Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAI HỌA TẮM AO

- Jec Vàng! Cá sấu!

Tôi chỉ thốt lên được bấy nhiêu. Mẹ tôi bảo nói cho có đầu có đuôi, nhưng tôi không sao mở miệng ra được. Sợ hãi cuống cuồng, tôi cắm đầu lao đi, bỏ lại mẹ tôi cùng một nỗi kinh hoàng không kém.

Tôi chạy tắt, lao bừa qua những chướng ngại dọc đường. Phóng vụt qua rào, tôi lao như tên bắn qua rừng cam, bên tai chỉ nghe những tiếng cành cây ngã rạp và trái rơi lịch bịch.

Phía sau, tiếng huyên náo mỗi lúc một ồn ào hơn. Tôi nghe tiếng mẹ tôi hét lên tuyệt vọng. Lũ chó hoảng sợ trước cảnh la hét ầm ĩ, bắt đầu sủa ran. Gà vịt trong sân và chim chóc gần đó kêu quang quác, lanh lảnh.

Tôi nghe rõ những âm thanh hoảng hốt từ phía đồn điền, nhưng tai tôi căng lên hướng về phía hồ nước: tiếng nước khua lóc bóc, tiếng cười âm vang của em gái tôi vọng tới. Lạy chúa, em tôi vẫn chưa bị làm sao!

Tôi dừng bước, gào lên:

- Virginia! Virginia!

Tôi sốt ruột chờ tiếng “ơi” đáp lại. Nhưng không có tiếng trả lời. Có lẽ tiếng nước đã át tiếng tôi gọi?

- Virginia! Virginia ơi!

Lần này thì em tôi nghe thấy.

- Ai gọi đó? Anh đấy hở Jorge?

- Anh đây, Virginia!

- Có việc gì thế anh?

- Cô lên bờ ngay!

- Sao thế? Khách đến rồi à? Sao sớm thế nhỉ? Kệ họ chờ, anh Jorge à. Anh đón khách vào và mời họ ngồi chơi. Em còn bơi một lát nữa cơ, buổi sáng thật tuyệt. Nước thích lắm cơ!... Đúng thế, Viola nhỉ? Nào, mình bơi một vòng nữa nhé!

Tôi lại nghe tiếng nước khua và tiếng cười vui nắc nẻ của em tôi cùng cô gái theo hầu.

Tôi gào đến vỡ giọng:

- Virginia! Lạy chúa, lên bờ ngay! Bỗng tiếng cười nín bặt, thay vào đó là một tiếng "Ôi" tắt lịm và ngay sau đó là tiếng kêu thất thanh.

- Viola, nhìn kìa! Con gì kinh quá! Trời ơi, nó bơi lại đây này! Cứu em, anh Jorge! Cứu tôi với!

Nhanh như chớp tôi lao qua những bụi cây. Không biết còn kịp không? Biết đâu đó lại là tiếng kêu tuyệt vọng, và em tôi đã bị kẹp cứng trong hàm cá sấu?

Tôi nhảy mươi bước là ra khỏi rừng cam. Từ trên bờ “hồ ba ba" chạy xuống tôi sững người trước một cảnh tượng khủng khiếp.

Giữa ao em gái tôi đang cuống quít bơi vào, còn cô gái cvarteron đứng ngay rìa bờ, nước xâm xấp ngang gối. Viola thét lên kinh hoàng, hai tay khua rối rít. Phía sau em gái tôi là con thằn lằn khổng lồ, qua làn nước trong vắt, có thể thấy rõ thân hình nó với hai chân trước móng giương nhọn hoắt. Con vật trồi lên lộ rõ lưng vây sần sùi và hai bờ vai lực lưỡng. Mõm và đuôi cá sấu nghếch cao hơn cả, nó quẫy đuôi sủi bọt trắng một vùng. Con quái vật chỉ cách em tôi không quá mười foot, bất kỳ lúc nào cũng có thể lao vụt lên đớp gọn cô bé.

Em tôi bơi cuống cuồng. Cô ấy bơi rất khá, nhưng điều đó vị tất đã cứu được cô. Bộ đồ tắm lúc này đâm ra vướng víu. Con sấu chỉ cần khẽ cất nhắc thân mình là hoàn toàn có thể bắt được Virginia. Nhưng nó chưa động đến.

Đến tận giờ tôi vẫn cứ ngạc nhiên về điều đó. Thái độ con sấu thật khó hiểu. Có lẽ vì nó quá tin con mồi không cách gì thoát khỏi miệng nó, và giống như mèo vờn chuột, nó cao hứng thưởng thức oai phong, sức mạnh của mình.

Tôi chĩa súng, bóp cò. Trên mình sấu chỉ có hai chỗ súng có thể gây tử thương, đó là mắt và vùng tim, ngay trước ngực, chếch dưới chân trước. Tôi ngắm bắn mắt sấu, nhưng đạn lại chệch xuống vai. Viên đạn này bật khỏi tấm vảy sừng như va vào đá cứng. Trên miếng vảy hình thoi chỉ có một vết trầy nhỏ, trắng nhơ!

Trò tiêu khiển có lẽ đã nhàm, và thêm nữa, viên đạn dầu sao cũng đã làm con sấu đau đớn, khiến nó hành động dứt khoát hơn.

Quật mạnh đuôi xuống nước, cá sấu lao lên như bắn. Nó nghếch thẳng mõm, há ngoác cái miệng đỏ lòm, trong nháy mắt chiếc váy xanh nổi lềnh bềnh phía sau em gái tôi đã nằm gọn trong miệng sấu.

Tôi lao bổ xuống ao, tay xách súng. Nhưng khẩu súng quá cản trở, tôi quẳng luôn xuống đáy.

Tôi tóm được Virginia thật đúng lúc, vào đúng thời điểm cá sấu định kéo cô lặn xuống.

Tôi lấy hết sức trì kéo để hai anh em không bị nhấn chìm. Vũ khí không có, vả lại nếu có cũng không làm gì được: cả hai tay tôi phải ôm chặt Virginia.

Tôi hết hết gân sức, hy vọng cá sấu phải chùn lại, buông mồi. Nhưng vô ích: nó vẫn cắn chặt váy em tôi.

Trời ơi! Thế này là cả hai chúng tôi sẽ chết chìm dưới nước, và cá sấu sẽ xé xác cả hai!

Bỗng có tiếng lao ùm xuống nước. Có ai đó can đảm nhảy từ rất cao xuống - Một khuôn mặt ngăm ngăm, tóc đen, dài, áo đính hạt cườm lấp lánh.

Chàng trai bơi sát tới chúng tôi và con quái vật đáng sợ. Ánh mắt anh đầy nghị lực, can đảm. Không nói một lời, chàng trai lạ mặt bám vai cá sấu, nhảy phắt lên lưng nó. Anh nhảy khéo léo và nhanh nhẹn hơn cả một kỵ sĩ nhảy lên yên ngựa.

Lưỡi dao vung lên sáng loáng, cắm phập vào mắt sấu.

Con quái vật rít lên đau đớn. Nó quật đuôi cực mạnh khiến nước ngầu bọt trắng xóa, bắn lên như đài phun. Con sấu bỏ mồi, tôi vội vã kéo Virginia vào bờ.

Ngoái đầu lại tôi lặng người thảng thốt: con quái vật lặn xuống kéo theo chàng trai trên lưng, chàng trai quả cảm đã chết!

Tôi tiếp tục bơi, trong lòng đau đớn vô hạn. Lên đến bờ, tôi đặt cô em đang mê hoảng xuống cỏ. Và quay mặt ra ao...

Trời ơi, may mắn quá! Chàng trai lạ đã ngoi lên mặt nước, sải tay bơi vào. Phía bờ bên kia con sấu gớm ghiếc đang điên dại giãy chết.

Thật may mắn là em tôi không bị một vết thương nào. Chính chiếc váy phồng khí đã bảo vệ cho cô bé, còn dăm ba chỗ xây xát quả là không đáng kể. Những bàn tay âu yếm đón cô lên, những ánh mắt thân thương, những giọng nói dịu dàng đang dồn cả cho cô. Mọi người thận trọng nhấc cô dậy, bế đi khỏi nơi cô vừa thoát chết.

« Lùi
Tiến »