Bão Ngầm

Lượt đọc: 3332 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Khu trang trại lợn ấy nhìn từ bên ngoài chẳng có gì đặc biệt, ngoại trừ mùi khăn khẳn bốc lên từ những đống phần chuồng. Nằm cách con đường mòn vào xã chừng năm kilômét, trên diện tích khoảng một hecta, khu chăn nuôi giống như một ốc đảo lọt thỏm giữa ba bề, bốn bên là núi và rừng cây tạp.

Phía ngoài cùng là hàng rào dây kẽm gai cao ngút đầu người, dây leo quềnh quàng. Tiếp đến là vành đai cây cối xanh rì. Những thân nhãn, vải xum xuê, đã mốc meo bởi thời gian. Từng túm tơ hồng búa xua, chằng chịt trên tán lá. Trên đó, ve đã kêu râm ran báo hiệu hạ về. Sau vườn cây là đến dãy chuồng lợn dài tít tắp. Nhìn nó có thể hình dung ra tiếng rít đòi ăn váng động của vài chục chú ỉn mỗi khi đến bữa. Vượt qua dãy chuồng trại, là khu nhà gianh chạy theo hình chữ u, ôm lấy khoảng sân cỏ ở giữa. Trong sân, gần chục con chó đang lim dim gà gật, lũ cún con thì tung tăng, đùa giỡn vật lộn, thỉnh thoảng lại cắn xé inh ỏi.

Trưa ấy, có hai thanh niên vác súng săn đi bắn chim. Trên cổ là xâu chim vừa bị bắn hạ, máu còn rỉ ra từ những lỗ đạn. Họ nghiêng ngó trước cánh cổng khu trang trại hồi lâu rồi cất tiếng gọi. Từ bên trong, một người đàn ông mặt mũi dữ tợn ra dáng chủ nhà liền đi ra hỏi han, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác, dè chừng. Tay săn chim liền nở nụ cười nịnh bợ, rồi xin đi vào trong vườn để tìm con chim trúng đạn vừa sà xuống đây. Chủ nhà tỏ vẻ khó chịu nhưng sau một hồi cũng chịu mở cổng cho họ đi vào trong khu vườn nhãn. Đàn chó dữ tợn thấy người lạ xổ ra, chỉ nhăm nhăm chực cắn. Hai gã trai bới từng bụi cây trong cái vườn của tay chủ nhà. Một người liền tiến đến, hào phóng tháo xâu chim vừa bắn được đưa cho y, như quà làm quen. Anh ta liến thoắng một hồi về chuyện chim chóc, súng hơi. Thấy nét nghi ngại, ngờ vực đã giảm dần trong ánh mắt chủ nhà, khách được đà xin vào uống ngụm nước giếng. Vì đã được cho xâu chim, y vui vẻ dẫn họ đi đến cái sân trước khu nhà tranh bí hiểm. Hai thanh niên vục gầu xuống cái giếng đá trong veo, múc nước lên rồi tu ừng ực rồi khỏa nước lên mặt để xua đi cái nồng nực của buổi trưa đầu hạ. Ngồi nghỉ một lát, cả hai đứng dậy chào chủ nhà rồi quay trở ra. Họ lại nghiêng ngó lên cây, mắt nheo nheo tìm đường ngắm. Sau mỗi tiếng nổ đạn súng hơi đánh “phạch”, những con chim rừng lại bổ nhào xuống đất. Chó vẫn sủa râm ran…

Vài buổi trưa như thế, tay chủ nhà đã quen mặt hai tay săn chim. Họ cũng thật rộng rãi, sẵn sàng cho anh ta thử súng. Bắn chim không khó, chỉ cần nắm vững yếu quyết, để đầu ruồi khẩu súng hơi hướng vào khoảng cách giữa hai chân, từ từ kéo cò là rụng, vì đạn ăn lên. Sau vài lần hạ gục mấy con chào mào, chích chòe, tay bảo vệ đâm ra ham. Bắn được con nào, bọn săn chim đều cho luôn anh ta để làm chả. Khu trang trại nhiều cây nên chim cũng lắm. Thành thử, có hôm săn loáng một lúc đã được mấy xâu đầy. Cả bọn lại vui vẻ chia nhau chiến lợi phẩm.

Cứ thế cho đến một hôm, cả ba đang mải mê săn bắn thì trời đổ mưa. Mưa rừng luôn xối xả như trút. Họ hè nhau cùng cắm đầu chạy về khu nhà tranh. Nhìn trời mưa càng lúc càng nặng hạt. Một tay săn chim với cái sẹo dài trên má trái hỏi người bảo vệ:

- Này, anh có rượu không? Ta làm đống lửa quạt chả chỗ này để đánh chén đi.

Tay chủ nhà cười húp mí:

- Rượu à, nhiều như nước sông Ngàn Cả! Chúng mày chờ chút.

Nói rồi anh ta lăng xăng chạy đi kiếm rượu. Đàn chó cũng đã quen hơi hai thanh niên lạ, nên thờ ơ khi họ dạo qua các phòng ở khu nhà tranh. Cả dãy nhà dài trống không, vắng bóng người. Nhưng nhìn đồ đạc thì dường như đã từng có nhiều người ở đây. Tại gian nhà sau, còn những vết chân nhộn nhạo in trên nền đất. Có mấy cái thùng các tông khá to, cùng vô số can nhựa và chai lọ vất chỏng trơ ở các góc nhà. Dậy lên từ đó là một hỗn hợp mùi khó tả.

Bên ngoài mưa vẫn tầm tã. Chiều hoang rừng vắng. Chỉ có ba người giữa trang trại mênh mông. Chả chim đưa rượu vào thun thút. Chả mấy chốc, chai rượu trắng đã dốc ngược, mà mấy xâu chim cũng chỉ còn lại túm lông. Ngà ngà, cả bọn dốc bầu tâm sự như bạn bè quen nhau từ thưở nào.

Tên săn chim mặt sẹo cất giọng lè nhè hỏi:

- Anh ở đây một mình sợ chết khiếp. Sao không kiếm em nào bầu bạn cho đỡ buồn?

- Mẹ kiếp, tao làm bảo vệ, phải nằm đây canh miếu, chán mớ đời! Kiếm đéo đâu ra gái bây giờ?!

- Ô, em cứ tưởng anh là chủ nhà. Thế ở đây có nhiều người hả?

- Ừ thì quãng hơn chục đứa đấy. Mấy con đàn bà thì chăn lợn, còn mấy thằng thì làm gì đấy ở đằng sau nhà.

- Sao anh ở đây mà không biết họ làm gì?

- Thằng chủ trại cấm tao không được đến xem. Chỉ được quanh quẩn ở cái chòi bảo vệ này. Tối thì dẫn chó đi tuần.

- Ông chủ của anh ở đâu? Trả lương cho anh khá không? Mà anh làm việc ở đây lâu chưa?

- Mày hỏi thằng chủ trại á? Đéo biết, nghe thấy nó nói giọng Bắc, tuổi tầm bốn “sọi” rồi. Nó trả tao mấy triệu một tháng, cơm nuôi. Việc cũng chẳng có gì vất vả, nên tao lại ở lại, cũng dăm tháng rồi.

- Thế anh tự nấu cơm à? Hay có khách vào đây chơi không anh?

- Tự nấu chứ sao. Mày hỏi khách đến đây á? Chỉ có bọn mua lợn thôi. Đến vụ xuất chuồng chúng nó vào cân xong lại đi. Nhưng thỉnh thoảng cũng có người lạ, đi ô tô đến một lúc rồi lại đi luôn.

- Cả tháng ở một mình trong này buồn nhỉ. Em thì đéo chịu được. Ti vi không có mà xem.

- Ờ, tuần trước cũng có ba thằng ở đây, nhưng giờ cút mẹ chúng nó đi đâu rồi ấy. Một mình tao buồn chết mẹ!

- Thôi, thỉnh thoảng bọn em qua thăm. Bắn chim uống rượu với ông anh cho đỡ buồn.

- Ờ, nhưng nghe nói mấy tuần nữa bọn nó lại đến đây. Chúng mày đừng qua nhé, bọn nó chửi tao chết.

- Sao lại chửi anh? Mà chúng đến làm gì?

- Chúng nó dặn dò tao cấm cho người lạ lai vãng vào khu vực này. Ai mà biết được, bọn nó cứ làm gì ở cái nhà đằng sau ấy. Mà thôi, chúng mày hỏi đéo gì mà như công an thế hả?

- Mã em mà làm được Công an hả anh? - Tên săn chim mặt sẹo bật cười giòn tan.

Thêm vài lần nữa bù khú với nhau, bọn săn chim đã ra vào trang trại như người nhà và tha hồ tản bộ. Trong những lần vác súng đi săn chim bốn xung quanh khu nhà tranh, mắt họ cứ dáo dác đến là nghi. Hôm tìm thấy cái máy nổ chạy xăng ở trong một cái hố cách gian nhà tranh vài trăm mét và một đường điện dẫn chôn hờ dưới lớp đất nông… hai đứa đưa mắt nhìn nhau rồi gật gật cái đầu. Họ cũng tìm thấy trên gác chuồng lợn, xếp mấy cái can nhựa rỗng không.

Cách đó vài tuần, lão Trùm đột nhiên nhận được đơn hàng mới từ bên kia biên giới. Thông qua kênh an toàn, khách Tàu đã đặt lão thêm một mẻ 500 bánh nữa. Tiền đặt cọc tính vào chuyến trước, vì bên mua vẫn chưa nhận được hàng.

Ban đầu, lão định chối phắt, vì dư âm vụ kia vẫn làm lão chưa hoàn hồn. Vả lại, nguyên vật liệu cùng máy móc đã tẩu tán mỗi thứ một nơi. Để gom lại đầy đủ cũng phải mất mấy tuần. Nhưng chuyến này khách trả cao quá. Gấp cả chục lần so với giá mọi khi.

Lão đắn đo. Bên trong lão luôn có tiếng thúc giục của một kẻ ngang tàng, thừa liều. Lão tự nhủ phải luôn có cách nghĩ khác người. Thói thường, sau những thiệt hại như vừa qua, bọn làm ăn cò con đã “hồn xiêu phách tán” co rúm cả lại. Cần phải nghĩ ngược lại. Chính thời điểm này làm lại an toàn, vì “cớm” cho rằng có các thêm vàng thì cũng chẳng thằng nào dám động thủ.

Đúng lúc ấy, có một cuộc gọi đến khiến lão thở phào nhẹ nhõm. Rằng bọn “cớm” đang thay quân đổi tướng, chúng đang bận nghĩ đến quyền chức, chẳng đứa nào rỗi hơi mà húc đầu vào vụ án phức tạp này cho mệt. Hình như chúng đã khoanh lại vụ Toàn “khỉ đốm”. Mà chẳng khoanh thì cũng có thể làm được gì, khi mà lão đã biết chắc thằng Toàn giờ này đã phân hủy xong.

Thông tin ấy là vàng. Nó đã đến đúng lúc lão cần nhất, mở ra cơ hội tìm lại cả triệu đô đã mất trong chuyến trước.

Lão quyết định khởi động lại dây chuyền sản xuất. Lần này, thằng Hải “móm” được lão điều từ Lào về để phụ trách khâu trưng cất, tinh chế và đóng bánh. Thằng Huy “mỗ”, kẻ liên lạc lần cuối với Toàn “khỉ đốm” qua số sim điện thoại đuôi 919, cũng được lệnh trở về sau mấy tháng tránh “bão” bên trời Tây, để nhận nhiệm vụ chuyển hàng lên biên giới cho khách. Tiền chất và các phụ gia từ các nơi đã tập kết an toàn tại khu hầm bí mật cả trăm mét vuông trong khu xưởng giữa rừng. Cùng lúc ấy, người cấp tin nhận được tin nhắn báo số tiền 1 tỷ đồng đã chảy vào tài khoản…

Hùng luống cuống đứng dậy khi Hoa đẩy cửa bước vào. Trên tay cô lúc lỉu túi cam mọng nước. Hoa còn chưa kịp cất lời thăm hỏi, thì cánh tay anh bỗng ôm choàng qua vai cô, ghì mái đầu thoảng hương bồ kết vào sát ngực mình. Hoa sững người, làm túi cam rơi phịch xuống đất, từng quả tròn lăn lông lốc trên mặt sàn. Diễn biến sự việc quá bất ngờ, vượt mọi dự liệu, đẩy cô vào tình huống mất chủ động và không kịp phản ứng. Có tiếng thì thào bên tai, nghe gấp gáp trong tiếng thình thịch từ lồng ngực bệnh nhân:

- Em! Sao đi lâu vậy? Anh yêu em! Yêu nhiều lắm!

Chưa kịp định thần thì đôi môi của Hùng đã áp vào miệng cô. Một cơn sóng triều bùng lên đầy vũ lực, khát khao, chiếm đoạt. Hoa giãy giụa, nhưng phản ứng chống cự không rõ ràng. Những căng cứng, gồng cựa ban đầu đang lỏng dần để trở về nhũn nhão. Ý nghĩ chống đối có lóe đến, nhưng lại nhạt nhòa rồi tan biến. Thoáng đã nghe tiếng đê mê, dìu dịu trên từng mảng da, thớ thịt. Cô lỏng người, buông xuôi, mặc nhiên cho bờ môi lĩnh trọn sự tiếp xúc dài đến bất tận ấy. Người bỗng lâng lâng, nhẹ bẫng đi trong niềm cảm xúc mới trào dâng. Hồi lâu, như sực tỉnh, cô bám hai tay vào vai Hùng đẩy ra.

Khi hai khuôn mặt đã ở cách nhau, ánh mắt Hùng nhìn cô thật lạ. Nó như là van vỉ, cầu xin sự đồng ý, mà cũng như bẽn lẽn, ngượng ngùng vì đã vượt quá giới hạn. Hoa cũng nhìn anh trân trân, không thốt nên lời. Ánh mắt cô cũng đang có lửa, nhưng không phải lửa oán giận hay hờn căm. Ánh mắt long lanh như đang được đốt trong bởi khát khao.

Giữ khoảng cách chừng vài phút, rồi chính cô đã làm một việc không thể ngờ. Đôi bàn tay Hoa ôm lấy gáy Hùng, bất giác kéo đầu anh cho miệng trở lại đôi môi mình. Họ cuốn lấy nhau trong nụ hôn miên man lần nữa. Cho tới mãi sau, Hoa luôn tự hỏi mình về việc làm ấy. Cô đâu đã yêu Hùng, hay đã yêu mà chưa hiểu rõ lòng mình? Hay phải làm thế vì yêu cầu nhiệm vụ? Hay làm thế bởi khao khát dục tính của một cơ thể đang mây mẩy xuân tình? Cô bối rối vì biết để xảy ra điều ấy là có lỗi với Tuấn và với chính mình, với tổ chức và công việc. Con người ta, nào phải thánh nhân. Lý trí, đâu phải lúc nào cũng đủ mạnh để xua đi hay chiến thắng những đòi hỏi mang tính “con”. Bởi vậy, cách nhìn nhận và cố gắng gán ghép cho ai đó những phẩm chất như một vị thánh sống, hóa ra lại biến họ trở thành một thứ không phải là người. Cô còn trẻ, và có quyền đòi hỏi cho mình những thứ tốt đẹp chứ?

Hoa đâu ngờ được, nụ hôn ấy rồi sẽ dẫn cuộc đời cô rẽ sang một hướng mới…

Căn phòng yên lặng, chỉ có những nhịp thở gấp gáp trong bầu ngực tròn căng nhựa sống. Lần này, Hoa như chủ động kéo Hùng đi lạc vào cơn mơ. Hai thực thế âm dương cuốn lấy nhau bằng lực hút tự nhiên, khó cưỡng. Họ đứng giữa phòng như thế không rõ đã bao lâu, Hùng trải cơn mưa ngọt ngào lên môi, lên mắt và cái cổ cao trắng nõn nà, mềm như nhung ấy. Chỉ khi khuôn mặt anh đã áp lên bầu vú, Hoa mới bừng tỉnh, khẽ đẩy ra và nói “đừng anh!”.

Sau cơn cuồng nhiệt, Hùng lại đứng thẳng, cánh tay rắn rỏi vẫn ôm ghì Hoa vào ngực, như để cô chứng kiến cơn rạo rực nơi trái tim mình. Bên dưới, qua lớp quần Pijama, phần cương cứng đã cọ xát vào cặp đùi thây nẩy của người con gái đương xuân, làm trào lên những xung động khát khao. Cả hai cùng lặng đi như đếm từng cơn sóng lòng. Hoa thảng thốt. Hình ảnh Tuấn “đen” chợt hiện ra, nhưng rồi lại nhòe đi. Cứ thế, nó như những ảo ảnh hoàng hôn, như những lớp sóng xô vào bờ cát. Có đấy, rồi lại tan biến đi trong vô cực thời gian.

Tiếng nói trầm ấm của Hùng kéo Hoa về thực tại:

- Cảm ơn em nhiều lắm! Anh đã yêu em từ giây phút đầu mình gặp nhau.

- Anh, anh đã hiểu gì về em đâu?

- Anh không cần biết. Anh chỉ biết đời anh đã thuộc về em. Giản dị vậy thôi. Đừng bỏ anh, anh chết mất!

Hoa ngạc nhiên, người thanh niên vạm vỡ sao lại thốt ra một câu nghe yếu mềm đến vậy. Nhìn vào đôi mắt chân thành của Hùng, Hoa biết anh đang nói thật. Không phải là tán xạo cho đẹp lòng cô. Rồi cũng chính cái vẻ thành thực trong mắt anh, đã khiến Hoa không thể cất lời rằng mình đã có Tuấn. Cô lại làm một việc lạ lùng nữa - đưa ngón tay chặn ngang môi Hùng khi anh nói từ “chết”.

Hai người cùng ngồi xuống giường lặng lẽ, đếm từng giọt thời gian đang tý tách trôi đi trên thanh kim giây chiếc đồng hồ đeo tay. Có lúc Hoa ngước mắt lên nhìn Hùng như muốn hỏi, muốn nói, nhưng sao như nghẹn đứng nơi cổ. Hùng dịu dàng chờ đợi rồi trả lời cô bằng nụ hôn phớt nhẹ lên mắt.

- Yêu em nhiều lắm biết chưa? Làm vợ anh nhé! - Hùng lại thầm thì vào tai cô, như sợ có ai nghe mất điều tối hệ trọng này. Những cái lưỡi lại cuộn vào nhau, đưa đẩy, gấp gáp đến nghẹt thở. Hoa như thấy cơ thể mình hầm hập như bị sốt, nóng bừng rồi ẩm ướt…

- Em mà phản bội, anh sẽ chết…

Cô gái áp miệng cắn khẽ vào bờ môi khô khốc của chàng bác sỹ, như để chặn lại những từ không may mắn.

Có tiếng gõ cửa, hai người vội đẩy nhau ra. Cô y tá bước vào phát thuốc. Hoa cúi xuống nhặt những quả cam vương vãi, như để che đi khuôn mặt đang ửng đỏ vì bối rối của mình. Cánh cửa phòng vừa khép lại, Hùng bước lại gần Hoa, nhưng lần này anh đứng ôm cô từ phía sau. Họ tiến dần ra bên khuôn cửa. Ngoài kia, trời đang về tối. Ánh điện đã điểm ngọc cho phố. Hai người ôm nhau, yên lặng. Bất chợt Hùng lên tiếng, giọng trầm trầm, anh kể về tuổi thơ bất hạnh của mình, kể về khối tài sản khổng lồ của người anh trai, giọng không giấu tự hào. Mải mê câu chuyện, họ không biết ông Thiệp đã đến và đứng ở giữa phòng từ lúc nào. Tiếng Hùng vẫn đều đều, như ru Hoa vào giấc mơ lạ. Cô không hiểu mình vì sao lại ngoan ngoãn trong vòng tay ấy.

Nhìn thấy đôi trai gái đang say sưa tình tự, ông ta lặng lẽ quay gót.

-

Qua ống nhòm đêm, những bóng người lăng xăng hối hả chạy như đàn kiến tha mồi. Từng chiếc thùng lớn được hì hục chuyển ra khu vườn phía sau dãy nhà tranh. Đang hiện ra trên mặt đất, chợt cả người và vật biến mất như có phép lạ. Rồi một lát, chúng lại bất ngờ hiện hữu.

- Hầm bí mật! - Tuấn “đen” thì thầm bên tai Đại tá Hà.

- Nhìn kỹ đi, đếm xem có bao nhiêu tên?

Trên sân, bốn chiếc xe ô tô đỗ im lìm dưới tán lá. Có cả thảy hơn chục nam giới đã hiện lên trong ống kínhhồng ngoại. Tiếng o o của máy phát điện chạy xăng, không đủ lớn để vọng qua mênh mông tán lá trong vườn. Đã hơn 3 giờ sáng, từ lòng đất trong khu vườn vẫn hắt lên những tia sáng yếu ớt, không đủ cường lực xuyên qua lớp lớp tán lá ken dày.

Trước trận đánh đặc biệt quan trọng này, Đại tá Hà yêu cầu phải được “mục sở thị” địa hình, địa vật và hoạt động của bọn tội phạm. Trong lúc quan sát, trong đầu ông, những phác thảo về kế hoạch tấn công đánh bắt đang hiện ra bằng những hình ảnh tưởng tượng. Chuyến trinh sát mục tiêu này, chỉ có Tuấn tháp tùng. Ém mình sát nách bọn tội phạm không phải là cuộc đi dạo, chỉ một sơ sảy nhỏ để chúng phát hiện ra, không chỉ sẽ làm tiêu tan cả một chiến dịch dày công, mà chắc chắn súng sẽ nổ. Máu xương người lính có thể sẽ đổ xuống dưới làn đạn vãi. Muỗi bâu xâu vào hai thầy trò. Chiếc áo mưa không đủ che đi những khoảng thịt hở ra. Sương đã đầm đìa, đêm rừng mỗi lúc một lạnh. Trong kẽ tai, thiết bị vẫn nhận những tạp âm chuyển về qua những “con rệp” đang ở đâu đó trong kia. Trong bán kính ba mươi mét, những dao động sóng âm thanh đều được thu nạp và phát trực tiếp đến hệ thống khuếch đại, kết nối đến thiết bị đeo trên tai vị tổng chỉ huy. Trong mớ tín hiệu truyền về, lẫn nhiều tạp âm. Có tiếng người nói lao xao, ếch nhái kêu ộp oạp, chó sủa ông ổng và cả những tiếng rì rì như cối xay lúa. Phảng phất đâu đây mùi ngai ngái, thơm thơm.

- Thủy à, em có ở chỗ Hùng không? Anh qua gặp em có tý việc. - Ông Thiệp đột nhiên bốc máy gọi Hoa.

- Vâng, em vừa đến chỗ anh ấy.

Chừng ba mươi phút sau, ông Thiệp có mặt trong phòng điều trị của Hùng. Hôm nay trông ông Thiệp rất lịch lãm, đĩnh đạc trong bộ comple hàng hiệu. Mùi nước hoa nam dìu dịu, cuốn hút.

Nhìn lướt qua cậu em đang nằm trên giường, ánh mắt ông Thiệp đậu lại nơi Hoa khá lâu, ông buột miệng khen:

- Xinh quá, hai đứa thật đẹp đôi. Thủy hôm nay có bận gì không, đi giúp anh tý việc.

- Dạ, em không bận. Có việc gì hả anh?

- Anh đang triển khai dự án với đối tác nước ngoài. Hôm nay là lịch đàm phán ký kết hợp đồng. Em đi giúp anh soạn thảo. Tiếng Anh của em thế nào?

Hoa đưa mắt nhìn Hùng. Anh khẽ gật đầu. Có thể trong thâm tâm, Hùng muốn cô ghi điểm với họ mạc nhà mình.

- Vâng, em nghe nói được anh ạ. Em đi chút xíu anh nhé! - Hoa nói rồi nhìn Hùng âu yếm.

Chiếc xe Rolls-Royce lướt nhanh khỏi khuôn viên bệnh viện, trực chỉ hướng cao tốc Bắc Thăng Long - Nội Bài. Trên xe chỉ có hai người. Những câu chuyện vui vui khiến đường như bớt xa. Bất ngờ ông Thiệp cất tiếng hỏi:

- Thủy này, hai đứa định bao giờ cưới đấy? - ông Thiệp chuyển giọng thân mật khi đôi tay đang vần vò trên vô lăng.

Hoa tủm tỉm cười như bẽn lẽn rồi cất tiếng rỏn rẻn thưa:

- Dạ, chúng em chưa biết khi nào, tùy thuộc vào anh Hùng.

- Ừ, trên đời này chỉ còn anh và nó. Anh thì sinh con một bề, mà toàn “vịt giời”. Giờ đành trông cả vào nó để giữ mộ phần, hương hỏa dòng họ Vũ.

Hoa vẫn cười nụ, nhưng trong đầu cô đang căng dây đàn, vì chưa hiểu tay Thiệp đang có ý gì.

- Anh đang tính cho nó ra nước ngoài làm việc rồi định cư luôn. Ở trong nước, thiếu môi trường chuyên nghiệp để nó tỏa sáng tài năng. Vả lại, bệnh viện công cạnh tranh, đấu đá khốc liệt lắm, không hợp với cái tạng của nó. Bọn anh đã ở nước ngoài đã nhiều năm, nên cách sống và làm việc khác ở đây rất nhiều. Nếu chúng mày lấy nhau, tao cho luôn căn biệt thự bên Mỹ. Nhà đất anh đâu có thiếu. Thích ở Pháp hay Thụy Sỹ cũng “sẵn nong sẵn né” cả rồi. Anh đang đầu tư xây cái bệnh viện công nghệ cao khoảng năm trăm giường ở Pháp, tính giao cho thằng Hùng làm Giám đốc điều hành. Em sang đấy giúp nó quản lý thì tốt.

- Ôi không, chuyện này em làm sao quyết định được. Anh phải hỏi Hùng xem ý thế nào!

Hoa ỡm ờ chối từ. Cô chưa thể biết điều ông Thiệp nói có chính xác không. Nhưng rất tự nhiên, trong đầu cô đã hiện ra những hình ảnh tưởng tượng về một bệnh viện hiện đại, cô đi bên Hùng giữa hoa và rượu, cùng sự đón chào trọng thị của đám quan khách trong buổi tiệc khai trương nay mai. Cũng lúc ấy, những hình ảnh cũ lại hiện về trong óc, như một sự tương phản, đối nghịch. Đó là cảnh luồn rừng đêm ấy, cảnh xả đạn như vãi trấu vào những mục tiêu cũng đang bắn lại rào rào trong trận đánh vừa qua…

Cô bất giác thở dài. Bên ghế lái, tiếng ông Thiệp vẫn đều đều, vẻ chân thành hiện rõ trên nét mặt.

Ai đó đã nói về nhiệt huyết của đám sinh viên mới ra trường như quả bóng bị thủng lỗ châm kim. Hơi ở bên trong cứ xì ra từ từ. Lòng nhiệt tình cũng hoang hoải đi theo ngày, theo tháng. Cuối cùng, đọng lại chỉ là những suy nghĩ thực dụng. Điều đó là cần thiết để tồn tại. Mơ mộng sao nổi nữa khi phải đương đầu với rau cháo và trăm thứ phải lo trong cuộc sống hàng ngày.

Hoa cũng không thoát khỏi quy luật ấy. Chỉ hơn một năm từ ngày đi làm, những va đập trong cuộc sống, công việc đã khiến cô chững chạc lên nhiều. Nét vô tư, trong sáng hồn nhiên của cô hoa khôi thuở áo trắng giảng đường đang mờ dần, cùng với nó là hoài bão vươn tới những điều to tát cũng nhạt nhòa đi. Khi đã có sự biến chuyển trong nhận thức, thì người ta thường xem xét lại những lựa chọn cũ và những quan hệ cũ…

Từ hôm hòa tan với Hùng trong nụ hôn bất tận, đêm nào Hoa cũng trằn trọc đến sáng với bao câu hỏi. Vì sao Tuấn chưa bao giờ nói về kế hoạch tương lai của hai người? Việc anh không cho phép họ được thể hiện đúng tình cảm của mình khi ở đơn vị, phải chăng là vì anh thiếu tự tin, hay tình yêu trong anh chưa đủ lớn để vượt qua những thử thách tưởng tượng hoặc lời xì xèo, đàm tiếu của đồng nghiệp? Trai chưa vợ, gái chưa chồng, việc tìm hiểu yêu đương có gì mà ngần ngại. Anh ấy định duy trì mỗi quan hệ không rõ ràng với mình đến bao giờ đây? Chưa kể, Tuấn quá đam mê công việc. Con người anh, như thể sinh ra cho những trận đánh lớn. Trong anh, có lẽ niềm đam mê lớn nhất là tìm tòi, điều tra, khám phá… Nó hơn hẳn những điều khác, kể cả tình yêu đối với cô. Có lần, Tuấn đã thổ lộ suy nghĩ của mình về nghề nghiệp. Anh bảo, người chiến sỹ Công an phải như hiệp sỹ bảo vệ nhân dân khỏi hiểm họa của tội phạm. Có nghĩ được như thế, mới làm tròn được bổn phận của người lính giữ gìn trật tự, trị an. Và trong anh, có lẽ sứ mệnh làm những việc cao cả vì cộng đồng luôn thường trực trong từng suy nghĩ và hành động. Nhận thức ấy tuy đúng, nhưng sao gàn gàn, và nó đã biến anh thành một cỗ máy, chỉ biết có công việc, công việc và công việc. Những lúc được gần gụi bên nhau, anh vẫn khô như ngói, mặt mũi luôn đăm đăm, trầm ngâm tính việc như một ông giáo già nghiêm nghị. Nếu anh là một người anh, một đồng nghiệp hay một người thầy dạy nghề thì hay biết mấy. Còn với tư cách người yêu, có nhiều thứ làm cho cô cảm thấy hụt hẫng, chông chênh. Dù rất hiểu và thông cảm cho anh, nhưng cũng như bao thiếu nữ khác, cô cần được săn sóc, đón đưa. Những lúc hết năng lượng như người hụt hơi, hay buồn rầu chuyện gì đó, cô cần lắm bờ vai anh để tựa vào, muốn được nhỏ bé đi trong vòng tay ấy, để thấy nỗi buồn được gồng gánh vợi đi… Giá như, anh luôn có mặt mỗi lúc cô cần, giá như anh hiểu cô hơn, lãng mạn hơn, giá như… Đợt này, được làm việc cùng nhau, hàng ngày hàng giờ gần gũi, nhưng sao cô vẫn thấy trống trải, thiếu vắng điều gì đó. Phải chăng lửa tình trong anh không đủ nhiệt lượng để thiêu đốt cô trong những nụ hôn sâu, để cô được run rẩy, đờ đẫn, gấp gáp rồi vỡ òa trong miền cảm xúc rạo rực…

Trong khi ấy ở bên Hùng, dù vẫn luôn phải căng não để tính toán cách ứng xử phù hợp với yêu cầu công việc, nhưng sao cô thấy rất hứng thú, thích được gần gũi anh ta. Có lúc, thái độ tính tế, cách nói năng lịch duyệt đi ra từ một phông văn hóa rộng, khiến cô không khỏi so sánh với Tuấn. Bên trong con người Hùng, có cái gì đó cứ thúc đẩy cô đi sâu tìm hiểu để khám phá. Mà càng đi, cô càng cảm thấy mình nhỏ bé… Cảm giác choáng ngợp là có thật. Cô thực sự không hiểu nổi mình nữa. Có cái gì đó cứ thúc đẩy, dẫn dắt cô nghĩ về Hùng. Nhu cầu quan tâm đến đời sống của Hùng đã diễn ra trong cô một cách tự nhiên, chứ không chỉ vì công việc. Mỗi lúc đặt hai hình bóng ấy bên cạnh nhau, Hoa cố nén một tiếng thở dài.

Nhớ lại lúc Hùng thô bạo phá tan mọi khoảng cách, rào cản và đẩy cô vào sự đã rồi, Hoa thấy mình không mảy may cảm giác tức tối hay trách móc, mà chỉ thấy ngọt ngào. Lúc chìm đắm trong sự cọ xát cơ thể với Hùng, phần đàn ông của anh tỳ cọ sỗ sàng vào đùi, vào mông… như gọi bản năng gốc trong cô thức giấc. Khi ấy, những cơn co thắt diễn ra nhẹ nhàng mà đê mê, bầu vú tròn căng phập phồng trong tiếng thở gấp gáp, sinh khí tứa ra chan hòa ở miền bụng dưới, như chờ đợi và sẵn sàng cho việc xâm nhập. Mọi e dè, sợ sệt, cảnh giác, ngăn cách về địa vị, công việc… đều tan biến, chỉ còn lại nỗi khát khao được thỏa mãn, để rồi bùng nổ và dẫn cô tới những chủ động không ngờ.

Ở tuổi Hoa, nhiều người đã yên bề gia thất, sinh con đẻ cái. Sự thèm khát được một thân hình cường tráng phủ bóng lên mình, được thâu nạp vào trong tinh chất dương khí của trời đất… cứ âm ỉ cháy bên trong những người thiếu nữ, đẩy họ hướng mắt ra với đời để tìm kiếm lựa chọn những mảnh ghép ưng ý. Hoa cũng luôn mong chờ điều đó. Cô muốn sinh con, muốn được làm mẹ, muốn cơ thể mình được đáp ứng hàng đêm. Hùng, rất vô tình, đã gọi đúng tên cô từ miền sâu thẳm bản năng. Và khi những cơ thể đã tìm được đối tác phù hợp, việc xảy đến tất yếu sẽ là những thúc bách bên trong. Dẫu không phải tuýp người buông thả, dễ dãi. Nhưng bên Hùng, cô không thể kiểm soát nổi mình. Nỗi khát khao tiếp chạm cứ thúc ép cô phá rào.

Hoa biết, cô đang vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc nghề nghiệp. Việc nảy sinh tình cảm với đối tượng chuyên án là điều cấm kỵ, đồng nghĩa với án kỷ luật đang treo lơ lửng… Trước khi vào trận, cô đã được quán triệt rất kỹ lưỡng về việc giữ khoảng cách với đối tượng. Rằng mọi ứng xử trong suốt thời gian tiếp cận mục tiêu, đều phải biến hóa theo yêu cầu công việc, và chỉ được phép phục vụ công việc. Cô không được dự cuộc họp bàn về việc “đánh” nữ trinh sát tiếp cận đối tượng Hùng, nhưng nghe kể là các sếp đã rất lo chuyện người của ta bị cảm hóa “ngược”. Việc phát sinh tình cảm trong khi thực hiện nhiệm vụ được gọi là “cháy giáo án”, cùng với nó là nỗi ê chề, bẽ bàng đối với người “bày trận” thật khó nói cho hết.

Lúc nghe Đại tá Hà quán triệt chuyện này, Hoa đã cười rũ rượi. Sao người già lại có thể nghĩ ra tình huống ngộ nghĩnh thế cơ chứ?! Cô hoàn toàn tự tin chuyện ấy sẽ không bao giờ xảy ra. Bản lĩnh của cô đâu có kém cỏi, danh dự của cô nào phải là thử rẻ rúng. Hơn nữa, còn có Tuấn giám sát bên cạnh cơ mà. Cô thấy điều lãnh đạo lo lắng quả là khôi hài và thừa thãi.

Ấy vậy mà, Hùng đã làm cô mất kiểm soát ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rồi qua ngày, qua tháng được gần gũi bên nhau, những xung động thần kinh lặp đi lặp lại nhiều lần, biến thành nỗi khắc khoải, mong chờ… từ lúc nào chẳng hay. Nhất là sau hôm cứu Hùng và thường xuyên bên anh để chăm sóc, thì tình cảm trong cô đã lớn vượt tầm kiểm soát của lý trí.

Câu xưa: “Thi ân mạc niệm, thọ ân mạc vong”16- đã gọi tên chính xác một sắc thái tâm lý kỳ quái của loài người. Thói thường, kẻ chịu ơn thì hay chóng quên, còn người làm phúc lại luôn nhớ điều mình đã làm cho người khác. Bởi thế mà cổ nhân mới căn dặn lớp hậu sinh hãy làm điều ngược lại. Cái sự nhớ này, chính là thanh âm của “Thị dục huyền ngã”17, nói dễ hiểu là cái tôi được thỏa mãn khi giúp được người, theo kiểu: “Tôi giúp anh, vậy tôi là người tử tế. Rồi tôi có hơn mới giúp được anh, và rằng, thọ ơn của tôi, anh trở thành kẻ dưới”. Cứu Hùng thoát chết, càng làm cho Hoa nhớ về chàng bác sỹ hào hoa này. Chỉ khác ở chỗ, trong nỗi nhớ ấy, ngoài tình yêu, còn có cái gì đó đằm thắm giống người mẹ vui sướng khi người thương yêu được an toàn dưới sự che chở của mình.

Dấu biết tình yêu ấy là tội lỗi. Lỗi với cơ quan, với Tuấn, với nghề nghiệp mà mình đang cống hiến sức trẻ… Nhưng thật kỳ lạ, càng thấy bị cấm cản, thì tình yêu ấy càng thiêu đốt, làm bùng cháy nỗi khát khao từ sâu thẳm. Hùng không úp mở, anh đã nói ngay câu tỏ tình đầu tiên - “hãy làm vợ của anh!”. Một tương lai xác định rõ ràng. Người con gái nào cũng trông chờ chàng hoàng tử của mình đến và chỉ rõ hướng đi của cuộc đời. Không vòng vèo úp mở, cô cần một sự bảo đảm về tương lai. Tuấn vào sinh ra tử, trận mạc triền miên, biết đâu vào một ngày nào đó, lại chẳng có viên đạn lạc tìm đến và cướp anh ra khỏi vòng tay của cô. Làm vợ trinh sát ma túy, nỗi lo lắng luôn nơm nớp, thường trực, bởi đó là nghề đặc biệt nguy hiểm, sự sống cái chết cách nhau chẳng tày gang. Nếu anh ngã xuống, nỗi buồn tủi, đơn côi ai sẽ gánh giùm cô? Cô chỉ có một cuộc đời, có một thời con gái. Nó qua đi rồi, số phận cô sẽ đi về đâu. Vừa nãy, ông Thiệp đã vẽ về một cuộc sống vương giả nơi xứ người. Đó là thông tin rất đáng quan tâm. Nếu đúng, nó sẽ là một tương lai rất tốt cho cô và người cô thương yêu. Có lẽ, cô cần phải lựa chọn. Cơ hội không đến hai làn. Hoa đang nghĩ đến việc cần phải cư xử với Tuấn như nào ở lần gặp lại. Thời điểm này, Tuấn đang bám trụ lại N.A để xác minh cơ sở sản xuất ma túy. Ngoài Hà Nội chỉ còn mình cô. Trên vẫn giao cô bám sát Hùng và ông Thiệp. Công việc đã cho cô một cái cớ không thể tốt hơn với một tình yêu vừa chớm nở.

Hoa vẫn lặng lẽ theo đuổi bao câu hỏi trong đầu. Với nhiệm vụ này, cô nên tính sao? Nếu tiếp tục đi sâu theo yêu cầu của Ban chuyên án, hậu quả với tình yêu sẽ thế nào nếu như cô bị lộ diện? Hùng, rồi ông Thiệp sẽ nghĩ gì khi biết thân phận thực sự của cô, cùng sứ mạng tiếp cận để điều tra về họ? Chắc chắn, cô sẽ bị họ căm ghét, hoặc chí ít là không đáng để tin tưởng nữa, vì cô đang lợi dụng lòng tốt và sự tin cậy của họ. Đó thực sự là một thảm họa, bởi lúc này tình cô trao Hùng là chân thành, dù nó đang khoác lên mình cái vỏ công việc. Tình thế này hết sức éo le và khó xử, khi mà cô đang làm những việc để chống lại tương lai của chính mình, chống lại tình yêu mê đắm của mình. Đã có lúc cô nghĩ: “Thôi, hay là bỏ quách công việc này, để được sống cho riêng mình. Vì xét cho cùng, Công an cũng chỉ là một nghề kiếm sống mà thôi”…

Suy nghĩ ấy như một thứ vi rút sống âm ỉ trong não và cựa quậy không ngừng, tần xuất hiện diện ngày một dày. Cùng với thời gian, nó di căn và làm hoại tử dần những nhiệt tình, hăng hái, khiến cô đi từ băn khoăn đến hoang mang. Sự toan tính chọn lựa, cân nhắc sướng khổ bắt đầu…

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang