Chàng trai da đỏ là một thanh niên cao thượng với đầy đủ phẩm chất tốt đẹp của một người đàn ông. Tôi quyết định nhận lời mời đến thăm nhà anh. Ngôi nhà lá của mẹ anh, theo như anh hướng dẫn, cách bên sông này cũng không xa, nằm chếch về phía hồ, bên bờ một con suối nhỏ, nhánh của sông lớn Xuoni.
Nghe chỉ dẫn của Pauell, lòng tôi thầm rộn vui khó tả. Tôi biết con suối đó. Mới đây thôi chính tôi đã bơi thuyền qua đó, đã bất ngờ gặp người đẹp của rừng - một thiên sắc đã để lại cho tôi bao xao xuyến, bâng khuâng...
Liệu có phải nàng là Maiuymi? Tôi rất mong sớm đến ngày gặp mặt để khẳng định điều đó. Ước gì tay tôi mau khỏi để tôi có thể cầm chèo! Tay đau làm tôi khổ sở, sốt ruột vô cùng. Nhưng thời gian trôi, cuối cùng thì vết thương cũng đã lành hẳn.
Tôi chọn một buổi sớm thật đẹp trời để đi chơi, mang theo súng và bầy chó. Tôi đang chuẩn bị cho thuyền rời bến thì bất chợt nghe tiếng gọi. Quay lại, tôi nhìn thấy cô em gái.
Ôi, Virginia bé bỏng, tội nghiệp của tôi! Hồi này em tôi thay đổi quá, vẻ vui cười ngày trước đã nhường cho dáng tư lự, trầm ngâm. Em tôi chưa khỏi hẳn sau cơn sốc kinh hoàng hôm suýt chết vì cá sấu.
- Anh đi đâu thế Jorge? - Cô em bước tới gần, hỏi.
- Em muốn biết à, Virginia?
- Vâng. Anh nói đi, hay cho em đi với!
- Sao cơ? Cho em vào rừng ấy à?
- Thế sao lại không được? Lâu lắm rồi em không đi chơi rừng. Ôi, anh tệ lắm, anh chẳng bao giờ cho em đi cùng!
- Nhưng có bao giờ em bảo anh cho đi đâu.
- Thế nữa. Anh hoàn toàn có thể đoán biết là em thích thế lắm chứ. Em mong được đi chơi rừng biết bao! Ước gì em biến thành con bướm, con chim, hay con gì đó có cánh! Em sẽ tha hồ dạo chơi một mình trong những cánh rừng tuyệt diệu mà không cần phải nhờ vả ông anh ích kỷ.
- Thôi, để hôm khác nhé, Virginia. Hôm nay thì không được.
- Sao hôm nay lại không được? Anh xem, buổi sáng thật tuyệt vời!
- Nói thực với em, hôm nay anh không chỉ vào rừng đâu.
- Thế anh còn đi đâu, Jorge?
- Anh tới nhà Pauell. Anh đã hứa đến thăm anh ấy.
- À, ra thế! - Cô em tôi thốt lên, nét mặt bỗng đăm chiêu.
Mấy tiếng “Pauell” đã làm em tôi nhớ lại buổi sáng kinh hoàng. Tôi ân hận đã lỡ lời nhắc đến tên chàng trai da đỏ.
- Em bảo anh cái này nhé, - em tôi khẽ khàng nói rồi im lặng một lát. - Trên đời này điều em khao khát nhất ấy là được tận mắt nhìn thấy nhà lá của dân da đỏ. Anh Jorge, anh cho em đi với!
Em tôi nài nỉ hết mức, khiến tôi không nỡ từ chối, mặc dù vẫn chỉ muốn đi một mình. Tôi có tâm sự thầm kín riêng, dù là với em gái rất đáng yêu tôi cũng không thể chia sẻ được. Ngoài ra, một linh cảm lờ mờ đã nhắc tôi không nên đưa Virginia đến một nơi quá xa nhà như vậy, cái nơi mà chính tôi cũng chưa hiểu biết gì nhiều.
Virginia lại ra sức nài nỉ.
- Thôi được, nếu mẹ đồng ý...
- Không sao, anh Jorge à. Mẹ không giận đâu. Việc gì lại phải mất công quay về nhà nữa? Anh xem này, em sẵn sàng hết rồi, đội mũ hẳn hoi nhé. Anh em mình sẽ về kịp trước khi ở nhà hỏi tới. Đi có xa đâu mà...
- Thôi được. Em ngồi đằng đuôi thuyền, chỗ tay lái ấy. Heiho! Đi nào!
Dòng chảy không mạnh lắm, chỉ nửa tiếng sau chúng tôi đã ra tới cửa suối và bơi ngược lên. Con suối không rộng nhưng cũng đủ sâu cho thuyền bè hay độc mộc của người da đỏ qua lại. Mặt trời lên khá cao, nhưng chúng tôi không bị nắng trên đầu, cây cối đan cành như một mái vòm xanh. Ngược được chừng nửa dặm, cây cối thưa dần, chúng tôi thấy những vạt ruộng trồng bắp, khoai lang, ớt đỏ, dưa bở và bí ngô. Cách bờ suối không xa có một ngôi nhà khá to và cao, bốn phía dựng tường vây và một số nhà nữa, nhỏ hơn. Đó là kiểu nhà gỗ có hành lang thoáng đãng, cột hiên trang trí đơn giản bằng những khắc chạm thô sơ. Ngoài đồng các nô lệ da đen và da đỏ đang làm việc.
Đây không phải đồn điền của người da trắng, người da trắng không ở bên này. Chúng tôi đoán điền trang thuộc một chủ nhân da đỏ giàu có.
Nhưng nhà bạn tôi ở chỗ nào nhỉ? Thấy nói là nó ở ngay bờ suối, cách cửa sông không quá nửa dặm thôi mà. Có lẽ, chúng tôi đã đi quá mà không biết, hay nhà bạn tôi còn ở mãi phía trên?
- Mình cứ ghé vào bờ đã, Virginia. Ghé vào hỏi thăm.
- Ai đứng trên bậc thềm kia ấy nhỉ?
- Ô, em nhìn tinh hơn anh thật! Anh ấy đấy, chàng trai da đỏ đấy! Vô lý, đây mà gọi là nhà lá à? À, có lẽ anh ấy đến đây chơi... Nhìn kìa, anh ấy ra đón đấy!
Trong lúc tôi nói, chàng trai da đỏ xuống thềm, rảo bước ra đón chúng tôi. Chỉ mấy giây anh đã ra đến nơi, chỉ chỗ cho chúng tôi cập thuyền. Cũng như hôm đầu gặp mặt, chàng trai áo quần rực rỡ, đeo nhiều đồ trang sức, đầu gài lông chim. Thân hình cân đối của anh in trên sông và nền trời trông như một bức tượng chiến binh tuyệt đẹp. Chàng trai còn quá trẻ, chỉ như một thiếu niên, nhưng đẹp lạ lùng. Tôi gần như phát ghen với vẻ đẹp hoang sơ của anh.
Virginia nhìn Pauell đầy thán phục, tuy đôi lúc ánh mắt không khỏi thoáng sợ sệt. Tôi biết hình ảnh chàng trai đã gợi lại phút kinh hoàng hôm trước ở hồ bơi. Một lần nữa tôi lại ân hận đã đưa cô bé đi cùng.
Rõ ràng chàng trai da đỏ không hề ngạc nhiên khi thấy chúng tôi. Anh giữ vẻ điềm đạm và không vồ vập, dường như biết trước là tôi sẽ đến. Chỉ có điều anh không nghĩ rằng tôi đến cùng em gái. Chúng tôi vừa cập vào bờ, Pauell nhanh nhẹn nắm mũi thuyền kéo sát vào chỗ neo, và với vẻ lịch sự của một đấng nam nhi mẫu mực, anh đỡ tay đưa chúng tôi lên bờ.
- Xin chào các bạn! - Pauell nói và quay sang Virginia. - Tôi hy vọng là cô đã bình phục rồi phải không? Còn anh có lẽ khỏi phải nói: đã chèo ngược dòng được thì có nghĩa là rất khỏe mạnh.
Cung cách ăn nói của Pauell phảng phất dấu ấn Tây Ban Nha vốn có từ lâu trong quan hệ giữa người da trắng và da đỏ di cư. Cũng như người xứ Andaluzia, anh bạn mới của chúng tôi đeo thập tự bạc, dây lưng lụa đỏ thắm giắt một con dao mũi mác dài. Ngay cây cối nơi đây cũng mang màu sắc Tây Ban Nha với những cây cam tàu, những dây bí ngô vấn vít, ớt và cà chua. Và cuối cùng kiến trúc ngôi nhà mang dáng dấp phong cách caxtil.
- Nhà anh đấy à? - Toi hỏi và hơi băn khoăn.
Lý do là Pauell chào đón chúng tôi đúng tư thế của chủ nhà song tôi không thấy cái “nhà lá” mà anh nói hôm trước đâu cả. Pauell gật đầu, khẳng định điều tôi hỏi, đồng thời nói thêm đúng hơn thì đó là nhà của mẹ anh. Bố anh mất đã lâu, nhà chỉ còn ba mẹ con: mẹ anh, anh và cô em gái.
- Thế còn những người này? - Tôi chỉ những người ngoài ruộng, hỏi.
- Nô lệ của chúng tôi, - Pauell mỉm cười đáp. - Anh thấy đấy, người da đỏ chúng tôi cũng dần dần tiếp cận với văn minh.
- Nhưng không phải tất cả đều da đen! Tôi thấy có cả da đỏ nữa. Không lẽ họ cũng là nô lệ?
- Vâng, đúng thế. Anh ngạc nhiên à? Những người da đỏ đó không thuộc bộ lạc chúng tôi. Hồi trước chúng tôi chinh phục bộ lạc Jamaxxi, rất nhiều tù binh đã bị bắt làm nô lệ.
Bà mẹ Pauell, một phụ nữ thuần gốc da đỏ, ra cửa đón khách. Bà mặc quần áo dân tộc. Hồi trẻ hẳn bà có một nhan sắc tuyệt vời, gặp bà chúng tôi thấy hết sức dễ chịu. Nét lôi cuốn đặc biệt ở người phụ nữ da đỏ ấy là sự hài hòa giữa trí tuệ sắc sảo và lòng mẹ dịu dàng.
Chúng tôi vào nhà. Mọi thứ trong nhà - từ cách bài trí đến chiến lợi phẩm săn bắn - đều mang sắc thái Tây Ban Nha. Thậm chí chúng tôi còn thấy một cây ghi ta và cả sách báo nữa. Những sản phẩm văn minh dưới mái nhà da đỏ ấy làm anh em tôi sửng sốt.
- Anh đến tôi mừng quá! - Chàng trai thốt lên và dường như sực nhớ điều gì. - Mocaxin của anh xong rồi... Đôi giày săn đâu mẹ nhỉ? Ủa, còn Maiuymi nữa, nó đâu rồi?
- Maiuymi là ai vậy? - Virginia khẽ hỏi tôi.
- Cô gái da đỏ. Có lẽ là em anh ấy.
Và đây, chính nàng đây rồi!
Nàng đó. Một cặp giò thon thả dận mocaxin thêu hoa văn, một thân hình cân đối và mềm mại lạ lùng, khuôn mặt màu đồng sáng, hai má ửng hồng, đôi môi đỏ như son, cặp mắt đen láy với hai bờ mi dài cong vút, hàng chân mày dày đậm và suối tóc mềm đen óng...
Các bạn hãy tưởng tượng một thiếu nữ trang phục lộng lẫy và tinh tế, hay tưởng tượng dáng đi yêu kiều, duyên dáng mà linh mã Ả Rập phải hờn ghen, hãy tưởng tượng ... - và như thế bạn mới chỉ có một chút khái niệm còn xa mới đầy đủ về nàng.
Ôi con tim tội nghiệp của tôi! Phải, đó chính là nàng, nàng tiên kỳ ảo trong rừng hôm ấy!
Tôi không muốn rời ngôi nhà mến khách, song em gái tôi có vẻ không khỏe. Vẫn cái nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Chúng tôi ở chơi gần một tiếng. Sau khoảng thời gian ngắn ngủi ấy tôi đã trở thành một người đàn ông. Khi mái chèo đưa thuyền quay mũi, tôi bỗng thấy như tim mình ở lại...