“Xóm quan” vào buổi chiều…
Những căn biệt thự xây kiểu cách, thấp thoáng dưới tán cau cảnh, yên bình tỏa bóng xuống mặt hồ nước xanh ngằn ngặt. Phía xa, dãy Hoàng Liên như tấm bình phong hình cánh cung, bảo vệ cho vùng hồ cái tĩnh lặng, thanh sạch trước khói bụi và ồn ã của thành phố cách đó non nửa giờ đi ô tô.
Xóm phố cũng mới hình thành, chỉ chục năm trở lại đây, sau khi thị xã biên ải này được nâng cấp lên thành phố. Như đón đầu quy hoạch phát triển đô thị, khi vùng hồ còn hoang sơ, người ta đã thấy lác đác có xe chở vật liệu đến tập kết. Rồi mấy tháng sau bỗng biến thành công trường tấp nập xe cộ rầm rập vào ra. Người dân lam lũ tất bật với mưu sinh, ai hơi đâu mà nhìn ngó đến chuyện chẳng liên quan tới mình. Mà có tò mò thì cũng chẳng thấy gì, vì toàn bộ đường vào khu sinh thái ấy đã bị phong tỏa bởi các chốt bảo vệ. Xung quanh các công trình đang xây, bạt được căng phủ kín mít.
Thời gian thoi đưa, rồi một ngày bạt được lột ra, cả vùng hồ bừng sáng, lộng lẫy bởi vẻ tráng lệ của những ngôi nhà. Khi ấy, những người dân cả đời bám vào mặt hồ để kiếm con cá, mớ cua sống độ nhật qua ngày, chỉ có thể ngơ ngác trước sự đổi thay không thể tưởng tượng nổi. Uốn lượn bên mép nước là hàng trăm ngôi biệt thự tráng lệ đã mọc lên như trong giấc mơ. Hệ thống đường nội bộ phẳng phiu, ẩn hiện dưới những tán thông, bóng cau, dừa nước đã xum xuê, la đà… tạo ra một tổng thể cảnh quan sang trọng. Xung quanh hồ, những nhà hàng sang trọng, quán Karaoke, massage cũng đã mọc lên. Khi trời vào tối, ánh đèn màu hắt những nét huyền ảo trên từng đụn sóng lấp lánh. Giữa bức tranh thủy mặc vẽ bởi hồ rộng trời cao, thấp thoáng bóng trai gái lững thững tản bộ, như những nét chấm phá nên thơ.
Bây giờ thì cả vùng hồ đất đã đắt như vàng, vì là thế đất đắc địa. Nghe nói lúc chọn đất, người ta mời cả thầy phong thủy về xem. Thăm thú một hồi, thầy phán: “Tiền đình thủy tụ gia đình vượng. Hậu hộ sơn trường phúc lộc đa”11. Người có tiền bắt đầu rủ nhau cùng đầu tư mua đất làm nhà, để có chỗ bầu bạn, để thân càng thêm thân. Phong trào mua đất vùng hồ nóng dần. Sở hữu một căn ở đây, không chỉ tiện ích cho những buổi cuối tuần nghỉ ngơi, mà còn chứng minh đẳng cấp. Lúc này tiêu chí về sự lắm tiền nhiều của, không còn là chuyện đi xe gì, mà là có mấy căn ở vùng hồ. Rất ngẫu nhiên, nhiều quan chức trong tỉnh đã cùng về đây mua đất cất nhà, hình thành một quần thể, mà dân thường hay gọi là khu phố quan.
Thông thường, vào những ngày cuối tuần, gia chủ từ thành phố lại chuẩn bị đồ câu, thức nhắm rồi cả nhà cùng lên xe phóng về vùng hồ nghỉ ngơi. Làn nước xanh trong tới đáy, cùng bầu không khí mát lành chẳng chút vẩn đục bởi khói bụi, khiến những lồng ngực được thở căng ra. Đây cũng là nơi thù tiếp khách quý. Một bàn ăn trên thảm cỏ trong vườn nhà, hay ở phòng ăn tiện nghi, không chỉ mang đến cảm giác trọng thị, hiếu khách, mà còn là lời tự bạch về gia thế và năng lực tài chính, tạo dựng niềm tin cho những mối quan hệ lâu dài.
Cầm ly rượu trên tay, ông Tuất tựa vào bao lơn căn biệt thự, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, rồi ngó xuống con đường nhựa quanh co bên cạnh mép nước ẩn hiện dưới những tán dừa đung đưa. Trời chưa về tối, nhưng trong nhà, từng chùm đèn pha lê đã bật đồng loạt, hắt xuống sàn thứ ánh sáng quý tộc. Dưới bếp, cánh người làm đã nấu xong những món đặc sản của rừng và biển. Đồ được bày la liệt trên bàn ăn. Nào là súp vi cá mập, gân nai hầm, hải sâm xào nấm đông cô, lạ mắt nhất là những món tay gấu tiềm thuốc bắc hay rùa vàng nấu sốt cay… Những chai rượu vài chục năm tuổi cũng đã sẵn sàng khui nắp. Mấy cô em ca sỹ mơn mởn cũng đang trò chuyện ríu ran. Tất cả cùng ông đang chờ một vị khách đặc biệt, người mà từ lâu ông mới chỉ “văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình”12.
Có tiếng còi “pim, pim”, vợ chồng ông Tuất te tái đi xuống, tự tay bấm chiếc điều khiển. Cánh cổng đồng có họa tiết hình trống Đông Sơn từ từ mở ra, chiếc Rolls-Royce Ghost cáu cạnh từ bên ngoài trườn nhẹ vào trong, cua một vòng ôm sát hòn non bộ. Ông Tuất đĩnh đạc tiến lại, tận tình mở cửa xe đón khách. Người đầu tiên bước ra là ông Thúy - Phó chủ tịch tỉnh. Trịnh trọng trong bộ vest sang trọng, ông Thúy cười ha hả rồi vỗ bồm bộp vào lưng chủ nhà, ra chiều thân thiết. Người kế tiếp ra khỏi xe là ông Thiệp “rỗ”. Vợ chồng ông Tuất tiến đến lễ phép chào:
- Nghe đại danh, quý tính quan bác đã lâu, hôm nay nhờ có anh Thúy đây giới thiệu nên chúng em mới được diện kiến. Quý hóa quá ạ!
- Vâng, chào người hùng trên mặt trận phòng chống ma túy!
- Dạ, không dám ạ. Chúng em còn kém cỏi lắm. Được các quan anh thương thì mới mong khá lên được.
- Chú xây chỗ này đẹp quá! Xem gần đây còn lô đất nào lấy cho anh một mảnh để về làm hàng xóm với chú cho có anh, có em.
- Được thế thì còn gì bằng! Ở cạnh “cây cao bóng cả”, chúng em cũng mong được khôn ra!
Những câu nói vui vẻ làm không khí giao tiếp nồng hậu ngay từ phút đầu. Chuỗi cười hào sảng, tràn căng nội lực của họ làm vẻ trầm mặc của căn biệt thự tan biến. Cánh cổng từ từ đóng lại. Phút hân hoan ngoài sân qua đi, vợ chồng ông Tuất trịnh trọng mời khách quý vào trong nhà. Nhạc thính phòng được bật lên du dương. Nhìn quanh đồ vật trong phòng khách, ông Thiệp tấm tắc khen cách bài trí và chất chơi của chủ nhà. Ông Tuất luôn miệng nói giảm, nhưng nét tự hào không giấu trên khuôn mặt nhiều thịt. Xem xét một hồi bộ ghế bằng gỗ ngọc am khắc hình “long, ly, quy, phượng”, ông Thiệp tấm tắc:
- Chơi thế này mới là chơi. Chú mua bộ này bao nhiêu?
- Dạ, có sáu tỷ thôi anh.
- Ừ, anh cực thích gỗ ngọc am. Bữa trước anh cũng khuân về để ở phòng đọc sách một bộ. Tiền cũng tầm ấy. Dòng gỗ này xưa kia chỉ dành cho các bậc vua chúa. Bây giờ thì hầu như không còn. Hiếm mới quý! Bên Tuyên Quang có một bộ giá tầm 10 tỷ đấy. Mấy lần anh gạ mua lại nhưng thằng chủ quyết không bán. Nó bảo em lấy tiền của bác đem về trải dưới đất để ngồi thay ghế à? Đấy, gặp những thằng nghĩ tiền chỉ là giấy, mua bán cực khó!
Cả bọn cùng cười vui vẻ. Trà trong ấm được rót ra những chiếc chén sứ Tàu kiểu cách. Màu nước nâu sẫm sóng sánh, tỏa hương ngào ngạt. Chủ khách thong thả nhấp từng ngụm chè còn bốc khói nghi ngút vào miệng. Đợi cái vị đắng chát rồi ngọt hậu thấm vào đầu môi và tan dần trong thành cuống họng, ông Thúy thong thả vào chuyện:
- Giới thiệu với anh Thiệp, chú Tuất là em tôi, đang làm Phó trưởng phòng điều tra tội phạm ma túy của Công an tỉnh. Còn đây là vợ chú ấy - cô Liên, chủ một khách sạn lớn trên thành phố. Cô chú nghe nói về anh từ lâu nên cũng rất háo hức muốn gặp, cứ bảo tôi xem hôm nào anh lên đây công tác thì mời qua nhà dùng cơm. Nay thì thỏa nguyện rồi nhé!
Ông Thiệp cười hài lòng:
- Anh được nghe mọi người, nhất là anh Thúy đây khen chú hết lời. Tương lai cầm quân trấn ải mảnh đất biên thùy này, chẳng chú thì còn ai vào đây nữa! Thôi thì “tứ hải giai huynh đệ”, anh em trước lạ sau thân! Anh cũng hay lên đây vì có vài cái mỏ đang làm dở. Sau này hễ đói là anh vào nhà cô chú xin bát cơm nhé!
Bà Liên cười hí hí, đôi mắt như nhỏ thêm bởi lớp cơ má đang đẩy lên:
- Anh cứ coi đây là nhà của mình. Lên thì báo trước vợ chồng em một câu, để em đón tiếp cho chu đáo. Bọn em ngưỡng mộ anh đã lâu. Sau chắc nhiều việc phải nhờ cậy anh giúp đỡ.
- À, nhờ phúc của anh Thúy mà anh em mình chơi với nhau. Có việc gì cần anh thì cô chú cứ giao việc, anh đâu dám thoái thác!
- Ấy chết, quan anh dạy quá lời rồi, tổn thọ bọn em! - Ông Tuất cười giả lả, đỡ lời cho vợ.
Người giúp việc từ dưới khu bếp lễ phép đi vòng ra sau lưng bà Liên, ghé tai thì thào. Sau cái gật đầu, chị ta lui xuống. Trong phòng ăn bắt đầu phát ra tiếng bát đũa lách cách. Từng món nóng hổi được bưng lên, nghi ngút khói dậy mùi thơm nức. Ông Tuất trịnh trọng đứng dậy:
- Dạ thưa hai anh, hôm nay vợ chồng em rất vui được đón hai anh. Có sửa bữa cơm rau, kính hai anh ta vào bàn luôn ạ.
Tiếng cười vui vẻ lan dần vào phòng ăn sang trọng. Bản nhạc “Thư gửi Elise” của Beethoven vang lên dìu dặt, xen kẽ tiếng leng keng của pha lê chạm nhau. Từng ngụm rượu màu trôi nhanh xuống họng, tăng thêm độ chặt của những cái bắt tay. Rượu được vài tuần, mặt ông Thiệp đã gây đỏ, khiến những nét sần sùi càng hiện rõ hơn. Quay sang ông Tuất, vị khách mới quen hỏi thẳng:
- Anh nghe chú cũng đang tính thi đấu lên Trưởng phòng ma túy. Việc thế nào rồi? Có cần anh nói thêm với các anh ấy một tiếng không?
- Dạ, vẫn chưa đâu vào với đâu anh ạ! Đợt này chỗ em có một ông phó phòng cũng muốn lên, thành thử anh em lại phải thi đấu. Ông ấy cũng mạnh lắm, quan hệ rộng, nên thú thật em cũng hơi lo.
- Chú có mấy ông bố nuôi cơ mà? Bảo các cụ hỗ trợ một tay?
- Dạ, khóa này các cụ ấy cùng hết nhiệm kỳ, sắp hưu nên uy lực cũng giảm nhiều. Mà cánh mới lên bên em xem chừng không dễ điều chỉnh.
- Xem ý tướng Thành ủng hộ ai? Mấy anh còn lại trong Ban giám đốc thì thế nào?
- Cũng khó biết lắm anh ạ. Môn tổ chức này nhiều ẩn số mà. Chẳng ai dám nói trước điều gì.
- Anh nghe kể chú là người sắc sảo, làm án hay lắm, chiến tích thì đầy mình. Nghe đâu vừa rồi phòng chú làm được vụ to lắm hả?
- À, anh cũng biết chuyện đấy ạ? Vâng, bên em vừa phang được vụ 500 bánh. Bắn nhau như trong phim. - Ông Tuất buột miệng khoe trong cơn cao hứng.
Có nét gì rất lạ vụt qua trong ánh mắt ông Thiệp nhìn vị chủ nhà. Mất vài giây sau, ông mới cất lời đá đưa:
- Chà chà, bắt được vụ to thế thì thăng chức đến nơi rồi. Các chú giỏi quá! Bọn mình vẫn theo dõi sát sao hoạt động và chiến công của Công an các địa phương. Thế vụ này chú có trực tiếp chỉ đạo không?
Rượu đã tơi tới, lại ở nhà mình, mà khách toàn người sang trọng, xét về địa vị đều là bề trên, so với mình quả thực là “một trời, một vực”, ông Tuất thật thà kể tiếp:
- Dạ, không ạ. Vụ đấy ông Hà làm tổng chỉ huy, báo cáo trực tiếp tướng Thành. Em và ông phó khác cũng tham gia Ban chuyên án, nhưng chỉ được phân công làm một số phần việc thôi, chứ không nắm được tổng thể cả chuyên án.
- Thế à? Chuyện chiến đấu hay quá, bắn nhau như trong phim à? Thế anh em đằng mình có sao không? Bọn nó chắc cũng chết vài thằng chứ? Nghề chú nguy hiểm quá! Chiến đấu và hy sinh đều thầm lặng. Thế, những đứa còn lại mình đang giam ở tỉnh hả?
- Vâng, bên em không sao, còn bọn nó cũng chết mất vài đứa. Đấu súng mà. Kể cũng khiếp! Bọn còn sống chúng em đang chữa trị hoặc giam cả rồi.
- Thế đã làm xong chưa hay mở rộng tiếp? Chắc vẫn phải tìm những thằng khác nữa chứ?
- Chưa xong được anh ơi. Đây mới là phát súng mở màn. Chúng em vẫn phải tiếp tục điều tra mở rộng chuyên án.
- Ừ, phải làm triệt để mới được. Bắt hết bọn nó cho dân được nhờ, có phải không anh Thúy? Có gì chú cho anh biết với nhé. Mảng nội chính anh rất quan tâm, vì sự an toàn của môi trường đầu tư là thứ mà bọn anh phải nghiên cứu đầu tiên khi quyết định bỏ vốn ra để kinh doanh. Hoạt động bài trừ tội phạm của Công an quyết liệt và có hiệu quả thì các nhà đầu tư mới vững tâm được… À mà vụ án hay thế này sao chưa thấy đưa lên báo nhỉ?
- Bí mật anh ạ, chưa cung cấp cho báo chí được, vì còn nhiều thằng ở ngoài. Chắc lúc kết thúc cũng sẽ công bố.
- Ờ, có gì mới cho anh biết ngay nhé. Còn bây giờ gác công việc nhà nước gác qua một bên! Tới đây anh triển khai mấy cái dự án khá lớn ở đây, làm sân golf và xây trung tâm thương mại. Kiếm khá đấy. Cô chú nếu có hứng thú tham gia cổ đông thì bảo anh một câu nhé.
- Dạ, dạ, thế thì còn gì bằng, mong quan bác chiếu cố vợ chồng em với! - Bà Liên nhanh nhảu đỡ lời chồng. Ông Thiệp nhìn bà chủ nhà trìu mến:
- Chỉ sợ cô chú chê anh bất tài thôi, chứ nếu tin tưởng, anh có phép làm cho tiền của cô chú sinh con đẻ cháu đầy nhà!
- Được thế thì còn gì bằng! - Cả hai vợ chồng ông Tuất lại xuýt xoa với giọng hoan hỉ.
- Còn việc thi đấu lên Trưởng phòng, hôm nào anh lên có nhiều thời gian ta sẽ bàn bạc cho kỹ. Chú khỏe anh mừng! Có ông em hùng cứ ở đây, anh lại như hổ mọc thêm cánh. Anh em cuốn túm, bảo ban nhau mà làm ăn. Ích nước lợi nhà.
Cả bàn rượu cùng cười sảng khoái. Đột nhiên ông Thiệp quay sang ông Thúy hỏi:
- Anh thấy tướng Thành là người thế nào? Tôi nhìn ông ấy có vẻ cổ hủ, khó gần. Ở trong tỉnh ai chơi thân nhất với vị ấy? Anh thì sao?
- À, anh nói đúng đấy. Lão ấy mệnh danh là Thành “lửa” mà! Hét ra lửa đấy! Mấy năm trước có vụ đuổi lính hàng loạt, ầm ĩ cả tỉnh. Trong đấy có thằng cháu tôi, mà nó cũng chỉ mở cái quán massage chứ có làm gì ghê gớm đâu. Sau đận ấy tôi cũng ít qua lại. Tay này có vẻ là người của Bí thư Tỉnh ủy.
- Kể ra có cách nào đó kết nối cho tôi ngồi với ông ấy một bữa thì hay. Cũng vì chuyện của chú Tuất thôi. Nếu được vị ấy ủng hộ, thì chuyện lên chức của chú ấy mới chắc chắn được.
Vợ chồng Thượng tá Tuất khoanh tay lên bàn ăn, chăm chú nghe câu chuyện giữa hai vị khách với thái độ thành kính, hàm ơn. Có phúc đức lắm thì họ mới được làm quen với một người quyền “nghiêng thiên hạ”, lại tận tình với em út thế này. Như hiểu tâm trạng của chủ nhà, ông Thiệp vỗ về:
- Cô chú cứ yên tâm! Anh sẽ làm mọi việc có thể. Trước mắt cứ chuẩn bị “quân lương, đạn dược” đi. Thời buổi này, ở đâu mà chẳng phải “leo dốc bằng tay”. Nếu thiếu, cứ bảo anh. Gì chứ trăm tỷ đổ về chú chỉ việc a lô là anh cho “đệ” nó cầm lên tận nơi. Thành công rồi không quên các ông anh này là được. Vì thế hệ trẻ các ông già đây luôn sẵn sàng, có phải không anh Thúy?
Ông Thúy bật cười ha hả, giọng giả lả:
- Đấy, nhất cô chú nhé! Anh Thiệp là người chu toàn. Được làm đệ tử của anh ấy, chắc kiếp trước cô chú đã thường xuyên ăn chay niệm Phật!
Những tràng cười sảng khoái rộn rã phòng ăn. Bà Liên tít mắt trong nụ cười cầu tài, luôn miệng lẩm bẩm: “quý hóa quá, quý hóa quá!”.
Áng chừng rượu đã tới tầm, bà Liên đứng dậy vỗ tay, cửa phòng ăn mở ra, cô phục vụ mang vào hai cái túi. Ông Tuất đứng dậy:
- Thưa hai quan anh, có chút quà quê đặc sản vùng này, mong hai anh nhận cho.
- Cô chú cứ vẽ! Thế này anh phải thường xuyên lên đây mới được!
- Dạ vâng, cửa nhà em luôn mở rộng đón các anh!
Ông Tuất đứng dậy, giọng đầy hứng khởi:
- Chương trình đêm nay còn dài. Chẳng là em có đón mấy cô em xinh tươi bên Trường Văn hóa nghệ thuật tỉnh đến hầu rượu, hát vài bài góp vui. Ý các anh thế nào ạ?
- Được, được, bảo các em vào cả đây! - ông Thiệp hưởng ứng.
Tiếng cười lại rộ lên. Ông Tuất đằng hắng rồi gọi với ra. Bốn bộ sườn xám lóng lánh kim tuyến lập tức xuất hiện. Lớp vải bó sát ngực và mông, ngắn đến giữa đùi, như khoe những cặp giò trắng miên man không tỳ vết. Phía trên, theo nhịp uyển chuyển, từng đường cong bồng bềnh, ngồn ngộn. Sau cái cúi đầu chào lễ phép, họ cùng ngồi xuống giữa các vị khách. Kẻ châm rượu, người tiếp mồi. Những giọng oanh thỏ thẻ như tăng độ cho cồn. Phút chốc bàn ăn đã ồn ào. Bà Liên ý nhị đứng dậy đi ra khỏi phòng, sau khi xin phép đi có công chuyện. Cả bọn tiếp tục cuộc vui. Những cánh tay mềm như nhung lại sẽ nghiêng cổ chai, thả cho dòng chất lỏng óng ả chảy vào ly. Tiếng mời chào râm ran, chủ khách đan tay nâng rượu tình tứ. Một cô đẩy ghế lùi ra, đứng lên xin phép hát bài đầu tiên. Tiếng cười tán thưởng rộ lên. Phấn khích, khách cầm đũa gõ vào bát tạo nhịp. Tiếng leng keng đến là vui. Sau mỗi bài hát, ông Thiệp lại rút ra cả tập đô la, hào phóng găm những tờ 100 vào nịt ngực của đám ca sỹ. Tiếng cảm ơn, cười nói hỉ hả. Cuộc vui tưởng chừng không có điểm kết. Thấy khách đã “xõa” trong hơi men ngà ngà, ông Tuất cũng mạnh dạn tay chân hơn, những tràng cười tán thưởng lại rộ lên. Khi những chiếc cooc-xê đã nhét bộn tiền đô dày khự, thì tiếng đồng hồ quả lắc đã bing bong điểm 1 giờ sáng. Cả bọn loạng choạng bước ra sân. Ông Tuất ý tứ nhờ hai vị khách cho nhóm ca sỹ quá giang về thành phố. Ông Thúy cười cười rồi mở cửa xe mời các người đẹp. Chủ nhà ghé tai một cô thì thào điều gì đó. Cô gái tủm tỉm rồi cùng chúng bạn chui nhanh vào xe. Chủ khách lưu luyến hồi lâu rồi mới tạm biệt. Cánh cổng chạm phù điêu hình trống lại từ từ mở ra để chiếc xe trườn ra, trả lại cái tĩnh lặng cho không gian lúc đêm về sáng. Trở vào phòng ngủ, ông Tuất nhìn vợ cười tủm tỉm.
-
Hà Nội cả tuần rồi mưa lép nhép. Những đọn bấc lùa về xào xạc trên từng lá cao. Ánh đèn đường hắt xuống những quầng vàng vọt. Quán lẩu đông hơn mọi khi, thực khách xì xụp những muỗng canh nóng bỏng, để đẩy đuổi cái lạnh ra khỏi người. Đến muộn, nên Hoa và Hùng phải ngồi ở chiếc bàn ngoài hiên. Gió lạnh thốc vào, làm họ run run. Lúc vào quán, Hùng có ý để Hoa ngồi cạnh, chứ không đối diện. Cô gái hiểu rất nhanh, rồi tự nhiên ngồi xuống, như để nương tựa nguồn hơi ấm.Rượu nếp cái hoa vàng, thơm phức. Hùng rót ra hai chén. Họ chạm nhau. Ánh mắt Hùng nhìn bạn thật sâu. Khói canh nghi ngút, như lớp mây hư ảo che mờ hiện tại. Sự vận động chỉ còn lại những nhịp đập nhanh trong lồng ngực mỗi người.
Chàng bác sỹ có vẻ hứng khởi. Họ rót, chạm rồi lại uống. Hoa vẫn luôn tay gắp thịt, bỏ rau vào nồi rồi giục Hùng ăn. Đêm lạnh, rượu nồng, người đẹp kề bên… khiến thời gian như tan chảy vào những câu chuyện miên man. Rượu rần rật trong huyết quản, làm đôi mặt dần đỏ, cảm giác gần gũi mỗi lúc một rõ. Hai cái đầu gối đã có những tiếp chạm nhè nhẹ. Ban đầu, Hoa như giữ ý, dịch chân ra đôi chút. Nhưng chỉ được một lát, như là vô ý, những phần cơ thể ấy lại tỳ chạm nhau rồi giữ mãi, như để hơi ấm được truyền sang bên cạnh xuyên qua những lớp vải. Hùng tảng lờ như không, cũng có thể được gần gũi người đẹp là đòi hỏi vô thức bên trong anh ta. Hoặc giả, bên trong cái vẻ trí thức ấy, lại là một sự lão luyện ở chốn tình trường. Bởi kẻ giàu thủ đoạn chinh phục phụ nữ, luôn biết cách vượt qua ranh giới an toàn mơ hồ, mà người đàn bà luôn tạo ra khi tiếp xúc với nam giới. Có những nghiên cứu tâm lý đã nói, phụ nữ thường đánh mất sự đề phòng, khi cô ta nằm trong phạm vi tiếp xúc đủ gần với đàn ông.
Những câu chuyện không đầu, không cuối đã cuốn họ vào đêm lúc nào chẳng hay. Hùng tỏ ra có khiếu kể chuyện, vốn sống phong phú, đi nhiều biết rộng đã tạo ra cho anh ta một phông văn hóa dày dặn. Lối kể tự nhiên, giọng trầm ấm nhưng đầy dí dỏm, lịch lãm đã mua được những cái nhìn không chớp mắt của Hoa. Ánh mắt cô trong veo, chăm chú theo diễn biến câu chuyện. Anh chàng tỏ ra ranh mãnh, với những cú dừng đột ngột khi chuyện gần tới đỉnh điểm, buộc người đẹp phải thúc giục mới hắng giọng kể tiếp. Những kỷ niệm của Hùng trong tháng ngày du học trời Tây đã đưa trí tưởng tượng của Hoa bay đến những miền xa lắc. Có lúc cô như quên mất vai trò và mục đích của buổi tiếp xúc, nên buông mình lạc vào thế giới của những sự kiện trong câu chuyện Hùng kể. Có lẽ, trong tâm hồn của người thiếu nữ ấy, vẫn nguyên vẹn sự rung động, tò mò trước vẻ đẹp của những điều chưa từng biết tới trong cuộc sống. Chuyện Hùng kể khi bị lạc trong vườn nho mênh mông ở Pháp, hay cú ngã đầu tiên khi cầm gậy trượt tuyết trên đỉnh An-pơ… khiến Hoa reo lên thích thú.
Đang kể, đột nhiên Hùng quay sang hỏi Hoa về công việc, sở thích, thói quen, quan điểm về cuộc sống. Câu hỏi chắc nịch, nghiêm túc như để nạp thông tin, để hiểu hơn, mà cũng như dò xét. Dù hơi men đã làm cô ngây ngất, chuyếnh choáng, nhưng tình huống này đã được dự liệu từ trước và buộc cô phải vượt qua. Hoa cười tủm tỉm, như câu giờ, để hơi rượu có thêm thời gian bay khỏi người. Đây là lúc không chỉ cần tỉnh táo để nói những điều phù hợp, mà còn phải giữ được thái độ thật tự nhiên. Kịch bản hay nhưng chưa đủ, nếu thiếu vắng đi khả năng diễn xuất. Chỉ một chút gượng gạo, có thể làm lớp vỏ đã bao công tô trát sẽ rụng lả tả, bộc lộ ra thân phận thực và mục đích công việc, hoặc chí ít sẽ làm đối tượng sinh nghi mình là kẻ dối trá. Đã có không ít những bài học xương máu xảy ra chỉ vì lỡ lời trên bàn nhậu.
Ở nghề này, rượu là một phương tiện để làm việc. Anh em thường bảo nhau “hãy uống rượu, đừng để rượu uống mình”. Phải rèn luyện để thần kinh luôn làm chủ được tình thế hay hoàn cảnh. Không để bản thân bị kích động và chạy theo những diễn biến bên ngoài một cách thiếu kiểm soát. Lính trinh sát, nam hay nữ đều có tửu lượng khá. Vì có thế thì người lính mới nhanh chóng hòa nhập được với đối tượng cần tiếp xúc, từ đó tạo ra cơ hội để moi hỏi những thông tin cần quan tâm. Ở cơ quan sếp Hà hay nói nửa đùa nửa thật: “Đến rượu mà chúng mày còn không uống được, thì còn làm được cái gì!”. Công tác tại miền núi vùng cao, tập quán sinh hoạt của người dân nơi đây gắn liền với rượu. Rượu có mặt trong tất cả sinh hoạt của họ, từ vui buồn, cưới xin, tang chay, gặp mặt… Có uống thật bụng với nhau, mới chứng tỏ là người anh em và có thể nói chuyện thật. Ngay cả với chính quyền cơ sở, đã có nhiều chuyến công tác của Hoa công việc luôn phải bắt đầu bên mâm rượu.
Hơi men bỗng tan nhanh trong người nữ trinh sát. Hoa thủ thỉ với chàng bác sỹ về công việc và cuộc sống của mình. Hùng nghe chăm chú, chốc chốc lại gật đầu như khích lệ cô nói. Giữ được giọng nói tự nhiên, trong lúc ánh mắt vẫn giao tiếp bình thản, không phải là chuyện dễ dàng đối với một trinh sát non tuổi nghề. Nhưng có lẽ làn khói lẩu nghi ngút, đã cấp không cho cô một bức màn để che đi những khoảnh khắc lúng túng, giúp cô vượt qua những câu hỏi của Hùng một cách tự nhiên nhất.
Đêm đã dần về khuya, thực khách lục tục ra về. Hùng loạng choạng đứng dậy móc ví trả tiền. Rượu đã làm anh chàng chếnh choáng. Hoa tiến sát, vắt tay Hùng qua vai để dìu ra xe. Được thể, anh chàng tựa đầu rồi san một phần sức nặng cơ thể mình lên đôi vai cô bạn gái mới quen. Hoa khuyên Hùng để xe lại quán để đi taxi về nhà, phần cô cũng sẽ đón xe quay trở lại bệnh viện. Anh chàng bỗng trở nên bướng bỉnh, nhất quyết đòi tự mình lái xe chở Hoa về. Cô gái ngập ngừng, ái ngại. Dùng dằng mãi, cuối cùng cô cũng đồng ý trèo lên xe. Hùng loạng choạng ngồi vào ghế lái, nổ máy đề ga rồi cho xe lao vọt ra đường. Đúng lúc ấy, một tốp thanh niên đi xe máy kẹp ba, kẹp bốn từ đâu đi ngang qua. Tình huống nguy hiểm lập tức xảy ra ngay trước mắt.
Vì Hùng không bật xi nhan khi rẽ ra đường, cũng không bấm còi, nên chiếc xe máy đầu tiên đã quệt vào đuôi xe ô tô, làm ba người trên xe ngã văng ra đường. Hùng sợ hãi đạp phanh cháy lốp, mở cửa xe xuống định đỡ họ dậy. Tốp bạn cùng đi liền bâu vào Hùng, chẳng nghe xin xỏ, cứ nhè Hùng mà đấm đá đạp túi bụi. Chàng bác sỹ ngã xuống, trận mưa đòn đã khiến anh không mở được mắt, chỉ biết ôm đầu chịu trận. Một tên quay lại xe mở cốp rút ra một đoạn tuýp nước, hùng hổ xông đến nhè đầu Hùng để phang. Người đi đường, dân hai bên hè phố đã dừng cả lại, đứng túm tụm để xem nhưng không ai có động thái gì để can ngăn. Nguy cấp, Hoa mở cửa lao đến giật mạnh thanh tuýp nước trong tay gã trai để vất ra xa. Y tức tối giang tay tát thẳng vào mặt Hoa. Cô lùi lại một bước làm gã trai mất đà, tiện chân cô tung một đòn “thiết cước” bằng mu bàn chân vào bộ hạ tên này. Dính đòn bất ngờ vào trúng chỗ hiểm, gã sụm xuống, lăn lộn vì đau đớn. Ba thằng còn lại liền bỏ Hùng, quay sang đánh Hoa. Cô gái nhanh nhẹn đảo thân tránh né, thoát khỏi những cú đấm đá loạn xạ của đám thanh niên. Cứ sau một cú lách người, cô lại phản đòn tức thì vào các huyệt đạo trên người lũ trai hung hãn. Thời còn ở Học viện Cảnh sát, bộ quyền cước Nhất Nam của cô đã hạ đo ván nhiều đối thủ, để giành điểm cao nhất trong các cuộc thi võ thuật. Loáng cái, đám người hùng hổ ban nãy đã nằm bò cả ra đường, rên rỉ. Hoa lao đến xốc Hùng đứng dậy, lúc này mặt anh đã đẫm máu tươi, ướt đỏ cả chiếc áo véc đang khoác trên người.
Mở cửa xe thả Hùng ngồi vào, cô cầm tay lái tức tốc chạy thẳng đến bệnh viện gần nhất, bỏ lại đám hỗn loạn phía sau…
-
Nghĩ lại mấy ngày vừa qua, lão Trùm linh cảm thấy hình như có tấm lưới đang giăng chờ mình, khi đã có câu trả lời về chuyến đi của Toàn “khỉ đốm”. Như vậy, lô hàng ấy đã nằm trong tay công an. Lão chỉ chưa biết, trong những số những thằng bị bắn chết hôm ấy, có Toàn hay không. Nếu nó còn sống thì bản án tử đang treo lơ lửng trên đầu lão. Tất cả những gì có thể làm, lão đã đi trước một bước. Chỉ còn lại nguy cơ từ chỗ thằng Toàn. Lão buộc phải biết nó còn sống hay đã “ngoẻo”. Nếu còn sống, bằng mọi giá nó phải bị giết ở trong trại. Sẽ có người làm được việc này cho lão. Thực ra, không quá khó để bố trí đưa vào đấy một gói thực phẩm tiếp tế, đã được trộn xyanua hay asen (thạch tín). Nếu không đầu độc được thì lão vẫn thiếu gì cách, như bố trí một thằng nhập trại vì gây ra một vụ ất ơ nào đó. Khi đã yên vị bên trong, chúng sẽ vì lão mà diệt trừ hậu họa.Bây giờ, lão có thể hỏi thẳng người cấp tin về số phận của thằng Toàn. Nhưng lão thừa khôn để hiểu làm vậy khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”. Bởi không ai khác ngoài họ được biết về vụ án này. Nếu lão mở lời, tức khắc câu hỏi “vì sao ông biết Toàn khỉ đốm?” sẽ được đặt ra. Chưa kể, đã là “cớm” thì lão không thể đặt lòng tin. Với giang hồ, “cớm” có tiếng là sấp ngửa bàn tay. Nhiều thằng phàn nàn với lão rằng đêm trước còn nâng chén thù tạc với họ, sáng hôm sau đã bị ông bạn rượu đêm qua đọc cho nghe lệnh bắt với giọng ráo hoảnh. Nghe chuyện, lão chỉ cười. Lũ ngu! Có ngu mới tin tưởng ngây thơ vào chúng. Đã là “cớm”, làm cái nghề ăn xong là đi bắt người, thì chúng chỉ có biết đến mệnh lệnh trên giao. Đứa nào vì một chút lợi lộc, hay nể tình riêng mà chống lệnh, hay bắt chước kiểu Tống Giang mật báo cho Tiều Cái, thì sớm muộn gì cũng “tuột xích”. Nhẹ thì “out” khỏi ngành. Nặng thì cùng lên đường “nhập kho”.
Làm “nghề” bao năm, nhưng chưa bao giờ lão đưa tiền cho “cớm” với tư cách thằng buôn ma túy. Bởi lão biết chẳng đứa nào có cái đầu biết nghĩ, mà dám cầm tiền của mình, cho dù có hậu hĩnh đến mấy. Không dám cầm tiền, vì lẽ kẻ đã bước vào nghề này đâu dễ rút chân ra. Luật đời “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, sớm muộn gì cũng có ngày xộ khám rồi đối diện với án tử. Khi ấy, đằng nào chẳng chết, tội gì không khai ra những vụ chung chi trước đây cho “anh em đằng ấy”. Vậy là, vào một ngày đẹp trời nào đó trong tương lai, khi quan trường đang thăng tiến rạng rỡ, kẻ cầm tiền bỗng bị triệu tập để trả lời về những đồng tiền trót nhận từ nhiều năm về trước.
Vì thế, lão mới dùng những bộ mặt khác, sạch đẹp hơn để chơi với “cớm”. Ở tư cách ấy, chúng tuyệt nhiên không thể nghi ngờ lão. Thậm chí, lão còn là lực hút nam châm để những đứa hãnh tiến trong ngành tự tìm đến cầu cạnh, nhờ vả. Khi ấy sẽ chẳng tìm mà thấy, không cầu mà được. Ví như lão cho chúng nó chung vốn làm mấy cái dự án béo bở, mọi việc lão lo, chúng chỉ việc ngồi mát mà đếm tiền, lại an toàn tuyệt đối. Con người ta vốn “kinh người có nợ, sợ kẻ cho tiền”. Ăn ngập răng của lão rồi, đến khi lão cần, kẻ nào có gan ngoảnh mặt tảng lờ?
“Ông mất khoanh giò thì bà phải thò chai rượu”, lão tin là chúng thừa khôn để hiểu rằng, chẳng có bữa trưa nào là miễn phí. Lẽ đời là thế, nên nhận tiền lão biếu là nhận nợ và một ngày nào đó sẽ phải trả bằng các cách khác nhau.
Những gì lão đang làm, là theo cách đó. Về việc thằng Toàn, lão tính nên hỏi thế nào cho khéo. Điều quan trọng nhất mà lão muốn biết, rằng vụ án đang được mở rộng theo hướng nào…
Tiếng chuông điện thoại cắt lát dòng suy nghĩ. Lại là số máy của thằng em cùng cha khác mẹ. Lạ nhỉ, nó có bao giờ gọi vào giờ này đâu? Từ lâu rồi anh em lão ít có lúc nào trò chuyện vì nó bận bịu quá, mà lão cũng rảnh rỗi gì. Tuy là con bà hai, nhưng lão thương nó như khúc ruột trên, ruột dưới. Bố lão có hai vợ, nhưng cả hai bà cũng chỉ sinh được hai anh em lão. Giờ các cụ đã khuất, chỉ còn lão và nó trên đời. Lão thì sinh gái một bề, nên việc hương hỏa của cả dòng họ mai sau, đều do nó gánh vác. Nhưng cái thằng chỉ lo công danh sự nghiệp, đã 30 tuổi đầu mà chẳng thấy dắt đứa bạn gái nào về nhà.
Nhạc chuông vẫn nổi, lão bấm nút nghe. Đầu kia có giọng nữ gấp gáp:
- Xin ông đến ngay Bệnh viện B., có người nhà ông gặp… tai nạn!
Không chờ lão hỏi thêm, máy bị gác tức thì.
Lão Trùm đứng phắt dậy. “Thôi chết, nó bị tai nạn à? Mà ai lấy máy nó gọi nhỉ? Chắc là y tá”. - Lão tự nhủ rồi gọi mấy thằng cùng đi đến bệnh viện…