Đó là những ngày Điền sống trong cảm giác thăng hoa. Có mặt kịp thời trong cuộc giải cứu cho Đoàn nghệ sĩ ca kịch của Khanh, Điền có cảm tưởng mình đã đóng trọn vai một người yêu tuyệt hảo của Khanh. Có chàng trai nào không muốn mình xứng danh là một trang nam nhi trong mắt người yêu! Và nếu lần thứ nhất là khi Điền trong tư thế một thiếu niên can đảm, bất khuất, dám chống lại bọn côn đồ và đấm ngã thằng Nghiệm, thì đây là lần thứ hai, Điền xuất hiện trong vai một tráng sĩ hiện đại trong con mắt của Khanh; sự kiện được anh chị em trong Đoàn liên tưởng tới trích đoạn vở cải lương Vân Tiên đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga.
Mùa xuân trên miền biên giới ấy thật khéo hòa hợp với tâm cảm của con người đang ở cao trào của hạnh phúc. Đó là lúc những đợt không khí lạnh từ phương Bắc tràn xuống phương Nam theo định kỳ quen thuộc, bị khối áp suất thấp phía Tầy có cường độ mỗi lúc một mạnh truy đuổi, dạt lệch ra biển Đông. Mặt đất ấm dần. Trên suốt dọc đường công tác của Điền thoạt tiên là lớp xoan rừng, loài cây có sức vóc và nhạy cảm nhất với thời tiết, bật nẩy những mầm nụ xanh tơ nơi đầu nhánh nách cành. Mỗi sớm mai, nhìn ra khoang núi đồi trước mặt, mắt ngập vào màn sương mưa bay lăn tăn, mịt mờ, bỗng như thấy đang ở trong thế giới mộng mị mơ màng. Đất trời đang vào cuộc chuyển hóa, gây nên bao ngỡ ngàng. Là bởi vì, mới ngày nào đó thôi, trải dài suốt hai bên đường mấy chục cây số chỉ rặt một sắc xanh mờ xám xịt của vách đá trống trơ và hoang vắng đến độ chỉ thấy mỗi bóng mình, còn tiếng động cơ xe máy thì lọt thỏm và vang thấu tới tận trời cao. Giờ thì đã thấy bóng chim. Giờ thì lắng nghe đã thấy tiếng dòng suối nhỏ rí rách bên đường. Và mấy hôm nay, mới chỉ là lắc thắc mấy hạt mưa thôi mà cây cối như được hưởng phép lạ, xanh nhức lên với cảm hứng sinh sôi mãnh liệt vô cùng. Những giấc ngủ dài đã được đánh thức! Những tích tụ âm thầm bỗng phát lộ những tiềm năng ẩn giấu! Xoan rừng khẳng kheo gầy gùa rũ ra khỏi nỗi u sầu cô quạnh, xanh non tới từng ngọn nhỏ. Và vải thiều, trời, vải thiều đã bắt đầu một mùa làm quả mới rồi. Sau mấy tháng trời mùa đông tháng giá thu mình lại, ý tứ và dè xẻn, giờ vải thiều mới thật sự tham gia vào vòng sinh hóa, cây nào cây nấy ú ụ như mâm xôi cỗ đầy, cây nào cây nấy như chiếc dù gặp gió bung nở, căng phồng, và kỳ lạ chưa, như tuân chỉ chính lệnh, trên tất cả triệu triệu nhánh cành, vải đã đồng loạt trổ lứa hoa đầu mùa vàng ngà như bột ngô rắc, ưng ửng cả mỗi góc rừng, uốn lượn theo làn sóng đất vắt qua các eo đồi, vải thiều đang âm thầm mà nô nức mở hội đơm hoa. Cứ nghĩ thua kém lúc này là na. Mà hóa ra không phải. Những ngày đông giá trụi lụi thân cành đã qua rồi, giờ cứ nhìn những đầu cành bụ bẫm như ngón tay trẻ thơ, cũng đủ biết na đang trong thời khắc mật phục để đồng khởi vào cuộc hóa thân nay mai. Chẳng có thứ cây cỏ nào chịu thua anh kém chị lúc này cả! Kể cả cỏ mật trong vườn và những cây hồng không hạt đặc sản nhìn xa xanh mướt yểu điệu như liễu rủ. Chưa kể ở đâu các mom núi, như có bàn tay của thiên tạo, gạo như những đô lực sĩ ngang tàng lực lưỡng, lúc này đang bập bùng cháy những đóa hoa rực đỏ như lửa lò.
Cảnh vật đất trời thế, con người vốn gắn bó thân thiết với đồng ruộng, cây cỏ, đất đai mê mụ đi là phải! Cảnh vật, đất trời thế thì đến sắt thép cũng chẳng thể dửng dưng!
Quả nhiên là chẳng một ai có thể ở ngoài vòng mê hoặc. Quả nhiên là những chiếc ôtô và cả bầy đàn xe máy trước cảnh trí ấy đều đã biến thành những sinh thể sống động sẵn sàng nổi cơn ngẫu hứng. Và thế là, như lao vào cuộc trẩy hội mùa xuân, lũ lượt chúng vùn vụt đi qua trước mắt Điền. Tất nhiên trẩy hội đông nhất là xe con sang trọng với đủ chủng loại tên hãng. Mercedes, Ford, Toyota, Suzuki, Daewoo, Huyndai, Honda... Và chắc chắn rằng, Lạng Sơn chính là cái đích đến đầu tiên của chúng.
Ôi, Lạng Sơn! Lạng Sơn, xứ Lạng, miền đất từ tuổi ấu thơ đã in dấu nhớ thương trong tiếng hát ru của bà, của mẹ: Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa/ Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh/ Ai lên xứ Lạng cùng anh/ Tiếc công cha mẹ sinh thành ra em/ Tay cầm bầu rượu nắm nem/ Mảng vui quên hết lời em dặn dò/ Gánh vàng đi đổ sông Ngô/ Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Tương...
Xứ Lạng mộng mơ! Rồi thể nào cũng có lúc Điền và Khanh sẽ tới. Sẽ được ngắm núi Tam Thanh, nơi có nàng Tô Thị bồng con nhìn về phương trời xa chờ chồng chinh chiến biền biệt không về hóa thành hòn Vọng Phu. Để ngẫm ra rằng chỉ có ông trời cao xanh thấu hiểu lòng người cùng nỗi đau nhân thế đến chừng nào mới có thể tạc nổi hình tượng kỳ thú và xót xa này! Tất nhiên lên tới đây rồi anh và Khanh cũng không thể bỏ qua hang động Tam Thanh nơi lưng chừng núi. Nơi đây có hồ Âm Ty nước trong như lọc và muôn vàn nhũ đá thiên tạo kỳ ảo. Nơi đây, trên vách đá có tạc câu thơ của Ngô Thì Sĩ khi ông làm đốc trấn ở tỉnh Lạng Sơn này: Suối trong tuôn chảy trên hàng trăm mỏm đá như đang trò chuyện cùng nhau... Tiếp đó, hẳn nhiên là hai người sẽ vãn cảnh chùa Song Tiên và chắc chắn họ sẽ bị hút hồn vào khuôn hình một khối nhũ đá nhô cao tựa hình người ngồi trên bệ đá; tương truyền đó là Tiên Ông được Trời cử xuống trần gian, giẫm chân xuống đá thành một miệng giếng đầy ắp nước để giúp dân chống hạn cứu mùa màng.
Chùa Diên Khánh, nơi ba mẹ Khanh đã nhiều lần tới thăm, chắc cũng sẽ là một địa điểm Điền và Khanh không thể bỏ qua. Và tới đây, hiển nhiên là cả hai không thể không ngẩn ngơ hàng giờ trước kiểu kiến trúc nội công ngoại quốc của ngôi chùa, với đủ cả tam quan, tiền tế, hậu cung, nhà tổ, cung mẫu xây theo lối chồng diêm tám mái, bốn trụ cổng, trên nóc đắp lưỡng long chầu nguyệt. Cũng như vậy, họ không thể không trầm trồ trước ngôi đền Tả Phù có kiểu kết cấu chữ Công, đền Kỳ Cùng kiến trúc kiểu chữ Đinh, hoặc đến tham quan đền Cửa Đông, đền Cửa Tây, đình Nông Lục, đình Long Đống và thành Nhà Mạc... Tất nhiên vùng đất cuối cùng anh và Khanh không thể không tới chính là núi Mẫu Sơn. Mẫu Sơn! Đỉnh cao 1541 mét! Một vùng tiên cảnh. Mùa hè năm vừa rồi Điền đã được lên đó trong một đợt Trung Tâm cho nghỉ an dưỡng sau vụ án Nhà hàng Đại Dương. Ở đó, ngày hè rười rượi mát và mịt mù mây bay. Ở đó, ti vi không phủ sóng, điện thoại di động không bắt được tín hiệu, cố tình vậy hay sao để con người được sống hoàn toàn trong cõi giới nguyên thủy với câu chuyện tình sử li kỳ của một đôi trai tài gái sắc. Nghe nói Mẫu Sơn mùa xuân này đỏ rực hoa đào và hoa hồng.
Giao lại bọn cướp đường trên Quốc lộ 12Y cho công an địa phương, tạm biệt mùa xuân tuyệt đẹp và những ao ước, Điền trở về Trung Tâm báo cáo lại một lần nữa toàn bộ sự vụ băng nhóm tội phạm Nhà hàng Đại Dương cho ông Hói nghe. Ông trưởng ban nghe xong lên mặt quan trọng, yêu cầu anh nộp lại toàn bộ hồ sơ, và cấm anh không được tiết lộ, dù là một tình tiết, rồi phân công anh phá một đường dây buôn thuốc phiện lậu. Mấy anh em trinh sát trẻ ở Trung Tâm xì xào: Ông Hói định cướp công Thạch Sanh, chiếm trọn cái đầu trăn tinh, phen này nhờ nó có thể ông được lĩnh huân chương chiến công!
Điền không quan tâm tới toan tính của ông Hói. Thư cho Khanh, anh viết: Anh lại như em, lên mặt tiền sân khấu đây.
Đóng giả tình nhân của một ả buôn thuốc phiện lâu năm, Điền lọt vào đường dây buôn thứ hàng quốc cấm này từ tận làng Mông Pa Cheo Phìn tình miền núi Lao Cai, gặp thủ lĩnh đường dây buôn ma túy xuyên lục địa Thào A Dủa, vượt qua các mắt lưới nghi ngờ, thử thách, quyết nắm bằng được cách thức tổ chức, các thành viên của đường dây cùng là các quy định bất thành văn về việc trao hàng trả tiền, vận chuyển. Mẻ lưới sắp cất không hiểu vì sao lại bị lộ. Bọn tội phạm chạy hết sang Lào. Điền trở về Trung Tâm thì được ngay ông Hói giao việc thẩm vấn một gã thanh niên giết nhân tình cũ. Gã mới hai mươi tuổi. Đang là sinh viên năm thứ hai Học viện Ngoại giao. Đẹp trai, đeo kính cận, cao ráo. Một ngày mùa thu, xem xong mấy cuốn phim con heo, y bấm điện thoại gọi cô gái trước là nhân tình, nay đã lấy chồng đến chơi, không quên dặn cô mang cả chiếc Laptop đến. Làm tình với cô xong, khi cô đang đứng chải đầu trước gương, thì y rút con dao nhọn đâm liên tiếp năm nhát từ sau lưng cô ra phía ngực. Cô gái chết ngay tại chỗ. Tên sát thủ đặt xác cô người yêu đó, điềm nhiên mở tủ lấy rượu uống cho nóng người, rồi bắt tay vào công việc phi tang thi thể cô một cách rất từ tốn, chậm rãi, có tính toán. Đầu tiên y cắt đầu cô, bọc vào một cái túi ni lông, rồi cho vào ba lô để lát nữa đi qua cầu ném xuống sông Nhị Hà. Tiếp đó, y cắt rời hai bàn tay cô vì biết, từ dấu vân tay, người ta có thể tìm ra lai lịch nạn nhân. Xong, y bắt đầu tháo khớp tay khớp chân cô và chờ đêm đến, chuyển dần ra ba bãi rác, vứt mỗi nơi một ít. Kinh khủng là vừa làm công việc xả thịt người yêu cũ, y vừa bật Laptop nghe bản nhạc cổ điển Sêrênata và xem tin tức. “Không, tôi chẳng ghen! Tôi chẳng nghĩ ngợi gì cả!”. Nghe kẻ giết người trả lời một cách thản nhiên vậy, phải kìm nén lắm Điền mới không ra tay đấm thẳng vào mặt con thú người nọ, và hai cánh mũi anh bỗng cay xè.
Nghỉ chưa đầy hai ngày, Điền lại được giao nhiệm vụ thâm nhập vào nội bộ một vụ đường dây buôn bán vận chuyển ma túy lớn, khởi nguồn từ vùng người Dao ở Sơn La kéo dài đến Cửa Lò Nghệ An.