Bão Ngầm

Lượt đọc: 3331 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Hùng đã ngồi được dậy, vận động nhẹ nhàng ở trong phòng, vì những chấn thương khác vùng đầu mặt đang hồi phục dần. Duy cánh tay bị gãy còn lâu mới có thể tháo bột. Khuôn cửa sổ phòng điều trị nhìn thẳng ra vườn hoa. Sau mấy hôm mưa tầm tã, trời đã cao hẳn. Mây trắng xếp vảy tê tê trên nền xanh thẳm, nắng đã vàng ruộm, tưới ánh hanh hao lên từng bụi cây, tán lá. Có đôi bướm phần phật cánh bay, mải mê đùa giỡn đến là ngộ.

Căn phòng sạch sẽ và yên ắng. Màu trắng bệnh viện luôn làm người ta thấy đơn côi, bé nhỏ trước vận hạn. Hùng thẫn thờ bên khung cửa, cái nhìn vô định, xa xăm.

Những ngày qua, chuyện đến với anh thật đột ngột. Từ hôm bị tai nạn, Hùng đã đi từ ngỡ ngàng đến những câu hỏi chất chửa trong đầu về Thủy. Cô ấy là ai mà giỏi võ, lái xe điêu luyện, lại rất khôn ngoan trong ứng xử như vậy? Con người này cho anh cảm giác thú vị và bí hiểm. Thực sự, đến nay cái anh biết về cô gái ấy cũng chỉ là một cái tên rất nữ tính: “Thu Thủy”, còn nhân thân lai lịch, công việc, gia đình… anh mới chỉ được nghe kể. Dẫu thế, Hùng tin vào trực giác của mình, rằng đó là người con gái nhân hậu, đáng để gửi gắm niềm tin cậy. Hoạn nạn là liều thuốc thử lòng người. Trong lúc bị đánh “lên bờ xuống ruộng”, anh đã thấy một Thu Thủy quyết liệt xông xáo, hạ đám côn đồ chỉ trong chớp mắt bằng những đòn đánh hiểm độc để cứu anh. Cô đã làm việc đó một cách chuyên nghiệp, như một người từng trải trong nghề đánh đấm, khác hẳn những gì anh thấy bên ngoài là cái vẻ nhu mì, đằm thắm.

Thủy không đơn giản như mình nghĩ. Có thể cô ấy mang nhiều bộ mặt. Nhưng dẫu có thế nào, thì Thủy cũng không thể là kẻ xấu. Vì chỉ người biết sống vì người khác, mới vượt lên trên nỗi sợ hãi để lao vào nơi hiểm nguy cứu người - Hùng đắm chìm trong mớ cảm xúc và suy nghĩ hỗn độn mỗi lúc nhớ về cô gái mới quen. Đúng là một cô nàng bí hiểm, mà hình như chính cái bí ẩn ấy đã kích thích trong anh sự tò mò, cùng ham muốn khám phá, chinh phục.

Trong những ngày Hùng nằm viện, Thủy vẫn dành tất cả thời gian trong ngày cho anh. Cô ân cần trong từng việc làm dù là nhỏ nhất, giống như những người đang yêu thường làm cho nhau. Sự có mặt thường xuyên của cô ngày càng gắn kết quan hệ giữa hai người, vẻ dịu dàng, đằm thắm của Thủy khiến anh cảm thấy bớt đau, thấy lòng mình ấm áp bởi cảm giác được chăm sóc, yêu thương. Dẫu chưa nói với nhau điều gì, nhưng mỗi khi Thủy đến muộn, trong anh lại cồn lên một nỗi nhớ, hay chút hờn trách vu vơ…

Cứ thế, lý trí của anh yếu ớt dần trước sự rung cảm khó tả bên trong. Hùng nhớ mãi thời khắc của cái nhìn đầu tiên bên giường bệnh bé Kiên. Đôi mắt, làn môi dịu dàng dưới mái tóc thả suông trên bờ vai tròn trịa ấy đã khiến anh bủn rủn, sững sờ. Khi đó, tay chân bỗng trở nên vụng về, thừa thãi. Hùng thoắt quên mất mình với vai trò bác sỹ đang thăm khám bệnh. Thật sự khó tả cảm giác này. Là bác sỹ, anh biết nhịp tim mình tăng mạnh, những phản ứng vô thức của hệ thần kinh đã giải phóng ra những chất tạo nên cảm giác hưng phấn, đê mê đến ngọt ngào.

Thời đi học, Hùng cũng đã trải qua một mối tình, nhưng đó chỉ là những rung động cảm tính ở độ tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”, và rồi nó cũng chẳng đi đến đâu. Những năm tu nghiệp ở nước ngoài, khối lượng kiến thức khổng lồ cần thâu nạp đã không cho phép anh buông lòng tương tư một hình bóng nào. Ra nghề, công việc của một bác sỹ cuốn anh đi qua ngày, qua tháng. Thời gian dành cho các mối quan hệ xã hội chẳng còn mấy. Hàng ngày hết giờ làm việc về đến nhà người đã bải hoải, lại còn vùi đầu vào mấy đề án, công trình khoa học… nên tuổi “băm” đã tới lúc nào chẳng hay. Thực sự, Hùng chưa bao giờ nghĩ nghiêm túc đến chuyện vợ con. Công việc đang choán tất cả thời gian và suy nghĩ của anh. Ở bệnh viện, Hùng được đánh giá là tâm huyết với nghề, anh làm việc không chỉ với bổn phận của người thầy thuốc, mà còn bằng sự thích thú, say mê.

Và rồi ngày Thủy đến, đột ngột như tiếng sét dội mạnh vào tâm thức anh, đánh thức những khát khao thuở trẻ trai. Bắt đầu từ ánh mắt vô tình chạm nhau lúc ấy, rồi những lần đi cùng nhau đi uống nước chuyện đâu mà nhiều đến thế. Những câu chuyện không đầu, không cuối cứ tuôn chảy miên man không dứt. Càng nói, ý càng hợp, tâm thêm đồng. Hùng đã giật mình, phải chăng đây là mảnh ghép mà anh còn thiếu, là người anh đang kiếm tìm. Nếu vậy, hẳn là duyên trời đưa đấy, con tạo đã sắp xếp cho họ một chỗ cạnh nhau trong đời chăng?…

Thủy đến muộn thế nhỉ? Hùng liếc nhìn đồng hồ rồi đưa mắt qua khung cửa, chốc chốc lại ngó ra ngoài sân, bồn chồn kiếm tìm một dáng hình quen. “Sao cô ấy không rút tay ra, khi bị mình cầm hôm ấy? Hay là Thủy cũng yêu mình?” - Chàng bác sỹ lẩm bẩm rồi khẽ cười một mình. Trong trạng thái lâng lâng như say rượu, anh lấy máy điện thoại bấm số gọi Thủy. Máy đổ chuông dài nhưng Thủy không bắt máy. Hùng kiên nhẫn gọi thêm hai cuộc nữa, nhưng vẫn là chỉ có nhạc chờ đến kết thúc. “Lẽ ra giờ này em phải có mặt rồi chứ? Mà ông “rỗ” nhà mình đi đâu, mà từ hôm qua tới giờ mà không thấy vào viện?” - Anh băn khoăn tự hỏi.

Trong những ngày Hùng nằm viện, hầu như ngày nào người anh ấy cũng đảo qua thăm hỏi. Trong thẳm sâu, Hùng luôn tôn kính người anh đó như cha. Bởi Hùng đã lớn lên mà chưa từng biết mặt người đã sinh thành ra mình. Anh là kết quả của mối tình chớp nhoáng giữa mẹ và một ông thầy lang nổi tiếng thuốc hay. Họ gặp nhau rồi dan díu khi ông ta đã có vợ con ở miền xuôi. Đến lúc hoài thai ra Hùng thì ông thầy lang bỏ đi biệt tích, từ ấy không một lần quay trở lại miền trung du thăm họ. Gốc gác người ấy đến mẹ anh cũng không rành, chỉ nghe phong thanh đâu như dưới mạn Hải Phòng, Nam Định…

Thời chiến tranh biên giới, đạn pháo ùng oàng suốt ngày đêm khiến thường dân thương vong vô số kể. Theo dòng người dắt díu, bồng bế nhau chạy giặc, mẹ cõng anh quáng quàng rời khỏi thị xã. Họ rảo cẳng đi miết về mạn dưới, rồi lánh vào rừng nương náu. Nơi ấy ngày lại ngày đón thêm những toán dân mới đến lánh nạn, dần dần hình thành lên mấy xóm tản cư. Những người dân còn thất thần vì cuộc chiến bất ngờ ấy, đã bắt đầu cuộc sống mới bằng những gì mang theo được. Những nương khoai, nương sắn chẳng mấy mà mướt mát khắp cái thung lũng ngàn đời heo hút ấy. Mấy lớp học cũng được mở ra, mà thầy giáo là mấy chú bộ đội đóng quân gần đấy. Bọn trẻ con ngoài giờ học lại túm năm tụm ba, hết đánh đáo, chơi bi, đánh khăng, đi cà kheo… rồi cãi vã, chành chọe nhau. Chẳng hiểu vì sao cái tin mẹ Hùng chửa hoang với ông lang cũng lan xuống nơi ở mới. Có lẽ do mấy bà cùng phố khi xưa nhiều chuyện đưa đẩy. Rồi mấy đứa lau nhau hóng được, nên mang ra trêu chọc Hùng. Chuyện ấy loang ra, nên cứ xảy ra cãi vã bọn trẻ trong xóm ngụ cư lại hét vào tai anh: “Đồ con hoang!”. Mười lần như một, Hùng đều mếu máo chạy về mách mẹ. Khi ấy, bà chỉ trả lời anh bằng sự yên lặng, với khoé mắt đỏ hoe, ậng nước.

Những ngày ấy, thi thoảng vẫn có quả đạn pháo từ bên kia biên giới bay ríu ríu qua đầu xóm nhỏ. Mạn trên, cách nơi họ ở chừng mươi, mười lăm cây số, vẫn đang trong cuộc chiến dai dẳng trong suốt chục năm trời. Hàng ngày ở biên giới máu vẫn đổ không vì pháo thì mìn. Rồi bỗng một ngày khi đang đi học trong lớp, có tiếng đạn pháo rít xé tai và nổ oàng đâu đó gần lắm. Thầy chủ nhiệm hô vội cả lớp chạy ra hầm trú ẩn. Chợt có tiếng kẻng báo động. Cả bọn chui lên khỏi hầm, nhìn về thung lũng, chợt rụng rời khi thấy cả xóm nhỏ đang cuồn cuộn bốc lên những cột khói đen dựng đứng. Chẳng ai bảo ai, Hùng với lũ bạn học bỏ chạy thục mạng về nhà. Những dãy nhà gianh, tre, nứa, lá… đang rừng rực cháy, về đến đầu xóm đã nghe tiếng la khóc thảm thiết bên những xác chết ngổn ngang. Mẹ Hùng cùng nhiều dân làng đã vĩnh viễn ra đi mà không nguyên vẹn thi hài. Cả chục đứa trẻ ốm o thoắt ra cảnh mồ côi… Đơn vị công binh đóng ở cửa thung lũng đành đón chúng về nuôi. Mới 6 tuổi đàu, Hùng đã không mẹ không cha, bơ vơ lay lắt giữa dòng đời. Những ngày tháng ấy, anh sống trong tình thương của những người lính sản xuất súng đạn…

Vài năm sau, có chú bộ đội ra lớp học gọi Hùng về lán. Bước vào trong, Hùng ngạc nhiên khi thấy có người đàn bà lạ mặt cùng một anh con trai hơn Hùng nhiều tuổi, đang nói chuyện với chú sỹ quan chỉ huy. Nhìn thấy Hùng, người đàn bà kéo anh ra sân, vuốt mái tóc bờm xờm khét nắng rồi nhìn chằm chằm. Hồi lâu bà lẩm bẩm “đúng rồi, đúng rồi!”.

Mọi chuyện xảy ra ngoài mọi sự tưởng tượng trong cái đầu non nớt của Hùng. Thì ra bà ấy là vợ cả của bố, và Hùng có người anh cùng cha khác mẹ chính là cậu con trai kia. Nay ông thầy lang đã chết, trước đó ông trăng trối lại với vợ việc có đứa con rơi, mà nghe đâu mẹ nó đã chết. Ông khẩn khoản xin vợ tha tội rồi nhờ cậy đi tìm nó về nuôi. Theo địa chỉ người chồng để lại, mẹ con bà lặn lội từ Nam Định lên tận vùng rừng thiêng nước độc này để đón về giọt máu của dòng họ Vũ. Sau khi làm các thủ tục, người đàn bà đã đưa Hùng về xuôi.

Hùng đã lớn lên ở ngôi nhà của bà mẹ nhân hậu này. Tuy không dư dả gì, nhưng bà vẫn lo cho Hùng từ cái ăn, cái ngủ và cho học hành bằng chúng, bằng bạn. Chục năm sau, người mẹ ấy cũng lâm bạo bệnh rồi cũng từ giã hai anh em Hùng. Khi đấy anh vẫn còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, còn người anh khác mẹ đã bắt đầu bươn chải, quăng quật trong cuộc sống với đủ nghề kiếm cơm. Dẫu không cùng mẹ, nhưng anh ta có tình cảm đặc biệt với Hùng. Còn nhớ hồi đó, làm được đồng nào, anh cũng dành dụm chắt chiu rồi gửi về cho em lấy cái mà chi tiêu, ăn học. Có lần người anh bảo Hùng: “Mày phải học đi, nhà mình có rạng rỡ được hay không là nhờ vào mày. Yên tâm chí thú mà học, không phải lo chuyện cái ăn. Tao nuôi được”. Rồi anh ấy ra nước ngoài làm ăn, hàng tháng vẫn đều đặn chu cấp cho Hùng. Nhờ những đồng của anh mà Hùng mới có thể rong ruổi trên con đường học vấn, để theo đuổi mục tiêu trở thành bác sỹ. Ân tình huynh đệ trọng như núi. Giờ đây hai anh em đều có vị trí nhất định trong xã hội. Anh ấy đã thành đạt và giàu có, còn tương lai sự nghiệp của Hùng cũng đã được định hình và trong chiều hướng đi lên.

Tiếng chuông điện thoại của người anh kéo Hùng ra khỏi nỗi miên man trong miền cảm xúc về người anh đáng kính.

- Chú thế nào rồi? Anh đang đi với cô Thủy bạn chú đây.

- Có việc gì thế?

- À không, anh vừa vào Bệnh viện Nhi thăm cháu cô ấy. Hôm nay Thủy rỗi, tiện anh nhờ Thủy qua văn phòng công ty xem giúp anh mấy cái báo cáo quyết toán. Xong bọn anh vào với chú luôn, sốt ruột rồi hả?

Cánh cổng chi nhánh công ty trực thuộc Tập đoàn Đại Phát mở ra, người mặt rỗ đon đả mời Hoa vào trong. Không gian thoáng đãng, nhẹ nhõm lạ thường trong tiếng nhạc thính phòng dìu dặt. Ngoài sân vườn, những giò hoa lan lá đang đung đưa phía trên bộ bàn trà quý phái. Trong phòng làm việc của ông ta, bức tranh chân dung khổ lớn nạm đá quý treo trang trọng với dòng chữ “Nghệ nhân Hoàng Trọng kính tặng anh Vũ Đức Thiệp - Chủ tịch Tập đoàn Đại Phát”. Thiếu chút nữa, Hoa buột miệng reo lên. Thì ra trong lần gặp mặt đầu tiên, cái nét quen quen mà cô nhận thấy ở người mặt rỗ, chính là vì đã thấy ông ta một số lần trên ti vi và báo chí. Chỉ là vì Hoa chưa sẵn sàng cho việc quy đồng những khuôn mặt đã nhìn thấy đâu đó ở trên mạng, trên báo hay trên sóng truyền hình… vào con người cụ thể đang hiện hữu trước mặt cô. Một cảm giác nể phục và ngưỡng mộ lan tỏa nhanh trong tâm trí. Hồi lâu Hoa mới thốt lên lời:

- Dạ, thì ra anh là người nổi tiếng. Em thật vô tâm, lẽ ra phải nhận ra anh từ lâu rồi chứ! Cánh trẻ chúng em rất ngưỡng mộ những doanh nhân thành đạt như anh!

Ông Thiệp mỉm cười hài lòng, tự tay rót trà ra chén đẩy về phía Hoa:

- Uống nước đi Thủy. Dù mới quen biết em, nhưng anh thấy quý mến. Qua những việc em làm cho thằng Hùng nhà anh, có thể nói chúng ta là người nhà rồi. Nếu Thủy không chê Hà Nội đất chật người đông, thì về hẳn dưới này làm việc cho anh. Anh đang tìm một trợ lý nữ giúp anh theo dõi công việc ở chi nhánh ngoài này.

- Ôi không, em làm sao làm được việc đó?! - Hoa đưa đẩy chối từ. Cô biết, mọi sự vồ vập có thể làm hỏng việc.

- Tự tin lên chứ em. Có gì mà không làm được. Em nhanh nhẹn, hoạt bát và khéo léo trong giao tiếp, nên anh muốn mời em hợp tác. Anh bận rất nhiều việc, nên có rất ít thời gian để đi sâu sát vào công việc kinh doanh, ừ thì có Giám đốc điều hành rồi, nhưng anh vẫn cần người thân tín để kiểm soát và kịp thời báo cáo anh những việc phức tạp. Không giám sát tại chỗ và kiểm tra chéo, nhiều khi rất nguy hiểm. Hiện giờ trên đó lương công ty trả em trả thế nào? Công việc có bận lắm không?

- Dạ thấp lắm anh ạ, cũng chỉ dăm triệu một tháng thôi. Em làm kế toán nên cũng không bận lắm.

- Về đây, lương tháng khởi điểm của em là một nghìn đô. Chỗ ở và phương tiện đi lại anh sẽ thu xếp.

- Dạ em cảm ơn anh. Xin anh cho em mấy ngày để suy nghĩ. - Hoa tỏ ra đã có vẻ xuôi xuôi.

- Ừ em cứ tính toán kỹ đi nhé. Nếu đồng ý báo anh để thu xếp công việc. Anh em trong nhà chẳng giúp nhau thì sao! - Ông Thiệp đột nhiên chuyển giọng thân mật. Cách nói như thể Hoa là vợ sắp cưới của Hùng. Mà cũng có thể ông ta đã tin giữa họ là một tình yêu. Giữ nét mặt của kẻ đội ơn, Hoa tiếp lời:

- Nếu giúp được anh điều gì, em sẽ cố gắng hết sức. Chỉ sợ khả năng của em chưa cập với yêu cầu công việc, lại làm khó cho anh.

Ông Hà nhận được cuộc gọi của tướng Thành qua đường dây bảo mật, yêu cầu về nhà ngay.

Cuộc hội ý của hai vị chỉ huy chiến dịch diễn ra trong bồn tắm hơi ở một khách sạn. Thông thường, ông Hà sẽ phải lên phòng Giám đốc báo cáo công việc. Nhưng lần này, chính tướng Thành đi xe taxi hàng chục cây số để đón ông ở cửa ngõ ra vào thành phố. Cả hai vào một khách sạn nhỏ như những người khách lỡ độ đường. Ông Thành bảo cấp dưới đi xông hơi cho giãn gân cốt sau mấy ngày ròng rã hàng trăm cây số trên đường. Với những việc cơ mật và hệ trọng, để bàn bạc thì còn gì an toàn hơn khi trần như nhộng trong phòng tắm nghi ngút khói hơi.

Mấy ngày qua, tiến độ công việc đã chạy nhanh hơn dự kiến. Chân dung bác sỹ Hùng đã dựng lên khá đầy đủ từ những mối quan hệ xung quanh. Anh ta chính là người em cùng cha khác mẹ với tay Thiệp “rỗ”. Còn nhớ trong lần gặp đàu tiên, tướng Thành mãi không luận ra nét giống nhau của vị đại biểu này với một ai đó. Thì ra, ông ta giống bác sỹ Hùng trong tấm ảnh chụp lén. Còn lần ông hủy cuộc họp gần đây, chính vì đã nhận ra ông Thiệp trong bức ảnh do Hoa chuyển về.

Hành tung của đại biểu Thiệp cũng đã được dựng lên với những nét phác thảo chính. Trong đó, chi tiết đáng lưu ý là ông này đã từng có thời gian dài làm ăn tại Ma Cao, Hồng Kông (Trung Quốc) và vùng Tam Giác Vàng (Thái Lan, Lào, Myanma). Những địa danh trên gợi một suy nghĩ mơ hồ nào đó…

Diễn biến mới nhất là ông Thiệp đã mời Hoa về đầu quân cho mình. Ngoài ra, kết quả ngoại tuyến theo đối tượng vào đến Nghệ An, bước đầu đã xác định có một trang trại trong rừng sâu rất đáng ngờ…

Tướng Thành thông báo nhanh với ông Hà về kết quả hội đàm với Giám đốc Cục Công an V.N (Trung Quốc), rồi nhận định:

- Diễn tiến như trên là nhanh và đúng trọng tâm. Với những gì ta đã có, rất có thể tay Hùng không liên quan đến bọn tội phạm. Mà người đáng ngờ nhất hiện nay, lại là nhân vật Thiệp. Đã có những dấu hiệu để tôi tin vào linh cảm đó. Tất nhiên, về chứng cứ ta vẫn chưa có gì để nói Thiệp chính là đối tượng cần tìm. Bằng kỹ thuật, cũng chưa phát hiện có liên hệ nào giữa tay Thiệp với “thằng 919”. Nhưng rất có thể lão dùng nhiều số. Vì người như vậy, họa có điên mới dùng số điện thoại chính thức của mình vào công việc mờ ám. Phía Trung Quốc vừa chuyển cho ta số máy của thằng Trùm, kẻ đã chỉ đạo tên Toàn đi giao 500 bánh vừa rồi. Để chứng minh tay Thiệp có phải thằng Trùm hay không, anh có cao kiến gì?

Ông Hà trầm ngâm một lát rồi trả lời:

- Theo tôi, cần phải khai thác tối đa thông tin điện thoại của thằng Trùm, đối chiếu với giao dịch của tay Thiệp xem có điểm gì trùng hợp không, như về tọa độ cột sóng, hoặc cùng liên lạc đến số thứ ba… Hiện giờ ta đã có một thuận lợi quan trọng, là cô Hoa đã lấy được niềm tin từ anh em lão, đến mức được mời về làm việc ờ chi nhánh Tập đoàn Đại Phát. Đây là cơ hội tốt để giám sát mọi di biến động cùng quan hệ của ông ta.

- Ta cần hết sức thận trọng, vì điều nghiên về một kẻ trên tiền và đầy thế lực như lão, hẳn không phải chuyện chơi. Nếu làm không khéo hậu quả sẽ rất phức tạp. Mặt khác, nếu mặt thật của tay này chính là con sói già, thì sẽ rất nguy hiểm nếu hắn biết cô Hoa là Công an. Tính mạng lính mình sẽ bị đe dọa.

- Vâng, tôi rất lo việc này. Nếu có sơ sảy gì thì việc thủ tiêu bịt đầu mối hoàn toàn có thể xảy ra. Hay ta rút cái Hoa ra rồi tính cách khác để vạch trần tay Thiệp?

- Trồng cây sắp đến lúc hái quả, rút lúc này thì uổng phí bao công sức đã bỏ ra. Tình huống nguy hiểm này mới là giả định, ta vẫn có thể chủ động ứng phó. Vấn đề là cần phải bám sát diễn biến và tính trước các nguy cơ, để có đối sách ứng phó nếu trinh sát bị lộ.

- À, thưa anh, tôi có việc này định thưa anh đã lâu mà chưa có dịp…

- Có gì anh cứ nói?

- Người của tôi dạo này hay gặp ông Tuất đi ăn tối ở các nhà hàng với một người mặt rỗ. Rất có thể đó là lão Thiệp anh ạ.

- Chuyện này tôi biết lâu rồi. Tôi còn biết chính tay Thúy. - Phó chủ tịch giới thiệu lão Thiệp với Tuất. Họ đã đến biệt thự ven hồ của thằng Tuất ăn cơm chiều vài lần. Nghe đâu hai bên đang tính hùn hạp gì đó trong cái trung tâm thương mại sắp xây. Mà lão Thiệp gần đây rất hay xuất hiện ở tỉnh mình, nhưng không chập với ai nào cả ngoài thằng Tuất. Đáng ngờ đấy!

- Cũng có thể chú Tuất cũng chỉ góp vốn đơn thuần, nhưng không loại trừ…

- Bởi vậy, ngay khi biết tin thằng Tuất quan hệ với lão Thiệp, tôi đã quyết định phải chuyển nơi giam giữ đám nghi can ngay lập tức. Vì nếu lão Thiệp đứng sau vụ 500 bánh, có thể lão sẽ thông qua thằng Tuất để can thiệp vào hồ sơ, thậm chí là thủ tiêu người trong trại giam. Tới đây anh cần giám sát chặt chẽ cho tôi nhé. Có động thái gì của nó báo tôi ngay. Ôi, thôi chết rồi…!

- Sao thế anh?

- Nếu thằng Tuất về Hà Nội và gặp cái Hoa đang ở công ty lão Thiệp thì hỏng bét! Vì nó biết rất rõ kế hoạch trinh sát nội tuyến trong chuyên án này.

- Đúng rồi! Sao tôi chưa tính đến tình huống này nhỉ? Chết thật!

- Chuyện này ta cần có thêm thời gian để tính kỹ hết các nước đi…

- Theo tôi, một mặt ta tập trung sâu vào trang trại bí mật kia, mặt khác phối hợp với Trung Quốc dùng chiêu “rắc thính dụ cá”. Tôi nghĩ chỉ có cách này khiến chúng bộc lộ nhanh và rõ nhất. Chứ cứ để im im thế này, rất mất thời gian và càng để kéo dài, nguy cơ bại lộ kế hoạch càng cao. Khi ta “phang” được bọn sản xuất, sẽ khai thác lấy tài liệu để “đánh bật tường”, đồng loạt bắt khám xét bọn còn lại trong tổ chức của chúng.

- Tôi đồng ý phương án này. Có lẽ tuần sau anh đi Trung Quốc một chuyến. Bảo họ thiết kế cho được một đơn hàng nhé…!

- Cái đấy chắc họ làm được thôi, vì bọn Tam Hoàng vừa bị bắt một cơ số đấy thôi… Anh ký công hàm đi, ngày kia tôi sẽ sang đó một mình.

- Trước mắt, vẫn để cái Hoa qua lại chỗ lão Thiệp nhưng chưa được nhận lời vào làm việc. Tôi đang tính có thể phải điều chuyển thằng Tuất đi đơn vị khác. Để nó ở đây nguy hiểm lắm.

- Chưa nên anh ạ. Giả sử chính Thiệp là tên trùm đang ẩn mình, lão định thông qua thằng Tuất để nắm bắt kế hoạch của ta, thì việc mình có động thái về tổ chức đối với nó, sẽ làm lão sinh nghi và kế hoạch “dụ cáo khỏi hang” của ta sẽ đổ bể. Chưa kể nếu rơi vào thế quẫn, Tuất có thể “quậy” phá hỏng việc lớn. Chi bằng “tương kế tựu kế”, cứ cho nó ngồi lại đây để “xơi” tin giả.

- Anh nói kỹ xem?

- Hay là ta cho Phòng Tổ chức làm cái điều động giả, chuyển cái Hoa đi Công an huyện, còn Tuấn “đen” thì đưa sang Phòng Hồ sơ nghiệp vụ. Làm thế để dứt mối quan tâm của thằng Tuất, về vụ án, theo tôi nên thông báo là Bộ đã có yêu cầu chuyển án về dưới đó. Những biện pháp này, trong ngắn hạn sẽ làm chúng mất phương hướng, không biết đâu mà lần, thậm chí chủ quan cho rằng mọi việc đã êm xuôi. Phải làm chúng mất cảnh giác thì việc triển khai kế hoạch trinh sát liên hoàn mới thuận lợi anh ạ.

- Đúng đấy. Mai tôi sẽ cho làm ngay, về việc điều tra theo tố tụng, cắt luôn mấy điều tra viên sang ở hẳn bên Sư đoàn 316 một thời gian, để tiện hỏi cung bọn đang giam giữ. Còn nhóm trinh sát đang theo phần mở rộng chuyên án, ta gửi nhờ Học viện Cảnh sát. Coi như chúng nó đang đi tập huấn dài ngày. Tôi đã trao đổi với Giám đốc Học viện, anh ấy rất nhiệt tình. Từ nay sẽ lập sở chỉ huy tiền phương ở dưới đấy. Về phương tiện, hậu cần, súng đạn… anh cứ mang theo cả đi. Thiếu đâu nhờ C47 giúp đỡ.

- Mai tôi tính về nhà một lát, xa bà ấy với mấy đứa cháu cũng lâu quá rồi. Bà nhà tôi dạo này hay đau lưng, tôi tính bữa nào dứt ra được phải đưa đi Hà Nội khám tổng thể xem sao.

- Theo tôi, anh chưa nên về nhà. Thôi chịu khó thêm ít lâu nữa. Anh về bây giờ sẽ gây chú ý. Cần nhớ rằng bọn chúng đang “nhất cử, nhất động” theo dõi chúng ta. Có gì anh báo cho chị đưa đám nhỏ ra đây gặp nhau cũng được. Sang tuần, từ đây anh đi Trung Quốc luôn, tôi sẽ cho người chuẩn bị đầy đủ giấy tờ và hành lý. Xong việc trở về, ta lại gặp nhau ở chỗ này.

- Thưa anh, về việc quy hoạch bổ nhiệm cán bộ của đơn vị tôi nên tính sao ạ?

- Cứ cho lấy phiếu tín nhiệm như thường. Anh nên tỏ ra ủng hộ thằng Tuất để ru ngủ nó. Thằng này rất hãnh tiến, hãy cho nó mơ mộng một chút để khỏi quậy. Nó mà quậy lúc này thì rất mệt đấy. Nhưng trước đó, anh cần làm tư tưởng cho thằng Hoàng Phó trưởng phòng. Thằng này tuy công việc không sắc bằng thằng Tuất, nhưng đạo mạo nghiêm ngắn hơn hẳn. Ngoài ra, anh cần chú ý bồi dưỡng đám lính trẻ giàu bản lĩnh và nhiệt tình như thằng Tuấn “đen” nhé. Tương lai đơn vị mình sẽ trông vào những đứa như nó đấy…

Đang dự hội thảo tại Singapore, Thượng tá Tuất vẫn nóng lòng với công việc ở nhà. Chiều hôm trước, ông đã gọi điện về cho mấy thằng thân tín của đội do ông phụ trách. Chúng nói quân cán đã tản mát cả. Ông Hà đi chữa bệnh đã nửa tháng nay, đơn vị vắng tanh vì mấy đứa về Hà Nội tập huấn, một bọn lại tháp tùng ông Hoàng đi công tác. Chưa hết, mới đây bên tổ chức vừa xuống công bố hai quyết định điều chuyển cán bộ mới. Cái Hoa thì chuyển đi Công an huyện, còn thằng Tuấn “đen” được đề bạt Đội trưởng, nhưng chuyển sang Phòng Hồ sơ nghiệp vụ Cảnh sát.

Nghe tin này, ông Tuất thấy hơi khó hiểu. Thằng Tuấn trong số cán bộ có năng lực, con Hoa mới về nhưng cũng rất sáng ý, nhanh nhẹn. Chúng được đích thân tướng Thành cử đi trinh sát nội tuyến trong phần “đuôi” vụ 500 bánh cơ mà. Tại sao lại điều động đi nơi khác nhỉ? Hay là vì vụ án kia đã dừng hẳn phần mở rộng, mảng tố tụng thì chuyển lên Bộ để điều tra, nên không cần đến chúng nữa? Hay tại bọn nó xin chuyển, vì báu bở gì khi làm cái thằng trinh sát ma túy, suốt ngày chạy rông đánh bóng mặt đường…

Nghĩ mãi, ông vẫn không thấy có cách giải thích nào thỏa đáng. Rồi ông tặc lưỡi: “Ôi dào, bọn “tép riu”! Không đáng để bận óc”.

Sau khi nhận điện thoại từ đơn vị, chẳng hiểu sao trông ông vui vui rồi bốc máy gọi cho ai đó…

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang