Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TÊN MULAT VÀ KẺ BÁM ĐUÔI

Phát hiện đó làm tôi hơi ngạc nhiên. Tên mulat kia làm gì trong rừng vào buổi sớm tinh mơ này nhỉ? Hắn làm gì có cái tính căn cơ, chí thú, trái lại, chỉ nội giục hắn làm công việc thường nhật của hắn cũng mỏi cả mồm. Hắn vốn dĩ không phải dân đi săn, hắn không có cái máu ấy. Tôi chưa bao giờ thấy hắn đuổi theo con mồi, tuy hắn rất rành các ngõ ngách, xó xỉnh trong rừng, biết rõ tính nết, thói quen từng loại thú. Vậy hôm nay cái gì đã lôi kéo hắn vào rừng sớm thế?

Tôi vẫn nấp sau mỏm đá, tiếp tục theo dõi hắn, đồng thời không để khuất bóng đàn hươu. Hóa ra không phải Jec Vàng đuổi hươu: ra khỏi rừng trắc bá, hắn rẽ sang ngả khác, ra con đường về phía ruộng ngô.

Hắn đi rất chậm chạp, người cúi khom. Hình như dưới chân hắn có một con vật gì đó chạy theo, có lẽ một chú chó con hay opoxxum gì đó. Con vật lông màu sáng như opoxxum, nhưng xa quá tôi không rõ có phải opoxxum không hay là chó. Tôi đoán có lẽ Jec Vàng bắt được con thú trong rừng và buộc dây kéo về.

Bản thân việc làm đó của tên mulat có lẽ không có gì khác lạ. Rất có thể hôm qua hắn phát hiện hang opoxxum và đặt bẫy. Đến đêm opoxxum bò ra, sa bẫy và bây giờ thì hắn lôi nó về nhà. Tôi chỉ ngạc nhiên một điều, ấy là bỗng dưng tên mulat biết đi săn, điều đó tôi không sao cắt nghĩa nổi. Tôi sực nhớ là dân da đen rất ghiền món thịt opoxxum, và Jec Vàng cũng không ngoài lệ ấy. Thấy con thú dễ bắt, hắn quyết định làm một bữa rán cũng nên.

Nhưng tại sao hắn không xách con thú, mà lại lôi lẽo đẽo như vậy? Chốc chốc hắn cúi xuống, dường như để ve vuốt người nó. Tôi đâm băn khoăn: vậy chắc chắn đó không phải opoxxum!

Tôi theo dõi tên mulat tới tận chỗ bờ rào dấp ván. Tôi đoán hắn sẽ nhảy qua rào, vì đi tắt qua ruộng ngô về nhà là mau nhất. Tất nhiên hắn sẽ đi đường đó. Nhưng ngạc nhiên thay, tên mulat bắt đầu cạy từng tấm ván, quăng sang bên và để mặc bờ rào bỏ ngỏ.

Hắn vào ruộng, chui lom khom qua các luống ngô và khuất trong đám lá rậm rạp. Một lúc lâu tôi không thấy tăm dạng hắn cùng con thú hắn kéo sau lưng. Tôi quay sang đàn hươu lúc này đã vững tâm gặm cỏ ngoài xavanna.

Tuy vậy hành động kỳ quặc của tên mulat vẫn cứ ám ảnh, tôi quay sang tìm hắn. Hắn vẫn lủi kín trong ruộng ngô, nhưng tôi chợt phát hiện một điều ngạc nhiên vô cùng. Nơi cửa rừng, chỗ Jec Vàng chui ra ban nãy, bỗng xuất hiện một bóng đen tiến thẳng ra đồng cỏ. Bóng đen ấy trông giống một người đang bò, chân đạp cỏ nhoay nhoáy.

Lúc đầu tôi cứ nghĩ đó là người, nhưng đoán là dân da đen hoặc da đỏ chứ không phải da trắng. Trông thế trườn kẻ đó giống một người da đỏ, nhưng với dân da đỏ chúng tôi có quan hệ yên bình cơ mà. Duyên cớ gì mà một người da đỏ hiền lành lại phải bò theo rình rập tên Jec Vàng kia nhi?

“Hay đó là Jec Đen?” - Tôi chột dạ. Tôi nhớ tới tục lệ vendetta* giữa dân da đen và mulat, tới vụ ẩu đả mà tên mulat đã dùng dao đâm Jec đen bị thương.

Vendetta: trả nợ máu.

Đành rằng hắn đã bị ăn đòn, nhưng không phải do chính Jec Đen trả đòn. Liệu có phải bữa nay Jec Đen tính chuyện tự tay rửa hận hay không?

Kể ra có thể giải thích tình huống đang làm tôi phân vân kia như vậy. Nhưng thật khó mà hình dung được anh chàng da đen dám làm điều đó, anh ta là người rất cao thượng. Dù có tức giận kẻ thù đến mấy, tôi tin rằng Jec Đen không thể lén lút trả thù một cách hèn hạ và xảo quyệt. Tính cách Jec không như vậy và bóng đen kia không phải anh.

Không phải Jec, và không phải bất kỳ một con người nào khác!

Ánh mặt trời rọi xuống xavanna, chan hòa trên thảm cỏ xanh, soi rõ rừng cây từ ngọn xuống gốc. Thân hình đen thẫm của kẻ đánh lén từ trong bóng râm trườn về phía ruộng ngô. Trong nắng sớm những lớp vảy trên mình nó óng lên như giáp sắt. Bây giờ thì đã rõ - đó không phải người da đen, da đỏ nào hết. Đó là một con cá sấu.

« Lùi
Tiến »