Giờ đây tôi hoàn toàn không còn nghi ngờ gì về tội lỗi của tên mulat. Giết bầy cá cảnh trong ao không phải dụng ý duy nhất của hắn: chỉ vì việc vặt đó chắc chắn hắn không tội gì dày công mất sức đến vậy. Không, hắn còn nuôi một tâm địa khác khủng khiếp hơn nhiều, một âm mưu trả thù đã tính toán kỹ lưỡng. Hắn quyết chí sát hại em gái tôi hoặc Viola, và cũng có khi là sát hại cả hai người.
Giả định ấy nghe có vẻ kỳ quái, nhưng không có gì phải nghi ngờ: tất cả mọi chứng cứ đều khẳng định. Ngay đến chàng trai da đỏ cũng đoán ngay ra tâm địa tên mulat. Mùa này em tôi ra đó tắm thường xuyên, gần như ngày nào cũng thế, ở đồn điền mọi người đều biết. Tôi nhất thời quên khuấy điều đó khi say mê truy đuổi lũ hươu, chứ không tất nhiên tôi đã hành động khác. Nhưng thử hỏi ai người có thể ngờ tên mulat lại dã tâm đến thế? Giá không có người tình cờ phát hiện, ý đồ dã man của hắn đã thành công, em gái tôi hẳn đã làm mồi cho cá sấu. Lúc đó nào ai biết thủ phạm là ai? Tất cả mọi người sẽ đồng loạt coi cá sấu là nguyên nhân bất hạnh, hẳn chẳng ai nghi ngờ tên mulat khốn nạn kia.
Tôi vô cùng căm phẫn. Hỡi ôi, em gái ngây thơ và tội nghiệp của tôi! Cô bé đâu có ngờ tâm địa tên mulat, kẻ đã đẩy cô tới kề bên cái chết. Virginia biết hắn không ưa cô, nhưng cô không thế ngờ rằng hắn thâm thù cô đến thế. Tôi không thể kìm giận hơn được bữa, phải đánh đòn, phải trừng phạt tên tội phạm ngay tức khắc! Phải đánh cho hắn chừa những tội lỗi dã man như vậy!
Vấn đề trừng phạt tên mulat sẽ không chỉ do riêng bố tôi, mà còn do hội đồng các chủ đồn điền trong vùng tham gia quyết định. Dĩ nhiên việc phán xét về tội ác ghê tởm này sẽ giao cho các vị quan tòa nghiêm khắc hơn ông chủ độ lượng của tên mulat. Tôi cũng không nghĩ thêm gì nhiều về việc đó, rảo bước về nhà để kể hết mọi chuyện cho bố tôi.
Nhưng mới đi được mươi bước tôi bỗng nghe có tiếng sột soạt khá gần. Xung quanh không thấy ai, nhưng hình như có kẻ nào đó vừa luồn qua những hàng cây. Có thể một nô lệ nào đó lợi dụng lúc việc nhà nhốn nháo lẻn ra ăn vụng cam.
Tôi không dừng bước vì cái việc quá vớ vẩn ấy. Tôi gọi, song không thấy trả lời nên lại đi tiếp.
Gần tới nhà tôi thấy bố tôi và ông quản nô đứng dưới mái che. Bên cạnh là ông lão Hicmen săn cá sấu và vài người hàng xóm tình cờ có việc ghé sang. Tôi kể lại tất cả mọi chuyện. Mọi người nghe như sét đánh ngang tai. Ông lão Hicmen tuyên bố ngay sự việc hoàn toàn có thể diễn ra đúng như lời tôi nói. Những người khác cũng vậy, họ tin ngay. Chỉ có một cái mà mọi người còn phân vân, ấy là động cơ của tên mulat. Không lẽ hắn chủ bụng sát hại một mạng người thật sao? Thật khó mà tin có chuyện nhẫn tâm đến thế. Nhưng cũng ngay tức khắc, những băn khoăn ấy đã được giải đáp. Một nhân chứng nữa xuất hiện, anh ta khẳng định và thậm chí còn bổ sung thêm chứng cứ cho tôi. Nhân chứng đó là Jec Đen.
Chừng nửa tiếng trước đó Jec Đen phát hiện tên mulat leo lên một ngọn sồi, nơi có thể nhìn thẳng ra ao. Hắn làm việc đó đúng vào lúc “tiểu thư trắng” và Viola đi tắm. Từ ngọn sồi cao Jec Vàng nhìn rõ hai người lội xuống nước.
Bực mình với hành vi đáng xấu hổ của Jec Vàng, Jec Đen kêu hắn xuống và đe sẽ mách chủ. Nhưng tên mulat đáp rằng hắn đang hái quả sồi, món ăn mà dân đồn điền ai cũng thích. Phải đến lúc Jec Đen dọa thêm câu nữa hắn mới chịu xuống, nhưng trong tay không có quả nào.
- Không phải nó lên hái sồi đâu. Cái thằng vô công rồi nghề ấy định làm cái việc xấu va, đê tiện kia đấy, - Jec Đen kể xong và kết luận.
Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Tên mulat leo lên để tận mắt thấy kết quả việc làm độc ác của hắn. Hắn thấy hai cô gái xuống nước, hắn biết mối nguy hiểm đang rình rập họ, nhưng hắn không hề động cựa chân tay hay hô hoán mọi người kịp cứu. Trái lại, khi nghe tiếng kêu cứu, hắn là một trong những người chạy ra ao sau cùng, điều đó thì nhiều người thấy và khẳng định. Chứng cứ buộc tội đã rõ ràng.
Câu chuyện của Jec Đen làm mọi người sôi sùng sục. Da trắng và da đen, chủ và nô lệ - tất cả đều ra sức phẫn nộ trước tội ác man rợ. Khắp bốn phía đều nghe la ó nhao nhao: “Thằng Jec Vàng đâu rồi?”.
Mọi người đổ xô đi tìm hắn, quyết trừng trị tên sát nhân.
Nhưng hắn biến đâu nhỉ? Mọi người lớn tiếng gọi hắn, rồi ra lệnh, dọa nạt. Tất thảy đều vô ích: không một tiếng đáp lại. Mọi người lùng sục khắp các xó xỉnh, từ chuồng ngựa, lán kho, nhà bếp, nhà ở của nô lệ da đen, thậm chí sục cả trong kho ngũ cốc... nhưng tên mulat vẫn biệt tăm. Hắn trốn ở đâu nhỉ? Mới rồi, lúc kéo xác cá sấu về vào quẳng cho heo ăn, hắn vẫn còn đó, hăng hái làm cùng mọi người, thế mà bây giờ lại không thấy đâu cả.
Tôi sực nhớ ban nãy có tiếng sột soạt ở rừng cam. Hay Jec Vàng trốn đó? Nếu vậy thì hắn đã nghe lỏm được câu chuyện giữa tôi và chàng trai da đỏ, ít nhất cũng được phần cuối, là dĩ nhiên và vội vã cao chạy xa bay.
Mọi người đổ ra rừng cam và khu cây cối quanh hồ. Vẫn vô ích, tên mulat dường như đã độn thổ. Tôi vụt nghĩ phải leo lên mỏm đá sớm nay, quả nhiên thấy tên mulat đang lom khom bò qua vạt chàm về phía ruộng ngô. Tôi nhảy xuống đuổi theo. Bố tôi, ông lão Hicmen và nhiều người nữa cùng ào ào tiếp bước.
Nghe tiếng hét sau lưng, Jec Vàng hiểu ngay hẳn đang bị rượt. Không nơi ẩn náu, hắn co giò chạy hết tốc. Loáng sau hắn đã ra tới rìa ruộng ngô. Tốp người đuổi theo cũng đang đeo sát.
Tuy còn bé song tôi chạy nhanh hơn tất cả. Tôi biết thế nào mình cũng đuổi kịp tên mulat, chỉ cần không có vật cản che khuất hắn. Rõ ràng hắn hy vọng kịp chạy tới đầm lầy, lặn ra bãi cỏ lác palmetto, chỗ đó trốn tha hồ kín.
Tôi lấy hết sức lực chạy như bay, tới sát bìa rừng thì chặn được đường tẩu thoát duy nhất của hắn. Tôi chụp trúng vạt áo tên mulat.
Tất nhiên, ý định giữ hắn lại thật hết sức ngây thơ, bất cẩn. Tâm trí tôi chỉ có một ý nghĩ: tóm lấy hắn! Tôi không hề nghĩ là hắn sẽ đánh trả, trong khi một kẻ cùng đường, rất sẵn sàng hành động như thế. Quá quen được phục tùng, tôi đơn giản nghĩ rằng khi bị tóm hắn sẽ ngoan ngoãn đứng lại. Nhưng tôi lầm. Bở hơi tai sau đoạn đường dài, tôi không còn chút hơi sức, giữ con mèo có lẽ cũng không xong. Tên mulat dễ dàng gạt tôi ra. Tôi tưởng hắn sẽ cắm đầu chạy tiếp, ai dè hắn quay ngoắt lại, rút dao. Hắn xỉa thẳng một nhát vào tim tôi, nhưng run rủi tình cờ đã khiến tôi quơ tay lên, nhờ thế mới thoát khỏi mũi dao nghiệt ngã.
Tên mulat lại vung dao, và hẳn lần này đã đâm trúng, không có người thứ ba can thiệp. Trước khi mũi dao giết người kịp găm vào đích, hai cánh tay cực khỏe của Jec Đen đã kẹp cứng tên mulat. Hung thủ điên cuồng giãy đạp cố bứt ra, nhưng hai cánh tay thép của tình địch cũ không buông tha hắn trước khi ông lão Hicmen và mọi người ập đến. Tên mulat bị trói chặt bằng dây da, quẳng xuống đất. Giờ thì hắn hết tác oai tác quái.