Bốn tháng sau…
Lượng hàng khách Tàu đặt mua đã chuẩn bị sắp xong. Năm trăm bánh heroin và hơn một tạ ma túy đá đã xếp ngay ngắn đầy thùng ở dưới hầm bí mật trong vườn cây.
Để tạo ra lượng hàng khủng như vậy, lão Trùm phải kích hoạt một chiến dịch thu gom nguyên liệu. Ngoài số Heroin đã đóng thành bánh đưa từ vùng Tam Giác Vàng qua lãnh thổ Lào về nước, thì một lượng lớn thuốc phiện đã tích trữ ở các kho bí mật trong rừng sâu, được hệ thống “chân rết” ngày đêm vận chuyển đến khu trang trại lợn bằng nhiều con đường, số hóa chất cần thiết cũng đã được tập kết. Hàng trăm lít phụ gia hướng thần như Piperazine, Mephedrone và dung dịch NaOH chứa trong những chiếc can lớn để la liệt trong kho, bốc mùi khó chịu.
Với những bánh hàng nhập khẩu, chúng dỡ ra trộn thêm hóa chất, phụ gia để tăng trọng lượng, sau đó đóng bánh lại và dập nổi nhãn hiệu sản xuất tại Việt Nam. Số thuốc phiện nguyên liệu được đưa vào lò chưng cất để chiết xuất thành Heroin dạng bột. Gần một chục tên thợ đã làm ngày, làm đêm theo ca dưới căn hầm bí mật trong khu vườn sau dãy nhà tranh. Cũng trong thời gian này, hơn chục đứa vũ trang tận răng được Huy “mỗ” điều về để bảo vệ xưởng. Trên con đường độc đạo dẫn vào khu trang trại, chúng lập ra nhiều chòi gác ngụy trang. Mọi động tĩnh cách xa khu trang trại vài cây số, sẽ được bọn này báo về trung tâm để có biện pháp xử lý, ví như tẩu tán hàng hóa, cất giấu máy móc, hay chuẩn bị lập trận địa phòng thủ những cuộc tấn công vào của công an. Chưa hết, một ổ gái mại dâm cũng đã được Huy tuyển về để giúp việc cơm nước, giặt giũ và phục vụ sinh lý cho những tên thợ. Chúng truy hoan thác loạn bất kể lúc nào, biến khu trang trại thành một ổ chứa nhầy nhụa.
Cuối tháng 8, khách yêu cầu giao hàng. Rút kinh nghiệm lần trước, lão Trùm tính toán con đường vận chuyển an toàn nhất là qua lãnh thổ Lào. Theo lão, khả năng trình độ điều tra của Công an Lào không thể bằng được cơ quan chức năng Việt Nam. Mặt khác, chuyến này đưa ma túy sang Lào để vận chuyển lên biên giới Trung Quốc là ngược hẳn với lộ trình thông thường. Điều này sẽ gây bất ngờ và khó phán đoán. Ngoài ra, hình phạt của Lào trừng trị tội phạm ma túy cũng không nặng như ở Việt Nam, nên nếu có cơ sự gì, thì cũng không quá nguy hiểm.
Lão còn nghĩ một điều nữa. Hiện nay vẫn còn những vùng ở Lào còn có phỉ hoạt động, chính quyền tại đó bị mất kiểm soát địa bàn. Lợi dụng những khoảng trống quyền lực ấy mà đi là thượng sách.
Lộ trình mà lão dự kiến được tính toán chi ly. Đầu tiên, hàng sẽ được gùi bộ lên tập kết ở phía bắc huyện T.D. Sau đó, cho người vác qua các lối mòn biên giới để tuồn sang tỉnh Xiêng Khoảng (Lào). Từ đây hàng sẽ được chất lên ngựa rồi đi men theo các triền núi giáp biên giới Việt Nam. Qua các tỉnh Hủa Phăn, Luông Pha Băng, để lên Phông Sa Lì. Khách sẽ đón hàng tại thị trấn Bò Thèn ở đường biên Trung-Lào. Hiện nay, miền Bắc nước này đang có nhiều biến động phức tạp. Những dự án đầu tư hay khai mỏ của người Trung Quốc, đã đẩy người dân bản địa lùi sâu xuống phía Nam. Tại chỗ đã mọc lên những khu phố Tàu, đồng tiền Nhân dân tệ được chi tiêu ở đây, lực lượng giữ gìn trật tự tự phát ở nơi đây cũng toàn là người đến từ bên kia biên giới. Một vùng “tô giới” mới với cộng đồng người Hán đã “an cư lạc nghiệp” tại đây, dưới danh nghĩa các nhà đầu tư, buôn bán, công nhân làm thuê… Trong số đó, có người của khách sẽ đợi hàng của lão.
Để chuyến đi hạn chế đến mức thấp nhất rủi ro, lần này lão điều thằng Huy “mỗ”, vốn là một cánh tay đắc lực chuyên hoạt động bên Lào, trực tiếp phụ trách việc vận chuyển hàng. Nó chính là đứa đã khai thông con đường ma túy cho lão từ Tam Giác Vàng về nước trong những năm trước đây.
Lão tin, với bản lĩnh tinh quái của nó, chuyến hàng này sẽ đến nơi an toàn.
-
Phú - tay bảo vệ ở khu trang trại lợn tấp tểnh xuống chợ, trông y vui ra mặt. Đã mấy tháng nay bị thằng chủ trại cấm ra ngoài nên Phú có vẻ cuồng cẳng. Hôm nay, đột nhiên gã lại bảo Phú dẫn theo một ả điếm xuống chợ huyện mua lương thực, thực phẩm chuẩn bị cho một chuyến đi dài.Chợ phiên khá đông. Kẻ bán người mua ồn ã. Đang kèm cô ả đi mua sắm, chợt từ phía sau có ai đó kéo áo Phú giật lại:
- Ô kìa, ông anh, đi chợ sớm thế?
Phú giật mình quay lại, thì nhận ra tay săn chim mặt sẹo dạo nọ. Mấy tháng nay không thấy nó qua lại trang trại. Phú vui vẻ:
- Ơ, mày đấy à? Làm gì ở đây thế?
- Em bán phở trong này. Thôi đi làm với em vài ly cho ấm người. Mẹ kiếp, sáng ra trời lạnh quá.
Nói đến rượu, mắt y sáng rực. Bỏ mặc cô ả lúi húi trong hàng thịt, Phú đi theo tay săn chim vào quán rượu ở cổng chợ.
Trời giữa thu se lạnh. Đĩa lòng luộc bốc khói nghi ngút bên bếp lửa rực hồng. Bình rượu ngô đã mở nút sẵn sàng. Anh chàng bắn chim rót ra hai cốc đầy rồi chạm với Phú. Ực, cốc rượu trơ đáy. Lại rót, rượu chảy tràn xuống bàn. Cả hai cùng cầm đũa đưa cay, chống xoáy. Chuyện nổ như rang:
- Mấy hôm em qua chỗ anh bắn chim nhưng thấy đông người quá lại ngại không dám vào. Bọn nào mà em thấy có cả mấy đứa mắt xanh mỏ đỏ?
- Hàng đấy, toàn bọn ca ve ở đâu về đấy.
- Ồ, chúng nó làm gì ở đấy? Em có thấy thằng đàn ông nào đâu?
- Ngu, có hơn chục thằng đấy, nhưng chúng làm việc ở hầm trong vườn. Đéo biết là làm gì. Bọn ca ve thì ở đấy nấu cơm, rồi hứng lên thì ngửa ra cho chúng nó chén.
- Ô hay nhỉ? Anh có chén đứa nào không?
- À, có chứ. Miễn phí mà. Đêm nào tao cũng phải làm hai nháy mới ngủ được. Hí hí…
Tay săn chim cũng cười tít mắt phụ họa.
- Anh ơi, thế bao giờ chúng nó mới chuyển đi?
- Đéo biết cụ thể, nhưng chắc là mấy hôm nữa thôi. Tao thấy chúng nó đóng hộp mấy cái máy gì lạ lắm. Mà mày hỏi làm gì?
- À, để biết còn vào đấy bắn chim, uống rượu với anh.
- Không, tao cũng phải đi.
- Anh đi đâu?
- Chúng nó bảo tao đi gùi hàng, mà chưa biết là hàng gì.
- Thế à, tưởng ông anh ở lại thì em lên chơi. Thế anh đi đâu, mà đi có lâu không?
- Nghe nói sang Lào mà. Chưa biết sẽ đi mấy hôm.
- Thế cơ à. Hôm nào sang bên đấy kiếm được khẩu súng kíp nào đẹp đẹp thì mua hộ em nhé. Đây em gửi anh tiền luôn.
Nói rồi tay săn chim rút ra mấy triệu đưa cho Phú. Y ngần ngại:
- Chắc gì tao đã có thời gian mà đi kiếm súng cho mày.
- Thôi cứ cầm lấy. Nếu không mua được gì thì cũng coi như em biếu anh mấy đồng ăn đường. Nhằm nhò gì. Hôm nào lên đường gọi cho em nhé, làm chén tiễn chân.
- Tao có điện thoại đéo đâu.
- Ô thế à? Em có con máy đểu này. Anh cầm mà dùng tạm. Lắp sim rồi đấy, cũng vừa nạp tiền xong.
- Thôi, anh nhận của mày làm gì.
- Chuyện nhỏ, có mấy trăm bọ, cầm lấy đi. Nào, ta làm chén rồi em phải về bán hàng đây…
-
Tướng Hiếu - Giám đốc Công an tỉnh N.A ra tận cổng đón Đoàn công tác tỉnh bạn đến trao đổi công việc. Gặp người đồng cấp, lại là bạn học cùng khóa trước đây, tướng Thành cười hỷ hả. Hai vị tướng cùng lực lượng điều tra bước vào hội trường. Lúc này lãnh đạo các phòng nghiệp vụ đã tề tựu đông đủ.Đại tá Hà đứng dậy trình bày vắn tắt nội dung công việc:
- Thưa các đồng chí, kết quả mở rộng chuyên án bí số VA 123-T của chúng tôi đã phát hiện ra một cơ sở sản xuất ma túy rất lớn đóng trên địa bàn huyện T.D. Nguồn tin lực lượng cho biết, khoảng 22 giờ đêm mai các đối tượng sẽ vận chuyển hàng rời kho. Lộ trình di chuyển của chúng sẽ qua Lào để sang Trung Quốc. Biện pháp kỹ thuật cho thấy thông tin trên là có căn cứ. Quan điểm của chúng tôi là bắt chúng ngay tại Việt Nam, chứ để vượt sang lãnh thổ Lào thì việc triển khai sẽ gặp nhiều khó khăn.
- Đề nghị các anh cho biết phương án tác chiến? - Thượng tá Thường - (Trưởng phòng PC47, Công an tỉnh N.A) cất tiếng hỏi.
- Chúng tôi dự kiến như sau: ta sẽ tập trung lực lượng với hỏa lực mạnh, chia thành hai mũi chính. Mũi thứ nhất sẽ mật phục trên con đường độc đạo từ trang trại đi ra. Mũi thứ hai ém sẵn ở các vị trí xung quanh xưởng sản xuất ma túy. Đợi chúng xuất phát, chúng ta sẽ đồng loạt tấn công. Tổ 1 chặn bắt nhóm vận chuyển. Tổ 2 khẩn trương xâm nhập vào xưởng, bắt những tên còn lại và tổ chức khám xét thu giữ vật chứng.
- Chúng có bao nhiêu tên?
- Theo ghi nhận mới nhất của chúng tôi, có khoảng 10 tên thợ và 4-5 ả điếm đang ở trong trang trại. Tuy nhiên, vào ngày chuyển hàng, chắc chắn chúng sẽ tăng cường quân từ nơi khác đến. Trong chuyến hàng trước, nhóm vận chuyển gồm mười mấy thằng, đều có súng AK, lựu đạn. Khi hàng chuyển đi rồi, bọn thự chắc vẫn ở lại xưởng thu dọn, chứ không rút ngay. Đám này toàn những đối tượng tù tha, côn đồ hung hãn và có vũ khí.
- Các anh hiện có mấy người? cần thêm bao nhiêu quân?
- Hiện nay chúng tôi chỉ có 12 người. Để triển khai kế hoạch tác chiến này, cần thêm khoảng 50 cán bộ chiến sỹ nữa.
- Tôi sẽ có đủ người cho các anh. Toàn quân cơ động thiện chiến. Anh Hóa - Tiểu đoàn trưởng Cảnh sát cơ động đâu rồi? Lấy cho tôi Đại đội Đặc nhiệm nhé. Cấp đủ hỏa lực, xe máy và hậu cần để giúp các anh Công an L.c - tướng Hiếu quyết ngay.
- Báo cáo, có một tình huống các đồng chí cần lưu ý: trên con đường độc đạo dẫn vào trang trại, qua khảo sát thấy chúng đã bố trí 4 trạm gác, mỗi trạm gồm 3 tên có trang bị vũ khí nóng, liên lạc với nhau qua bộ đàm. Do đó, tổ 2 muốn hành quân vào áp sát mục tiêu phải vô hiệu hóa được các chốt này. Nếu ta tấn công bằng hỏa lực sẽ bị động khiến chúng tẩu tán tang vật và phương tiện phạm tội. Vì thế nên dùng cách tiềm nhập khống chế - Đội phó Tuấn “đen” đứng dậy nêu ý kiến.
- Anh Hóa tính xem dùng chiến thuật nào? - Tướng Hiếu hỏi cán bộ của mình.
- Dạ thưa anh, ta sẽ tận dụng bóng tối trong rừng để vận động áp sát các mục tiêu. Lựa chọn thời điểm thích hợp sẽ bất ngờ tấn công vào trong chòi canh, dùng vũ thuật và súng bắn điện khắc chế các đối tượng. Mỗi tổ dọn đường gồm 6 đồng chí. Đánh bắt xong liên lạc ra ngoài để xe vào đón.
- Xung quanh nhà xưởng của chúng có chỗ nào để ém quân không? Các anh đã lên sơ đồ địa hình, địa vật chưa? Hầm và nơi tinh chế ma túy ở đâu? - Thượng tá Thường hỏi dồn dập.
Đại tá Hà mở cặp, lấy ra tờ giấy Roky khổ lớn trải lên mặt bàn. Trên đó là sơ đồ địa hình của xưởng sản xuất ma túy. Chủ khách cùng xúm quanh bản vẽ, rồi sôi nổi thảo luận cách ém quân và phương án tấn công. Tuấn “đen” lên tiếng:
- Bản thân tôi đã nhiều lần hóa trang tiếp cận khu xưởng này, nên thông thuộc địa hình. Hàng rào vây bốn xung quanh trang trại bằng dây kẽm gai, nên việc cắt rào tiến vào không thành vấn đề. Tại cổng chính có một vài địa điểm có thể chúng đặt súng, nên nếu ta xông vào bằng lối này sẽ gặp nguy hiểm. Cách tốt nhất là ém quân ngay trong vườn cây rậm rạp của chúng. Vườn cây này cách khu trung tâm khoảng 200 m nên khá an toàn. Chỉ có điều, trong trang trại nuôi khoảng chục con chó dữ. Nếu ta vận động không khéo để lũ chó phát hiện ra sẽ đánh mất yếu tố bất ngờ.
- Cái này đáng bàn lắm. Trước đây bọn tôi hỏng cả một chuyên án chỉ vì chó đấy. - Thượng tá Thường góp chuyện.
- Đánh bả chết hết đi! - Có ai đó tham gia.
- Khéo khi phải làm thế thật. Nên mang theo túi thịt tẩm độc đi, phát cho từng người. Con chó nào lao ra thì ném cho nó vồ.
- Các đồng chí lưu ý, đây là vùng có nhiều rắn độc, nên quá trình vận động phải rất cẩn thận. Cần chuẩn bị đầy đủ áo giáp chống đạn, ủng, găng bắt dao, đèn pin, pháo sáng, lựu đạn khói và bộ đàm. Ngoài ra, mỗi chiến sỹ nên có đoạn gậy để xua rắn hoặc đánh chó khi cần.
- Sau khi hàng rời xưởng, chắc chắn bọn thợ sẽ lên khỏi hầm bí mật và ngủ tại khu nhà tranh. Vì thế, trọng tâm tấn công của ta là khu vực này.
Hai vị tướng lặng lẽ theo dõi cuộc thảo luận, chốc chốc lại quay sang trao đổi nhỏ với nhau. Sau nửa giờ, cuộc họp kết thúc. Tướng Hiếu đứng dậy kết luận bằng tiếng Nghệ nằng nặng:
- Đây là một trận đánh đặc biệt quan trọng. Lần đầu tiên chúng ta phát hiện được một cơ sở sản xuất ma túy quy mô lớn như thế này ngay trong nội địa nước ta và trên địa bàn tỉnh ta. Bọn tội phạm sẽ rất manh động và liều lĩnh, các đồng chí phải hết sức thận trọng và phối hợp với nhau thật chặt chẽ. Tôi và anh Thành sẽ cùng chỉ đạo chiến dịch. Giao anh Hà, anh Thường - Trưởng phòng PC47 L.C và N.A trực tiếp chỉ đạo 2 tổ công tác. Theo tôi, vì các anh L.C đã nhiều lần vào trinh sát mục tiêu, nên để phụ trách mũi tấn công vào trang trại. Còn việc đón bắt nhóm vận chuyển, N.A sẽ lo. Anh Hóa tổng phụ trách nhóm dọn đường. Yêu cầu các lực lượng của N.A chuẩn bị đầy đủ vũ khí, trang thiết bị, xe máy và lương khô cho anh em làm việc. Cử một tổ y bác sỹ của Bệnh xá Công an tỉnh tham gia kế hoạch, đề phòng có thương vong. Tình huống trong tấn công nếu đối tượng chống trả bằng vũ khí nóng, các đồng chí được phép bắn hạ. Phương châm hành động là bảo đảm tuyệt đối an toàn cho lực lượng của ta, bắt được các đối tượng và thu toàn bộ tang vật để chứng minh tội phạm. Yêu cầu bảo mật tuyệt đối kế hoạch tác chiến này. Ngày mai, trước khi lên đường, yêu cầu chiến sỹ ta nộp lại điện thoại. Các tổ liên lạc với nhau qua bộ đàm. Bộ chỉ huy tiền phương sẽ đóng ngay tại Công an huyện T.D. Nếu tình hình phức tạp cần thêm quân, tổ trường các mũi báo cáo chúng tôi để chi viện. Tất cả rõ chưa? Có ai hỏi thêm điều gì không? Không hả? Thế thì về mà chuẩn bị đi. Chúc thắng lợi!
-
Tuấn gọi điện về cho Hoa. Không hiểu sao mấy ngày nay anh rất nóng ruột. Có điều gì đó khiến anh cứ bồn chồn, không yên. Chuẩn bị bước vào trận đánh căng thẳng, thương vong chưa biết sẽ ra sao, nhưng anh lại không mấy bận tâm. Tuấn chỉ lo Hoa ngoài đó xảy ra chuyện gì.Phải đến hồi chuông thứ ba Hoa mới nhấc máy. Giọng cô có gì đó khang khác. Tuấn gặng hỏi:
- Em sao thế? Ốm à?
- Em không sao. Anh vẫn khỏe chứ? Công việc có tốt không ạ?
- Nhớ em lắm, có nhớ anh không?
- Tập trung vào công việc đi. Sắp xong chưa?
- Cũng chuẩn bị. Sao em hôm nay khác thế?
- Khác sao ạ? Sao anh hỏi thế?
- À, thì anh thấy không giống mọi lần.
- Anh thật là…! Thôi nhé, em đang bận tý.
Tuấn chưa kịp trả lời thì âm thanh tút tút đã dội vào tai. Hoa tắt máy mà không một câu từ biệt êm ái như mọi lần. “Hay là cô ấy đang đi với lão Thiệp hoặc ở bệnh viện với tay Hùng?” - Tuấn cố gắng lý giải cho sự thay đổi thái độ của Hoa. Tuấn đoán là Hoa đang kẹt, hoặc trong tình huống khó nói chuyện. Dù rất cảm thông với người yêu, nhưng chuyện vừa xảy ra không khỏi làm anh tủi thân. “Em có biết anh rất nhớ em không? Ngày mai vào trận… không biết có trở về được không!” - Anh buồn bã ngẫm ngợi.
Từ hồi yêu, chẳng mấy khi họ được thảnh thơi. Công việc luôn đeo bám, đan xen vào quan hệ của họ. Đã nhiều lần Hoa hờn dỗi trách móc anh. Gần đây, có lần cô bảo thẳng: “Đi chơi với người yêu mà anh cứ như đi họp án, thiếu mỗi nước mang quyển sổ ra ghi chép. Thế ra ngoài công việc, anh chẳng còn gì để nói à?”. Lúc ấy, Tuấn sững người và thấy ngượng. Thực tình, cô ấy đã nói đúng, bởi trong người anh, đam mê lớn nhất là những chuyến đi xa, những cuộc đánh bắt, những tên trùm bị vạch mặt, phanh phui. Kiểm điểm lại mình, nhiều khi anh thấy mình thật vô tâm và có lỗi với cô. Anh cũng hiểu cô cần ở mình những cử chỉ lãng mạn, những bó hoa, những đêm cùng nhau đi nghe nhạc, xem phim, hay luận bàn về thời trang, mẫu tóc… hoặc đơn giản là một quyển truyện đang “hot”. Vậy mà, anh không có đủ thời gian cho những việc giản dị ấy. Cũng bởi về các khoản ấy, anh dốt thậm tệ, vì chẳng còn đầu óc nào mà nạp mớ kiến thức “tạp pí lù” đó. Những lúc cãi nhau, Tuấn trầm tư hẳn, thoáng có chút tự ti. Nghề trinh sát rong ruổi phương trời, biết đâu là điểm dừng, là bến đỗ. Lương tháng cũng chỉ đủ cho những chuyến đi xa. Gần ba mươi rồi mà anh nào có tích lũy được gì cho cuộc sống mai sau. Ngày tháng trôi như bóng ngựa qua song, anh chưa có lúc nào để nghĩ một cách nghiêm túc về chuyện vợ con, mà con gái có thì. Nhiều khi giằng xé trong lòng, thâm tâm anh không muốn người mình yêu phải khổ sở vì đợi chờ. Khi ấy, anh chỉ muốn nói, rằng: “Hãy yêu một người có thể mang đến cho em hạnh phúc, điều mà anh không làm được cho em”. Nhưng, đó là khó khăn lớn nhất mà Tuấn không thể vượt qua. Vì tình yêu của anh với cô, dẫu mộc mạc, vụng về và thiếu đói, nhưng chưa bao giờ là chót lưỡi đầu môi. Anh yêu người con gái ấy thực lòng, bởi điều cô mang đến cho anh luôn là một cảm giác bình an.
Hoa là người anh yêu đầu đời, anh không có nhiều kinh nghiệm trong chinh phục phái đẹp. Thế nên, ngoài duy nhất một tấm lòng chân thành, anh thiếu tất cả những gì mà cô gái nào cũng chờ đợi từ người mình yêu.
-
Gần đến trung thu, ánh trăng vằng vặc dát những vảy vàng trên từng đụn sóng lăn tăn chốn thủy bạc mênh mang. Gió biển lồng lộng lùa cái lạnh se se lên boong tàu. Sau khi nghe điện thoại của Tuấn, nét mặt Hoa chất chứa ưu tư. Cô đi ra ngoài phòng ăn trên chiếc du thuyền sang trọng, tựa vào lan can thả hồn vào chốn mênh mang. Nhân sinh nhật Hùng, ông Thiệp đưa mấy anh em xuống Hạ Long ăn hải sản. Họ đã có mấy ngày vui bên nhau, nhưng lúc này, lòng Hoa chợt buồn rũ. Cô thấy lẻ loi và sờ sợ những việc mình đã làm trong thời gian qua. Cô đang trên con đường tách dần khỏi tổ chức, khỏi đồng đội, khỏi quê hương và những người thân yêu nơi quê nhà. Cuộc đời sắp tới về đâu. Người con gái trong cô không khỏi e ngại với những điều có thể xảy ra trong những ngày tới. Bản lĩnh chỉ có được qua trải nghiệm và cọ xát. Nó chưa thể đầy đủ trong một người lính mới như cô.Tuần này, Hoa biết giờ G sắp điểm. Nghĩa là Tuấn sắp lao vào trận đánh quyết liệt, sinh tử với bọn tội phạm. Lòng cô chỉ cầu mong anh được bình an, tránh khỏi mũi tên, hòn đạn. Vừa nãy nói chuyện với Tuấn, cô thật sự khó xử. Chưa khi nào cô khó khăn đến thế. Giá như trước đây, cô sẽ hỏi anh nhiều hơn, sẽ nũng nịu hỏi han, chất vấn chuyện ăn ở, sinh hoạt trong đó thế nào, rồi cẩn thận dặn dò anh giữ gìn trước công việc sắp đến. Vậy mà, cô đã nói với anh bằng cái giọng lạnh tanh, như những người sơ giao hay đồng nghiệp đơn thuần. Sự thay đổi ấy chắc chắn sẽ làm Tuấn buồn lắm. Trong sâu thẳm, tình thương của cô dành cho anh vẫn đầy đặn. Nhưng chữ yêu như đã mờ dần. Gần đây hiếm khi cô nghĩ về anh. Bởi sự xa cách một phần. Cái chính là hình bóng của Hùng đã dần dần thay thế và choán ngợp trong tâm trí cô. Tần xuất hiện hữu của Hùng ngày một dày. Càng gần gũi, cô càng khám phá ở chàng bác sỹ những điểm thú vị, đến mức cô đã nghĩ Hùng chính là một mảnh ghép hoàn chỉnh của đời mình.
Đôi khi, những kỷ niệm ngày nào bên Tuấn trở về trong tâm thức. Nhưng khác với trước đây, cô không còn cảm thấy hào hứng, rồi cũng không muốn nghĩ nhiều về nó. Rồi cảm giác ngại ngần khi gặp hoặc nói chuyện với Tuấn, dù là qua điện thoại bắt đầu xuất hiện. Cô không biết phải làm sao vì Tuấn vẫn nguyên vẹn tình cảm với cô. Trong chuyện này, cô chính là kẻ phản bội. Cô đã phụ anh để chạy theo những ảo ảnh. Tệ hại hơn, cô đã xé rào, bỏ qua mọi nguyên tắc tổ chức đế sống thật với lòng mình. Nhận thức được đầy đủ việc mình làm, nhưng cô không có đủ can đảm đối diện với sự thật ấy, với trách nhiệm ấy.
Cách đây mấy tháng bé Kiên xuất viện. Hùng cũng đã tháo bột và đi làm bình thường. Lẽ ra, Hoa có thể xin về nhà nghỉ ngơi ít ngày, nhưng cô đã không làm thế, với lý do công việc chưa xong. “Nhà” cũng đồng ý cho Hoa bám trụ lại, được phép giúp đỡ ông Thiệp công việc ở chi nhánh, để tiếp tục nắm bắt về con người này. Lương tháng ông Thiệp trả cho Hoa hậu hĩnh hơn nhiều lần so với công sức lao động của cô. Ông ta lại bố trí cho cô ở tại một căn hộ chung cư cao cấp với đầy đủ tiện nghi, giao cho chiếc ô tô lịch sự làm phương tiện đi lại.
Những thay đổi về điều kiện sống, đôi khi khiến cô nghĩ lại công việc đang làm với cái rùng mình. Hùng đã chính thức ngỏ lời tổ chức đám cưới và kế hoạch ra nước ngoài định cư sau khi kết hôn. Nghe nói cái bệnh viện đa khoa do ông Thiệp đầu tư xây dựng ở Paris đã gần hoàn thiện, rất cần Hùng sớm sang tiếp quản để khai trương và đi vào hoạt động. Hoa đã tính tới nước xin xuất ngũ nếu mọi việc diễn ra đúng theo dự kiến. Cô nghĩ, ở hoàn cảnh này, bất kỳ cô gái nào cũng sẽ lựa chọn giống mình.
Trở lại bàn tiệc, mắt Hoa đã ráo hoảnh, cô cười nói và hòa nhịp cùng niềm vui của mọi người. Bản nhạc du dương bật lên, Hoa say đắm bên Hùng trong điệu Vanxơ lả lướt…