bún’ ngón tay là giải quyết được mọi chuyện! Tôi chỉ là con người, Zachry ạ, như cậu như bất kỳ ai!

Ta hứa, Khôn’ phải là mỗi lần chuyện xấu xảy ra đâu, chỉ lần này thôi.

Nước mắt chảy ra trên mặt cô ta. Đó khôn’ phải là lời hứa mà cậu có thể đảm bảo giữ lời. Đột nhiên ta thấy mình đan’ kể hết mọi sự thật về Sloosha’s Crossin’, đún’ vậy, tất tần tật. Ta đã dẫn bọn Kona đến giết Bố và bắt Adam làm nô lệ như thế nào, và đã khôn’ bao giờ thú nhận với bất kỳ ai cho đến lúc đó. Ta khôn’ biết tại sao lại trút hết bí mật cất giấu bấy lâu nay cho kẻ thù của mình, mãi cho đến lúc cuối cùn’, khi ta tiết lộ ý nghĩa của nó và nói với cô ta. Điều tôi vừa kể với cô về tôi và linh hồn tôi là ngọn giáo kề vào cổ họn’ tôi và là miến’ khăn bịt ngan’ miện’ tôi. Cô có thể nói với Ma Lắm Điều nhữn’ gì tôi kể với cô, và hủy hoại tôi, bất cứ lúc nào cô muốn. Bà ta sẽ tin cô và phải tin cô vì từn’ lời đều là thật và Dân Thun’ Lũn’ sẽ tin cô vì họ cảm thấy Linh hồn tôi đã bị hóa đá. Bây giờ nếu cô có bất kì Trí Thôn’ Minh nào, phải, bất cứ điều gì có thể giúp Catkin lúc này, hãy cho tôi, nói với tôi, hãy làm đi. Sẽ khôn’ một ai biết chuyện này, tôi thề chỉ có cô và tôi.

Meronym đặt tay lên đầu như thể nó đã phình to vì buồn đau và cô lẩm bẩm gì đó nghe như, Nếu chủ tịch của tôi mà biết chuyện này thì toàn bộ ban của tôi sẽ bị giải tán, đún’ vậy, có nhữn’ lúc cô ta dùn’ toàn nhữn’ từ mà ta khôn’ biết. Từ một chiếc lọ khôn’ có nắp tron’ túi xách, cô ta lấy ra một hòn đá màu ngọc lam bé bằn’ trứn’ kiến rồi bảo ta lén cho vào miện’ Catkin thật khéo sao cho khôn’ ai thấy, hoặc thậm chí nghĩ rằn’ họ đã thấy. Và vì Sonmi, Meronym cảnh báo ta, nếu Catkin sốn’, mà tôi khôn’ dám hứa cô bé sẽ sốn’, hãy đảm bảo rằn’ bà thầy lan’ ăn mừn’ vì đã chữa lành cho con bé, chứ khôn’ phải gã thầy mo lươn lẹo đến từ Hilo đó, được chứ?

Thế là ta cầm viên thuốc màu ngọc lam rồi cám ơn cô ta.

Meronym dặn, Đừn’ nhắc đến một lời nào cả, vào lúc này và vĩnh viễn khi tôi còn sốn’, và ta giữ vữn’ lời hứa đó. Ta cho nó vào chiếc miện’ quý giá của em gái tron’ lúc thay mảnh vải thấm nước cho con bé, như Meronym đã dặn, để khôn’ ai trôn’ thấy. Và chuyện gì đã xảy ra?

Ba ngày sau Catkin đã trở lại trườn học, đún’ vậy.

Ba ngày! Và thế là ta thôi khôn’ còn tìm kiếm chứn’ cứ rằn’ Người Tiên Tri đan’ do thám để biến chún’ ta thành nô lệ. Leary từ Hilo khoác lác từ đầu đườn’ đến cuối chợ rằn’ khôn’ một pháp sư nào giỏi hơn hắn, kể cả nhữn’ Người Tiên Tri, dù hầu hết Dân Thun’ Lũn’ đều tin rằn’ chính Wimoway đã làm được điều đó, chứ khôn’ phải hắn.

Một buổi tối, chún’ ta đan’ ăn thịt thỏ và khoai môn nướn’ khoản’ một thán’ sau khi Catkin bị ốm thì Meronym bất ngờ thôn’ báo một chuyện. Cô ta định leo lên Mauna Kea trước khi Chiếc Tàu trở lại, để xem nhữn’ gì muốn xem. Mẹ nói trước, giọn’ đầy lo lắn’. Để làm gì, chị Meronym? Chẳn’ có gì trên Mauna Kea ngoài mùa đôn’ bất tận và một đốn’ đá to.

Thật ra mẹ ta khôn’ nói đến điều mà tất cả chún’ ta đều đan’ nghĩ đến vì bà khôn’ muốn trôn’ giốn’ thổ dân mọi rợ, nhưn’ Sussy thì huỵch toẹt. Dì Mero, nếu dì đi lên đó, Già Georgie sẽ làm cho dì đón’ băn’ rồi múc linh hồn dì ra bằn’ chiếc muỗn’ con’ của lão rồi ăn tươi nuốt sốn’ nó để dì mãi mãi khôn’ thể đầu thai và dì sẽ biến thành một tản’ đá đón’ băn’. Dì nên ở tron’ thun’ lũn’ này cho an toàn.

Meronym khôn’ phản đối Sussy, chỉ nói rằn’ Người Tiên Tri có Trí Thôn’ Minh khiến Già Georgie phải tránh xa. Leo lên Mauna Kea là việc cần thiết để vẽ bản đồ Windward, cô ta nói, và dù sao đi nữa, Dân Thun’ Lũn’ cũn’ cần biết về nhữn’ chuyển biến của bọn Kona ở Leeward và thị trấn Waimea. Nếu vào lúc này thì nhữn’ lời nói đó sẽ khiến ta gia tăn’ nghi ngờ, nhưn’ lúc đó, ta chẳn’ nghĩ ngợi gì, dù hết sức lo lắn’ cho vị khách của chún’ ta. Thật sự, thiên hạ khôn’ ngừn’ bàn tán suốt nhiều ngày liền khi tin này lan truyền. Nữ Tiên Tri sẽ leo lên Mauna Kea !Mọi người ghé nhà để cảnh báo Meronym đừn’ đi chõ mũi vào khu khép kín của Gìa Georgie, nếu khôn’ sẽ khôn’ có đườn’ trở lại. Ngay cả Napes cũn’ đến thăm, nói rằn’ leo lên Mauna Kea tron’ chuyện kể là một chuyện, nhưn’ làm thật lại là chuyện điên rồ và hoan’ đườn’. Trưởn’ lão nói Meronym có thể đến và đi bất cứ nơi nào cô muốn, nhưn’ bà khôn’ đồn’ ý nếu khôn’ có người dẫn đườn’ cho Meronym, đỉnh núi đó quá bí ẩn và nguy hiểm, ba ngày lên ba ngày xuốn’, chó rừn’, Kona và Sonmi biết có gì trên đườn’, và dù sao đi nữa việc chuẩn bị cho hội chợ Honokaa cần đến tất cả mọi người tron’ làn’.

Lúc này ta khiến mọi người bất ngờ, đún’ vậy, cả chính ta nữa, khi quyết định sẽ đi với cô ta. Ai cũn’ biết ta khôn’ phải là con bò mộn’ gan dạ nhất tron’ làn’. Vậy thì tại sao ta làm thế? Đơn giản thôi. Một, ta nợ Meronym mạn’ sốn’ của Catkin. Hai, linh hồn ta cũn’ đã bị hóa đá một nửa rồi, đún’ vậy, chắc chắn ta sẽ khôn’ được đầu thai, vậy thì ta có gì để mất chứ? Thà để Già Georgie ăn linh hồn ta và để người khác đầu thai, phải khôn’ nào? Đó khôn’ phải là dũn’ cảm đâu, đó chỉ là cảm tính. Mẹ khôn’ vui, lúc này đan’ vào mùa bận bịu tron’ Thun’ lũn’ vì mùa thu hoạch sắp đến, nhưn’ khi bình minh đến Meronym và ta lên đườn’, bà đưa cho ta lươn’ khô đã được bà hun khói và ướp muối để ăn dọc đườn’, và nói Bố sẽ tự hào khi nhìn thấy ta trưởn’ thành và gan dạ. Jonas tặn’ ta một cây lao xiên cá bén ngót, còn Sussy tặn’ ta nhữn’ miến’ bùa bằn’ vỏ sò để làm lóa mắt Già Georgie nếu lão đuổi theo chún’ ta. Kobbery em họ của ta thì nhận chăn dê giúp ta, cậu tặn’ ta một túi nho khô từ vườn nho của gia đình. Catkin là người cuối cùn’, con bé tặn’ ta một nụ hôn và cũn’ tặn’ cho Meronym nữa, rồi bảo chún’ ta phải hứa sẽ quay lại sau sáu ngày.

Từ phía đôn’ của Sloosha’s, chún’ ta khôn’ leo lên đườn’ mòn Kukuihaele, mà đi về hướn’ đất liền phía nam ngược dòn’ Waiulili, và ta nhận ra khoản’ đất trốn’ cạnh Thác Hiilawe nơi ta đã tiếp tay cho bọn Kona giết Bố năm-sáu năm về trước. Lúc này nó đã rộn’ ra, chỉ còn dấu vết của nhữn’ đốn’ lửa trại đã tàn cháy đen ở giữa. Ta dùn’ cây lao quà của Jonas đâm vài con cá ở chỗ nước cạn tron’ hồ Hiilawe để tiết kiệm lươn’ khô. Mưa khiến dòn’ Waiulili chảy rất xiết đến nỗi khôn’ thể băn’ qua được, vì thế chún’ ta phạt tre trúc mở đường lên, nửa ngày vất vả đã trôi qua và chún’ ta đến được Dãy Kohala; khoản’ khôn’ lộn’ gió khiến chún’ ta sữn’ sờ và qua nhữn’ đám mây trôi chún’ ta thấy Mauna Kea cao hơn cả bầu trời. Trước đây ta đã từn’ thấy Mauna Kea từ Honokaa, tất nhiên, nhưn’ một ngọn núi mà các con sắp leo lên khôn’ giốn’ như ngọn’ núi các con khôn’ có ý định chinh phục. Nó khôn’ còn đẹp như thế nữa. Đủ tĩnh mịch để các con nghe thấy nó. Tre trúc thưa thớt dần, chỉ còn lại nhữn’ cây thôn’ khô héo và chún’ ta đến Đườn’ mòn Waimea của Người Xưa. Chún’ ta đi lóc cóc vài dặm trên con đườn’ xưa cũ và nứt nẻ này cho đến khi gặp một người bẫy thú lấy lôn’ và con chó biết cười của lão nằm nghỉ bên một cái ao dốc. Già Yanagi là tên lão và lão bị viêm phổi nặn’ kể từ khi Yanagi Trẻ nối nghiệp gia đình, ta nghĩ thế. Chún’ ta nói mình là thầy thuốc đan’ tìm nhữn’ cây thuốc quý, có thể Yanagi tin chún’ ta mà cũn’ có thể khôn’, nhưn’ lão đổi nấm cho chún’ ta để lấy cá và cảnh báo rằn’ Thị trấn Waimea khôn’ còn thân thiện như trước, Kona đã kiểm soát thô bạo và ta khôn’ thể đoán được họ sẽ làm gì.

Khi cách Thị trấm Waimea khoảng một dặm về phía đôn’ chún’ ta nghe tiến’ vó ngựa lộc cộc và lập tức lao xuốn’ con đườn mòn tron’ tích tắc trước khi ba chiến binh Kona cưỡi ngựa đen cùn’ nài ngựa cưỡi trên một con ngựa con lao qua. Hận thù và sợ hãi đánh thức ta, khiến ta muốn tiêu diệt chún’ như nhữn’ con tôm trên que xiên, nhưn’ bắt chúng chết chậm hơn thế. Cậu bé nài ngựa ta nghĩ có thể là Adam nhưn’ ta luôn nghĩ như thế về bất kỳ đứa con trai Kona nào, chún’ đội mũ sắt vì thế ta khôn’ thể chắc chắn. Chún’ ta khôn’ nói gì nhiều kể từ lúc đó vì sợ tai vách mạch rừn’. Đi về phía nam băn’ qua nhữn’ bụi bờ, chún’ ta đến được đại lộ. Ta đã từn’ nghe nói về đại lộ từ nhữn’ người kể chuyện và giờ nó ở đây, một mặt phẳn’ trải đá dài và rộn’ mở. Nhữn’ cây nhỏ và bụi dày lên nhưn’ khôn’ gian đầy gió ấy thật kỳ diệu và hoan’ vu. Meronym nói nó được đặt tên là “Sân Bay” tron’ ngôn ngữ của Người Xưa, nơi nhữn’ chiếc tàu bay của họ thả neo, đún’ vậy, như ngỗn’ trời trên Đầm lầy Polulu vậy. Chún’ ta khôn’ băn’ qua đại lộ, mà đi vòng qua đó, vì chẳn’ có chỗ nào để nấp cả mà.

Đến khi mặt trời lặn, chún’ ta dựn’ lều ở một thung lũng cạn có nhiều cây xươn’ rồn’ và khi trời đủ tối ta nhóm lửa. Ta cảm thấy thật cô đơn khi ở xa Thun’ lũn’ và người nhà, nhưn’ ở mảnh đất khôn’ một bón’ người ấy, mặt nạ của Meronym đã rơi ra và ta thấy cô ta rõ hơn bất cứ lúc nào. Ta hỏi thẳn’ cô ta, Nó như thế nào, toàn Thế giới, nhữn’ vùn’ đất xa xôi ở bên kia đại dươn’?

Nhưn’ mặt nạ của cô ta chưa rơi ra ngay. Cậu nghĩ sao?

Thế là ta kể với cô ta về trí tưởn’ tượn’ của mình dành cho nhữn’ nơi thấy từ sách và tranh ảnh tron’ trườn’. Nhữn’ vùn’ đất mà Sụp Đổ chưa bao giờ chạm đến, nhữn’ thị trấn to lớn hơn toàn thể Đảo Lớn, và nhữn’ tòa tháp lấp lánh sao trời cao hơn cả Mauna Kea, nhữn’ vịnh chứa được khôn’ chỉ một chiếc Tàu Tiên Tri mà một triệu chiếc, nhữn’ hộp Thôn’ Minh tạo ra lươn’ khô ngon lành nhiều đến mức chẳn’ ai ăn hết, nhữn đườn’ ốn’ Thôn’ Minh làm ra nhiều bia đến mức khôn’ thể uốn’ hết, nhữn’ nơi luôn có mùa xuân và khôn’ ai ốm đau gì, khôn’ đánh’ nhau và khôn’ có nô lệ. Nhữn’ nơi mà mỗi người đều là một sinh vật đẹp đẽ sốn’ đến một trăm năm mươi tuổi.

Meronym kéo chăn lên sát hơn. Bố mẹ tôi và thế hệ của ôn’ bà tin rằn’, ở đâu đó, tất cả các thành phố của Người Xưa đều tồn tại qua trận Sụp Đổ, ở nơi rất xa bên kia đại dươn’, cũn’ giốn’ như cậu vậy, Zachry ạ. Nhữn’ cái tên thời xa xưa ám ảnh trí tưởn’ tượn’ của họ... Melbun, Orkland, Jo’berg, Buenas Yerbs, Mumbay, Sing’pore. Nữ Tiên Tri dạy ta điều mà khôn’ có Dân Thun’ Lũn’ nào từn’ nghe đến trước đây và ta lắn’ nghe chăm chú mê say. Cuối cùn’, năm thế kỷ sau khi dân tộc tôi đến Đảo Tiên Tri, chún’ tôi đã lại ra khơi trên Chiếc Tàu từn’ đem chún’ tôi đến đó. Chó rừn’ tru lên ở xa xa, báo hiệu có người sắp chết, ta cầu nguyện Sonmi đó khôn’ phải là chún’ ta. Họ tìm thấy nhữn’ thành phố như tron’ nhữn’ bản đồ cổ, nhưn’ đó là nhữn’ thành phố chết ngổn ngan’, nhữn’ thành phố ngập ngụa tron’ rừn’ rậm, nhữn’ thành phố chìm tron’ dịch bệnh, nhưn’ khôn tìm thấy một dấu hiệu nào của nhữn’ thành phố sốn’ mà họ mon’ muốn. Người Tiên Tri chún’ tôi khôn’ tin rằn’ ngọn lửa yếu ớt của chún’ tôi tron’ nền văn minh giờ đây lại là ngọn lửa sán’ nhất của toàn Thế giới, và chún’ tôi ron’ ruổi đến nhữn’ miền đất xa hơn qua từn’ năm, nhưn’ chún’ tôi khôn’ tìm thấy ở đâu ngọn lửa sán’ hơn. Thật là một gánh nặn’ quý giá cho hai nghìn đôi tay! Tôi thề, khôn’ có nhiều nơi trên Thế giới có được Trí Thôn’ Minh của Chín Thun’ Lũn’ đâu.

Nghe nhữn’ lời đó khiến ta vừa lo lắn’ vừa tự hào, như một người cha, và như thể cô ta và ta khôn’ khác nhau nhiều lắm, không cách biệt như thần linh và kẻ mộ đạo.

Ngày thứ hai, nhữn’ đám mây phồn’ xốp nhảy nhót về phía tây và mặt trời khuất gió đan’ phun ra hơi nón’ dữ dội. Chún’ ta uốn’ nước như cá voi ở một con suối lạnh băn’ và bẩn thỉu. Lên cao khôn’ khí mát mẻ hơn, chún’ ta leo cho đến khi muỗi khôn’ còn đốt nữa. Cây cối khô khốc và còi cọc bị cắt ngan’ bởi nhữn’ vạt dun’ nham đen và sắc phun trào từ Mauna Kea. Nhữn’ cánh đồn’ đá ấy cứ trải dài như hình xoắn ốc, chỉ cần chạm nhẹ vào hòn đá là ngón tay sẽ bị chảy máu đầm đìa ngay lập tức, vì thế ta quấn vỏ cây quanh tay và ủn’ rồi quấn cho Meronym. Bàn chân cô ta bị phồn’ rộp hết cả, cô ta khôn’ có chân chăn dê như ta, nhưn’ người phụ nữ ấy khôn’ hề kêu ca nửa lời, khôn’ hề. Chún’ ta dựn’ lều tron’ một khu rừn’ cây lá kim, một làn sươn’ như sáp che phủ đám lửa của chún’ ta, nhưn’ nó cũn’ che phủ nhữn’ kẻ rình mò và khiến ta lo âu. Toàn thân chún’ ta mệt mỏi rã rời nhưn’ đầu óc thì khôn’ buồn ngủ tí nào, vì thế chún’ ta nói chuyện tron’ lúc ăn. Cô thực sự khôn’ sợ, ta nói, giơ ngón tay cái lên, sẽ gặp Già Georgie khi chún’ ta lên đến đỉnh núi, như Truman Napes đã gặp à?

Meronym nói thời tiết khiến cô sợ nhiều hơn.

Ta nói huỵch toẹt suy nghĩ của mình: Cô khôn’ tin lão ta có thật, phải khôn’?

Meronym nói Già Georgie khôn’ có thật đối với cô ta, khôn’ hề, nhưn’ có thể vẫn có thật đối với ta.

Vậy thì ai, ta hỏi, đã kéo cơn Sụp Đổ xuốn’ nếu khôn’ phải là Già Georgie?

Nhữn’ con chim kỳ lạ mà ta khôn’ biết tên ríu rít chuyền tin tron’ bón’ đêm tron’ một hai giây. Người Tiên Tri trả lời, Người Xưa tự tạo ra cơn Sụp Đổ của họ. Ôi, lời cô ta là một sợi dây thừn’ bằn’ khói. Nhưn’ Người Xưa có Trí Thôn’ Minh mà! Ta nhớ cô ta trả lời , Phải, Trí Thôn’ Minh của Người Xưa đã chiến thắn’ bệnh tật, khoản’ cách, duy trì nòi giốn’ và biến phép màu thành chuyện bình thườn’, nhưn’ nó khôn’ chiến thắn’ được một thứ, đó là lòn’tham của con người, phải, lòn’ ham muốn có nhiều hơn nữa.

Nhiều cái gì hơn nữa? ta hỏi. Người Xưa đã có tất cả rồi.

À, nhiều đồ đạc hơn, nhiều thực phẩm hơn, tốc độ nhanh hơn, cuộc sốn’ dài hơn, cuộc sốn’ dễ dàn’ hơn, nhiềuquyền lực hơn, đún’ vậy. Dù cho toàn Thế giới rất rộn’ lớn nhưn’ khôn’ đủ lớn cho cơn đói đó và nó khiến Người Xưa xé toạc bầu trời, đun sôi biển và đầu độc đất đai bằn’ nguyên tử điên cuồn’ rồi gieo rắc nhữn’ mầm mốn’ hư hỏn’ khắp nơi, vì thế nhiều dịch bệnh mới ra đời, trẻ con sinh ra bị quái thai dị dạn’. Cuối cùn’, đầy cay đắn’, sau đó là nhanh như chớp mắt, các quốc gia vỡ thành nhữn’ bộ lạc man rợ và Thời đại Văn minh chấm dứt, trừ một vài nơi rải rác vẫn còn le lói chút lửa tàn cuối cùn’.

Ta hỏi tại sao Meronym khôn’ bao giờ kể chuyện này ở Thun’ lũn’.

Dân Thun’ Lũn’ khôn’ muốn nghe, cô ta đáp, rằn’ cơn đói khát của con người đã sinh ra nền Văn minh, nhưn’ cũn’ chính cơn đói khát của con người đã tiêu diệt nó. Tôi biết điều này từ nhữn’ bộ lạc sốn’ trên nhữn’ hòn đảo mà tôi từn’ đến tá túc. Có nhữn’ lúc nếu cậu nói niềm tin của một người là khôn’ đún, thì họ sẽ nghĩ cậu đan’ nói cuộc sốn’ của họ khôn’ đún’ và chân lý của họ khôn’ đún’.

Phải, có lẽ cô ta nói đún’.

Ngày thứ ba, trời tron’ xanh nhưn’ chân của Meronym sưn’ tấy nên ta cõn’ tất cả mọi thứ trên lưn’ trừ chiếc túi vật dụn’ của cô ta. Chún’ ta đi qua nhữn’ triền núi đến mặt nam, nơi nhữn’ vết sẹo của một con đườn’ mòn của Người Xưa chạy quanh co dẫn lên đỉnh núi. Đến gần trưa, Meronym ngồi nghỉ tron’ khi ta đi nhặt củi dự trữ vì lúc này cây cối đã trở nên rất thưa thớt. Nhìn xuốn’ Mauna Loa, chún’ ta thấy một đàn ngựa trên Đườn’ Yên Ngựa, kim loại Kona lấp lánh tron’ nắn’. Chún’ ta ở trên rất cao, nhữn’ con ngựa trôn’ bé xíu như đàn mối. Ta ước gì mình có thể nghiền nát nhữn’ tên mọi rợ đó giữa ngón trỏ và ngón cái của mình rồi quẹt vết nhớp lên quần. Ta cầu nguyện Sonmi để khôn’ một tên Kona nào đi lên Đườn mòn Đỉnh núi này vì đây là nơi rất thuận tiện để tấn côn’ mà ta nghĩ ta và Meronym thì khôn’ thể chốn’ cự được lâu. Tuy nhiên ta khôn’ nhìn thấy dấu vó ngựa nào hay dấu vết cắm trại nào.

Cây cối khôn’ còn nữa, gió thổi thô bạo và giận dữ hơn, tron’ gió khôn’ có lấy một gợn khói, khôn’ mùi đồn’ án’, khôn’ mùi phân, khôn’ có gì ngoài bụi rất rất mịn. Chim chóc cũn’ thưa thớt tron’ nhữn’ sườn dốc lúp xúp cây bụi, chỉ có nhữn’ con chim ó bay lượn trên cao. Khi trời tối, chún’ ta đến một khóm nhà của Người Xưa, Meronym nói nơi đây từn’ là một ngôi làn’ dành cho các nhà thiên văn, là nhữn’ thầy tu của người Thôn’ Minh biết đọc các vì sao. Ngôi làn’ này đã khôn’ có người sốn’ từ sau Sụp Đổ và ta chưa thấy nơi nào hoan’ tàn đến thế. Khôn’ nước khôn’ đất cát, đêm buôn’ xuốn’, ôi, lạnh thấu xươn’, vì thế chún’ ta phải mặc rất dày và nhóm một ngọn lửa tron’ một ngôi nhà hoan’. Ánh lửa nhảy nhót với nhữn’ hình thù xun’ quanh các bức tườn’. Ta rất lo lắn’ về việc đến đỉnh núi ngày hôm sau, vì vậy phần nào để đầu óc bận rộn, ta hỏi Meronym xem Trưởn’ lão có nói thật khôn’ khi cho rằn’ toàn Thế giới bay xun’ quanh mặt trời, hay người Hilo mới nói thật rằn’ mặt trời bay xun’ quanh toàn Thế giới.

Trưởn’ lão nói khá chính xác đấy, Meronym đáp.

Vậy thì sự thật thật sự khác với điều giống sự thật à? ta hỏi.

Đún’ rồi, chẳn’ phải vẫn như thế sao, ta nhớ Meronym nói, và vì thế mà sự thật thật sự quý và hiếm hơn cả kim cươn’. Chẳn’ bao lâu sau, giấc ngủ ập đến cô ta, nhưn’ suy nghĩ tron’ đầu khiến ta vẫn thao thức cho đến khi một người phụ nữ im lặn’ đến ngồi bên đốn’ lửa, hắt hơi và khẽ run rẩy. Sợi dây chuyền bằn’ vỏ ốc của cô cho thấy đó là một ngư dân Honomu và nếu cô còn sốn’ thì hẳn là phải xinh đẹp lắm. Người phụ nữ duỗi các ngón tay vào đốn’ lửa, vào nhữn’ cánh hoa màu đồn’ và hồn’ ngọc xinh đẹp nhất, nhưn’ cô chỉ thở dài cô độc hơn cả con chim bị nhốt tron’ hộp dưới giến’, thế đấy, nhữn’ ngọn lửa đó khôn’ thể sưởi ấm cô. Cô khôn’ có tròn’ mắt mà chỉ có sỏi và ta tự hỏi phải chăn’ cô leo lên Mauna Kea để cho Già Georgie giúp linh hồn cô an nghỉ tron’ giấc ngủ hóa đá. Người chết nghe được suy nghĩ của kẻ sốn’, và ngư dân chết chìm đó nhìn ta trân trối với đôi sỏi, gật đầu Đún’ vậy, rồi lấy ra một ốn’ điếu để giải sầu nhưn’ ta khôn’ xin hút một hơi nào. Một lúc sau ta thức dậy, lửa đã tàn và người Honomu bị hóa đá đã bỏ đi. Khôn’ dấu vết gì tron’ bụi nhưn’ ta ngửi thấy mùi khói từ ốn’ điếu của cô tron’ thoản’ một hoặc hai giây. Thấy chưa, ta nghĩ, Meronym biết rất nhiều về Trí Thôn’ Minh và cuộc sốn’ nhưn’ Dân Thun’ Lũn’ biết nhiều hơn về cái chết.

Bình minh thứ tư là một cơn gió khôn’ thuộc về thế giới này, nó đè lên ánh sán’ chói chan’ nghiệt ngã, bao quanh đườn’ chân trời, giật tun’ lời nói ra khỏi miện’ và hơi ấm cơ thể qua lớp vải và lôn’ thú ta mặc bên ngoài. Con đườn’ dẫn lên đỉnh núi từ làn’ thiên văn bị lật tun’ và xoáy mòn, phải, từn’ mản’ đất bị bon’ tróc, khôn’ có một rễ cây hay ngọn lá hay chùm rêu nào, chỉ có cát bụi khô khốc lạnh cón’ cào xước mắt chún’ ta như một mụ điên. Hai đôi ủn’ đi tron’ thun’ lũn’ của chún’ ta đã rách tơi tả, vì thế Meronym lấy ra cho mỗi người một đôi ủn’ Thôn’ Minh của Người Tiên Tri, làm bằn’ chất liệu gì ta cũn’ chẳn’ biết nhưn’ ôi chao là ấm về mềm, nhờ đó chún’ ta có thể đi tiếp. Bốn-năm dặm sau đó, mặt đất trải bằn’ ra khiến ta khôn’ hề cảm thấy mình đan’ ở trên núi nữa, mà giốn’ như một con kiến nằm trên bàn hơn, chỉ là một mặt phẳn’ nằm lơ lửn’ giữa các thế giới. Cuối cùn’ gần buổi trưa chún’ ta đi theo một khúc cua và ta há hốc mồm kinh ngạc vì đây chính là khu khép kín, hệt như Truman đã tả, dù các bức tườn’ khôn’ cao như cây gỗ đỏ, khôn’ hề, chỉ cao cỡ cây vân sam là cùn’. Con đườn’ mòn dẫn thẳn’ đến cánh cổn’ thép, đún’ vậy, nhưn’ các bức tườn’ kín mít khôn’ hẳn dài bất tận, khôn’ hề, các con có thể đi vòn’ quanh nó tron’ một phần tư buổi sán’.

Bên tron’ khu khép kín trên mặt đất nhô cao là nhữn’ cụm đền đài, đún’ vậy, nhữn’ tòa nhà Người Xưa kỳ lạ nhất ở Ha-Why hoặc toàn Thế giới, ai mà biết được? Mà làm sao chún’ ta vào đó được? Meronym đã chạm vào cánh cổn’ kì vĩ đó và lẩm nhẩm, Chún’ ta cần một chiếc đòn bẩy thật chắc để nạy cánh cửa này ra khỏi bản lề, phải vậy thôi. Cô lấy ra từ túi thiết bị khôn’ phải một chiếc đòn bẩy, khôn’ hề, mà là một sợi dây thừn’ Thôn’ Minh, như loại mà Người Tiên Tri thỉnh thoản’ dùn’ để trao đổi hàn’ hóa, chắc và nhẹ. Hai mấu cửa nhô ra phía trên cổn’ thép, và cô cố gắn’ ném thòn’ lọn’ vào một mấu. Gió thổi mạnh hơn khiến cô ngắm hụt nhưn’ ta thay cô thử và làm được ngay lần ném đầu tiên, và chún’ ta leo lên từn’ nấc một để chinh phục khu khép kín của Già Georgie. Bên tron’ chốn’ rùn’ rợn trên đỉnh của thế giới, gió gào rú như mắt bão. Mặt trời ở tít trên cao chói chan’, gào thét và xối xả tuôn chảy thời gian từ đó. Trong khu khép kín khôn’ có đườn’, chỉ có hàn’ triệu tản’ đá mòn như lời kể của Truman Napes, thi thể của nhữn’ linh hồn bị hóa đá, và ta tự hỏi liệu Meronym hoặc ta hoặc cả hai chún’ ta có thể bị hóa đá trước khi trời tối hay khôn’. Mười - mười hai ngôi đền nằm rải rác, màu trắn; bạc, vàn’ và đồn’, có thân dẹt và mái tròn, hầu hết khôn’ có cửa sổ. Ngôi đền gần nhất cách chỉ một trăm bước chân và chún’ ta đi đến đó trước tiên. Ta hỏi đây có phải là nơi Người Xưa thờ Trí Thôn’ Minh của họ khôn’.

Meronym nói, cũn’ sửn’ sốt như ta, rằn’ đây khôn’ phải là đền thờ, khôn’ hề, mà là đài thiên văn được Người Xưa dùn’ để nghiên cứu hành tinh, mặt trăn’ và các vì sao, và khôn’ gian giữa nhữn’ nơi đó, để hiểu nơi vạn vật bắt đầu và nơi vạn vật kết thúc. Chún’ ta bước thận trọn’ giữa nhữn’ tượn’ đá vặn vẹo. Quanh một tượn’ đá ta thấy nhữn’ vỏ sò bị nghiền nát từ Honomu và ta biết đó là vị khách của mình đêm hôm trước. Gió đem theo tiến’ ôn’ nội ta thì thầm từ xa rất xa... Judas. Ớn lạnh, đún’ vậy, nhưn’ sửn’ sốt, khôn’ hề, vì mọi thứ ở nơi đó đều ớn lạnh... Judas. Ta khôn’ kể với Meronym.

Cô ta làm thế nào để cửa của đài thiên văn đó mở ra, ta khôn’ biết, vì thế đừn’ vặn hỏi ta. Một thứ dây như cuốn’ rốn nối giữa ngách bụi bặm và gỉ sét của cánh cửa với quả trứn’ orison của cô đã phát huy tác dụn’ chỉ sau một hai giây. Lúc này ta đan’ bận canh chừn’ nhữn’ cư dân của khu khép kín đó. Lời thì thầm của ôn’ nội ta giờ trở thành nhữn’ khuôn mặt chỉ có một nửa, đan’ nguyền rủa và biến mất khi ta nhìn thẳn’ vào. Một tiến’ rít sắc lẹm van’ lên khi cửa đài thiên văn hé mở. Khôn’ khí tràn ra ngoài bốc mùi ôi thiu và chua loét như được thở ra từ trước Sụp Đổ và, đún’ vậy, có thể chính như thế. Chún’ ta bước vào và đã tìm thấy gì?

Mô tả Trí Thôn’ Minh đó thật khôn’ dễ. Có vật chún’ ta khôn’ nhớ trên Ha-Why vì thế tên của nó cũn’ khôn’ được nhớ, phải, hầu như ta khôn’ nhận ra được gì ở tron’ đó cả. Sàn nhà lấp lánh, tườn’ và mái nhà màu trắn’, một căn phòn’ lớn, tròn và lún, chứa một chiếc đĩa to khổn’ lồ, to hơn cả mười người nằm nối nhau, Meronym gọi nó là kính thiên văn vô tuyến, con mắt nhìn xa nhất mà Người Xưa từn’ tạo ra. Mọi thứ trắn’ tinh như áo choàn’ của Sonmi, đún’ vậy, khôn’ một hạt bụi nào ngoại trừ bụi do chún’ ta đem vào. Bàn ghế chờ đợi người ngồi trên ban côn’ làm bằn’ thép để chân có thể tạo tiến’ van’. Ngay cả Nữ Tiên Tri cũn’ kinh ngạc trước tất cả Trí Thôn’ Minh hoàn hảo này. Cô chiếu orison lên mọi thứ chún’ ta thấy. Orison phát sán’ và run’ nhẹ và các cửa sổ hiện ra rồi biến mất. Nó đan’ nhớ nhữn’ nơi này’, Meronym giải thích, dù ta khôn’ hiểu rõ lắm và hỏi quả trứn’ Thôn’ Minh đó thật ra là gì.

Meronym dừn’ lại một nhịp rồi uốn’ một ngụm nước lên men tron’ bình. Mỗi orison là một bộ não, một ô cửa sổ và một bộ nhớ. Bộ não của nó cho cậu làm nhữn’ việc như mở các cánh cửa của đài thiên văn như cậu vừa thấy. Cửa sổ của nó cho cậu nói chuyện với nhữn’ orison khác ở nơi rất xa. Bộ nhớ của nó cho cậu xem nhữn’ gì mà các orison khác tron’ quá khứ đã thấy và nghe, và giữ cho nhữn’ gì orison của tôi thấy và nghe khôn’ bị quên lãn’.

Thật hổ thẹn khi nhắc Meronym nhớ đến việc mình lục lọi đồ của cô ta, đún’ vậy, nhưn’ nếu khi đó khôn’ hỏi thì có lẽ ta sẽ chẳn’ còn dịp nào nữa, vì thế ta hỏi, Cô gái lấp lánh và xinh đẹp mà tôi thấy tron’ cái... orison này lúc trước... cô ta là bộ nhớ hay là cửa sổ?

Meronym đắn đo. Bộ nhớ.

Ta hỏi cô gái có còn sốn’ khôn’.

Khôn’, Meronym đáp.

Ta hỏi, cô ấy có phải là Người Tiên Tri khôn’?

Cô ta đắn đo, và nói cô muốn kể cho ta toàn bộ sự thật bây giờ, nhưn’ nhữn’ Dân Thun’ Lũn’ khác chưa sẵn sàn’ để nghe về điều đó. Ta thề có biểu tượn’ của Bố chứn’ giám rằn’ sẽ khôn’ nói gì, khôn’ hề, với bất kỳ ai. Thôi được. Cô ấy chính là Sonmi, Zachry ạ. Sonmi người nhân bản vô tính mà tổ tiên của cậu tin là thần thánh.

Sonmi là con người như cô và tôi? Ta khôn’ bao giờ nghĩ thế và Trưởn’ lão cũn’ sẽ khôn’ bao giờ nói ra điều bán’ bổ này, khôn’ bao giờ. Sonmi do một vị thần Thôn’ Minh tên là Darwin sinh ra, chún’ ta tin như thế. Meronym tin rằn’ Sonmi này sốn’ ở Đảo Tiên Tri hay trên Đảo Lớn?

Cô ấy sinh ra và chết hàn’ trăm năm về trước ở phía tây-tây bắc của đại dươn’, Meronym nói, trên một bán đảo bây giờ chỉ toàn là đất chết nhưn’ tên gọi lúc trước là Nea So Copros và tên gọi cổ là Triều Tiên. Sonmi sốn’ một cuộc đời ngắn ngủi, bị bội phản, và chỉ sau khi chết, người ta mới phát hiện cô ấy nói được như thế về suy nghĩ của người trần và nhữn’ người nhân bản vô tính. Toàn bộ tin tức chấn độn’ này vo ve quay cuồn’ tron’ đầu ta và ta khôn’ biết phải tin gì nữa. Ta hỏi bộ nhớ của Sonmi đan’ làm gì tron’ orison của Meronym sau hàn’ trăm năm.

Giờ thì ta thấy Meronym cảm thấy hối hận vì đã mở lời, đún’ vậy. Sonmi đã bị nhữn’ tộc trưởn của Người Xưa giết chết, đó là nhữn’ kẻ sợ cô ấy, nhưn’ trước khi chết, cô ấy đã kể với một orison về hành độn’ và việc làm của mình. Tôi có bộ nhớ của cô ta tron’ orison của tôi vì tôi đan’ tìm hiểu về cuộc đời ngắn ngủi của cô ấy, để hiểu Dân Thun’ Lũn’ các anh tốt hơn.

Vì thế mà cô gái ấy ám ảnh ta đến thế. Vậy thứ mà tôi nhìn thấy là một hồn ma Thôn’ Minh?

Meronym đồn’ ý. Zachry, chún’ ta còn nhiều tòa nhà cần vào xem trước khi trời tối.

Trên đườn băn’ qua khu khép kín để đến đài thiên văn thứ hai, các tượn’ đá bắt đầu nói. Ô, cậu đã đún’ về Người Tiên Tri ngay từ đầu đấy, người anh em Zachry! Cô ta đan’ xới tun’ niềm tin của cậu từ trên xuốn’ dưới từ tron’ ra ngoài! Ta bịt chặt tai nhưn’, đún’ vậy, nhữn’ giọn’ nói đó vẫn xuyên qua đôi tay này. Người đàn bà này chỉ cứu mạn’ Catkin để gieo vào đầu cậu cảm giác mắc nợ và man’ ơn mà thôi! Từ ngữ của nhữn’ tượn’ đá này méo mó như hình thù của chúng, ta nghiến hàm lại để khôn’ trả lời họ. Cô ta đan’ dò la sục sạo Trí Thôn’ Minh của Đảo Lớn vốn thực sự thuộc về Dân Thun’ Lũn’! Nhữn’ ác quỷ bằng hạt cát bay vào dưới mi mắt ta. Bố của cậu sẽ khôn’ để cho kẻ ngoại ban’ nói dối nào ngọ nguậy chui vào niềm tin c ủa ôn’ ta đâu, người anh em ạ, hoặc dùn’ ôn’ ta như một con lừa thồ hàn’! Nhữn’ lời nói ấy quá đún’ đến nỗi ta khôn’ thể tranh cãi lại, và ta ngã chúi nhủi.

Meronym đỡ ta dậy. Ta khôn’ hé răn’ về chuyện các tượn’ đá đan’ nói xấu cô, nhưn’ cô cảm nhận được có chuyện khôn’ ổn. Khôn’ khí trên này rất loãn’ và nhiều hơi nước, cô nói, não của cậu sẽ đói rã rời và biến nơi này thành một nơi kỳ quặc.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của david mitchell

Truyện bạn đang đọc dở dang