Đối với dân Florida nòi cá sấu không có gì nổi tiếng và cũng không đáng ghê rợn cho lắm. Đối với người hiểu biết cặn kẽ về nó, cá sấu hoàn toàn không đáng sợ. Tuy nhiên người ta vẫn cứ dè chừng, hai hãi khi đến gần nó, còn kẻ không biết tí gì về thói quen, tập quán của nó thì sẽ run sợ và bỏ chạy khi chạm mặt. Thậm chí ngay cả những người dân sở tại, da đỏ cũng như đa đen, da trắng, nếu sống gần đầm lầy thì họ vẫn cứ thận trọng mỗi khi đến gần con thằn lằn khổng lồ ấy.
Một số nhà tự nhiên học khẳng định rằng cá sấu không tấn công người. Tuy nhiên, vẫn chính họ lại thừa nhận cá sấu ăn thịt ngựa và các loài gia súc lớn, thậm chí còn bắt cả báo gấm hay dơi nữa. Thật đúng là những kết luận kỳ lạ, trong khi có hàng ngàn chứng cứ bác lại họ. Sự thực thì không phải lúc nào cá sấu cũng tấn công người, nhưng sư tử và cọp cũng vậy thôi. Riêng cá nhân tôi đã không ít lần chứng kiến tai nạn chết người do sấu đớp, còn người bị chúng làm tàn phế thì tôi gặp cũng khá nhiều.
Ở vùng sông hồ nhiệt đới châu Mỹ có nhiều loài cá sấu. Có loài rất hung hãn, có loài thuần tính hơn, chính vì thế mới có những nhận xét rất khác nhau về chúng. Ngay cùng một loài cá sấu, nhưng sống ở những sông suối khác nhau cũng đã có những nét khác biệt rồi. Cũng như các động vật khác, cá sấu chịu ảnh hưởng của điều kiện bên ngoài. Khí hậu, mức độ quen người, rồi bản thân kích thước của chúng... đều có ảnh hưởng nhất định. Và điều kỳ lạ hơn nữa là tính nết cá sấu cũng phản ánh ngay đặc điểm chủng tộc của cư dân trong vùng.
Dọc các triền sông Nam Mỹ, nơi cư trú của các bộ lạc da đỏ lạc hậu, vũ khí thô sơ, cá sấu cực kỳ hung hãn. Rồi lũ cá sấu phương bắc cũng vậy, trước khi bị các tay thợ rừng trang bị súng ống dạy cho biết sợ người, chúng cũng chẳng kém gì cá sấu miền Nam. Ngay ở Florida hiện giờ cũng có nhiều vùng sông hồ mà khả năng toàn mạng của kẻ thích bơi cũng chỉ ngang lúc lặn xuống vùng biển đầy cá mập.
Nhưng đứng trước một mối nguy hiểm thật sự người ta cũng dễ dàng xem nhẹ, nhất là khi mối nguy hiểm đó là thường xuyên. Dân vùng đầm lầy mọc đầy trắc bá và bá hương trắng chẳng mấy sợ hãi khi gặp cá sấu gớm ghiếc. Sự xuất hiện của nó chỉ để dân da đen quen món thịt đuôi cá sấu và các tay săn buôn bán da của nó quan tâm.
Hẳn tôi đã chẳng lưu tâm đến con cá sấu xuất hiện trên rìa đồng cỏ nếu như nó không bò đúng đoạn đường tên mulat vừa đi qua. Tôi không thể gạt bỏ được ý nghĩ giữa chúng có một sợi dây liên hệ nào đó. Ít nhất cũng có thể khẳng định được rằng con sấu ấy đang bò theo Jec.
Nó nhìn thấy Jec Vàng hay chỉ bò theo hơi - tôi không thể khẳng định được. Nhưng khả năng thứ hai có vẻ đúng hơn, vì cá sấu ra khỏi rừng theo Jec khá lâu, chưa chắc nó đã nhìn thấy tên mulat trong ruộng ngô.
Băng qua đồng cỏ, cá sấu bò theo đến đúng chỗ Jec phá rào. Chốc chốc nó lại dừng bước, nằm ẹp xuống vài giây như muốn nghỉ. Rồi nó lại gồng người dậy, cao lối một yard, bò tiếp. Trên cạn cá sấu đi rất chậm, chẳng hơn gì vịt ngan hay ngỗng. Môi trường thật sự của nó là dưới nước, khi đó nó không chịu thua bất kỳ loài cá nào.
Cá sấu đi tới gần rào, nó dừng lại một lát rồi nặng nề kéo thân xác dài ngoẵng vào khe rào bỏ ngỏ. Con vật xuất hiện trong ruộng ngô ở đúng vị trí ban nãy tên mulat biến mất.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đích thị là cá sấu lần theo tên mulat, và hắn cũng biết điều đó. Việc cá sấu lần theo Jec thì chính mắt tôi nhìn thấy, còn việc thứ hai thì tôi có nhiều bằng chứng để khẳng định. Dáng điệu và hành vi kỳ quặc của tên mulat, việc hắn gỡ hết ván mà không dấp lại, rồi hai con mắt láo liên của hắn liên tục ngoái ra sau... - đó là bằng chứng khẳng định hắn biết có kẻ theo sau. Dứt khoát là hắn biết!
Nhưng điều đó cũng không giúp tôi đoán được bí mật bên trong. Rõ ràng là tên mulat đã nhử cá sấu bằng một cái gì đó mà con vật không thể cưỡng lại, nhưng đó là cái gì? Hay là hắn có ma thuật, bùa phép gì thế nhỉ?
Tôi rùng mình, rợn gáy khi tự hỏi điều đó. Tôi được giáo dục trong môi trường toàn người da đen, người lo cơm cháo cho tôi cũng là một phụ nữ da đen, do đó chẳng có gì ngạc nhiên khi đầu óc non trẻ của tôi đầy rẫy những tư tưởng mê tín. Tôi vẫn biết khu đầm lầy giữa những rặng trắc bá này, ở những góc bờ phía xa kia có cá sấu, đôi khi có cả những con kích thước khổng lồ. Nhưng làm sao mà Jec Vàng nhử được một con lên bờ, bắt nó đi theo thì quả là bí hiểm, tôi chịu không đoán được. Tôi không thể tìm được một lý do nào cho thật tự nhiên, vì thế tôi đành phải nghĩ tới chuyện ma quái.
Tôi đứng phân vân một lúc lâu, quên khuấy lũ hươu ban nãy. Chúng đang ung dung gặm cỏ. Tôi đã bị cuốn hút hoàn toàn vào những hành vi bí ẩn của tên mulat và kẻ đồng hành của hắn.