Chỉ những kẻ nhẫn tâm nhất trong số người da trắng mới có giọng điệu như vậy. Số khác tế nhị và tử tế hơn, họ có phần đăm chiêu, thậm chí cảm thấy ghê sợ. Toàn bộ sự việc tưởng chừng như do ý Chúa Trời muốn dành cho kẻ phạm tội một cái chết đúng như cái chết mà hắn rắp tâm đem hại người khác.
Cái chết của tên mulat thật khủng khiếp, nhưng bản án tử hình mà người da trắng dành cho hắn còn ghê rợn hơn. Chúa Trời đã giảm nhẹ hình phạt cho hắn, ưu ái với hắn hơn các vị quan tòa dưới trần gian.
Tôi ngoái tìm chàng trai da đỏ và yên lòng thấy anh không còn đó nữa. Vụ xô xát với Ringgold kết thúc đột ngột, song tôi e chưa chắc mọi chuyện đã êm xuôi. Những lời nói của anh làm các ông chủ đồn điền nổi khùng, thừa cơ đó tên tội phạm trốn thoát. Nếu đúng là Jec Vàng thoát chết thì có lẽ mọi chuyện rắc rối sẽ không tránh khỏi. Ngay lúc này tôi cũng không dám chắc là anh chàng da đỏ sẽ bình an. Đất da đỏ ở bên kia sông, việc Pauell tự tiện sang bên bờ này coi như một sự xâm nhập trái phép.
Tôi biết tính Ringgold thù dai. Gã bị Pauell hạ nhục ngay trước mặt bạn bè - trong cuộc đọ sức ngắn ngủi hắn là kẻ bại. Ringgold không đời nào bỏ qua chuyện đó, dứt khoát gã sẽ kiếm dịp trả thù.
Đó là lý do vì sao tôi mừng rỡ khi thấy Pauell không còn đó. Có thể tự anh linh cảm được nguy hiểm và đã trở về bên kia sông. Còn Ringgold cũng không dám phiêu lưu sang lãnh địa da đỏ, vi phạm luật chắc chắn sẽ không tránh khỏi bị trừng phạt.
Tôi đã định về nhà, bỗng nảy ra ý định gặp Ringgold sẽ phản đối thái độ của gã. Tôi rất bực và sẵn sàng nói hết những ý nghĩ của mình cho gã biết. Gã nhiều tuổi và cao lớn hơn tôi, nhưng tôi không ngán. Trái lại, tôi biết là gã sợ tôi. Tôi tìm một lúc, nhưng không thấy Ringgold đâu cả.
- Ông có thấy Arens Ringgold đâu không? - Tôi hỏi ông lão Hicmen.
- Cậu ấy vừa đi rồi, - ông lão đáp.
- Đi lối nào?
- Ngược lên thượng nguồn. Cậu ấy đi ngựa, cùng với Bill Williams và Ned Spens. Trông mặt cả đám căng thẳng như có việc gì khẩn cấp lắm.
Một ý nghĩ liên tưởng đáng sợ thoáng qua.
- Ông Hicmen, - tôi hỏi, - ông cho mượn ngựa chừng một tiếng được không?
- Con ngựa già này ấy à? Ồ, được quá chứ! Cậu cứ lấy cả ngày cũng được, nếu cậu cần. Nhưng tay bị thương thế kia làm sao đi được?
- Không sao! Chỉ cần ông giúp tôi lên ngựa.
Quãng sông phía trên là nơi qua đò, hẳn chàng trai metis đã neo thuyền độc mộc ở đó. Muốn về nhà, tất nhiên anh phải ngược trở lại đây, trong khi đó Ringgold không có việc gì phải đi về hướng này: đồn điền gia đình gã ở dưới xuôi. Do vậy tôi nghi ngay khi ông lão Hicmen chỉ lối gã đi, nhất là đi cùng hai tên bạn kia nữa. Cả vùng này không có ai tệ hại hơn mấy tên đó. Đồng thời tôi còn biết chúng rất phục tùng thủ lĩnh Ringgold của mình.
Tôi tin chắc chúng đuổi theo chàng trai da đỏ, tất nhiên là với ý đồ chẳng tốt đẹp gì. Rẽ ra bờ sông tôi càng thấy nghi ngờ của mình có cơ sở. Cát ướt in rõ vết chân ngựa và dấu giày mocaxin chạy lên bến sông!
Gần tới bến tôi vẫn không nhìn thấy gì vì cây cối che khuất mắt. Nhưng tôi nghe rõ những giọng nói hằn học rít lên.
Không bỏ phí một giây, tôi phóng thẳng về nơi có tiếng người quát tháo. Tới khúc đường ngoặt tôi thấy ba con ngựa cột cương vào gốc cây. Tôi thúc ngựa phóng tiếp, và quả đúng như dự liệu, tôi thấy ba tên vô lại da trắng vây quanh chàng trai da đỏ ngay mí nước. Chàng trai bị chúng uy hiếp! Chúng cột ngựa một chỗ, lén lút tiến sát chàng trai và bất ngờ chụp anh đúng vào lúc anh định nhảy lên thuyền.
Chàng trai da đỏ không có vũ khí trong tay. Khẩu súng tôi tặng vẫn ướt nước, còn dao thì tên mulat đã lấy và mang theo. Tình thế bất lợi khiến anh không cách gì đánh trả, kẻ thù đông hơn đã kịp quật ngã và trói chặt chân tay.
Không mất thì giờ vô ích, Ringgold và đồng bọn lột áo săn của chàng trai da đỏ, trói ghì anh vào thân cây. Có dịp trút cơn giận dữ điên cuồng, chúng rút dây da quất liên tiếp xuống tấm lưng trần của Pauell.
- Khốn nạn, Arens Ringgold! - Tôi thét lên và sấn ngựa tới. - Thực đê nhục! Tụi bay hành động thật khốn nạn và đê hèn, tao sẽ nói cho cả làng biết!
Tôi xuất hiện quá bất ngờ khiến Ringgold sững người. Gã lắp bắp một câu gì đó như xin lỗi.
- Thằng da đỏ khốn kiếp đáng trừng phạt lắm! - Williams làu bàu.
- Vì tội gì, ngài Williams? - Tôi hỏi.
- Tội dám mở miệng hỗn láo với người da trắng!
- Nó chẳng có việc gì ở bên này cả! - Spens xen vào. - Ai cho phép nó mò sang bên này sông?
- Chúng mày không có quyền xúc phạm đến. thân thể người ta, dù bên này hay bên kia sông, cũng như không được rờ đến chính tao vậy!
- Hô, hô, hô! Rồi chúng tao sẽ rờ đến mày! - Spens nhếch miệng khinh mạn.
Máu trong người tôi sôi lên.
- Hừm, không dễ thế đâu! - Tôi quát to và nhảy trên lưng ngựa xuống, chạy lại.
Tay phải tôi không bị thương. Dự cảm trước có thể gặp nhiều phức tạp, tôi đã mượn khẩu súng lục của ông lão Hicmen. Tôi giương súng, chĩa về phía chúng.
- Nào, các người anh em! - tôi nói và đứng sát lại tù binh của họ. - Bây giờ có giỏi cứ tiếp tục hành hung đi! Có điều xin báo trước, đứa nào ra đòn đầu tiên tao bắn vỡ sọ.
Tuy đều còn là những chú bé vị thành niên, nhưng theo tập quán bấy giờ, cả ba đứa đều trang bị vũ khí dao găm và súng lục. Spens có vẻ say máu nhất, lăm le thực hiện lời dọa đầy khinh mạn của hắn. Nhưng thấy gã cầm đầu là Ringgold lùi lại, hắn và Williams cũng phải lùi theo. Ringgold rút lui, vì nếu va chạm với gia đình tôi, gã sẽ mất một cái mà đồng đảng của gã không có mà lo mất. Ngoài ra, hắn cũng e ngại cho chính cái mạng mình. Rốt cục ba tên hành hung phải bỏ đi, hậm bực vì tôi phá đám. Tức giận vô chừng, nhưng chúng đành chịu nhục từ giã chiến trường.
Tôi khẩn trương cởi trói cho chàng trai da đỏ. Anh nói với tôi chỉ vài lời ngắn ngủi, nhưng ánh mắt đầy vẻ biết ơn khi anh nắm chặt tay tôi:
- Khi nào anh muốn, xin cứ tự nhiên sang chơi bên kia sông. Sẽ không một người da đỏ nào động tới anh cả. Sang đất chúng tôi anh sẽ luôn luôn là khách quí!