Bão Ngầm

Lượt đọc: 3330 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Chiều cuối tuần…

Quán thịt chó Kỳ Đồng nườm nượp khách vào ra. Trong gian phòng VIP, ông Tuất cùng số cán bộ trong đội do ông phụ trách đang nhậu vui vẻ. Từ mấy tháng nay, ông đã quan tâm đến lính tráng nhiều hơn. Ông sẵn lòng tham gia các cuộc tụ tập do bọn trẻ tổ chức, dù tại quán bia cỏ hay ở nhà anh em nào đấy. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, ông lại mời chúng đi nhậu hoặc mua con lợn, con dê đem về ngôi biệt thự bên hồ của ông ngả ra đánh chén.

Sự thay đổi này diễn ra cũng khá đột ngột. Không nói ra thì ai cũng hiểu là ông đang tìm kiếm những lá phiếu tín nhiệm. Trong mâm có cả những cậu khá ngang tàng mà thường ngày ông không ưa lắm. Chắc là xong việc hẵng hay. Lúc này ông đang rất cần thông tin, và nhiều khi nó đến từ bàn nhậu.

Mở đầu trận rượu chiều ấy, ông Tuất thông báo một tin sốt dẻo:

- Anh nghe nói sếp Thành giải thể Ban chuyên án vụ 500 bánh rồi. Vì sao có chú nào biết không?

- Ôi thế ạ? Sao không làm nữa nhỉ?

Đám lính nhao nhao bàn tán. Với họ, chuyện ngừng một chuyên án lớn khi đang triển khai có hiệu quả, là điều rất không bình thường.

- Anh cũng không rõ lắm. Chỉ thấy sáng nay ông Hà kể là sếp Thành bảo tạm ngừng điều tra mở rộng. Chắc là có chuyện gì đó. Mà này, tối hôm qua họp án, đứa nào gửi cái gì vào điện thoại của thằng Tuấn ấy nhỉ?

- Bọn em không biết, chắc là cái Hoa ở Hà Nội báo cáo nó cái gì thôi.

- Không, chắc có gì quan trọng lắm đấy. Chúng mày không thấy mặt sếp Thành biến sắc lúc xem điện thoại à? Hay đứa nào bốc máy gọi thử cho cái Hoa hỏi xem thế nào?

- Sao không gọi luôn cho thằng Tuấn để hỏi?

- Chú mày dốt lắm! Nếu đây là chuyện hệ trọng thì chắc chắn nó đã bị quán triệt cấm tiết lộ rồi. Bây giờ chỉ cần hỏi khéo cái Hoa là biết thôi.

- Anh để em, cái Hoa cũng hay tâm sự với em mà.

- Ừ, gọi thử đi. Anh cũng chỉ như các chú, tò mò vì sao đang làm phải dừng thôi, chứ dừng lại càng nhàn, càng có thời gian vi vu bia bọt.

Cả đám cười rộ. Một người rút điện thoại ra bấm số gọi cho Hoa. Từng hồi chuông đổ dài nhưng cô không bắt máy.

- Chắc cái Hoa đang đi trên đường, nó hay để điện thoại trong túi, nhiều lần gọi không được bực lắm.

- Khéo khi thằng Tuấn dặn nó không nghe máy của chúng mình. - Ông Tuất cất lời phán đoán.

Những nụ cười xẹp xuống. Chợt có tiếng ồm ồm hỏi ông Tuất:

- Anh thấy thằng Tuấn thế nào. Em thấy vụ 500 bánh nó ăn may là chính, chứ tài cán gì?!

- Ờ đúng đấy, gần đây thằng này có vẻ hơi bị kiêu, gặp ở cầu thang em chào mà nó cứ lờ đi như không nghe thấy. Làm được vụ to to, lại tưởng mình là ngôi sao màn bạc chắc? - Có tiếng bài xích chêm vào.

Đội trưởng Thắng bỗng cắt ngang tiếng lao xao:

- Thôi đi! Xin phép anh Tuất để em nói với bọn này. Các chú đừng lắm chuyện! Thằng Tuấn sống với chúng mày không tệ, làm việc thì nhiệt tình, lại rất có duyên vớ được án to. Chúng mày cứ đố kỵ thế thì bao giờ mới khá được. Người ta đang vất vả, mình thì được bia bọt thế này còn ỉ ôi cái gì? Im mồm cả đi!

Thượng tá Tuất cười nửa miệng rồi thủng thẳng:

- Nó thì cũng thường thôi, có gì ghê gớm đâu. Mới chỉ thuộc hạng biết việc. Còn trẻ thì lấy đâu ra mà khôn, phải học nhiều nữa. Mà ở môi trường này, thằng nào tinh tướng khoe tài cậy giỏi, chết đầu nước!

Trong giọng nói của ông, nghe như mai mỉa, mà cũng như đang tưng tức, nghèn nghẹn ở nơi cuống họng. Thấy cả bọn lắng tai nghe, ông tiếp:

- Dạo này anh thấy sếp Thành có vẻ chú ý đến thằng Tuấn nhiều đấy. Ông Hà cũng có ý nâng đỡ nó lên Đội trưởng. Chú nào định ứng cử chức ấy thì cũng phải tính toán dần đi. Phần anh, ủng hộ các chú tuyệt đối. Anh mà lên được trưởng phòng, các chú khỏi phải nghĩ.

Mâm rượu ồn ào trở lại, nhưng Đội trưởng Thắng vẫn giữ vẻ khó chịu trên nét mặt. Anh không uống nữa mà tư lự nghĩ ngợi. Từng “vào sống, ra chết” với Tuấn bao nhiêu trận, anh hiểu rõ lòng say nghề và bản lĩnh của nó.

Tuấn khác người ở chỗ không quá quan tâm đến chính trị, coi nhẹ chuyện được mất với bản thân mình. Hình như Tuấn chỉ có sở thích là được thử sức trong các vụ án phức tạp, để thấy mình từng bước trưởng thành. Những người như Tuấn, sẽ là hạt giống tốt cho thế hệ lãnh đạo kế cận. Chính vì yêu nghề thực sự, nên đôi khi Tuấn bảo vệ quan điểm thái quá, không chịu nghe ngóng thăm dò ý lãnh đạo trước khi phát ngôn. Bản thân ông Tuất cũng không ít lần bị Tuấn “bật” lại về quan điểm đánh giá chứng cứ. Cách hành xử như anh ta, có thể tốt cho công việc, nhưng dễ làm lãnh đạo phật ý vì tội ngang bướng. Chứng kiến những chuyện đó, Thắng không khỏi lo thay, bởi anh biết ông Tuất không dễ bỏ qua cho ai điều gì, nhất là với những việc mà ông cho rằng đang uy hiếp đến vị trí độc tôn tưởng tượng của ông. Chẳng thế mà khi không có mặt Tuấn, đã nhiều lần ông Tuất nêu những nhận xét thiếu thiện cảm hoặc bôi bác anh. Lần thì ông chê tướng mạo Tuấn xấu xí khó coi, lúc lại phàn nàn về thói ăn nói ngang cành bứa, không biết trên biết dưới…

Cũng không khó lắm để giải mã phản ứng tâm lý này. Có thể vì Tuấn nổi trội, thành tích của anh ta hay được Giám đốc nhắc đến trong các cuộc họp. Mà xưa nay, kẻ dưới linh lợi hơn người trên, đâu đã phải là hay. Bởi nó tạo ra trong kẻ bề trên nỗi ám ảnh mơ hồ về nguy cơ bị soán đoạt, hay chí ít là làm phân tán sự ngưỡng mộ của số đông đối với mình. Khi đó, ở vị trí cấp trên, người ta sẽ có động thái kiềm chế, ngăn chặn sự tỏa sáng của kẻ thuộc cấp. Chẳng hạn như nhất cử nhất động của anh ta sẽ bị săm soi đến nơi đến chốn. Chỉ cần một sơ sảy nhỏ, cũng là cái cớ tuyệt vời cho những bụng dạ hẹp hòi dèm pha, ôi ỉ. Tệ hơn nữa là bắt kẻ dưới lĩnh những “án” kỷ luật nặng đến bất ngờ so với lỗi của họ.

Yêu nên tốt, ghét thành xấu, thói đời là vậy. Tình cảm cá nhân được xây dựng trên cơ sở lợi ích của bản thân mỗi người. Nhưng trong môi trường cơ quan, nhất là các đơn vị chiến đấu như ở đây, thái độ cảm tính đó thực sự là mối họa, bởi chẳng có gì làm giảm nhiệt huyết trong người lính, bằng những “đòn” không mấy sạch sẽ kiểu đó. Chỉ có những người thực sự mang tâm “dĩ công vi thượng”13, mới gạt bỏ được niềm riêng, để công tâm nhìn nhận, đánh giá ghi nhận năng lực của người khác, nhất là của người mà mình không mấy cảm tình.

Vụ 500 bánh vừa rồi, đường đường là một Phó trưởng phòng như ông Tuất, mà cũng chỉ được tham gia một vài công đoạn bên rìa chuyên án. Tất tần tật từ khâu trinh sát, đến lên phương án đánh bắt… Tuấn đều báo cáo trực tiếp với Trưởng phòng Hà, và cao hơn là Giám đốc Công an tỉnh. Thắng biết ông Tuất đã mấy lần dò hỏi về công việc, nhưng Tuấn đều có ý lảng tránh. Làm sếp hỏi còn gì khó chịu bằng việc hỏi mà lính không thưa. Gần đây, ông Tuất lại quay sang hỏi Thắng về công việc mà Tuấn đang làm. Rồi thì qua câu chuyện, Thắng đọc được ý gì đó như là ly gián giữa anh và Tuấn. Trong thâm tâm, anh không phục kiểu ứng xử như vậy. Nhưng là người trầm tĩnh, Thắng chỉ ậm ừ rồi cười nụ, chứ không để lộ mình ra như Tuấn.

Đôi lúc, công việc và các mối quan hệ xung quanh khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Tìm được một thằng mẫn cán, hiểu nghề và vô tư như Tuấn, đâu phải là dễ. Cũng ngay tại đơn vị này, Thắng thấy “dị ứng” với mấy thằng cùng trang lứa. Chúng làm việc qua quýt, đối phó, nhưng lại rất chăm hóng hớt những chuyện người khác, nhất là những vụ quy hoạch, bổ nhiệm. Có tin gì “hot”, cả bọn túm năm, tụm ba bình phẩm, ỉ ôi kẻ này, nói xấu người kia.

Thắng nhận thấy những người xung quanh anh có thể chia thành ba loại. Với số anh em trẻ mới về đơn vị, lòng còn tràn đầy nhiệt huyết, nên có ham muốn dấn thân để thử thách sức trai. Họ không có nhiều mục tiêu, ngoài mong muốn chứng tỏ mình làm được những việc to tát, vừa để tích lũy kinh nghiệm thực tiễn. Cao hơn một chút là dàn chỉ huy các đội nghiệp vụ. Cấp này đa phần vẫn say nghề, bởi năng lượng sống còn tràn trề. Nhưng mặt khác họ chịu áp lực từ những chỉ tiêu công tác khoán xuống đến từng tổ đội, buộc phải vào trận với hết sức lực. Với lãnh đạo cấp phòng ban, lòng say mê công việc từ thuở làm lính vẫn chảy trong huyết quản của nhiều vị. Nhưng mặt khác, đã giữ đến cương vị này thì mục tiêu chính trị thường đã được xác định rõ ràng trong từng hành động. Ví như ông Tuất - một người có tiếng là hãnh tiến, thì những chiến công phải trở thành những viên gạch lót đường để đi lên những “chỗ” cao hơn. Có thể vì ông ta nghĩ danh và lợi luôn song hành trên từng nấc thang. Bả danh lợi luôn là mồi nhử con người ta. Vì quý nên tranh. Khi đó mọi tâm sức trí tuệ, thay vì để hướng vào công việc chung, lại được dồn cho việc tranh quyền đoạt vị.

Chuyện này dẫu không muốn, cũng phải thừa nhận rằng nó đã trở thành một vấn nạn trong xã hội hiện nay, ở bất kỳ lĩnh vực, ngành nghề nào. Bước vào những kỳ cuộc bầu bán, nội bộ ở đâu cũng xảy ra không chuyện này, thì chuyện khác.

Trong những tháng ngày ấy, bầu không khí cơ quan luôn ngột ngạt, oi bức. Người ta cười với nhau gượng gạo, giơ ra những bàn tay mềm oặt, nhũn nhão để bắt lúc chạm mặt chẳng đừng. Cặp mắt “người trong cuộc” luôn trĩu nặng suy tư và cảnh giác. Một chuyện khá phổ biến, là để nắm vững “địch tình”, hay để hạ uy tín và lợi thế của đối thủ cạnh tranh, tất cả các biện pháp đều có thể được sử dụng. Từ “đánh” người vào nắm thông tin, đến đòn đơn thư hiểm độc. Theo quy định, người đang “có vấn đề” đều phải gác lại để xem xét. Và thường là “chờ được vạ thì má đã sưng”, khi mọi việc trắng - đen được làm sáng tỏ, “ra ngô ra khoai”, thì cơ hội để bổ nhiệm cũng đã qua đi. Điều này mở ra những “cuộc chiến đơn thư” trước thềm bầu bán. Những chuyện bịa tạc vu vạ, hoặc sự cố từ thuở tám hoánh nào đó, được chọn đúng thời điểm ấy để tới tấp bay về cơ quan, trong những lá đơn chính danh có, nặc danh có. Rồi thì những tin đồn hiểm ác được chuyển hóa thành các bài báo lá cải, rải như truyền đơn ở những nơi nhạy cảm, để triệt hạ uy tín của nhau.

Cấp trên hay cán bộ thanh tra, tổ chức cán bộ… lại có dịp mũ mãng chỉnh tề, rầm rập tới lui để chủ trì các cuộc mổ xẻ xem xét sự việc theo cách “sợi tóc cũng chẻ làm tư”.

Rồi cảnh tượng thường thấy là sau mỗi giờ tan sở, những người cùng vây cánh lại len lén rời đi sau những tin nhắn, cuộc gọi bí hiểm. Có thể ở đâu đó, người ta đang chụm đầu bày trận lập mưu.

Duy có cánh đứng ngoài “cuộc đua”, lại xem đây là dịp hay để chém gió, khoe khoang hiểu biết. Lúc “trà dư tửu hậu”, họ thổi vào tai đám hóng hớt những thông tin động trời. Kiểu như ông X, bà Y đã chạy cửa chỗ nào, hết bao nhiêu để “thắng” đợt này. Hài hước, họ gọi đó là các trận “lên sàn” hay “leo dốc bằng tay”. Câu nói “chú rất tốt, nhưng thằng ấy còn tốt gấp đôi” luôn đem lại những trận cười rũ rượi, sảng khoái của lũ rỗi việc. Dư luận thì vẫn chỉ là dư luận, cũng chẳng ai có thể kiểm chứng có hay không sự việc đó. Vì là việc chỉ những người trong chăn mới biết, mà ai dám hé răng.

Mà đến là lạ, người ta luôn háo hức thái quá với chuyện triều chính. Không thiếu những dự báo, nhận

định, toan tính, sắp đặt “chỗ ngồi” cho người khác., được đưa ra từ bàn nhậu, thậm chí là trà đá vỉa hè… Ai đó đã gọi đó là hiện tượng “toàn dân làm quy hoạch”.

Hùng đã được cho về phòng điều trị. Hậu quả trận đánh hội đồng làm anh gãy xương cẳng tay phải và đa chấn thương vùng đầu mặt. Tệ nhất là vùng mũi và mắt trái bị đánh bầm dập, tụ máu trong. Sau khi hội chẩn, bệnh viện xử trí bó bột cẳng tay đồng thời xử lý các vết thương phần mềm. Hùng được chỉ định điều trị nội trú.

Hoa nhớ lại cái đêm kinh hoàng ấy. Nhưng cũng nhờ nó, mà cô đã có một bước tiến dài trong công việc. Thật là “họa trung hữu phúc”14 cơ hội để nắm bắt thông tin về Hùng cùng quan hệ của anh ta đã đến quá tình cờ và đúng lúc.

Sau khi chở Hùng vào thẳng Bệnh viện B., làm các thủ tục cấp cứu, Hoa khôn khéo bảo Hùng báo tin cho người nhà. Anh chàng liền móc máy điện thoại, nói cho Hoa password15 để mở máy gọi cho anh trai mình. Sau cuộc gọi đi chừng ba mươi phút thì người nhà Hùng đến. Đó là một người đàn ông trạc gần năm mươi tuổi, dáng vẻ đường bệ, sang trọng nhưng nét mặt hơi dữ tợn và sần sùi vết rỗ. Nhìn kỹ khuôn mặt ông ta chỉ có vài nét hao hao với Hùng. Tháp tùng người đàn ông, có hai nam thanh niên vẻ hầm hố, dù họ khoác trên người những bộ cánh hàng hiệu, sực nức mùi nước hoa.

Gặp Hoa, người đàn ông từ tốn hỏi:

- Cô là người gọi điện cho tôi?

- Dạ, ông là…?

- Tôi là anh trai Hùng. Tình hình nó thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?

- Dạ, vừa nãy anh Hùng bảo em gọi cho anh. Chúng em là bạn, tối nay bọn em đi ăn, lúc về anh Hùng lái xe gây tai nạn bị người ta xúm vào đánh. Em mới đưa anh ấy vào đây.

- Bọn nào đánh nó… Hả? Có nhớ mặt không? - Người đàn ông bỗng quắc mắt hỏi Hoa, bộ hàm hình đầu rắn nghiến trèo trẹo.

- Nhóm thanh niên ấy có sáu, bảy thằng đi bằng xe máy. Lúc đấy hỗn loạn nên em chẳng kịp nhìn kỹ nên không nhớ mặt đứa nào. - Hoa nói nhanh vì trông nét mặt người đàn ông đang hằm hằm tức giận, khí nóng nghe như đã trào ra trong khóe mắt và cách hỏi. Sau câu hỏi gay gắt, chợt cảm thấy vô duyên, người anh liền hạ giọng, hỏi Hoa nhẹ nhàng hơn:

- Hùng bị thương có nặng không? Đang nằm ở đâu?

- Dạ, anh ấy đang trong phòng cấp cứu. Vết thương cũng khá nặng, chảy nhiều máu và hình như gãy tay.

- Thế đánh xong chúng bỏ đi à? Hay có ai can ngăn?

- Dạ lúc đó may có người dân xông vào can, kéo anh Hùng ra và gọi 113, nên mới thoát đi được. - Hoa nhanh ý vượt qua câu hỏi.

- Thế ô tô của nó đâu?

- Dạ, em đang gửi trong bãi. Anh cầm chìa khóa luôn nhé.

- Thôi cô cứ cầm đi, lúc nào Hùng tỉnh thì đưa cho nó. Mà cô tên là gì? Làm ở đâu?

- Dạ em tên Thu Thủy, em đang trông đứa cháu cấp cứu ở Bệnh viện Nhi. Em làm kế toán doanh nghiệp anh ạ. Sao em trông anh cứ quen quen…?

- Thế à, tôi chưa gặp cô bao giờ, thiên hạ nhiều người vẫn có nét giống nhau mà!

- Vâng ạ. Thôi các anh ở lại sau nhé, em phải về rồi. Có gì anh cần giúp đỡ anh cứ gọi cho em. Sáng mai em lại qua thăm anh Hùng.

- Ừ, đọc số cho tôi xin số nào.

Hoa khấp khởi mừng thầm, nhưng cố giữ nét mặt thật tự nhiên. Cô đọc số điện thoại cho người đàn ông bấm sang để thông máy. Trước đó, chiếc camera cúc áo đã bí mật lưu lại đầy đủ khuôn mặt của những người này…

Những diễn biến mới được Hoa thông tin ngay cho Tuấn cùng tấm ảnh chụp lén người anh mặt rỗ của Hùng. Ngay trong đêm, “nhà” đã chỉ thị cho cô tận dụng tối đa cơ hội này để bám sát Hùng nhằm tăng sự tin tưởng gần gũi, bằng cách thường xuyên qua lại thăm nom anh ta. Cô chỉ phân vân không hiểu vì sao chính tướng Thành gọi cho cô dặn đi dặn lại rằng không được nghe điện thoại của bất kỳ ai trong đơn vị, ngoại trừ sếp Hà và Tuấn “đen”. Nếu cực chẳng đã phải nghe, thì cũng không được nói gì về công việc đang triển khai.

Trưa hôm sau, Hoa diện bộ cánh nhã nhặn, trang điểm nhẹ rồi bắt xe ôm qua bệnh viện thăm Hùng. Lúc này Hùng đang trải qua các thủ thuật cấp cứu. Vài giờ sau anh được đưa về phòng điều trị theo yêu cầu. Cả Hoa và người mặt rỗ cùng túc trực bên giường bệnh. Khi tỉnh lại, Hùng khó nhọc đưa mắt tìm kiếm xung quanh. Trông thấy Hoa, một nụ cười khó nhọc nở ra trên đôi môi khô khốc. Cô cũng trao lại ánh mắt. Người đàn ông đứng bên, như đọc được câu chuyện không lời ấy, nên quay gót đi ra cửa. Có thể, ông ta đã xác thực được quan hệ của em mình với cô gái lạ mặt.

Hoa nhanh nhẹn bổ cam, tay thoăn thoắt vắt lấy nước rồi bón từng thìa cho Hùng. Anh chàng ngoan ngoãn như một đứa trẻ, đón nhận từng muỗng nước ngọt ngào. Yên lặng. Đột nhiên, bàn tay lành lặn còn lại của Hùng bỗng nắm lấy tay Hoa. Cái nắm tay thật ấm và dịu dàng. Khi ấy Hoa hiểu rằng anh ta muốn thay lời cảm ơn cô về tất cả những việc đã làm cho anh trong buổi tối hôm qua. Quả thực, nếu lúc ấy Hoa không quyết đoán và xông xáo, chưa biết hậu quả sẽ đi đến đâu. Sự việc xảy ra quá bất ngờ.

Đêm qua, Hoa đã trằn trọc tự vấn và cảm thấy lo lắng. Việc bộc lộ khả năng quyền cước hay lái xe như bay, rồi tháo vát trong giải quyết công việc ở bệnh viện… biết đâu đã chẳng làm Hùng nghi ngờ về thân phận của cô. Nhưng ở vào tình huống buộc phải cứu người, cô không còn lựa chọn nào khác. “Thôi thì sẽ lựa lời mà hợp lý hóa chuyện này.” - Hoa nhủ thầm.

Hùng vẫn nắm tay Hoa không rời, cô ngoan ngoãn để yên. Không gian vắng lặng, chỉ còn tiếng “ping, ping” phát ra đều đặn từ những chiếc máy y tế. Căn phòng trắng toát, như tăng thêm nỗi cô độc của người bệnh. Bởi thế mà họ luôn cần có ai đó ở bên cạnh. Không chỉ là giúp đỡ, mà là cảm giác được săn sóc, yêu thương.

Hùng lại thiếp đi. Có lẽ do dư âm của thuốc gây mê đã dùng khi làm thủ thuật trước đó. Hoa có dịp nhìn kỹ khuôn mặt Hùng. Đàn ông gì mà môi đỏ như con gái. Sao anh ta không giống ông anh mấy nhỉ. Nhìn hai người khó bảo là hai anh em ruột. Phong cách cũng khác nhau. Một ông thì bệ vệ, đĩnh đạc theo kiểu đại gia, còn một người lại đầy vẻ trí thức, lịch lãm. Hùng nằm yên lành như một đứa trẻ, trông khá đáng yêu. Một điều gì đó như là sự tin cậy đã định hình trong cô khi chạm nhau ánh mắt bên giường bệnh của bé Kiên. Và nó đang lớn dần một cách không kiểm soát. Bảo đây là đối tượng liên quan đến ma túy ư? Với cô thật khó tin. Linh cảm mách bảo cô rằng, trong chuyện này ắt phải có uẩn khúc gì đây. Hay là…?

Người mặt rỗ đường đột quay vào, Hoa không kịp rút tay ra khỏi Hùng, nên cảnh tượng tay trong tay dường như đã đập vào mắt ông ta. Một nụ cười thoáng nở trên môi, ông ta đằng hắng giọng:

- Cô ở đây với nó thêm một lúc nhé. Tôi phải đi có chút công chuyện.

Hoa làm ra vẻ sượng sùng, khuôn mặt ửng hồng rồi đứng lên thưa lễ phép:

- Dạ, anh cứ yên tâm về đi, có em ở đây rồi.

- Tốt quá, nhà không có phụ nữ nên phiền cô trông nó giúp tôi. Hàng ngày tôi cũng chỉ đảo qua, đảo lại được một lát thôi. Có gì cần Thủy cứ gọi cho anh nhé. - Người mặt rỗ chợt đổi cách xưng hô ra chiều thân mật.

- Vâng, anh cứ yên tâm.

Từ hôm ấy, Hoa túc trực cả ngày ở bệnh viện trông nom Hùng, đến tối mới trở về với mẹ con chị Hân. Việc “cắm” Hoa thường trực bên giường bệnh của Hùng, nằm trong kế hoạch điều nghiên về các mối quan hệ xung quanh anh ta. Đây là một cơ hội trời cho. Hàng ngày, rất nhiều tốp khách vào thăm Hùng và đều gặp Hoa ở đó. Chẳng nói ra nhưng ai cũng mặc định họ là một đôi. Nhờ vậy mà việc giao tiếp của Hoa với họ thuận lợi hơn. Có người đã hỏi cô bao giờ cưới… Khi ấy Hoa chỉ trả lời bằng nụ cười như là e lệ ngượng ngùng, ai muốn hiểu thế nào cũng được. Nhờ uyển chuyển trong giao tiếp, chẳng mấy chốc Hoa đã biết khá nhiều bạn bè của Hùng. Từ những mảnh ghép rời rạc, một bức tranh tổng thể đang dần dần hiện ra.

Điều khiến Hoa lấy làm lạ là không thấy có người nhà đến thăm Hùng, ngoại trừ ông anh mặt rỗ. Mới đây, sếp Hà lại gọi xuống yêu cầu cô đi sâu vào con người này, nhưng phải hết sức cảnh giác, thận trọng và tuyệt đối không để xảy ra sơ suất dẫn đến việc bộc lộ thân phận. Bản thân cô cũng đã linh cảm, đó chính là người cần tập trung nghiên cứu. Sau những lần ông ta rời khỏi bệnh viện, Hoa đều gọi điện ra bên ngoài…

Từ ngoài cổng bệnh viện, một anh chàng đen nhẻm trong bộ dạng xe ôm lại tất bật với những việc cần phải làm…

Trong những lần trò chuyện chớp nhoáng bên giường bệnh của Hùng gần đây, ánh mắt của người đàn ông mặt rỗ nhìn Hoa đã bớt dàn sự xa lạ. Thậm chí, cô còn cảm thấy có nét trìu mến ở trong đấy. Một hôm, khi Hoa xin phép trở về bệnh viện trông cháu, ông ta liền cất giọng đề nghị:

- Thực ngại quá! Người nhà em cũng nằm viện mà em phải sang đây trông thằng Hùng. Phiền em quá. Hôm nay anh có chút thời gian, để anh đưa em về và cho anh thăm cháu luôn.

“Rất có thể là phép thử xem mình nói có đúng không.” - Ý nghĩ lóe nhanh trong đầu. Cô chối từ vài câu cho phải phép, như thể ngại ngùng vì làm phiền. Trong lúc ấy, âm thanh của cuộc trao đổi vẫn tự động được ghi lại và chuyển tiếp ra ngoài. Tuấn chạy bay, chạy biến về Bệnh viện Nhi để chuẩn bị mọi việc…

Ngồi bên giường bệnh của bé Kiên, ông ta ân cần thăm hỏi chị Hân. Người đàn bà quê mùa cứ theo đúng lời chú Tuấn dặn để thưa chuyện với ông khách sang trọng. Thăm hỏi một lúc, ông ta móc từ túi ra cái phòng bì dày khự, đưa cho chị Hân để lo chuyện thuốc thang cho con rồi từ tốn chào về.

Thời gian người mặt rỗ cùng lái xe trên phòng thăm bé Kiên, Tuấn lúi húi làm gì đó ở trong nhà xe bệnh viện, cạnh nơi đỗ của chiếc xe Rolls-Royce mà Hoa vừa bước xuống khi nãy…

Tấm băng rôn căng ngang cổng chính trụ sở Công an tỉnh. Dòng chữ màu vàng: “Chào mừng đoàn đại biểu cấp cao Cục Công an tỉnh V.N đến thăm và làm việc”, được cắt bằng tiếng Trung Quốc và tiếng Việt nổi bật trên nền phông đỏ. Không khí chờ khách rộn rạo. Đúng 9 giờ, Đoàn xe đại biểu có cảnh sát giao thông dẫn đường tiến vào. Tướng Thành uy nghi trong bộ lễ phục Thiếu tướng Công an nhân dân, cùng tập thể Ban Giám đốc và lãnh đạo các đơn vị nghiệp vụ đứng sẵn hai bên cánh gà lối ra vào hội trường. Thiếu tướng Lý Mạo Nhiên - Giám đốc Cục Công an V.N bước xuống xe, cùng đoàn tùy tùng khoảng mười người theo thứ tự, cấp bậc tiến vào khu vực đón tiếp. Tướng Thành bước lên trước hồ hởi bắt tay chào đón người đồng cấp. Một nữ trung úy chuyển bó hoa tươi để ông tặng khách. Đoàn Trung Quốc cũng trao tặng ông Thành bức trướng viết bằng hai thử tiếng, trên có dòng chữ: “Hợp tác hiệu quả”. Thời gian qua, phía Việt Nam đã bắt giúp họ hàng chục đối tượng truy nã trốn sâu. Đồng nghiệp nước bạn cũng chia sẻ nhiều thông tin có giá trị về các đối tượng gây trọng án trong tỉnh bỏ trốn qua biên giới. Họ cũng đã bắt và dẫn độ cho phía ta nhiều tên có quyết định truy nã đặc biệt nguy hiểm.

Chủ khách cùng cười hỉ hả. Làm việc ở hai tỉnh giáp biên, nên họ có thể trò chuyện trực tiếp với nhau bằng tiếng mỗi nước, không cần đến phiên dịch. Cuộc hội đàm diễn ra ngay sau đó. Hai bên thăm hỏi tình hình và chia sẻ các thông tin tội phạm có liên quan.

Sau nửa giờ làm việc công khai, hai vị giám đốc bước vào cuộc họp kín tại khu vực cách ly, theo đề nghị của bạn. Tất cả nhân viên phục vụ đều ở bên ngoài.

Tướng Nhiên cất lời trước bằng tiếng Việt:

- Vừa qua, chúng tôi đã triệt phá hàng chục tụ điểm ma túy lớn ở trong sâu nội địa Trung Quổc. Đáng chú ý là hàng đều có xuất xứ từ Việt Nam. Kết quả đấu tranh khai thác, một số đối tượng đã khai ra đường dây vận chuyển ma túy từ Việt Nam vào Trung Quốc qua các lối mòn biên giới. Theo lời khai, đường dây này có cả một nhà máy sản xuất ma túy ở miền Trung (Việt Nam). Chúng tôi đã có số máy di động của kẻ cầm đầu. Đề nghị các đồng chí Việt Nam đi sâu tìm hiểu và phối hợp điều tra.

Nói rồi khách mở cặp, lấy ra một tờ giấy có ghi số máy điện thoại. Tướng Thành chìa tay đón nhận. Với vẻ mặt bình thản, ông liếc nhanh dãy số, nét toan tính hiện nhanh qua cái nhíu mày… ông tiếp lời:

- Việc điều tra về đường dây này không còn là nhiệm vụ riêng của phía Việt Nam. Đây là tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, có nhiều hoạt động nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Do đó, chúng tôi cần sự phối hợp chặt chẽ từ các đồng chí Trung Quốc, vì khâu tiêu thụ diễn ra bên đó. Thông tin thu được từ Trung Quốc rất quan trọng để Công an Việt Nam mở rộng diện điều tra trong nước. Hiện nay, đã có một số tài liệu phản ánh về đường dây này. Công tác điều tra đang có những bước tiến đáng kể. Tuy nhiên, để “con cá to dưới tầng nước sâu” bộc lộ, rất cần phải triển khai một “trò chơi nghiệp vụ” từ ngoại biên…

- Đề nghị đồng chí cho biết rõ hơn kế hoạch?

- Giá như có một đơn đặt hàng từ bên đó…

- A, chúng tôi hiểu rồi…!

Hai vị tướng cùng chụm đầu bàn bạc. Một giờ trôi qua chóng vánh. Họ chia tay nhau với những cái siết tay thật chặt. Khách về rồi, tướng Thành tức tốc bốc máy gọi Đại tá Hà.

Đơn vị vắng như chùa bà Đanh…

Mấy ngày trước tại buổi giao ban Công an tỉnh, Đại tá Hà đứng dậy xin phép Ban Giám đốc cho nghỉ chữa bệnh. Vì vậy, người được Ban Giám đốc chỉ định thay ông sang Singapore dự hội thảo quốc tế về phòng chống ma túy là Thượng tá Tuất, chương trình dự kiến kéo dài nửa tháng. Sau đó vài hôm, Thượng tá Hoàng cũng dẫn quân đi làm một vụ khác đã theo từ lâu, nên ở nhà chỉ còn Đội trưởng Thắng làm “tổng quản” tạm thời của hơn chục con người. Lính tráng mừng húm, chẳng gì sướng bằng việc các sếp đi vắng. Sáng ra họ chỉ việc “đánh võng” qua cơ quan một lát rồi lượn. Dân trinh sát là vậy.

Sáng thứ hai đầu tuần, Phòng Tổ chức lại xuống thông báo cử tiếp 5 anh về Hà Nội tập huấn nghiệp vụ điều tra tại Học viện Cảnh sát. Nhận lệnh, họ có một buổi sáng để chuẩn bị tư trang cho một tháng xa nhà.

Xuống đến nơi, người đón họ không phải ai khác mà chính là… sếp Hà khiến cả bọn ngỡ ngàng. Họ thì thào: “Sao bảo sếp xin nghỉ chữa bệnh cơ mà? Chắc chắn phải có việc gì hệ trọng lắm thì mới dùng cách này”. Sự việc lạ thường này, với dân trinh sát già dơ quả là không khó để phán đoán. Thầy trò họ cùng kéo nhau đi họp án tại một nơi không thể ngờ tới - giảng đường đại học. Cùng dự họp còn có thầy Trưởng khoa ma túy. Ông gật đầu chào đám lính rồi cười nụ đầy ẩn ý.

Đội phó Tuấn đến muộn vài phút. Anh chào thủ trưởng và đồng đội bằng ánh mắt quét qua. Khuôn mặt đen sạm hằn lên những nét căng thẳng.

Đại tá Hà quán triệt:

- Ngoại trừ chúng ta ở đây, tuyệt đối không có thêm một ai nữa được biết công việc sắp tới. Việc này tối quan trọng, liên quan đến tính mạng của đồng đội các cậu, nên người nào tiết lộ thông tin sẽ bị kỷ luật rất nặng. Mọi người chỉ cần thực hiện đúng những phần việc được phân công. Cậu Tuấn báo cáo tình hình mới nhất xem thế nào?

- Báo cáo, “rệp” của ta phát huy tốt. Tổng hợp thông tin truyền về qua nhiều ngày, có thể nhận định tới đây sẽ có một chuyến xe chở hàng, có thể là hóa chất, đến một địa điểm nghi là cơ sở sản xuất ma túy. Các đối tượng có trao đổi với nhau về lộ trình di chuyển. Tạm thời phán đoán điểm đến của chúng có thể ở phía Tây tỉnh N.A.

- Cậu đề xuất đi?

- Vì ta chưa biết đích xác tọa độ cụ thể của cơ sở này, nên cần tổ chức ngoại tuyến. Khó khăn của chúng ta là hành trình di chuyển dài và các đối tượng rất tinh quái. Nếu để xảy ra sơ suất trên đường trong quá trình đeo bám, chúng sẽ sinh nghi và thay đổi kế hoạch. Tôi đề xuất sẽ chia lực lượng thành nhiều mũi, triển khai theo chiến thuật phân chia chặng đường và đón lõng chạy trước. Phải rải quân ém trước tại nhiều địa điểm trên lộ trình di chuyển của chúng, cần thiết phải đưa xe kỹ thuật vào việc. Trinh sát sẽ đi cả ô tô và xe máy, để linh động xử lý các tình huống trên đường. Sau khi xác định được mục tiêu, sẽ tổ chức điều nghiên sâu về nó.

Thầy Trưởng khoa lắng nghe chăm chú rồi quay sang bảo ông Hà:

- Về người, anh cần bao nhiêu tôi có bấy nhiêu. Đây là cơ hội tốt cho các em năm cuối thực tập. Quân của anh làm tổ trưởng các mũi trinh sát, người của tôi sẽ hỗ trợ.

- Trước mắt, tôi dự kiến chia thành 4 tổ. Anh cho tôi mượn thêm 5 học viên nữa. Chọn cậu nào có thể lực khá, lái xe giỏi và ý thức tổ chức kỷ luật tốt để tham gia.

Nói với đám lính đang rạo rực cảm xúc vào trận, ông Hà kết luận:

- Duyệt phương án cậu Tuấn đề xuất. Hậu cần xe cộ chúng tôi sẽ lo. Đây là khâu đột phá hết sức quan trọng của chuyên án, vì vậy các cậu hành động phải nhất quán theo chỉ đạo của tôi. Từ nay cho đến khi kết thúc chiến dịch, sở chỉ huy dã chiến sẽ đặt tại đây. Các cậu sẽ ở lại đây như những đợt tập huấn trước. Nếu trên nhà có ai thăm hỏi công việc ở Hà Nội, thì chỉ được phép trả lời đúng như nội dung triệu tập của Phòng Tổ chức, ông nào bép xép là “mất đầu” đấy!

Vài ngày sau…

Chiếc xe kỹ thuật đã lắp biển trắng. Trông nó không khác chiếc 12 chỗ bình thường, nhưng lớp kính được dán kín bằng ny lon mờ, khiến chỉ có người bên trong nhìn được ra ngoài. Xe được ngăn thành hai khoang. Phía trước có dãy ghế ngồi. Sau lớp ngăn là hệ thống máy kích hoạt sóng bộ đàm, máy quét định vị tín hiệu vô tuyến. Một màn hình vi tính 21 inch được thiết kế gắn vào thành xe. Trên đó đang hiển thị bản đồ điện tử chụp ảnh địa hình từ vệ tinh địa tĩnh. Đại tá Hà cùng hai sỹ quan kỹ thuật đang chú mục theo dõi cuộc rượt đuổi, đeo bám giữa những chấm màu nhấp nháy. Lúc này, trên màn hình có một chấm đỏ đang di chuyển với tốc độ khá nhanh về phía Nam, trên đường cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ. Phía sau nó, một chấm xanh đang di chuyển cùng chiều với tốc độ tương ứng. Khi chấm đỏ còn cách một ngã ba khoảng 5 km, Đại tá Hà chăm chú quan sát rồi ra lệnh qua bộ đàm:

- Chú ý! Rất có thể đối tượng sẽ rẽ theo hướng đi Ninh Bình, số 2 ra đường chạy trước một đoạn rồi đi chậm lại, để nó vượt qua.

- Số 1 không bám nữa. Tăng tốc ngay vượt nó đi. Đến ngã ba thì rẽ trái về hướng Nam Định, đề phòng nó cũng đi đường đó. Nếu nó tiếp tục đi hướng Ninh Bình thì quay lại để hỗ trợ số 2.

Mệnh lệnh được truyền đến tất cả các máy bộ đàm đang mở cùng tần số. Bán kính tín hiệu thu phát tốt là 10 km. Những tiếng “rõ”, “rõ” khọt khẹt đáp lại. Mồ hôi rịn ra trên trán người “bày cờ”.

Một tiếng trôi qua, chấm đỏ vẫn di chuyển nhanh trên màn hình về phía Nam.

- Số 3, số 4 chú ý. Nó sắp đến Thanh Hóa rồi. Đổ đầy xăng cả 2 xe máy chưa? Đợi ở khu vực Hà Trung.

Đại tá Hà tiếp tục màn độc thoại. Có tiếng nói trong bộ đàm:

- Báo cáo, đối tượng đã dừng lại ở Tam Điệp, đang rẽ vào quán bên đường, chắc là uống nước. Số 2 xin chỉ thị.

- Số 2 cứ chạy chậm qua đi. Số 1 dừng ngay, đề phòng nó quay đầu.

Hai mươi phút sau, chấm đỏ lại nhấp nháy rồi tăng tốc đột ngột. Đại tá Hà ra lệnh:

- Đối tượng đã xuất phát, số 2 chú ý! Chạy trước nó một đoạn, đủ gần để thấy qua gương chiếu hậu. Nhìn xem có mấy người trên xe.

Đội hình di chuyển diễn ra lúc nhanh, lúc chậm, nhịp nhàng theo chỉ lệnh của vị Đại tá. Xẩm tối, đoàn xe đã vào đến tỉnh N.A, chấm đỏ rẽ sang con đường đi lên huyện miền núi T.D. Hai chiếc xe máy vẫn đều tay ga cùng chiều. Vừa nhồm nhoàm nhai bánh mỳ, Đại tá Hà vừa căng mắt nhìn vào màn hình, ông lẩm bẩm: “Lên T.D hả con? Được đấy!”. Cả ngày hôm nay, ông già tuổi đã lục tuần lắc lư trên chiếc xe chỉ huy chạy sau cùng. Hai kỹ thuật viên chốc chốc lại vặn vẹo người kêu mỏi vì từ sáng đến giờ, họ vẫn chúi mũi vào hộp điều khiển thiết bị. Những cuộc hành trình thế này không cho phép họ ngừng nghỉ. Bởi chỉ cần thiếu tập trung, xao nhãng đi dù chỉ một phút, là những sự cố phức tạp xảy ra trên đường có thể khiến họ mất dấu con mồi. Cũng như chỉ huy, họ cũng chỉ qua bữa bằng ổ bánh mỳ và chai nước suối. Trên xe của họ, luôn có một “kho” thực phẩm khô ăn liền. Lúc vào việc, ước muốn có được một bữa ăn cho đàng hoàng tử tế, quả là điều xa xỉ.

Đi qua thị trấn huyện lỵ, bỗng xuất hiện một con đường nhỏ rẽ vào xã vùng cao L.M - một xã trọng điểm ma túy phía Tây tỉnh N.A. Đang bon bon với tốc độ cao, chợt chấm đỏ dừng lại. Sau vài phút, nó quay dẫu chạy ngược chiều trên con đường vừa đi qua. Đại tá Hà quất trong bộ đàm:

- Đối tượng đang quay lại. Số 1, số 2 quay đầu lại ngay. Đừng để nó nhìn thấy. Số 3, số 4 cứ đi bình thường, đừng nhìn nó khi chạm mặt. Tách ra đi xe trước, xe sau.

Có tiếng nói xôn xao trong bộ đàm:

- Sao thế nhỉ? Hay nó “ngà” bị mình theo?

- Chắc nó quay lại để kiểm tra “đuôi”. Cứ bình tĩnh!

Không ngoài dự đoán, chấm đỏ quay ngược lại chừng 5 kilômét thì dừng lại, vài phút sau nó trở lại lộ trình di chuyển ban đầu. Đoàn xe tức tốc quay lại, đuổi bám theo ở khoảng cách chừng 500 mét. Đến ngã ba, đối tượng rời khỏi trục đường chính rồi rẽ vào đoạn đường nhánh đi lên xã L.M. Con đường đá gập ghềnh, len lỏi giữa một bên là sườn núi đá và bên kia là dòng sông dẫn nước từ cửa xả lũ của thủy điện. Độ dốc cao khiến cả tỷ mét khối cuồn cuộn dồn về hạ lưu với vận tốc rợn người.

Đường khó đi và nguy hiểm khiến tốc độ di chuyển của chấm đỏ như bò. Đại tá Hà cắn môi nung nấu. Nếu “bầu đoàn thê tử” theo nó, sẽ gây sự chú ý. Quanh vùng này thiếu gì người của nó. Mặt khác, nếu nó bất chợt lại quay đầu ra kiểm tra, sẽ lộ đuôi, trốn không kịp. Ông ra lệnh dứt khoát:

- Xe máy tiếp tục bám theo, giữ khoảng cách an toàn. Số 1 và 2 dừng lại đã, giấu xe ô tô vào chỗ khuất. Chờ lệnh.

Đêm miền rừng xuống nhanh. Sương lả tả bay, trùm cái buốt lạnh lên thinh không. Gần 20 giờ, chấm đỏ đột nhiên dừng lại khá lâu trên màn hình. Đại tá Hà hơi cảm thấy lo. Ông bấm bộ đàm hỏi Tuấn:

- Đang ở đâu rồi? Sao nó dừng lại?

- Báo cáo, nó vừa rẽ vào một khu trang trại anh ạ.

- Thế à? Giấu xe máy đi. Pin “rệp” còn được bao lâu nữa?

- Em sạc căng rồi, tối thiểu còn dùng được ba ngày nữa.

- Ừ, giấu có kỹ không? Cẩn thận nó rửa xe làm hỏng máy.

- Dạ, sếp cứ yên tâm, không tìm thấy đâu trừ phi nó có cái máy dò sóng. Rửa xe cũng không sao, em bọc nylon kỹ rồi.

- Hai cậu cuốc bộ vào gần xem thế nào.

- Vâng, anh tắt bộ đàm đi, có tiếng lạ sẽ “động”.

Đợi cho chấm đỏ phía sau chiếc Lexus 470 tắt hẳn trong khuôn viên khu trang trại, Tuấn “đen” cùng một trinh sát nhẹ nhàng vận động tiến lại gần. Chó sủa râm ran, dễ có đến chục con. Qua ống nhòm đêm, hiện ra những hàng rào thép gai tua tủa vây quanh 3 dãy nhà lợp prôximăng lúp xúp.

Cánh cửa ô tô mở ra, 2 người đàn ông dáng to cao nhanh nhẹn bước xuống, nhìn ngó xung quanh. Từ trong nhà, thêm 3 người đàn ông đi ra. Họ tiến đến trước xe đứng trao đổi gì đó. Tuấn nhìn sau lưng một người hình như đang khoác một khẩu AK. Một người dáng to cao tiến ra đuôi xe. Cửa hậu bật mờ, đám người xúm lại thận trọng nhấc xuống mấy cái can nhựa loại 20 lít, cùng vài thùng các tông… Xong, cả bọn khệ nệ bê hàng vào trong một gian nhà dài. Có ánh đèn dầu le lói bên trong, Tuấn nhìn lờ mờ, như là có mấy cái máy ở gần cửa ra vào…

Vài phút sau, đám người tắt đèn, khóa cửa rồi leo lên ô tô. Chiếc xe ban nãy cùng một chiếc Camry đeo biển số N.A nổ máy quay ra con đường vừa đi lúc trước. Tuấn bấm cậu sinh viên cùng đi nằm bẹp xuống cỏ. Lùm cây um tùm đã giấu họ trong bóng tối, vượt qua ánh đèn pha rọi loang loáng.

Hai chiếc ô tô từ từ trôi đi trên con đường gồ ghề. Ra đến thị trấn, chúng cùng tăng tốc rồi trờ đến khoảng sân rộng trước cửa một nhà hàng thịt thú rừng lớn nhất ở đây. Anh chàng trông xe đon đả chào mời khách vào trong nhà. Một mâm rượu đã đặt từ trước đợi họ. Chỉ có những bát canh nóng nghi ngút là được bưng lên sau. Cả bọn rót rượu, chạm chén với nhau trong lặng lẽ.

Vài phút sau, xuất hiện một tốp khách vào quán. Trông họ như những người bạn lâu ngày mới gặp vì chuyện nổ như rang, chẳng hề ý tứ với người xung quanh. Quán ăn phút chốc ồn ào bởi tiếng chạm cốc, hò dô ầm ĩ…

Ở sân đậu ô tô trước cửa nhà hàng, có ông già nom bộ thất thểu đến gặp người trông xe để hỏi đường về bệnh viện huyện. Anh này nhiệt tình hướng dẫn, cánh tay hua hua chỉ lối. Dù vậy, ông già cứ như người lẩn thẩn, hỏi trước quên sau, khiến anh bảo vệ phải nói sa sả một lúc ông mới ậm ừ ra vẻ đã hiểu ra đường đi.

Trong khi ấy, hình như có ai đó đang lúi húi trong bóng tối phía sau những chiếc ô tô. Bóng đen biến mất trước khi người bảo vệ chỉ đường xong quay trở vào…

« Lùi
Tiến »