Bến Bờ

Lượt đọc: 8055 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG NĂM

Túc, mày có giỏi thì ra đây cho bố mày xử!

Mới sáng ra, đứng ngay ở trước cửa buồng Khanh, tay đã lăm lăm cái bơm xe, Tư quát. Đã lại xảy ra một cuộc cãi cọ, xô xát nữa rồi ư? Thật thế. Cả đêm qua Tư đã âm thầm khơi lên một mối uất hận với Túc và bây giờ y bắt đầu gây sự sau khi đánh thức vợ dậy. Có lẽ vì đã biết nguồn cơn, nên vừa nghe thấy Tư to tiếng, vợ Tư liền bỏ chậu quần áo đang vò dở ở cạnh bể nước, chạy tới định can ngăn. Nhưng chị chưa kịp cất tiếng đã bị Tư quay lại xô mạnh, ngã ịch xuống đất.

- Kệ tao với nó! - Quát tướng một câu, Tư hướng vào cửa buồng Túc, gằn - Đ. mẹ mày, thằng Túc nhé. Thèm thì ra đầu ngõ quệt vào bờ tường. Còn muốn vui vẻ thì ra bờ hồ Thiên Tạo gọi một con đượi ra. Còn nó, dẫu nó có là con bớp thì nó cũng là chị dâu mày nhé. Mày có đè được nó xuống, lột được quần nó ra, thì mày cũng phải nhớ thế, không thì là chó đấy, Túc ạ.

Mụ Đống, tay vòng ra sau gáy búi lại mớ tóc xổ, con mắt tam giác hình chiếc lá khoai loe lóe tia gai ngạnh, xong xóc tiến lại:

- Thế nào? Thế nào? Lại cái chuyện tu hú sẵn tổ đẻ nhờ hả?

Tư vằn mắt, định vặc một câu, nhưng vội quay phắt lại.

Cửa buồng vừa mở. Túc cởi trần, ngực gồ, bụng tròn bước ra, tay cầm con dao phay, tay lôi vợ. Cô vợ, khuôn mặt đầy đặn đang nhăn nhó, chùn người lại, đưa tay cậy ngón tay chồng không được, bị văng một cái ra sân, chập choạng suýt ngã.

- Mẹ mày, đừng có giở mưu con đĩ, trí học trò ra đây với tao, Tư!

Đứng chạng chân ở hàng hiên, đầu gồ ghề, tóc dựng như mào, mặt lép như mặt gà, Túc cằm hất về phía vợ đang nem nép ở cửa buồng, yết hầu giật giật:

- Xuyên, mày hãy nói cho mọi người biết, thằng Tư nó gạ gẫm mày bao nhiêu lần? Thằng Tư kia! Đ. mẹ mày nhé. Một lần mày bảo nó lên xích lô để mày chở ra ga, nhưng đến giữa phố Kim Hải, mày lại dụ đưa nó vào nhà trọ. Mày có nhận không?

- Này, cái chữ đ. mẹ dính ở mồm chúng mày hay sao mà mở mồm là thấy, hả?

- Tôi đ. mẹ nó thì kệ mẹ tôi!

- Rõ đồ vô phúc chưa!

- Bà già lui ra để tôi xử nó.

Tư văng cái bơm. Vợ Tư kêu xoe xóe:

- Nói với thằng say như vay không trả, bà ơi.

- Khốn nạn chưa, vừa sáng đã say!

- Tao không say. Tiên sư con đượi, mày nứng thì mặc mày, để tao hỏi tội nó. Túc, hôm chủ nhật, tao đi vắng, mày vào buồng nhà tao, có con vợ tao ở nhà, mày làm gì?

- Thì mày hỏi con vợ mày ấy.

- Chừng nào mà con vợ mày nó trình ra đây số tiền tao đã bao nó thì tao xác nhận ngay. Cũng là buồi anh, dái chú. Sẩy vai xuống cánh tay thiệt gì!

- Tiên sư thằng đểu!

Vợ Tư gào. Tư nghiến răng, mắt đỏ nọc nhìn Túc, lừ lừ tiến lại. Mặt Túc trầm xuống, lừ lừ vẻ sát nhân.

- Đểu nhất hạng là mày, Tư ạ!

- Mày ngủ với con vợ tao bao nhiêu lần, nói thật tao tha!

- Mày cưỡng hiếp con vợ tao. Tao phải xử mày.

- Đồ khốn nạn!

- Thằng nào khốn nạn? Thằng nào chuyên ăn cắp quần lót của cô Khanh? Thằng nào ngày đêm ngấm nghé đàn bà, con gái. Thằng nào tim la, giang mai?

Choeng! Cái bơm giơ cao đỡ lưỡi dao phay phát tiếng động cùng lúc cái sân váng lên tiếng kêu của mụ Đống: “Ôi giời ơi, chúng nó giết nhau, các ông công an ơi”.

Lụa từ nẫy vẫn ngồi trên cái ghế mây, nghiêng nghiêng cái mặt da thiết bì, mắt tóe tia hoan hỉ, tay vẫy mụ Đống, cười nắc nẻ:

- Cụ ơi, trâu chết mặc trâu, bò chết mặc bò, cứ củ tỏi giắt lưng. Việc đ. gì phải rên. Cho nó vào nhà đá bớt đi cho rộng đất! Này, trại giam Tam Giang ở cách Thành phố có năm chục cây số, nhà này mới có con Thảo, còn rộng chỗ lắm!

Câu chuyện sẽ còn tiếp diễn và chung cuộc thế nào, ai mà đoán được? Tuy nhiên, may mắn cho Tư và Túc, chưa đến lúc chúng bị xích tay, dẫn giải ra tòa. Vì ngay lúc ấy mụ Đống quay lại, dậm chân, gào:

- Ôi giời ơi! Con Miến nó làm sao kìa! Hai thằng khốn nạn có thôi ngay đi không!

Tư và Túc liền dừng cuộc xung sát. Cạnh cái bể nước, vợ Tư đang ngồi rửa cái cối đá bỗng ật ngửa ra đất, chân giẫy, tay quờ, mặt ngửa lên trời, mắt trợn ngược, mép sùi bọt trắng. Tư đi lại cái xích lô, nhổ một bãi nước bọt, thao láo nhìn vợ, rồi quay đi. Vợ Tư mắc bệnh động kinh, thi thoảng lại chết giấc chốc lát, cứ để yên thế, lát sau khắc tỉnh lại.

Cửa buồng Khanh vẫn im ỉm. Khanh khóa trái bên trong. Nàng đã đi khỏi nơi đây từ sớm bửng. Đêm qua nàng mơ một giấc mơ dữ. Nàng mơ thấy Điền bị thằng Tư đánh. Cái bơm xe cầm trong tay, thằng Tư cứ thế đập vào mặt Điền cho đến lúc Điền ngã gục xuống đất mới thôi. Giấc kinh hãi này hiện ra đúng thời điểm Điền thức giấc chuẩn bị đi bắt Kơn trọc.

« Lùi
Tiến »