Mỗi đồn điền đều có một con “ác quỉ", thậm chí có vài con, nhưng dĩ nhiên trong số đó bao giờ cũng có một kẻ hung ác nhất. Ở đồn điền chúng tôi, con ác quỉ đó chính là Jec Vàng.
Jec Vàng là một thanh niên mulat, người ngợm không đến nỗi xấu xí gì cho lắm, nhưng tâm địa rất đen tối và bất trị. Nhiều lúc hắn tỏ ra hết sức cục cằn và tàn nhẫn.
Những kẻ như thế thường gặp trong dân mulat hơn người da đen. Đặc điểm tâm lý đó có thể lý giải là dân mulat tự hào với màu da vàng của mình, coi mình cao hơn dân da đen cả về trí tuệ lẫn thể chất, chính vì thế mà họ thường cay cú với địa vị thấp hèn của họ hơn.
Còn đối với người da đen thuần huyết, họ rất hiếm khi tỏ ra hung hãn như loài thú hoang độc ác. Trong tấn bi kịch của nhân loại, họ luôn là nạn nhân chứ chưa hề là kẻ sát nhân. Bất luận ở đâu, ở quê hương mình hay lưu lạc nơi đất khách, họ cũng phải chịu nhiều đau khổ. Dầu vậy, tâm hồn họ vẫn không quen thù oán và tàn nhẫn. Khắp thế giới này không đâu có trái tim hồn hậu, hiền hòa hơn trái tim trong lồng ngực da đen.
Jec Vàng rất tàn ác, một cái ác từ thuở lọt lòng, rõ ràng là hắn đã thừa kế trong dòng máu. Hắn là dân mulat Tây Ban Nha, tức là mang dòng máu Tây Ban Nha của bố, máu da đen của mẹ. Chính bố hắn đã tự tay bán hắn cho bố tôi!
Nếu người mẹ là nô lệ, thì đứa con cũng sẽ là nô lệ, cho dù ông bố có là dân tự do thì cũng chẳng nghĩa lý gì. Ở châu Mỹ, trong cộng đồng da đỏ, da đen vẫn còn chịu chung số phận cùng người mẹ.
Đồn điền chúng tôi còn có một Jec nữa, gọi là Jec Đen để phân biệt với Jec Vàng. Hai người không giống nhau một mảy may, ngoại trừ tuổi tác và vóc dáng. Tính tình họ lại càng khác xa hơn vẻ ngoài và màu da. Jec Vàng da sáng hơn, nhưng Jec Đen lại có trái tim đôn hậu. Thậm chí ngay nét mặt họ cũng khác nhau trông thấy: một người vui vẻ, tươi tắn, kẻ kia suốt đời đôi mắt gườm gườm. Jec Đen hay cười, phô hàm răng trắng bóng, còn Jec Vàng chỉ nhếch mép cười khi hắn mưu mô một việc gì đó xấu xa và độc ác.
Jec Đen quê ở Virginia. Anh sống với gia đình tôi ngay từ hồi còn ở đồn điền cũ và theo chúng tôi di cư đến đây. Anh rất gắn bó với bố tôi, nói chung những quan hệ như thế giữa ông chủ và nô lệ không phải là hiếm. Anh tự coi mình là người nhà và tự hào với việc mang tên họ gia đình tôi. Cũng như tất cả những người da đen đã chào đời ở “làng cũ”, Jec Đen tự hào về quê hương, xứ sở mình. Trong số người da đen ở đồn điền chúng tôi, dân da đen Virginia được tôn trọng hơn cả.
Jec Đen không đến nỗi xấu trai, nét mặt trông giống mulat hơn người Phi thuần huyết. Người da đen môi dày, mũi phẳng, trán thấp, nhưng Jec Đen không thế. Tôi đã thấy có những người Phi thuần huyết nhưng mặt mũi sáng sủa, thanh tú, Jec Đen cũng là một người như vậy. Còn thân hình thì hoàn toàn có thể coi như Apollon xứ Ethiopi.
Ngoài tôi ra cũng còn khối người thấy Jec Đen hấp dẫn và dễ thương hơn anh bạn cùng tên da vàng. Một trong số đó là Viola, thiếu nữ cvarteron, người đẹp số một của đồn điền. Cả hai chàng Jec đều để mắt tới cô nàng và đã hục hặc tranh đua nhau từ lâu. Cả hai đều kiên trì tìm kiếm nụ cười trên môi người đẹp, nhưng làm được việc đó không phải chuyện dễ, vì Viola là một cô gái hời hợt và đỏng đảnh. Khỏi phải nói, cả hai Jec nhiều bận đã phải nổi cơn ghen. Nhưng cuối cùng thì Viola đã ngả sang Jec Đen rõ rệt. Gã mulat căm tình địch bầm gan tím mật. Đã không ít lần hai người phải đọ sức, nhưng lần nào Jec Đen cùng dành phần thắng. Có lẽ chính vì thế (chứ không phải vẻ ngoài của chàng trai) mà Viola đã ưu ái dành cho Jec Đen những nụ cười duyên dáng.
Thế giới này, nơi nào, thời nào cái đẹp cũng nghiêng mình trước sức mạnh và lòng dũng cảm.
Ở nhà tôi Jec Vàng làm thợ đốn gỗ, vào rừng lấy củi, còn Jec Đen trông coi chuồng ngựa và làm xà ích.
Dân đồn điền không lạ gì chuyện yêu đương và ghen tuông của cả hai anh chàng tên Jec. Chuyện đó quả thực không có gì đặc biệt, sở dĩ tôi nhắc tới chỉ vì nó là khởi thủy xa xôi, kéo theo hàng loạt những sự kiện ảnh hưởng tới đời tôi sau này.
Và đây là một trong số những sự kiện quan trọng đó.
Thấy rõ thành công của tình địch, Jec Vàng bắt đầu công khai bám riết Viola. Một bận tình cờ gặp cô trong rừng cách nhà khá xa, hắn táo tợn buông lời gạ gẫm rất đê tiện. Viola khinh bỉ cự tuyệt khiến hắn điên tiết làm liều. May mắn là em gái tôi bất ngờ xuất hiện, chỉ nhờ vậy mà tên mulat phải dừng lại. Sau đó hắn bị phạt đòn, chủ yếu cũng do em gái tôi cương quyết đòi trừng phạt hắn.
Đấy là lần đầu tiên Jec Vàng bị phạt, tuy thật ra hắn đáng phải đòn từ lâu. Bố tôi rất bao dung, rộng lượng với hắn, ai cũng phải kêu là ông quá hiền. Ông đã bỏ qua không chỉ những việc làm sai trái, càn quấy mà cả những tội lỗi của hắn nữa. Bản tính ông vốn hiền lành, chuyện phạt roi ông chỉ dùng khi vạn bất đắc dĩ. Nhưng lần này thì em gái tôi cương quyết đòi phạt Jec Vàng bằng được. Viola là người hầu của em gái tôi, hành vi đê tiện của tên mulat láo xược kia không thể bỏ qua được.
Nhưng roi vọt không làm hắn chừa được cái tật làm những điều tàn ác.
Chẳng bao lâu sau lại xảy ra một chuyện nữa, chứng tỏ Jec Vàng đã nuôi hận trả thù.
Con hươu dama mà Virginia rất quí vô cớ bị chết, người ta thấy xác nó bờ bên hồ. Con hươu không thể chết tự nhiên như thế: mới một tiếng trước đó mọi người còn thấy nó nhảy tung tăng ngoài bãi cỏ. Nó cũng không bị sói hay cá sấu tấn công - trên mình nó không hề có vết cào xước, không trầy da rách thịt, không có chỗ nào chảy máu!
Chẳng cần lâu lắc gì lắm người ta cũng xác định được rằng nó đã bị bóp chết. Chính tên mulat đã giết chết con vật hiền lành. Và Jec Đen là người tận mắt chứng kiến, lúc đó anh đang làm việc trong rừng cam. Lần thứ hai Jec Vàng lại bị đòn.
Sau đó tiếp đến sự kiện thứ ba - hai Jec to tiếng với nhau và dẫn đến một trận ẩu đả. Jec Vàng vốn đã nuôi sẵn ý định tìm dịp trả thù tình địch và là người chứng kiến tội ác mới rồi của hắn. Với bản năng kế thừa của các cụ kỵ Tây Ban Nha, tên mulat rút dao đâm trọng thương địch thủ!
Lần này hắn bị trừng phạt nặng nề hơn. Riêng tôi, tôi tức sôi máu, vì Jec Đen là “vệ sĩ" và là người bạn yêu mến của tôi.
Tính tình vui vẻ, yêu đời, Jec Đen là người bạn rất dễ mến của tôi. Ngày tôi thơ bé, chính Jec Đen đã theo gót tôi đi khắp mọi nơi, khi ra sông cũng như lúc dạo chơi trong rừng.
Lẽ công bằng đòi hỏi phải trừng phạt tên mulat. Và hắn đã no đòn. Nhưng rốt cục điều đó cũng không đem lại ích lợi gì, Jec Vàng là đứa bất trị, vô phương cải tạo. Dường như trong con người hắn có quỷ dữ ngự trị và thao túng.