Trong lúc tên mulat và cá sấu vẫn ở trong ruộng ngô, tôi không nhìn thấy cả hai. Thân ngô cao vống, đám lá mác vươn lút đầu, thậm chí nếu có một kỵ sĩ cưỡi ngựa qua đây cũng lọt thỏm trong rừng lá. Chỉ cần hơi xích người sang phải, tôi sẽ bao quát được một khoảng rộng hơn, nhưng nếu vậy tôi sẽ nhô ra ngoài đám lá rủ che phía trước và tên mulat có thể phát hiện ra tôi. Có nhiều nguyên nhân khiến tôi e ngại, vì thế tôi vẫn ngồi yên tại chỗ.
Tôi tin tên mulat vẫn ở trong ruộng ngô và lát nữa tôi sẽ lại thấy hắn - chỉ cần hắn chui ra khoảng trống.
Khoảng đất giữa vực giếng và ruộng ngô trồng toàn chàm. Muốn về nhà, dứt khoát phải đi qua chỗ đó, mà chàm chỉ cao có chừng hai foot. Tôi sốt ruột chờ đợi, quyết không để sổng tên mulat. Đầu óc tôi lúc này lởn vởn toàn những chuyện bí hiểm và ma quái.
Hắn đi rất chậm. Không thấy hắn nhưng tôi vẫn theo dõi được nhờ những thân ngô lay động. Đám lá lắc qua lắc lại sau lưng hắn chứng tỏ cá sấu tiếp tục bám theo.
Tôi căng mắt theo dõi đám lá ngô. Rõ ràng tên mulat không đi dọc theo những luống ngô, hắn băng ngang luống này qua luống khác. Để làm gì nhỉ? Tôi không đoán được. Cứ thẳng theo bất kỳ luống ngô nào hắn cũng có thể về đúng tới nhà, vậy tại sao hắn lại chọn cái lối khó đi như thế?
Hắn đã gần ra tới rìa ruộng. Khoảnh đất trồng chàm không rộng lắm, tên mulat đã tới rất gần chỗ tôi nấp, tiếng thân ngô bị gạt xào xạc nghe khá rõ.
Nhưng lúc này tôi còn thoáng nghe một âm thanh khác. Tôi lắng tai - tiếng rên ư ử của chó con.
Thoạt đầu tôi còn tưởng đó là tiếng cá sấu. Nhưng loài cá sấu chỉ rít lên như chó con khi nó còn nhỏ, đằng này con sấu theo tên mulat đã lớn hẳn rồi. Thêm nữa, tôi mau chóng xác định được tiếng rên ư ử đó phát ra ở chỗ tên mulat đang lần đi. Tôi sực nhớ tới con vật mà Jec kéo theo sau lưng hắn. Vậy ra đó không phải opoxxum mà là con chó nhỏ.
Tôi lại nghe tiếng rên ăng ẳng. Nếu như tai tôi có thể đã nghe nhầm thì ngược lại, hai mắt đã khẳng định là tôi đoán đúng. Tên mulat ra khỏi ruộng ngô, tay cầm một sợi dây thừng kéo chú chó con lông trắng. Bây giờ thì đích xác hắn là Jec Vàng, người làm của nhà tôi.
Trước khi ra khỏi ruộng ngô, Jec dừng lại một phút, tuồng như để cảnh giới xung quanh. Hắn đứng thẳng người dậy. Trong ruộng ngô thì hắn giấu mình không khó, nhưng vạt chàm lại không phải chỗ ẩn náu lý tưởng. Hẳn tên mulat này đang tính cách đi làm sao cho kín, hắn không muốn người khác nhìn thấy. Nhưng tại sao? Tôi chịu chết, không tài nào hiểu được.
Loại chàm trồng cạnh nhà là chàm “Goatemala giả”. Đồn điền chúng tôi trồng nhiều loại chàm, nhưng “goatemala giả” là cao nhất. Một vài chỗ đang độ đâm bông rộ, thân chàm cao tới gần ba foot. Khi có người đi trong ruộng chàm, người ta dễ dàng nhìn thấy, nhưng nếu người đó cúi khom mà luồn đi thì chắc chắn sẽ không bị phát giác. Hẳn tên mulat cũng vừa thoáng ý nghĩ như vậy. Hắn quì mọp người, bò vào vạt chàm. Thỉnh thoảng hắn dừng bước, kéo con chó xích lại. Lúc này con chó dường như bị đau quá, rên ư ử tuyệt vọng. Khi tên mulat lại gần nữa tôi mới thấy rõ là con chó bị hắn xách tai lôi đi.
Cách đó chừng năm chục bước con cá sấu khổng lồ trườn từ ruộng ngô ra và bò luôn sang vạt chàm. Tôi vụt hiểu tất cả. Tôi không còn nghĩ đến ma quỉ nữa. Điều bí mật đã hóa thành dễ hiểu: tên mulat nhử cá sấu đi theo bằng chính con chó đó!
Tôi ngạc nhiên tại sao không nghĩ ra điều đó từ trước. Chính tôi cũng đã nghe nhiều chuyện tương tự, mà người kể là những người hoàn toàn có thể tin được, họ là dân săn cá sấu. Họ thường dùng mồi nhử như thế để bắt sấu, loại bò sát ấy sẵn sàng đi theo con mồi hàng mấy dặm liền, nhất là những con sấu đực già. Ông lão Hicmen cho rằng lũ sấu ngộ nhận tiếng chó kêu rền rĩ là tiếng cá sấu con, mà cái loại bố mẹ vô lương như cá sấu thì sẵn sàng chén thịt con mình ngon lành.
Nhưng ngoài cái đặc tính quái gở ấy ra, ai cũng biết cá sấu rất thích rình bắt chó. Thật vô phước cho con chó săn nào trong lúc mải mê đuổi mồi dám liều lĩnh lội xuống hồ hay sông suối - đã xuống đó thì kể như chỉ còn một lối là chui vào mõm con quái vật gớm ghiếc kia.
Điều bí mật, hoặc ít ra thì nguyên do bắt con sấu phải lẽo đẽo theo sau tên mulat, thế là đã sáng tỏ. Nhưng còn một điều nữa tôi vẫn chưa rõ: tại sao hắn lại chọn lối đi dích dắc và kỳ dị như vậy!
Khi tên mulat quì xuống bò cả bốn vó, tôi cứ nghĩ là hắn muốn giấu kín tung tích, lén bò về tới tận nhà. Nhưng rồi tôi nảy ra một ý nghĩ khác. Tôi chú ý đến thái độ của tên mulat, hắn có vẻ lo lắng và rất hay ngoái nhìn lại, ý chừng như muốn trốn con cá sấu. Hắn đổi hướng liên tục, có lẽ là để lợi dụng những bức tường lá ngô lòa xòa che mắt con thú theo sau.
Cũng có thể rất đơn giản là tự dưng hắn nảy ra một ý định khoác lác, trộ chơi mọi người. Có lẽ hắn đã nghe được ở đâu đó cách nhử cá sấu lên bờ - nghe ông lão Hicmen chẳng hạn - hoặc cũng có thể hắn tự nghĩ ra khi quan sát lũ cá sấu trong lúc đốn gỗ gần đầm lầy. Tên mulat dắt cá sấu về nhà, có thể là để khoe với bạn bè, đơn giản hơn nữa là để chơi hoặc cho cá sấu và lũ chó nhà quần nhau một trận... Đại loại là như thế.
Tôi không đoán ra ý định của hắn, và hẳn là tôi đã không nghĩ tới điều đó nếu không có hai ba dấu hiệu nhỏ làm tôi chú ý. Tôi rất ngạc nhiên trước việc làm đặc biệt kiên trì để đạt mục đích của tên mulat. Hắn không tiếc sức, tiếc thì giờ. Đành rằng hôm nay không phải làm việc, mà là ngày lễ, hắn có toàn quyền sử dụng thời giờ muốn làm gì thì làm. Nhưng hắn đâu có thói quen dậy sớm tinh mơ mờ đất như vậy, thêm nữa việc làm quá nhiều sức lực kia hoàn toàn trái với thói quen lười chẩy thây cố hữu. Rõ ràng phải có một cái gì đó hệ trọng lắm thúc bách hắn. Nhưng cái gì mới được? Tôi hoang mang và sa lầy trong vô vàn phỏng đoán.
Nhìn theo hắn, bất giác tôi rùng mình, hai hãi. Cảm giác đó không thế tả được, có chăng chỉ có thể giải thích rằng bởi tên mulat vốn là một kẻ tàn nhẫn và độc ác. Vẫn biết hắn không từ bất kỳ một việc làm đê tiện và hèn hạ cả, nhưng hắn định lôi con cá sấu gớm ghiếc kia về làm gì cơ chứ? Ở trên cạn có ai sợ cá sấu đâu?
Giá không có những thắc mắc đó hẳn tôi đã bỏ mặc tên mulat và quay ra với đàn hươu lúc này đã đến sát chỗ ẩn náu của tôi. Nhưng tôi đã vượt được cám dỗ đi săn, tiếp tục theo dõi tên mulat.
Jec Vàng tiến sát bờ vực giếng, nhưng không rẽ vào. Vòng qua đám lá, hắn đi về phía rừng cam. Chỗ đó có một cổng rào, hắn chui qua và để cửa ngỏ. Thỉnh thoảng hắn lại nhéo cho con chó kêu oăng oẳng, mặc dù lúc này không thật cần thiết cho lắm: cá sấu theo bén gót hắn, rất gần.
Con vật gớm ghiếc đó không thuộc loại cá sấu khổng lồ, mặc dầu từ mõm đến đuôi phải dài tới mười hai foot. Những móng chân nhọn hoắt của nó bấm xuống đất. Lớp da sần sùi màu xanh nâu phủ đẫm một lớp dịch nhờn bắt nắng bóng loáng, giữa các tấm vảy hình quả trám kết từng tảng bùn. Con sấu rõ ràng có vẻ hậm hực, nhìn con chó phía trước nó không giấu vẻ tức tối điên cuồng. Con sấu nhổm dậy trên bốn chân lực lưỡng, nghếch cao đầu như muốn ngắm kỹ con mồi, đuôi vung vẫy và toàn thân phình căng, to gấp đôi lúc thường. Nó rít mạnh, nghe âm u như tiếng sấm xa, mùi xạ hương bốc lên lờm lợm. Thực khó mà tưởng tượng có thứ gì đó kinh tởm hơn con quái vật này! Ngay đến cả mãng xà trong cổ tích trông cũng khó ghê sợ hơn.
Con sấu không dừng bước, cuốn thấp mình dài ngoẵng qua cửa rào và khuất dạng trong đám lá xanh.
Tôi quay sang phía tòa nhà ở, tiếp tục theo dõi tên mulat. Khoảng giữa từ rừng cam và vực giếng có một cái ao đào, dài chừng vài ba yard, nước lấy từ bên vực giếng bằng guồng bơm. Cái ao nhỏ đó có tên là "Hồ ba ba” - ao đào chỉ để nuôi ba ba thịt. Bố tôi vẫn giữ tính mến khách của dân Virginia, mà loài ba ba đặc sản ở Florida này kiếm về nuôi chẳng có gì là khó.
“Hồ ba ba” nhìn thẳng ra vực giếng. Tôi thấy Jec Vàng tiến dần về phía ao, tay vẫn ôm con chó và bóp cho nó kêu liên tục.
Ra đến bậc thềm xuống ao, hắn dừng bước nhìn về phía nhà ở, rồi hướng về chỗ ban nãy vừa chui ra, vẻ mặt đầy tự mãn. Hẳn là con sấu đã đến rất gần tên mulat vì thấy hắn không chần chừ gì nữa, lẳng ngay con chó tội nghiệp xuống ao. Rồi men theo rìa “hồ ba ba”, hắn chui tuột vào rừng cam, mất dạng.
Con chó xuống nước lạnh, tru oẳng oẳng, vùng vẫy loạn xạ. Nhưng số phận không để nó phải nhọc sức lâu. Nhìn nước bắn tung tóe và tiếng chó tru hoảng loạn, sấu bò nhanh về phía ao. Không một phút do dự, nó lao ùm xuống nước, nhanh như chớp phóng ra giữa ao, đớp gọn con mồi vào cái mõm đầy răng nhọn lởm chởm và ngay tức khắc ngụp sâu xuống nước..
Tôi dõi nhìn bóng con quái vật uốn lượn dưới ao nước trong veo. Nhưng chỉ mấy phút sau, theo bản năng nó lặn xuống một đấu ao sâu, biến mất.