Bão Ngầm

Lượt đọc: 3334 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Trăng vắt vẻo trên những tán cây…

Con đường sỏi đá gập ghềnh bên miệng vực, nhìn dưới trăng lại hóa ra dải lụa mềm. Dòng sông chảy xiết cũng khoác lên nó cái vẻ hiền hòa trong nền trời bàng bạc. Dòng người rùng rùng chuyển động. Bóng mũ sắt nhấp nhô trên đường. Những khẩu tiểu liên quàng chéo vai sóng sánh theo nhịp chân đi. Đã vào đầu giờ Tuất. Tổ dọn đường đã đến vị trí tập kết. Mũi trinh sát mật phục đã ém kỹ trong taluy. Tổ tấn công nhà xưởng bồn chồn đợi tín hiệu thông đường, để hành quân vào vị trí.

Tuấn “đen” đang khoác bộ áo giáp nặng trịch lên người. Trông các anh như những con ro-bot, bởi hệ thống khí tài, vũ khí mang theo trên người. Ngoài khẩu AK báng gập, họ còn lận ở thắt lưng khẩu K54 và mấy quả lựu đạn. Lủng lẳng trước ngực, trên vai mỗi người là chiếc bộ đàm, cái đèn pin, ống nhòm, khóa tay…

Bước vào trận đánh quyết liệt, việc chuẩn bị chu đáo là điều kiện cần thiết để giành phần chủ động.

Trăng khuya càng lúc càng sáng. Rừng cây loang lổ đen trắng như những miếng vá của tự nhiên. Trạm gác đầu tiên đèn tắt tối om, nhưng vẫn lập lòe đốm lửa đầu thuốc. Qua ống kính hồng ngoại, cả ba thằng vẫn đang đi vòng vòng quanh lán. Súng AK lăm lăm trước ngực. Vừa nãy có hai chục thằng vừa đi qua để vào khu trang trại. Sau khi nhận đúng ám hiệu, chúng đã mở rào ngang đường để cả bọn vượt qua.

Có tiếng cú rúc ba hồi vọng về từ đâu đó xa xăm. Một tên đứng dậy ra ngoài hiên căn chòi lá, vạch quần ra đái tồ tồ. Dòng nước khai khẳm xối vào mệt bụi cây, khiến mặt đất rung rung. Xả xong, y kéo khóa quần quay gót. Bất ngờ, bụi cây ấy chồm lên, hiện hình thành người. Một cú chặt chí mạng vào gáy tên tội phạm, nó chỉ kịp bật ra âm “hự”, rồi đổ vật ra đất, mềm nhũn. Tức thì, hai lùm cây khác vọt vào trong lán như một tia chớp. Sau mấy tiếng huỵch huỵch, không gian yên tĩnh trở lại. Ba khối thịt bị khóa nghiến ra sau, miệng dán băng keo kín mít. Có tiếng bộ đàm lạo xạo: “Các chốt báo cáo đi?”. “Chốt 1,2,3,4 đã an toàn. Đường thông. Yêu cầu cho xe đón hàng”.

Đại tá Hà hạ lệnh:

- Tất cả vận động vào mục tiêu.

Chiếc xe Gaz nổ máy, lăn bánh ra con đường cheo leo bên miệng vực. Còn cách trang trại gần một cây số, xe dừng lại. Quân nhảy xuống, co giò chạy.

- Tọa độ thằng Phú thế nào rồi em? - Đại tá Hà hỏi Tuấn trong hơi thở hổn hển.

- Báo cáo anh, tổng đài vừa báo vị trí cái điện thoại em cho thằng Phú chưa đổi. Nghĩa là nó chưa xuất phát.

- Có chắc thằng Phú được cử đi gùi hàng không?

- Chưa biết chúng có thay đổi gì không, chứ mấy hôm trước nó kể với em là đêm nay đi mà.

Nửa giờ hành quân, khu trang trại đã hiện ra trong mắt thường. Hơn hai chục chiến sỹ tản ra tạo gọng kìm bao vây. Tiếng kìm cắt dây thép gai lách cách. Không quá khó để tạo ra những lỗ hổng, khoảng trống đủ từng người chui lọt.

Bên trong sân giữa những dãy nhà tranh, đèn điện bật sáng. Bóng người đi lại lố nhố. Đàn chó dữ vẫn chạy lăng xăng quanh quẩn trong sân. Mấy con đang tranh cướp nhau vật gì, cắn xé nhau chí chóe. Từ góc vườn, tiếng máy nổ chạy xăng vẫn đều đều vọng ra. Gần 22 giờ, bóng mũ sắt đã chìm sâu trong những búi cỏ tranh cao lút đầu người. Tán cây che kín ánh trăng, để lại những khoảng đen mờ dưới gốc. Nằm bên cạnh ông Hà, Tuấn thì thào:

- Tốt quá, tiếng máy sẽ át đi mọi âm thanh, động tĩnh bên ngoài. Lũ chó sẽ không phát hiện có đột nhập.

- Ừ, em xem nếu chạy nhanh từ đây vào đến trong cái sân kia, mất bao lâu?

- Chắc tầm hai phút anh ạ. Theo em, tý nữa ta không nên chạy ào vào. Cứ lặng lẽ mà áp sát rồi đánh bất ngờ.

Những tảng thịt tẩm độc đã lấy khỏi ba lô, sẵn sàng đón con chó nào thính hơi chạy đến. Muỗi rào rào, bu lấy mặt, lấy tay nhưng chỉ có cái xua xua nhẹ nhè. Không một tiếng vỗ nào phát ra. Căng thẳng tuyệt đối.

-

Chiếc xe chở Hoa cùng hai anh em Hùng lao nhanh về Hà Nội. Ông Thiệp gà gật bên ghế phụ. Tại hàng ghế sau, Hoa gục đầu vào vai Hùng, nhưng cô không hề chợp mắt. Ban chiều, sếp Hà đột nhiên gọi điện cho cô, hỏi han tình hình công việc và biểu hiện của ông Thiệp trong mấy ngày gần đây. Hoa báo cáo diễn biến hoạt động theo từng ngày. Thực ra, cũng chẳng có gì nhiều để nói, vì họ toàn lênh đênh trên biển Hạ Long, ông dặn cô để ý việc giao dịch của ông Thiệp qua điện thoại và đặc biệt chú ý trong mấy ngày tới. Qua cách nói, cô đoán trận đánh mới sắp mở màn. Người cô căng ra, vì chưa hiểu sẽ có điều gì xảy đến. Thâm tâm, cô không muốn có bất cứ chuyện gì dính dáng đến anh em nhà Hùng. Trong ứng xử với cô, ông Thiệp tỏ ra rất độ lượng và hào phóng. Điều ấy khiến Hoa có cảm giác ông ta đã coi cô như vợ của Hùng. Đáp lại, cô cũng thấy mình như đã sẵn sàng cho việc làm dâu con của gia tộc họ Vũ.

Tính đến thời điểm này, chưa ai cho cô biết ông Thiệp có liên quan gì đến vụ án.

Một hồi chuông điện thoại bỗng đồ dài, kéo Hoa trở lại thực tại. Từ ghế trước, ông Thiệp ngoái lại nhìn. Hoa liền giả bộ nhắm mắt, đầu gục vào vai Hùng. Tay tài xế hỏi nhỏ:

- Sếp có cần xuống xe không ạ?

- Cứ chạy tiếp đi!

Ông Thiệp mở hộp tài liệu trên xe, lấy ra chiếc điện thoại để xem số máy gọi đến. Đó là chiếc điện thoại 8800 mà Hoa chưa thấy ông ta sử dụng bao giờ. Có tiếng đàn ông vọng ra khá rõ:

- Chuẩn bị xong xuôi rồi sếp. Em cho xuất phát nhé.

- Ừ, cẩn thận đấy! - ông Thiệp nói như ậm ừ trong cổ.

Lúc đó vừa đúng 22 giờ ngày rằm Trung thu…

-

Trong sân bỗng nhốn nháo. Ánh đèn pin loang loáng. Có tiếng quát khá to: “Chúng mày đâu, xuất phát!”. Bước chân huỳnh huỵch tiến ra phía cổng. Hiện lên trước mắt là đoàn người đi hàng một. Có khoảng hai mươi tay súng vây quanh năm thằng gùi hàng. Những chiếc ba lô bộ đội căng phồng, nhấp nhô ở giữa đội hình. Có hai tên vọt lên trước một đoạn, như để thám thính động tĩnh.

Khi tiếng bước chân đã thôi lịch bịch trên nền đất, bên trong trang trại đèn điện tắt phụt, trả lại cái tĩnh lặng chết người cho rừng đại ngàn.

Vặn volume bộ đàm ở mức nhỏ nhất, Đại tá Hà nói khẽ:

- Số 2 báo cáo: rắn đã rời hang.

- Số 1 nghe rõ.

Nửa giờ sau…

Nhóm tội phạm hiện rõ dần qua ống nhòm đêm. Hẻm núi này cấu tạo đúng như một cái nơm cá. Chỉ một đường vào và một đường ra. Hai bên taluy dựng đứng như lời nhắc nhở đừng mơ tưởng có thể vượt qua hai bên thành máng. Ở nơi đáy giỏ, một hàng rào bùng nhùng bằng sợi thép gai đã bịt kín lối thoát. Chưa hết, hai khẩu đại liên gắn càng đang chĩa cái nòng gớm ghiếc của nó vào thẳng trận địa. Tại các mô đất cao, những lùm cây đã tản ra chiếm lĩnh. Góc bắn theo hình dải quạt, đảm bảo không tên nào nằm ngoài tầm đạn. Ngoài ra, có một tổ bốn người đã nằm im cho nhóm tội phạm đi qua từ lúc nãy. Việc của họ là thu gom nốt những đứa sổng lưới chạy giật trở lại. Thượng tá Thường vặn núm âm thanh cực đại trên chiếc loa pin.

Mồ hôi rịn ra trên báng súng. Tiếng bậm bịch mỗi lúc một gần. Chỉ dăm phút nữa, cá sẽ nằm gọn trong lưới…

- Chúng mày, đi sát vào! - Giọng thằng nhóm trưởng quát đồng bọn đã nghe rõ mồn một. Kìa, từng bóng người đã hiện ra dưới trăng. Bước chân phăm phăm tiến dần vào sâu trong hẻm núi. Đón chúng vẫn là cái yên ắng trong đêm thanh.

- Tất cả đứng im. Bỏ súng xuống đất. Chống cự vô ích!

Tiếng loa oang oang, xé toạc không gian tĩnh lặng.

- Đầu hàng đi. Thằng nào chống cự, bắn bỏ!

Cả bọn đứng như trời trồng trong giây lát rồi bắt đầu nháo nhác. Những chiếc ba lô rời lưng vất ngổn ngang dưới đất. Mấy thằng co giò chạy ngược trở lại. Vài tên khác thì nằm úp xuống đất, súng AK tháo khỏi vai, hướng nòng lên trên triền núi.

- Hạ vũ khí đầu hàng đi!

Tiếng loa chưa dứt, cả thung lũng bỗng sôi sục tiếng súng. Những tràng đạn rời nòng như quãi lúa.

- Đại liên, bắn! - tiếng loa quát to.

Tức thì, hai dòng lửa phụt xối xả từ cuối hẻm núi về nơi đang hỗn loạn, nhưng theo hướng chếch lên trên. “Cục, cục, cục, cục…” chuỗi nổ đanh chắc, rền vang cất lên, ngay lập tức đã làm chủ trận địa. Những họng AK câm tịt. Khói mịt mù trong thung. Sau hai phút bắn thị uy, đại liên ngừng lại, nhường lời cho tiếng loa:

- Chúng tao đã cảnh cáo. Thằng nào chống cự, bắn chết không tha. Khôn hồn bỏ súng đầu hàng!

Đáp lại là sự im lặng. Có thể, những kẻ liều lĩnh nhất cũng đã “tè ra quần”, sau tràng đạn đại liên sát sạt trên đầu vừa qua.

- Đầu hàng thì không chết. Không còn đường thoát đâu! - Thượng tá Thường cứ thủng thẳng ra lệnh. Kinh nghiệm của ông là ngay từ phút đầu phải chứng minh uy lực bằng đòn phủ đầu, để đè bẹp ý chí kháng cự của tội phạm. Sau đó, dẫn dụ chúng thực hiện theo chỉ lệnh của mình.

Có mấy thằng lóp ngóp đứng dậy, hai tay ôm đầu, miệng hô to:

- Đừng bắn, chúng tôi xin hàng.

Phản ứng lây lan nhanh chóng. Khắp hẻm dậy tiếng xin tha mạng. Thượng tá Thường căng mắt quan sát, đề phòng bọn chúng tráo trở, vồ súng bắn lại quân ta khi xông ra bắt.

- Tất cả đứng lên, xếp hàng một đi đến thành núi bên phải.

- Được rồi. Đứng cách một mét, hai chân dang rộng, đổ người về trước, chống hai tay ra trước. Thế, thế… đúng rồi!

- Anh em, xuống thu súng, bắt giữ tội phạm!

Các trinh sát ùa xuống như một cơn lốc. Chưa đầy một phút, hai mươi lăm thằng tội phạm đã bị khóa nghiến, trong đó có Huy “mỗ” - kẻ phụ trách cuộc vận chuyển ma túy lần này và là chủ chiếc điện thoại đuôi 919 ngày nào.

Thượng tá Thường nói như reo trong bộ đàm:

- Số 1 an toàn. Nhắc lại, số 1 đã an toàn.

- Số 2 nghe rõ. Làm đây. - Đại tá Hà tiếp lời.

Những lùm cây rung rung rồi vươn mình đứng dậy, nhẹ nhàng bám gót ông Hà tiến dần vào khu nhà tranh. Tuấn ốp sát vị chỉ huy. Tay anh lăm lăm khẩu AK báng gập sẵn sàng nhả đạn. Đang di chuyển, chợt ông Hà dẫm phải cành cây khô. Một tiếng “cạnh” phát ra khá to, ngay khi ông đứng ở vị trí trống trải trước dãy nhà. Ông già giật mình. Đứng sững lại. Đúng lúc đó, đàn chó thức giấc. Cả bầy như điên dại lao vào ông Hà, cất tiếng sủa ầm ĩ. Một con mau mắn nhảy chồm lên cắn vào tay ông, làm khẩu súng ngắn văng xuống đất. Cướp cò, một tiếng nổ “pằng” chát chúa, dội vào vách núi…

Tình huống tệ hại đột xuất ngoài mọi dự liệu. Trong nhà đã loạch xoạch tiếng lên đạn.      '

- Tản ra! Tản ra ngay! - Tuấn hét to rồi lao thẳng vào đàn chó đang bu quanh ông Hà, định giật ông chạy thoát khỏi tầm đạn. Khi anh còn cách ông Hà một sải, một quầng lửa bỗng chụp lên hai người…

Tiếng súng hỗn loạn. Sau phút bị động, các trinh sát nhanh chóng tận dụng địa hình, địa vật bên ngoài làm các ổ hỏa lực. Hơn hai chục khẩu AK đồng loạt xả đạn vào trong dãy nhà tranh. Tiếng nổ ầm trời, đạn xuyên thun thút qua những bức vách liếp. Lửa đạn bén vào tre nứa, đây đó đã bùng lên những đốm lửa đỏ.

Có tiếng la hét, gào rú của đàn ông, đàn bà… rồi im bặt. Tiếng súng trong nhà cũng câm đột ngột, hệt như khi nó bất thần khai hỏa. Cái im ắng đầy chết chóc trở lại với rừng.

- Xông vào trong nhà! - Có tiếng hô, nghe giọng còn rất trẻ.

Những ánh đèn pin loang loáng. Trong dãy nhà tranh bên tay trái, xác chín tên thợ nằm rải rác. Có thằng vẫn đang giãy giây. Nhiều đứa tay vẫn khư khư ôm khẩu AK. Lựu đạn còn vương vãi xung quanh chỗ nằm, cuộc bắn trả quyết liệt đến mức làm chúng không kíp rút chốt ném ra. Trên chiếc giường ghép ở giữa nhà, bốn xác đàn bà trần truồng đã nằm cong queo, máu vẫn xối xả chảy xuống nền. Thì ra chúng đang liên hoan xác thịt tập thể.

Ở khoảng trống giữa sân, hai thân người nằm đè lên nhau. Các trinh sát ùa lại. Đầu Đại tá Hà nát bấy, máu đầm đìa bộ quân phục, loang đỏ mặt sân chỗ ông nằm. Tuấn cũng đã bất động trên vũng máu.

- A lô, a lô. Bên mình có thương vong. Cấp cứu, cấp cứu! - Một chiến sỹ trẻ gỡ chiếc bộ đàm trên tay ông Hà, nói như gào.

- Sao, sao? Chúng tôi vào ngay!

Hai mươi phút sau, đoàn xe ô tô ầm ầm lao đến khu trang trại. Chiếc xe cứu thương bật đèn lập lòe dẫn đầu, phanh kít trước chỗ hai người đang nằm. Tướng Thành nhảy vội xuống, lao đến bên họ. Ông gào lạc giọng:

- Trời ơi, anh Hà, cậu Tuấn! Sao lại thế này?!

Vị tướng già lay lay hai cơ thể bất động, bỗng ông òa lên như một đứa trẻ. Tiếng khóc của ông nghe rất khan, như là xé ruột:

- Anh ơi, xong trận này anh nghỉ hưu mà anh ơi!

Tướng Hiếu đi xe thứ hai, hớt hải chạy đến. Đám bác sỹ khẩn trương tay cáng, xúm vào bế thốc họ đưa lên xe. Chiếc xe cấp cứu hú còi khẩn cấp, thoát nhanh khỏi khu trang trại. Thượng tá Thường tiếp quản trận địa. Ông dõng dạc ra lệnh:

- Dập lửa! Giữ nguyên hiện trường chờ sáng mai khám nghiệm! Kiểm tra xem có thằng nào đang trốn không! Tìm hầm bí mật.

Đoàn xe chở hai vị tướng cũng bám đuôi xe cấp cứu, chạy thẳng về bệnh viện huyện T.D.

Đường xấu, mỗi lúc xe vào ổ gà, máu lại trào ra từ đầu ông Hà. Đường đạn đã khoét những lỗ thủng bằng miệng bát con, trống hoác ở vùng sọ não.

Vết đạn sượt qua đã bóc một mảng thịt ở cổ Tuấn. Động mạch vẫn sùi máu phì phì, thấm ướt sũng số băng gạc đang đắp tạm để cầm máu khẩn cấp.

Trong lúc họ hối hả chạy về huyện lỵ, thì từ thành phố một kíp bác sỹ ngoại khoa ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh cũng đã lên đường trên chiếc xe mổ dã chiến, theo lệnh của ông Chủ tịch tỉnh.

Vụ đấu súng kinh hoàng cũng đã được cấp báo đến Bộ trưởng Bộ Công an. Giờ này, đoàn công tác đặc biệt đã bắt đầu rời khỏi Hà Nội.

« Lùi
Tiến »