Đánh đấm qua lại, ngươi giết ta ta giết ngươi, vốn là chuyện thường ngày của ba tộc. Cho nên, hai người đánh nhau mà không ai can ngăn cũng là chuyện bình thường, coi như giải trí tiêu khiển. Ngoại trừ yêu tộc đứng ngoài cuộc lạnh lùng xem kịch, nhân tộc và ma tộc tất nhiên đều cổ vũ cho đại diện của mình, mong chờ phe mình giành chiến thắng.
Lúc này ai thoái lui kẻ đó là đồ hèn, xông lên!
Chỉ có trưởng lão Cam là vô vọng giơ tay nhìn người này rồi nhìn kẻ kia, ai cũng không khuyên nổi. Ông run rẩy tâm can hét lên một tiếng: "Hộ Khinh à, đừng làm tổn thương Ma Tâm Ấn—"
Ánh mắt nhiều người bên yêu tộc lóe lên, hiển nhiên là nhớ ra điều gì đó. Phía các tu sĩ càng thêm kinh ngạc, mới sực nhớ ra chuyện gì.
Hộ Khinh đã lóe thân hình lao về phía Cầu Xu: "Chú à, cháu không phải đứa không hiểu chuyện." Nhìn lộ trình của cô, cô muốn vòng qua Ma Tâm Ấn.
Cầu Xu tức giận không thôi: "Trưởng lão Cam, tốt nhất ông đừng can thiệp vào ta, bằng không, ta sẽ không nể mặt ông đâu."
Trưởng lão Cam tức đến đau cả tim, cảm thấy sâu sắc rằng việc ông trời chọn Cầu Xu làm Thiên Mệnh Nhân chính là sự trừng phạt dành cho ma tộc.
Hộ Khinh nể mặt trưởng lão Cam nên không muốn tấn công Ma Tâm Ấn. Thế nhưng thủ đoạn lớn nhất của Cầu Xu chính là Ma Tâm Ấn, ngoài việc Ma Tâm Ấn mạnh nhất ra, hắn còn một tâm tư khác: Hộ Khinh dám động vào Ma Tâm Ấn thì sẽ trở thành kẻ thù chung của cả ba tộc!
Vòng vo một hồi, Hộ Khinh nhanh chóng mất kiên nhẫn. Cô trừng mắt nhìn Ma Tâm Ấn đang chắn đường mình, trong mắt hung quang đại thịnh.
"Ngươi không tránh ra đúng không? Được, ta thu dọn cả ngươi luôn!"
Cầu Xu cười ha hả: "Cuồng vọng, ngươi chỉ là một tiểu tu sĩ, dựa vào cái gì mà—"
Lời nói đột ngột dừng lại, Ma Tâm Ấn thế mà lại né ra. Rõ ràng hắn không hề ra lệnh như vậy, là chính nó tự chủ động tránh né!
Chuyện này là sao? Không thể nào!
Thấy Ma Tâm Ấn né tránh, Hộ Khinh càng khẳng định suy đoán trong lòng. Cô tạm dừng tấn công, đứng đối diện với Cầu Xu, lạnh lùng cười nhạo: "Đồ ngu, hôm nay ngươi chết chắc rồi."
Giọng điệu nhàn nhạt như thể đang tuyên án.
"Không thể nào— Ma Tâm Ấn, lên cho ta!"
Ma Tâm Ấn lại bay tới, chắn giữa hai người. Sự hoảng loạn trong lòng Cầu Xu lập tức tan biến, hắn lại trở nên ngạo mạn vô cùng: "Ma Tâm Ấn, giết ả cho ta!"
Ma Tâm Ấn đè ép về phía Hộ Khinh, tuy nhiên Hộ Khinh đã nắm chắc phần thắng, Vô Tình Ti (tơ vô tình) lượn lờ trước người cô, cô chậm rãi bước về phía Cầu Xu.
"Đồ ngu, ngươi quên là Ma Tâm Ấn từng vào bụng ta rồi sao?" Còn làm gãy mất hai chiếc răng cửa của cô nữa!
Nụ cười của Cầu Xu cứng đờ, cô có ý gì?
Hộ Khinh cười khẽ, đảo mắt: "Nó là vật sống."
Cái gì, ý gì cơ?
Bên dưới, tim trưởng lão Cam đập thịch một cái, vật sống? Tất cả mọi người đều dỏng tai lên, không hiểu sao tim họ lại đập thình thịch dữ dội. Tương Thiên và Chu Liên Kiều sắc mặt nghiêm trọng.
Hộ Khinh khịt mũi: "Ngày đó ngươi bị vây đánh, nó vốn tự bỏ chạy, chỉ là chạy không thoát thôi." Không có mắt lại rơi vào miệng cô.
Sắc mặt Cầu Xu khó coi: "Là ta bảo nó chạy. Chỉ cần nó thoát ra, ta mới có thể tự bảo vệ mình."
"Hừ. Ngươi thật là ngây thơ." Hộ Khinh quét mắt nhìn mọi người: "Ngươi là kẻ tướng mạo không nổi bật, tu vi không cao, tư chất không hơn người, lại chẳng có lai lịch gì lớn, tại sao Ma Tâm Ấn lại chọn ngươi?"
Sắc mặt Cầu Xu khó coi đến mức muốn ăn tươi nuốt sống người khác, hắn sao lại không nổi bật? Hắn rõ ràng là thiên tài vạn năm có một!
Mọi người: Vì hắn là Thiên Mệnh Nhân mà. Ghen tị chết mất.
Hộ Khinh nói: "Thiên Mệnh Nhân, chỉ có thể chứng minh ngươi may mắn được trời chọn. Vậy mà ngươi chẳng có điểm gì độc đáo, ông trời nhất định phải chỉ công nhận mình ngươi?"
Sự im lặng quỷ dị.
Hộ Khinh dừng lại một chút: "Yêu Thú Ấn và Tiên Sơn Ấn ta không rõ, nhưng Ma Tâm Ấn từng dính máu ta, từng vào bụng ta, nếu không phải vì ta là tu sĩ không hợp với nó— ha ha."
Tiếng "ha ha" đầy ẩn ý của Hộ Khinh khiến thân hình Cầu Xu lạnh toát, còn tiếng lòng của mọi người bên dưới là: Có bản lĩnh thì "ha ha", có bản lĩnh thì nói cho rõ ràng đi chứ!
Đôi mắt già nua của trưởng lão Cam đột ngột nheo lại, như một con ưng vương đang chờ đợi hạ lệnh sấm sét.
Cầu Xu: "Ngươi nói bậy! Ta là chủ nhân của Ma Tâm Ấn, ta không cho phép, nó không thể nào bỏ chạy—" càng không thể đổi chủ.
Hộ Khinh cười hừ hừ: "Được thôi, chi bằng chúng ta thử xem sao."
Cô thong thả nói xong câu này, đột nhiên vung tơ về phía Ma Tâm Ấn, quát lớn: "Không đổi chủ, bây giờ ta cắt ngươi luôn."
Vô Tình Ti bay lượn, thu chặt, kéo giật, dọa cho Ma Tâm Ấn nhảy tới nhảy lui như đang chơi nhảy lò cò. Nó sợ Vô Tình Ti sao? Không hề. Vô Tình Ti tuy được mệnh danh là đoạn tuyệt mọi vật hữu tình, nhưng sử dụng nó có một điều kiện cứng nhắc, người sở hữu nó phải có tu vi cao hơn đối thủ, nếu không thì đến cả quần áo cũng không cắt nổi.
Quyên Bố biết điều này, nhưng hắn chưa từng nói với Hộ Khinh. Sau khi Hộ Khinh thu phục Vô Tình Ti thì chưa từng dùng đến, hơn nữa cô vô cùng ghét món đồ bỏ đi trong đầu mình, nên hắn cảm thấy nói hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì. Lần trước trong trận pháp giết Cư Vi, thấy Vô Tình Ti phát huy uy lực lớn, hắn còn thấy kinh ngạc, sau đó mới hiểu ra, là Thiên Đạo mở "hack" cho Hộ Khinh, mở cửa sau cho Vô Tình Ti, vì muốn giết Cư Vi mà Thiên Đạo đã vi phạm quy tắc của chính mình.
Sau này hắn cũng không nói chuyện đó, chẳng lẽ Tiểu Lê Giới còn có người thứ hai như Cư Vi mà Thiên Đạo muốn giết sao? Chắc là không cần dùng đến nữa— trước khi quay về Tiên giới.
Không ngờ Hộ Khinh lại thích dùng Vô Tình Ti, mà Cầu Xu— xem ra tu vi không bằng Hộ Khinh rồi.
Ma Tâm Ấn vô cùng căm hận, Cầu Xu đâu phải do nó chọn, là Thiên Đạo chọn cho nó. Thiên Đạo đã cho chúng gặp lại ánh mặt trời, tại sao lại chọn cho nó một kẻ kém cỏi thế này? Tu vi chỉ cần cao hơn một chút thôi, bố đây cũng không đến nỗi bị một đám dây nhợ õng ẹo đuổi theo cắt.
Trên tu vi, Vô Tình Ti cắt giấy không đứt. Dưới tu vi, Vô Tình Ti cắt núi như cắt giấy.
Chủ nhân tạm thời này không ra gì, lại còn xui xẻo gặp phải thứ Vô Tình Ti tà môn, nó có thể làm sao đây?
Lại một sợi Vô Tình Ti kéo căng, Ma Tâm Ấn gào thét trong lòng: Suýt chút nữa cắt trúng chân nhỏ của ta rồi! Nội tâm gầm thét: Bố đây muốn đổi chủ!
Ngay sau đó cảm nhận được một tia lỏng lẻo từ Thiên Đạo, Ma Tâm Ấn mừng rỡ, thuận theo cảm ứng mà rơi xuống.
Cùng lúc đó, một sự phản phệ dữ dội khiến Cầu Xu liên tục hộc máu, cơ thể cứng đờ, chân không vững mà ngã lăn xuống mái nhà.
Mắt Hộ Khinh sáng rực, thành công rồi! Quả nhiên là vậy!
Cô lao tới, tung "Vô Ảnh Cước": "Mẹ kiếp, dám động vào người của bà đây, mở to con mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ bà nội Hộ của ngươi là ai! Ta cho ngươi ăn này, ta cho ngươi ăn này, ta cho ngươi ăn này— bà đây không ra uy ngươi lại tưởng bà là bánh bao ai cũng nặn được sao—"
Cô nhảy nhót trên người Cầu Xu như đang khiêu vũ hoang dã, khiến mọi người ngẩn ngơ.
Trưởng lão Cam siết chặt tay, nhưng ánh mắt lại nhìn về một hướng khác. Ma Tâm Ấn— ngay gần đó, đang được một ma tộc trẻ tuổi nâng trong lòng bàn tay.
Người dưới chân dường như đã tắt thở, Hộ Khinh thở hồng hộc nhảy xuống, gọi Huyền Diệu: "Ăn hắn đi."
Huyền Diệu từ trên lưng cô nhảy xuống, hóa thành một đám khói đen bao trùm lấy Cầu Xu.
"Cái này, cái này..."
Hộ Khinh nhảy từ trên mái cung điện xuống, nhẹ nhàng như én, gương mặt đầy vẻ vui mừng.
"Chúc mừng các vị đã tìm được Thiên Mệnh Nhân."
Cô cười tươi nhìn về phía chàng ma tộc trẻ tuổi đang là tâm điểm chú ý của mọi người.
Tóc đen da trắng, mày mắt thanh tú, bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm, dưới làn da mỏng của chàng trai trẻ ửng hồng, vẻ lúng túng trông rất thú vị.
Nhìn thế này chẳng giống ma tộc chút nào, giống một thiếu niên nhân tộc sạch sẽ, nhút nhát hơn. Ngay cả bộ quần áo trên người cũng chỉnh tề, giản dị và khiêm tốn. Ừm, là một đứa trẻ tốt.
Hộ Khinh thầm nghĩ trong lòng, đây chính là Thiên Mệnh Nhân, không thể bị vẻ bề ngoài tốt đẹp này làm cho tê liệt được.