Bến Thiên Đường

Lượt đọc: 1723 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Dinh cơ đồ sộ của dòng họ Christie bây giờ dường như vắng vẻ lạ lùng, với những ánh sáng hiếm hoi của vài ngọn đèn chiếu qua cửa sổ, và không còn sự nhộn nhịp của bọn tôi tớ trong nhà đi lại lăng xăng. Trước đây, lâu đài của hầu tước là đỉnh cao của thói ăn chơi thượng lưu, từ nay nó thinh lặng và sầu thảm.

Bà mệnh phụ Nora Christie không còn nói năng hoạt bát như trước. Bà ngồi bất động trên cái ghế dựa bọc nhung màu huyết dụ, móc đan với hai cây kim kêu lắc cắc. Ông Daniel ngồi đối diện với bà trên một cái ghế bành nệm bọc bằng da thuộc, hai chân mang ủng gác trên ghế đẩu, một quyển sách mở ra trước mặt. Đã nửa tiếng đồng hồ rồi mà không giở sang trang khác.

Ông đứng dậy:

- Quyển sách này làm cho tôi bực cả mình!

Ông đi tới kệ sách, đổi quyển tiểu thuyết lấy quyển sách về săn bắn. Ông đã giấu chai rượu mạnh đằng sau bộ sưu tập các sách chuyên đề. Ông quay lưng về phía bà, uống vội vàng mấy ngụm rươu, rồi uể oải quay trở lại cái ghế bành.

Bà Nora tiếp tục đan không ngừng.

- Mình có thực sự tin rằng mình đã lừa bịp tôi không, Daniel? - Bà hỏi mà không ngẩng mặt lên.

Ông im lặng nhìn bà một lúc lâu. Có cả một tá những câu trả lời diễn ra trong đầu óc ông, phần nhiều là những câu trả lời phủ định. Ông lặng thinh không trả lời. Nói dối Nora cũng vô ích thôi. Vợ ông có con mắt đằng sau cái đầu, đủ sức nhìn xuyên sâu vào một con người.

- Em có vui lòng cho anh tuyên bố độc lập và uống rượu một cách đàng hoàng không?

Bà Nora ngừng tay đan và suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.

- Không. Tôi thích theo cách bây giờ hơn.

Bà bắt đầu đan lại và tiếng lách cách giòn gã hơn.

Ông Daniel quan sát vợ, lo lắng về cái tính lạnh nhạt mà bà đã tỏ ra từ ngày con gái họ bỏ đi. Ông thích những ngày trước đây hơn, lúc nào bà cũng lải nhải không ngừng một điệp khúc về tính vô trách nhiệm của ông, khi bà xem lề luật, giống như một con gà mái lùn hung hăng, không phải giống như một con gà cồ già mệt mỏi, lông lấm bết bùn.

- Bà đan cái gì vậy? - Ông hỏi làm ra vẻ quan tâm.

Bà thở dài:

- Bất định! Ban đầu đan một chiếc bít tất, tiếp theo là một cái áo cổ lọ, và bây giờ thì cả hai thứ ghép lại. Sự thật thì tôi giết thì giờ, trong khi chờ đợi người ta đến cắt cổ.

Ông nhướng đôi lông mày rậm lên:

- "Họ" là ai? Không phải là tôi chứ?

- Thì tụi nông dân, bà trả lời một cách thô bạo - Chúng lấy lại lông con thú và sáp nhập xứ sở lại. Tất cả cái chính trị này, tất cả cái bạo lực này ... Bây giờ tôi cảm thấy địa cầu không đứng vững nữa. Tôi sợ nó nổ tung.

Tôi rất ngạc nhiên khi nghe bà nói vậy, Nora à. Bà đâu phải là người sợ ngăm đe và sợ hãi.

Bỗng bà Nora lúng túng; môi dưới của bà hơi rung rung. Trong giây lát, ông Daniel nhìn thấy lại người thiếu nữ mà ông đã mến yêu và tán tỉnh bao nhiêu năm trước ở Galway. Một con người dịu dàng và xinh xắn chứ đâu phải một bà vú già khó tính mà từ nay ông phải sống chung.

- Sao nó có thể tàn nhẫn không cho chúng ta tin tức gì hết nhỉ? - bà vừa nói vừa nuốt nước mắt - Thà là được tin dữ còn hơn sống trong sự bấp bênh như thế này!

Bà ném đồ đan xuống đất, rút chiếc khăn tay viền đăng - ten ra lau nước mắt. Ông Daniel nhìn bà, lòng tê tái:

Giờ đã điểm để ông thú nhận sự thật. Ông dịu dàng nói:

- Con nó ở bên Mỹ, Nora à.

Bà Nora sững sốt, ngước mắt lên từ chiếc khăn tay.

- Sao? Ông nói cái gì?

Ông Christie rời khỏi ghế bành, đi thẳng tới chiếc đàn dương cầm, mở nắp ra, rút một gói thư đưa cho bà.

- Ông giấu tôi chi thế? - Bà càu nhàu với giọng tỏ ra mình bị xúc phạm, trong khi quan sát con dấu bưu điện.

- Tôi đã làm theo yêu cầu của Shannon. Bà đọc đi (Ông thấy tay bà run run khi mở lá thư đầu tiên và bắt đầu đọc. Một đợt sóng yêu thương pha lẫn niềm trắc ẩn và cảm thông đã tràn ngập lòng ông) ... Mặc dầu những bức thư ấy không đem đến chút an ủi nào cho bà - ông lẩm bẩm.

*

Bên ngoài, giữa đêm đen, những bóng người xê dịch âm thầm trong sân, những tiếng động thật khẽ của những bóng người ấy khéo léo hoà lẫn với đêm tối, những tiếng thì thầm trong cổ họng, những tiếng thở của những người mà máu đang đập mạnh trong huyết quản.

Chuồng ngựa được mở ra kêu cọt kẹt và người coi ngựa xuất hiện. Một bàn tay mang găng chụp giẻ bịt miệng hắn, và một thanh sắt ngắn đập xuống đầu hắn. Hắn ngã xuống đất bất tỉnh.

Trong nháy mắt, hai mươi cây đuốc từ hàng rào ló lên và ném bay về phía lâu đài. Mặt của những người cầm đuốc dấu kín dưới áo choàng, có mũ chụp hở hai mắt. Chúng hướng về phía người chỉ huy để nghe hiệu lệnh.

Sau khi đã cho các chỉ thị, ông ta hô lên mật mã: "Đại Úy Moonlight!".

Đám người tản ra để bao vây toà nhà.

*

- Ông có nghe gì không, Daniel?

Bà Nora ngồi thẳng dậy, lắng tai nghe, thư của Shannon còn trải trên gối bà.

Ông Daniel cất cái ống vố ra khỏi miệng:

- Cái gì thế?

- Tôi chưa biết chắc. Dù vậy, tôi thề là tôi đã có nghe ...

Kính cửa sổ vỡ bắn tung vào người bà như một trận mưa. Bà đưa tay lên ôm đầu và rống lên. Ông hoảng hốt:

- Ôi, Nora!

Ông Daniel từ ghế bành vọt nhào đến bên vợ. Bà đứng dậy, các lá thư rơi tung toé xuống đất.

Liền sau đó một cây đuốc bay qua lỗ kính vỡ, rơi trúng vào đống thư và bốc cháy. Bà Nora quỳ xuống đất, muốn thu nhặt các lá thư. Ông Daniel nắm tay bà kéo đi.

- Nora, hãy đi với tôi, mau lên!

Cả hai trốn chạy về phía tiền sảnh; ở cuối hành lang, một bức tường lửa chặn lối đi. Khiếp hãi, họ vội vã chạy trở lui và hấp tấp rút xuống nhà bếp. Chính vào lúc ấy, một cây đuốc khác bay vào nhà và đốt lên một đống lửa lớn.

Khắp nơi trong nhà, vang lên tiếng kính vỡ lửa cháy ầm ầm pha lẫn tiếng người la ó.

Bà Nora níu lấy tay áo chồng.

- Lạy Chúa, Daniel, chúng ta biết làm gì bây giờ đây? Chúng ta sắp bị chết thiêu mất!

- Chưa đến nỗi thế đâu! - ông Daniel hét lên với vẻ tự tin hơn là ông cảm thấy như thế - Chưa đâu, đồ chết giẫm!

Bỗng ngoài tiếng ồn ào, ông bà Daniel còn nghe tiếng vó ngựa phi trên đá sỏi ngoài sân sau lâu đài. Những tiếng la hét giận dữ. Những tiếng súng nổ. Những tiếng chân người lặng lẽ rút lui.

Ông Daniel cuống cuồng nhìn chung quanh trong lúc vòng lửa càng lâu càng xiết lại. Lửa liếm dần lên trần nhà, lan vào các tủ góc tường, bò xuống nền nhà. Hơi nóng làm đỏ da, khói làm rát cổ họng, làm ngộp thở bằng thứ khói đen chết người.

Ông kéo tay bà chạy tới gian bếp phụ.

- Qua ngả này, ông la lên.

Hai ông bà đóng cửa sau lưng họ và thu mình núp vào một xó. Lửa và khói mỗi lúc một tăng cao.

Ông Daniel ôm chặt bà Nora vào lòng, ông nghĩ đến cuộc đời dại dột của ông. Ông đã xuýt chết mấy lần. Ông luôn nghĩ rằng ông sẽ chết trẻ vì dại dột.

Nhưng không phải chết như thế này! Ông không muốn mình chết như một con heo quay trên cái xiên tại chính nhà của ông.

Bà Nora thở gấp, miệng áp sát vào tay chồng:

- Daniel, em biết em sắp chết!

- Im đi, em yêu. Em không nên nghĩ những điều như thế, nói ra lại càng không nên.

- Nhưng đó là sự thật. Em khó thở lắm.

Trước khi ông Daniel có thể an ủi bà nhiều hơn, thì cánh cửa bật mở đánh rầm. Một dáng người cao lớn mảnh mai xuất hiện đối diện với nền lửa đỏ.

- Bắn đi! - bà Nora la lên hướng về người mới đến.

Một câu trả lời cay độc thốt ra:

- Quả nhiên!

- Stephen! - ông Daniel gào lên.

- Được gặp con thật vui mừng biết bao! Hãy đem chúng tôi ra khỏi cái hoả ngục này.

- Hãy theo con.

Chàng thanh niên nắm lấy vai hai người, đỡ họ đứng lên, dìu qua nhà bếp, rồi cầm lấy một cái ghế ném qua cửa sổ.

Trước tiên, anh ta đẩy ông Daniel qua cửa, rồi tới lượt bà Nora. Người nhà giúp hai ông bà nhảy xuống đất. Sau cùng, Stephen lao qua cửa sổ, đúng vào lúc căn nhà nổ tung, bắn ra nhiều ngọn lửa to lớn dị thường.

Họ chệnh choạng rời xa ngôi nhà và gieo mình xuống dưới bãi cỏ. Không tin được, dòng họ Christie chứng kiến ngôi nhà của họ sụp đổ trước mắt, những xà nhà cháy đỏ chồng chất lên nhau.

- Bọn chó má! - ông Daniel hét lên, hai má đầy nước mắt - Nhà này là của cha tôi, và trước đó là của ông nội tôi. Quỷ tha ma bắt lũ đốt nhà, bọn chó má!

Ông hối hận khi thoáng nhớ đến những gì một chàng thanh niên đã nói với ông trước đây, về việc người nhà Christie đã thiêu rụi căn lều tranh của bố anh ta.

Ông nhắm mắt lại để khỏi nhìn thấy mái nhà đổ sụp. Nhưng dù mi mắt đã nhắm tịt, ông vẫn còn thấy một túp lều tồi tàn bốc cháy, và hai hàng lê tuôn trào trên má ông.

*

Sáng sớm hôm sau, ông Daniel, bà Nora và Stephen ra khỏi chuồng ngựa. Không một chút xót thương, mặt trời ban mai soi rõ đống cây gỗ của toà nhà đổ nát đã thành than. Mùi khói nồng còn bay trong không khí và một sự im lặng rợn người bao trùm hiện trường hỗn loạn ban đêm.

Bà Nora gỡ những cọng rơm ra khỏi mái tóc bà, và lần đầu tiên trong đời, tóc bà rũ xuống chung quanh mặt bà.

- Lạy Chúa, bà thì thầm - Xin Ngài nhìn xem những gì đám dân ngoại đạo đã làm cho ngôi nhà của chúng con!

Ông Daniel đã hóa ra ngây dại, ông chăm chú nhìn vào một cuộc chém giết trong tưởng tượng.

Stephen đưa tay vuốt tóc ra đằng sau, sửa lại cái cravat, với dáng vẻ của một con người còn sống sót mà danh dự còn nguyên.

- Đây là sự sụp đổ của cả cuộc đời ông. Cả cuộc sống của ông cũng bị huỷ hoại. Con thành thật đau lòng vì những sự mất mát này của ông bà - Stephen nói một cách hết sức lịch sự mà ông Daniel chưa được nghe bao giờ.

- Tôi có phải hiểu là bây giờ chúng ta đã sạt nghiệp rồi chăng? Bây giờ chúng ta đã trở thành nghèo khó rồi chăng?

Stephen liếc nhìn ông Daniel với một con mắt nghi hoặc, và chỉ vào lúc đó, ông ta mới biết là mình đã không biết gì về gia sản của mình cả, với người thanh niên này còn biết rõ của cải của ông hơn cả chính ông. Và ông có ý nghĩ là trong quá khứ ông đã là người vô trách nhiệm với của cải của mình.

- Không, thưa ông - Stephen kiên nhẫn trình bày - Nói đúng ra, ông đâu có nghèo. Ông còn đất đai và nhiều nông trại.

Stephen ra ngoài sân lượm lại cây súng ngắn mà anh đã đánh rơi trong đêm hỗn chiến. Anh giắt nó lại vào thắt lưng với vẻ thư thái của một người lính. Anh lại rút súng ra liền khi nghe đằng sau chuồng ngựa có tiếng người. Anh vọt đi, ông và bà Daniel theo sau sát gót. Cả ba phát hiện một người nằm bên máng nước ngựa uống, đầu rùm mũ chụp hở mắt.

Stephen đưa súng lên, sẵn sàng bắn. Ông Daniel đưa tay ngăn lại:

- Đừng - ông bảo - Đã huỷ hoại như thế là đủ rồi. Chúng ta xem thử ai là kẻ thù của tôi.

Quỳ xuống bên người bị nạn, Stephen lột mũ của người phản loạn. Đó chính là người chuyên đi cào rong biển, có tên là Danty Duff.

- Được cái gì đâu? - ông ta càm ràm trong miệng, vừa lắc đầu để tỉnh lại.

Ông Daniel Christie liếc nhìn vợ rồi nhìn đống nhà cửa đổ nát tang hoang:

- Tôi nói là các anh đã thành công, tên phản loạn! - ông cãi lại với một giọng cứng rắn.

Bà Nora trở gót đi xa dần, một tia sáng quyết định lóe lên trong mắt bà thay thế cho nỗi lo âu. Trong khi bà đi về phía đống đổ nát, ông Daniel la lên:

- Em đi đâu vậy, em yêu? Hãy coi chừng, tro còn nóng, phỏng cả chân đấy!

- Bà Christie ơi, con xin bà, hãy dừng lại! - Stephen tiếp lời ông Daniel và chạy theo bà Nora.

Nhưng bà Nora chăm chú lục tìm trong đống đổ nát tro tàn còn âm ỉ cháy, rồi bà reo lên:

- A ha, đây rồi!

Bà rút cái khăn tay trong túi ra, gấp lại làm tám, dùng để lượm một cái hộp nhỏ bằng sắt.

Bà cẩn thận mở nắp ra và sức nóng của cái hộp đã làm cho bà phỏng tay. Nhiều đồng tiền vàng sáng óng ánh bên trong hộp, còn nguyên vẹn không bị đốt cháy, đầy hứa hẹn như khi bà xếp chúng vào đó và để trong chiếc tủ nhỏ.

- Em cầm cái gì thế, em yêu? - ông Daniel hỏi, ông cũng vừa vạch một con đường giữa những cây đà thành than và tro nguội để đến với bà.

- Tương lai của chúng ta! - bà đáp, hai mắt nhìn xa vào chân trời. Lần đầu tiên kể từ khi nhà cửa của bà bị thiêu thành mây khói, bà đã khóc - Không còn là Iceland, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên, quê hương màu xanh lục bảo của tuổi ấu thơ. Từ nay, tất cả đã thay đổi. Sắc đẹp, sự duyên dáng, vẻ quý phái ... tất cả đã ra đi.

- Anh biết, em yêu ạ.

Ông Daniel bước tới choàng tay qua vai vợ với một cử chỉ an ủi.

Bỗng gương mặt bà Nora sáng rỡ do ảnh hưởng của sự can đảm đã phục hồi.

- Con gái chúng ta đang trên đường đi vào cõi chết, Daniel ạ. Chúng ta hãy đến với nó.

Stephen đứng ở ngoài đống đổ nát, nghe vậy ngơ ngác. Anh hỏi:

- Shannon? Bà đi gặp cô ấy à? Bà có biết cô ấy ở đâu không?

- Nó đang ở Boston, bên Mỹ, con ạ.

Không tỏ vẻ gì là bất mãn vì không được cho hay, Stephen nở một nụ cười thật tươi, hai mắt sáng ngời như được thân nhân đến viếng.

- Thế thì, chúng ta đến kiếm cô ấy ở đấy.

Ông Daniel đọc được trong mắt vợ một vẻ lạc quan và quyết định.

- Phải rồi, ông nói - Bây giờ không còn gì cầm giữ chúng ta ở lại xứ này nữa. Chúng ta hãy lên tàu đi Mỹ.

*

Biến cố đầu tiên trong cuộc đời thiếu nữ quý tộc nhàn hạ của Shannon là có được một việc làm. "Mày phải đổ mồ hôi mới có bánh ăn" ... tư tưởng không thiếu vẻ lãng mạn, nhưng nàng không nệ phải đối diện sự thật.

Đứng trước một dãy người làm việc dây chuyền, giữa hàng tá đàn bà đầu trùm khăn và một đám thiếu niên rách rưới, Shannon nhổ lông gà. Lông gà làm cô ngứa ngáy khó chịu, gà vịt chết bốc mùi tanh tưởi, và mồ hôi nhỏ giọt trên mặt, tạo thành những hạt li ti trên chót mũi thanh thanh hơi hếch của cô.

Chán nản, cô ngừng lại chốc lát để đưa cánh tay áo lên gạ mồ hôi.

- Làm việc đi! - một tiếng hét hách dịch rót vào tai cô, chỉ cách có mấy phân.

Người đốc công lấy bút chì gõ đánh cốc lên đầu cô.

Cắn răng chịu đựng, Shannon trở lại với đám gà vịt dường như càng thối và càng ghê hơn. Những xác gà vừa mềm nhẽo vừa giá lạnh, không giống gì với con gà quay vừa vàng vừa dòn mà bà bếp thường bưng mời nàng tại nhà của cha nàng. Từ nay nàng không còn bao giờ ăn một cái cánh hay một cái đùi gà mà không tưởng tượng đến những xác gà chết ghê tởm này.

Liếc nhìn về phía cuối dây chuyền làm việc, Shannon thấy Joseph cùng một số đàn ông lo trụng nước sôi các con gà trong một cái thùng rất lớn. Cô nghe tiếng cười khàn khàn và tiếng đùa cợt tục tĩu, cũng như sự hào hứng của họ, đã làm cho cô càng sinh quạu quọ. Sao cái anh chàng Joseph lại dám đùa giỡn và cười cợt trong cái hoàn cảnh thê thảm như thế nhỉ?

- Mỗi người đàn ông đều có một cái đuôi, có phải không nào? - anh chàng kế bên Joseph nói - Nếu xếp những cái đuôi này lại, đầu nọ giáp đầu kia, thì theo ý anh, nó dài cỡ nào?

Joseph suy nghĩ kỹ câu hỏi.

- Những cái đuôi cứng đờ chứ?

Mọi người đều phá lên cười, và Joseph tỏ ra bằng lòng về chính mình một cách đáng ghét.

- Tôi cho rằng nó sẽ dài tới nước Pháp, một anh lao công nói.

- Và nó sẽ đóng cọc một cách tồi tệ ở đó - Joseph thêm.

Shannon đỏ mặt như gấc, xấu hổ và tức giận đối với sự trắng trợn của chàng trai. Chỉ có cái thứ móc than bùn, mất dạy, mới đùa cợt một cách quê mùa và chói tai như thế.

Một anh chàng đứng kế bên Joseph nói:

- Xem các bà kìa! Có nhiều chuyện đã diễn ra dưới cái tạp dề của họ đấy.

- Đúng vậy, Joseph tán thành.

Bọn đàn ông vui cười thoả thích, trong đó có một tên, suốt cả buổi sáng cứ ngấp nghé Shannon mãi. Hắn phát biểu:

- Theo ý tôi, trong đám này, cô gái đẹp nhất, có cặp mắt xanh nhất và mái tóc tuyệt vời nhất là em gái của Joseph.

Trái tim Joseph ngừng đập, chàng ngó tên vừa phát biểu như ngó một kẻ phản phúc, hét lên:

- Coi chừng, ông bạn! Tao không thích nghe mày nói xấu em gái tao sau lưng tao!

Người kia nheo một mắt, cự nự:

- Sao lại đằng sau lưng mày, Joseph? Tao đang đứng trước mặt mày đây mà.

- Ơ hay, câm miệng lại! Joseph gầm lớn, mặt đỏ bừng vì phẫn nộ.

Mọi người ai nấy đều cười rộ lên một lần nữa. Có người tung vào Joseph những nắm lông. Shannon quan sát hiện trường, tỏ vẻ thích thú, và cố làm ra vẻ không để ý đến hai chị hàng tôm hàng cá đang làm việc kế bên nàng tên là Olive và Glenda.

- Đàn ông họ có cuộc đời đẹp thật, Glenda nói với Olive - Ngay cả khi ở trên giường, thỏa mãn xong là họ lăn ra ngủ như chết.

- Còn chồng em thì anh ta vừa làm vừa đánh rắm - Olive nói.

Các bà cười rúc rích. Shannon cau mày. Thật là dung tục! Thế mà bắt nàng phải sống với đám người này hết ngày nọ tới ngày kia! Nàng chợt nghĩ đến các buổi chơi cờ của mẹ nàng và các bà bạn của bà mà hối tiếc.

Bực bội vì vẻ kiêu hãnh của Shannon, bà Olive và Glanna vung gà vào mặt nàng với những cử chỉ tụi tĩu. Shannon la oai oái và chực chạy trốn. Người đốc công xô nàng trở lai chỗ cũ.

- Hãy làm việc đi! - Hắn ta vừa hét vừa véo vào cánh tay nàng.

- Ôi, đồ dơ bẩn! Bỏ tay ra đi! - Nàng la lên.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy nhà máy. Bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn về phía Shannon, nàng cảm thấy hai má mình đỏ bừng.

Người đốc công ấn đầu cây bút chì vào cổ họng nàng và nói:

- Trừ một ngày lương!

Shannon định mở miệng cãi, nhưng ông ta bảo:

- Tiếp tục đi! Tiếp tục nhục mạ ta đi!

Với một tiếng nhỏ như hơi thở, nàng khẽ nói:

- Đồ heo!

- Đến mai sẽ hay, ông ta kết luận và mỉm cười mai mỉa - Đồng ý không?

Shannon liếc nhìn xung quanh, Joseph nhìn nàng từ cuối dây chuyền làm việc. Mắt họ gặp nhau, chàng dùng ngón cái ra dấu cho nàng trở lại làm việc. Chàng có lý, chắc vậy. Cả hai quá cần có tiền lương.

Nhưng tính kiêu căng và lòng bực tức đã vượt lên trên tất cả.

- Hãy khấu trừ lương vào ngày thứ sáu! - Nàng thốt lên - Đồ nhu nhược!

Đổ quạu, nàng quay lại làm việc. Bị kích thích, như điên, nàng làm việc hăng hơn trước nữa. Dường như Olive và Glenna nhìn nàng dè dặt và tỏ vẻ kính trọng hơn. Sự cãi lộn với đốc công có thể làm cho nàng mất việc, nhưng nàng rất bằng lòng vì đã đương đầu với con heo ấy.

Dầu sao, nàng là người thuộc dòng họ Christie, mà dòng họ Christie thì không thể chịu nổi thái độ này.

Đúng vậy ... nhưng đó là thời đại mà những người thuộc dòng họ Christie không cần làm việc để kiếm sống, Shannon cũng không biết rõ nàng đang đứng ở vị trí nào trong thế giới mới này. Tất cả, chắc đã thay đổi. Nàng hiểu rõ điều đó.

*

Shannon bước từng bước một cách nặng nề trên con đường lầy lội để trở về nhà, nàng quá mệt, đến nỗi không cất bước nổi. Trái lại, Joseph bước những bước đi phấn khởi, tràn đầy nghị lực.

Đồ chết tiệt! Nàng nghĩ, tiếc vì không thuộc tiếng chửi thề nào đúng hơn để biểu lộ sự bực tức của mình. Sao chàng lại có thể nhảy nhót và đầy năng động đến thế kia, trong khi nàng có cảm giác bị giày xéo bởi đám quân của tướng Cromwell?

Joseph cười lén, làm cho nàng càng lồng lộn lên.

- Ái chà, cô lên mặt đấy hả, cô Shannon? - chàng thốt lên - Thật là kỳ cục! Cô chẳng có chút ý thức nào về cách thế giới đang tiến lên cả.

- Nếu là ở Iceland, thì tôi có thể ra lệnh bắn bỏ tên khốn nạn đó.

Nàng đưa tay gỡ một sợi lông gà còn dính trên mái tóc và búng ngón tay cho nó văng đi.

- Giây phút đáng giá thật! Khi cô mắng thằng đó là đồ heo, cô đã giúp cho cả nhà máy tiêu khiển. Đáng tiếc là chúng tôi sẽ mất cô khi cô mất việc làm!

- Tôi ghê tởm công việc này! Tôi không sinh ra để được tô điểm bằng mỡ thịt gà! Tôi không sinh ra để làm lụng ở dưới ấy, càng không phải ở một nơi dơ bẩn đến như thế!

Joseph lại đóng vai nhà hiền triết, càng chọc cho Shannon lồng lộn lên đến tột cùng.

- Không làm lụng thì không có gì hết - chàng nói chẳng khác nào nói với một đứa trẻ con, hay với một người suy nhược - Cô nhìn người này xem! (Chàng chỉ một người mình loang lổ những bồ hóng, tay cầm chổi sợi thép và một cái gàu. Người cạo ống khói cầm cương một con ngựa tuyệt đẹp) - Cô nghĩ sao, anh ta làm thế nào mà sắm được một con ngựa cực quý như thế? Này ông kia, con ngựa như con của ông đáng giá bao nhiêu vậy?

- Tôi không biết đâu, anh ta đáp - Của ăn trộm đấy.

Shannon không có vẻ gì là muốn che đậy sự thích chí của mình. Cả hai cùng đứng nhìn anh chàng nhảy lên yên ngựa và ra roi xa dần. Nàng lại rút một cái lông gà còn dính trên mái tóc.

Bỗng nàng đột ngột nói:

- Có thể, tôi sẽ phải đóng vai một tên đạo chích.

Joseph đặt bàn tay lên vai cô, bảo:

- Một ngày nào đó cô sẽ có một con ngựa cho riêng mình, cô bạn ạ. Đừng có bận tâm!

Shannon thở ra:

- Khi tôi nghĩ lại, trước đây tôi đã từng có cả một chuồng!

Hai người đi vào nhà trọ. Thang gác và phòng trước nghẹt gái điếm và khách làng chơi. Một cô trong đám vén váy lên chỉ cho Joseph thấy quần lót.

- Hôm nay là ngày phát lương hả, Joseph? - Cô ta hỏi.

Joseph chăm chăm nhìn cô, bị chinh phục.

Shannon chụp lấy cánh tay anh, lôi qua khỏi hành lang, kéo vào phòng trọ của hai người.

- Cái gì hớp hồn anh thế, anh bạn? - Nàng quát tháo, hai tay chống nạnh, cặp mắt xanh phớt tím long lên như nảy lửa -Thế, mẹ anh không bao giờ dạy anh đề phòng mưu mẹo của bọn đàn bà hư thân mất nết sao?

Joseph nhún vai:

- Tôi đâu có biết mẹ tôi là ai? Mẹ tôi chết khi tôi mới sinh ra.

Shannon sững sờ trong giây lát, nàng nói tiếp:

- Ồ ... nếu mẹ còn sống, chắc bà đã nhắc nhở anh tránh xa những con người bại hoại, giống bọn người ở ngoài tiền sảnh.

- Những cô gái vén quần lót cho tôi xem! Một người đàn ông muốn chống lại cái tình huống ấy thì phải làm gì, cô hãy bày cho tôi đi!

- Là một con người đúng nghĩa, phải quay đầu đi.

- Một con người đúng nghĩa, có phải giống như cái anh chàng mà cô đã hứa hôn, phải không?

- Stephen đâu có phải là ngu đần! Đó là một người hào hoa phong nhã! Nếu là anh ta thì ảnh đã quay mặt đi và tránh khỏi cơn cám dỗ.

- Thế hả? Cho phép tôi nói với cô cái này nghe, cô Shannon Christie! Nếu một người đàn bà nào đó muốn cho tôi xem cái quần lót của bà ta, thì tôi xem. Tôi nghĩ, cái đó có hại cho ai đâu. Ít ra, đó là một cô gái lịch sự, cô ta, chứ không phải là một cô gái làm bộ làm tịch giống như cô, nổi cơn thịnh nộ khi nghĩ là ai đó có thể nhìn thấy da thịt cô lúc cô thay đồ.

- Tôi đã bắt quả tang anh nhìn trộm tôi khi tôi thay đồ. Anh đừng có tưởng rằng tôi không biết anh là kẻ đồi bại!

- Một kẻ đồi bại? Nó có nghĩa thế nào?

Shannon lắc đầu.

- Nếu anh không biết, đừng tính chuyện nhờ tôi dạy cho anh.

Joseph nhảy xổ lại kéo tay Shannon.

- Cô không được đánh giá tôi bằng một từ ngữ mà tôi không biết nghĩa.

- Tiếng đó có nghĩa, anh là một người xấu nết, lòng đầy những thèm muốn đê tiện.

Joseph suy nghĩ một lúc lâu:

- Ồ ... Từ nay tôi khuyên cô nên giữ mồm giữ miệng. Tôi chán ngấy những lời tàn nhẫn mà cô đã trút vào tôi như tát nước. Tôi đã không ném vào cô những lời nhục mạ, ít ra là không để cô nghe thấy, và trong tương lai, tôi mong cô cũng đối xử với tôi như thế.

Shannon há miệng chực phản đối, nhưng cuối cùng cô đổi ý. Tựu trung, Joseph không hề mạ lỵ nàng ra mặt. Nàng cân nhắc kỹ, đúng hơn là chàng đã đối xử tử tế trong giai đoạn sau này. Rất tử tế, hơn nàng đối xử với chàng.

- Tốt! - chàng lại nói - nếu cô nghĩ là không có nhân vật nào độc hại ngoài tiền sảnh, sắp đưa móng vuốt vồ lấy tôi để kéo tôi vào hỏa ngục, thì chúng ta hãy qua phòng tắm giặt áo quần của chúng ta đi!

Shannon xem kỹ cái áo dài của nàng. Nàng không nhớ, trong đời có bao giờ nàng mặc áo xống ghê tởm như thế này không. Nếu mẹ nàng thấy nàng như thế này, không biết bà sẽ nói gì đây?

Nàng vội xua đuổi ý nghĩ đó đi. Không bao giờ, dứt khoát không bao giờ mẹ nàng hay biết con gái bà sống ra sao.

Bỗng nàng mơn trớn cái ý nghĩ là để Joseph giặt giũ áo quần cho nàng. Nhưng rồi nàng bỏ ngay ý định này,và thu nhặt đồ giặt. Ở nhà máy, Joseph đã quần quật làm như một người da đen, nàng không nỡ bắt chàng làm thêm công việc nặng nhọc.

- Thôi, đi với tôi - nàng nói.

Nhưng đang khi hai người đi dọc hành lang sang phòng tắm, thì Shannon bỗng có cảm giác lo âu, vì nàng không biết giặt áo quần là như thế nào. Trời đất ơi, đã không biết thì làm sao giặt được?

« Lùi
Tiến »