Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 336 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT CUỘC SĂN NGƯỜI

Tôi ngoái nhìn: đúng là tên Jec đang cắm cổ chạy thục mạng.

Mọi người đổ xô lại chỗ Ringgold và chàng trai da đỏ đang đọ sức, quên hẳn tên mulat. Con dao trong tay Pauell bị ai đó đánh văng ra rớt ngay dưới chân kẻ lãnh án tử hình. Nhân lúc nhốn nháo, Jec Vàng lượm dao, cắt dây trói và cắm đầu chạy thục mạng. Có người nhanh mắt, tóm được tên mulat, nhưng hắn vùng ra, lao thẳng về phía hồ.

Súng nổ chói tai sau lưng kẻ chạy trốn, lúc đầu là súng lục, rồi đến súng trường. Tiếng súng chát chúa, inh tai nhức óc. Trong số những người da trắng có khá nhiều tay thiện xạ, nhưng bắn trúng một kẻ đang chạy trốn cái chết hãi hùng, lắt léo lượn qua những thân cây, bụi lá không phải chuyện dễ dàng. Kết quả không một viên đạn nào trúng đích, khi làn khói tan hết chúng tôi thấy tên mulat đã ra tới bờ hồ, lao xuống, bơi hối hả.

Trên bờ, một số tiếp tục nạp đạn, số khác không chậm trễ quăng súng, bỏ mũ áo, giày dép, nhảy xuống nước đuổi theo.

Một cuộc đuổi bắt kỳ lạ! Trông tình thế sao mà giống một cuộc săn hươu - bị bao vây từ mọi phía, “con thú” lao bừa xuống nước, lũ chó săn sủa vang, bổ nhào lặn ngụp đuổi theo. Có điều cuộc săn này sôi động, huyên náo hơn nhiều, người và chó truy bắt không phải một con hươu, mà là một con người. Lũ chó săn cùng chủ của chúng hung hãn lao vào cuộc đuổi bắt điên cuồng, riết róng. Thật đúng là một cảnh săn đuổi lạ kỳ!

Trên bờ tiếp tục nổ súng, nhưng tên mulat đã thoát ngoài tầm bắn.

Đuổi bắt dưới nước khác xa trên cạn. Dù đây là vấn đề sống chết của một sinh mạng, song cả kẻ lãnh án tử hình lẫn lũ đao phủ khát máu đều không sao bơi nhanh được. Trong gần nửa tiếng đồng, họ đứng trên bờ, chúng tôi mặc nhiên trở thành khán giả một cuộc đua tài khác thường và hy hữu.

Trong lúc đóng vai khán giả, chúng tôi có đủ thời gian để suy luận mọi việc. Chúng tôi biết vì sao tên mulat lại chọn lối hồ. Ví thử hắn chạy đường đồng, thì chỉ trong nháy mắt hắn sẽ làm mồi cho chó xé, hoặc thế nào cũng có người đuổi kịp. Nhưng dưới nước thì khác, ít người đọ được với sức bơi của hắn. Vì thế hắn quyết định tẩu thoát bằng đường hồ, bơi một mạch sang mé rừng bên kia.

Nhưng hòn cù lao hắn đang nhằm tới tuy cách bờ bên này chỉ nửa dặm, song lại xa bờ bên kia tới cả dặm có dư. Lên cù lao hắn có thể tạm thoát những kẻ truy nã hôm nay. Nhưng còn sau đó? Hắn không thể hy vọng trốn trong rừng thưa mà thoát mãi! Trên đó chỉ có dăm bảy cây số rừng mọc cao, đôi ba chỗ mọc ngay bờ nước, cành lá xõa xuống mặt hồ. Nhưng chỗ đó chỉ có thể là nơi ẩn náu cho gấu hay chó sói bị săn đuổi, chứ không phải nơi ẩn náu cho một tên nô lệ dám rút dao hại chủ. Không, người ta sẽ lục soát từng bụi cây, khóm lá, hắn đừng hòng ẩn náu yên thân!

Có lẽ tên mulat chỉ dừng lại trên cù lao nghỉ lấy sức, rồi sẽ bơi tiếp sang bờ bên kia chăng? Một tay bơi khá có thể dám làm thế lắm, nhưng với tên mulat thì mỗi ngã đường đều đã chặn kín. Trên sông đã xuất hiện nhiều ghe, thuyền, người ta đã tính trước hắn. Bây giờ chỉ cần hắn nhào xuống bơi, tức khắc sẽ có ngay dăm chiếc độc mộc đuổi theo sát nút. Đừng hòng thoát! Bất luận hắn trốn trên cù lao hay liều mạng bơi tiếp thì hắn cũng vẫn cứ bị tóm sống!

Trong lúc đám người trên bờ bàn tán om sòm thì tên mulat đã gần tới cù lao. Tiếng huyên náo, hò hét càng sôi động. Ai cũng nghĩ rằng tên mulat sẽ lên bờ và trốn vào rừng cây, đám truy kích sẽ bám sát ngay sau hắn, thậm chí có thể sẽ tóm kẻ chạy trốn trước khi hắn kịp tới rừng. Mọi người đều đinh ninh như thế. Tên mulat đã tới sát bờ nước, chỉ vài sải tay nữa là hắn nhảy được lên bờ. Hắn đã vào tới rìa nước đầy bóng cây, những cành lá rủ lòa xòa trên đầu hắn, có cảm tưởng như chỉ cần với tay là túm được. Phần đông đám truy kích còn cách hắn khá xa, chừng năm chục yard, nhưng có vài tay bơi khá chỉ thua hắn hai mươi lăm yard trở lại. Từ chỗ chúng tôi nhìn ra, có cảm giác người đuổi bắt bơi gần như sát theo sau kẻ chạy trốn, bất cứ lúc nào cũng chỉ nhoài tay ra là tóm được.

Nhưng kết cục lại không như chúng tôi dự liệu - cả người trên bờ lẫn kẻ dưới sông không ai có thể ngờ. Ngay cả tên mulat cũng không tiên liệu được mối đe dọa khủng khiếp đang chờ đón hắn.

Jec Vàng đã lọt vào dưới bóng cây, chúng tôi yên chí hắn sẽ lách vào, tìm chỗ trốn. Bất ngờ hắn quay ngoắt người, bơi dọc chân cù lao.

Chúng tôi hết sức ngạc nhiên: tốp truy kích dễ dàng bơi cắt ngang mặt hắn. Hắn định làm gì thế nhỉ? Hay là hắn không tìm được chỗ thích hợp để lên bờ? Không, cho dù vậy thì hắn vẫn có thể bám cây nhảy lên chứ. Song chúng tôi không phải thắc mắc lâu: khúc gỗ đen sì lềnh bềnh gần chỗ hắn hoàn toàn không phải gỗ. Nó hơi ngọ ngoậy và chỉ trong chốc lát hiện nguyên hình cá sấu.

Hàm cá sấu há ngoác, trông phát rợn. Cái đuôi sần vảy ngóc lên, chỉ có khúc giữa còn chìm dưới nước. Con quái vật ngoắc phải, ngoắc trái, chốc chốc lại vụt đuôi vẩy nước bắn tung tóe. Tiếng rít của nó âm âm phía bờ bên đó, mặt hồ như chòng chành trong tiếng rít ghê rợn. Lũ chim rừng nháo nhác lượn vòng trên những tán cây, một con sếu trắng bay vút lên cao, tiếng kêu khàn sợ hãi.

Đám khàn giả sững người, kinh dị. Tốp truy đuổi cũng khựng lại. Duy chỉ có tên mulat vẫn ráng hết gân sức bơi cuống cuồng. Con cá sấu lừ mắt nhìn mồi. Tại sao con sấu chỉ nhằm vào Jec chứ không phải người khác? Những kẻ đuổi bắt cũng gần ngay đó chứ đâu xa. Phải chăng đây chính là bàn tay Chúa Trời sắp đặt? Chỉ một động tác nữa thôi, một cái quật đuôi quăng mình lên trước là con sấu khổng lồ lao trúng miếng mồi...

Tôi quên hết tội lỗi của tên mulat. Trong tôi chỉ còn một nỗi cảm thông: lẽ nào hắn không còn một chút hy vọng toàn mạng? Kìa, Jec Vàng đã bám được cành cây, đang cố sức đu khỏi mặt nước thoát nạn! Trời ơi, hãy phù hộ cho hắn bám tay thật chắc! Khéo muộn mất! Con sấu đã há ngoác miệng... Bỗng nghe “rắc” một tiếng - cành cây gãy lìa! Tên mulat rơi tõm xuống nước, chìm nghỉm. Con sấu không kịp khép mõm, lặn luôn theo hắn. Sóng nước ngầu bọt, xô giạt cành lá gãy.

Chúng tôi nín thở nhìn ra. Nhưng mặt nước không một dấu hiệu nhỏ của người hay cá sấu. Lát sau mặt hồ trở lại yên tĩnh, lặng lờ. Hẳn con sấu đã hoàn tất công việc phải làm. Hỡi ôi, phải chăng nó là công cụ trừng phạt của Chúa Trời? Những người quanh tôi đều nói thế.

Những người da trắng đuổi theo Jec Vàng quay trở lại. Không ai dám liều mạng bơi vào bờ đảo. Họ ngâm mình trong nước khá lâu, sức đã cạn. Một số chưa chắc đã bơi được tới bờ, nhưng người ta đã kịp đem thuyền, ghe ra tiếp cứu.

Mọi người quyết định tiếp tục dong chó tìm kiếm, vì số phận tên tội phạm vẫn còn chưa rõ ràng. Người ta xuống thuyền, lên đảo. Lũ chó sục sạo khắp các bờ bụi, còn người thì tuần soát dọc bờ cù lao chỗ xảy ra sự cố.

Nhưng trên đảo không một dấu chân tên mulat. Bỗng một người phát hiện vết máu trên sông: có một chỗ bọt nước loang màu đỏ. Họ quả quyết đó là máu tên mulat.

- Ổn rồi, anh em! - Một kẻ nào đó rống lên, thô bỉ. - Xin đánh cuộc đấy là máu thằng mọi đen. Nó chìm xuống đáy sông, cái đó thì ai cũng thấy, chả phải nghi ngờ gì nữa. Quỉ tha ma bắt cái con quái khối nạn kia đi! Mất hết vui vì nó.

Cả đám cười hô hố đáp lại. Tiếp tục câu chuyện với giọng điệu như thế, lũ săn người kéo nhau về, giải tán.

« Lùi
Tiến »