Khi về gần đến nhà, Joseph và Shannon thấy một cỗ xe màu đen đang đổ trước nhà. Cửa xe mở ra, ông Mike bước xuống, theo sau là bọn tay chân sừng sỏ.
- Cậu đây rồi, chàng trai của ta! - ông Boss kêu lên vui vẻ- Mạnh giỏi không, ông tướng?
- Rất khỏe, thưa ông Mike! Chào các bạn trẻ.
Những tên côn đồ hất hàm mỉm cười. Ông Mike bước tới bên Joseph nói:
- Cậu là niềm hãnh diện và niềm vui của ta, Donelly ạ. (Ông ta đưa Joseph đến bên chiếc xe). Lại đây, cậu em! Ngày Bourke muốn nói chuyện với cậu.
Shannon cảm thấy mình là người ngoài cuộc, nhìn ông Kelly đang dẫn Joseph đến chiếc xe. Cửa xe phía bên kia mở ra, nàng thấy hình thù phệ bụng của ông Arcy Bourke ngồi bên trong. Sau khi quan sát Shannon từ đầu tới chân với cặp mắt heo, ông ta mới để ý đến Joseph.
- Này, Donelly - ông ta lên tiếng - luôn luôn bất bại, hả? Để cho mọi người nhìn ngắm và chuốc lấy ganh ghét và đố kỵ, thì có lợi gì?
Joseph mỉm cười và cúi đầu vì được đề cao.
- Không ai ghét tôi, thưa ngài Bourke.
- Đừng có tự dối mình. Không có ai thấy người bênh cạnh mình thành công mà vui sướng cả. Hàng tá, hàng tá người nóng lòng muốn cho cậu đo ván đấy!
Joseph ưỡn ngực:
- Thì họ cứ thử sức xem có làm được không.
Ông Kelly và đám tay chân bật cười, ông ta vỗ vào lưng Joseph. Shannon khá tự hào về Joseph, vả lại đã đến giờ, nàng quay gót vào nhà và đóng sập cửa lại.
Ông Bourke nhìn theo, liếm mép:
- Cái con tôm này thật là hấp dẫn! Cặp giò dài làm sao! - Ông ta bình phẩm một cách dâm dật.
- Hãy giữ gìn lời nói, thưa ngài Bourke! - Joseph xẵng giọng nói.
Ông Bourke, Kelly và bọn họ nghẹn lời. Không ai dám nói năng như thế với ngài Bourke mà không chuốc lấy tai ương.
- Nếu tôi không lầm, thì nó là một con điếm? - Ông phệ nói.
Joseph sừng sộ:
- Cô gái ấy là một người đàng hoàng, và tôi xin ngài hãy cư xử với cô ta như thế.
Gương mặt của ông Bourke bừng bừng nổi giận; ông Mike khục khặc bồn chồn.
- Thôi đi, Donelly - ông ta hét lên - nói với ngài Bourke như thế là không phải phép.
- Hãy để yên đấy, Kelly - nhà chính trị nói - Đây là chuyện kinh doanh, và hẳn là vốn liếng của chúng ta. Bây giờ ông bạn hãy nghe tôi. Tôi muốn cậu đấu với một người Ý, và đấm sặc máu mũi nó như một con lợn con.
Joseph liếc nhìn ông Bourke và ông Kelly. Quyền lợi kích thích chàng.
- Tôi sẽ chiến đấu và tôi sẽ chiến thắng - Joseph hất hàm thật cao, không ngại làm rơi cái mũ - Nhưng tôi không là của riêng ai cả, thưa ngài Bourke, không là của riêng ngài hay của bất cứ ai. Tôi chiến đấu cho tôi, và chỉ vì mình tôi thôi.
Nói xong, chàng rời chiếc xe, bước đi. Ông Kelly chạy theo và kéo chàng ra cách xa một chút.
- Cái gì khiến cậu đái ngược chiều gió thế, anh bạn? Ngài Bourke là người có máu mặt tại Boston ... quan hệ với ông ta có lợi cho tôi.
- Tôi không có ý ôm mông đít của ông ta, vì lý do các người hết thảy đểu làm như vậy!
Ông Kelly cúi thấp hơn nữa, và hạ giọng thật thấp thành tiếng thì thầm hăm dọa.
- Cậu giữ được bộ đồ của cậu sao? Cậu thích có rỏn rẻn túi để trả tiền một cốc bia chứ? Đây nhé, không có tôi, cậu chỉ là một tên Iceland dốt đặc. Nếu cậu làm trái ý tôi thì cậu nên từ giã nghề đấm đá của cậu đi là vừa. Tôi sẽ vứt cậu ra ngoài đường, và mọi người đều đóng sập cửa vào mặt cậu. Cậu không hiểu gì hết, anh bạn trẻ ạ!
- Được thôi! - Joseph đồng ý với vẻ nhăn nhó.
Ông Kelly quay sang Joseph một vòng và đẩy anh ta ra trước mặt ông Bourke.
- Trận đấu này vẫn nằm trong biên niên sử, thưa ngài Bourke! - ông Mike nói - Đó sẽ là một trận đấu lớn nhất, chắc vậy!
*
Joseph bước vào ngôi nhà trọ và không tin được ở mắt mình. Shannon đang ngồi trên ghế, chơi nhạc cho bà Molly và các chị em khác nghe. Tất cả dồn cục lại quanh chiếc dương cầm, khen cô nhạc sĩ chơi hay không tiếc lời. Họ tươi cười vui vẻ.
- Shannon! - Joseph gọi mà vẫn không hiểu nổi tình cảnh ngay trước mắt mình.
Nàng quay người về phía chàng, miệng mỉm cười rạng rỡ.
- Chào Joseph, tôi đang say đây.
- Say! Sao lại như thế được? Cô mới bỏ đi có mấy phút thôi mà.
- Cô ta đang suy sụp tinh thần - Bà Molly giải thích, và chỉ chai rượu whisky để trên ghế gần đó.
- Và khi tôi uống hết chai này - Nàng tuyên bố với giọng đóng kịch - tôi sẽ uống sang chai khác.
Nàng cầm cái chai lên, ngửa cổ và dốc rượu vào miệng ... Rồi nàng lại nốc, và kêu lên:
- Nnn... nn...ngon! Ngon thật!
- Cuối cùng - Joseph bình phẩm một cách triết lý - Cô đến Mỹ để trở thành một phụ nữ văn minh. Tôi mừng cho cô vì đến giờ phút này mọi sự tiến triển tốt đẹp nhất.
Chàng bỏ đi về hướng cầu thang. Shannon liệu cách giả vờ say rượu không chọc tức chàng được, liền nốc thêm một ngụm nữa và bị sặc. Khi thở lại được bình thường, nàng vội vã đuổi theo Joseph.
Joseph cẩn thận treo mũ trên mắc áo trong phòng - thứ mũ kiểu mới nhất, có hình dáng lạ thường trong bộ sưu tầm. Shannon đang ít nhiều chao đảo, ngắm nhìn Joseph và cả dãy mũ nón của chàng.
- Anh cũng đã thay đổi, thưa ông Joseph!
- Nhưng thay đổi tốt, đúng thế không?
- Không. Đã thay đổi. Ông hãy ngó thử cái mũ ngây ngô của ông xem! Không bao giờ ông đến được Oklahoma cả. Ông đã tiêu sạch các đồng xu ông đã kiếm được vào việc này rồi.
Joseph cười và nheo mắt, ra vẻ hãnh diện và tự tin.
- Tí nữa đây, người ta sẽ mang đất đặt trên đĩa và đưa lại cho nhà tôi.
- Anh đã biến thành một kẻ học làm sang rồi!
Chàng sừng sộ:
- Học làm sang à? Lòng thương xót lại đi chế giễu lòng bác ái. Đó là điều mới mẻ! Cô chẳng để ý gì đến tên học làm sang, ngay cả nếu hắn ta có véo vào đùi cô!
Shannon định mở miệng phản đối, thì có tiếng đàn bà từ ngoài đường réo lên:
- Joseph, Joseph ơi!
Một thiên thần đi qua, và Joseph quay mình.
- Xin cho tôi một phút ... bà say rượu - Chàng nói, và đi tới dỡ tấm màn che cửa sổ.
- Joseph! - Tiếng người đàn bà lại réo lên.
Nhìn xuống đường, Joseph thấy Grace đứng bên kia lề đường đối diện. Cô ta ra dấu bằng cách hươ tay cho chàng và hỏi:
- Joseph! Ngày mai chúng ta gặp nhau ở nhà thờ chứ?
- Thật là phi thường! Thật tuyệt vời! - Chàng nói với giọng phấn khởi - Chúng ta có thể ngồi sát bên nhau ở nhà thờ chứ?
- Chà a a o o!
- Chào!
Khi chào tạm biệt, xem như chàng muốn nhảy qua cửa sổ mà ra, còn Grace thì gởi lên chàng một nụ hôn gió thật kêu, rồi bước đi với cái mông đong đưa.
Joseph buông màn cửa sổ xuống và quay trở lại với Shannon. Nàng nhìn chàng tức tối.
- Đó là à ... Grace - chàng nói.
- Không đùa đấy chứ? Tôi đánh cuộc, chung quanh đây thiên hạ đều biết cả rồi.
Chàng cười khoái tra vì thấy nàng nổi ghen lên quá sức.
- Grace là một cô gái lịch sự. Ai cũng kính nể.
- Tôi đâu có nghi ngờ điều đó. Nếu cô gái lăng nhăng chim chuột này mà đi xưng tội, thì muôn vạn người sẽ xếp hàng tiếp theo.
Shannon lắc đầu tỏ vẻ rất tự cao để cho lòng khinh thị của nàng càng rõ nét. Nhưng trong tình trạng say rượu, nàng vấp chân suýt ngã chỏng chơ.
- Grace đâu phải là hạng gái lăng nhăng - Joseph bênh vực - Cô ta chỉ là một vũ nữ trong một quán rượu tầm thường.
- Một vũ nữ! Hừ! Tôi chẳng gọi đó là khiêu vũ, mà trưng bày đùi và vú của mình cho thiên hạ xem. Tôi biết chắc, nếu ông mà yêu cầu, thì cô ta sẽ cởi truồng ngay.
Joseph mỉm cười, mắt nhìn vào cõi mông lung, như đang nhìn thấy cuộc trình diễn.
- Có thể, đúng vậy - Chàng đáp, vẻ suy nghĩ.
- Cô ta đã làm như thế rồi, phải không?
Chàng lại nhìn vào khoảng không:
- Xem nào ... để tôi nhớ lại xem.
- Hãy nhớ lại đi - Nàng nhạo cười - Nếu ông còn chút đầu óc. Ông hãy xem! Ông Boss và bạn bè của ông ta đang làm cho ông hóa đần!
- Họ kính trọng tôi đấy chứ! - Joseph cãi lại, lòng giận sôi lên.
Sao nàng lại cố ý hạ thấp giá trị mới mẻ của chàng xuống như thế, chẳng là chỉ vì nàng ghen tuông mà thôi?
Ông hãy tỉnh ngộ đi, Joseph! Ông chỉ là con gà mái đẻ trứng vàng cho họ mà thôi, chấm hết! Họ đã ngâm ông trong nước mắm như một miếng thịt heo!
- Thôi đủ rồi! Im mồm đi cho tôi nhờ, bà chị!
Joseph cảm nhận trong lòng chàng có một vết rạn nứt, một nỗi sợ sệt âm thầm ... Có lẽ có sự thật trong nhận xét của Shannon chăng.
Chàng đến gần và ôm lấy nàng.
- Joseph, anh làm cái gì thế? - Nàng la lên trong khi chàng cố đẩy nàng ra khỏi cửa. Nàng vả vào mặt chàng, đấm thùm thụp vào ngực chàng; chàng cứ đẩy nàng đi ra hành lang. Nàng vừa tru tréo lên vừa giẫm chân thình thịch - Bỏ tôi ra, Joseph! - Nàng rống lên - Đồ bẩn thỉu! Thả ngay tôi ra!
Khi hai người đến cửa phòng tắm, bà Molly và các cô gái bò lên cầu thang nghe ngóng.
Bà Molly mỉm cười:
- Gia đình lục đục, người ta nói thế.
Joseph đá tung cánh cửa buồng tắm, và cố sức bồng Shannon lên, quẳng vào bồn tắm đầy nước đánh ùm.
- Như thế để cô học cách gọi tôi là kẻ đua đòi, nàng lại la lên, vừa ho vì sặc nước, vừa gầm thét - Trước đây anh chỉ là một tên đi hốt sỏi của quận Galway. Bây giờ thay da đổi thịt, anh tưởng mình là muối của đất!
Nàng càng vùng vẫy để thoát ra khỏi cái bồn tắm, thì chàng lại cố nhận nàng vào.
- Hãy nói là nón của tôi đẹp đi.
- Cái gì? Nón nào? Anh để đầu trần mà!
Chàng giữ nàng thật chặt, còn nàng thì vùng vẫy và làm tung tóe nước lên.
- Hãy nói với tôi rằng, cô thích nón của tôi. Tại sao cô không nói như thế được? Tại sao cô không nói được là cô thích bộ quần áo của tôi? Tôi đã làm việc cực nhọc mới sắm nổi những thứ đó. Tôi thành công là do tự tay tôi làm ra. Tại sao cô lại từ chối cái chút vui thích ấy của tôi, hở bà chằn?
Nàng thôi giãy giụa, chỉ lườm chàng, đánh chàng và hùng hổ bước ra khỏi bồn tắm. Gặp gì vơ nấy, nàng chộp được cái ấm nấu nước phang lên đầu Joseph. Chàng né tránh, và cái ấm nước đập vào vách vỡ tung.
Chàng mon men đến bên nàng. Nàng vớ cái tô dùng để đựng xà phòng cạo râu và cái bàn chải ngắm đe chàng.
- Đừng đến gần tôi, Joseph! - Nàng la lên - Hãy đi mà mân mê cái con mụ bẩn thỉu đó, cái con mụ có cặp vú của vú em đó đi!
Nàng ném cái tô xuống đất và vọt ra khỏi phòng tắm. Cỡ mươi cô gái điếm tụ tập đằng sau cánh cửa liền vẹt ra nhường lối cho Shannon đi.
- Cô đã ghen đấy, Shannon à! - Chàng rống lên và chạy theo nàng - Tôi đã lượm được nhiều tiền hơn cô và coi như là tôi đã có đất của tôi rồi.
- Tôi cũng có thể kiếm được nhiều tiền giống như anh! - Nàng la lên đối đáp lại - Lời nói danh dự ... Đồ hay gây!
Nàng chạy thẳng về phòng và đóng sập cửa vào mặt Joseph. Anh ta sờ soạng ổ khóa, thề thốt rồi đấm ầm ầm vào vách tường.
- Tại sao cậu không hôn một lần cho xong đi? - Có tiếng nói sau lưng.
Chàng quay lại. Bà Molly đứng chống nạnh, mỉm cười.
Các cô gái điếm kết thành đoàn, đi theo, cũng mỉm cười đồng lõa.
- Đó là em gái tôi! - Chàng rống lên.
Bà Molly sịt mũi:
- Thế à! Thế thì thôi, tôi là nữ hoàng nước Anh.
Tất cả cười lên hả hê. Joseph tái mặt, lại tiếp tục đánh vào vách.
*
Sau đó, vào một buổi chiều tinh thần tạm thời lắng dịu sau cơn bão tố, Shannon và Joseph trải qua một giờ yên tĩnh trong căn phòng ở chung, trước khi chàng tới câu lạc bộ.
Joseph ngồi trên một cái ghế xích đu cũ mà chàng đã lượm ở lề đường nơi ngõ hẻm sau câu lạc bộ. Sau khi đã dặm vá lại, chàng hãnh diện mang cái của lượm đó về nhà. Ban đầu Shannon khoái trá vì có thêm được cái ghế ngồi, nhưng rồi nàng suy nghĩ và ước lượng đến sự suy sụp tinh thần của mình - nàng đâu có chê một cái ghế gãy của một quán rượu loại ra! - và từ đó nàng không đụng tay tới nó.
Còn Joseph thì chiều nào cũng ngồi trên chiếc ghế đó, với một quyển sách của trẻ nhỏ để trên đầu gối, chàng chăm chú học trước khi đi đến câu lạc bộ để đấu quyền. Ban đầu, Shannon dạy cho anh ta đọc chữ, bây giờ thì anh đã học được và thích đọc một mình.
Trong khi Joseph đánh vần chiều hôm đó, thì Shannon bận xếp quần áo trên giường. Nàng vui vẻ miệng hát thì thầm.
Joseph ngừng đọc sách, ngước lên quan sát nàng trong tích tắc.
- Shannon ... còn chuyện ngày Chúa Nhật ... Cô xem thử có đi cùng tôi đến dự lễ ở giáo đường không?
Nàng thoáng mỉm cười, coi như được tôn vinh qua lời đề nghị, nhưng rồi lại lắc đầu.
- Không, cám ơn. Như tôi đã nói với anh, đó là nghi lễ Công giáo. Tôi sẽ mất tự nhiên rất nhiều trong những buổi như thế. Tôi chẳng biết làm gì hay nói gì, mà cũng không biết khi nào nói và khi nào làm gì.
Joseph nhún vai:
- Thì tùy ý cô. Tôi tưởng là tôi có trách nhiệm đặt ra cho cô câu hỏi ấy.
Chàng lại tiếp tục đọc sách, nhíu mày trước những mặt chữ, nhăn mặt vì phải tập trung tư tưởng, miệng lẩm bẩm lắp vần. Shannon tiếp tục công việc của mình.
- Ngay cả nếu tôi có muốn đi chăng nữa, thì cũng chẳng có gì để mặc.
Joseph hăng hái:
- Thì cô hãy mặc mấy cái áo mang theo từ Iceland! Ít nữa đó là ý kiến của tôi, cả khi tôi khuân vác nó.
Shannon đi đến một cái rương trong số đó, lấy ra một cái áo dài xanh có thêu ren màu ngà, rồi thả nó lại vào rương.
- Không mặc được!
- Tại sao?
- Lỗi thời!
- Ờ, tôi cũng thấy thế! Quả thật, cô mà mặc một chiếc áo lỗi thời là điều không thể chấp nhận được.
- Joseph này!
- Cái gì?
- Đóng cái rương lại.
*
Các chuông nhà thờ đánh lên vang dội khắp thành phố Boston, kêu gọi giáo dân đi lễ, và phần đông dân chúng Boston đều đáp ứng. Phần đông họ bước đi một cách nhẹ nhàng, sợ những bước đi mạnh bạo sẽ làm long não trong đầu. Chiều thứ bảy có ghi nơi cuốn lịch đời, và sáng Chúa Nhật, họ bị khô cổ, nhức đầu, hai chân rã rời, đó là cái giá phải trả vì rượu bia, và vì ca hát và nhảy nhót.
Joseph và Shannon cùng đi với nhau trên con đường dẫn tới nhà thờ, người đông nghẹt. Shannon đeo vào cánh tay của người bạn đồng hành một cách bực bội, vì cảm thấy đôi giày quá chật. Nếu thấy nàng như thế này, mẹ nàng sẽ nói gì? Một cô gái dân Tin lành thứ đậm, đi lễ Công giáo!
Nàng mặc cái áo dài xanh có đăng ten màu ngà, lấy từ trong rương ra. Chiếc váy bây giờ ít rộng hơn, hai ống tay áo đẹp hơn nhờ đường hở vải lót mới tinh và hai vai áo độn cũng mới. Tất cả mới được tân trang lại, không do thợ lành nghề, mà trái lại. Nhưng cái áo đúng mốt, đó mới là điều đáng nói.
Khi đã ngồi xuống cái ghế băng có lưng dựa cứng bên cạnh Joseph, nàng bỗng thấy hai miếng độn vai bắt đầu tuột xuống phía ngực. Luồn tay vào người nàng khéo léo đặt chúng lại cho đúng chỗ.
Nàng nghiêng về phía Joseph, nói nhỏ:
- Tôi không đi rước lễ.
- Không sao! - Chàng đáp.
Trong số các giáo dân tuần thành tiến lên bàn rước lễ có những gương mặt quen diễu hành ngang qua trước mặt nàng: ông Mike, Kelly, thằng bé Dermody, bà Molly, chị Olive, chị Glenna và một số nhân công của nhà máy cùng những nhân viên của câu lạc bộ.
Shannon cảm thấy tức giận tràn hông và nỗi ghen tức với Grace khi cô ta vênh vang mỉm cười với Joseph, lúc đi ngang qua anh, Joseph mỉm cười đáp lại càng làm cho nàng nổi xung lên.
- Cô Grace - Chàng nói nho nhỏ như thông tin cho nàng.
Anh ta coi Grace là khùng hay sao đây?
- Tôi thấy rồi. Tôi đã nhận ra bộ ngực của cô ta.
Joseph lách ra khỏi ghế nhằm bàn thờ đi tới Shannon quan sát Grace, và thấy cô ả cố ý quỳ gối gần bên Joseph.
Linh mục xướng lên:
- Thiên Chúa đã tạo ra con người một các lạ lùng mà tái tạo lại, còn lạ lùng hơn.
Shannon kiểm soát lại miếng độn vai, rồi vội vã đứng lên tiến tới bàn thờ. Không cần xin lỗi Grace, nàng quỳ len vào giữa hai người.
- Tránh ra, Grace! - Nàng khẽ ra lệnh, và bồi thêm bằng cái cùi chỏ - Một mình cô, đã chiếm hết nửa nhà thờ!
Linh mục trở lại hàng người đang quỳ đợi cho rước lễ. Shannon do dự. Rước Chúa theo những điều kiện này, nàng có liều để cho linh hồn mình bị tội không? Nhưng lén nhìn bộ ngực của Grace, nàng kết luận là Chúa cũng thông cảm thôi.
Linh mục đưa bánh thánh ra, đọc thầm:
- Mình Thánh Chúa Jesus!...
Shannon nhăn mặt và lè lưỡi ra.
Phòng tiệc của giáo xứ vang dội tiếng nhạc, tràn trề thức ăn, thức uống, biểu thị một cuộc hỗn độn khôn tả. Nghi thức của cuộc lễ đã kéo dài. Những người Iceland vui đùa thỏa thích, ăn uống thả dàn chẳng khác gì chiều hôm trước. Các nhạc công - một cây đàn xếp, một kèn túi và một người đánh trống - họ diễn tấu bài Bodhran truyền thống Iceland, tạo ra nhịp điệu tưng bừng cho đám đàn ông nhảy múa, còn đám đàn bà thì làm những món rau trộn và món rượu trái cây bằng trái cây và rượu whisky nhập khẩu.
Shannon đã ăn hết đến ly thứ ba, trong khi nàng nhìn Joseph mới ăn vừa xong ly thứ hai.
- Grace là một cô gái lịch sự, đừng có nói gì nữa - Joseph bảo - Cô ấy luôn mừng khen tôi và làm cho tôi phấn chấn khi tôi xuống tinh thần.
Tôi chẳng coi cái cách cô ta cổ võ cho anh ra cái quái gì hết, Joseph ạ. Một người đàn bà làm nghề khiêu vũ để mưu sinh, là một kẻ lăng nhăng. Tôi không hiểu sao anh lại mê cô ta đến thế ...
- Cô đừng có phóng đại! Tôi mang đến mời cô ta một ly rượu, chỉ có thế thôi.
- Tôi mong cô ta bị sặc rượu, hay rượu đổ vào trong cái ngực trần - Shannon lẩm bẩm. Nàng đã ngà ngà say vì rượu trái cây. Joseph rời khỏi nàng, vừa đi vừa cười khúc khích. Shannon uống rượu mạnh như uống nước lạnh, và chàng nghĩ đến việc phải vác nàng về nhà như vác một bao khoai tây. Đàn bà - nhất là các bà Tin lành hư hỏng, được nuông chìu - tửu lượng không cao.
Joseph đưa ly rượu cho Grace, nàng nháy mắt làm duyên, và lấy ngón tay vuốt nhẹ lên ngón tay của chàng khi tiếp ly rượu. Chàng ngó về phía Shannon xem nàng có theo dõi mình không ... Nàng không bỏ sót một cử chỉ nào, và hai mắt nàng nẩy lửa.
Câu nói của bà Molly lại trở về trong trí chàng. Shannon muốn cho chàng hôn. Không ... không thể được! Có thể nàng là một cô gái hay hơn mác, nhưng nàng đâu có ưa thích gì chàng, dù là một chút ít ỏi, mà chung quy chỉ vì nàng là một cô gái hợm mình, thích õng ẹo, không được đàn ông để ý đến thì nàng không chịu nổi.
Ngoại trừ trong phòng tiệc, chiều hôm ấy không ai để ý đến Joseph. Chàng nhận thấy thế và rất bực mình thấy phần đông bọn thanh niên đều nhìn Shannon hau háu. Chàng chỉ muốn đấm vào mặt chúng mỗi đứa một cú để chúng đừng có ngấp nghé Shannon.
- Joseph ... em đã hỏi anh, hôm nay anh có vui không - Grace nói thì thầm với giọng ngọt ngào và mất kiên nhẫn.
Joseph trở về với thực tại. Chàng đã hờ hững với Grace một cách hèn nhát.
- Ồ ... phải. Hôm nay là một ngày tuyệt vời. Còn cô thì sao?
- Em đã nói với anh rằng em hơi chán vì không có bạn trai để cùng khiêu vũ, mà anh thì chỉ nghĩ đến chuyện khác, người khác.
Joseph liếc nhìn Shannon, nàng lại uống một ly rượu nữa, đang khi có bốn chàng trai bu quanh muốn mời mời rượu nàng.
- Rất tốt, Grace - Chàng lẩm bẩm - Anh rất vui lòng ...
Bỗng một bàn tay to lớn đập mạnh lên vai Joseph. Chàng quay lại thì thấy ông Mike Kelly đang toét miệng cười, tay cầm điếu cigar muôn thưở.
- Đi lại đằng này một lát, Donelly. Ông Bourke có mấy chuyện muốn bàn với cậu.
- Tôi chẳng có gì để nói với ... với vị hào hoa phong nhã ấy cả - Joseph đáp, nhưng những tiếng cuối cùng lại nói không rõ để tỏ một sự miệt thị của mình.
- Ông ta nhục mạ em gái tôi vào cái hôm mà tôi với ông ta nói chuyện với nhau.
- Hãy nghe đây, anh bạn trẻ. Khi ai đó có người em gái, theo kiểu em gái của cậu, không ít thì nhiều hắn phải chuẩn bị đón nhận những phản ứng loại đó. Chưa nói đến chuyện cô ta không có thái độ của một cánh hoa e ấp.
Ông ta hất hàm về phía Shannon, cô đang say, tay vịn vào vai một chàng trai và tán tỉnh một chàng trai khác không chút thẹn thùng. Joseph làm bộ không trông thấy, tự kiềm chế không nghiến răng, không nắm bàn tay lại, cũng không hình dung nổi sự vui thích khi đấm một đấm cho hàm răng giả của tên thanh niên kia lọt vào cuống họng hắn.
Trong khi ông Bourke tiến về phía ông Mike và Joseph, ông ta lên tiếng:
- Này Joseph! Gặp được cậu và cô em gái xinh đẹp của cậu, thật là vui.
- Hừ!
Ông Kelly huých cùi chỏ vào hông chàng.
- Tôi đang lo sắp xếp cho cậu cuộc đấu giữa người Iceland và người Ý - ông Bourke bụng phệ nói tiếp - Tôi hy vọng rằng cậu sẽ ... sẽ làm lóa mắt thiên hạ (Mắt ông ta rời khỏi Joseph và liếc về phía Shannon, giọng nói như mơn trớn, khuyến dụ). Phải, cậu sẽ xuất hiện trong một hình thức làm choáng ngợp mọi người.
- Tôi không đấu võ vì ông đâu, ông mập bự ạ! - Joseph kêu lên - Ông đi mà đấu lấy, nếu ông muốn và rồi sẽ ngã té bể đít!
Đôi mắt ti hí của ông Bourke nhìn chàng như muốn tóe lửa. Ông Mike kéo Joseph ra xa.
- Ông nói bậy nói bạ gì vậy, cái đầu của cậu sao thế? Tôi đã nói với cậu, đừng có bao giờ giở cái giọng kiểu đó! Ông ấy là người có ảnh hưởng rất lớn ở Boston này. Ông ta làm mưa làm gió ở đây đấy.
- Ông ta có làm ngược lại hai đầu cực trái đất, thì cũng chẳng làm tôi lo lắng ... Không ai có quyền ra lệnh cho Joseph Donelly này phải chiến đấu cả!
- Tao đây, tao là miếng bánh mì phết bơ của mày đây, thằng khốn ạ! Mày hãy gặm cái cánh tay mày để mà sống ... (Ông Kelly đưa cuộc mưu sinh của Joseph ra mà dọa dẫm) ... và mày vĩnh biệt cái võ đài là vừa. Tao sẽ đuổi mày ra khỏi thành phố, và mọi người ở đây sẽ quên là mày đã có mặt ở trần gian!
Chính Joseph cũng nổi khùng lên, sẵn sàng đấu khẩu, bỗng một sự hỗn loạn xảy ra ở giữa phòng. Tiếng la, tiếng cười, tiếng vỗ tay của một vòng người khuấy động tập trung quanh một diễn viên hài nào đó đứng ở ngoài không thấy được, nếu như bị chôn vùi giữa đám đông. Joseph linh cảm đang có chuyện gì chẳng lành xảy ra.
Bỏ ông Kelly đứng lại, chàng vẹt đường tiến vào giữa đám đông ồn ào. Shannon vén váy lên, đang vũ điệu "gigue" và hát:
Mary, Mary, Mary Nell!
Hãy nghe tiếng chuông báo lễ cưới.
Joseph đánh vẹt đám đông ra hai bên, vào nắm cánh tay lôi đi.
- Shannon! - Chàng thét vào mặt nàng.
Nàng nhìn chàng với vẻ ngạc nhiên, và trong mắt ánh lên đôi chút biết ơn.
Rồi nàng lấy lại bình tĩnh, vung mình một cái tuột khỏi tay Joseph.
- Đừng có đụng đến tôi, Joseph Donelly! - Nàng hét lên với giọng bực tức của người say - Đi, đi mà vuốt ve con đĩ của anh đi! Con đĩ tồi tệ hơn một lợn xề!
Cả phòng cười lên hô hố, làm Joseph đỏ cả mặt.
Chàng quát lên:
- Câm mồm lại!
- Phải, mày hãy đi tính sổ người mày đã đánh gục - Shannon lại la lên, giọng mỉa mai châm chọc, để cảnh cáo chàng - Chính hắn là Joseph Donelly, tên đấu sĩ quyền Anh cả thế giới đều biết tiếng, đã hạ bao nhiêu là địch thủ và trở về mặt nát như một nùi giẻ rách. Hắn là đối thủ nổi tiếng như cồn ... Đàn ông thì hâm mộ, đàn bà thì thèm muốn.
Hai cái vai độn ngã nghiêng, những cuộn tóc rối tung bay quanh mặt của Shannon, nàng bước đi xiêu vẹo, lẫn tránh Joseph, chàng theo sát không rời. Bước chân lảo đảo, nàng vấp vào cái ống nhổ, khiến nó lăn vào chân của Joseph. Chàng vấp ngã ngồi xuống đất, trong khi Shannon đi ra xa.
Đám đông reo hò. Shannon lại ca:
Nàng có tin, nàng có tin là chàng sẽ yêu nàng?
Hãy hỏi, hãy hỏi thời gian.
Từ nền nhà, Joseph ngước lên, thấy nàng đang nhảy múa cho đám đàn ông xem, với những cặp mắt nghệch ra.
Tệ hơn nữa, ông Bourke bụng phệ, dùng hai cùi chỏ để mở đường, chen vào hàng đầu đám đông, đứng xem với đôi mắt hau háu và miệng liếm mép thèm thuồng.
Chốc chốc, nàng tung cái váy lên cao, để lộ cái quần lót có viền đăng - ten. Nàng vừa nhảy vừa tiến đến gần ông Bourke và luồn các ngón tay vào mái tóc của ông ta.
Trời đất ơi, ông ta rút ra một đồng đô - la trong túi áo và nhét nó vào cái nịt vú của nàng.
Nàng vừa rời khỏi ông Bourke trong một tiếng cười giòn giã, nhắm quầy rượu mà tới, vừa đi vừa xoay mình theo điệu vũ. Bị vấp chân, mất thăng bằng nàng té nhủi vì quá say, mặt úp vào cái bánh kem, hai chân chổng lên trời, để lộ cái quần lót ra cho mọi người nhìn thấy.
Joseph phóng tới, đỡ Shannon lên và vác nàng lên vai, mặc cho nàng dãy dụa và tru tréo. Chàng vác nàng ra khỏi phòng tiệc và ra đường.
- Để tôi xuống ... Để tôi xuống ngay! - Nàng kêu la và đấm thùm thụp vào lưng chàng - Đồ khốn kiếp, đồ móc than bùn và vô danh tiểu tốt!
- Cô là cái đồ táo tợn chết tiệt, đã làm mất mặt tôi, em gái ạ! - Chàng rống lên đáp lại - Cô đã chổng mông lên cho người ta xem, thật xấu hổ. Tôi xấu hổ vì cô, xấu hổ vì đã quen biết cô, chưa nói đến chuyện cô là em gái của tôi!
- Ông đâu phải là anh trai tôi, ông đừng có quên điều đó. Còn chuyện đám đàn ông đó, tôi mong họ được mãn nhãn. Làm bia cho mọi người dòm ngó cũng thích thú lắm chứ, nhưng chỉ một lần này thôi! Và cái ông bạn của ngài Kelly cũng quá thích điệu vũ của tôi, đến đỗi đã nhét một đô - la vào cái yếm của tôi.
Joseph nhìn nàng và chầm chậm lắc đầu.
- Còn nữa, cô đã cáo buộc tôi đủ thứ tội, chỉ vì tôi trò chuyện hết sức vô tư với cô Grace.
- Grace là một con đĩ!
- Có thiệt không? (Joseph cau mày và lầm lũi bước đi) Vừa đi anh vừa nói - Cô ấy hả? Cô hãy nhìn lại mình thử xem, nằm chình ình dưới mương với một đô - la trong yếm!