Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 433 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
WEST-POINT

Trường võ bị West-Point là một trong những học viện tốt nhất nước Mỹ. Ở đó người ta dạy những kiến thức đích thực, học viên phải nắm vững, nếu không bị đuổi như chơi. Tốt nghiệp trường này học viên sẽ là một người có trình độ, nhưng không phải như mấy con vẹt trường Oxford hay Kembrige chỉ giỏi khoác lác bằng những thứ từ ngữ, khoe khoang hiểu biết các vần điệu thơ thẩn. Học viên tốt nghiệp ở West-Point có căn bản sinh ngữ, nắm vững kiến thức khoa học, nhưng cũng không sơ khoáng trong các lĩnh vực nghệ thuật. Anh ta đồng thời vừa là nhà thực vật, nhà địa chất, nhà thiên văn, vừa là nhà vẽ đồ bản, là kỹ sư, là lính... - tuốt luốt các loại! Nói tóm lại, đó sẽ là một nhân vật xứng đáng được bổ dụng các chức vụ cao trong nhà nước, một người biết lãnh đạo, chỉ huy, đồng thời biết tuân lệnh và thực thi công việc chính xác.

Cho dù tôi không có thiên hướng học hành đi nữa (cứ giả dụ như vậy đi), thì đã vào trường này tôi cũng không dám lười nhác. Trường West-Point không chấp nhận học sinh kém, không vị nể giàu sang, quí phái. Đến con Tổng thống mà học không ra gì thì cũng bị tống cổ như thường. Chỉ vì sợ bị đuổi, sợ mang nhục mà tôi học hành cần mẫn, siêng năng, dần dần vươn lên trong số học viên đứng đầu.

Cuộc đời một anh học viên võ bị không có gì thú vị cho lắm. Ngày ngày anh ta phải thực hiện dập khuôn những nghĩa vụ binh bị đơn điệu, trong khi đó ở West-Point kỷ luật lại hà khắc hơn. Tất cả những điều đó chẳng khác mấy so với thân phận nô lệ của đám lính trơn. Tôi không hề có khát vọng tiến thân bằng con đường binh nghiệp. Sở dĩ tôi học hành nghiêm chỉnh là do không muốn bị liệt vào hạng kém. Quả thực có nhiều lúc cuộc sống tự do ở nhà này tưởng chừng như quá nặng nề. Tôi nhớ những cánh rừng, nhớ đồng cỏ xavanna. Và nhiều nhất là nhớ những người bạn bên kia dòng biên giới.

Trong tim tôi vẫn nồng cháy tình yêu đối với Maiuymi, xa cách không làm tình yêu nguội tắt. Tôi có cảm giác như không gì có thể lấp nổi khoảng trống tâm hồn lúc xa nhau. Không có gì có thể len nổi vào trái tim tôi để thay thế mối tình đầu, không gì có thể gạt bỏ khỏi ký ức tôi mối cảm hoài day dứt. Ngày cũng như đêm, lúc nào hình ảnh người con gái tuyệt vời ấy cũng như hiện trước mắt tôi, ngày trong mơ, đêm trong mộng. Và cứ thế, nàng ở bên tôi suốt một thời gian dài, tưởng chừng như suốt đời tôi sẽ sống với bóng hình người đẹp.

Nhưng tôi hiểu biết về bản tính con người quá thô sơ! Về mặt này tôi cũng giống như tất thảy mọi người. Đến một lúc nào đó trong đời, phần đông nhân thế sẽ phạm phải sai lầm tương tự. Than ôi, chuyện đời đúng là như thế! Thời gian và khoảng cách sẽ giết chết tình yêu. Tình yêu đâu chỉ sống bằng hoài tưởng! Tính đổi thay của con người thể hiện ngay ở chỗ: tuy rất tôn thờ thần tượng, song người ta vẫn ngả vào cái hiện hữu và vật chất cạnh mình! Người đẹp trên đời không phải là nhiều, song không thể có một người vĩnh viễn đẹp hơn hết thảy. Và trong hai bức tranh tuyệt tác, ta vẫn thích, vẫn ưa bức tranh nào gần bên ta mà ta đang ngắm. Không phải ngẫu nhiên mà những kẻ yêu nhau rất sợ phải xa nhau.

Có thể những cuốn sách giáo khoa hình học, có thể những buổi huấn luyện hà khắc ban ngày và chiếc giường sắt cứng quèo hoặc những ca tuần tiễu ban đêm, và cũng có thể là tất cả những thứ đó cộng gộp lại... đã lần lần len vào ký ức về Maiuymi và đôi khi xua đuổi những ý nghĩ về nàng. Hoặc giả vai trò xâm lấn ấy lại do những khuôn mặt xinh xinh ở Xaratoga và Balstown lâu lâu đến thăm West-Point... Cũng có thể đó là những cô con gái cưng trắng trẻo của các sĩ quan trong trường, họ ở ngay bên cạnh, thường hay sang chơi và nhìn nhận mỗi chàng trai bận quân phục như một anh hùng, hay một vị tướng lẫy lừng công tích trong tương lai. Có lẽ một cô nàng nào đó trong số họ đã lấn chỗ Maiuymi trong tâm trí tôi chăng? Cô nào - điều đó không quan trọng, quan trọng là điều đó xảy ra. Hình ảnh người yêu năm xưa giờ đây bắt đầu phai nhạt, mỗi ngày mỗi loãng ra cho đến lúc chỉ còn là ảo ảnh lờ mờ của một thời dĩ vãng.

Ôi Maiuymi! Nói cho đúng thì cũng phải rất lâu sau mới xảy ra điều đó. Những khuôn mặt tươi vui, những nụ cười yểu điệu kia phải chờn vờn, ẩn hiện hàng bao năm mới chen lấn và che lấp khuôn mặt của em! Anh đã bền bỉ và kiên cường chống lại những giai điệu mê ly của lũ oanh vàng lảnh lót, nhưng Maiuymi ơi, anh cũng chỉ là một kẻ bằng xương bằng thịt, một con người bình thường như bao người bình thường khác, và trái tim anh đã không thoát khỏi quyến rũ ngọt ngào!

Tuy nhiên, mối tình đầu của tôi không phải đã vĩnh viễn ra đi. Mối tình ấy chỉ ngưng đọng trong thời gian chứ không hề chết. Nếu Maiuymi đến đây, hẳn tình yêu với nàng lại bùng lên mãnh liệt như ngày ấy. Và dù cho nàng có quên tôi, dù nàng đã dâng trọn trái tim mình cho người khác, thì tình yêu trong tôi vẫn bùng lên nguyên vẹn, tràn trề.

Những năm tháng ở West-Point tôi không những không gặp Maiuymi, mà một mẩu tin nhỏ về nàng cũng không có.

Anh em tôi sống xa nhà năm năm trời, thỉnh thoảng bố mẹ lên thăm. Hè nào hai ông bà cũng đi nghỉ mát, đến các khu an dưỡng miền Bắc vốn rất đông người - đến Balstown, Spa, Xaratoga hoặc Newport. Bố mẹ tôi chỉ cho chúng tôi tới đó nghỉ hè; bất chấp chúng tôi năn nỉ xin về quê nghỉ, ông bà dứt khoát không cho: mẹ lạnh như thép, còn bố thì cứng như đá!

Tôi biết nguyên nhân khiến bố mẹ tôi từ chối. Ông bố bà mẹ đầy kiêu hãnh của tôi sợ những cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối: ông và bà không thể quên hình ảnh bốn đứa chúng tôi trên đảo.

Ở nhà nghỉ chúng tôi gặp Ringgold. Vẫn như xưa, gã tiếp tục đeo đuổi Virginia. Giờ đây gã đã là một trang công tử thứ thiệt, tiêu tiền như rác, không thua kém các tay môi giới đại diện cho các tài chủ đứng đầu New-York. Tôi vẫn không ưa gã, nhưng mẹ tôi lại có thiện cảm rõ ràng.

Tôi không rõ thái độ của Virginia đối với gã. Em tôi giờ đã lớn, trở thành một thiếu nữ thượng lưu xinh đẹp, biết tự chủ và giấu được xúc cảm thật sự của mình. Đôi lúc Virginia tỏ ra rất vui vẻ, nhưng tôi thấy vẻ sôi nổi đó có phần giả tạo, và quả thực nó vụt tắt rất bất ngờ. Lâu lâu tôi lại thấy Virginia trầm tư, thậm chí lạnh lùng và ngang ngạnh nữa. Tôi lo. Khi đã có vẻ ngoài kiều diễm, em gái tôi lại đánh mất cái quí giá nhất của con người - trái tim đôn hậu cởi mở. Tuy nhiên, chưa chắc những suy nghĩ của tôi đã đúng.

Tôi thường tự hỏi: liệu Virginia có nhớ chuyện ngày xưa và có những xúc cảm như tôi không nhỉ? Điều đó thì tôi chưa bao giờ dám khẳng định hoàn toàn. Có lẽ cô ấy không bao giờ nhắc đến vì chút ân hận về lỗi lầm trước bố mẹ tôi chăng? Hay giờ đây, say sưa trong cơn lốc của cuộc sống thượng lưu đài các, cô khinh thị và rẻ rúng những người bạn bình dân thuở ấu thơ?

Ngày ấy Virginia có yêu không? Nếu có, tình yêu ấy có còn không? Tôi cứ ngẫm nghĩ một mình và không bao giờ hiểu rõ.

“Khó lắm, - tôi suy luận. - Khó lòng mà tình cảm âu yếm dành cho chàng trai da đỏ (giả dụ là đã có) còn tồn tại đến tận bây giờ. Quên rồi, tình cảm xưa đâu còn trong trái tim, thậm chí không còn trong ký ức nữa. Sao mà còn được một khi xung quanh Virginia có biết bao bạn mới, những chàng trai vệ sĩ hào hoa, bảnh chọe, theo nịnh từng giờ. Dứt khoát là cô ấy mau quên hơn mình. Và ngay mình đấy thôi, mình cũng đã chẳng quên là gì?”.

Ngày ấy chúng tôi bốn đứa trên đảo. Và thật lạ là tôi chỉ biết mỗi tình yêu trong tôi. Tôi không biết chàng trai da đỏ và em tôi có say mê, ngắm nhìn nhau không. Tôi nghĩ là có, nhưng đó chỉ là phỏng đoán. Và kỳ lạ hơn nữa: tôi không bao giờ biết được tình cảm giấu kín trong trái tim đã làm tôi rung động mãnh liệt hơn mọi trái tim.

Quả thật là trong mơ ước, tôi vẫn tự nhủ rằng mình có được yêu. Tin vào ánh mắt, cử chỉ của nàng, tôi vẫn thầm ấp ủ một niềm hy vọng ngọt ngào. Nhưng mặt khác tôi vẫn thấy ngờ vực. Biết đâu đó, rất có thể là Maiuymi hoàn toàn không yêu tôi!

Những ý nghĩ cay đắng ấy đã làm khổ tôi không ít. Nhưng, kỳ lạ thay, chính những ý nghĩ đó lại làm tôi nhớ đến nàng nhiều nhất, và tình yêu trong tôi lại bùng cháy, dâng trào!

***

Năm năm trôi qua, thời kỳ học tập ở West-Point kết thúc. Tôi thi ra trường, một kỳ thi rất khó, đạt điểm cao và nhận bằng ưu. Do vậy tôi được phép tự chọn binh chủng cho con đường binh nghiệp sau này. Tôi bao giờ cũng mê súng trường, nên dù được phép lựa chọn bộ binh, pháo binh, kỵ binh, công binh tùy ý, tôi vẫn chọn bộ binh và được phiên chế vào một trung đoàn xạ kích. Báo chí đưa tin tôi được phong hàm trung úy. Ít ngày sau tôi được nghỉ phép về thăm gia đình.

Virginia cũng tốt nghiệp loại ưu trường nữ sinh. Hai anh em tôi cùng về nhà.

Bố tôi không còn nữa. Chỉ có mẹ tôi, một người đàn bà mới góa, gạt nước mắt ra đón chúng tôi.

« Lùi
Tiến »