Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HÒN ĐẢO

Tôi rất muốn ghé thăm những người da đỏ một lần nữa, và tôi không trì hoãn thực hiện ý định của mình. Nói chung tôi được tự do hoàn toàn, bố mẹ không bao giờ can thiệp vào công việc của tôi, không ai phải bận tâm vì việc tôi đi đâu đó lâu hay chóng. Mọi người đều nghĩ rằng tôi đi săn, chứng cứ thêm là bao giờ tôi cũng xách súng và lùa chó đi theo, hơn nữa, mỗi lần về thế nào cũng có dăm ba con thú.

Quan hệ giữa tôi và Pauell dần dà trở thành tình bạn thân thiết. Gần như ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau trên hồ hay trong rừng, chúng tôi cùng đi săn và đã hạ được khá nhiều hươu và gà tây. Bạn tôi là một tay săn dày dạn, nhờ anh mà tôi biết được khá nhiều bí mật của núi rừng.

Tuy nhiên, giờ đây tôi không còn mê săn như trước. Tôi chỉ mong cho mau hết buổi săn. Trên đường về tôi sẽ ghé nhà anh, nhấp vài ngụm “conte” pha mật ong. Thứ nước ấy với tôi càng thêm ngọt bởi nụ cười của người mang đến cho tôi - Maiuymi.

Mấy tuần liền - chao, thời gian sao mà nhanh quá vậy! - tôi sống như trong mộng. Suốt cuộc đời sau này không có niềm vui nào có thể sánh với những tháng ngày sung sướng ấy. Vinh quang quyền lực chỉ đem lại thỏa mãn, duy nhất riêng tình yêu mới đem lại khoái cảm sung sướng trinh trắng, ngọt ngào.

Virginia thường đi với tôi. Cô bé rất yêu rừng. Đôi lần tôi chỉ muốn đi một mình, nhưng không nỡ lòng nào từ chối cô bé. Virginia rất thân với Maiuymi, điều đó chẳng có gì lạ.

Maiuymi cũng rất quí em tôi, tuy hai người không giống nhau chút nào về vẻ ngoài và tính cách. Virginia tóc vàng, da trắng, Maiuymi tóc đen da đỏ đồng. Em tôi nhút nhát như bồ câu, còn Maiuymi lại can đảm, dũng mãnh như chim ưng. Tuy nhiên có lẽ chính sự tương phản đã gắn bó đôi bạn gái. Ở đời thường có những chuyện như vậy.

Và tình cảm của tôi đối với họ cũng vậy, không có tí nhất quán logic nào: tôi yêu quí Virginia bởi tính dịu dàng, thùy mị, nhưng lại say mê Maiuymi bởi tính táo bạo và lòng can đảm.

Trong lúc tôi và Pauell đi săn, đôi bạn gái ngồi nhà hoặc đi dạo ngoài đồng, trong rừng. Hai cô cùng vui chơi, hát hò, đọc sách. Tuy trang phục mang màu sắc da đỏ, song Maiuymi hoàn toàn không phải một cô gái hoang dã. Cô có sách, có đàn. Cô biết đọc và biết chơi ghi ta. Về mặt trí tuệ, cô không kém gì Virginia, cô xứng đáng là bạn của con gái nhà Rendolf kiêu hãnh. Pauell cũng thế, học vấn của anh không thua kém nếu không muốn nói là hơn, so với trình độ của tôi.

Anh em tôi không hề gợn một ý niệm nhỏ về đẳng cấp. Chúng tôi chỉ biết khao khát tìm đến tình bạn với những người da đỏ ấy. Chúng tôi còn quá trẻ, chưa biết đến những định kiến xã hội, chỉ tuân theo những thôi thúc trong bản chất vốn chưa vẩn đục của mình. Cả hai anh em đều không nghĩ là mình đã làm một việc không ai cho phép.

Các cô gái thỉnh thoảng cùng tôi và Pauell đi rừng. Không phải hôm nào chúng tôi cũng chỉ săn hươu, mà thường là săn những con thú nhỏ. Những hôm đó hai cô em gái có thể đi cùng. Maiuymi là một thợ săn bẩm sinh, cưỡi ngựa rất giỏi. Cô rất thích quất ngựa phi nhanh đến chóng mặt. Trái lại, em gái tôi chỉ mới tập cưỡi, mà cũng rất nhát.

Vùng hồ nơi đôi khi chúng tôi đến săn chim có một hòn đảo tuyệt diệu, tất nhiên không phải cái cù lao xảy ra thảm kịch hôm nào, mà là một hòn đảo khác, cách cửa sông không xa lắm. Hòn đảo khá rộng, nhiều cây cao và các loại dây leo.

Hòn đảo nằm vừa đúng chính giữa đồn điền chúng tôi và trang trại của Pauell. Chúng tôi thường gặp nhau đi săn tại đó. Rừng cây thấp thoáng những con sóc, gà tây, đôi khi có cả hươu nai nữa, còn phía hồ chúng tôi có thể săn lũ vịt trời vô tư lự dập dềnh trên mặt nước. Hai cô em gái của chúng tôi rất mê đảo này. Thường thường các cô ngồi nghỉ dưới tán một cây cọ cao lớn, còn chúng tôi luồn lách dưới chân đảo, dưới đó nhiều thú hơn. Săn chán, chúng tôi leo lên gò, khoe những con thú vừa bắn được, nhất là khi hạ được một con chim lạ khiến các cô gái tò mò, thích thú.

Tôi thường mau chán săn (dù cuộc săn may mắn hay xui xẻo) hơn anh bạn da đỏ của mình. Tôi thích nhất là được ngồi nghỉ trên thảm cỏ êm như nhung, bên các cô gái. Giọng nói của Maiuymi với tôi hấp dẫn hơn tiếng súng săn, và chiêm ngưỡng đôi mắt cô thú vị hơn nhiều so với việc dõi mắt lùng sục thú.

Được ngồi bên nàng, được nghe nàng nói và ngắm nhìn nàng - tình yêu trong tôi chỉ biết thể hiện ở bấy nhiêu. Tôi và Maiuymi không nói với nhau những lời trìu mến, tôi không biết nàng có yêu tôi không. Số tôi không phải lúc nào cũng có được những giờ phút hạnh phúc tràn trề, không phải lúc nào bầu trời tình yêu cũng êm ả màu hồng trên đầu tôi. Những ngờ vực, phấp phỏng về trái tim Maiuymi chính là đám mây mờ phủ che bầu trời màu hồng ấy và làm tôi lo lắng khôn nguôi.

Chẳng bao lâu sau tôi lại gặp thêm một nỗi ưu phiền. Tôi nhận thấy (cũng có thể đó là cảm giác) Virginia, em tôi, bắt đầu say mê anh trai của Maiuymi. Và, Pauell cũng đáp lại bằng tấm lòng say mê không kém. Tôi kinh ngạc và buồn bã. Tại sao tôi lại kinh ngạc và đau khổ - chính tôi cũng không thể lý giải rõ ràng.

Như trên đã nói, anh em tôi còn quá trẻ, không thể có những khái niệm về giai tầng, chủng tộc ưu việt, đặc quyền. Nhưng nói thế cũng không hoàn toàn chính xác. Tuy chỉ rất lờ mờ, song thực ra tôi đã cảm thấy việc giao du với những người bạn da đỏ là không tốt. Nếu không vì cái cảm giác đó, thì có gì làm u ám tâm trạng của tôi được? Tôi linh cảm thấy hình như Virginia cũng cùng tâm trạng và suy nghĩ như tôi. Hai anh em tôi đều cảm thấy “sao sao” đó, nhưng không ai dám nói ra.

Tình yêu vị thành niên ấy rồi sẽ đi đến đâu, nếu như nó được tự do phát triển? Tự nó sẽ tắt lặng, hay nó sẽ vấp phải những bão hòa nhàm chán và phản bội, hay nó sẽ bay bổng để gắn lứa đôi thành tình nghĩa trăm năm? Ai mà biết được cánh hoa tình yêu ấy sẽ khoe sắc ra sao nếu không bị ngắt đứt phũ phàng?

Tình bạn của chúng tôi đã bị chia cắt hết sức bất ngờ.

Cả tôi, cả Virginia đều không hé môi nói chuyện đó với bố mẹ. Giá như bố mẹ tôi hỏi thì có lẽ chúng tôi cũng nói thật. Nhưng bố mẹ tôi lại không hề để ý đến việc chúng tôi hay đi chơi, còn bản thân chúng tôi cũng không thấy chuyện đó có gì đáng phải thưa báo.

Tôi vẫn đi săn, chuyện đó hoàn toàn tự nhiên. Riêng việc Virginia thích đi chơi rừng và hay bám theo tôi có làm bố mẹ tôi ngạc nhiên một chút, nhưng rồi mọi người cũng quen và chẳng ai hỏi han gì.

Nhưng những thú vui vô tư lự của chúng tôi không thể may mắn kéo dài mãi. Ngày chấm dứt đã đến, và đến thật bất ngờ.

Một hôm bốn đứa chúng tôi lại ra đảo. Sau khi đi săn, Pauell và tôi lên gò, tán dóc với hai cô em gái. Đồng thời từng cặp cũng tranh thủ nói với nhau bằng ngôn ngữ vô thanh của tình yêu - bằng ánh mắt, nụ cười. Ngoài ánh mắt Maiuymi, tôi không còn biết gì đến trời đất xung quanh. Em gái tôi và chàng trai da đỏ cũng trao nhau những ánh mắt y như vậy. Nhưng tôi không thấy gì hết, lúc đó với tôi cả thế giới như đã hóa hư vô, chỉ còn lại duy nhất nụ cười kiều diễm trên đôi môi người đẹp...

Tôi đâu biết có những con mắt khác đang theo dõi chúng tôi, theo dõi từng nụ cười, ánh mắt, từng câu nói, cử chỉ. Đột nhiên lũ chó sủa vang, gầm gừ nhảy xổ vào rừng. Tiếng cành lá khẽ xao động chứng tỏ có người ở rất gần. Lũ chó thôi gầm gừ, ngoe nguẩy đuôi vòng lại. Thế có nghĩa đó là người quen hay bạn bè của chúng tôi... Ai vậy nhỉ?

Từ sau đám lá bố mẹ tôi xuất hiện. Thấy bóng họ tôi và Virginia nhảy bật dậy, sợ hãi. Chúng tôi cảm thấy sẽ có chuyện không hay. Bố mẹ tôi cau mày, trông vẻ mặt có lẽ bố mẹ tôi giận lắm.

Mẹ tôi tiến lại trước, hai viền môi mím chặt. Bà kiêu hãnh về dòng họ mình còn hơn bản thân dòng dõi Rendolf nhiều.

- Cái gì thế này? - Bà la lên. - Con cái tôi chơi với dân da đỏ!

Pauell đứng dậy, nhưng không nói lời nào. Ánh mắt chứng tỏ anh rất hiểu điều mẹ tôi muốn nói. Anh kiêu hãnh nhìn bố mẹ tôi, gật đầu ra hiệu cho em gái theo anh rời gò đảo.

Tôi và Virginia dường như hóa câm, thậm chí không nói được một lời từ biệt. Chúng tôi theo bố mẹ xuống thuyền. Trên thuyền, ngoài mấy nô lệ chèo thuyền còn có hai bố còn nhà Ringgold.

Virginia đi cùng thuyền bố mẹ, còn tôi đi một mình bằng thuyền của tôi. Khi chiếc độc mộc của chàng trai da đỏ rẽ vào con suối nhỏ, tôi ngoái lại và thấy anh em họ vẫn nhìn theo. Họ nhìn không rời mắt, song tôi không dám nói một câu chào, tuy trong lòng tê tái bởi linh cảm sẽ xa nhau rất lâu, thậm chí xa mãi mãi.

Hỡi ơi! Linh cảm đã không đánh lừa tôi. Ba ngày sau tôi đã phải lên phía Bắc xa xôi, đến học trường võ bị West-Point. Còn Virginia phải vào một trường nữ - loại trường mà hầu như bất kỳ thành phố nào ở các bang miền Bắc cũng có.

« Lùi
Tiến »