Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“HOMMOC” XỨ FLORIDA

Phía ngoài rừng cam có một vực nước rất độc đáo - thứ giếng đặc biệt đó theo tôi chỉ riêng ở Florida mới có.

Đó là một hố vực hình tròn, đường kính chừng bốn chục yard*, sâu tới bảy, tám foot. Dưới đáy vực có nhiều đấu nhỏ hay gọi là giếng cũng được, khoét sâu đúng hình lăng trụ, giếng nọ cách giếng kia bằng mỏm đá rào. Từ trên nhìn xuống, trông đáy vực giống hệt một bộng ong lỗ chỗ.

yard: 91.44 cm - N. D.

Đôi khi giếng cạn khô, nhưng thường là có nước dưới đáy. Thỉnh thoảng cũng có lúc nước dâng đầy giếng.

Những hố vực đó chính là các “hommoc” - giếng Florida - rất nổi tiếng trong lịch sử chiến tranh da đỏ.

Ngay sau rừng cam nhà tôi cũng có một hommoc như thế. Gần đó, những mỏm đá nâu dựng bao quanh giếng thành một cung bán nguyệt, mỏm nào cũng đầy cây, cành lá phủ kín bốn mùa, xanh thẫm, nước giếng sạch và trong veo, từng đàn cá vàng, cá đỏ, cá vược sặc sỡ tung tăng bơi lội dưới đáy vực pha lê. Hommoc này cho chúng tôi cá, và đó cũng là nơi chúng tôi tắm gội. Với cái nóng Florida thì tắm táp không chỉ là trò bơi lội cho thoải mái, mà còn là một nhu cầu bức thiết.

Từ nhà ra giếng có con đường trải cát chạy qua rừng cam, bên bờ vực là bậc thang xây đá. Tất nhiên, cái thú tắm gội ở hommoc này chỉ dành riêng cho người da trắng.

Đồn điền bố tôi có một phía quay ra đồng cỏ mênh mông, cỏ mọc dày, xanh ngát. Đó là xavanna - đồng cỏ tự nhiên, nơi chăn ngựa và các loại gia súc lớn. Ngoài xavanna thường hay xuất hiện hươu nai hoặc gà rừng.

Hồi đó tôi ở đúng độ tuổi mà các chàng trai thường đam mê săn bắn. Cũng như đa số thanh niên không mấy bận rộn việc nhà ở các bang miền Nam, tôi coi săn bắn là thú tiêu khiển chủ yếu. Bố tôi tặng cho tôi cả một đàn chó săn tuyệt vời.

Cái thú mà tôi chuộng nhất ấy là ẩn mình dưới giếng, rình hươu nai hay là gà tây tới gần, bất ngờ leo lên đuổi chúng trên đồng cỏ. Tôi đã bắn được nhiều hươu và gà tây, lũ chó săn của tôi lùa thú rất giỏi. Với đám gà tây rừng thì đi săn có chó rất dễ.

Tôi thường đi săn rất sớm, ra khỏi nhà khi mọi người còn ngủ say. Đó là thời điểm săn thú tốt nhất.

Một hôm tôi lại lùa chó đến vực giếng, luồn ra sau vách đá. Từ điểm cao này nhìn ra cánh đồng bát ngát, tôi có thể quan sát kỹ mọi chuyện xảy ra trong khi không ai nhìn thấy tôi. Những bụi lá mộc liên lòa xòa như mái thủy tạ trên đầu, qua kẽ lá tôi dễ dàng quan sát động tĩnh bên ngoài.

Hôm đó tôi tới nơi săn trước mặt trời mọc. Ngựa, bò lúc đó còn ở trong chuồng. Đồng cỏ vắng lặng, khắp cánh đồng mênh mông không thấy một bóng hươu nai.

Tôi hơi buồn. Hôm nay nhà có khách, mẹ tôi bảo tôi đi kiếm ít thịt thú rừng. Tất nhiên tôi đã hứa, nhưng giờ đây nhìn đồng cỏ im lìm, hoang vắng, tôi thất vọng vô cùng.

Thú thực, tôi rất ngạc nhiên - đồng cỏ hôm nay quá ư khác thường. Sáng sớm nào đồng cỏ cũng có hươu đi ăn. Có lẽ hôm nay ai đó đã đi săn trước tôi chăng? Có thể lắm. Chắc đó là anh chàng Ringgold ở đồn điền bên cạnh hoặc một thợ săn da đỏ nào đó - những thợ săn da đỏ nói chung chẳng bao giờ ngủ hay sao ấy. Rõ ràng đã có người qua đây và làm thú chạy hết rồi.

Các đồng cỏ xavanna không phải đất sở hữu của đôn điền nào, mọi người có quyền săn bắt thoải mái tại đây. Đất này thuộc sở hữu nhà nước, chưa bán hẳn cho ai.

Vậy là tôi sẽ không kiếm được thịt hươu cho bữa tiệc trưa nay. Thực ra tôi vẫn có thể bắn lấy ít gà tây rừng, chúng thường ra đồng cỏ muộn hơn hươu. Tôi nghe tiếng chúng dáo dác, kiu kíu trên những ngọn cây trong buổi sớm yên tĩnh, tiếng gáy nghe rõ mồn một. Nhưng bữa trước tôi đã bắn gọn cả một đàn gà, kho thực phẩm còn đầy nhóc. Thiếu thì bây giờ chỉ còn thiếu thịt hươu.

Tôi có súng, tôi có thể vào rừng lùng hươu. Hoặc tốt nhất là rẽ vào chỗ ông lão Hicmen, ông ấy sẽ giúp. Nếu bữa nay ông lão đã đi săn thì hẳn phải có hươu, tôi sẽ lấy một ít thịt.

Mặt trời vừa ló lên đường chân trời, dát vàng khắp những ngọn cây trắc bá. Những chùm lá xanh nhạt bỗng chốc đồng loạt lấp lánh như những hạt vàng.

Trước khi rời điểm cao, tôi đảo mắt khắp đồng cỏ một lần nữa. Và thật bất ngờ, tôi phát hiện một cái buộc tôi đổi ý, tiếp tục phục sau mỏm đá.

Đàn hươu thấp thoáng ở bìa rừng trắc bá, chỗ bờ rào ranh giới giữa xavanna và khu ruộng canh tác. “Ái chà, - tôi nghĩ bụng. Ra là chúng luồn được qua đám ruộng ngô cơ đấy!”

Tôi nhìn sang chỗ mà tôi cứ ngỡ đàn hươu vừa phá rào chui ra. Ở góc đó bờ rào bị thủng, lâu nay vẫn che ván gỗ. Nhưng lạ thay, mấy tấm ván vẫn còn nguyên. Vậy không phải lũ hươu chui qua đó. Còn nhảy qua rào thì chưa chắc. Hàng rào khá cao, có cột cái, cột đỡ cẩn thận, ván che bít cao tới tận mặt rào. Vậy là đàn hươu từ trong rừng kia ra?

Tôi còn nhận thấy vài dấu hiệu khác nữa. Lũ hươu không đi từ tốn. Chúng chạy vội vàng, hốt hoảng, dường như phát hiện có kẻ thù truy đuổi.

Rõ ràng có ai đó đuổi theo chúng. Nhưng ai nhỉ? Ông lão Hicmen hay Ringgold? Tôi không rời mắt khỏi bìa rừng, nhưng không thấy bóng dáng người săn.

Hoặc giả chúng sợ gấu hay mèo rừng mà chạy ra đó thì sao nhỉ? Nếu vậy chúng đừng hòng chạy đi đâu được, tôi và lũ chó sẽ đuổi kịp. Có lẽ…

Ý nghĩ tôi bị cắt ngang vì kẻ đuổi hươu đột ngột xuất hiện. Hóa ra đó là người chứ không phải gấu hay linh miêu nào cả.

Hắn từ bóng tối rừng trắc bá chui ra. Ánh mặt trời chỉ mới rọi ngang ngọn cây, nhưng cũng đủ sáng để nhìn rõ xem ai. Hắn không phải Hicmen, cũng không phải Ringgold hay tay thợ săn da đỏ. Hắn mặc quần vải gai thô màu xanh, áo kẻ và đội mũ lá palmetto.

Nhìn quần áo tôi nhận ngay ra tên đốn củi. Hắn là Jec Vàng.

« Lùi
Tiến »