Bão Ngầm

Lượt đọc: 3335 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Công an huyện T.D rầm rập cả đêm. Những chiếc xe chở quân chạy tới, chạy lui. Bọn tội phạm bị bắt về được tách riêng ngay. Mỗi tên có hai lính cơ động canh giữ. Trước cổng trụ sở, một trung đội vũ trang súng ống lăm lăm tạo khoảng cách an toàn với khu làm việc.

Huy “mỗ” nhìn phờ phạc, máu vẫn rịn ra từ những vết cào xước trên mặt. Bộ dạng gã thật thảm hại, quần áo rách nát, hai tay bị khóa ra đằng trước. Ngồi trước mặt gã trong buồng hỏi cung là tướng Thành. Hai điều tra viên kỳ cựu đứng sau lưng ông.

Mắt ngầu đỏ, ông cất giọng hỏi tên tội phạm:

- Huy, mày vận chuyển lô hàng này cho ai? Thằng nào đứng sau vụ này?

- …

- Nói! Pháp luật khoan hồng với người thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải!

- …

Huy cúi gằm mặt, không chịu mở miệng trước những câu hỏi của tướng Thành.

- Để tao cho mày xem cái này. Nhận ra lão chứ?

Ông rút ra tập ảnh đập xuống trước mặt Huy “mỗ”. Gã từ từ ngước mắt lên, hai cổ tay đeo khóa cầm từng tấm ảnh giơ lên xem. Cặp mắt người đàn ông trong ảnh bỗng như xoáy vào gã. Mặt tên tội phạm bỗng chuyển màu chàm đổ.

- Thế nào? Nói! - Tướng Thành bất thình lình vỗ tay xuống bàn đánh rầm. Nghẹt thở…

- Dạ, dạ, cán bộ biết hết rồi ạ?

Huy “mỗ” buột miệng phụt ra làm tướng Thành ngồi phịch xuống. Thì ra thế…

- Chính xác lão chứ?

- Dạ đúng ạ!

- Có nhầm với ai không?

- Không nhầm ạ!

- Thế cái máy điện thoại lắp sim đuôi 919 để đâu rồi? - Vị tướng bất ngờ dùng câu hỏi thẳng để dồn gã vào thế bị động. Thực ra, ông chưa có gì để gắn Huy vào số máy này. Chỉ là “tung cờ đo gió”, nhưng xem chừng chiêu này tỏ ra hiệu quả tức thì. Huy trợn tròn mắt nhìn tướng Thành. Chạm phải cái nhìn nảy lửa, đầy uy vũ của vị tướng, gã cụp vội mắt xuống, lúng búng trong cổ họng.

- Để ở đâu? Nói? Chúng tao không hỏi để biết, mà hỏi xem mày thành khẩn đến đâu!

- Dạ, ông Trùm cầm ném xuống biển rồi ạ.

- Ném bao giờ?

- Dạ, ngay khi các ông bắt được bọn thằng Toàn “khỉ đốm”.

- Trong số chúng mày, còn ai khác biết mặt thằng Trùm?

- Dạ, còn thằng Hải “móm”. Thằng này làm ăn bên Lào, vừa rồi ông Trùm điều về để lo việc sản xuất ạ.

- Nó đang ở đâu?

- Dạ, nó bị bắt cùng cháu đêm qua, thằng khai tên đểu là Dũng đấy ạ.

- Bọn mày quái thật. Thế thằng Trùm của mày có anh em, vợ con nào không?

- Dạ, ông ấy có người em là bác sỹ.

- Bác sỹ tên là gì? Ở đâu?

- Thưa, tên Hùng, làm ở Bệnh viện Nhi.

- Trước đây mày đã gọi cho thằng Hùng mấy lần. Có việc gì thế?

- Dạ, khi đó con trai cháu bị ốm. Cháu có xin ông Trùm số của anh Hùng, để nhờ giúp đỡ.

- Thằng Hùng có tham gia vào việc sản xuất, buôn bán ma túy không?

- Dạ anh ấy không biết gì đâu ạ.

- Tao hỏi mày câu cuối cùng. Thằng Trùm tên thật là gì?

- Dạ ông ấy tên là Thiệp, tức Thiệp “rỗ”, hiện ông ấy là…là…

- Thôi đủ rồi! Lão ấy hay gọi cho mày bằng số máy nào?

- Dạ, là số đêm qua cháu gọi lúc 10 giờ đấy ạ. Cán bộ cứ xem máy của cháu là biết.

Tướng Thành đứng dậy, quay lại bảo các điều tra viên:

- Lập biên bản nhận dạng thằng Trùm. Cho nó viết tự khai và hỏi cung chi tiết. Này, thằng Hải “móm” đang để ở đâu? Dẫn tôi sang đấy ngay!

- Hải “móm” đứng dậy! - Tướng Thành quát to khi vừa bước đến cửa phòng.

- Dạ, cháu chào cán bộ!

Tên tội phạm bị tướng Thành điểm đúng huyệt, đứng bật lên chào.

- Tiên sư mày! Có thích “văn vở” tên đểu nữa không? hả?

- …

- Làm việc cho lão Thiệp “rỗ” từ bao giờ?

Hải “móm” trợn tròn mắt nhìn người cán bộ mới bước vào phòng đã đánh gục y từ phút đầu.

- Không nhớ mặt sếp hả? Xem ảnh đi.

- Dạ, dạ… gã trai run run đón tấm ảnh Thiệp “rỗ” trên tay. Khuôn mặt nhợt nhạt của thằng nghiện bỗng trở nên xám ngoét. “Thì ra, cớm biết tất cả rồi.” - Nó nhủ thầm.

- Thế nào? Mày gặp lão này lần gần nhất là khi nào? Gặp ở đâu?

- Dạ, cách đây mấy tháng, ông ấy gọi cháu từ Lào về để phụ trách việc sản xuất lô hàng này ạ. Cháu gặp ông ấy ở Hà Nội.

- Lão này có anh em gì không?

- Dạ cháu không biết chính xác, chỉ nghe bọn nó kể là ông ấy có người em làm bác sỹ.

- Bác sỹ hả? Làm ở đâu?

- Chỗ hay chữa bệnh trẻ con.

- Số máy lão Thiệp hay gọi cho mày thế nào?

- Dạ, cháu lưu trong danh bạ đấy ạ, tên là “sếp T”.

Ông Thành cầm chiếc điện thoại của Hải, mở danh bạ ra xem rồi nở nụ cười nhạt.

Tướng Thành chân đi, miệng nói với người đồng cấp ở N.A:

- Đã có hai lời khai và nhận dạng, xác định lão Thiệp là chủ mưu vụ này. Đủ căn cử bắt rồi. Anh ra lệnh hay tôi?

Sau một đêm căng thẳng, khuôn mặt hai ông tướng già lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trong lúc tướng Thành trực tiếp đấu tranh với các đối tượng, thì tướng Hiếu đôn đáo lo việc cấp cứu cho hai cán bộ bị thương nặng, ông Hà khá nguy kịch. Khả năng sống sót rất thấp, vết thương ở cổ Tuấn cũng nghiêm trọng không kém, gây đứt động mạch. Nhưng được thủ thuật hàn vá kịp thời, nên đã cầm máu. Cả hai vẫn đang được điều trị tích cực trên chiếc xe mổ dã chiến.

- Anh ra lệnh đi. Vì chuyên án này là của các anh. Chúng tôi phối hợp thôi.

- Chúng tôi mà làm lệnh thì dễ bị lộ lọt, vì nội bộ có vi rút. Anh cứ giúp tôi, cho PC47 trong này phát sinh tố tụng đi.

- Mà này, bắt lão ấy không đơn giản và mất nhiều thời gian đấy. Quan hệ của lão như rừng, cũng toàn chỗ có thế lực. Tài liệu chứng cứ chưa chắc chắn mà động đến là rất mệt đấy! Tôi e sẽ có chỗ can thiệp, chất vấn gây sức ép lên hoạt động của chúng ta. Đằng sau mỗi nhân vật kinh tế luôn là những thế lực chính trị mà…

- Căng nhỉ! Tôi sợ không bắt ngay lão ấy mà té mất thì chết. Hay ta bắt lão trong trường hợp quả tang. Vì có tính liên tục của thời gian. Hành vi vận chuyển ma túy đang diễn ra thì ta bắt mà. Hắn là kẻ chủ mưu cầm đầu, ta vận dụng tính chất quả tang theo hành vi của người thực hành.

- Theo tôi, bắt quả tang không thuyết phục lắm. Anh nên gọi báo cáo trực tiếp Bộ trưởng đi, đề nghị Bộ hỗ trợ địa phương. Còn ở đây, tôi sẽ cho anh em tiếp tục củng cố chứng cứ, giám định vật chứng rồi làm thủ tục luôn.

Tin ông Hà và Tuấn bị bắn trọng thương loang về L.C một cách ngẫu nhiên. Một cô y tá trên đó tình cờ gọi điện hỏi thăm anh bạn làm ở Bệnh viện đa khoa N.A. Anh này thật thà kể luôn việc đang cấp cứu cho mấy ông Công an L.C bị bắn. Cô gái lại có người làm trong Công an tỉnh. Cứ thế, tin đồn loang nhanh chóng mặt. Từ tiếng xì xào ở các phòng ban, có người đã gọi điện cho Thượng tá Tuất để xác định thực hư câu chuyện. Nhận điện, ông Tuất giật mình. Miệng thì ậm ờ tỏ ra bí mật, nhưng trong đầu đã bật ra bao câu hỏi. “Quái lạ, ông Hà lấy lý do nghỉ chữa bệnh, hóa ra đi N.A làm án. Mà vụ này là vụ nào nhỉ? Sao không thấy nhắc đến bao giờ”, ông tức tốc giở sổ thụ lý án để kiểm tra. Trống trơn, sổ theo dõi chuyên án cũng không thấy ghi thông tin gì. Với một “bạc già” trong nghề trinh sát, lão luyện trận mạc như ông, luôn có óc phán đoán nhạy bén. Ông chợt nghĩ, hay là người ta đang che giấu ông chuyện gì đó. Mà tại sao phải giấu? Nếu ông Hà đã giả ốm để đi đánh án, thì đám lính vắng nhà kia chưa chắc đã phải là đi tập huấn. Vị Thượng tá cười nhạt, ông bấm máy gọi cho Trung - cậu thiếu úy mới về đơn vị hai năm:

- Trung à, tình hình sếp Hà thế nào rồi?

- Dạ, đang cấp cứu chú ạ. Có vẻ khá nặng.

- Chết thật, sếp bị sao?

- Dạ, bị trúng đạn vào đầu.

- Thế cơ à? Bên mình có mấy người bị thương?

- Có cả anh Tuấn “đen” nữa ạ.

- Ô, Tuấn “đen” á? Tưởng nó… - ông Tuất suýt nữa thì buột miệng nói hết câu “tưởng nó đã chuyển sang Phòng Hồ sơ”.

- Tội quá. Thế cháu cùng mấy anh em vào đấy?

- Dạ, 5 anh em ạ. Có cả bác Thành Giám đốc ạ.

- Ồ?! - Ông Tuất kinh ngạc thốt lên. Một vụ đánh bắt mà đích thân Thiếu tướng Giám đốc dẫn quân đi, ắt phải là vụ cực kỳ lớn và phức tạp. Ông hít sâu hai hơi cho giọng trở lại bình thản, rồi hỏi tiếp.

- Vụ đấy lớn thế à? Bắt ở đâu? Thu được khá không?

- Dạ, phá xưởng sản xuất ma túy ở T.D chú ạ. Bắt mấy chục thằng, thu được nhiều ma túy lắm.

- Là vụ nào thế nhỉ?

- Chú còn nhớ vụ 500 bánh bắt cuối năm ngoái không? Đây là phần mở rộng.

- Ai làm vụ này?

- Dạ, vẫn anh Tuấn “đen” ạ.

- Trời…! Thôi cháu làm việc đi nhé, tình hình thế nào báo chú biết ngay.

Ông Tuất ngồi phịch xuống ghế. “Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ” - câu xưa các cụ cấm có sai. Trong lúc ông đi Singapore hội thảo, ở nhà người ta đã biên soạn màn kịch này. Nhưng tại sao lại phải làm thế? ông Tuất bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện lại. Đầu tiên là việc tướng Thành bỏ dở cuộc họp khi xem cái gì đấy trên điện hoại thằng Tuấn; việc nói ngừng mở rộng chuyên án 500 bánh; chuyện Bộ lấy án về điều tra… đến cả chuyện thằng Tuấn, con Hoa bị điều động sang đơn vị khác. Còn nhớ khi nghe tin chuyển chúng nó đi, Ông hơi ngạc nhiên vì hai đứa đang được giao trinh sát nội tuyến cơ mà… Nhưng về sau, do nhiều việc, lại nghĩ “bọn tép riu” đâu đáng phải bận tâm, nên ông cũng quên luôn. “Thì ra, chúng vẫn trong đơn vị này. Một màn kịch quá hoàn hảo! Nhưng người ta làm thế để làm gì? Vì sao phải che mắt mình? Hay là… ông Thiệp… Thôi chết rồi!… Có thể lắm… Thảo nào ông ấy quan tâm đến vụ này!”. Càng nghĩ, ông Tuất càng cảm thấy cơn ớn lạnh chạy ngược sống lưng. “Lão ấy mà có chuyện, chưa biết chừng cháy thành vạ lây…”.

Ngẫm ngợi một hồi, ông Tuất rút điện thoại ra cầm lăm lăm trên tay, lật đật tra danh bạ. Chỉ một cái ấn phím, giao dịch sẽ được kết nối… nhưng ông lại hạ máy xuống, đút vội vào túi quần rồi vội vã quay trở vào thay bộ Cảnh phục. Vài phút sau, ông bước khỏi căn phòng làm việc, rảo bước đi xuống sân lấy xe ô tô rồi nổ máy lao vút đi…

Xế trưa hôm đó, máy của Huy “mỗ” đổ chuông. Tướng Thành chau mày toan tính rồi bước sang buồng hỏi cung gặp Huy:

- Bây giờ, mày gọi lại cho lão Thiệp, nói là hàng đã tập kết ở đường biên Việt - Lào đúng kế hoạch. Đợi tối sẽ chuyển đi. Nói đúng thế cho chú. Việc mày hợp tác sẽ được tính là lập công chuộc tội. Đồng ý không?

- Dạ, chú để cháu gọi.

- Giọng nói cứ bình thường như mọi lần chúng mày trao đổi với nhau. Phải nói đúng câu chú vừa dặn đấy.

Ông quay sang các cán bộ giúp việc:

- Đưa nó ra sân, nổ máy xe, bấm còi đi.

Tướng Thành đi trước, Huy “mỗ” đi giữa bốn điều tra viên. Đến khu sân bóng chuyền gần đường cái, ông bảo dừng lại. Mấy người lính dắt xe đến, nổ máy đề ga rồi bấm còi inh ỏi. Tạp âm đã nhiều, lại có tiếng gió vù vù, tướng Thành bật loa ngoài, ấn gọi lại số của Thiệp rồi giơ ra trước mặt Huy “mỗ”:

- Sếp vừa gọi em ạ?

- Sao mày không nghe máy. Tình hình thế nào?

- Em vừa đi vệ sinh. Đêm qua hàng đã tập kết ở biên rồi. Tối nay em cho chuyển sang bên kia.

- Ừ, có chuyện gì không?

- Dạ không ạ, mọi người đều khỏe.

- Ừ, hàng ngày nhớ điện cho tao.

- Em biết rồi.

Ông Thành gật đầu hài lòng. Cuộc điện thoại trên giúp ông câu giờ, để có đủ thời gian cho những công việc khác.

Nhân viên ở Chi nhánh Tập đoàn Đại Phát nhìn thấy Hoa đều đứng dậy lễ phép chào hỏi. Ngày cô mới đến nhận việc, nhìn cách cư xử của ông Thiệp đối với cô, đám phụ nữ bắt đầu có chuyện để xì xầm bàn tán. Người thì quả quyết cô là bồ nhí của sếp, kẻ cãi không phải, vì ông Thiệp xem ra rất nể trọng cô ta. Vị trí công việc của Hoa là thư ký Chủ tịch Hội đồng quản trị, giám sát hoạt động chi nhánh miền Bắc của Tập đoàn. Cô tháp tùng ông chủ trong các buổi gặp quan trọng với đối tác, thường xuyên được ông hỏi ý kiến trong nhiều việc khác nhau. Tại các cuộc họp, Hoa không chỉ ghi chép, mà còn được phát biểu, đưa ra những đánh giá, phản biện cùng các kế hoạch kinh doanh. Tuy không nói ra, nhưng ông Thiệp có vẻ tâm đắc với nhiều ý kiến của cô. Một hôm, nhân lúc cao hứng ông ta bật mí trước ban lãnh đạo rằng đó là vợ sắp cưới của em trai mình. Từ đấy, mọi dò xét, dị nghị, bình phẩm xẹp ngay lập tức. Khi đã minh định được vị trí của cô trong gia tộc họ Vũ, người ta chẳng dại gì mà dây vào người có quyền sinh, quyền sát với công ăn việc làm của họ. Tai bay vạ gió, thiếu gì người đã chết vì vạ miệng.

Hôm nay Hoa đến công ty đúng giờ. Cô trang điểm nhẹ nhàng và mặc bộ sườn xám quý phái, nom lộng lẫy như đóa hải đường ngậm giọt sương mai. Tầm 9 giờ thì ông Thiệp đến cơ quan, thái độ nhẹ nhõm, vui vẻ. Ông bảo Hoa chuẩn bị họp đồng rồi cùng mình đi gặp đối tác.

Chiếc Phantom siêu sang lướt nhẹ ra cổng. Lần nào cũng vậy, nếu đi ký kết hợp đồng cùng với Hoa, ông luôn cho lái xe ở nhà, để tự mình chở người em dâu tương lai trên chiếc xe lộng lẫy. Hoa ngồi ở ghế phụ, cùng ông bàn bạc công việc. Cô gái thông minh và dí dỏm khiến ông chủ thấy tràn căng năng lượng trong công việc. Xe đang bon nhanh, chợt có tiếng chuông từ chiếc máy điện thoại Vertu nạm ngọc mà ông Thiệp thường dùng. Ông Thiệp chẳng nhìn số gọi đến, bấm nghe rồi đưa lên tai. Ở khoảng cách gần, Hoa nghe rõ mồn một:

- Anh à. Em đây, em dùng số khác. Đêm trước bọn phòng em đánh phá xưởng ma túy ở T.D. Bắt được nhiều lắm…

- Sao, sao cơ? - Ông Thiệp lắp bắp hỏi lại, giọng như lạc đi.

- Bọn nó qua mặt em, vừa tổ chức bắt mở rộng chuyên án 500 bánh đợt trước… Anh có liên quan đúng không? Nên lánh đi đâu đấy một thời gian… mà con Hoa…?

- A lo, a lo. Chờ chút, chờ anh chút…

Ông Thiệp luống cuống táp xe vào bên lề đường rồi phanh kít lại. Tay trái đẩy cửa, ông bước nhanh ra ngoài. Chiếc điện thoại nạm ngọc vẫn ốp sát vào mang tai…

Hoa cảm thấy bồn chồn. Thì ra án đã nổ. Dạo này cô say tình mới, việc mới nên ít có lúc nào nghĩ đến công việc xưa. Mà giọng nói người vừa rồi nghe thật quen. Chết rồi! Ông Tuất. Nghĩ đến đây, Hoa bỗng lạnh người. Nếu sếp Tuất có quan hệ với ông Thiệp, thì chắc chắn cô sẽ bị lộ vở. Mà vừa rồi, cô nghe như ông Tuất có nhắc đến từ “Hoa”…

Trời ạ, tình huống éo le ngoài mọi dự kiến. Chiếc ghế bọc nhung êm ái bên dưới thoắt biến thành chậu than. Vô thức, Hoa tháo đai an toàn, như là muốn thoát ra khỏi chiếc xe. Nhưng có gì đó đã đến đúng lúc, ngăn cô lại. “Mình có quyết định chuyển công tác sang đơn vị khác lâu rồi. Chắc gì ông Tuất đã nhớ, lại đang gấp gáp thế này thì còn đầu óc nào mà nghĩ đến mình. Vả lại, mình vẫn là Thủy từ đầu đến giờ cơ mà… Thôi, cứ để yên xem sự thể thế nào.” - Hoa nhủ thầm rồi thắt lại dây an toàn. Tay cô mở ví rút ra chiếc gương và thỏi son, điềm nhiên tô lại đôi môi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Chừng mười phút sau ông Thiệp quay lại, nét mặt hơi tái. Thoáng có chút gì bối rối khi bắt gặp ánh mắt Hoa đang nhìn mình như dò hỏi, ông cúi xuống nhả phanh tay rồi nổ máy cho xe chạy tiếp. Từ lúc này, cái nhìn của ông như đóng đinh về phía trước, đăm đăm nhưng không lộ ra điều gì để đoán. Nhìn bàn tay ông đang xoay trên vòng lái, Hoa thấy mồ hôi đang rịn ra. Để phá tan bầu không khí ngột ngạt, Hoa hít một hơi thật sâu, thở ra từ từ rồi hỏi một câu tỉnh queo:

- Đối tác gọi hả anh?

Ông Thiệp hơi sững lại, vài giây sau mới bật lên tiếng “ừ” khe khẽ trong cổ họng. Có thể, ông phải dừng lại để nghĩ xem Hoa đã nghe được gì ở mẩu đối thoại đầu tiên đó.

- Về thôi, có việc gấp!

Ông Thiệp nói rồi vội vã vòng xe quay lại. Trên đường về, ông bốc máy gọi Hùng:

- Chú đang ở đâu?

- Em ở cơ quan.

- Bỏ công việc đấy, đi taxi ra đầu cầu Thăng Long đón anh.

- Có việc gì thế?

- Nhanh lên, làm đúng như anh bảo. À, quên, cầm theo hộ chiếu nhé.

- Ơ, sao lại thế?

- Không hỏi nhiều.

Gọi cho Hùng xong, Thiệp quay sang hỏi Hoa, giọng hơi sẵng:

- Cô có mang theo hộ chiếu đầy không?

Hoa thoáng ngạc nhiên, Thiệp không còn giữ được vẻ điềm tĩnh khi trước. Nét mặt căng thẳng, hành động xem chừng đã nôn nóng, gấp gáp. Trong câu hỏi vừa rồi, Thiệp đã thay đổi cách xưng hô và không còn êm tai như thường lệ. Hoa hiểu, ông ta đang trốn chạy. Vấn đề khiến cô lo lắng là Thiệp liệu đã biết gì về mình.

- Dạ, em để ở nhà anh ạ.

Thiệp “rỗ” hừ một tiếng rồi cho xe chạy thẳng vào khu Đô thị mới Ciputra. Gã đỗ chiếc xe cáu cạnh ở cạnh một căn hộ, bảo Hoa đứng đợi một lát. Mười phút sau, có hai thằng lạ mặt đi taxi đến. Thiệp xách chiếc cặp to từ trong nhà chạy ra rồi kéo Hoa lên xe. Ra đến đầu cầu Thăng Long, Hùng cũng vừa kịp đến nơi. Trông anh ta ngơ ngác đến tội nghiệp. Lôi cậu em vào trong xe, Thiệp nói nhỏ:

- Không hỏi gì cả! Lên sân bay Nội Bài ngay.

Trước đó hai giờ…

Thông qua đường dây bảo mật, tướng Thành gọi điện báo cáo Bộ trưởng về kết quả đấu tranh chuyên án và đề xuất kế hoạch tiếp theo.

- Báo cáo Bộ trưởng, để ngăn chặn đối tượng đào tẩu ra nước ngoài, trong khi chờ củng cố chứng cứ và phát sinh tố tụng, tôi đề xuất cho triển khai ngay biện pháp cấm xuất cảnh, thông báo đến tất cả các sân bay, nhà ga quốc tế và các đồn biên phòng cửa khẩu.

- Đồng ý. Các đồng chí cho triển khai ngay các biện pháp khẩn cấp, tạm thời. Một mặt cho quân giám sát 24/24 tất cả các địa điểm mà lão Thiệp có thể lui tới.

- Báo cáo, rõ!

Người tiếp theo ông Thành bốc máy gọi chính là Hoa, nhưng máy đã tắt. Ruột gan ông rối bời, đây là lúc cần có cô nhất, để xác định tên Thiệp đang ở đâu.

Sân bay quốc tế Nội Bài tấp nập khách vào ra. Thiệp “rỗ” đeo chiếc kính đen to bản, ngồi thu lu ở một góc khuất. Chuyến bay đi Mỹ còn nửa giờ nữa thì cất cánh. Hai thằng đàn em đang vào làm thủ tục check in cho anh em Hùng. Chợt có tiếng phát thanh viên:

- Hãng hàng không quốc gia Việt Nam kính mời hành khách Vũ Đức Thiệp - số ghế 34C trên chuyến bay VN 731 vào phòng an ninh để giải quyết thủ tục.

Một tốp an ninh hàng không bỗng thấp thoáng ngoài sảnh phòng chờ. Thiệp bật dậy như một chiếc lò xo. Vẻ hoảng loạn hiện rõ trên nét mặt. Gã bảo Hùng và Hoa:

- Ta ra ngoài thôi!

Cả bọn lại lếch thếch kéo nhau ra ngoài đón taxi. Hai thằng đàn em hớt hải rảo cẳng bám theo phía sau. Trông chúng dáo dác như những con chuột chạy cùng đường. Thiệp rút điện thoại gọi cho ai đó khá lâu, gã đứng ở một góc xa. Khi quay lại, chỉ phẩy tay cộc lốc:

- Lên Lạng Sơn.

Trên xe, lòng Hoa ngổn ngang tơ vò. Cô muốn đi theo Hùng đến cùng trời, cuối đất. Tình yêu này, có thể là mù quáng, có thể mang lại bất hạnh cho cuộc đời cô, nhưng nó mạnh mẽ đến kỳ lạ, cho cô cái khả năng đạp lên mọi thứ ràng buộc, để được sống với nó. Cô vẫn có niềm tin, rồi hai đứa sẽ sang giàu, quấn quýt bên nhau ở phương trời lạ. Bệnh viện ấy đã xây sắp xong, Hùng sẽ tiếp quản làm giám đốc, sẽ có cô ở bên để hỗ trợ, quán xuyến trông coi. Rồi họ sẽ có những đứa con đẹp như tranh… Nhưng còn Thiệp “rỗ”. Giờ phút này, gã đã lộ nguyên hình là tay trùm ma túy. Kẻ đã sản xuất hàng tấn heroin, tàn phá bao nhiêu cuộc đời. Đi theo hắn, Hoa sẽ đứng trước một tương lai mờ mịt. Số phận của những kẻ đào tẩu, không thể tốt đẹp. Bởi cái giản dị nhất là tự do, gã cũng không thể có được nữa. Hoa biết, một con cá cỡ bự như Thiệp, sao thoát khỏi những cuộc tầm nã gắt gao toàn cầu. Gã sẽ bị truy đuổi cho đến lúc xuống mồ. Chắc chắn, lệnh bắt sẽ có trong nay mai, và rồi nếu gã kịp vọt ra nước ngoài, thì Interpol quốc tế vẫn sẽ lần tìm ra, theo yêu cầu của phía Việt Nam. Tiếng Thiệp quát làm Hoa giật bắn mình:

- Thủy, đưa điện thoại đây.

Chí ít, gã vẫn gọi mình là Thủy, nghĩa là chưa lộ thân phận. Hoa cố giữ cho giọng thật tự nhiên, khẽ khàng hỏi:

- Có việc gì đấy anh?

- Tôi bảo cô đưa điện thoại đây!

Hoa miễn cưỡng đưa ra chiếc điện thoại mà cô thường dùng khi làm việc cho Thiệp. Chiếc thứ hai, ơn trời, chưa bao giờ Hoa để lộ ra. Nó đã tắt trong chiếc ví nhỏ cô đang ôm trên đùi.

Thiệp giật lấy chiếc điện thoại trên tay Hoa, trước ánh mắt ngơ ngác của Hùng. Mọi chuyện diễn biến đến chóng mặt. Anh chàng tội nghiệp chỉ lắp bắp như muốn hỏi điều gì đó. Nhìn bộ dạng đó, Hoa hiểu anh chưa hề hay biết gì về những việc làm mờ ám của ông anh, nên quá lạ lẫm trước những việc đang diễn ra trước mắt. Như giải thích về động tác vừa rồi, Thiệp dịu giọng:

- Tất cả chúng mày đều phải tắt điện thoại và đưa hết máy cho tao. Từ lúc này trở đi, không ai được tự ý liên hệ đi đâu, nếu tao chưa cho phép. Tình hình đang rất căng.

- Có việc gì đấy anh. Em thấy lo quá! - Hùng thật thà hỏi lại.

- Mày không nên biết làm gì. Cứ đi theo anh. Đêm nay ta sẽ ở Lạng Sơn. Mai mình sang bên kia, sẽ có người đưa ta qua Pháp hoặc Mỹ.

- Nhưng em chưa muốn đi, em còn đang dở dang nhiều việc bên này! - Hùng cự lại.

- Đồ ngu. Mày không ở lại được nữa. Vài ngày nữa mày sẽ thấy, nếu ở lại người ta sẽ làm khó dễ cho mày. Sang kia làm lại từ đầu. Tao còn cái bệnh viện đang xây, còn nhiều khoản đầu tư khác nữa.

- Em có làm gì đâu mà người ta hỏi đến em?

- Mày ngu lắm! Đó là việc tao làm, nhưng vì tao là anh của mày, thì mày không tránh khỏi liên lụy. Thôi đi với anh. Sang đấy còn nhiều cơ hội cho mày.

Cảm xúc nặng nề bao trùm. Hùng quay sang Hoa hỏi nhỏ:

- Em đi với anh chứ?

- Em tiễn anh thôi, chứ em làm sao bỏ quê hương mà đi được.

- Thủy, từ giờ cô phải đi theo chúng tôi! - Từ ghế phụ, lão Thiệp đột ngột ra lệnh. Giọng lạnh lùng và cương quyết.

- Anh xin em, đi với anh. Anh không thể sống thiếu em được. Sang bên đó, mình rau cháo nuôi nhau, anh không để em phải khổ đâu. - Hùng nài nỉ trong tiếng nấc nghẹn nơi cổ. Hoa sực nhớ, đã có lần Hùng nói sẽ chết nếu mất nhau hay bị cô phản bội. Lúc ấy, cô thoáng nghĩ “anh này sến như trong phim”, nhưng càng yêu, Hoa mới nhận ra điều Hùng nói có lẽ là thật. Và rằng, bên trong cái vỏ mạnh mẽ, khỏe khoắn kia, lại là một tâm hồn đa cảm, mong manh dễ vỡ. Yêu nhau, anh gán cho cô những phẩm chất tốt đẹp nhất có được của người đàn bà. Lòng tin ở anh xây dựng trên sự mường tượng ấy. Và cũng vì yêu anh, mà cô không muốn thần tượng đó bị sụp đổ, không bao giờ muốn thôi đẹp trong mắt anh.

Giờ đây, tiếng lòng cô cũng đã đồng điệu. Nhưng chính lúc ấy, lý trí lại bật ra những tiếng cản ngăn.

Xung đột đến đỉnh điểm, làm bật lên tiếng khóc bất ngờ, như xả áp. Tiếng Hoa khóc nghe tức tưởi, ai oán mà thật lòng. Tiếng khóc ấy đến từ nỗi giằng xé bên trong. Cô không còn đủ thời gian để có một lựa chọn đúng. Hoặc là cô sẽ vĩnh viễn mất anh, hoặc sẽ bên anh trong đoạn trường sắp đến.

Tiếng khóc chuyển sang dấm dứt, khi cô gắng tìm câu trả lời cho nỗi niềm chất chứa trong đầu: “Không, em không thể mất anh. Nhưng nếu đi theo, đời em sẽ lênh đênh cánh bèo mặt nước. Hay mình bỏ trốn khỏi tay lão Thiệp, vì anh chẳng tội lỗi gì. Nhưng khi trốn rồi, thì liệu mình còn có thể đến với nhau được không, bởi với công việc của em, em không thể lấy làm chồng một người có anh trai là tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm…”. Những giọt nước mắt cứ lã chã rơi xuống đùi Hùng. Cô đâu biết, chính vì những giọt nước mắt này, mà cô đã thoát khỏi cái chết trong gang tấc sau đó…

Thiệp “rỗ” ngồi yên lặng ở ghế trên, cặp kính to bản sùm sụp che kín mặt lão. Tất cả chuyện ở ghế dưới, lão không bỏ sót chi tiết nào. Hồi lâu, như sực tỉnh, Thiệp quay xuống hỏi hai thằng đàn em:

- Chúng mày mang theo mấy khẩu? Có cầm đủ 1 triệu đô đây không? Đưa cặp đây. Từ lúc này chúng mày phải hết sức cảnh giác. Mai tao qua biên giới rồi, hai đứa ở lại xem động tĩnh thế nào, thu dọn tất cả những thứ còn “bừa bộn” nhé. Yên ổn rồi thì chúng mày lên L.C “bo” cho thằng Tuất hậu hậu một chút. Công của nó lớn đấy. Tao đi rồi, chúng mày dần dần tìm cách chuyển tiền vào các tài khoản nước ngoài cho tao. Thu xếp xong mọi việc thì cũng té đi, ở lại rất nguy hiểm. Có gì tao sẽ liên lạc sau.

« Lùi
Tiến »