Bến Thiên Đường

Lượt đọc: 1735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Thành La Mã đâu chỉ một ngày mà dựng nên được, Joseph tự bảo khi nhớ lại câu tục ngữ ưng ý nhất của anh; nhưng cái thành phố này thì xem ra nó được khai sinh vào chính ngày hôm nay.

Một thành phố gồm toàn lều trại mọc lên giữa đồng cỏ xanh tươi, ồn ào, náo nhiệt. Con người hối hả đi từ lều này qua lều khác, từ các quán hàng bán thực phẩm khô qua các sòng bạc, vào quán rượu, nhà thổ ... Những cửa hiệu mở suốt hai mươi bốn trên hai mươi bốn tiếng đồng hồ.

Những ông già, các thanh niên, các phụ nữ và trẻ con đủ mọi lứa tuổi, những người có vẻ sung túc bên cạnh những kẻ ăn xin rách rưới. Tất cả hội tụ về đây để cắm mốc cho một cuộc đời mới. Và tất cả nôn nóng đợi chờ ngày thực hiện ước mơ.

Nhưng Joseph không quan tâm đến sự nhộn nhịp này. Anh bước đi, giữa đám đông, chỉ nuôi mộng ước của mình sớm thành hiện thực. Anh có sứ mạng riêng, không cho phép mình xao lãng.

Từ cửa vào một cái trại lớn, một mụ đàn bà bận áo satin đỏ, chân mang vớ đen, réo gọi Joseph:

- Ớ anh da nâu kia! Có yêu nhau một tí không, vào đây. Giá năm mươi xu!

Joseph không dừng bước, nói toẹt vào mặt mụ ta:

- Một xu cũng không, nữa là!

Vào trung tâm thành phố mới, Joseph chen lấn giữa đám đông, đàn ông thì ngồi trên sọt đựng đồ, trước khách sạn lợp gỗ thay ngói, và một lò rèn đóng móng ngựa. Xa hơn, đoàn người xếp hàng trước một căn lều có tấm bảng đề: VĂN PHÒNG RUỘNG ĐẤT.

Joseph đứng vào cuối hàng dài vô tận, chờ đợi lâu nhiều tiếng đồng hồ, dưới ánh mặt trời thiêu đốt. Có người bỏ hàng ngũ đi kiếm bia lạnh uống ở một phòng khách cạnh đấy, nhưng Joseph kiên trì không bỏ chỗ.

Sau cùng tới phiên Joseph và anh bước vào căn lều. Một sĩ quan phát những cái cọc và hướng dẫn cách sử dụng:

- Mỗi mảnh đất được đánh dấu bởi một cột mốc, ông ta nói - Bạn tham dự vào cuộc chạy đua, nhổ cây cột mốc và thay vào đó cây cọc của bạn. Cuộc đọ sức sẽ bắt đầu vào trưa mai.

Joseph đi ra, cây cọc quý báu cầm trên tay. Anh còn nghe ông sỹ quan hướng dẫn cho người tới sau, miệng đọc như máy các quy định:

- Mỗi mảnh đất được đánh dấu bởi một cột mốc. Anh tham dự vào cuộc chạy đua ...

Joseph đi tới bãi thả gia súc, nhiều người đàn ông ngồi trên các cái sọt, nhai thuốc, nói chuyện gẫu.

- Mua ngựa ở đâu, các ông? - Joseph hỏi - Tôi có nhiều tiền nhờ làm đường sắt, có ai vui lòng nhường cho tôi một con ngựa không, ngựa xấu cũng được!

Một anh cao bồi, mặt mày có nét sắc cạnh như được chạm khắc, vì hết ngày này qua ngày khác cưỡi ngựa đi dưới ánh nắng mặt trời, đứng lên và dùng cái roi ngựa đập bụi nơi ống quần. Anh ta găm cứng cái tăm xỉa răng vào miệng.

- Trận chiến xong rồi anh mới đến, anh bạn ạ! Không còn sự lựa chọn điên khùng nào nữa đâu.

Joseph đưa ra mấy tờ giấy bạc, tên kia giật lấy rồi nhét vào túi.

- Tôi có hai con - Hắn hất hàm chỉ hai con ngựa, một con hiền, một con hung hăng - Con hung hăng thì để giết thịt, còn con kia thì không. Anh có thấy sự khác biệt không?

Joseph lắc đầu:

- Không.

- Con ngựa để giết thịt thì đáng tin cậy hơn. Thế nhưng, con kia thì chạy nhanh hơn.

- Vì vậy, nó là con tốt hơn.

Anh cao bồi huýt gió qua cây tăm nơi miệng và tỏ vẻ hoài nghi.

- Có thể là phải, có thể là không. Người ta không thấy trước phản ứng của nó. Nó có khả năng chở ông phi một mạch tới Canada.

Anh ta đẩy Joseph cách xa khỏi hàng rào, trong khi con ngựa đực tung bốn vó sắt, bức tung một thanh gỗ ở đó.

Joseph giật mình, anh chờ cho hơi thở trở lại bình thường và nhịp tim ổn định.

- Anh bán cho tôi con ngựa cao lớn này.

Hãnh diện như Artaban, Joseph dắt con ngựa tên là Pere Peinard - con ngựa đầu tiên trong đời mà anh có - đi đến trung tâm thành phố và buộc nó vào một thanh sắt trước lò rèn, giữa hàng chục con ngựa khác. Đúng vào lúc đó, người thợ đóng móng ngựa, một cụ già râu ria, ném một miếng sắt ra mặt đường, nó chạy tới chân Joseph và cái vành móng ngựa đó chạm vào mũi giày ống của anh.

Lòng tin dị đoan đã trỗi dậy trong anh. Trước đây, cũng đã có lần một cái vành móng ngựa rơi xuống bàn chân anh, anh ngước mắt nhìn lên và thấy ...

Nàng từ khách sạn đi ra, men theo một con đường và chui vào một căn lều, biến dạng trước con mắt chiêm ngưỡng của Josep.

Shannon! Sao nàng lại có mặt ở đây? Tại sao nàng lại cố chấp theo đuổi mình như thế? Thật là đồ chết giẫm! Sao nàng lại không ngừng ám ảnh các giấc mơ của anh hết đêm này tới đêm khác, kể từ khi đặt đầu xuống gối để tìm giấc ngủ?

Giữa bao nhiêu phụ nữ trên quả đất này, tại sao phải đúng là nàng?

Joseph chụp tay vào thanh sắt buộc ngựa để lấy lại thăng bằng.

- Mình đã bị quỷ ám rồi! - anh lẩm bẩm.

Ngay khi đã điều hoà được hơi thở, lấy lại bình tĩnh, Joseph đi theo con đường Shannon đã đi, mong thấy lại nàng. Nhưng thay vì thế, anh lại thấy ông già Danty Duff từ trong một nhà lều đi ra, một cân bột bắp dưới nách, và ném lên chỗ ghế ngồi của một cỗ xe.

Mắt ngó chưng căn lều mà Shannon đã chui vào. Joseph chạy lại bên chiếc xe và chụp lấy cánh tay lão Danty.

- Danty, bác là một con quỷ già! Tôi đâu có mong gặp lại bác nhanh như thế này đâu!

Lão Danty liếc mắt nhìn quanh một cái.

- Ồ, lại gặp lại cậu, chàng thanh niên của ta. Rõ ràng là cậu có duyên để xuất hiện nơi mà sự có mặt của cậu là chuyện khó ưa nhất.

- Tôi đã thấy cô ấy ... cô Shannon ... ở cuối con đường. Cô ấy làm gì ở đây vậy?

- Thì cũng làm một việc như cậu thôi, cứ cho là vậy đi. Nhưng cậu hãy đứng ra xa, nếu không, vị hôn phu của cô ấy bắn nát đầu cậu đấy!

- Vị hôn phu của cô ấy? Thế thì, họ chưa cưới nhau ...

- Cái đó nằm trong kế hoạch của họ. Họ chờ đến khi đã nhận được chủ quyền đất. Còn độc thân, mỗi người nhận được một phần.

Joseph mỉm cười buồn bã.

- Thế là cô ấy chưa từ bỏ mộng làm chủ đất!

Một đám đàn ông đàn bà từ trong lều đi ra, và râu mép của lão Danty nhúc nhích.

- Cô ấy mạnh khỏe lắm, chắc vậy - ông lão nói thêm - Cô lôi cả gia đình mình về miền Tây và cả các người khác ...

Ngay vào lúc ấy, Danty và Joseph thấy một cây dù đỏ trên đường. Shannon đang đi đến xe, hai bên có cha mẹ và Stephen.

- Lạy Chúa nhân từ! - Lão Danty kêu lên, và đẩy Joseph về phía sau chiếc xe - Cút về ngả kia đi, chàng trai, không thì lôi thôi đấy!

- Nói xong tôi mới đi! - Joseph đáp và đoàn người tới gần.

- Cậu là một thằng điên! Cô ấy không muốn nói chuyện với cậu đâu, tôi đoán chắc với cậu như thế!

Từ chỗ núp quan sát hiện trường, từng phút Joseph chờ đợi bị phát hiện, trong lúc ông Daniel đỡ bà Nora lên xe. Lúc bấy giờ Shannon rất gần Joseph, gần đến nỗi anh có thể đưa tay sờ được nàng, khi Stephen đỡ nàng lên xe. Vừa bước lên xe thì nàng làm rơi cây dù, Stephen cúi xuống lượm, nhưng Joseph đã nhanh tay hơn anh ta. Joseph từ chỗ nấp vọ ra lượm cây dù và đưa trả cho người thiếu nữ.

Shannon cầm lấy cây dù, đôi mắt xanh tròn xoe vì kinh ngạc. Rồi bình tĩnh trở lại, nàng phang cây dù đánh cốp lên trán của Joseph.

- Đồ hèn nhát, bẩn thỉu! - nàng hét lên.

- Hèn nhát hả? - Joseph lặp lại, rụng rời trước phản ứng của nàng.

Người ta xô anh ra một cách tàn nhẫn, và Stephen nhảy phóc lên xe.

- Bác gái đã nghe chưa, thưa bác? - Stephen nói - Cô ấy không muốn dính dấp gì đến hắn ta nữa. Này tên kia, hãy đi đi, trước khi ta bắn vỡ óc.

- Hãy khoan, Shannon! Tôi có chuyện cần nói với cô.

- Cô ấy không có gì để nói với cậu cả - bà Nora can thiệp - Hãy để cho con gái tôi yên! Cậu đã kéo con gái tôi vào nơi bẩn thỉu, và thiếu chút nữa là giết chết nó rồi!

- Nói dối!

Bà Nora giật cây dù trên tay Shannon và đập túi bụi vào Joseph.

- Hãy đi đi cho khuất mắt, chàng trai! - Ông Daniel nói - Sự thiệt hại mà cậu đã gây ra cho con gái tôi là vô phương sửa chữa.

- Tôi muốn nghe từ miệng của cô ấy!

Joseph thử xem nét mặt của Shannon, song nàng đã úp mặt vào vai của Stephen.

- Đừng có chối, Stephen nói lớn - Mày đã bỏ rơi cô ấy. Nếu tao không gặp cô đúng lúc, thì cô đã chết vì mất hết máu trong tuyết rồi!

Trước câu nói láo khoét ấy, lòng Joseph ngập tràn thù hận. Anh rống lên:

- Và cái thằng hoàng tử đẹp trai nào đã phát hiện ra cô ấy trong câu chuyện láo khoét của mày đã bịa đặt ra đó? Mày, phải không?

- Thì đúng là thế.

- Tao có nguy hiểm gì cho mày đến nỗi mày phải bịa chuyện dối người mày yêu như thế hả?

- Mau lên, Danty - bà Nora ra lệnh - Đưa chúng ta ra xa cái tên xảo trá này.

Lão Danty leo lên ghế xà ích và ra roi cho ngựa chạy đi. Joseph chạy theo ngang với đầu xe.

- Shannon, cô tin điều đó hả? - Joseph hỏi, trong lòng nóng như lửa đốt. Anh bị thụt lại đằng sau khi xe bắt đầu chạy nhanh - Shannon, cô có thực sự nghĩ là tôi bỏ cô chết trong đống tuyết không?

Shannon quay đầu lại và nhìn Joseph qua vai chàng.

- Xin anh vui lòng, Joseph! Tôi van anh! - nàng nói với đôi mắt lờ đờ buồn bã - Tôi van anh để cho gia đình tôi và chính tôi được yên!

- Nhưng, Shannon, đừng có tin lời hắn! Hắn là một tên nói dối - Joseph la to lên đằng sau chiếc xe đang khuất dạng.

Chắc là nàng đã không nghe anh nói.

Mà cho dù có nghe, nàng có tin không? Có thể là không. Cuối cùng, anh chỉ là một tên móc than bùn tầm thường.

*

Không đủ điều kiện lấy phòng ở khách sạn, Joseph đang tìm nơi ẩn náu tại bờ sông cùng với một đám di dân nghèo khổ khác. Xem ra, dù ở ngay giữa vùng đất Oklahoma, anh cũng chỉ được liệt vào hạng người thua thiệt.

Mỏi mệt và cõi lòng đã chết, Joseph quỳ gối bên bờ sông, khoát nước lên mặt, thứ nước lành lạnh làm cho khỏe người của con sông, cuối cùng đã làm cho anh nhẹ bớt nỗi nhục nhã do gia đình Christie gây ra.

Một người đàn ông hỏi:

- Có phải anh là Joseph Donelly không?

- Đúng vậy.

- Tôi thường thấy anh đấu quyền ở Boston. Các con ơi, đến đây mau! Đây là người mà chúng ta vô cùng biết ơn.

Bâu giờ Joseph chỉ còn là một bóng ma của ngày trước, dơ dáy, rách rưới, nhưng gia đình của người đàn ông đã xem anh như một người có quyền phép ở trên thế gian này.

- Biết ơn? Các người biết ơn tôi sao?

- Vâng! Nhờ đánh cuộc về anh mà gia đình chúng tôi có đủ tiền đi đến miền Tây này. Mời anh đến dùng cơm tối với chúng tôi. Chúng tôi có dư dả đôi chút, anh nhận lời thì chúng tôi lấy làm vinh dự lắm.

Bà vợ dọn ít đậu lên đĩa, và Joseph nhận lấy với lòng biết ơn.

Đang khi ăn, anh nhìn quanh:

- Số người muốn có đất, dám có đến cả quân đoàn, anh nói.

- Đây là một cơn sốt truyền nhiễm, nó lôi cuốn đủ hạng người. Anh ngó lên trên phía xa kia kìa! Anh có thấy một bà đạo đức không? Tôi nghe nói trước bà làm đĩ.

Joseph quay nhìn về phía ông ta chỉ. Gần bên con ngựa và một chiếc xe thồ, một người đàn bà quỳ gối xuống đất cầu nguyện, tay ôm cuốn Thánh Kinh. Joseph để cái đĩa xuống và đi tới bên bà.

- Ôi, lạy Chúa nhân lành! Joseph kêu lên - Tôi tin là tôi đã nhận ra dì, dì Molly Kay!

Bà Molly đưa tay xuống dưới quyển Thánh kinh, rút ra một cây súng ngắn.

- Nếu cậu còn dính dấp đến đời sống trước kia của tôi, thì mời cậu đi đi cho! Tôi đã hoàn lương rồi!

- Chính cháu đã cho dì khẩu súng này đấy, dì Molly. Joseph mỉm cười nói.

Anh rời khỏi chỗ tối và đến ngồi bên đống lửa trại.

Bà Molly liếc nhìn Joseph, rồi vọt đứng dậy.

- Joseph! Ngày tôi đuổi cậu ra khỏi nhà tôi, tôi ân hận quá chừng. Nhưng từ nay tôi sẽ cải hóa - Một tay cầm sách, tay kia cầm súng, ba ta ôm lấy Joseph vào lòng - Rồi bà chỉ vào cuốn Thánh Kinh và đọc "Nếu tội lỗi của con mang màu đỏ thẫm, thì chúng sẽ trở nên trắng như tuyết" Đó là lời tuyên bố của tiên tri Isaia.

- Kể từ ngày cuối cùng cháu gặp dì đến nay, bây giờ dì thấm nhuần Kinh Thánh tới tận xương tủy, dì Molly à!

Anh ngồi lên cái sọt do bà Molly trao cho.

- Tôi cọ mài để rửa sạch linh hồn tôi, vì những người đàn ông mà tôi đã hôn! Hãy tiến tới! Nói lại chuyện cũ như thế này là không tốt. Thật là khó đặt một người tội lỗi như tôi vào con đường chính.

Joseph cười, vỗ vào vai bà.

- Cháu cũng vậy, cháu đã vác thánh giá trong tình yêu. Cháu đã đóng đinh tán trên hàng triệu cây số đường rầy. Nhưng cô ấy theo cháu đến tận đây; vừa rồi cháu đã thấy cô ấy lại, và đã bị cổ làm cho điên đảo.

- Đó không chỉ là ái tình, đó là định mệnh. Hai em bị lôi cuốn đến nhau như những con thiêu thân bi thu hút bởi ánh đèn.

Joseph nghĩ đến Stephen Chase, và cảm thấy lòng đau như cắt.

- Cháu đã trao cô ấy cho người khác, một tên bố láo nhất trên đời. Cháu phải làm gì bây giờ đây, dì Molly?

Bà Molly gãi gãi lên mũ, vẻ vô cùng bối rối.

- Nếu dì còn là một gái điếm, thì dì chỉ vẻ cho cháu chẳng khó gì. Bây giờ dì đã thay đổi cách sống, dì không hiểu tí gì về việc đó cả.

- Dì chỉ trả lời cháu theo tiếng lòng của dì.

Bà Molly ngó thẳng vào mắt Joseph, đôi mắt đầy đau khổ và đam mê.

- Joseph này, nếu cháu yêu cô ấy, thì hãy đi gặp cổ, làm hoà với cổ. Bao lâu cháu còn lần lữa, cháu sẽ gặp cảnh rối ren thôi.

*

Tại một quảng trường ồn ào người ta mời mua đủ thứ, bất kể thứ gì, từ cái bánh xe bò đến chai nước suối. Những luật sư ngồi trên các sọt hàng đang tranh cãi nhau, những anh cao bồi gạ bán ngựa, những chị đàn bà giặt quần áo, những anh mê cờ bạc đang thử thời vận bên bàn ru - lét, những chiếc đàn banjo và khẩu cầm nỉ non đây đó, và những bác thợ một đang cưa đục làm nghề.

Khách sạn được dựng lên cạnh quảng trường, làm băng gỗ và sơn phết mặt tiền đỏ chói. Trước cửa vào khách sạn, Stephen Chase đang thương lượng với bọn cao bồi.

- Giảm giá cho tôi năm đôi đi, tôi mua cả hai đấy.

- Người mua, lấy xẻng mà xúc cũng không hết! - ông già cãi lại.

Một cánh cửa sổ mở ra, Shannon đang nhìn xuống.

- Anh nhớ là phải mua con ngựa nào không có chứng, Stephen! Em không thích những con ngựa chứng, mà ngựa nhát gan em cũng không thích đâu.

- Em đừng lo, anh biết mà!

Stephen lên ngựa chạy thử, trong khi Shannon bực mình, ngoan ngoãn khép cánh cửa sổ lại. Cô quay sang bà Nora, đang sắp xếp trật tự trong phòng.

- Cái anh Stephen này làm cho con tức chết đi được! - nàng nói - Đôi khi anh ấy độc tài quá trớn!

- Con đừng có đóng vai một con bé con hay hờn dỗi. Mua ngựa là việc của đàn ông.

- Nhưng ngựa mua cho con mà mẹ! Có thể là con cần phi nước đại, Shannon nói mỉa mai.

- Đối với người ngồi vào ở địa vị con, tự do như thế là quá đủ rồi!

- Mẹ này, ở đây là khách sạn! Mẹ đâu có bổn phận lo về bụi bặm.

- Mẹ chỉ sắp xếp trật tự phần nào trong cái mớ lộn xộn này thôi - Bà Nora nói và ngó con gái như có ý phê bình - Shannon, con buộc tóc lại đi!

- Ơ hay, có gì quan trọng đâu mẹ! - cô con gái đáp lại và quan sát bóng mình trong tấm gương soi một cách vô tư.

- Con đừng có bướng! Nếu con không săn sóc nhan sắc của con, thì Stephen sẽ hết trọng nể con đấy!

Bà lấy bàn chải tóc nơi bàn trang điểm, chải những mớ tóc dài rối rắm của con, túm gọn lại thành một búi gọn gàng. Shannon nhìn vào gương, nhăn mặt và lè lưỡi như một em bé gái đang bị kéo tai.

- Mẹ xem con như khi còn bé, à mẹ?

- Chỉ khi nào con tỏ ra như thế thôi. Nào, đứng lên! Quay người lại! Cài nút lại, nút kia nữa! Bây giờ thì mỉm cười đi! Như thế không phải là nụ cười mỉm, mà là một cái nhếch mép khinh người thôi.

- Ôi, mẹ! - Shannon dẫm chân, bực dọc - Con chả có chút tự do nào cả!

- Con đã thử sống tự do, và kinh nghiệm cho con thấy suýt nữa thì mất mạng - Bà Nora đi lại bên giường - Con lại đây. Cái nệm này mẹ thấy chưa được. Con giúp mẹ lật ngửa nó lên.

Shannon vâng lời me; phía bên kia cái nệm cũng chẳng sạch hơn gì. Dần dần, cô con gái đằm thắm trở lại. Mẹ cô nói chung, chỉ mớm cho cô những nguyên tắc sống mà bà cho là căn bản. Còn Shannon thì đã đụng chạm đến những sự thật chua chát của cuộc đời, nên ngả về chuyện soát xét lại những giá trị mà mẹ cô vô cùng ưa chuộng. Nhưng từ đó về sau, cô nghĩ rằng nên chia sẻ với mẹ.

- Mẹ này, ... mẹ có nghĩ là cha và mẹ, người này đã được tạo ra cho người kia không?

- Không.

- Nhưng một ngày nào đó, cha mẹ phải như vậy. Nếu không, tại sao cha và mẹ lấy nhau?

Sau khi đã phủ xong tấm drap trải giường, bà Nora ngồi xuống bên mép giường và ra hiệu cho Shannon ngồi kế bên.

- Khi cha mẹ còn trẻ, cha mẹ yêu nhau như điếu đổ. Mối tình của cha mẹ là một sự đam mê, lãng mạn và liều lĩnh nữa. Nhưng chúng ta thuộc một giai cấp được ưu đãi. Chúng ta có bổn phận bảo vệ luật pháp. Hôn nhân là một sự thỏa hiệp, Shannon ạ! Trong đó, người chồng và người vợ phải từ bỏ một phần của bản thân mình.

- Nhưng dù vậy, cha và mẹ cũng chẳng thiếu ... đam mê và táo bạo, phải không?

Bà Nora nắm lấy bàn tay con gái.

- An toàn là hơn hết, con gái tân thời của mẹ ạ. Đam mê là phù du ngắn ngủi. An toàn nó mới dài lâu.

Shannon chân thành muốn xem lời mẹ là thực tế, nhưng đâu phải dễ. Cô nghĩ đến sự an toàn mà Stephen đem đến cho cô ... và cũng nghĩ đến nỗi đam mê mà cô đã chia sẻ với Joseph.

Gặp lại Joseph khiến những nhu cầu ngày trước, những thèm muốn đã qua trỗi dậy trong lòng cô. Điều này khá mạnh, đến nỗi cô muốn tin lời mẹ, nhưng lại thấy trong vài trường hợp, chính đam mê cũng có thể kéo dài một thời gian lâu không chịu nổi.

*

Bà Molly và Joseph đi lững thững trên con đường tăm tối dẫn vào trung tâm thành phố đang chong đuốc sáng trưng. Cảnh náo động ban ngày được thay thế bằng cảnh ồn ào ban đêm. Giữa những tiếng súng nổ ngẫu nhiên của các vụ gây lộn, có những người đàn ông say rượu, miệng càu nhàu, đi trên đường càng lúc càng đông, do căng thẳng bởi viễn cảnh cuộc chạy đua sắp tới.

- Đây là Sodome và Gomorhe[1], Joseph à - bà Molly quả quyết nói - chất lưu huỳnh đã nhập hai làm một rồi.

[1] Sodome và Gomorrhe là hai tành phố tội lỗi đã bị Thiên Chúa trừng phạt bằng cách làm mưa diêm sinh và lửa từ trời rơi xuống thiêu đốt [Theo Kinh Thánh - Cựu Ước]

Joseph cầm lấy cánh tay bà, kéo bà tránh một kẻ say rượu đang đi tới, hắn ta đã bị ném ra khỏi một quán rượu, bước chân quờ quạng, đầu đi trước.

- Làm sao tìm được nàng trong cái đám hỗn độn này! - Joseph than và sục tìm khắp các đám đông - Làm sao giữ nàng lại được để nói chuyện và dàn hoà với nàng.

- Hãy phó mặc cho định mệnh, rồi sẽ có cách thôi! - Bà Molly nói, giọng quả quyết.

Trong lúc hai người đi ngang qua một gian nhà thổ lợp vải bạc, thì một trong các cô gái - cũng là cô đã mời mọc Joseph mới đây - vén váy lên để giới thiệu một đôi chân tuyệt mỹ.

- Em sẽ hoàn toàn thuộc về anh đêm nay - cô ta nói - Năm mươi xu thôi!

- Ồ, lại là cô? - Joseph mệt mỏi đáp.

Bà Molly chen vào giữa hai người, tha thiết muốn bảo vệ Josep khỏi bị cám dỗ vì nhục dục.

- Này em, đừng hạ giá mình, bà nói với cô gái điếm, và nhìn cô ta từ đầu tới chân với con mắt của một nhà chuyên nghiệp - Em đáng giá ít ra cũng phải một đồng!

Trong khi hai người đi vào trung tâm thành phố, thì bà Molly và Joseph nghe một ban nhạc chơi điệu nhạc dân gian. Những người di dân khắp nơi tuôn tới và dành chỗ để nhảy vũ điệu cadri. Không khí mỗi lúc một căng thẳng, dễ trở thành một cuộc vui huyên náo, rộn ràng.

Phía bên kia quãng trường, ngoài tầm mắt và tầm tai của Joseph, bà Nora Christie xuất hiện dưới mái hiên của khách sạn.

- Daniel Christie, ông ở đâu? - bà réo lên - Thật là kỳ quặc!

Stephen Chase xuất hiện đằng sau bà, đưa cánh tay cho Shannon. Bàn tay mang găng trắng của người thiếu nữ khẽ đặt nhẹ lên cánh tay anh ta bằng sự đoan trang cố hữu.

Ông Daniel xuất hiện, theo sau là lão Danty Duff. Cả hai đội nón rộng vành kiểu cao bồi, giày có gắn cây đinh thúc ngựa bằng bạc kêu leng keng.

- Kính chào bà Nora - ông nói, hai ngón tay cái móc vào sợi dây nịt - Bà có vui lòng làm vợ tôi không?

Bà Nora liếc xéo ông, tỏ vẻ miệt thị bộ đồ ông mặc. Bà đáp:

- Làm vợ của ông hả? Thì tôi đã làm rồi! Người đâu mà đần độn!

Ông phóng tới, nắm lấy tay bà:

- Ta nhảy đi, Nora.

- Không bao giờ, Da - na - an - niel!

Bà la eo éo phản đối và trì lại, nhưng ông vẫn lôi bà đi. Lão Danty vọt theo sau, trong lúc người xuống ngôn lên tiếng giữa tiếng nhạc vỹ cầm:

Hãy quay vòng

Qua bên trái!

Rồi giáp lại

Bàn tay trái ...

Một điệu vũ cadri bắt đầu, điểm xuyết bằng những tiếng súng ngắn và những tiếng hò la khoái trá.

Shannon và Stephen đứng quan sát hiện trường từ trên hàng rào hiên cao của khách sạn. Họ rất đẹp đôi, cả hai đều nghiêm trang và đầy phẩm cách.

Shannon nở một nụ cười buồn.

- Em mong cha mẹ em có được niềm vui sống trong lúc xa quê hương như thế này. Xứ Iceland xa cách ngàn trùng, mà cha mẹ em thì đã lớn tuổi rồi, họ làm sao bỏ được thói quen!

Shannon quan sát vẻ mặt của vị hôn thê, lòng đầy lo lắng.

- Điều gì làm cho em phiền muộn, Shannon?

- Anh nghĩ thế à?

- Giữa chúng ta, không nên có chuyện bí mật. Anh đọc được sự bực mình trong mắt em. Em hãy thành thật nói hết cho anh nghe đi.

Nàng do dự.

- Em ngại lắm. Nói ra, em sợ anh nổi giận.

- Em nói đi. Không có gì có thể làm tổn thương đến tình yêu của anh đối với em cả. Nói đi em ...

Câu nói của Stephen đã làm cho Shannon can đảm hơn.

- Những người ấy làm cho em khiếp sợ. Cách họ sống, kiểu họ hành động ... Đôi khi, em sợ bi sa ngã trở lại và lao đầu vào hư hỏng.

Stephen quay lại, cầm lấy hai bàn tay nàng.

- Shannon, em và anh, chúng ta đủ sức phi ngựa nhanh hơn bất kỳ ai. Ngày mai, hai ta sóng ngựa bên nhau, chúng ta sẽ công bố quyền làm chủ một vùng đất khá đẹp, để chúng ta tránh hết mọi người. Em sẽ có ở đó một ngôi nhà bằng đá và một trại chăn nuôi cho riêng mình.

Shannon níu lấy ngực áo Stephen.

- Ôi, Stephen! Có bao giờ anh tha thứ cho em về việc em đã bỏ trốn anh trước đây không?

- Em đã được tha thứ, ngay bây giờ đây em ạ.

- Em chưa bao giờ thấy cha cư xử với mẹ như thế này cả, anh ạ.

Stephen quan sát ông Daniel đang đưa bà Nora đi những bước ngập ngừng trong điệu vũ Cadri.

- Đừng sợ, em yêu. Anh không buộc em phải tham gia cái đám nhảy mọi rợ này đâu.

- Nhưng, có thể là em cũng muốn nhảy, Shannon nói cách miễn cưỡng.

- Em nói đùa rồi!

Shannon buông tay Stephen ra và nhìn chàng:

- Stephen, hãy ngó ngay vào mặt em đây. Em biết, em là một con người hời hợt. Cũng vì tính hời hợt đó mà em đã tự chọn một cuộc sống ổn định bên anh. Dù sao, thì em cũng chỉ là một người đàn bà. Em rất thèm cuộc sống.

Stephen nhìn thẳng vào mắt nàng, và nói một cách bình tĩnh:

- Em hãy kiểm điểm lại đi! - Nói rồi chàng cầm lấy cánh tay nàng, đưa nàng ra khỏi thềm khách sạn - Chúng ta hãy đi dạo một vòng, ra khỏi đám người buông thả này đi.

*

Ông già Danty đứng riêng rẽ, nhìn chăm chăm vào đám người đang khiêu vũ, vừa hò hét vừa vỗ tay hâm mô. Bỗng có ai đó nắm tay ông - Joseph.

- Xin trời đất thánh thần phù hộ cho cậu, chàng trai! Cậu đã bị cuộc đời hắt hủi như thế chư đủ sao? - Cảm động vì đọc được sự quyết tâm trong đôi mắt của Joseph, nên ông ta thở dài và hất hàm về phía khách sạn - Tôi mới thấy cô ấy đứng trên hiên trước khách sạn ... với vị hôn phu của cổ - ông dụng ý nói thêm.

Joseph quan sát đám đông, và nhìn lên hàng hiên khách sạn vắng vẻ. Anh bực dọc, xủi các ngón tay vào đầu tóc rối bù.

- Dì Molly, dì xem hình dáng cháu thế nào?

- Cậu giống một con bù nhìn đẹp trai. Nhưng cậu đừng bận tâm về chi tiết đó. Cậu hãy tỏ ra tự nhiên, dễ thương, rồi cậu sẽ làm cho cô ấy xiêu lòng.

Joseph hít vào một hơi rất mạnh, rồi lui vào đám đông, để bà Molly đứng đụng đầu với ông lão Danty.

- Tôi tên là Danty Duff.

Bà Molly mỉm cười một cách đỏng đảnh với ông già.

- Còn tôi là Molly Kay.

Ông Danty nghiêng mình chào, và bà Molly cũng làm như thế.

- Theo tôi thì bà là một phụ nữ đam mê tôn giáo.

Ông nói, chỉ vào cuốn Thánh Kinh bà Molly đang ôm trên ngực.

Bà Molly nhìn đám người đang khiêu vũ, rồi nhìn vào quyển Thánh Kinh. Cuối cùng, bà nhìn vào ông Danty một lúc lâu như tìm hiểu, còn ông thì nhìn bà, miệng điểm một nụ cười rạng rỡ.

Bà Molly thảy cuốn Thánh Kinh ra sau lưng một quãng, rồi vén váy lên, nắm chặt cánh tay của ông Danty.

- Đạo đức ít hơn là anh tưởng - bà nói, và lôi ông ta vào vòng khiêu vũ.

Tiếng cười họa náo viên vang lên ngang qua quảng trường:

Thành vòng bên tay trái

Và phi nước đại, phi nước đại!

Nhảy điệu Alomant, hấp!

Với bàn tay trái

Ông Daniel giơ chân lên cao, quay bà Nora. Khi Stephen và Shannon đi ngang qua hai người, cố ý tránh những người đang khiêu vũ, ông Daniel chộp lấy cánh tay con gái, và bảo Stephen:

- Chuồn đi con! Bố nhảy với con gái của bố!

- Nhưng ...

Khi Stephen chưa kịp nói gì thêm, thì bà Nora túm lấy Stephen. Anh chàng chưng hửng, bước theo nhịp nhảy của ông Daniel và quay vòng theo điệu vũ.

Ông Daniel vừa nhảy, vừa la ó vì cảm thấy hạnh phúc.

Shannon cười.

- Có thể nói miền Tây hoang dã thích hợp với bố mẹ, phải không bố?

- Cám ơn cô bé đã đưa đẩy chúng tôi đến nơi này. Mà cô bé có hạnh phúc không? Đó mới là vấn đề!

- Có đấy bố ạ - nàng đáp, nhưng ít phấn khởi hơn cha - Con có hạnh phúc!

Sau khi đi được nhiều vòng tại chỗ, Stephen lại chộp lấy Shannon. Vào lúc đó thì ông Danty và bà Molly đang bước chân theo nhịp nhảy.

- Trông anh cục mịch thế mà lại nhảy rất mềm dẻo, Danty Duff à! - Bà Molly nói.

- Thì bà cũng thế mà, Molly Kay!

Lại thay đổi đối tượng. Ông Danty đối diện với bà Nora, bà suýt ngất xỉu vì phải rơi vào chính tên gia nhân của bà.

Còn Shannon, lúc bấy giờ lại rơi vào tay Joseph.

- Joseph!

Nàng sợ hãi kêu lên và Joseph xem ra cũng hãi hùng không kém. Rồi anh tập trung tất cả sự ngạo nghễ của nam tính của thời xuân trẻ, ưỡn ngực nói:

- Theo tôi nghĩ, thì cô và tôi, chúng ta đã yêu nhau.

- Anh nhầm rồi!

- Đã vậy, tại sao định mệnh lại khước từ, để chúng ta phải sống xa nhau?

Một cặp khiêu vũ húc cô cậu đằng trước, một cặp khác húc hai người đằng sau, làm cho cô và cậu tông vào nhau. Cả hai thở hổn hển do sự đụng chạm này.

- Anh đâu phải là định mệnh của tôi! - Shannon hét to lên - anh đừng có cư xử như một người đần độn!

Nàng quay lưng lại và đi xa dần. Joseph giữ nàng lại trong đôi tay mày.

Người hoạt náo viên lại hô lên:

Người cùng nhảy bên phải

Hãy quay đi, quay tròn!

Tay trong tay... !

Phi nước đại!

Đôi tay chắc nịch của Joseph ôm ngang người Shannon, bắt nàng quay vòng, quay vòng. Bà Nora đang nhảy với Stephen, rống lên:

- Kìa, cái thằng quỷ kia đấy kìa! Stephen, nếu anh giết hắn như anh định làm khi đấu súng, thì cớ sự này làm sao xảy ra được!

Bà đẩy Stephen về phía Joseph và Shannon đúng vào lúc thay người nhảy, khiến Shannon lại ngã vào tay vị hôn phu của nàng.

- Em đừng để mình bị hư hỏng, Shannon! - Stephen cảnh cáo - Tương lai của em là sống với anh.

Rồi có một cuộc thay đổi bạn nhảy. Joseph lại kéo Shannon ra khỏi vòng tay Stephen.

- Cô có muốn lấy tên khờ khạo ấy làm chông không? - Joseph hỏi - Cô đã trốn khỏi Iceland với tôi cơ mà!

Lại một loạt người cùng ra nhảy. Shannon nhảy với bố nàng, với Danty, rồi với một người đàn ông xấu như ma. Nàng la lên khi ông ta thè lưỡi qua hàm răng sứt mẻ và có vẻ lả lơi.

Một lát sau, nàng lại rơi vào cánh tay của Stephen.

Đã bao lần xoay tròn, khiến Shannon chóng mặt.

- Tôi đã rã rời rồi! - Nàng hét lên và đứng im tại chỗ.

Tiến kêu hoảng loạn của nàng đã làm cuộc khiêu vũ ngừng hẳn. Các nhạc sĩ ngừng chơi, tất cả mọi con mắt đều hướng nhìn về phía nàng. Quá xúc động, nước mắt nàng tuôn trào.

Stephen ôm lấy hai vai nàng, lườm Joseph như muốn ăn tươi nuốt sống.

- Em xem thử, nó đã làm gì em?

- Tao hả? Chắc chắn là không rồi! - Joseph phản đối.

- Mày là một thằng nhà quê. Cô ấy chẳng thương yêu gì mày đâu. Cô ấy yêu tao. Tao có học thức, tao có đầy đủ tư cách và có thể khoe khoan với thiên hạ rằng, tao là một thiện xạ có hạng. Mày thử kể cho tao xem, mày giỏi cái gì nào?

Lòng tự ái của Joseph bị tổn thương, anh ưỡn ngực đẩy Stephen ra:

- Đã một thời, chính tao đã làm nên lịch sử thành phố Boston. Tao là một đấu sĩ quyền Anh bất bại. Nhiều người sang trọng đã khâm phục tao!

Stephen cau mày khinh bỉ:

- Đấm đá là môn thể thao ngoại đạo!

- Nó đáng quý hơn là môn bắn súng của mày.

Cả hai đều nổi khùng, xông vào nhau đấm đá, ngã quay xuống đát, vùng vẫy trong bụi bặm.

- Cả hai ông, thôi đủ rồi! - Shannon rú lên - Chính tôi là nguyên nhân để hai ông đánh lộn.

Cả hai ngồi bệt trên mặt đất, nhìn nàng, đầu đối đầu.

- Ấy ... thế thì. Shannon quyết định đi! - Stephen nói, có vẻ tiu nghỉu.

- Các anh có thể chạy đua! Cả hai đều vênh váo, đều khoác lác, khoe khoang, cho rằng mình đánh hay, bắn giỏi. Vậy thì các anh hãy chứng minh ai là người giỏi hơn hết!

- Ơ kìa, Shannon - bà Nora thét lên.

- Trời đất ơi, bọn đàn ông! - Shannon dẫm chân kêu lên - Bọn đàn ông chỉ biết khoe khoang, lòe bịp! Trong hai người, không ai xứng với tôi hết. Tôi sẽ tự tham gia cuộc giành đất một mình.

Joseph và Stephen miễn cưỡng đứng lên.

Stephen đưa tay ra:

- Nhưng Shannon này ...

- Một mình! Tôi đi một mình! - Shannon hét lên, gạt tay Stephen ra - Suốt đời, tôi sống chung với mấy con ngựa của tôi là đủ rồi, cám ơn! Lũ ngựa còn hơn bọn đàn ông. Chúng ngủ đứng!

Ông Daniel quay mặt đi và gầm lên giận dữ. Bà Nora thì phun nước bọt, tức giận. Shannon lẫn vào đêm tối. Joseph đứng như trời trồng. Anh chán ngấy; tất cả câu chuyện này làm anh phát điên lên.

- Dì Molly, cháu có làm gì lầm lẫn đâu? - Joseph vừa hỏi vừa đập quần, làm bụi bay lên tứ phía.

- Tại cậu đã để cho tính kiêu căng cản đường. Và tính kiêu căng luôn làm cho người ta thất bại.

- Nếu vậy, cứ để cho cô ấy đi với quỷ! Danty, bác đã nghe cha tôi nói trên giường trước khi chết. Ông bảo tôi phải kiếm cho được đất, tôi đã đi theo Shannon khá xa như thế. Cô ta có thể ích kỷ, vậy, nhờ trời, tôi cũng ích kỷ được!

Joseph bước đi ngược với con đường mà Shannon và Stephen đã đi.

Ông Danty thở dài.

- Thật đáng thương khi tình yêu đã trở thành lệch lạc!

Bà Molly mỉm cười như một người giàu kinh nghiệm.

- Ôi, anh đừng bực tức về hai đứa chúng nó. Không còn lâu nữa đâu, chúng sẽ tới đích thôi. Anh hãy chờ xem tôi có nhầm lẫn không! Từ ngày mai, anh chàng ấy sẽ lượn quanh cô ả thôi mà!

« Lùi
Tiến »