Chuyến tàu đêm về xuôi đông nghẹt khách. Tiếng đường ray rít ken két khi khối sắt ngàn tấn băng băng nghiến qua. Còi đêm nghe xa lơ xa lắc, như vọng về từ một cõi hư vô. Đoàn tàu lầm lũi băng vào bóng tối sâu thẳm. Những rung lắc nhè nhẹ như vành nôi đong đưa, đẩy lữ khách chìm vào giấc ngủ mệt.
Nằm gọn trong vòng tay chị Hân, thằng Kiên thiêm thiếp trong cơn sốt cao. Mỗi lúc đoàn tàu vào ga dọc đường, những cú phanh đánh “ruỳnh” giật cục, kèm tiếng dàn van hơi xả khí như đàn trâu mệt nhọc thở dốc, nó lại giật mình ọ ẹ khóc. Người mẹ đặt tay lên trán con lo lắng, rồi lại nhè nhẹ vỗ vào lưng dỗ con. Chỉ dăm ba phút là thằng bé bỏ dở tiếng khóc, trở lại giấc ngủ lịm trong hơi thở khò khè.
Ở ghế đối diện, Quỳnh Hoa đang ghé đầu vào vai Tuấn “đen” ngủ ngon lành. Sau trận đánh ác liệt vừa qua, Tuấn cũng cố chợp mắt để não được giảm nhiệt. Anh ngồi thẳng lưng, bờ vai rắn chắc lặng yên đỡ lấy người yêu. Thỉnh thoảng, Tuấn choàng tỉnh, nhìn ngó xung quanh. Tỳ vào anh, là bầu ngực đôi mươi tròn căng, êm êm từng nhịp thở phập phồng dưới làn áo. Mùi thiếu nữ thơm thơm ngầy ngậy, phả đầy tâm tưởng người trai những dịu ngọt, nồng nàn yêu đương.
Với một cái nhìn lướt qua, họ là một đôi “khập khiễng”. Cô gái như đóa hải đường. Suối tóc tựa thác chảy tràn khuôn ngọc. Sống mũi cao thanh tú, như dẫn đường để mắt người tìm đến khóe môi nhấn nhá, nom như đang phụng phịu, mà cũng giống gọi mời. Rồi cặp mông nảy nở, điểm khởi đầu của đôi chân thon thả trong chiếc quần jean, đã hút ánh mắt của những người đàn ông ở đủ cỡ tuổi trong toa tàu ấy.
Còn Tuấn giống một thanh củi mục bởi nước da xạm đen, lại thêm vết sẹo nổi dài trên má, một chút râu ria lởm chởm dưới cái đầu cắt cua. Nét bặm trợn ấy rất hợp với chiếc áo phao hầm hố và chiếc quần túi hộp nhét ống trong giày ghệt. Trước cổ lủng lẳng sợi xích bạc gắn chiếc nanh hổ cong cong. Nhìn tổng thể, Tuấn chẳng khác gì một tay anh chị số má, hoặc kẻ ít chữ, thừa liều. Bộ dạng của anh như đe nẹt, gợi nên nỗi lo lắng, cảnh giác mơ hồ. Duy, có một điểm rất nhỏ trên mặt, như một lời thanh minh kín đáo. Đó là cặp mắt sáng khoan hòa, phân minh. Tiếc là cặp kính to bản thường trực trên mũi không cho phép ai nhìn ra điều ấy.
Ở đơn vị, bộ dạng như anh khá phổ biến. Những ông trắng trẻo thư sinh thường ở nhà làm công tác tổng hợp, tham mưu, hậu cần. Còn đám lính trận quăng quật vào gió bụi, họ có nét khác đặc trưng. Nét khác đấy ban đầu là do cố ý để nhập vai, để hòa tan vào cái ồn ã của đời sống, cái bạo liệt hiểm ác trong giới tội phạm. Rồi khi ở mãi trong môi trường ấy, ngày lại ngày, sự biến hình đổi dạng cũng tìm đến họ một cách tự nhiên. Từ trang phục đến cử chỉ, cách nói năng, đi đứng… đậm dần bóng dáng của lĩnh vực mà họ thâm nhập. Điều khiến họ không hòa tan với đối tượng đấu tranh, chỉ là tính mục đích trong từng hành động.
Làm việc ở Đội chống tội phạm ma túy trên tuyến địa bàn, Tuấn biền biệt quanh năm suốt tháng, ròng rã theo đuổi những ổ nhóm, đường dây liên tỉnh. Lợi thế từ đặc điểm ngoại hình, cùng “phông” kiến thức khá rộng về thế giới ngầm… khiển Tuấn luôn là người đầu tiên được chỉ huy nghĩ tới, khi cần một “vai diễn” đi sâu vào các chuyên án phức tạp.
Thường đi vào chuyên án với vai trò trinh sát nội tuyến, phải “đơn thương độc mã” trong hoàn cảnh không chi viện, chẳng bọc lót…, anh chỉ còn cách phải luôn tỉnh táo, thận trọng. Tay không đi vào các ổ nhóm tội phạm, đó là cuộc dạo chơi với thần Chết. Chỉ một chút sơ sảy, chủ quan, tính không hết nước, cái giá phải trả luôn là mạng sống. Chúng đâu có tiếc đạn với nội gián khi biết đã thâm nhập vào băng nhóm của mình.
Bí mật hay là chết, nguyên tắc ấy thường trực trong não bộ của những người như Tuấn. Bí mật tuyệt đối không chỉ về nhiệm vụ, mà còn về lai lịch và trong mọi hoàn cảnh, ngay cả khi “kịch” đã hạ màn. Thế mới có chuyện đã không ít lần đạn của đồng đội bay vèo vèo trên đầu anh trong tiếng hô “đứng lại!”. Tuấn nhớ mãi một bài học xương máu, đó là vụ một đồng đội của anh bị bọn tội phạm ma túy xả cả băng AK và bồi thêm quả lựu đạn, khi đang trên đường điều chúng vào trận địa mai phục. Sau này khi vụ án được phá, mới biết bọn tội phạm đã “đọc vị” được thân phận của chiến sỹ đó và rắp tâm “chơi” lại bằng một vố độc địa để dằn mặt. Số là trong một lần rời điểm hẹn với đối tượng, sai lầm chết người của anh đó là đi một mạch về… cơ quan, quên khuấy mất việc cảnh giác “cắt đuôi”. Lũ tội phạm ranh ma, luôn có cách để kiểm tra kẻ tiếp xúc với chúng là ai. Việc bám theo chỉ là trò đơn giản, nhưng nếu không chú ý thì hậu quả thật khôn lường. Bởi vậy, thận trọng không bao giờ là thừa. Cũng vì thế, trừ bố mẹ Tuấn, ngay cả mấy bà bán nước đầu phố hay cánh xe ôm thạo chuyện, cũng không thể biết anh đang làm gì.
Hàng xóm trong khu chợ xép chỉ thấy anh thoắt về, thoắt đi. Rồi lời ong tiếng ve cũng rộ lên, ái ngại cho vợ chồng ông giáo hiền lành trong ngõ, lại có đứa con trai lông bông, dặt dẹo. Mỗi lần Tuấn về nhà, những ánh mắt thiếu thiện cảm ném theo sau. Mấy bà sồn sồn rỗi việc đã có lần đánh bạo đến tận nhà dò hỏi, rồi phản ánh với bố mẹ anh về cách ăn mặc, đi đứng, nói năng của Tuấn.Nghe chuyện, Tuấn cố nén để không bật cười thành tiếng. Đợi khách ra về, chỉ còn hai mẹ con, họ ôm nhau cười đến chảy nước mắt.
Vì sự an toàn của con, mẹ anh giữ kín như bưng về công việc Tuấn làm. Lắm lúc thương con, bà khuyên anh xin chuyển sang lực lượng khác cho nhàn hơn một chút. Rồi cũng phải vợ con, gần ba mươi tuổi đầu chứ còn ít ỏi gì. Nhắc đến lấy vợ, Tuấn lại nhe nhởn cười, rồi đánh trống lảng. Hôm nào được ở nhà, anh với thằng cháu lại đâm đầu vào chơi điện tử, rồi cãi nhau chí chóe, làm bà thêm lo lắng không yên.
Giục mãi, rồi có một hôm Tuấn đưa cô Hoa cùng cơ quan về chơi. Chỉ giới thiệu là bạn đồng nghiệp, nhưng bà biết hai đứa có điều hơn thế. Hôm ấy, họ ríu rít vào bếp. Tuấn cặm cụi băm chặt, còn Hoa thoăn thoắt đũa xào. Về khoản nội trợ cô này cũng tạm ổn. Vóc dáng khỏe mạnh, “to mông rộng háng thế kia thì dễ đẻ” - bà kín đáo quan sát rồi nhủ thầm. Kể lấy làm vợ cũng được, nhưng sao bà vẫn thấy có gì đó ngại ngần. Cô nàng có cặp mắt ướt, lại rạo rực như cánh đào xuân. Vùng khóe mắt phải có nốt ruồi nhỏ. Người như thế hay gặp trắc trở, truân chuyên trong đường đời. Một hôm bà kể với Tuấn chuyện ấy, cu cậu chỉ ậm ừ không nói. Từ đấy hễ động đến chuyện vợ con, Tuấn lại lấp liếm sang chuyện khác. Bà thở dài. Nó đâu còn bé bỏng. Công việc, xã hội đã biến Tuấn thành người đàn ông thực thụ, đã làm những việc ngoài miền hiểu biết của bà. Anh đã trượt khỏi vòng tay của bà thật rồi. Thú thực, bà chẳng biết anh đang nghĩ gì nữa.
*
Tốt nghiệp Học viện Cảnh sát chuyên khoa ma túy, Quỳnh Hoa xin về tỉnh làm việc. Thời sinh viên cô là hoa khôi của trường, được in ảnh trên bìa lịch tết. Bởi thế mà phòng cô ở trong ký túc xá luôn nườm nượp khách vào ra. Nào là bạn nam cùng lớp, các anh khóa trên, đến cả mấy thầy giáo trẻ… cũng như những con công đực xù lông khoe mẽ, mong lọt vào cắp mắt xanh của nàng.
Giữa một “rừng si”, Hoa hiện ra tươi tắn, nhí nhảnh và chưa thuộc về ai. Ánh mắt hồ thu không đáy của cô khiến bao chàng thảng thốt như bị điện giật, mỗi khi được Hoa tặng cho cái nhìn thân thiện. Trong si mê, người ta làm thơ về cô rồi lén bỏ vào trong ngăn bàn. Giữa sân trường, người được cùng cô sánh bước sẽ ngẩng mặt hãnh diện với chúng bạn. Ngoài quán rượu, cánh nam sinh thách đố, cá cược nhau tán đổ Hoa. Giải thưởng có thể chỉ là một chầu bia hay trận rượu đã đời. Thắng các bạn mời, thua phải mời các bạn. Kẻ ứng thí được lũ bạn cùng phòng “đầu tư”, cho mượn giày đẹp, dép mới và những bộ cánh tươm nhất để tự tin đi cưa cẩm. Rồi đêm về, cả phòng lại sôi sục đòi nghe báo cáo diễn biến tình hình. Những tên không tham gia cuộc đua, lại cao giọng tư vấn những chiêu thức tán tỉnh.
Trường Công an chủ yếu học viên nam. Con gái đã ít, xinh xắn lại càng là của hiếm hoi, bởi vậy Quỳnh Hoa luôn là tâm điểm mọi sự chú ý.
Có những lời mời cô ở lại trường sau khi tốt nghiệp, hay hứa hẹn xin việc cho ở Hà Nội, nhưng Hoa chỉ cười, vì cô biết động cơ của những lời mời này. Cái cười của Hoa lạ lắm, như tiếng khánh reo. Cười mà như nói, nói mà như không. Mỗi buổi tối thứ bảy, khách khứa dập dìu vào ra. Sinh nhật nàng thì ký túc rộn ràng như có hội, bất chấp những ánh mắt khó chịu của đám con gái cùng phòng.
Một ngày, đột nhiên Quỳnh Hoa khoác tay một chàng trai lạ hoắc, dáng bặm trợn đi vào căng tin nhà trường. Cánh nam sinh ngạc nhiên, bọn con gái xì xào, dò xét. Họ bên nhau tình tứ như không, trước hàng trăm cặp mắt nhìn vào. Không còn nghi ngờ gì nữa, hẳn đó là một đôi. Đêm ấy hai người ôm hôn nhau ở góc sân trường bắn tối om, đầy cỏ gà. Người cô nóng bừng, đê mê, tay chân vô chủ, nhũn nhão. Họ chỉ dừng lại khi cách đó không xa, có tiếng chuông điện thoại của ai đó. Thì ra, người ta đi rình, để có câu trả lời về mối quan hệ khó hiểu ấy.
Ngay sáng hôm sau, tin dữ truyền khắp các khoa. Tin về chàng trai nhếch nhác lại chiếm được trái tim cô hoa khôi đã làm bàng hoàng bao kẻ. Rồi những câu vè bâng quơ chế nhạo bay qua tai Hoa, mỗi lúc lên giảng đường hay vào nhà ăn. Phòng cô thưa khách dần, vậy nhưng Hoa vẫn tưng tửng, nét mặt không vui cũng chẳng buồn. Cánh con gái nhiều chuyện đương nhiên xì xào. Kẻ khen, người chê, nhưng chẳng nói ra thì ai cũng thấy nét hả hê hiện ra ở khóe mắt họ. Bởi, họ đã sống trong sự ấm ức đã lâu rồi.
Anh chàng đen nhọ xấu trai thỉnh thoảng lại xuống trường thăm Hoa. Mọi người biết tên anh ta là Tuấn, nhưng không rõ hiện đang làm gì và ở đâu, vì Hoa khá kiệm lời. Cho đến một đêm mưa tầm tã. Mất điện nên cả ký túc xá đen ngòm. Còn gì buồn với sinh viên xa nhà hơn một đêm mưa gió. Cả dãy phòng nữ lại rì rầm chuyện trò, Hoa mới kể về chuyện tình bí hiểm của mình. Té ra lý do quen anh chàng tên Tuấn lại khá đơn giản.
Sau kỳ nghỉ tết năm ấy, Hoa đón chuyến xe khách để xuống trường. Ngồi cạnh cô là một gã trai trong bộ dạng nhà quê, với chiếc mũ lưỡi trai đội sùm sụp trên mặt. Gã như “có mắt không tròng”, ngồi bên người đẹp mà cứ phớt lờ, dửng dưng như không. Hoa cũng chẳng bận tậm, thậm chí hơi khó chịu bởi kẻ đồng hành nom dặt dẹo ấy.
Họ bên nhau câm lặng trong gần hết cuộc hành trình. Ngồi cạnh, nên Hoa biết anh ta không hề chợp mắt. Cặp mắt nhìn như đóng đinh vào gáy người khách ngồi ở hàng ghế trước. Đến Phủ Lỗ, khách này xuống xe. Anh ta cũng nhanh chóng theo xuống theo và quệt vào tay cô làm rớt chiếc điện thoại xuống sàn. Điềm nhiên cúi xuống nhặt trả lại rồi anh ta bật ra một câu cộc lốc: “xin lỗi”.
Ngứa cả mắt! Hoa khinh khỉnh không đáp, nhưng vẻ ngang tàng, bất cần đời của kẻ không quen ấy, đã vô tình đi vào bộ nhớ của cô.
Vài tháng sau, Hoa lại đi xe khách về quê nghỉ lễ. Đang gà gật, chợt có tiếng hét thất thanh “móc túi!” làm cô giật nảy người. Từ cuối xe, hai thằng mắt trắng môi chì đang vọt ra cửa xe để nhảy xuống. Ngay lúc đó, có bóng người nhào theo rồi tung đòn liên hoàn cước, làm cả hai đứa đổ sập xuống đường. Xong, anh chàng điềm tĩnh móc từ cạp quần ra cái còng số 8, khóa dính cổ tay chúng lại với nhau và bảo tài xế giải đến trụ sở công an gần đó.
Lúc xe tiếp tục chuyển bánh, Hoa nhìn anh ta ngờ ngợ, rồi chợt nhận ra đây chính gã đã đánh rơi điện thoại của cô dạo trước. Thì ra hắn là “cớm”! Cảm giác tin tưởng và ngưỡng mộ lan nhanh trong lòng cô nữ sinh mơ mộng. Trước hết, bởi họ là đồng nghiệp. Hơn nữa, tâm lý của đám còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, luôn dành sự kính trọng cho người từng trải.
Lần đầu tiên, Hoa phá lệ chủ động bắt quen với con trai. Cô khiêu khích: “Hôm trước anh đánh rơi điện thoại của tôi”. Mặt tỉnh queo sau lúc bắt phạm, anh chàng ngước lên nhìn cô giây lát, rồi bỗng nhoẻn miệng cười. Ô, trên khuôn mặt bặm trợn ấy lại là một nụ cười khá hiền! Hàm răng trắng và đều như bắp mới ngộ chứ. Câu chuyện mặn dần và trở nên gần gũi khi biết cả hai ở cùng quê, họ có số điện thoại của nhau từ đấy. Xuống đến bến xe, Tuấn - anh chàng mới quen, chợt bảo nếu họ nên duyên là nhờ nhà xe, làm cô bật cười lanh lảnh. Thêm những lần về tết hay nghỉ hè, tình yêu chớm nở giữa đôi trẻ.
Té ra, bên ngoài cái vỏ xù xì, gân guốc của Tuấn, lại là một người tinh tế. Đôi trẻ lao vào nhau, cuồng nhiệt. Đó là lý do để Hoa một mực trở về quê sau khi tốt nghiệp. Rất ngẫu nhiên, Hoa được điều động công tác về đơn vị của Tuấn.
Xinh đẹp, trẻ trung, nên ngay từ buổi đầu ra mắt đơn vị, Hoa đã làm cánh đồng nghiệp nam điêu đứng. Nhiều chú trẻ lượn lờ, ra điều từng trải tận tình bảo ban người đẹp. Ngay cả sếp Tuất - Phó trưởng phòng cũng nhìn cô rất lạ. Ánh mắt ông như ghim vào các điểm nhấn nhạy cảm trên thân thể tròn căng, nảy nở của cô cháu sinh viên mới ra trường. Đôi lần bắt gặp cái nhìn ấy, Tuấn thoáng cau mày. Trong công việc ở cơ quan, Tuấn bảo Hoa không nên để người khác biết chuyện của hai người. Anh chỉ nói: “Phức tạp lắm, từ từ rồi em sẽ hiểu!”.
Từ khi về đơn vị, cô được giao tổng hợp tình hình, báo cáo số liệu và làm nội cần đơn vị, chuyên lo đời sống cho anh em. Thế nhưng khi đánh án cần đến vai nữ, cô lại được điều vào trận. Vụ 500 bánh vừa qua, cô đã có mặt ở cuộc đấu súng kinh hoàng trong rừng đêm ấy.
Chuyến tàu chở họ xuôi Hà Nội đêm nay, nằm trong kế hoạch mở rộng chuyên án. Một kịch bản lớn đang trông chờ vào khả năng diễn xuất của hai người ở miền đất nơi ga cuối của cuộc hành trình…
-
Nhà chị Hân nghèo xác xơ. Quê xa, ruộng đất không có, hai vợ chồng dắt díu nhau lên miền biên giới lập nghiệp. Không đồng lưng vốn, ngày ngày chị đi rửa bát thuê cho một nhà hàng, tối về cặm cụi làm gia công hàng mã. Còn anh Dũng - chồng chị theo bạn đi đào đá quý ở mạn Lục Yên, Yên Bái. Khi chị có bầu cu Kiên được vài tháng thì anh Dũng bị sập hầm lò. Mấy ngày sau mới lôi được xác lên. Chị khóc ngất, ốm liệt giường. Được vài hôm lại phải gượng dậy đi làm, vì nghỉ lâu sẽ mất việc. Bé Kiên chào đời không thấy mặt cha. Chị tùng tiệm nuôi con bằng đồng lương làm thuê ít ỏi. Hàng ngày người mẹ lam lũ dịu đứa con gầy tong teo trên lưng, ngồi kỳ cạch rửa chồng bát đũa cao ngất. Tối muộn, hai mẹ con lại dắt díu nhau về căn phòng trọ tồi tàn phía góc chợ.
Đã túng bấn, bé lại mắc chứng bệnh viêm phế quản mãn tính. Dành dụm được đồng nào lại vào thuốc cho con.
Mấy hôm trước, bé Kiên lại sốt cao, người mẹ nghèo ôm con vào bệnh viện. Với một người “tứ cố vô thân” ai dám cho chị vay mượn tiền. Còn lại vài chục bạc lẻ, chị định bụng mua mấy viên thuốc kháng sinh cho con uống cầm chừng. Nhưng khi bác sỹ bảo phải nhập viện ngay, tình hình sức khỏe của bé Kiên đang diễn biến xấu, thì người mẹ òa khóc. Tiếng khóc nghe khản lắm. Phảng phất tựa âm rên của người chuẩn bị giã từ cõi sống. Đến tiền ăn của cả hai mẹ con còn chưa biết trông vào đâu, vì tiền lương mấy tháng tới chị đã tạm ứng cả rồi, để thuốc men cho thằng cu.
Tiếng khóc ban đầu rấm rứt như kể về nỗi tủi nhục. Nhưng sau trở thành tiếng gào khan, khô khốc và hoàn toàn hết sinh lực. Âm thanh từ nỗi đau cắt ruột, khác hẳn với thứ tạo ra từ cổ họng. Nỗi niềm thực sự mang đến những hiệu ứng thực sự. Thành thử, tiếng nửa gào, nửa khóc tuy không còn vang được xa, nhưng cũng đủ kéo mọi người lại gần. Những khuôn mặt bủng beo, thiếu thần sắc xúm lại chị khi ấy, cũng toát ra cái vẻ ái ngại trước một thân phận còn tệ hại hơn mình. Có ai đó hỏi han vài câu, chép miệng rồi lẩn đi. Chị biết, tình cảnh của họ cũng chẳng hơn mình là mấy, khi đầy thân bệnh tật, lại cũng đang rồ người bởi tiền thuốc men, viện phí. “ốc chưa tha nổi mình ốc, sao cọc được thêm rêu.” Thành thử, dẫu có thương cảm cho kiếp số của chị đến mấy, thì ho cũng có thể làm gì. “Đã khó chó cắn thêm”, người đã nghèo lại luôn bị ông trời giáng họa lên đầu như vùi dập. Tuy thế, cũng lác đác vài người móc ra mấy nghìn lẻ đưa cho chị. Những đồng tiền “bồm” phất phơ trong chiếc nón lá xác xơ của người mẹ nghèo.
Ánh mắt người đàn bà nhòe đi bởi nước. Tiếng cô y tá giục lần nữa, nghe lùng bùng bên tai:
- Đấy, bệnh cháu khá nặng đấy, cấp cứu ngay mới kịp. Chị đóng tạm ứng viện phí để cho cháu đi!
- Chị có nghe tôi nói không nhỉ?
- …
Người đàn bà chồng chết đáp lại bằng những tiếng rên, ư ử trong thanh quản. Bỗng chị ấp miệng vào má con, hít lấy hít để. Rồi chị ngước lên, ráo hoảnh. Ánh mắt chuyển từ đau đớn đến thất thằn, sang nung nấu, quả quyết điều gì đó. Cái nhìn vụt xa xăm, hướng về phía bờ sông. Nơi ấy, cây cầu sắt lừng lững vắt ngang dòng sông Hồng cuộn sóng. Lúc này đang vào mùa lũ. Cả một dòng mênh mang, ngầu đỏ, ùng ục man dại. Những đám xoáy nước như lỗ đen, mọi cành khô, rác rưởi trôi qua miệng, xoay tít như chong chóng rồi mất tích trong chớp mắt. Chị không nghe thấy gì nữa. Chỉ nhìn ra sông, rồi quay xuống nhìn đứa con đang sốt xình xịch, mặt đã gay gắt, bờ môi nhỏ xíu khô khốc, nhợt nhạt.
- Cảm ơn chị, thôi mẹ con em không chữa nữa!
Một lời cảm ơn không tròn ầm chợt thốt ra. Người mẹ đội lại chiếc nón mê lên đầu, ôm chắc con trước ngực rồi lững thững rời khỏi sân bệnh viện. Bước chân chậm chạp dẫn họ ra đến giữa cầu. Dòng nước cuồn cuộn dưới đó như mời gọi giải thoát. Dưới bầu vú đã kiệt sữa, khuôn mặt bé Kiên vẫn đỏ ruộm, tiếng ọ ẹ nhỏ dần. “Cha sư bố anh, giống bố như lột!”, người đàn bà nhìn con chửi yêu. Rồi chị cười, bởi hình như từ trong ánh bạc của bọt nước tung trắng dưới kia, thấp thoáng hàm răng vổ của bố nó đang cười chào đón hai mẹ con.
Việc hai mẹ con đứng trên cầu trân trân nhìn xuống dòng nước khiến dòng người qua lại không khỏi ngạc nhiên, để ý. Nhưng việc họ làm chỉ là cái ngoái đầu ngó xem, nhưng không ai dừng lại. Họ đang bận rộn mải miết với phần đời của mình. Mà mẹ con chị đã ở bên lề cuộc đời, không ai thèm quan tâm họ đến từ đâu và định làm gì.
Đứa bé đã lả đi trên tay mẹ trong cái nắng quái xiên khoai lúc sắp chiều. “Thôi con ạ, chúng mình đi gặp bố!” - Người mẹ lẩm bẩm với con rồi giơ hai tay chìa giọt máu của mình ra phía ngoài lan can. Chìa ra rồi rụt lại, lại chìa ra. Bỗng từ sau, có đôi bàn tay ôm thốc lấy cả mẹ và con lôi giật lùi xa thanh lan can cầu. Một tiếng đàn ông quát: “Đừng làm thế!”.
Mất vài giây, vòng tay ôm lỏng ra, chị Hân vùng vằng gào to:
- Bỏ ra, để mẹ con tôi chết, tôi không nhìn con chết từ từ trên tay được!
Trong cái gay gắt của ánh nắng xế, hiện ra khuôn mặt đen nhẻm với cái sẹo dài trên má trái, đầu húi cua ngông nghênh.
- Tôi sẽ giúp chị! Đừng tuyệt vọng! - Tiếng nói nhắc lại, lần này thì ôn tồn hơn. Giọng trầm tĩnh nhưng có uy, khiến người mẹ đứng như trời trồng.
Người thanh niên dắt chiếc xe máy lại gần rồi cộc lốc: “Lên xe!”.
Họ cùng quay trở lại bệnh viện. Bảo mẹ con chị Hân ngồi chờ ở ghế, anh ta tiến lại nói gì đó với cô y tá ban nãy, rồi móc ví lấy ra một sấp tiền. Chị Hân thấy đầu mình váng vất, quay quay. Thật sự, chị chưa kịp định tâm để hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Bé Kiên được nhập viện sau vài phút. Khi ca cấp cứu bắt đầu thì người thanh niên tiến lại đưa cho chị mẩu giấy vỏ bao thuốc lá:
- Đây là số điện thoại của tôi, có gì chị gọi cho tôi ngay. Tôi thu xếp công việc xong sẽ quay trở lại.
Nói xong, anh ta đi thẳng.
-
Tin nhắn đến số máy của Toàn “khỉ đốm” đúng lúc y lĩnh đạn là manh mối duy nhất để “khai quật” lên những bí mật đang bị bao phủ sau cái chết của y. Bọn bị thương lác đác đã có đứa hồi phục, nhưng thông tin từ chúng vỏn vẹn: “Em làm thuê cho anh Toàn, không rõ anh ấy lấy hàng từ đâu”. Căn nhà có hầm bí mật ở giáp chân núi cũng vắng hoe từ sau hôm đấu súng trong rừng. Chủ của nó đã biến mất từ lúc nửa đêm, trước khi các trinh sát ập vào khám xét.
Tập hồ sơ về các số điện thoại trong chuyên án đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của tướng Thành, ông đang trễ kính đọc và đối chiếu với những tài liệu khác, thỉnh thoảng lại quay sang Đại tá Hà trao đổi vài câu. Dưới những mái đầu điểm bạc là những quầng trán đang cau lại vì suy tính. Trận đánh đã rất tốt, nhưng chỉ hoàn toàn nếu có được câu trả lời: “Hàng ở đâu ra?”.
Nghiên cứu các giao dịch của đối tượng, có một điểm khiến Ban chuyên án đặc biệt lưu ý là ngoài liên lạc với Toàn, cách đây vài tháng thuê bao có đuôi 919 còn ba lần gọi đến số đuôi “tứ quý” 5. Các cuộc đàm thoại này khá dài và liên tục trong mấy ngày, sau đó không có thêm giao dịch nào. Tọa độ hai máy khi giao dịch đều “ăn” vào cột sóng tại khu vực Giảng Võ, Hà Nội. Rất rõ ràng là chúng có quan hệ với nhau, vấn đề đó là quan hệ gì? Từ lúc nổ án, “thằng 919” đã tắt ngóm. Vì vậy, “đột phá khẩu” để mở rộng chuyên án phải bắt đầu từ việc lần tìm ra kẻ sở hữu sim có nhiều số 5. Ra được nó, mới biết “thằng 919” là ai.
Mặt vẫn còn bạc đi sau trận đấu súng, Tuấn “đen” lại lên đường đi Hà Nội cùng hai trinh sát trong Đội. Mất một tuần nữa, họ mới xác định được “thằng tứ quý 5”. Thật kỳ lạ, kẻ sở hữu sim lại là Vũ Tuấn Hùng - bác sỹ nội trú của Bệnh viện Nhi.
Mất thêm vài ngày vạ vật trong viện, Tuấn mới có thêm mấy thông tin về Hùng. Đó là một anh chàng khá đẹp trai và phong độ, tầm tuổi ba mươi Hùng vừa làm xong tiến sỹ tại Pháp về chuyên khoa hô hấp nhi. Nghe nói Hùng tuy trẻ nhưng là tay mổ khá, cũng có vẻ say nghề. Về gia cảnh chỉ biết là chưa có vợ con, còn cụ thể các mối quan hệ họ hàng chưa có điều kiện để đi sâu nắm bắt. Nhân lúc tay bác sỹ đó vào căng tin ăn trưa, Tuấn kịp ghi lại mấy kiểu ảnh chân dung.
Thông tin do tổ Tuấn “đen” chuyển về đã mở ra một cuộc họp án khá gay gắt của Ban chuyên án về hướng điều tra tiếp theo. Thiếu tướng Đào Trung Thành - Giám đốc Công an tỉnh trực tiếp chủ trì cuộc họp. Tính toán để hoạch định hướng điều tra là lúc hàng tỷ nơ ron thần kinh cùng chạy với công suất tối đa. Đây là lúc “hại não” nhất, vì mọi phán đoán, nhận định, đánh giá… nếu sai lầm vì chủ quan, phiến diện… đều có thể dẫn đến hỏng án, kèm theo nó là xương máu anh em cán bộ.
Căn phòng họp mờ mịt khói thuốc lá. Vì dù độc hại, nhưng nó lại giúp tỉnh táo hơn, hy vọng bất ngờ làm bật ra cái gì đó hay ho trong lúc bày trận.
Thượng tá Lê Vũ Hoàng - Phó trưởng phòng lên tiếng trước:
- Theo tôi, để nhanh chóng xác định kẻ tổ chức ra đường dây ma túy này, cần xác định “thằng 919” là ai. Muốn vậy, ta nên ốp bốc, triệu tập bác sỹ Hùng lên đây để đấu tranh xét hỏi. Đấu trực diện và kiên quyết, anh ta sẽ phải khai về mối quan hệ của mình với đối tượng đã nhắn tin cho Toàn “khỉ đốm”.
Người đồng cấp của ông, Thượng tá Mai Đức Tuất bỗng đứng phắt dậy, phản bác với giọng gay gắt:
- Tuyệt đối không được! Sẽ “rút dây động rừng” nếu tay Hùng là một mắt xích trong đường dây. Nó hoàn toàn có thể bịa ra chuyện “thằng 919” là người nhà bệnh nhân, liên lạc với nó vì lý do bệnh tật. Làm như ông Hoàng đề xuất là thối án. Vừa chẳng biết nó là ai, lại báo động cho đồng bọn té sâu, lặn kỹ. Cách này quá non, thế mà cũng bàn! Ông này chắc hay ăn đậu!
Ông Tuất nói một thôi, nước bọt tứa ra hai bên khóe mép, hai tay vung chém ở những đoạn cần nhấn mạnh. Câu cuối bất chợt ông nói như là pha trò cho giảm tông câu chỉ trích, mà cũng như chế nhạo đồng nghiệp. Khi nói, mắt ông luôn hướng lên phía tướng Thành, nên có lẽ không nhìn thấy nét mặt sếp Hoàng đã ửng đỏ, rồi chuyển dân sang tím tái. Cơ đuôi mắt cứ giần giật liên hồi.
Bị nói như tát nước vào mặt, mất điểm trước Giám đốc và lính tráng… bởi một thằng cha ngang cơ, khiến cơn giận trong người ông Hoàng chực bùng nổ: “Nó bảo mình ăn đậu, mỉa mai mình óc đậu phụ! Thằng đểu!”.
Bầu không khí cuộc họp chợt ngột ngạt đến khó tả. Những ánh mắt len lén nhìn ông Tuất, rồi quay sang ông Hoàng. Im lặng. Mọi người cùng cúi đầu. Chẳng biết họ đang nghĩ về án, hay về cuộc chiến đang nóng lên từng ngày ở đơn vị, trước cuộc đua vào ghế trưởng phòng.
Trong khi ấy, Đại tá Hà vẫn chú mục vào cuốn sổ tay, như không biết đang xảy ra chuyện gì. Ông hý hoáy ghi vào sổ tay những ý gì đó. Nét mặt không biểu cảm. Cũng có thể, việc ông tỏ ra thờ ơ trước phát biểu của ông Tuất, như một cách xoa dịu người vừa bị xúc phạm.
Thực ra, ít ai có thể phủ nhận tài năng của ông Tuất. Thời trai trẻ ông đã kinh qua nhiều trận đánh lớn, nên có bề dày kinh nghiệm tích lũy được qua thời gian. Điều đó biến thành cách nghĩ độc đáo, rất khác người trong công việc. Nhưng con người ông cũng có nhiều thứ gây tò mò. Từ khi ông còn là lính quèn, có một vị lãnh đạo từng nhận xét: “Thằng Tuất hãnh tiến và rất thủ đoạn, dùng nó như chơi dao!”. Chẳng biết con mắt nhìn người của ông ấy thế nào, nhưng đúng là Thượng tá Tuất lên rất nhanh trong nghề, bằng những cách không giống ai.
Người ta đồn nhau, trong sự thăng tiến ấy, có sự can thiệp nhiều khi “phô” đến sống sượng của những ông bố nuôi. Có những cuộc họp toàn thể Công an tỉnh, vị lãnh đạo đó được mời lên phát biểu, ông ta thẳng thắn yêu cầu Ban Giám đốc phải quan tâm bồi dưỡng và cất nhắc lên vị trí chỉ huy “những cán bộ trẻ đầy tài năng như đồng chí Tuất đây!”. Việc gây áp lực vào công tác tổ chức không giấu giếm, đặt ra bao dị nghị về mối quan hệ giữa ông Tuất đối với họ.
Ở tỉnh, ai cũng biết ông Tuất cùng lúc nhận làm “dưỡng tử” của hai vị lãnh đạo đối nghịch nhau. Cách ông gõ cửa quan cũng độc đáo. Chọn những vị đang có chiều hướng đi lên, thông qua các kênh trung gian giới thiệu, ông mon men đến với thân phận tôi mọn. Giỗ chạp lễ tết hay bất cứ công to việc nhỏ gì, ông đều xông pha hăng hái, cung cúc hầu hạ chu toàn mọi nhẽ. Trời phú cho ông tay nấu thiện nghệ. Mỗi lần qua nhà sếp, ông không ở phòng khách hầu chuyện như mọi người, mà xông thẳng vào bếp trổ tài nội trợ.
Ông làm bếp vì thích thể hiện ư? Không phải. Làm người, ai mà chẳng thích được hầu hạ, cỗ bàn cơm canh dâng bê đến tận miệng. Vậy nên, kẻ làm khác, ắt phải có cách nghĩ khác đời, mà những tên ngắn nghĩ làm sao có thể luận ra được. Đừng coi thường những việc tầm thường trong bếp, như rửa cái bát, chặt con gà, xếp cái mâm, rót chai rượu… Vì nó lại cho kẻ bận rộn ấy những giá trị khó nói cho hết. Hiểu đơn giản là thế này, bếp là không gian của vợ sếp. Mà từ xửa xưa tới giờ, vẫn luôn có câu: “Lệnh ông không bằng cồng bà!”.
Ông Tuất tinh ý nhận ra điều này, nên ông xuống bếp. Không gì hiệu quả bằng những câu chuyện của chị em khi đang xào nấu. Kẻ cùng lo một việc thì dễ thân nhau. Đàn bà mà, khi đã tin thằng chú như người trong nhà, thì có gì mà chẳng dốc lòng, xổ bụng. Rồi cũng đàn bà mà, lòng tham nó cứ lồ lộ, giấu giếm cũng khó. Mà muốn giấu cũng không qua được mặt những kẻ tinh quái như ông.
Qua đủ thứ chuyện trong bếp, ông hiểu “cá muốn mồi gì” để lựa cho vừa. Rồi thì những phong bì dày khự khi nhà có công có việc, những món hàng hiệu nhập ngoại thích ơi là thích, hay những chuyến du lịch bao trọn gói… sẽ tích tụ lại, để chuyển hóa thành tiếng thè thọt khi ở trên giường, kiểu: “Mình này, thằng cu ấy đã ngoan, lại còn khôn, ứng xử biết trên biết dưới. Xem ra thông minh, lanh lợi ít đứa bằng, thành tích thì đầy mình. Chẳng dùng nó thì dùng ai. Mà bữa trước nó cũng vừa có lời nhờ mình rồi. Đợt tới anh xem thế nào…”.
Những câu chuyện trên giường, sáng ngày ra biến thành những quyết định tươi rói, dấu đè chữ ký. Chuyện đấy bây giờ không hiếm. Và cũng không ít kẻ chọn kế tiến thân như thế.
Bằng cách này, ông tin có thể đặt chân ở bất cứ đâu mình muốn. Sở hữu cả hai ông bố nuôi đang cạnh tranh với nhau, nhưng vì ông quá khéo léo, hài hòa, nên chẳng ai đặt ra vấn đề “đã làm con tao, sao còn làm con thằng ấy?”. Dư luận cơ quan một dạo đã rộ lên câu: “Chả biết bố nuôi con, hay con nuôi bố”, ông biết cả, nhưng chỉ cười nhạt. Khi đó, cái mắt một mí vốn đã hùm hụp trên khuôn mặt nhiều thớ thịt ngang, lại như sưng lên. Người thân cận ông đều biết, ông cười thế thôi, nhưng đã ghi tên ai đó vào sổ “thù vặt”.
Trong quan hệ với kẻ dưới, ông lại là một người khác hẳn. Nếu như khi đến “nhà quan”, ông lịch duyệt bao nhiêu, thì với đám “lính ghế”, ông thiếu độ lượng bấy nhiêu. Kiểu “thượng đội, hạ đạp” cũng đâu còn là hiếm trong thời buổi này.
Kẻ nhu nhơ làm trái ý ông, nhất là để ông ghét, sẽ lĩnh đủ. Khi đó, không đơn giản là những câu chỉ trích như mạt sát, hạ nhục. Mà tệ hơn, ông mang họ ra bêu riếu trong các cuộc họp. Việc họ có tên trong danh sách quy hoạch cán bộ hay luận công ban thưởng à? Đừng có mơ! Ông sẽ khoanh tròn tên họ rồi kéo mũi tên ra lề văn bản, nơi ấy ông chỉ thả mấy chữ: “không được”, hoặc “không đủ tư cách”. Những chữ ấy, ông nhả một cách vô cảm, không cần một lời giải thích nào thêm. Cũng có những cái tên khác bị ông gạch không kèm lời bình, nhưng là gạch cẩn thận, bằng hai vệt song song hoặc chéo nhau. Lính tráng bảo nhau, hãy xem cách sếp Tuất gạch, để thấy tình hình đã nghiêm trọng tới mức nào.
Hàng ngày tiếp xúc với lính, cách nói như vỗ mặt, chặn họng của ông Tuất, luôn đẩy người chịu trận đến đường cùng. Lòng tự trọng của họ, với ông không đáng một xu. Ông không cho kẻ mắc lỗi có cơ hội để giải thích, phân trần.
Chỉ những ai biết đến với ông, theo cách ông đã đến với các đấng bậc bề trên, mới nhận được sự chăm bẵm, tạo điều kiện trong công việc và đề xuất cất nhắc…
Cuộc họp bỗng yên ắng lạ từ lúc ông Tuất phát biểu. Đang mải mê chạy theo những suy nghĩ về vụ án, Tuấn giật mình ngơ ngác nhìn quanh. Phải mất mấy giây, anh mới định thần về chuyện vừa xảy ra. “À, thì ra ông này đang lấy án để uýnh sếp Hoàng đây mà”.
Tuấn biết rõ quan hệ của họ. Từng là bạn đồng liêu, thuở trai trẻ đã bao phen chia lửa, sát ván bên nhau trong nhiều trận đánh. Tình bạn giữa hai sếp, xem ra không phải bình thường. Vậy mà, từ lúc cả hai được đề bạt chỉ huy, dường như hố ngăn cách bắt đầu xuất hiện. Bằng chứng là hiếm khi thấy họ gọi nhau nhậu nhẹt, trong các cuộc họp, hai bên “táng” nhau thẳng thừng. Những lời nói tốt đẹp đã thưa thớt dần. Chẳng nói thì ai cũng biết, căn nguyên sâu xa là vì họ có cùng một mục tiêu - thay sếp Hà trưởng phòng chuẩn bị nghỉ hưu.
Những ngày gần đây, nhất là sau hôm bên tổ chức cán bộ xuống thăm dò nhân sự, đơn vị đột ngột yên ắng. Người ta xì xầm về một cuộc đua giữa hai ông phó. Không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra, vì nhân sự luôn là chuyện bí mật, bất ngờ nhất. Chẳng thế mà có câu: “Bao giờ quyết định trao tay, làm việc vài ngày rồi mới yên tâm”…
Cuộc chiến quyền lực luôn khốc liệt, có thể phân rã một tập thể thành nhiều cực đối chọi. Công việc chung vì thế mà xao nhãng, ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần, thái độ làm việc của anh em…
Thiếu tướng Thành lên tiếng phá tan sự im lặng:
- Anh Tuất nói đúng. Không nên triệu tập Hùng, mà phải cử trinh sát về Hà Nội ngay. Có thể công khai tiếp cận Hùng, nhưng với vai trò bệnh nhân, người nhà bệnh nhân, để có điều kiện đi sâu nắm bắt về con người này. Càn làm rõ xem bản chất anh ta là ai, quan hệ gia đình, bạn bè như thế nào. Đặc biệt, phải điều nghiên sâu để xác định quan hệ với “thằng 919” như thế nào, lý do giao dịch với nhau là gì. Để làm được việc này, phải làm gì đấy để thiết lập được quan hệ bạn bè, tình cảm với anh ta. Phải đi sâu vào, mới trả lời được những câu hỏi trên.
Đại tá Hà sau lúc hý hoáy ghi chép, ngước lên chăm chú nghe tướng Thành nói. Ông ngẫm ngợi giây lát rồi phát biểu:
- Tôi nhất trí với ý kiến của Giám đốc. Theo tôi, nếu ta dùng trinh sát nữ để tiếp cận tay Hùng sẽ thuận lợi trong việc moi hỏi, khai thác thông tin. Chưa hết, phụ nữ vốn nhạy cảm nên dễ nắm bắt tâm lý đối tượng, dễ làm anh ta tin tưởng, gần gũi mà chia sẻ những chuyện cơ mật khác mà ta đang rất muốn biết.
Thượng tá Tuất bật dậy hưởng ứng, giọng đầy phấn khích:
- Hay! Tôi thấy phương án “đánh” nữ trinh sát vào tiếp cận tay Hùng sẽ hiệu quả. Vì anh ta chưa vợ, nhu cầu tự nhiên sẽ là tìm bạn gái, nếu không phải dân gay. Cần sắm cho người của ta vào cuộc với vai trò người nhà bệnh nhân. Ở đơn vị, có cô Hoa cho vào vai này được đấy!
- Hoa nào nhỉ? - Tướng Thành hỏi lại.
- Thưa anh, cô Hoa là sinh viên mới tốt nghiệp, về đơn vị được hơn một năm rồi. Hình thức rất khá, lại nhanh nhẹn trong giao tiếp, võ thuật và bắn súng cũng được, tôi nghĩ cô Hoa thích hợp để cử vào trận này. - Đại tá Hà giới thiệu.
Cuộc họp đã hào hứng hơn. Khi đã có giải pháp của vấn đề, người ta thường rộn ràng triển khai ý tưởng.
Vân vê trên tay tấm ảnh chụp lén bác sỹ Hùng, tướng Thành suy tính một hồi rồi bàn tiếp:
- Thế là dùng mỹ nhân kế à? Cách này có thể được, nhưng phải bảo đảm an toàn cho cán bộ ta. Mà này, tôi nhìn ảnh thấy tay Hùng này có vẻ đào hoa đấy! Có chắclà cán bộ ta đủ bản lĩnh để vượt qua cám dỗ không? Đã xảy ra những vụ “đánh” nữ vào quá sâu, lửa gần rơm rồi lại nảy sinh thương nhớ, sa đà vào chuyện yêu đương với đối tượng. Đây không phải chuyện đùa. Nếu để xảy ra, tôi với ông Hà không có chỗ nào mà chui đâu!
Những mái đầu lại cúi xuống, hoặc ngửa lên nhìn chiếc quạt trần đang quay vù vù trên đầu. Đại tá Hà đột ngột bật lửa châm thuốc, phả luồng khói ra không gian đã đậm đặc mùi khói, ông xô ghế đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, bước tới bước lui vài lần quanh căn phòng họp, rồi cất giọng:
- Thưa anh, việc lựa chọn nữ trinh sát vào trận, tôi đồng ý cử cô Hoa đi. Để đảm bảo an toàn, ta cần phải cử cán bộ nam đi cùng để giám sát, bọc lót và trợ giúp lúc cần thiết. Nhưng không được đeo bám kè kè, kẻo tay Hùng sẽ sinh nghi. Cái này phụ thuộc vào khả năng ứng biến của anh em khi vào việc. Theo tôi, trinh sát của ta sẽ trong vai người nhà bệnh nhân, để có lý do ở bệnh viện nhiều ngày. Trong quá trình đó, bằng mọi cách phải tiếp cận tay Hùng, để kết thân với anh ta. Theo cách này, Hùng sẽ không bao giờ có thể nghi ngờ trinh sát ta. Tuy nhiên, tôi vẫn băn khoăn một điều…
- Điều gì? Anh cứ nói! - Giám đốc Thành nhíu mày hỏi lại.
- Dạ, vấn đề là kiếm đâu ra bệnh nhân để “đánh” người của ta vào đúng chỗ tay Hùng làm việc?
Từ góc phòng, Tuấn “đen” buột miệng nói to:
- Cái đó các sếp khỏi lo, em có người rồi!
- Ý kiến của mày toàn phát ra từ góc tủ! Rúc vào đấy ngủ cho tiện hả? Thế nào hả? Nói đi!
Đại tá Hà nhìn Tuấn trìu mến, giọng bông đùa như để kéo giãn cơ trên những khuôn mặt đang cau lại vì suy tính. Dù là câu nói đùa, nhưng dư vị của nó đã toát lên sự tin cậy, gửi gắm của vị chỉ huy. Trong mắt ông, cu cậu xấu trai đen nhẻm này rất khá. Kiệm lời nhưng làm gì chắc đó. Trận 500 bánh này là công của Tuấn, ban đầu cũng chỉ từ nguồn tin ngoại biên ất ơ mà nó nghe được. Thằng bé cặm cụi tính toán thế nào mà lại ra được chuyên án hay thế này.
Tuấn đứng lên. Bằng chất giọng trầm trầm, anh kể vắn tắt chuyện cứu hai mẹ con chị Hân định nhảy cầu tự vẫn hồi đàu tuần. Hiện bé Kiên đang ở bệnh viện tỉnh điều trị chứng viêm tiểu phế quản mãn tính, chưa biết khi nào mới xuất viện.
Lần đầu tiên từ lúc khai cuộc, tướng Thành mới bật cười khà khà, sảng khoái, ông vươn vai, vơ lấy điếu thuốc quẹt lửa rít một hơi dài rồi thong thả kết luận:
- Các anh nghe này: Phải xoay bằng được cái giấy chuyển viện cho thằng cu Kiên về Hà Nội. Kinh phí Công an tỉnh sẽ lo. Làm thật tự nhiên, đừng để bất cứ ai, kể cả cái Hân biết công an đứng sau việc này. Thành bại chuyến này là nhờ có giữ được bí mật hay không. Tôi đồng ý giao cậu Tuấn cùng cô Hoa triển khai kế hoạch trinh sát nội tuyến. Cả hai lấy tên khác đi, có thể đóng vai người nhà cái Hân xuống Bệnh viện Nhi trông cháu. Xuống đấy có gì hai anh em chủ động bàn bạc với nhau. Cậu Tuấn phải hướng dẫn nghiệp vụ và bảo vệ cô Hoa khi tiếp cận tay Hùng. Hàng ngày duy trì chế độ thông tin báo cáo tình hình về trung tâm. Anh Hà sắp nghỉ nhưng tôi giao theo nốt vụ này. Tôi sẽ trực tiếp nghe án và chỉ đạo. Tất cả phải tuyệt đối giữ bí mật. Để lộ lọt thông tin, hoặc báo chí đánh hơi được là “mất đầu” đấy. Trước mắt, tôi sẽ ký tạm ứng án phí để đơn vị vào việc, cần sẽ cấp thêm. Nào, triển khai đi. Chúc chiến thắng!
-
Rời cuộc họp, Tuấn chở Hoa đến thẳng bệnh viện thăm bé Kiên. Được cấp cứu kịp thời nên bé tạm thời qua cơn nguy kịch. Dù vẫn còn khó thở, nhưng Kiên đã cắt sốt và ăn được một chút cháo loãng.
Chị Hân cũng qua cơn bấn loạn nên bình tĩnh trở lại. Đang lúi húi bón cháo cho con thì thấy Tuấn và Hoa đến, chị lập cập đứng dậy. Người đàn bà khổ sở rất muốn nói một lời cảm ơn Tuấn, nhưng ứ nghẹn nơi cổ họng. Chàng thanh niên nom nhâng nháo kia lại là ân nhân cứu mạng mẹ con chị. Bởi vậy, mọi lời nói đều quá thừa thãi lúc này. Chúng không thể diễn tả hết cảm xúc của chị dành cho chàng trai ấy. Chẳng biết làm gì hơn, chị Hân đành chắp hai tay trước ngực rồi vái Tuấn như tế sao. Anh bật cười:
- Ồ, không! Chị đừng làm thế chị ơi. Người ta giúp nhau trong hoạn nạn là điều bình thường mà! Sức khỏe của cháu thế nào? Từ hôm vào đây, tôi bận quá nên chưa qua thăm cháu được. Đây là cô Thủy, cùng cơ quan Hội chữ Thập đỏ với tôi. Anh em rủ nhau vào thăm chị và xem có cần hỗ trợ gì không?
- Cháu cũng đã qua cơn nguy kịch. Em không biết phải làm gì để trả ơn anh!
- Có gì đâu chị. Chuyện bé Kiên, tôi đã báo cáo và đề xuất lãnh đạo cơ quan để giúp đỡ mẹ con chị. Sếp nghe chuyện có vẻ xúc động và đã duyệt ủng hộ cho chị một khoản kinh phí để đưa cháu Kiên về Hà Nội điều trị. Chứ cứ để thế này và làm không triệt để, thỉnh thoảng cháu nó lại tái phát thì khổ lắm.
Ánh mắt rạng ngời sự biết ơn, chị lắp bắp:
- Dạ vâng, quý hóa quá ạ. Đội ơn anh chị giúp đỡ, mẹ con em xin nghe theo chỉ đạo, sắp xếp của anh.
- Tôi cùng cô Thủy sẽ giúp chị hoàn thiện các thủ tục nhập viện cho cháu Kiên. Ngoài ra, chúng tôi sẽ giúp chị chăm sóc cậu bé trong suốt quá trình điều trị ở dưới ấy. Chị đừng quá bận tầm, vì đây là hoạt động nhân đạo chúng tôi thường xuyên tổ chức hàng năm. Để chị đưa cháu đi một mình xuống bệnh viện, biết đằng nào mà xoay sở.
- Dạ, đội ơn anh chị!
- Có điều để tiện cho việc làm các thủ tục và chăm sóc bé ở bệnh viện, chúng ta cứ nhận nhau là người nhà. Tôi là anh họ chị, còn Thủy là em cô. Thế có được không?
- Dạ, mọi việc anh cứ bảo sao là em làm thế ạ. Mẹ con em đội ơn anh chị.
- Để tôi về cơ quan xem đã có kinh phí chưa đã, nếu được thì lát nữa chị cùng tôi ra xin giấy chuyển viện cho cháu, tối nay ta ra tàu xuôi Hà Nội luôn.
- Được thế thì phúc đức cho nhà em quá. Anh ơi, anh sống khôn thác thiêng về phù hộ cho mẹ con em. Các bác đang cưu mang, giúp đỡ hai mẹ con đây này.
Hoa tiến lại giường, đặt bàn tay mềm mại lên trán bé Kiên, rồi vuốt vuốt mấy món tóc lơ thơ trước trán thằng bé. Trong lòng cô dậy lên một cảm xúc khó tả. Đứng bên cạnh, Tuấn nhìn cô trìu mến. Họ lại được bên nhau trong một trận đánh mới mà sự cam go, phức tạp đã nhìn thấy trước.
Cả hai sẽ trải qua một cuộc sống khác, với một thân phận khác. Điều gì sẽ chờ họ ở phía trước?