Chiếc giường gỗ cẩm lai khảm trai rộng thênh thang, chăn gối xô lệch, nhàu nát sau cuộc mây mưa. Mùi dâm khí ngai ngái, lẫn với khói thuốc, hơi rượu, khiến gian phòng ngủ xộc lên mùi lờm lợm khó tả. Hai cô ả vẫn lõa lồ, nhễ nhại, tóc lòa xòa dính cả vào mồm, đang nằm co quắp bên lão Trùm.
Những ngày này thấy người như hụt hơi, lão dùng sex để tạm quên nỗi sợ và giảm nhiệt cho bộ não đang muốn nổ tung. Thằng thư ký biết ý, dẫn về một lô các em mơn mởn cho lão giải khuây. Riêng chuyện chọn gái, lão rất khoảnh, không bao giờ chịu dùng lại lần thứ hai. Hàng của lão được bọn đệ tử tuyển lựa kỹ. Phải xinh, cao ráo đầy đặn. Đặc biệt, phải là những đứa còn trinh nguyên, da thịt còn ngầy ngậy mùi thiếu nữ. Đám này cũng không khó kiếm ở các trường học trong thành phố. Lão ghét “hàng chợ”, tuy đủ ngón nghề chiều chuộng, nhưng lại không cho gã cái cảm giác đi chinh phục và chiếm đoạt. Đang dây đen, lão bảo cần tăng cường “phá xúi” bằng gái. Thực ra, dù chẳng có việc gì, thì đây vẫn là món khoái khẩu của lão.
Lão thích làm tình tập thể, bởi khi ấy, lão được thỏa mãn cảm giác thống trị của hoàng đế, có quyền hành hạ, rẻ rúng những thân xác khác như đồ chơi. Sau những pha thác loạn oái oăm, quái dị, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má kẻ hầu hạ, lão hả hê vì mãnh lực của mình, có được từ tiền.
Mỗi lần tan cuộc, lão bo cả xấp tiền đô, không cần đếm. Tiền với lão chỉ là con số. Bởi vậy, dù qua một đêm bị giày vò, nhưng các cô gái đều chào lão để về với khuôn mặt nhẹ nhõm, ráo hoảnh…
Lão vẫn nằm yên, hai tay vuốt ve những cặp đùi dài trắng muốt, mắt trân trân nhìn lên trần nhà. Cơn say xác thịt vừa nãy, chỉ giúp lão tạm quên. Còn bây giờ, những câu hỏi lại từ đâu đổ về chật óc. Bị lộ ở đâu nhỉ? Thằng nào đã “zích”? Hay bị “cớm” chui vào đường dây? Có khi nào bị bọn Tàu có chơi đểu cướp hàng? Chắc là không chứ, vì bên kia cũng báo không thấy A Tú về. Chẳng lẽ cả bọn đều bị bắt rồi sao? Hay thằng Toàn ôm hàng rồi té? Không thể, nó không thể phản lão! Xưa nay, nó vẫn ngoan như chó cún mà. Tự hỏi, rồi lão tự trả lời, mà trả lời kiểu gì cũng có điểm không ổn.
Ngay từ đêm giao hàng không thấy thằng Toàn điện về, lão đã linh cảm là có biến. Rồi sau đó là “biệt vô âm tín”, khiến bụng lão sôi sục, bỏng rát như có lửa và râm rẩm đau. Người ta bảo quá lo, quá sợ hay quá giận dữ, đều làm tổn thương nội tạng. Ban đầu, lão choáng váng vì tiếc của. Răng cứ nghiến trèo trẹo, khiến bộ hàm hình đầu rắn phập phồng. Mấy triệu đô tiền hàng chứ có ít ỏi gì! Cay nhất là mất tiền mà không hiểu vì đâu. Lão rất cần phải có câu trả lời. Nhưng mấy hôm nay, lão đã trấn tĩnh lại. Vì lão hiểu, tiền mất thì kiếm lại được, không việc gì mà phải rầu rĩ. Cái đáng sợ nhất lúc này là điều gì đang diễn ra. Có cái thòng lọng nào đang từ từ thít vào cổ lão hay không? Xung quanh, bên cạnh, ai là kẻ đang rắp tâm ăn thịt lão? Mối nguy lớn nhất từ việc này, là cả “đế chế” của lão sẽ sập đổ tan tành trong phút chốc, nếu Công an lần ra những manh mối nào đấy. Lão biết câu “lỗ nhỏ đắm thuyền”, những việc tận đẩu tận đâu khéo khi lại phá tan hoang một sự nghiệp. Thâm tâm lão cũng muốn dừng lại từ lâu. Vì công việc này quá mạo hiểm. Ma túy đã cho gã điểm khởi phát mạnh mẽ, làm nền tảng cho việc làm ăn bây giờ. Có lưng vốn rồi, lão muốn dừng lại, để chú tâm vào những công việc khác, mà cũng kiếm bộn tiền chứ ít ỏi gì. Thế mà, đồng tiền ma quái, cứ hút lão chẳng cho rời. Bởi vậy lắm lúc muốn thôi, rồi cũng lại đâu đóng đấy, lão không thể nhảy ra khỏi con đường đã theo. Cũng vì khách không cho lão nghỉ. Những đơn hàng béo bở cứ tơi tới đổ về. Mua gốc bán ngọn, lãi đến tận trời luôn.
Ban đầu lão chỉ lo thu xếp việc trung chuyển hàng từ Tam Giác Vàng qua ngả Lào về nước. Ngày ấy, những đoàn xe chở gỗ nhập của lão kìn kìn đi qua cửa khẩu. Các súc gỗ được khoét rỗng ruột để nhét ma túy và hàn keo như cũ, được xếp lẫn trong hàng tấn gỗ có nguồn gốc, nên qua mắt được tất cả biên phòng, hải quan. Mà anh em cũng làm cho phải phép, vì toàn huynh đệ “trên bến dưới thuyền” bấy lâu. Hàng được lão ủ, cất giữ ở nhiều nơi an toàn, có khách trả giá tốt lão mới xuất. Toàn là thằng lo đầu ra. Chỉ có nó mới nắm được hệ thống kho tàng của lão. Được vài năm, lão tính nếu nhập nguyên liệu cùng hóa chất về để tinh chế, đóng bánh ngay trong nước, sẽ ăn từ gốc đến ngọn, lãi gấp đôi, gấp ba lần so với việc làm thương mại cho bọn Tam Giác Vàng. Vậy là, lão từng bước xây dựng hệ thống sản xuất ở nhiều nơi, tại những chỗ không ngờ nhất. Mỗi xưởng lão chỉ giao thực hiện một công đoạn, để không bọn nào hiểu được mình đang làm cái gì. Việc vận chuyển cũng bình thường, công khai như các loại hàng hóa khác. Đến công đoạn pha trộn và đóng bánh, công việc mới thực sự nguy hiểm. Do đó, chỉ rất ít những thằng đàn em mà lão đặc biệt tin cậy mới được biết ít nhiều. Cả một hệ thống vận hành trơn tru, nhưng hầu như không ai biết tổng thể. Ngay cả đám phụ trách sản xuất, cũng hầu như không biết lão.
Rút kinh nghiệm từ những đường dây đã bị đánh sập, lão chủ trương không bán hàng ở trong nước. Thành phẩm đều xuất đi nước ngoài cho khách. Làm vậy giá lại tốt hơn bán cho bọn đầu nậu nội địa, đồng thời tránh được rất nhiều rủi ro. Lão thừa biết việc phối hợp điều tra giữa cảnh sát các nước luôn gặp phải những rào cản. Bọn họ khó có thể truy đến tận cùng manh mối ở một đất nước khác. Một khi sản phẩm không có ở thị trường nội địa, cũng có nghĩa khả năng bị lộ lọt thông tin, bị để ý, bị điều tra… sẽ thấp đi.
Về phần mình, lão không trực tiếp nhúng tay vào bất cứ công việc gì. Đó là nguyên tắc “bất di bất dịch”. Kinh nghiệm những năm làm ăn với bọn maphia nước ngoài, đã cho lão thói quen tạo những lớp vỏ dày, để khó có móng tay nào bấu vào đến thịt. Qua “n” lớp người, mới có thể lần tìm đến lão. Càng nhiều tầng nấc trung gian, càng dễ xóa dấu vết. Lão điều hành hệ thống chỉ bằng việc ra lệnh, thông qua một thằng trợ lý duy nhất. Nó sẽ phải biết gọi cho ai để thực hiện ý kiến của lão. Tách mình ra khỏi đường dây, khi ở trên cao, lão càng dễ bao quát và có điều kiện để đánh hơi những mối nguy hiểm đang rình rập xung quanh.
Tuy nhiên, lần này lại chính thằng Toàn gặp chuyện. Thế lão mới lo, vì nó đã nhiều lần tháp tùng lão sang Lào để sắp xếp việc vận chuyển ma túy về nước trong những năm trước đây. Rồi cũng chính nó làm “tổng đạo diễn” vụ chuyển hàng lần này, nhận lệnh trực tiếp từ lão.
Hiện giờ chưa biết nó còn sống hay đã chết. Trong sâu thẳm, lão mong gã chết. Chết rồi thì may, vì tất cả hiểu biết của nó về lão đã theo xuống ba thước đất. Sợ nhất là nó vẫn còn thở ở một xó xỉnh nào đó, đồng nghĩa với nguy cơ bại lộ vẫn hiện hữu, đe dọa tất cả. Nếu nó đã sa vào tay Công an, chắc gì đã vượt qua được những cuộc thẩm vấn triền miên ngày này qua tháng khác, cùng đòn xét hỏi lọc lõi của dân trong nghề. Thằng này nếu còn sống thực sự là quả bom nổ chậm. Nếu có thể, phải cho nó im lặng vĩnh viễn. Nó nghẻo rồi thì mới hết lo. Với bọn áp tải hàng thì chẳng đáng ngại. Bất quá, chúng chỉ khai được xuất phát từ địa điểm nào. Mà bọn này rặt những đứa “đầu đất” được thằng Toàn thuê, chứ lão không đứng ra. Tóm lại, lúc này lão cần biết thằng Toàn đang ở đâu. Nếu đã chết thì cũng phải thấy xác.
Khi chưa biết sự thể thế nào, thì cứ chắc chắn là mọi dấu vết phải được xóa sạch. Một mặt, lão khẩn trương cho sơ tán các kho hàng, nguyên liệu, hóa chất, máy móc… đến nơi an toàn. Với bọn thợ đóng bánh và thằng Huy “mỗ” - kẻ đã gọi điện cho Toàn “khỉ đốm” đêm ấy, lão đã phát cho mấy trăm ngàn đô rồi đuổi cổ ra nước ngoài “nghỉ đông”, đợi yên ắng mới được về. Còn chiếc điện thoại lắp sim đuôi 919, chính tay lão đã mang ra giữa cầu Bãi Cháy rồi thả rơi đánh tõm. Giờ thì nó yên vị đáy biển Hạ Long, có mà giời tìm. Song song với việc ấy, lão cho bọn “đệ” đi các nơi dò hỏi, nghe ngóng rồi rà soát “cuốn chiếu” theo hành trình của Toàn, từ điểm xuất phát đến “ga” cuối. Hy vọng cách làm này kiểu gì cũng ra thông tin. Tại nơi giao hàng, lão bảo phải tập trung quân lực, cày tung đất lên để tìm cho ra manh mối về thằng Toàn. Kinh nghiệm mách bảo lão, công an hay đợi các bên chập nhau rồi mới bắt, nên dễ mà mọi chuyện đã xảy ra ở đây.
Không thể một vụ án to thế mà không có tin tức bị rò rỉ. Những thằng thân tín nhất đã ôm tiền của lão lên biên giới cả tháng nay, để kích hoạt các mối quan hệ. Nhưng thật kỳ lạ, tiền thì rải rồi, “ăng ten” cũng đã giương ra tứ phía, mà lô hàng cùng đám thằng Toàn vẫn biệt tích. Báo chí cũng lặng như tờ, chẳng có chút thông tin gì liên quan. Càng chờ, càng sốt ruột. Có lẽ lão phải thân chinh đi một chuyến, lên tận nơi để dò xét. Lão đang cân nhắc nên xuất hiện trên đó với vai trò nào.
-
Dãy phòng điều trị váng động bởi tiếng khóc ngằn ngặt của các bệnh nhi. Những thanh âm dai dẳng đến sốt ruột, làm người ta dễ nổi đóa. Bác sỹ, y tá chạy rầm rập, xúm quanh những ca bệnh có diễn biến bất thường. Máy điện tim vẫn phát ra tiếng “ping, ping” vô cảm, đều đặn như đếm từng giọt huyết thanh, dịch truyền đang rỏ xuống từ bình chứa treo trên các cọc màn. Đang vào đợt chuyển mùa, gió bấc đem lạnh tràn xuống khiến bọn trẻ thay nhau đổ bệnh. Từ các địa phương, lượng trẻ nhập viện vì các bệnh đường hô hấp không ngừng tăng lên. Những ca phức tạp, nguy hiểm được chuyển lên tuyến trên thì đều dồn về đây, chủ yếu là những trường hợp biến chứng suy hô hấp… Thành thử, bệnh viện luôn quá tải. Mỗi giường bệnh có từ đến hai đến ba bệnh nhi, nên chúng được đặt nằm tráo đầu đuôi. Đám dây dợ lòng thòng cùng số máy móc, chăn màn, yếm tã, chậu phích… khiến không gian chật chội đến ngột ngạt. Mỗi khi những cánh tay nhỏ như cái que bị mũi tiêm chọc vào lấy ven, tiếng khóc ré lại xát muối vào ruột người lớn.Theo quy định mỗi bệnh nhi chỉ có một người được ở lại giường bệnh để chăm sóc. Các bà mẹ gánh vác nhiệm vụ này, nên cánh đàn ông hay người cùng đi đành vạ vật ở ngoài hành lang, gốc cây, ghế đá… trong nỗi lo lắng đến theo thắt ruột gan. Đêm xuống, từng chiếc chiếu được trải luôn xuống đất, chăn bông phủ lên những thân hình mệt mỏi và run lên vì lạnh giữa trời đêm. Bên cạnh họ, nồi niêu, cặp lồng, phích nước xếp ngổn ngang.
Sáng ấy, một tốp sinh viên trường y thực tập xúm quanh bệnh nhi Kiên vừa chuyển từ tuyến dưới lên. Bị suy hô hấp do biến chứng viêm tiểu phế quản, may được cấp cứu kịp thời ở bệnh viện tỉnh, nên cháu tạm thời qua cơn nguy kịch. Tuy nhiên diễn biến bệnh vẫn phức tạp. Mặt thằng bé vẫn đỏ lựng, thở khò khè co kéo lồng ngực, ho nhiều kèm sốt cao. Một bác sỹ trẻ chăm chú quan sát sắc mặt bé Kiên rồi hỏi:
- Ai là người nhà bệnh nhân?
- Chúng em ạ. Đây là mẹ của cháu. - Hoa nhanh nhảu lên tiếng.
Quay sang chị Hân, vị bác sỹ hỏi tiếp:
- Cháu bị lâu chưa? Bao lâu lại tái phát một lần? Có thường bỏ bú không?
Trong lúc người mẹ líu ríu trả lời thì Hoa liếc nhanh tấm biển đang lủng lẳng trước ngực vị bác sỹ ấy. Dòng chữ: “TS.BS Vũ Tuấn Hùng” lập tức như nhảy nhót trong mắt. Cô ném nhanh về phía Tuấn “đen” một cái nhìn đầy ẩn ý. Anh chàng đang đứng ngoài hành lang lặng lẽ quan sát. Tức thì một cái gật đầu kín đáo đáp lại…
Bác sỹ Hùng như trẻ hơn tuổi ba mươi, dưới mái tóc bồng là cặp kính trắng, vẽ thêm nét khôi ngô trên khuôn mặt sáng sủa ấy. Bắp tay vạm vỡ lộ ra bên trong cánh áo blu mỏng. Thân hình nở múi của một người đàn ông chăm tập Gym, luôn có ma lực hút cái nhìn khác giới. Cánh nữ sinh thực tập hướng những cặp mắt trong veo vào từng động tác của Hùng, như học, mà cũng như là ngắm. Trong đấy, Hoa đọc được cảm giác ngưỡng mộ. Cô chú mục quan sát đối tượng cần đi vào.
Áp ống nghe vào ngực, rồi lưng bé Kiên, đôi lông mày vị bác sỹ cau lại. Tất cả cùng yên lặng, chăm chú quan sát. Vài phút sau, Hùng gỡ thiết bị khỏi tai, định cất lời nói gì đó, chợt bắt gặp cái nhìn của Hoa. Ánh mắt giao nhau, chạm đến đáy sâu. Hùng sững ra trong giây lát. Không có hành động nào tiếp theo, cho đến khi có tiếng học trò hỏi điều gì đó. Một chút luống cuống khi trở lại công việc, Hùng nói trống không:
- Cô cặp nhiệt độ cho cháu bé đi. Xong sang phòng báo tôi biết. Cần theo dõi kỹ, nhớ giữ ấm cho cháu.
Nói xong, Hùng quay gót bước ra. Nhóm sinh viên thực tập líu ríu bám theo. Khách đi rồi, Hoa và Tuấn lại tiếp tục trao đổi công việc qua những cái nhìn. Lính trinh sát có năng lực hiểu được suy nghĩ của đồng đội, thông qua một cái nhìn xoáy sâu, cái cau mày, bĩu môi hay cử chỉ lắc, gật nhẹ cái đầu.
Đo xong thân nhiệt của bé Kiên, Hoa cầm theo cặp nhiệt độ đến gõ cửa phòng làm việc của bác sỹ Hùng.
- Dạ thưa bác sỹ, cháu em vẫn sốt nhẹ, nhiệt độ khoảng ba mươi tám độ ạ.
Nhận ra cô gái xinh xắn đang trông bệnh nhi Kiên ở phòng 10, Hùng dừng đọc bệnh án, ngước lên nhìn cô. Đôi mắt cô nàng thật kỳ lạ, như bao vây lấy anh thật khó thoát ra. Lại mất vài giây, Hùng mới mở lời được:
- Ngồi, ngồi đi cô! Cô, à em… là gì của cháu bé?
- Dạ, em tên Thu Thủy, là cô của cháu Kiên.
- Thế có hai chị em trông cháu thôi à?
- Dạ còn anh họ của chị Hân nữa ạ. Lúc nãy chắc anh ấy đi nộp tạm ứng viện phí. Cháu em chuyển bệnh nặng nên đành phải xin nghỉ việc để đưa cháu xuống đây. Thế sức khỏe của cháu có đáng lo lắm không anh?
Giọng nói mềm mại, ấm áp tự nó đã là chất keo hút người đối thoại. Hùng nhận cái cặp nhiệt độ giơ lên xem xét, rồi nhìn thẳng vào Hoa nhẹ nhàng giải thích:
- Cháu Kiên mắc bệnh viêm tiểu phế quản đã lâu, những lần phát bệnh lại không được điều trị dứt điểm nên chuyển thành mãn tính. Đợt này biến chứng suy hô hấp nên khá nguy hiểm đấy. Cũng may được cấp cứu ngay nên tạm thời chưa thấy có nguy cơ nào phức tạp, nhưng lần này phải điều trị triệt để. Có lẽ phải mất nhiều thời gian đấy.
- Khoảng bao lâu hả anh? - Đôi mắt trong veo lại nhìn sâu vào mắt Hùng với vẻ lo lắng.
- Có bệnh nhân nằm hàng tháng ở đây mà vẫn chưa dứt bệnh. Tình trạng cháu Kiên bọn anh phải hội chẩn và lên phác đồ điều trị. Giờ thì chưa thể nói được điều gì. Mà em chỉ đưa cháu xuống đây rồi lại về hả?
- Chết nhỉ?! Em còn nhiều việc trên quê. Muốn về lắm nhưng để một mình chị Hân ở đây lại không yên tâm. Lấy ai lo liệu công việc bây giờ? Chưa biết phải tính thế nào. Chắc phải xin nghỉ phép vậy!
- Em làm ở đâu vậy?
- Dạ, em làm kế toán doanh nghiệp trên tỉnh anh ạ. Anh ơi ngộ nhỡ bệnh tình của cháu em có diễn biến xấu, em xin phép được gọi cho anh có được không ạ?
- Được chứ! Ghi số máy anh vào!
Số đuôi tứ quý 5 đập vào mắt Hoa, cô buột miệng:
- Số của anh đẹp quá! Vâng, có gì em sẽ gọi báo cáo anh ạ. Thôi thì trăm sự nhờ anh quan tâm giúp cháu. Bố nó đi làm ăn xa, chị em nuôi thằng cu này vất vả lắm. Lúc nào anh có thời gian, em xin phép được mời anh cà phê nhé. Mà em chẳng thạo đường xá Hà Nội đâu.
Hoa nói rồi cười mỉm, nom Hùng phấn chấn hẳn. Câu chuyện từng bước trượt khỏi trạng thái sơ giao. Hùng bắt đầu kể về công việc của mình:
- Anh bận lắm, quanh đi quẩn lại đã hết ngày. Lại phải thường xuyên trực đêm, nhìn chung chẳng có thời gian dành cho mình.
- Vậy thì chị em ở nhà chắc tủi thân lắm?! - Hoa đưa đẩy thăm dò.
Hùng cười rồi nói ỡm ờ, ý nhị:
- Đâu có! Anh cũng mới về nước nên cũng chưa kịp quen cô nào. Mà tán gái mất nhiều thời gian lắm, trong khi đấy lại là thứ anh có ít nhất. Thôi thì hôm nào ra đường thấy cô nào xinh xinh như cô này, thì chủ động va quệt xe, biết đâu tình cờ lại lên duyên. Lúc nào rảnh, anh sẽ đưa đi uống ở mấy quán hay lắm.
Hoa đáp lại bằng cái cúi đầu cười bẽn lẽn.
Ngay buổi chiều hôm ấy, họ đã có buổi uống nước đầu tiên ở căng tin bệnh viện. Ở đây, việc người nhà bệnh nhân xun xoe, cầu cạnh bác sỹ để được quan tâm là tâm lý chung. Bằng cách này, Hoa đã nhanh chóng kết nối được quan hệ với Hùng. Vị bác sỹ trẻ chẳng mảy may nghi ngờ. Linh cảm cũng mách bảo Hoa, mối quan hệ này có thể đi xa, vì ánh mắt của Hùng đã nói lên nhiều điều.
Đêm ấy tại một góc khuất của hành lang bệnh viện, Hoa rúc đầu vào ngực Tuấn. Mùi mồ hôi đàn ông lại là thứ khiến cô nhớ nhiều khi quay quắt. Lần nào bên nhau, trông Tuấn cũng có vẻ tư lự, suy tính. Con người của công việc, nên nhiều lúc Hoa thấy anh hơi bị “khô”. Đứng bên người yêu mà đầu óc lúc nào cũng mải miết chạy theo logic của sự việc cần tìm hiểu. Bây giờ, Hoa biết Tuấn đang rất căng. Hơn ai hết, anh chịu trách nhiệm chính của hoạt động nội tuyến lần này. Anh đang phải cân nhắc kỹ những động thái tiếp theo của vở kịch. Để người yêu ấp đầu vào ngực mình một lúc, Tuấn khẽ khàng gỡ cô ra rồi lên tiếng:
- Mới có mấy ngày mà ta đã chập được với Hùng, thế là may rồi. Nhưng để có thể đi sâu khai thác, mình cần làm thêm nhiều việc nữa. Nói chuyện với hắn, em cảm nhận thế nào?
- Qua giao tiếp bước đầu cũng chưa nói được nhiều, nhưng em thấy tay này rất trí thức, thông minh và nhiệt tình trong công việc. Mặt mũi thì đạo mạo và có vẻ lương thiện, nói năng cũng khá từ tốn, đi vào lòng người. Em chưa thấy có gì không ổn.
- Đừng bị vẻ bề ngoài đánh lừa nhé. Bản chất con người ta chỉ bộc lộ trong những điều kiện, hoàn cảnh nhất định thôi. Còn khi không có sự va đập, tác động của ngoại cảnh, môi trường, thì rất khó nhận biết.
- Vâng em hiểu! Nhưng em linh cảm tay này trong sạch thôi. Thật khó tin khi nói hắn dính dáng đến ma túy. Biết đâu “thằng 919” lại là người nhà bệnh nhân.
- Thế thì sẽ bị “cụt tin”. Trông chờ cả vào quan hệ của hai con người này. Giá như có cách nào kiểm tra danh bạ trong máy điện thoại của Hùng, xem có lưu tên “thằng 919” không. Cách này không dễ, lấy bí mật thì không ổn, ngộ nhỡ bị phát hiện sẽ “hỏng hết bánh kẹo”. Em tính thế nào?
- Em có cách rồi. Trước mắt tăng cường tiếp xúc, trò chuyện để làm chắc chắn hơn quan hệ giữa em với Hùng. Lúc nào đủ độ tin cậy, em sẽ có lý do hợp lý để mượn máy của anh ta. Khi đó, việc check10 danh bạ dễ như lấy đồ trong túi.
- Được, cách này hay. Chỉ cần hắn cho mượn máy, nhanh tay bấm gọi cho số đuôi 919. Nổi lên tên thằng nào thì ngon quá! Thế thì cần tăng cường mời anh ta đi uống nước nhé. Để ý tay này có khoái rượu không? Nếu cũng là dân nhậu thì hôm nào đó ta sẽ lấy cớ cảm ơn để mời hắn một bữa. Rượu vào lời ra, sẽ biết được khối chuyện.
- Theo em, liều lượng tiếp xúc cũng cần tính toán thận trọng. Không nên quá vồ vập trái tự nhiên, dễ làm hắn sinh nghi.
- Nghi sao?
- Nghi là em kết anh ta trước, dễ dẫn đến tâm lý coi thường. Mất hết giá đi. Đàn ông chỉ khoái làm kẻ đi chinh phục đúng không?
- Á à, ghê nhỉ! - Tuấn “đen” thò tay véo má người yêu.
- Qua giao tiếp với Hùng, em có cảm giác là tay này thích em đấy. - Hoa nói rồi liếc nhanh qua mặt Tuấn.
Một cảm giác tưng tức vụt nhanh qua đầu, Tuấn nghiêm giọng bảo Hoa:
- Giữ khoảng cách. Đừng để cháy vở. Tay ấy mà cưa cẩm em là anh nện đấy!
- Ồ, ghen hả? Em đùa đấy. Chưa thể đánh giá tay Hùng nghĩ gì về em đâu. Nhưng bằng mọi cách phải làm cho anh ta tin tưởng mà chia sẻ, tâm sự… Em tính, những ngày tới cứ duy trì mật độ giao tiếp như thế này với hắn, với lý do thăm hỏi bệnh tật của cu Kiên. Trong lúc nói chuyện, em sẽ lựa ý mà thăm dò, kiểm tra. Có thể nhờ anh ta vài việc đơn giản, nếu Hùng làm theo, nghĩa hắn có thiện cảm với em. Cứ thế thì việc “đọc vị” tay này chỉ còn là chuyện thời gian.
- Ừ cứ làm thế đi, sáng mai anh phải tranh thủ về báo cáo án. Sếp Hà vừa gọi, bảo Giám đốc rất sốt ruột tình hình dưới này. Anh về vài hôm, ở đây em cứ chủ động xử lý nhé. Nhưng có gì phức tạp nhất quyết phải báo anh ngay trước khi hành động, đừng làm gì vội vàng kẻo sơ sảy.
Đôi trẻ lại cuốn lấy nhau trong nụ hôn tưởng không thể dứt ra.
-
Buổi đón tiếp đoàn đại biểu Hiệp hội doanh nhân lên thăm và làm việc với địa phương về xúc tiến đầu tư có đầy đủ lãnh đạo và các ngành chức năng trong tỉnh.Trong đoàn khách, tâm điểm của sự chú ý là ông Vũ Đức Thiệp, tức Thiệp “rỗ” - Chủ tịch Tập đoàn Đại Phát. Cao lớn, bệ vệ trong bộ comple, trông ông ta toát lên vẻ quyền uy, sang trọng. Từng cử chỉ, động tác dù rất nhỏ, đều mang nét khoáng đạt, phong độ của một người giàu “phú gia, địch quốc”. Giọng ông sang sảng và trường hậu, ngôn ngữ khúc chiết tựa ma lực hút người. Tuy nhiên, có vài điểm dị biệt trên mặt vị khách này, gây ấn tượng hơi khó nhìn. Đó là đôi quai hàm nảy nở như đầu rắn bạnh ra, tiếng cười tuy đầy đặn khí lực, nhưng hay tắt đột ngột và có nhiều âm lành lạnh. Những lỗ sẹo to tướng tạo vẻ sần sùi nơi gò má, cũng làm khuôn mặt bớt đi vẻ lịch lãm.
Sở hữu trong tay nhiều mã cổ phiếu niêm yết trên sàn chứng khoán, hàng chục mỏ sắt, đồng, chì, nhôm… rải rác khắp các tỉnh trong cả nước, nhiều nghìn hec-ta rừng cao su, cà phê, hồ tiêu trên Tây Nguyên, cùng những tòa nhà, khách sạn tráng lệ ở các đô thị… ông Thiệp thuộc hàng đại gia có tầm cỡ. Trên tỉnh này, ông Thiệp cũng đang triển khai vài dự án khai thác mỏ.
Sự có mặt của ông Thiệp trong đoàn đại biểu làm cánh phóng viên nhộn nhạo cả lên. Suốt buổi họp, những ống kính máy quay cứ nhăm nhăm chĩa về phía ông. Dường như ông đã nhận ra điều ấy, ông luôn giữ nụ cười nhã nhặn trên môi, trong lúc tỏ ra chăm chú lắng nghe như nuốt từng lời lãnh đạo địa phương phát biểu.
Có mặt tại buổi tiếp đoàn, nhìn những cử chỉ nhũn nhặn, thu mình của vị khách nổi tiếng ấy, tướng Thành có cảm giác về một ngọn đèn đang được che lại cho bớt sáng. Giờ giải lao, ông ghé tai Phó chủ tịch Thúy hỏi nhỏ:
- Tay Thiệp là người thế nào? Anh có chơi không?
- À, ông ấy giỏi, lại hào sảng lắm. Chúng tôi quen biết nhau từ hồi Tập đoàn Đại Phát triển khai mấy cái dự án khai thác mỏ đồng, mỏ sắt ở tỉnh mình.
- Ông ấy khởi nghiệp lâu chưa? Nghe chừng mạnh đấy nhỉ?
- Ông Thiệp nổi từ sau phi vụ mua lại mấy tổng công ty nhà nước làm ăn bết bát, vỡ nợ như Vinaexport, Con-suminex… Còn trước đó tôi cũng không rõ lắm, nhưng nghe mấy thằng đi Nga về kể, ông này có thời từng làm “soái” ở chợ Vòm đấy. Sau lại sang Hương Cảng, Ma Cao. Nghe nói, cũng có thời kỳ làm ăn ở Lào, Myanma… Chẳng biết ông ấy về nước khi nào, nhưng hiện nay thì hoành tráng lắm rồi. Cổ phiếu Đại Phát đắt như tôm tươi trên sàn chứng khoán. Thương hiệu đang lên vù vù còn gì. Ông này cũng chịu khó làm từ thiện và tham gia các hoạt động cộng đồng nên uy tín rất tốt.
- Ông bảo sao cơ?
- Thì ông không xem báo à? Tháng trước Tập đoàn Đại Phát vừa khai trương chuỗi bệnh viện “Vì dân” chuyên khám chữa bệnh cho người nghèo ở dọc mấy tỉnh miền Trung. Mấy chương trình gây quỹ từ thiện lớn, toàn tiền của Đại Phát ủng hộ chứ đâu. Tôi đọc có tờ còn gọi ông ấy là Bill Gates của Việt Nam cơ đấy.
- Thế hả? Ác liệt nhỉ?! ông Thiệp này tôi chưa gặp bao giờ, nhưng sao nhìn cứ thấy giống một ai đấy, mà nghĩ mãi không ra.
Hai người đàn ông cùng cười. Nhưng nụ cười ấy có thể khác nhau về nội dung. Với cách nhìn của tướng Thành, trong cuộc sống không có gì là đơn giản. Không dễ tin vào điều gì vì con người ta hành xử luôn có mục đích, và được thúc đẩy bởi một động cơ khó thấy ở bên trong. Không nhìn bằng mắt thường mọi biểu hiện trong đời sống, nhất là những hành động chính trị và kinh tế - đó là thói quen của những người như ông.
Trở lại cuộc họp, cử tọa vẫn dành ánh mắt ngưỡng mộ cho vị đại gia nổi tiếng. Còn tướng Thành thì lặng lẽ quan sát. Ông thừa hiểu thói đời cầu cạnh. Ai chẳng mong kết thân với một nhân vật thế lực. Biết đâu chẳng phải là duyên trời cho để đi lên, để làm ăn, nhờ vả.
11 giờ 30, cuộc họp kết thúc. Địa phương đã chuẩn bị buổi tiệc tươm tất đón đoàn. Những chai Macallan 21 năm đồng loạt tỏa hương ngây ngất, trong dàn ly chân cao sang trọng. Sau lời phát biểu khai cuộc của ông Bí thư tỉnh ủy và lời đáp từ có cánh của vị trưởng đoàn, những tiếng nói cười rôm rả, ồn ào bắt đầu. Điểm xuyết sau mỗi phát ngôn, câu cười là tiếng leng keng của pha lê chạm nhau. Bản nhạc thính phòng êm dịu đẩy cuộc vui càng về cuối càng sâu. Vị cay tan theo giọt hậu trong họng, để lại dư vị lâng lâng, làm người ta sẵn sàng mở lòng với nhau.
Cầm ly rượu sóng sánh trên tay, ông Thiệp tận tình đi từng bàn chào hỏi. Đi ngang qua bàn tướng Thành, ông Thiệp đứng lại trò chuyện bắt quen rồi mời riêng ông một ly. Hai người đàn ông cùng nâng cốc:
- Chúc anh sức khỏe, thành công hơn nữa trong sự nghiệp!
- Chúc anh kinh doanh liên tục phát triển và đóng góp được nhiều cho đất nước!
Họ cùng cười ha hả. Ngụm rượu vừa tan trong cổ họng, chợt ông Thiệp khẽ hỏi trong cái giọng nhừa nhựa hơi rượu.
- Công an bắt ma túy vất vả nhỉ? Chúc anh lập thêm nhiều chiến công lớn hơn nữa.
Nụ cười vẫn hiện hữu nơi miệng, nhưng trên trán vị tướng như thoáng có cái nhíu lại. Rất nhanh, ông Thành tiếp lời:
- Cảm ơn anh. Chúng tôi vẫn luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Họ chia tay nhau, ông Thiệp cầm ly về bàn, còn tướng Thành ngồi xuống ngẫm ngợi. Phải rồi, đúng là ông này có nét giống một ai đó, từ cái trán, đôi tai, khuôn mặt… đều có nét phảng phất của một người, nhưng sao vẫn chưa thể nhớ ra. Làm nghề điều tra về con người, các ông có phương pháp để nhớ, để lưu lại trong óc những đặc điểm nhân dạng của người đã tiếp xúc hay cần tìm. Ấn tượng về những chi tiết trên khuôn mặt, cơ thể, giọng nói, dáng đi, cử chỉ, điệu bộ… sẽ đi vào đầu rất nhanh và giữ ở một miền nào đó. Khi có việc càn đối chiếu, là ký ức vụt tái hiện đầy đủ những thông tin về đối tượng. Lạ quá, lần này ông lại không thể tìm được mẫu so sánh với ngoại hình của ông Thiệp. Mà vừa nãy, tại sao ông ấy lại nhắc đến ma túy?!