“Ra là mày nghĩ ra cái trò thế đấy, anh bạn vàng quí hóa ơi! Rút cục vẫn lại chuyện trả đũa. Nhưng mày trả đũa cái gì mới được cơ chứ, hở tên khốn kiếp đáng khỉnh bỉ? Mày không biết là mày đã bị theo dõi đâu! Rồi mày sẽ phải ân hận về cái ý đồ quỉ quái ấy trước lúc trời tối cho mà xem!”
Tôi nghĩ thầm trong bụng sau khi đoán ra ý định của tên mulat. Trong ao thả rất nhiều cá cảnh, cá vàng, cá bạc và cả cá hồi đỏ. Em gái tôi rất thích cá, hàng ngày cô bé vẫn ra đây cho cá ăn và xem chúng bơi lội. Virginia rất thích thú ngắm đàn cá nô dỡn, múa lượn dưới ao. Lũ cá cũng quen cô, bơi từng đàn quanh hồ theo bước chân cô trên bờ, thậm chí còn ngoi lên đớp mồi ngay trên tay cô nữa.
Ý đồ trả thù của tên mulat là nhằm vào chỗ đó! Hắn rất biết cá sấu ăn các loại cá, đó là nguồn thực phẩm tự nhiên của nó. Hắn biết chẳng bao lâu nữa tất cả tôm cá trong ao sẽ làm mồi cho sấu, cả ao cá sẽ sạch nhẵn không còn một bóng cá bơi. Lúc đó em gái tôi, chủ nhân của bầy cá cảnh, sẽ vô cùng buồn bã, còn hắn, tên Jec Vàng mulat, sẽ hả hê sung sướng.
Tôi biết tên mulat rất căm Virginia, đặc biệt là vì cô đã can thiệp vào lúc hắn dở trò bậy bạ với Viola, mà kết quả là sau đó hắn phải lĩnh một trận roi đích đáng. Hắn căm Virginia cũng còn do nhiều nguyên nhân khác nữa. Virginia đối xử thân thiện với tình địch của hắn, chàng trai đó vẫn đang theo đuổi cô gái cvarteron, còn chính hắn thì lại bị Virginia cấm ngặt, không cho bén mảng đến gần Viola.
Mặc dù bề ngoài tên mulat không thể hiện thái độ (hắn không dám), nhưng tôi biết trong thâm tâm hắn rất căm em gái tôi. Việc hắn giết chết con hươu dama đã khẳng định điều đó, và việc làm hôm nay lại càng chất thêm bằng chứng về tính hung hãn điên cuồng của hắn.
Hắn hy vọng con sấu sẽ dọn sạch sẽ “hồ ba ba”. Tất nhiên, hắn biết đến một lúc nào đó người ta sẽ phát hiện và giết chết con quái vật, nhưng đến lúc đó thì nó cũng đã thịt xong bầy cá trong ao.
Không một ai có thể ngờ rằng có kẻ nhử cá sấu vào ao. Đã không ít lần trong ao có cá sấu - chúng từ ngoài sông hay những khu đầm phá lân cận bò lên, rồi có thể do một bản năng khó hiểu nào đó mà chúng lần mò tới đúng ao này.
Theo tôi suy luận, có lẽ những mưu mô, sắp đặt của Jec Vàng là như vậy. Nhưng về sau mới vỡ lẽ ra là tôi chỉ đoán đúng một nửa. Hồi đó tôi còn quá trẻ và ngây thơ, không tưởng tượng nổi lòng lang dạ thú trong con người có thể vươn tới mức nào.
Ý định đầu tiên của tôi là phải theo dõi tên mulat đến tận nhà, tố cáo tội ác của hắn và trừng phạt thật đích đáng. Sau đó tôi sẽ cùng mọi người ra ao giết chết con sấu trước khi nó kịp dọn sạch cá ao.
Nhưng lúc đó bầy hươu với một con đực gạc trổ nhánh dày chi chít và mấy con cái đang gặm cỏ khá gần khu vực giếng đã thu hút tâm trí tôi. Chúng chỉ cách tôi chừng hai yard, cám dỗ vô cùng. Thêm nữa, tôi sực nhớ là mình đã hứa với mẹ sẽ có món thịt hươu đãi khách. Hứa thì phải làm. Tôi phải kiếm bằng được thịt hươu!
Bây giờ tôi có thể tạm gác chuyện kia lại. Cá sấu đã lót dạ cả một con chó, trong vài giờ tôi chưa chắc nó đã khuấy đảo bầy cá rong chơi vui vẻ dưới ao. Còn Joe, chính mắt tôi đã thấy hắn về nhà, vậy có nghĩa là bất kỳ lúc nào cũng có thể tóm cổ hắn, đừng hòng thoát thân.
Nghĩ thế, tôi gác kế hoạch lúc đầu lại, tập trung cao độ vào đàn hươu. Đúng lúc đó chúng lại lùi dần rà xa, khiến tôi không bắn được. Tôi kiên nhẫn chờ, hy vọng chúng sẽ quay trở lại.
Nhưng tôi chờ hoài công. Loài hươu sợ ao hồ, chúng coi những biệt địa quanh năm cây cối xanh um đó là một nơi nguy hiểm, và luôn luôn trọng tránh xa. Điều đó cũng dễ hiểu: chính từ những bụi cây xanh ngát ấy, bất kỳ lúc nào cũng có thể có một mũi ná của thợ săn da đỏ xé gió bay tới hay một tiếng đạn khô khan nghe như tiếng roi vút bật ra ngoài họng súng. Chính phía sau những bụi cây ấy cái chết luôn rình rập bầy hươu. Thấy bầy hươu không chịu quay lại mà thậm chí còn lảng dần ra xa, tôi quyết định xua chó đuổi theo, đồng thời tuột nhanh trên mỏm đá xuống, băng ra đồng cỏ.
Ra khỏi chỗ nấp, tôi lập tức buông dây chó, hét vang, lao về phía trước,
Chuyến đi săn thật tuyệt vời! Chưa bao giờ tôi gặp bầy hươu phi nhanh đến thế! Lũ chó lao hết tốc, gần như bắt kịp bầy hươu. Đây quả là một cuộc đua tốc độ kinh khủng giữa hươu và chó. Bầy hươu phóng nhanh đến nỗi tôi đã hơi thất vọng về món thịt trưa nay. Nhưng đến rìa xavartna thì cuộc săn kết thúc. Một con chó lao chồm lên ngoạm trúng cổ con hươu cái, mấy con chó khác lao theo kịp, vây quanh chặn lối. Tôi chạy tới, và chỉ mười phút sau đã lột da hươu gọn gàng. Hài lòng với lũ chó săn, với chiến tích huy hoàng, tôi xốc xác hươu lên vai, hân hoan rảo bước về nhà. Tôi sung sướng vì đã làm tròn lời hứa.
Bất chợt thấy bóng chim quét trên đồng cỏ ngập nắng, tôi ngửng lên nhìn. Trên trời hai con chim rất to đang sải cánh. Chúng bay không cao lắm và có lẽ không có ý định lên cao. Trái lại, chúng lượn tròn, mỗi vòng mỗi sà thấp xuống. Lúc đầu lóa nắng, không nhìn rõ loại chim gì. Quay mặt lại tránh nắng dội tới, tôi mới nhìn rõ bộ lông hạnh vàng của cặp chim. Nhìn màu lông, tôi đoán đó là loại “diều hâu chúa" - loại chim đẹp nhất trong họ diều hâu. Thậm chí tôi còn cho là đẹp nhất trong thế giới chim muông nữa.
Diều hâu chúa vốn quê Florida, chúng không bay xa lên phía bắc. Nhưng ở nhiều nơi ngay tại Florida cũng ít khi thấy chúng. Để chứng minh điều đó, tôi có thể nói ngay là em gái tôi chưa bao giờ nhìn gần một con diều hâu chúa, mặc dù cô bé đã mười hai tuổi và sinh ra ngay tại Florida này. Quả thật là cô chưa đi xa bao giờ, thậm chí ra khỏi lãnh địa đồn điền cũng chẳng mấy khi. Tôi bỗng nhớ là cô em gái đã nhiều lần ngỏ ý với tôi muốn được ngắm những con chim đó thật gần. Nghĩ thế, tôi quyết định phải bắt chúng về cho em tôi thích.
Cặp chim sà xuống rất thấp, tôi đã nhìn thấy những cái cổ vàng, cái mào đỏ san hô và viền mỏ màu da cam. Chúng chỉ cách tôi một tầm súng, nhưng bay nhanh quá, muốn hạ chúng thì phải có một tay súng cừ hơn tôi mới được. Tôi không dám nổ súng, sợ trượt. Tôi bỗng nảy ra một cách, và quyết định rất nhanh. Cặp diều hâu bám theo thịt hươu, tôi biết vậy vì thấy chúng chao liệng ngay trên đầu. Thủ đoạn của tôi rất đơn giản. Tôi đặt xác hươu xuống, và lánh vào một đám cây cách đó chừng năm chục yard. Tôi không phải chờ lâu: cặp diều hâu không mảy may nghi ngờ, sà xuống. Một con vừa chạm đất, tôi bắn liền. Con chim chết ngay tại chỗ, nhào xuống cỏ. Con kia hoảng vía, lao vút lên ngọn trắc bá trốn biệt.
Tôi lại vác xác hươu lên vai, một tay xách con diều hâu chúa, thẳng hướng về nhà, trong lòng hân hoan tràn ngập. Tôi nhấm nháp trước niềm vui gấp đôi mà tôi sẽ đem về - tôi sẽ đem lại niềm vui cho hai người tôi yêu quí nhất trên đời: mẹ tôi và đứa em gái dễ thương.
Lát sau tôi qua hết đồng cỏ, vào tới rừng cam. Tôi không đi qua cửa vườn, mà leo luôn qua bờ giậu. Tôi sung sướng đến mức vác nặng mà vẫn cảm thấy nhẹ như không.
Về tới sân nhà, cạnh những bồn hoa, tôi nhìn thấy mẹ đứng trên hàng hiên. Bà mừng rỡ reo lên chào tôi. Tôi ném chiến lợi phẩm xuống dưới chân mẹ.
- Chim gì thế con? - Mẹ tôi hỏi.
- Diều hâu chúa đấy, con mang về làm quà cho Virginia. Ồ, nó đi đâu rồi? Chưa dậy cơ à? Ái chà, đại lãn tí hon! Để con vào gọi nó dậy. Trời đẹp thế này mà cứ ngủ thì thật đáng xấu hổ!
- Không phải, Jorge. Em nó dậy được hơn một tiếng rồi. Nó chơi ngoài vườn một lát. Mới đi đấy.
- Nhưng đi đâu chứ? Ra phòng khách à.
- Không, đi tắm.
- Tắm?
- Ừ. Đi với Viola. Mà sao vậy?
- Ôi, mẹ ơi!...
- Cái gì thế, Jorge?
- Trời ơi! Cá sấu!