Những nam nữ phục vụ đi lại nhẹ nhàng, y phục đồng nhất chính là nhân viên ở đây. Họ len lỏi trong mọi ngóc ngách, ánh mắt chưa từng rời khỏi khách hàng, đôi tai cũng luôn trong trạng thái làm việc, khiến Hộ Khinh không khỏi nghi ngờ họ không chỉ đang phục vụ, mà còn đang lén lút thu thập thông tin.
Ví dụ như, vị khách nào lắm tiền, vị khách nào trông giống "con mồi" dễ bị chém đẹp hơn.
Số người ngồi chiếm khoảng hơn nửa diện tích, có người mặc áo choàng đen che giấu thân phận như họ, có người thì lộ mặt trực tiếp, nhưng gương mặt đó có phải thật hay không lại là chuyện khác.
Hộ Khinh tự nhận mình chỉ đến để mở mang tầm mắt nên không có ý kiến gì về việc ngồi ở góc khuất. Sau khi nếm thử món điểm tâm nhỏ do nhân viên mang lên, cô truyền âm cho Thủy Tâm: "Mùi vị bình thường, đừng tốn tiền oan nữa, thấy biết đủ rồi thì chúng ta đi thôi."
Thủy Tâm rất vui vẻ. Tuy hắn không có kinh nghiệm ở chung với nữ tử khác, nhưng hắn từng thấy rất nhiều nữ tử dù nghèo rớt mồng tơi vẫn tiêu xài hoang phí, đặc biệt thích bắt người khác phải móc hầu bao cho mình.
Nợ người khác thì có gì hay, phải giống như Hộ Khinh, để người khác nợ mình mới đúng chứ.
Thế nên, Thủy Tâm - kẻ đang nợ Hộ Khinh rất nhiều tiền cơm tiền trọ - vô cùng thản nhiên tiêu linh thạch của cô. Hắn chẳng hề để tâm đến chuyện cứu Hộ Noãn, đó là bí mật nhỏ giữa hắn và cô bé.
Người đến rất nhanh, chẳng mấy chốc đại sảnh đã chật kín. Hộ Khinh để ý thấy có vài người đi vào rồi đi thẳng lên cầu thang, họ lên tầng hai, nhưng không thấy ai đi lên tầng ba, chắc hẳn là có lối đi riêng, lối đi dành cho khách quý.
Buổi đấu giá bắt đầu, một chàng trai trẻ tinh thần phấn chấn bước lên đài chủ trì, vừa mở miệng đã cất tiếng nói trong trẻo, hào sảng.
Hộ Khinh: "Giọng cậu ta nghe hay thật."
Thủy Tâm: "Đây là âm công, có tác dụng mê hoặc lòng người. Cách bài trí trong tòa lầu này cũng có sự ám thị đối với tâm trí, khiến mọi người cứ muốn mua, mua và mua."
Hộ Khinh hiểu ra: "Quả nhiên đều là chiêu trò. Bảo sao nhìn cậu chàng này không quá đẹp trai nhưng lại khiến người ta tin tưởng, cứ như nhìn cháu trai trong nhà vậy."
Thủy Tâm liếc nhìn lên đài, người ta còn lớn tuổi hơn ngươi đấy.
Sau khi làm nóng bầu không khí, món đấu giá đầu tiên được một mỹ nhân yêu kiều bưng lên. Ở chính giữa chiếc mâm sơn đen là một mảnh ngọc rộng bằng hai ngón tay, trông như được tách ra từ một thẻ ngọc.
Chàng trai chủ trì giới thiệu: "Vật này lai lịch không tầm thường, qua giám định của đại sư, từ chất liệu bla bla, từ niên đại bla bla, từ nét chữ bla bla, đây là mảnh vỡ của một món cổ bảo, nếu tìm đủ bộ thì sẽ là báu vật vô song... Giá khởi điểm một trăm hạ phẩm linh thạch."
Hừ, thật sự tốt thế thì các người tự giữ lấy mà từ từ thu thập mảnh vỡ đi, còn đại sư giám định nữa chứ, chuyên gia ở đâu ra vậy?
Người dưới đài cũng chẳng mấy mặn mà, lác đác vài người hô giá, cứ mười linh thạch một lần mà tăng lên.
Giá chốt cuối cùng là một trăm ba mươi, không thể hơn được nữa, mau mau qua món khác đi.
Hộ Khinh nghi ngờ mấy người hô giá đó là "chim mồi", là người của chính sàn đấu giá này.
Cô trêu chọc Thủy Tâm: "Làm việc thiện đi, ngươi mua đi."
Thủy Tâm mặc kệ cô, tiểu tăng chưa bao giờ là "con mồi" để người ta chém.
Mỹ nhân bưng lên món thứ hai, là một thẻ ngọc đàng hoàng, còn nguyên vẹn.
Ừm, công pháp song tu, lại còn là thứ chảy ra từ Hợp Hoan Tông.
Hộ Khinh lại lải nhải với Thủy Tâm: "Chuyện song tu thế này cũng cần học sao? Đây chẳng phải là bản năng sinh học à? Hai người tu không hợp thì là không hợp, đổi người khác là xong."
Thủy Tâm: "Ngươi thảo luận chuyện này với ta?"
Hộ Khinh: "Ai cũng là người cả mà."
Thủy Tâm: "Đừng nói chuyện với ta."
Giá khởi điểm vẫn là một trăm, nhưng giá chốt cuối cùng lên tới hai ngàn.
Hộ Khinh hỏi: "Công pháp hai ngàn là tốt hay xấu?" Có vẻ cũng không đắt lắm nhỉ. Tất nhiên là đắt hơn nhiều so với những thứ cơ bản cô từng mua.
Cô lại hỏi: "Thật sự là từ Hợp Hoan Tông tuồn ra sao? Triều Hoa Tông cũng sẽ tung công pháp ra ngoài à?"
Thủy Tâm chỉ nói: "Ai mà biết được trong miệng những kẻ này câu nào thật câu nào giả."
Chẳng phải sao, miệng lưỡi người bán hàng có thể lừa cả thiên hạ, lừa cả quỷ thần.
Món thứ ba, thứ tư, thứ năm... Hai người họ giống như những vị khách qua đường không liên quan, đừng hòng ai móc thêm được một viên linh thạch nào từ túi họ.
Một hộp yêu đan ngũ hành được mang lên, năm màu sắc xếp thành hình tròn rất đẹp mắt, toàn bộ là cấp bốn, bán theo bộ.
Hộ Khinh động tâm, huých tay Thủy Tâm.
Thủy Tâm không lay chuyển: "Mua đồ ở đây đắt lắm, lát dẫn ngươi ra chợ trời mua."
Một bộ như vậy, chốt giá năm mươi vạn.
Hộ Khinh tâm động: "Hay chúng ta đi rừng Vân Vũ săn yêu thú đi."
Thủy Tâm: "Tiểu tăng từ bi, không sát sinh."
Hộ Khinh đảo mắt khinh bỉ.
Sau đó là một bộ trà cụ luyện từ xương yêu thú, bán được hai mươi vạn.
Hộ Khinh ngây người: "Nó đáng giá ở đâu cơ chứ?" Rõ ràng chàng trai chủ trì đã nói thứ này ngoài pha trà ra thì chẳng có tác dụng gì khác.
Thủy Tâm: "Đắt ở cái phong cách. Với lại bộ trà cụ này xuất thân từ tay luyện khí đại sư, có được nó coi như đã thiết lập được mối quan hệ, sau này cầu cạnh người khác cũng có cái cớ."
Hộ Khinh: ...Thế này mà gọi là có mối quan hệ à? Vậy nhà máy sản xuất trà cụ ở xã hội hiện đại chẳng phải mối quan hệ khắp cả trong và ngoài nước sao?
Tiếp theo, người ta bưng lên một bộ y phục, kiểu nữ. Mỹ nữ không hề trình diễn, bởi bộ y phục đó nhìn qua thì che kín hết chỗ cần che, nhưng thực tế ngoài hai vòng viền trên dưới ra thì những chỗ khác đều trong suốt đến mức nhìn rõ cả màu da.
Giọng người chủ trì trở nên trầm thấp và đầy cám dỗ, nói rằng nữ tử nào mặc bộ y phục này vào thì sẽ trở thành tuyệt sắc giai nhân khiến bất cứ ai cũng không thể từ chối.
Hộ Khinh khinh bỉ trong lòng, không có hai cái vòng đó thì người ta từ chối vẫn cứ từ chối thôi, dù sao thì sở hữu một con cá đâu có vui bằng sở hữu cả đại dương.
Tuy nhiên, bộ y phục này có công hiệu thần kỳ gì không?
Tất nhiên là có.
Bảo y này khiến ngươi tỏa sáng lấp lánh, bảo y này khiến ngươi tiên khí phiêu phiêu, bảo y này khiến ngươi có vô số người theo đuổi.
Hộ Khinh muốn dụi mắt, găng tay chạm vào mặt nạ rồi lại buông xuống. Bảo y cái nỗi gì? Chẳng qua là một đống vải voan trong suốt, họa tiết thêu trên đó đẹp chút đỉnh là cùng.
"Giá khởi điểm, mười vạn."
Hộ Khinh suýt rớt cả cằm, chỉ thế này thôi mà một trăm trung phẩm linh thạch? Bằng cả một miếng Hắc Phục Linh của cô rồi?
Hơn nữa đó mới chỉ là giá khởi điểm.
"Rốt cuộc nó đắt ở chỗ nào chứ?" Hộ Khinh nghiến răng.
Giá chốt cuối cùng là sáu mươi lăm vạn!
Hộ Khinh ôm lấy lồng ngực, gió lạnh thổi vù vù. Những món đấu giá sau đó có bán được bảo vật gì cô cũng chẳng lọt vào tai nữa, dù sao những thứ đó quá xa vời với cô.
Món đấu giá cuối cùng, người ta trực tiếp dùng thượng phẩm linh thạch để cạnh tranh, là một bộ công pháp thượng thừa. Hộ Khinh đã tê liệt, đây là đến để mở mang tầm mắt sao? Đây là đến để tự diệt chí khí của mình thì có. Cái ý chí hùng tâm tráng chí kia của cô... nhất định phải có tiền!
Vừa tan cuộc, Hộ Khinh đã kéo Thủy Tâm đi ra ngoài, trông như bị kích thích gì đó.
Thủy Tâm đùa: "Thua tiền chứ không thua người."
Hộ Khinh: "Ta nghĩ ra nên mua gì rồi."
Thủy Tâm: "Gì thế? Nói trước là không được đắt quá đâu, đắt quá ta không mua nổi đâu."
Đi được vài bước Hộ Khinh đã bị tụt lại phía sau vì cô không biết đường. Thủy Tâm dẫn cô đến khu chợ tự do, cổ vũ: "Biết đâu ngươi thật sự nhặt được bảo vật."
Hộ Khinh không tin mình có vận may đó, đó là đãi ngộ chỉ dành cho những "khí vận chi tử". Dù cô là con gái cưng của ông trời, nhưng ông bố này lại là người cha nghiêm khắc, không hề nuôi dạy cô như một nàng công chúa.
Cô bảo Thủy Tâm: "Ngươi tự xem mà mua đi, ta đi tìm thứ ta cần."
Thủy Tâm nhướn mày, đây là đã có dự tính gì rồi sao?
Quy mô chợ tự do ở thành Cô Quang rất lớn, hàng vạn người mua kẻ bán tụ tập ở đây. Sạp hàng không được bày bừa bãi mà có bàn đá và ghế gỗ, người mua kẻ đứng người ngồi, kẻ rao hàng mời gọi, người thì thì thầm mặc cả. Ai ưng ý thì ngồi xuống đàm phán, chưa ưng thì tìm tiếp món mình thích. Tuy ồn ào náo nhiệt nhưng cũng rất ngăn nắp trật tự.