Bão Ngầm

Lượt đọc: 3336 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Nhiều đoạn đường, khu phố ở Hà Nội, Hải Phòng, Đà

Nẵng, Khánh Hòa, Gia Lai, Kon Tum, Đăk Lăk... đột nhiên bị phong tỏa. Những chiếc xe đặc chủng, xe chở quân tạo ra những bức tường chắn ở các đầu đường. Cảnh sát cơ động vũ trang chỉnh tề, căng dây chốt chặn mọi lối ra vào. Lệnh khám xét khẩn cấp trụ sở chính, các chi nhánh, cơ sở sản xuất và kinh doanh, thương mại... thuộc Tập đoàn Đại Phát đã chính thức phát ra.

Một đoàn xe cảnh sát hú còi khẩn cấp rầm rầm lao đến trụ sở chỉ nhánh Tập đoàn tại Hà Nội. Trung đội Cảnh sát đặc nhiệm ào vào trong như một cơn lốc. Tất cả nhân viên đứng dậy, nhìn những vị khách vừa đến với vẻ sợ sệt, tò mò. Tướng Thành trong quân phục nghiêm trang, rẽ đám lính đi vào thẳng trong nhà yêu cầu gặp viên giám đốc. Anh ta run rẩy rót chén nước mời khách.

- Không có nhiều thời gian, tôi hỏi anh: ông Thiệp hiện đang ở đâu? - Tướng Thành nghiêm giọng hỏi.

- Dạ, sáng nay ông ấy có đến cơ quan, sau đó cùng cô Thủy đi gặp đối tác, đến giờ vẫn chưa thấy về.

- Thủy nào?

- Vợ sắp cưới của anh Hùng - em trai ông Thiệp ạ.

Ông Thành thoáng chau mày: "Không có lẽ đó là cái Hoa. Thôi chuyện này sẽ làm rõ sau”.

- Ông Thiệp, cô Thủy đang dùng số máy nào?

Lệnh khám xét được công bố. Các điều tra viên nhanh chóng tỏa đi các phòng khám theo chiến thuật "cuốn chiếu”. Đại diện Viện kiểm sát tối cao đi theo họ để giám sát mọi hoạt động. Tại phòng làm việc trên tầng 5 của Thiệp "rỗ”, lộ diện một quyển sổ ghi chép các khoản tiền biếu xén.

Tướng Thành mở sổ, mắt quét nhanh từ trên xuống dưới. Đến giữa sổ, mắt ông chợt dừng lại, nhìn chăm chăm vào một dòng chữ...

-

Xẩm tối, cả bọn đã đến Tân Thanh. Một chiếc xe tải nhỏ đợi cả bọn ở bên đường. Thiệp giục mọi người khẩn trương leo lên thùng chiếc xe tải phủ bạt. Từ lúc lên xe, Thiệp tuyệt nhiên chưa nói gì với Hoa về việc vượt biên. Có vẻ như gã cũng đang phân vân điều gì đó. Trước đây, Thiệp nhiều lần mời Hoa đi nước ngoài cùng với Hùng, thế nhưng hôm nay, lúc ở trên xe thấy Hùng tha thiết rủ Hoa cùng vượt biên, lão lại giữ thái độ im lặng khó hiểu.

Xe đi trên con đường sỏi đá, gồ ghề chừng một tiếng thì dừng lại. Họ đã ở trong một rừng cây khá rậm rạp. Người dẫn đường tay xách con dao phát phăm phăm đi trước phát cây mở lối, cả bọn lầm lũi theo sau. Đi miết, rồi trước mặt họ là một cái hang sâu hun hút. Thiệp hè cả bọn leo lên. Ì ạch mãi rồi cũng đến được cửa hang. Thiệp bảo người dẫn đường:

- Cho tao gửi lời cảm ơn ông ấy nhé. Sang bên kia có gì tao sẽ điện. Bây giờ mày về đi.

- Đằng sau cái hang này là đất Trung Quốc rồi. Các anh cử ngủ ở đây một tối. Dân xách hàng thuê thỉnh thoảng cũng vào đây ngủ. Cẩn thận có rắn đấy. Gạo nước tôi để sẵn trong đấy rồi. Nước uống thì xuống cái khe dưới kia mà lấy. Ở đây yên tâm, không có biên phòng đâu. Sáng mai, tôi sẽ lên dẫn ông sang bên kia biên giới.

Nói xong, kẻ dẫn đường rảo bước rồi biến nhanh sau những lùm cây um tùm.

Cái hang khá rộng rãi, lại chỉ có một cửa vào. Đi sâu vào trong, đã có sẵn những chiếc sạp tre của dân buôn lậu để đó làm chỗ trú chân đợi hàng. Có một cái bếp kiềng và mấy cái nồi nhôm mốc meo vất ngổn ngang xung quanh.

Cả bọn mở cái bao tải, lấy ra mấy phong lương khô cho vào mồm nhai trệu trạo. Lão Thiệp nhìn trân trân vào ngọn lửa đang nhảy múa trong thành hang. Mặt hầm hầm tức tối. Bắt gặp nét mặt ấy, cả bọn tản ra ngoài. Hùng và Hoa loay hoay sửa soạn chỗ ngủ, hai thằng đàn em mở túi du lịch lấy ra hai khẩu AK khoác lên vai rồi lượn ra cửa hang cảnh giới. Thiệp "rỗ” cũng rút trong đống hành lý ra một khẩu P64 đen nhánh. Bất ngờ Thiệp gọi:

- Thủy, ra đây tao bảo!

Hoa đứng dậy tiến lại phía Thiệp. Bất đồ, gã đứng vụt dậy, lên đạn đánh "rốp" rồi chĩa thẳng khẩu súng vào mặt Hoa:

- Nói thật đi, mày là Thủy hay Hoa?

Ánh mắt Thiệp “rỗ" vằn lên như có lửa. Hoa đứng sững, nhìn trân trân vào nòng súng. Tuyệt vọng.

- Tao đã biết mày là cớm. Chúng mày đã đẩy tao vào cảnh này. Đời tao thế là tiêu tan rồi. Mày muốn nói gì trước khi chết không?

- …

- Tao cho mày được nói câu cuối cùng.

- Ông đã biết cả rồi ư? ông muốn làm gì thì tùy. Tôi chỉ tiếc là anh Hùng đã uổng công thương yêu, tin cậy một người anh như ông.

- Mày...! Câm mồm ngay, tao bắn phọt óc bây giờ.

Không hiểu sao Hoa có thể cười được lúc này, nhưng đó là một nụ cười khinh khi, ngạo nghễ. Cô tiếp:

- Anh Hùng là người con trai thiện tâm, lẽ ra cuộc đời anh ấy sẽ bình lặng. Nhưng chính ông đã hủy hoại tương lai của anh ấy. Lòng tham của ông khôn cùng, ông đạp lên cuộc đời để có những đồng tiên dơ dáy. Và rồi lúc này, ông đã mang cả cuộc đời, sự nghiệp của người em máu mủ với ông cùng xuống mồ. Ông không xứng đáng là anh của một người tốt như vậy. Còn với tôi. Đúng, tôi là công an. Tôi có nhiệm vụ theo dõi ông, để lột bộ mặt nạ ông đã đeo bấy lâu. Nhưng tôi không có đủ bản lĩnh, đã để bản năng dẫn dắt, nên mới thật lòng yêu thương em của ông. Tôi đã phản bội niềm tin của đồng đội, của những người thân yêu nhất. Tôi đã sai, và nếu phải nhận viên đạn này vào đầu, thì nó cũng xứng đáng thôi. Chỉ tiếc một điều...

- Mày tiếc sao?

- Tiếc là tôi không còn được bên anh ấy để lo toan như một người vợ.

Nòng súng từ từ hạ xuống, thật khó nhọc, lão cất lời đứt quãng:

- Lẽ ra, mày phải chết. Giết một đứa như mày, đối với tao không phải nghĩ một giây. Nhưng tao sẽ tha cho mày, với một điều kiện...

- Ông nói đi!

- Có lẽ mày nói đúng. Sai lầm của tao đã hủy hoại đời nó. Vậy thì mày phải giúp tao trông nom nó trong suốt cuộc đời còn lại. Hương hỏa nhà tao chỉ còn mình nó. Chúng mày phải có đứa nối dõi. Đời tao, thế này là hết. Kể từ hôm nay, tao sẽ phải sống chui, sống lủi, sống mà chẳng biết điều gì đang đợi chờ mình ở phía trước.

- Chuyện ấy tôi làm được...

- Mày phải làm chuyện ấy ngay đêm nay, trái ý tao thì đừng có trách súng đạn vô tình...

Chuyên án đặc biệt truy tìm tên trùm ma túy Vũ Đức Thiệp đã kéo vào trận hơn năm trăm cảnh sát ở các tỉnh dọc biên giới. Biện pháp kỹ thuật dẫn các trinh sát lên đến sân bay Nội Bài thì cụt tin. Sau thời điểm này, các đối tượng tắt máy. Hàng trăm điều tra viên đã rà soát tất cả các hãng taxi chở khách hoạt động ở sân bay, để xác định ai là người đã chuyên chở chở tốp khách đó.

Bụng dạ tướng Thành như có lửa đốt. Có quá nhiều việc cần giải quyết sau vụ án này. Những sai phạm nghiêm trọng của cán bộ dưới quyền, buộc ông phải có biện pháp mạnh tay. Bộ phận kỹ thuật đã được ông giao phối hợp với nhà mạng phục hồi nguyên văn cuộc đàm thoại sáng nay đến máy tên Thiệp. Số tiền ghi trong cuốn sổ kia cũng nhất thiết phải được làm rõ. Dù có phải truy tố đồng đội, dù năm nay mất hết thi đua... thì cũng phải kiên quyết làm. Nếu không, ai sẽ trả lời về những giọt máu mà anh Hà, cậu Tuấn rồi bao đồng đội khác đã đổ xuống. Không thể để sâu mọt tồn tại ở trong lực lượng này.

Vấn đề hiện nay là cái Hoa đang ở đâu? Liệu có phải nó đã bị thủ tiêu, hay bị bắt cóc làm con tin để chúng đảm bảo an toàn cho cuộc vượt biên mạo hiểm đó. Có khi nào nó tự nguyện đi theo bọn này không nhỉ? Nếu thế thì chết ông! Câu nói lúc sáng nó là vợ chưa cưới của thằng Hùng khiến ông thấy lo lo. Chuyện này ông đã lường trước và cảnh báo mà. Ngay từ đầu khi Ban chuyên án đề xuất dùng nó vào nhiệm vụ trinh sát nội tuyến, ông đã rất ngần ngại. Nhưng đó là "vạn bất đắc dĩ”. Mà cái Hoa cũng đã chứng tỏ việc sử dụng vai nữ tiếp cận đối tượng là hoàn toàn đúng đắn. Không có những thông tin mà nó chuyển về, chưa chắc đến giờ đã làm rõ được con cá to ở tằng nước sâu ấy. Ông rất biết, trong làm án chỉ có tương đối, không thể nào tránh được một trăm phần trăm rủi ro. Cứ bo bo giữ mình sự sai, sợ kỷ luật, sợ mất thành tích, sợ hỏng sự nghiệp cá nhân... thì rút cuộc, sao dám nhấc chân lên để đi. Có làm có sai. Thực tế là như vậy. Vấn đề là phải luôn có ý thức kiểm soát cái sai ấy đừng đi quá xa, đừng quá nghiêm trọng, và tìm cách khống chế, ngăn chặn quy mô, tính chất của hậu quả.

Đã gần hết ngày, các tổ công tác báo về vẫn chưa có tăm hơi gì về Thiệp "rỗ". Gã đã "lặn không sủi tăm". Rất xứng đáng là một tên trùm. Gã có quá nhiều các mối quan hệ, lại giàu có, dư sức tạo ra cho mình những bức rào chắn, để thoát ra nước ngoài một cách an toàn.

Mọi nỗ lực liên lạc với Hoa đều vô vọng, ông Thành canh cánh nỗi lo cô bị thủ tiêu. Làm được án mà thương vong quá nhiều, thì cũng không có gì làm vui mừng. Máu đồng đội, máu lính tráng là máu của ông. Họ thương tích, ông đau đớn. Đi lên từ người lính, ông biết của, biết công, biết trân trọng những cống hiến, xả thân của lính. Thâm tâm ông, chỉ muốn giờ này được ở bên giường bệnh ông Hà, cậu Tuấn. Họ đã vì Ngành, vì đơn vị, vì sự nghiệp chung mà xả thân vào nơi mũi tên, hòn đạn. Giờ phút họ nguy kịch, cận kề hấp hối, ông chỉ muốn dành tất cả tình yêu thương, sự tri ân, lòng cảm mến cho họ... mong họ vượt qua thời khắc này. Vậy mà, công việc chuyên án ngập đầu. Hai người giúp việc đắc lực nhất của ông đã nằm đấy, ông phải thay họ làm tất cả những việc còn lại...

Gần 1 giờ sáng, có một tin nhắn điện thoại đến máy tướng Thành, ông tung chăn vùng dậy, vồ lấy bộ đàm...

Đêm thu giữa rừng biên ải...

Đống lửa dần tàn. Hùng ôm chặt người yêu trên chiếc sạp làm bằng những thân nứa đập dập. Hang đá tỏa cái lạnh ngấm vào da thịt. Họ đều không ngủ. Ngày mai là một cuộc sống mới, những biến cố đang chờ họ phía trước. Đến lúc này, Hoa vẫn chưa biết mình nên làm gì. Cái cô có duy nhất bây giờ, là hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người đàn ông cường tráng mà cô đã bén hơi. Cánh tay cô như dải lụa ấp ngang ngực người trai ấy. Họ yên lặng, nghe tim thổn thức. Cứ thế, đêm sẽ dần trôi về sáng... Cả hai chưa định đoạt được tương lai của mình. Đi hay ở? Chỉ hai chữ thôi, nhưng đó là sự giằng xé. Hoa nhìn trân trân lên vòm hang đen ngòm. Ánh lửa leo lét, lụi dần. Hùng cũng đang nhìn người yêu không chớp mắt... Chỉ vài tiếng nữa thôi, khi ánh bình minh lên, có thể cuộc đời sẽ nghiệt ngã giằng cô ra khỏi vòng tay anh, rồi đẩy họ về những phương trời xa lạ không có nhau. Ám ảnh mơ hồ khiến anh sợ hãi. Cảm giác mất người thương yêu mỗi lúc một rõ cùng với chuyển động của thời gian. Gần gũi bao nhiêu, nỗi sợ chia xa càng lớn bấy nhiêu. Cảm giác về một tương lai vô định, bấp bênh khiến Hùng bàng hoàng. Đó là một thử thách mà anh - một nhà khoa học không dễ vượt qua. Không! Không thể mất tình yêu này. Anh muốn tất cả họ thuộc về nhau, mãi mãi. Ngày mai, dẫu có mệnh hệ gì, thì còn chút bóng tối đêm nay, họ phải tận dụng để dành cho nhau niềm hạnh phúc trọn vẹn trong kiếp nhân sinh...

Đột ngột, Hùng đẩy Hoa nằm ngửa ra rồi hấp tấp chồm phủ lên trên. Sức nặng của người đàn ông khiến cô không thể giãy giụa. Hoa chỉ nói “đừng anh”, nhưng Hùng lạ lắm, như thể họ chuẩn bị mất nhau vĩnh viễn, nên gấp gáp chiếm đoạt. Trong suốt thời gian bên Hùng, anh chưa bao giờ đòi hỏi hay vượt qua giới hạn đi quá những nụ hôn... Câu chuyện với lão Thiệp và hình ảnh họng súng đen ngòm dí thẳng vào trán khi nãy vẫn chưa tan trong tâm thức, khiến cử chỉ giãy giụa của Hoa yếu ớt dần. Trong cô vừa có sự sợ hãi, vừa bị thúc đẩy bởi cảm giác yêu đương... Phản ứng tự vệ mang bản năng giống cái lịm đi, nhường chỗ cho cử chỉ hưởng ứng khi hai bờ môi khô khốc gặp lại nhau, cuốn quýt răng lưỡi. Rồi Hoa rùng mình khi Hùng luồn tay xuống dưới mân mê. Một thoáng thôi, nhưng người đàn bà trong cô đã được đánh thức. Ánh mắt họ nhìn nhau đã long lanh, ham muốn, tiếng thở của Hoa nghe đã nằng nặng khi bàn tay của Hùng cứ mơn man, đẩy miền bú mớm căng ra, thây nẩy. Những tiếng thở dốc bắt đầu. Nhịp điệu tình yêu từ những khẽ khàng, mơn trớn ban đầu, dần trở lên bạo liệt. Khi vùng rậm rạp tiếp chạm, đất trời tan biến, hang đá tan biến, thời gian ngưng đọng... chỉ còn những nhịp yêu lúc khoan nhặt, khi hối hả rồi bùng nổ, căng cứng, vỡ òa cảm xúc. Sinh khí trời đất tứa ra, dầm dề.

Họ nằm vật xuống cạnh nhau. Anh đã ở trong cô, lần đầu và vĩnh viễn. Hùng nhìn cô hàm ơn. Những nụ hôn lại tới tấp lên mắt, lên môi, lên bầu vú còn chưa dịu lại sau cơn xúc cảm...

Gà rừng đã gáy canh Một. Hang sâu yên ắng lạ kỳ. Lão Thiệp đã co quắp bên đống lửa tàn. Khẩu P64 vẫn nắm trong tay. Ngoài cái sạp tre nơi cửa hang, hai thằng đàn em ngồi ôm súng, miệng há hốc sau một ngày cực nhọc...

Hoa lén mở chiếc ví, lấy ra chiếc điện thoại công tác. Cô luồn vào chăn cho bớt độ sáng màn hình, tìm trong danh bạ một số máy và hý hoáy bấm...

Mọi việc chỉ diễn ra trong khoảng hai phút.

Trời tảng sáng. Tiếng gà rừng le te như đánh thức cuộc sống trong hang. Hoa cấu vào tay Hùng. Anh chàng mơ màng rồi sực tỉnh, lồm cồm bò dậy để mặc vội bộ quần áo. Cả hai nhìn nhau cười rúc rích. Ở giữa hang, đống củi đã cháy to. Lão Thiệp ngồi trầm tư như một cái bóng. Hình của lão in vào thành hang lồi lõm, trông méo mó như biến thể của quỷ. Hai tên bảo vệ cũng đã tỉnh ngủ, mò vào bếp kiếm chút hơi ấm. Cả bọn đang đợi tên dẫn đường quay lại để bắt đầu hành trình vượt biên. Vùng này xưa là trận địa mìn, giờ vẫn còn vương sót lại. Những cái chết vẫn đang mai phục trong lòng đất, chờ những cú sảy chân, lạc bước. Nghe nói bên kia đường biên, các tổ biên phòng Trung Quốc vẫn mật phục bên những lối mòn... Nếu không có người chỉ dẫn quen thuộc, mọi sự sẽ rất rầy rà. Bởi vậy, lão Thiệp không dám tự ý mò mẫm.

Hoa kéo Hùng ra khỏi hang, rủ xuống bờ suối lấy nước rửa mặt. Dòng suối mát lạnh như kem. Họ cùng ào xuống, khỏa nước lên mặt. Cặp giò thon thả trắng ngần của Hoa như khối ngọc tạc xuống làn nước xanh trong veo tận đáy. Đang nghịch nước, chợt Hùng thấy ở không xa có giò lan rừng đang trổ hoa. Những cánh lan mỏng tang, vàng óng ả đung đưa trong gió sớm, như gọi Hùng tìm đến để mang về cho Hoa một sự bất ngờ. Phải loay hoay mãi, anh chàng mới gỡ được giò hoa ở lưng chừng cây, reo lên vui vẻ rồi chạy trở lại dòng suối.

Đúng lúc ấy, từ đâu vọt ra hai bóng người cao lớn như hộ pháp. Một cú xoạc chân khiến Hùng vấp ngã vập mặt xuống đất. Họ chồm đến nhanh như chớp, bẻ tay anh ra sau rồi dẫn trở về bờ suối. Thấy người yêu bị xích tay, Hoa chạy đến giải thích cho đồng nghiệp hiểu đã bắt lầm người.

Khu rừng bỗng xôn xao. Chim chóc giật mình bay xào xạc trên các từng lá. Tiếng loa gọi hàng cất lên đột ngột. Trường âm thanh va đập vào vách đá rồi dội lại, như một điệp khúc của núi rừng. Hoa nhận ra giọng của tướng Thành, ông trực tiếp đốc chiến trận này.

- Vũ Đức Thiệp và đồng bọn, các ông đã bị bao vây. Yêu cầu ra khỏi hang, hạ vũ khí đầu hàng.

Tiếng loa không có lời đáp trả.

- Yêu cầu ông Thiệp chấp hành. Chống cự sẽ bị tiêu diệt!

Một tràng đạn AK bừng lên, quất thẳng về phía phát ra tiếng loa.

- Các anh đã hết đường thoát, nếu không buông súng, chúng tôi sẽ bắn!

Lại thêm những chùm đạn quất từ trong hang ra ngoài, nghe đầy hoảng loạn...

- Tấn công! - Khẩu lệnh phát ra đanh gọn.

Những tràng đạn lập tức chụp lửa vào cửa hang. Từ bên trong vẫn lẹt đẹt tiếng súng đáp trả. Một tổ đặc nhiệm vận động đã tiến sát hai bên cửa.

- Ném lựu đạn! - Tướng Thành quát to trong loa.

Tức thì những quả cầu lăn lông lốc vào trong. "Ầm, ầm, ầm" - ba tiếng nổ dữ dội âm âm trong lòng hang. Mất vài phút khói mới túa ra đến cửa.

- Xung phong!

- Xung phoong...!

Chiến sỹ ta ập vào cửa hang như những luồng điện. Lại rộ lên những tiếng súng chát chúa trong đó...

Vài phút sau, trận địa im bặt. Đợi thêm một lát rồi cánh đặc nhiệm lễ mễ kéo ra đủ ba xác chết.

Thiệp "rỗ" đã nằm còng queo, người găm đầy lỗ đạn. Hai tên đàn em vẫn mở mắt trừng trừng nhưng đầu đã nghẹo sang một bên.

Ba cái xác được đưa xuống núi, đi qua khu bờ suối nơi Hùng và Hoa đang đứng. Nhìn thấy xác Thiệp, Hùng bỗng rú lên đau đớn. Anh lao đến bên cáng, lay lay đầu rồi ngửa mặt gào thảm thiết mấy tiếng. Hai chiến sỹ đẩy Hùng ngã sang một bên để tiếp tục khênh cái xác đi. Bất đồ, Hùng lao theo, túm vào bao súng ngắn trên người chàng lính đó, giật phăng khẩu K54 rồi chĩa thẳng vào đầu Hoa, mồm hét:

- Các ông, lùi lại hết!

Tình huống quá bất ngờ. Hoa bị khống chế chỉ cách chỗ tướng Thành vài mét. Ông hô lớn:

- Tất cả lùi lại ngay!

Vòng tròn mở rộng ra. Hùng quàng một tay qua cổ Hoa, tay kia kề súng vào mang tai cô, cả hai lùi dần xuống doi cát giữa suối. Khi còn lại hai người, Hùng thét lên đau đớn:

- Em, em đã bán đứng họ! Em đã giết anh trai anh, sao em lại làm thế? Sao em phản bội anh?!

- …

- Nói đi, sao em phản bội anh? Trời ơi!

Hùng tiếp tục gào rú trong cơn kích động. Mặt Hoa cũng tái mét. Cô ngồi sụp xuống chân Hùng rồi òa khóc nức nở. Cho đến lúc này, có lẽ Hùng vẫn chưa biết về việc làm của anh trai mình. Cách đấy một đoạn, những tay súng bắn tỉa đã tìm điểm ngắm trên ngực trái của người bác sỹ.

- Không! Anh không giết em được. Anh không giết được tình yêu. Anh nói rồi, em mà phản bội thì anh sẽ chết. Anh chết đây!

Họng súng được chuyển từ mang tai Hoa, sang Hùng. Vừa kề súng vào đầu mình, Hùng vừa lảm nhảm, mê sảng:

- Cảm ơn em đã cho anh được yêu. Anh đi đây, để tình yêu ấy ở lại, còn mãi với em!

- Không, không được! Em xin mình, Hùng ơi! Mình là người nối đời của dòng họ Vũ. Mình không được chết! - Hoa hét bằng tất cả sự sợ hãi.

"Pằng” - Tiếng nổ khô khốc, đơn độc cất lên.

Một dòng máu phụt từ thái dương của Hùng theo chiều đạn đi, văng cả vào mặt Hoa. Cô rú lên một tiếng khủng khiếp rồi ngất lịm...

Sau cái chết dữ dội của Hùng, Hoa trở thành một con người khác. Quay về Công an tỉnh trong câm lặng, cô lầm lũi cúi đẫu trước những cái nhìn vừa như khinh bỉ, chê bai, lại như cám cảnh, thương hại. Tướng Thành đến thăm Hoa, đặt bàn tay lên vai cô trong giây lát, rồi lặng lẽ ra về.

Buổi lễ mừng công được tổ chức trọng thể tại hội trường Công an tỉnh. Di ảnh của Đại tá Trần Trọng Hà đặt trang trọng dưới lá cờ Tổ quốc. Cạnh lư hương nghi ngút là bảng danh hiệu "Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân" của cá nhân ông. Cũng tại buổi lễ, tướng Thành trịnh trọng công bố quyết định thăng cấp bậc hàm trước niên hạn cho Tuấn "đen", từ Đại úy lên Thiếu tá. Đồng thời, đặc cách bổ nhiệm anh giữ chức vụ Phó trưởng phòng PC47. Khi ấy, Tuấn vẫn vắng mặt. Vết thương tuy đã đỡ dần, nhưng còn giữ anh lại giường bệnh thêm ít lâu nữa.

Với chiến công triệt phá tập đoàn tội phạm xuyên quốc gia, thu giữ 1.000 bánh heroin cùng công cụ gây án, nhiều tập thể và cá nhân cán bộ chiến sỹ được khen thưởng.

Hoa ngồi lặng lẽ ở cuối hội trường. Khi người dẫn chương trình xướng tên cô lên nhận bằng khen, Hoa vụt bỏ chạy ra ngoài... để lại sau lưng những cái nhìn sâu cay...

Ngày hôm sau, Hội đồng kỷ luật Công an tỉnh bắt tay vào làm việc. Tại cuộc họp, trước những chứng cứ xác đáng về sai phạm của Thượng tá Tuất, các thành viên biểu quyết nhất trí khởi tố vụ án "Nhận hối lộ” và "Làm lộ bí mật nhà nước”. Ngay sau cuộc họp, thủ tục tước danh hiệu Công an nhân dân được triển khai. Cùng ngày, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra cũng đã ký quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với vị lãnh đạo biến chất này.

Tuấn xuất viện và trở lại đơn vị.

Từ hôm đi làm, anh vẫn giữ một thái độ bình thường với Hoa. Họ tuyệt nhiên không đả động tới những gì đã có, hay chuyện đã xảy ra từ vài tháng trước.

Cho đến một hôm, đã hết giờ làm việc buổi chiều, Hoa lững thững đi bộ ra cổng thì gặp Tuấn. Họ sánh đôi trong câm lặng. Đột nhiên Tuấn hỏi:

- Tại sao đêm ấy em lại báo tin cho sếp về nơi trốn của anh em Hùng?

- …

- Phải chăng, em đi theo họ không phải vì nhiệm vụ. Nhưng khi thấy tương lai mờ mịt, em đã bán đứng họ. Em có lương tâm không? Tôi thấy... ghê tởm!

Vài tháng sau cuộc nói chuyện ấy, Hoa đột ngột làm đơn xin xuất ngũ. Nghe đâu, cô cùng gia đình chuyển về một tỉnh vùng trung du...

Mưa đã tạnh hẳn, những đọt nắng sớm đã phủ xuống vùng chè mênh mông một màu vàng sánh tựa mật ong. Nắng hào phóng và tinh khiết, báo hiệu cơn mưa sụt sùi đêm qua đã dứt và một ngày mới lại bắt đầu với tràn căng năng lượng. Những cánh chim chìa vôi khỏe khoắn lao vút lên không trung, bỏ lại phía sau những tiếng ríu ran hồ hởi...

Rũ bùn đất bê bết quanh người, bà mẹ xếp hành lý trở lại ba lô rồi thận trọng bế con đứng dậy. Chị nhìn lại gốc cọ đêm qua với ánh mắt biết ơn. Bé vẫn lim dim giấc nồng, sau lúc tu kiệt cả bầu sữa. Nhìn khuôn mặt còn đỏ hỏn như thiên thần, bà mẹ khẽ mắng:

- Cha bố anh! Chỉ được cái háu ăn. Mà đặt tên em là Vũ gì mình nhỉ?

Trại sáng tác Cửa Lò, tháng  4 / 2015

« Lùi
Tiến »