Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHÀNG TRAI METIS

Mọi người nhanh chóng kết liễu con sấu và lôi nó lên bờ trong niềm hân hoan tột độ của tất cả đám nô lệ da đen.

Chưa một ai biết nguyên do ao nhà có sấu, vì tôi chưa hé miệng nói ra. Tất cả đều cho rằng cá sấu từ ngoài suối hay đầm phá gần đấy bò vào, chuyện ấy trước đây thỉnh thoảng vẫn có. Và Jec Vàng, kẻ tham gia hăng hái nhất trong việc kết thúc số mạng con mãnh thú trọng thương, đã mấy lần nhắc đi nhắc lại nhận định đó. Tên khốn kiếp ấy đâu có ngờ bí mật của hắn đã lộ tẩy từ lâu! Tôi là người duy nhất đã biết điều bí mật đó... Nhưng tôi lầm, tôi không phải người duy nhất.

Đám nô lệ, gia nhân hân hoan ra về. Họ buộc dây kéo xác con sấu, reo hò inh ỏi. Tôi ở lại, một mình với vị cứu tinh quả cảm. Tôi muốn ngỏ lời cám ơn anh.

Lúc nãy bố mẹ tôi cùng mọi người đã hết lời cảm tạ và khâm phục lòng dũng cảm của chàng trai. Ngay cả em gái tôi, sau khi tỉnh lại cũng cố nói vài lời, chân thành cảm ơn người cứu mạng.

Chàng trai im lặng, chỉ khẽ gật đầu và mỉm cười đáp lại. Về tuổi tác anh chàng thật ra vẫn còn là một cậu bé, nhưng thái độ cư xử chững chạc như người một người lớn.

Chàng trai trạc tuổi tôi, cao cũng xấp xỉ như nhau, thân hình cân đối và rất đẹp. Nhìn sắc diện khó có thể nói anh là dân thuần da đỏ, tuy trang phục hoàn toàn theo lối anh-điêng. Màu da có vẻ ngăm đen nhiều hơn màu đồng, có lẽ anh là dân metis.

Cái mũi khoằm mà ta quen gọi là mũi đại bàng quả thật đã đem lại cho chàng trai một vẻ gì đó hao hao như loài chim ấy. Đôi mắt thật hiền lành, dịu dàng như mắt con gái, nhưng mỗi khi tức giận, đôi mắt đó bỗng bừng bừng bốc lửa.

Màu da trắng đã làm mềm mại hơn những nét thô trên khuôn mặt da đỏ điển hình, đồng thời vẫn giữ nguyên nét oai phong, dũng liệt. Mái tóc đen của chàng trai trông đẹp hơn tóc những người da đỏ, nhưng vẫn óng và dày. Nói tóm lại, dáng dấp và dung mạo của anh hứa hẹn chỉ chừng hai năm nữa anh sẽ là một người đàn ông phong độ tuyệt vời. Ngay bây giờ anh đã có một vẻ đẹp độc đáo mà đã gặp chắc không ai có thể quên.

Toàn thân ướt sũng, nhưng phong thái chàng trai lạ mặt vẫn ngời ngời, cao thượng và đẹp lạ lùng.

- Anh biết chắc là không bị thương chứ?

- Tất nhiên, chắc. Không bị một vết xước nhỏ.

- Nhưng quần áo anh ướt hết rồi. Xin phép được mời anh về nhà thay đồ. Có lẽ quần áo tôi anh mặc vừa đấy.

- Cảm ơn. Tôi không quen mặc quần áo đó đâu. Nắng thế này, lát nữa khô.

- Thế anh đến dùng cơm vậy!

- Tôi vừa mới ăn rồi.

- Hay anh uống chút vang nhé?

- Không, cảm ơn anh. Tôi không uống rượu.

Tôi không biết nói gì thêm với người bạn mới. Anh từ chối những lời mời mọc, nhưng vẫn đứng với tôi. Chàng trai không muốn ghé chơi nhưng cũng không tỏ vẻ muốn đi ngay.

Vậy anh chàng còn chờ gì nữa nhỉ? Chờ thưởng? Một phần thưởng thực chất hơn những lời khen suông chàng?

Đúng rồi! Dù có dễ mến đến mấy, chàng trai vẫn cứ là một người da đỏ. Những lời khen ngợi anh nghe đã chán tai, dân da đỏ không ưa khen suông. Có lẽ anh ta còn chờ một cái gì khác nữa. Điều đó hoàn toàn tự nhiên, tự nhiên như chính những ý nghĩ phỏng đoán này của tôi vậy.

Tôi vội vàng lấy ví tiền, đặt vào tay anh bạn. Trong nháy mắt chiếc ví đã chìm xuống đáy ao.

- Tôi không xin tiền! - Chàng trai phẫn nộ quăng mớ dollar xuống nước.

Tôi vừa tức vừa hổ thẹn, chủ yếu là hổ thẹn. Tôi nhào xuống nước, lặn một hơi. Không, không phải tôi xuống mò lại ví tiền - Tôi lượm khẩu súng nằm dưới đáy ao lát đá. Lên bờ, tôi đưa súng cho chàng trai metis.

Chàng trai mỉm cười, một nụ cười thật khó tả. Tôi hiểu mình đã sửa được sai lầm ban nãy và bẻ gãy tính kiêu hãnh, ngang tàng của chàng trai.

- Bây giờ tới lượt tôi, - chàng trai nói. - Mong anh cho phép gửi lại chiếc ví và lượng thứ cho hành động thô lỗ vừa rồi.

Tôi chưa kịp ngăn lại thì chàng trai đã mất dạng dưới đáy ao. Anh trao lại tôi chiếc ví.

- Một món quà tuyệt vời! - Chàng trai mân mê khẩu súng nói. - Đó có món quà xứng đáng đáp lại, tôi phải về nhà đã. Người da đỏ chúng tôi chẳng có thứ gì người da trắng thích cả, ngoại trừ mảnh đất xứ sở chúng tôi! (chàng trai đặc biệt nhấn vào các từ cuối). Những thứ chúng tôi làm ra so với của các anh thật chẳng đáng một xu, may lắm thì được coi như những đồ chơi ngồ ngộ. À khoan... anh cũng đi săn nhỉ? Có lẽ tôi biếu anh đôi mocaxin* và túi đựng đạn săn chăng? Maiuymi may đẹp lắm...

Mocaxin: giày da mềm của thợ săn da đỏ.

- Maiuymi?

- Em gái tôi đó. Anh sẽ thấy đi săn dùng mocaxin tiện hơn nhiều so với những đôi ủng nặng chình chịch của các anh. Đi mocaxin êm lắm, thú sẽ không nghe thấy.

- Cái quí nhất là tôi được anh tặng mocaxin làm quà!

- Tôi rất sung sướng nếu điều đó làm anh vui lòng. Maiuymi sẽ may tặng anh đôi mocaxin và một chiếc túi da.

“Maiuymi! - Tôi thầm nhắc lại. - Một cái tên lạ nhưng thật đẹp! Phải chăng đó là nàng?”.

Tôi hồi tưởng lại một thiếu nữ tuyệt đẹp có lần tôi gặp trên đường mòn qua rừng. Nàng đẹp như mơ, nàng như tiên sa lạc bước. Nhan sắc nàng lộng lẫy khiến khó tin nếu bảo nàng là một thiếu nữ trần gian.

Tôi gặp nàng trong trang phục da đỏ, vào một sáng đạo chơi rừng. Hương rừng thơm ngát, tinh khôi. Bất chợt tôi nhìn thấy một thiếu nữ đẹp lạ lùng trên thảm cỏ xanh rực rỡ hoa đồng nội.

Tôi chưa kịp quay sang ngắm, người đẹp đã biến mất. Tôi lao theo, nhưng tìm kiếm hoài công. Lẹ như một bóng tiên, nàng lướt qua những rẻo đường mòn quanh co, chằng chịt. Tôi đành chịu mất nàng ngoài tầm mắt, nhưng trong tâm tưởng hình bóng ấy vương vấn mãi tới giờ. Có phải nàng là Maiuymi không nhỉ?

- Anh tên gì? - Tôi hỏi khi chàng trai vừa định đi.

- Người da trắng gọi tôi là Pauell, gọi theo họ người cha quá cố của tôi. Bố tôi da trắng. Mẹ tôi thì còn. Có lẽ không cần nói thêm mẹ tôi là người da đỏ... Thôi, tôi đi. Nhưng xin hỏi thêm anh một câu. Có thể anh sẽ thấy câu hỏi quá táo tợn và xấc xược, nhưng nó có nguyên nhân đấy. Trong số nô lệ da đen, có kẻ nào quá ư độc ác và thù ghét gia đình anh không?

- Có lẽ là có. Chí ít thì cũng có cơ sở để nghi ngờ.

- Anh có thể nhận được dấu chân hắn không?

- Tôi nghĩ là được.

- Vậy thì anh theo tôi!

- Không cần. Tôi biết anh sẽ dẫn tôi đi đâu. Tôi biết cả rồi: nó đã nhử cá sấu đến đây để sát hại em tôi!

- Chà! - Chàng trai da đỏ thoáng ngạc nhiên thốt lên. - Làm sao anh biết?

- Tôi nấp sau tảng đá này và nhìn thấy tất cả. Thế còn anh?

- Tôi lần theo dấu. Tôi đang săn ở khu đầm, thấy dấu chân người, chân chó và chân cá sấu, nghi quá nên mới đuổi theo. Chạy tới đám cây này thì vừa lúc nghe la cứu. May mà kịp. Chà!

- Vâng, đúng vào phút chót. Nếu không thì thằng khốn nạn ấy đã thành công với mưu mô đê hèn của hắn. Nhưng anh đừng lo, hắn sẽ bị trừng phạt.

- Đúng thế. Phải trừng phạt. Hy vọng còn có dịp gặp anh.

Chúng tôi nói dăm ba câu nữa rồi tạm biệt nhau sau cái bắt tay thật chặt.

« Lùi
Tiến »