Khi trùm gián điệp Bắc Kinh Kiang Pô xòe bàn tay cười lớn ở Kát-man-đu thì Văn Bình đang phóng xe díp với tốc độ toát bồ hôi lạnh trên con đường đèo hiểm trở vượt biên giới bắc Ấn vào nước Bhu-tan.
Z.28 mắc mưu Kiang Pô ? Thời gian sẽ trả lời. Trên thực tế, Văn Bình được an toàn suốt cuộc hành trình vất vả qua nhiều trạm gác Ấn độ cũng như Bhu-tan, Phun-sô-linh rồi Pa-rô : an toàn. Hang Cọp : an toàn. Chàng gặp bà Ranchi và đơn thương độc mã băng suối, trèo từ dưới mặt đất lên trên đỉnh tháp bát giác của vọng thiên đài, nơi thái tử bế tỏa để tham thiền.
Văn Bình chỉ vấp một trục trặc nhỏ : sự hiện diện của Sebu, tên cận vệ la-pon. Lợi dụng chàng quay lưng, Sebu núp phía sau xuất kỳ bất ý vung ku-kri, lưỡi dao bản xứ sắc như nước, toan ám hại chàng. Thoát chết, chàng xử dụng những đòn nhu đạo tuyệt kỹ bóp nghẹt huyết quản cổ và bẻ gẫy xương gáy của địch. Rồi chàng điểm huyệt cho thái tử Bô-kha mê man, xốc lên vai, bước ra sân, sửa soạn bám dây tuột xuống chân tháp.
Chàng mới vượt qua bao lơn thì nghe tiếng động. Tiếng giày lộp cộp trên cầu thang hẹp xi-măng dẫn xuống tầng dưới. Căn cứ vào cường độ âm thanh, Văn Bình biết có hai người sắp lên đến nơi.
Những giỏ hoa phong lan treo lủng lẳng dọc lan can sắt cung cấp cho chàng một chỗ núp kín đáo. Chàng đặt tạm thái tử Bô-kha cứng đơ trên nền sân, rồi áp bụng sát đất bò về phía cầu thang.
Chàng nghe tiếng gọi :
-Anh ơi !
Hai tên gác lần lượt kêu tên Sêbu. Không có ai đáp. Một tên đằng hắng :
-Em đây, anh hai. Anh Sêbu ơi ! Rượu và đồ nhắm xong xuôi, mời anh xuống nhậu.
Té ra Sêbu, trưởng đội cận vệ là bợm nhậu ! Tội nghiệp, nếu Văn Bình đến chậm 5 phút, Sêbu đã được chè chén say túy lúy.
Một tên nói :
-Không khéo anh hai ngủ quên. Đêm qua, anh chưa chợp mắt phút nào. Thôi chúng mình đi xuống để anh hai nghỉ.
Tên kia nhô đầu khỏi bậc chót của cầu thang, phản đối :
-Hừ…lát nữa, anh hai thức giấc, bao tử lép kẹp, con ma rượu dằn vặt, chúng mình sẽ ăn đòn oan rục xương. Có gan mày xuống trước. Về phần tao, tao yếu bóng vía lắm.
Tên lính gác đặt chân lên nền sân với khẩu tiểu liên ngắn nòng trong tay. Văn Bình cách hắn một khoảng ngắn. Chàng nhoài người là tóm được chân. Tuy vậy, chàng chưa hành động. Vì nếu hắn bị giựt ngã, bạn hắn phía dưới sẽ kêu la báo động. Chàng muốn thanh toán địch êm thắm. Vì còn thái tử Bô-kha bất tỉnh kè kè một bên…
Thân hình tên lính nhỏ thó, mặt bạnh, vai thô, đúng típ người Nê-pal thuần túy. Vầng nguyệt đang nghênh ngang chiếu sáng bỗng lẩn trốn dưới khối mây đen dầy. Tạo hóa đã liên minh chặt chẽ với Văn Bình. Sân thượng tối sầm, tên lính đến gần vẫn không nhìn thấy chàng.
Luýnh quýnh hắn đạp nhằm bụng Sêbu, té xuống, khẩu súng văng ra xa. Hắn thốt lên một tiếng hãi hùng :
-Ối chao !
Bạn hắn hỏi lớn :
-Cái gì hả mày ?
Tên lính bị ngã đáp trong tiếng thở giốc :
-Người…người…xác chết, mày ơi !
-Ai chết ?
-Tao không biết. Tối quá, tao chưa nhận rõ mặt. Ối chao…người chết là anh hai.
Tên bạn vọt lên kêu rầm, miệng bai bải :
-Anh hai chết hả ?
Hai tên lính khờ khạo trở thành mục phiêu tấn công dễ dàng của Văn Bình. Chàng chồm dậy, chưa tên nào trông thấy chàng thì những đòn sấm sét của chàng được tung ra. Một tên lãnh mũi giày vào hàm dưới. Nạn nhân ngã lộn nhào, cuộn tròn hai vòng trước khi bắn vọt lên bao lơn bát giác, cụng đầu vào tường cẩm thạch. Hắn bị giết chết tức khắc. Phóng cước xong, Văn Bình quăng mình xuống sân, hoành tay chẹt yết hầu tên lính đang nằm sóng soài. Chàng hạ thủ hắn không mấy khó khăn. Trong loáng mắt, toàn thân hắn mềm nhũn.
Văn Bình dựa lan can, định thần quan sát bốn bề và nghe động tĩnh. Ngoài hai tên lính bị chàng thanh toán, phe địch không còn ai. Chắc bọn gác đang bù khú bên dưới.
Mặt trăng bị mây che có lợi cho Văn Bình ở chỗ chàng có thể nương theo bóng tối để tốc chiến tốc thắng. Mặt khác, nó cũng có hại. Vì chàng phải mò mẫm thòng dây, thả thái tử Bô-kha xuống dưới chân tháp. Sơ ý, tai nạn có thể xảy ra.
Sợi dây ni-lông buộc quanh phiến đá thuộc loại đặc biệt, chịu nổi sức nặng tối thiểu ba trăm kí. Cả Văn Bình lẫn thái tử Bô-kha cộng lại mới bằng phân nửa, chàng không sợ đứt. Ngẫm nghĩ một phút, sau khi ước lượng bằng mắt khoảng tối đen ngòm, chàng quay lại lầu bát giác.
Những bóng đèn nhỏ tù mù trên bàn thờ Phật còn sáng. Đồ đạc trong phòng không có gì, ngoài cái giường sắt nghèo nàn, cái bàn mộc với cái ghế độc nhất. Không có tủ đựng quần áo. Văn Bình vừa tìm thấy vật mong muốn : tấm mền len. Chàng cột túm bốn góc mền thành cái võng, đặt thái tử Bô-kha vào trong. Chàng không quên vòng dây quanh bụng Bô-kha, thắt nút kiên cố, đề phòng tấm mền bị bung.
Chàng nhịn thở, vận công thả cái võng đựng thái tử Bô-kha xuống từ từ. Lượt trèo lên chàng mất 15 phút. Lần này chàng chỉ vất vả trong vòng 5 phút. Nhưng 5 phút căng thẳng này đủ làm bồ hôi vã đầy mình, cuống họng chàng khô rát như thể chàng lạc đường trên sa mạc nhiều ngày chưa được hớp nước.
Dòng thái tử Bô-kha xuống đến chân tháp, công việc tẩu thoát của Văn Bình trở nên nhẹ nhõm. Chàng bám dây tuột xuống là xong. Ông trời lại chơi khăm điệp viên Z.28 : chờ đúng lúc chàng đeo tòng teng giữa không gian, tính mạng hoàn toàn tùy thuộc vào sợi dây ni-lông ông mới hạ lệnh cho lũ mây đen kéo nhau ra khỏi mặt trăng. Vạn vật đang tối sầm bỗng rực sáng. Ánh sáng vầng nguyệt được tăng gia nhờ sự phản chiếu của những mỏm núi phủ tuyết trắng bao quanh vọng thiên đài.
Thành ra thời gian trong một phút đồng hồ cần thiết cho Văn Bình chạm đất lại dài lê thê như một ngày đằng đẵng không được uống huýt ky và hút Salem, như một tuần không được hẹn hò nồng nàn với người đẹp núi lửa, như một tháng không được lăn lưng vào điệp vụ thách đố tử thần…
Nếu có đèn pha chiếu giữa mặt chàng, người ta sẽ thấy chàng hiện thân cho tàu lá chuối trước gió. Nghĩa là nước da xanh lét, tứ chi run rẩy một cách thảm hại.
Văn Bình lo sợ rất chính đáng. Bhu-tan là nước có những thiện xạ ưu tú nhất nhì trên thế giới về môn bắn cung ná. Phe địch chỉ cần gài một nhân viên đâu đây là …phựt, mũi tên thép bay vèo, sợi dây ni-lông cứu tử đứt đôi, khối thịt trên 70 kí của chàng điệp viên hào hoa Z.28 rớt từ độ cao 10 tầng lầu xuống nền đá hoa cương sẽ bẹp dí như lớp pa-tê trong mẩu bánh mì…
Nước Bhu-tan không hề góp mặt trong các cuộc tranh hùng thế vận hội. Nước Bhu-tan cũng không cử đại diện tham dự các cuộc thi bắn cung quốc tế. Nhưng bất cứ nhà vô địch bắn cung nào cũng phải giở nón, cúi đầu, bộ điệu kính nể khi được nhắc đến chữ Bhu-tan. Nền thể thao quốc hồn quốc túy của xứ này là … bắn cung. Người dân được học bắn cung ngay từ trong nôi : sau khi oe oe chào đời, đứa bé nhìn thấy những cây cung của cha mẹ treo chễm chệ trên vách. Lên 3 tuổi, nó bắt đầu lãnh hội kỹ thuật bắn cung. Mỗi xóm, mỗi xã có trường bắn riêng, hàng tuần có cuộc tranh giải. Thanh niên địa phương rất dễ thành thiện xạ vì các cô gái mặn mà ngoan hiền chỉ chịu nâng khăn sửa túi cậu nào bắn trúng …hồng tâm. Những dịp thi bắn là hội hè linh đình được tổ chức. Mọi người tụ tập ăn uống, phái nữ mặc áo quần đẹp, trang điểm lòe loẹt, múa hát vui tươi để khích lệ tinh thần các chàng trai dự giải.
Cung ná được làm bằng tre, tên cũng bằng tre, một loại tre vầu đặc biệt mọc trong rừng già Bhu-tan. Dây ni-lông được coi là rất bền mà vẫn thua xa dây tầm ma ở đây. Tầm ma là một thứ sợi gai, sau khi được ngâm, phơi và tết lại thì mềm như vải mà cứng như kim khí. Mũi tên vầu được đính ở đuôi một cái lông trắng. Phải là lông chim phượng mới quý. Các chàng trai trèo non, vượt suối cả tháng giòng dã mới bắn hạ được con chim phượng lông trắng, nhiều khi hy sinh tính mạng để làm hài lòng người đẹp. Khi đánh nhau hoặc săn thú, tên vầu được thay thế bằng tên sắt tẩm độc.
Bia bắn thường cách xa từ trăm mét trở lên. Vậy mà các thiện xạ Bhu-tan bắn trúng hồng tâm dễ dàng. Đối với họ, bắn đứt sợi dây ni-lông không phải là thành tích chật vật.
Số Văn Bình chưa tận nên sợi dây còn nguyên và hai chân chàng được đặt yên trên nền đá. Thái tử Bô-kha nằm thiêm thiếp trong cái võng bằng mền len. Chàng ôm thái tử lên vai, nhảy qua một hõm đá. Con suối ác ôn có nước xoáy nguy hiểm chắn ngang, tiếng réo ì ầm. Bên trái chàng, nơi có cây cầu tre chênh vênh và trạm gác khuất sau những bụi cây nửa tối nửa sáng, chàng nhìn thấy một giẫy phướn trắng phơ phất.
Phướn trắng là một trong nhiều đặc điểm ở Bhu-tan. Nó là những cây cờ đuôi nheo màu trắng, hình thù như cái lông chim khổng lồ. Người ta treo nó gần nơi thờ phượng, và dọc những cây cầu vắt vẻo với ý nghĩa xin Trời Phật ban phước lành.
Giẫy phướn trắng phơ phất này như ngọn lửa đêm đông sưởi ấm lòng điệp viên Z.28. Chàng có cảm giác như sức khỏe của chàng vừa được phục hồi, những nhức nhối và mệt mỏi lần lượt tan biến.
Chàng nhận diện được bụi phong lan và gờ đá quen mấp mé bên giòng suối sủi bọt trắng xóa. Nửa giờ trước, chàng lặn qua suối, ngoi lên ngay dưới những bông hoa mới nở. Lúc ấy cánh lan còn khép thẹn thò, giờ đây nó mở rộng khác nào tấm thân nõn nà mời mọc của người con gái mĩ miều. Hương thơm của nhị hoa cũng tỏa xông lộ liễu, hấp dẫn và khêu gợi.
Lòng suối phía dưới bụi phong lan và gờ đá quen này không lấy gì làm sâu. Trừ khoảng giữa, hai bên gần bờ chỉ ngập vai chàng là nhiều. Với Bô-kha, chàng không thể lặn ngầm. Chàng chỉ có thể lội qua. Nằm lềnh ềnh bơi một tay, tay kia nâng thái tử Bô-kha trên mặt nước.
Những việc khó khăn rồi cũng kết thúc. Văn Bình không bị gióng suối hung hãn cuốn đi như hồi nãy. Chàng không gặp trở ngại đáng kể.
Chàng không dám nghỉ chân. Sang đến bờ đối diện, chàng hối hả băng qua bãi rộng đầy lau lách đến túp lều nơi chàng chia tay với bà Ranchi.
Dưới ánh trăng khuya lờ mờ, cây sơn lựu bề thế choán một diện tích lớn trong tầm mắt của Văn Bình. Chàng đã ra khỏi địa phận của thiền viện. Nghĩa là ra khỏi phạm vi canh gác của địch. Từ đây trở đi không còn gì đáng lo. Ngoại trừ chạm trán bộ đội tuần tiễu của vương quốc Bhu-tan. Ngay cả trường hợp này cũng không có gì đánh lo. Binh lính bản xứ rất ít, họ ưa sống thanh bình, không dí mũi vào việc làm của người khác. Ban đêm, họ ưa ngủ trong nhà, ghét vác súng lang thang ngoài trời lạnh buốt. Thảng hoặc gặp toán tuần tiễu, chàng chỉ xì ra một xấp tiền tìkchung là đâu vào đấy.
Đáng lo, chỉ có trường hợp Văn Bình bị địch đánh lừa.
Cho đến phút ấy, sự đắc thắng của trùm tình báo Kiang Pô chỉ là một phỏng định lý thuyết.
Chẳng mấy chốc Văn Bình ra đến Hang Cọp. Du khách ngoại quốc ghé Bhu-tan đều ghé Hang Cọp, ngoạn cảnh đẹp và chiêm bái kinh sách cổ xưa. Văn Bình khoái nhất những thạch động ăn ngầm trong núi, thăm ngày này sang ngày nọ chưa hết. Mỗi hang đá là một thế giới riêng biệt, tuy toàn thể đều liên hệ với nhau bằng nhiều con đường ngoằn ngoèo bí hiểm. Phụ nữ bản xứ chuyên leo trèo, cặp giò của họ rất dài, rất khỏe. Sức khỏe này được tăng trưởng mãnh liệt nhờ chế độ ăn uống thích hợp. Dường như họ không ăn thịt, quanh năm chỉ ăn lúa mạch, bơ, phó mát sữa dê, nghĩa là những món ăn dễ làm tinh thần sảng khoái. Trách nào họ không biết mệt…Văn Bình hằng mơ ước được dịp hẹn hò với một cô gái Bhu-tan kiều lệ không-biết-mệt bên trong mê hồn trận nên thơ của Hang Cọp. Nhưng chuyến nào cũng vậy, chàng chỉ xẹt qua Bhu-tan như sao chổi…
Qua khỏi khúc rẽ, Văn Bình nghe tiếng ào ào : con suối rộng 60 mét nơi chàng đậu xe. Theo ước hẹn, hai chú cháu Mahan và Tuyết Lê đợi chàng ở đó.
Quang cảnh đã đổi khác.
Cách đây một giờ, chàng nắm tay dắt Tuyết Lê qua cầu. Khi ấy gió còn thổi nhẹ mà toàn cây cầu đong đưa kẽo kẹt như cái võng. Khi ấy mặt nước ở tận dưới xa, giòng suối hầu như cạn rặc, bằng chứng là Văn Bình nhìn thấy những viên sỏi đen lớn bằng đầu người lổm ngổm trên nền cát. Chẳng biết nước ở đâu ra mà lắm thế. Chiều ngang và chiều sâu con suối không thua con sông bậc trung. Nó chỉ cần một giờ đồng hồ ngắn ngủi để dâng nước lên gần dạ cầu. Gió không còn là những hơi thở phì phò lành lạnh của núi tuyết nữa. Gió đã biến thành chuỗi âm thanh dữ dằn từ bốn phương tám hướng chạy qua, chạy lại rầm rầm khiên Văn Bình có cảm tưởng rặng núi hùng vĩ sau lưng chàng đang sụt lở…
Chàng níu lan can cầu, một cây tre dài được ráp nối vào phần còn lại của cây cầu một cách cẩu thả. Chàng bước thật nhanh với mục đích tranh thủ thời gian với gió. Vì nếu chàng chần chừ, bước chậm, chàng có thể bị gió bốc tung khỏi sàn cầu, quăng ném xuống nước. Đó là chưa nói đến mối nguy của cây cầu bị cuồng phong cuốn phăng…
Sự khôn ngoan đầy thận trọng của con người -dầu con người ấy là siêu điệp viên Z.28- chẳng nghĩa lý gì trước cơn giận dữ của tạo hóa. Văn Bình không bước tiếp được nữa vì cây cầu đã bị thổi bật từ dưới lên trên, sàn cầu dưới chân lộn ngược lên đầu chàng. Nhờ chàng nắm vững lan can, nếu không chàng đã rớt tõm.
Hai chân chàng chới với trong khoảng không trước khi chìm xuống nước, chàng ngậm miệng không kịp.
Trời ơi, nước suối gồm những vị quái gở. Nó tanh tưởi như mùi cá biển bị ươn, sắp thối rữa. Nó lại chát ngằm như lát chuối xanh, thêm vào đó là mùi chua lòm của dấm thanh. Vùng Hang Cọp khét tiếng do những suối độc, có những nơi uống vào ghẻ trốc đầy mình, không thuốc men nào chữa khỏi, hoặc hiền ra cũng đau bụng, sốt nóng liền tù tì cả tuần.
Văn Bình không thể rún cao để miệng khỏi chìm dưới nước vì chân chàng không có điểm tựa, lan can cầu bằng tre lại quá mềm. Chàng không còn cách nào khác ngoài cách buông tay khỏi cây tre đồng thời vận công quay tròn một vòng giống lực sĩ biểu diễn động tác quay tròn trên xà ngang. Đầu chàng rúc xuống nước, hai chân chàng lộn lên trời, chàng nằm ngửa bám lan can cầu rồi đảo người, cưỡi lên trên.
Cứ thế chàng vượt qua được hai phần ba cây cầu. Đoạn cầu còn lại được chàng vượt qua nhậm lẹ bằng bí kíp khinh công, bàn chân chàng lướt nhẹ như bên dưới có sức đỡ vô hình. Trong loáng mắt, chàng chụp được một nhánh cây si trên bờ bên kia.
Chàng vừa nhỏm dậy thì trong khoảng tối trước mặt lóe lên một lùm sáng ngắn.
Đèn pha xe hơi.
Chiếc díp Mỹ mang bảng số BHT sơn hai màu quốc kỳ Bhu-tan, da cam và vàng, vừa mở đèn. Rồi có tiếng gọi :
-Anh hả ? Em đây.
« Em » là Tuyết Lê. Mahan, chú nàng, chạy tới gần cây si, trên tay lăm lăm khẩu tiểu liên. Mahan hỏi Văn Bình :
-Ông ta đâu ?
Văn Bình chỉ cây cầu đang nghiêng ngả trước gió :
-Chưa dám mang sang. Phiền anh kiếm cho cuộn dây thừng.
Võ khí cũng như dụng cụ trèo núi, băng rừng cần thiết được trữ sẵn trong một va-li lớn. Văn Bình dùng cuộn dây thừng làm một hình thức cầu nổi, nghĩa là giăng dây ngang suối, mỗi đầu buộc vào gốc cây trên bờ. Cây cầu tre chênh vênh không còn nữa. Một trận gió dữ thổi qua đúng lúc, những khúc lạt ráp nối lan can cầu đứt tung. Cây cầu gẫy làm ba nhịp, sụp xuống giòng nước chảy xiết.
Tuyết Lê cản chàng :
-Đừng anh. Nước lũ này rất nguy hiểm. Anh có thể chết đuối như chơi.
Văn Bình nhún vai :
-Nó cũng chưa nguy hiểm bằng ngồi khoanh tay chờ sáng, địch rượt theo kịp…
Chàng chuyền tay trên sợi dây căng thẳng, trở lại bờ cũ nơi thái tử Bô-kha được chàng đặt nằm ngay ngắn trên tấm mền len ấm, dưới cây bồ đề lớn.
Chàng điểm giải huyệt, đánh thức thái tử dậy. Thái tử cựa mình. Ánh trăng soi rõ nét mặt ngơ ngác trên gương mặt vuông chữ điền của chàng thanh niên khiếm thị. Thái tử hỏi :
-Ông Z.28 ?
Văn Bình đáp :
-Phải. Thái tử sắp qua suối. Tôi cõng ngài lên lưng, ngài quặp chân vào hông tôi. Dầu thế nào xin ngài đừng buông tay…
-Tuy tin ông, và từng mang ơn cứu tử của ông, tôi vẫn cảm thấy thắc mắc. Nửa đêm, ông đột nhập thiền viện, mang tôi đi là một hành động không mấy quang minh chính đại. Tôi yêu cầu ông giải thích…
-Gấp quá, địch đang truy nã ráo riết. Ngài đã tin tôi thì xin tiếp tục tin cho trót. Về đến khu vực an toàn, tôi sẽ biện minh rành rẽ.
Thái tử Bô-kha nín lặng. Văn Bình nói :
-Mời ngài vòng tay quanh cổ tôi.
Bắp thịt của Văn Bình mỏi như rần. May Mahan xung phong bơi qua suối để làm cầu nổi, nếu không phút này Văn Bình đã té xỉu. Chàng cần được nằm dài trên bờ nghỉ khỏe. Giá người đẹp Tuyết Lê không táy máy đụng da thịt chàng, khiến chàng phải mất mát một số nhiệt lượng vô ích (dẫu là vô ích đầy thú vị) thì chàng đã phục hồi được toàn lực.
Điệp viên hành động thường được huấn luyện cam go như lính biệt kích. Đối với Văn Bình, từng qua nhiều khoá huấn luyện trong trường chuyên nghiệp và nhiều năm huấn luyện trong đời thì di chuyển bằng hai cánh tay bám dây thừng là việc dễ ợt. Đeo trên vai sức nặng hơn một tạ chàng vẫn thoăn thoắt như con vượn trong rừng.
Nhưng phút này, mỗi mét qua suối là một chặng đường dài lê thê. Mỗi mét chàng mỗi thở hồng hộc. Phần vì ở độ cao, ôxigen khan hiếm, phần vì cơ thể chàng thấm mệt nên hơn một lần gân cốt đột nhiên rời rã. Nhờ nghị lực và khối óc chỉ huy còn bén nhọn, chàng không đến nỗi phải thả tay lăn tòm xuống nước.
Gió núi thật ác. Nó thổi tùy hứng như mối tình dọ dẫm của gái dậy thì, lúc thì từ đông sang tây, lúc thì từ tây sang đông, khi thuận khi ngược lung tung khiến Văn Bình tối tăm mặt mũi, mất hết khả năng định hướng.
Trên bờ bên kia -chỉ còn mươi mười lăm mét- mà chàng có ấn tượng như hai bờ Thái bình dương của châu Mỹ và châu Á.
Tuyết Lê bấm đèn pin làm hiệu, và cũng để khích lệ chàng. Những cháy tắt, tắt cháy xen kẽ của ánh đèn là mã tự của tiếng « yêu ». Trời ơi, mệt bở hơi tai, mệt muốn chết nàng không cần biết tới. Nàng chỉ nghĩ đến yêu. Yêu. Yêu bất kể giờ giấc. Yêu bất kể hoàn cảnh. Yêu bất kể sống chết. Tình yêu là tất cả. Tất cả cho tình yêu…
Chàng suýt trượt tay. Chàng hình dung ra làn môi mời mọc và bộ ngực mời mọc của Tuyết Lê. Sức bấu víu của chàng bỗng mạnh lên. Cây đèn pin nhỏ xíu vẫn nháy sáng, nháy sáng.
Kho công lực đang khô cạn của chàng bỗng được tiếp tế rào rạt. Thì ra… chàng hiểu rồi… Nhân chuyến công tác tại Bhu-tan này, chàng vừa tìm ra đáp số của bài toán sinh lý học từng làm nhiều nhà khảo cứu điên đầu nát óc.
Theo khoa học, trên thân thể con người nơi nào có nhiều đầu dây thần kinh nơi ấy có nhiều rung động. Ngược lại, theo các tình thư Ấn độ -những pho sách dạy tình yêu nổi tiếng từng được liệt vào hàng kinh điển như Kama Sutra- thì nhiều bộ phận tưởng không liên hệ đến tình yêu lại là nguồn gốc dấy động tình yêu. Có ai dám nói tình yêu phát xuất từ ngón chân, ngón tay, đốt ngón và đầu gối không ?
Cuốn Hoa Tình (1) dám đoan quyết như vậy.
Tập kinh điển gối đầu giường của nam nữ Ấn này đoan quyết tình yêu tùy thuộc vào tuần trăng. Thượng tuần mỗi tháng thì động lực tình yêu nằm giấu trong ngón chân cái, nơi bàn chân, nơi sống lưng, đầu gối và đùi non. Hạ tuần thì ở cặp giò, đốt ngón chân, gan bàn chân và nhất là ngón cái. Những đêm trăng tròn : ngón út của bàn chân trái. Những đêm cuối tháng không trăng : mặt dưới của ngón út.
Tiếp theo sự khẳng định của Hoa Tình nhiều thế kỷ, các khoa học gia mới chịu nhìn nhận ảnh hưởng của vầng nguyệt với tính tình và yêu đương, và bộ môn tâm lý-khí tượng học ra đời (2), khảo sát sự chi phối của thời tiết, gió bão, và đặc biệt là mặt trăng.
Người ta cho rằng mặt trăng có khả năng hút kéo nước thủy triều, tất nhiên con người không thể ở ngoài hấp lực ấy vì lẽ thân thể con người được cấu tạo hệt như vỏ địa cầu, nghĩa là 80 phần trăm chất lỏng, 20 phần trăm chất hữu cơ và vô cơ. Trong một cuộc hội thảo bí mật của các khoa học gia điệp báo, Văn Bình được mời phát biểu quan điểm về tác phẩm Hoa Tình và sức chi phối của mặt trăng. Nhiều người đặt tin tưởng nơi chàng, dầu sao chàng cũng là điệp viên du lịch nhiều nhất, và thu lượm được nhiều kinh nghiệm nhất về phong tục địa phương, thủy thổ từng nước và tình ái bản thân. Chàng từ chối xuất hiện, viện cớ bận công việc, và muốn giữ kín hành tung. Sự thật là chàng chẳng biết nói gì.
Mãi đến đêm nay, trên giòng suối chảy xiết ở vương quốc Bhu-tan…
Tuyết Lê xẹt đèn bấm, tiếng « yêu » được lặp đi lặp lại nhiều lần. Văn Bình bất giác nghĩ đến nàng. Rồi khi không những ngón tay, ngón chân đang rã rời của chàng trở nên khỏe khoắn, dẻo dai như thể chúng vừa được xoa bóp bằng thần dược chữa đả thương. Ngón tay, ngón chân chàng đang lạnh ngắt bỗng nóng ran, nhiệt lượng dâng ngùn ngụt, trong nháy mắt nó xâm chiếm tạng phủ và cơ thể chàng. Chàng mạnh hẳn lên. Chặng đường mươi mười lăm mét tự động được rút ngắn, còn mươi mười lăm phân…
Hoa Tình nói đúng…
Mảnh trăng thượng tuần khum nhọn hai đầu từ sau đỉnh núi cao vòi vọi tủm tỉm cười với cảnh vật, tủm tỉm cười với Văn Bình. Đúng…ngón tay, ngón chân là kho chứa tình yêu. Nó đã giúp chàng thoát hiểm.
Lên đến bờ, Văn Bình vứt thái tử Bô-kha lỏng chỏng trên nền đất ướt. Chàng giang rộng cánh tay ôm Tuyết Lê vào lòng. Nàng cũng chỉ rình rập cơ hội để bộc lộ sự nhớ thương mùi mẫn. Mahan có vẻ sững sờ khi nghe Văn Bình nói ba hoa như người điên :
-Nhờ em, nhờ Hoa Tình nên tay chân anh cứng lại…
Văn Bình và Tuyết Lê cứ quấn quýt nhau, báo hại Mahan phải dìu thái tử Bô-kha lại xe hơi. Sau cùng, thấy họ tiếp tục phớt tỉnh, Mahan đành giục giã :
-Sợ không kịp, anh ơi !
Mahan nhắc đến lần thứ ba Văn Bình mới chịu buông rời Tuyết Lê :
-Còn sớm chán. Theo kế hoạch, thái tử chỉ hồi hương khi phe Khẩu Cầm bắt đầu dấy loạn. Tôi có ấn tượng tình hình ở Kát-man-đu còn phẳng lặng.
Mahan lắc đầu ngao ngán :
-Hừ, ấn tượng của anh sai bét. Đài bá âm Tân đề-li vừa loan tin biểu tình ở Nê-pal. Từ bao năm nay, xứ này không có một vụ lộn xộn nhỏ. Việc ai nấy làm, dân chúng bằng lòng về số phận của mình, không ai dám ra mặt chống đối. Đùng một cái, hàng trăm, hàng ngàn người tụ họp, đả kích loạn xạ, gần như với sự đồng lõa của cảnh sát, mật vụ và quân đội. Phong trào biểu tình đang loanh quanh ở các thị trấn nhỏ, nhưng theo ước lượng của đài bá âm Tân đề-li thì khoảng ngày mai, ngày mốt thủ đô sẽ bị tràn ngập.
-Anh nhận được thêm tin tức của Phờrôn không ?
-Có. Phờrôn nói là nhân viên CIA ở Nê-pal được đặt trong tình trạng báo động đỏ, sẵn sàng ứng phó 24 giờ trên 24 để yểm trợ phe bảo hoàng của bà Sankru. Phờrôn yêu cầu ta thay đổi lộ trình, thay vì đưa thái tử Bô-kha về Ấn, tạm trú một thời gian tại Lôi địa. CIA muốn ta đốt cháy giai đoạn, tìm mọi cách hộ tống thái tử Bô-kha ra khỏi Bhu-tan. Phờrôn sẽ cho phi cơ nhẹ hạ cánh dọc đường đón thái tử. Địa điểm do ta chọn, miễn hồ việc bốc lên được diễn ra hết sức kín đáo, không để lại kẽ hở khiến đối phương có thể tố cáo tùm lum trước dư luận năm châu.
Bô-kha ngồi co ro ở băng sau. Con vua có khác. Bô-kha không chịu nổi khí lạnh căm căm hòa với hơi tuyết và sa mù từ bốn phía chụp xuống. Mahan lấy vét-tông khoác cho Bô-kha, và mời uống rượu. Bô-kha không uống :
-Đa tạ. Tháng này tôi đang « cấm phòng », không được phạm giới tửu.
Văn Bình vớ chai rượu huýt ky tu ừng ực. Những giọt mưa lớn rơi lộp bộp xuống mui xe. Vầng trăng biến mất. Lằn chớp xẹt ngang vòm trời tối om. Rồi nền đất rung chuyển dưới tiếng sấm. Tiếng dội của sấm từ hai rặng núi bên phải và bên trái hắt lại thành chuỗi âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa. Văn Bình có cảm tưởng nhĩ tai của chàng bị xuyên thủng.
Chàng ghé sát tai Mahan hỏi ý kiến :
-Ta quay về Phun-sô-linh ?
Mahan đáp :
-Về thị trấn Phun-sô-linh rồi men biên giới đến Nê-pal, lộ trình này có vẻ an toàn hơn hết.
Văn Bình chìa tay nhận chìa khóa công-tắc do Mahan đưa, rồi liếc đồng hồ trên táp-lô :
-Liên lạc điện đài với Phờrôn theo phương thức nào ?
Mahan đáp :
-Mỗi nửa giờ. Trú sứ CIA Tân đề-li cắt người thường trực suốt ngày đêm. Tôi sắp gửi đi, anh cần điều gì thêm ngoài việc cứu thoát thái tử Bô-kha khỏi Hang Cọp ?
Văn Bình đáp « không ». Mahan lúi húi mở nắp điện đài cất trong cái va-li nhỏ. Loại điện đài xách tay này được trang bị bình điện cát-mi-om đủ dùng trong nhiều giờ liên tục. Khi cần, có thể xạc bằng điện xe hơi 12 vôn. Tuy nó chỉ phát và nhận bằng mã tự, nó cũng gồm một bộ phận biến âm scrambler, tương tự như điện đài phát và nhận bằng tiếng nói. Nhờ bộ phận scrambler, nó được an toàn tối đa. Những kẻ tò mò bắt được tín hiệu của nó chỉ như vịt nghe sấm, cho dẫu có sự trợ lực gỡ rối siêu đẳng của các rô-bô điện tử tối tân nhất hiện nay.
Điện đài thông thường luôn luôn kêu tạch tè, tè tạch mỗi khi cây cần mã tự được nhấn xuống. Điện đài này im lặng, âm thanh tạch tè cố hữu được thay thế bởi một hệ thống đèn trên máy. Tuy nhiên, nếu nhân viên đánh điện chụp mũ nghe thì vẫn bắt được tiếng tạch tè. Cách sắp xếp này nhằm mục đích bảo vệ điệp viên khỏi sợ bị đối phương căn cứ vào tiếng động tạch tè để khám phá.
Tuyết Lê dựa lưng vào thành xe, mắt lim dim đốt thuốc lá phì phèo như ống khói tàu hỏa. Mùi thơm pha lẫn mùi khét lẹt. Đánh điện xong, Mahan lườm cô cháu ngỗ nghịch :
-Vứt đi. Mày muốn nghiện hả ?
Tuyết Lê cười sằng sặc :
-Chú lạ thật. Lúc nào chú cũng coi cháu như con nít. Cái này mọc như cỏ dại, ở đâu chẳng có, thiên hạ hút hoài, có ai nghiện đâu.
Mahan giựt điếu thuốc quấn lớn bằng ngón chân cái, ném qua cửa xe xuống đường, giọng tức tối :
-Thiên hạ khác, cháu khác.
Tuyết Lê phụng phịu, nước mắt chảy quanh. Điếu thuốc nàng hút được vấn bằng lá cần sa. Cần sa mọc đầy ở Nê-pal, giới híp-py trác táng quốc tế lũ lượt kéo đến xứ này để thưởng thức ma túy khỏi phải trả tiền. So với Bhu-tan thì cần sa Nê-pal còn ít. Trên toàn cõi Bhu-tan, những rặng núi xen kẽ với những thung lũng theo hình chữ W hoa, nơi nào cũng thấy. Nó mọc hoang như cỏ. Lấy xe ủi đất, phát quang thì một vài ngày sau, sau một trận mưa lớn nó từ dưới đất chui lên, rậm rạp như cũ. Dân bản xứ dùng nó hoài, đâm ngán, họ bèn lấy lá cần sa nuôi heo. Kết quả là heo lớn rất chậm và thịt ăn kém ngon. Cần sa mọc hoang là một trong nhiều mối lo của cảnh sát quốc tế Interpol đối với Bhu-tan. Chính quyền địa phương rụt rè trong việc mở cửa tiếp đón du khách, phần nào vì sợ dân nghiện híp-py trà trộn. (3)
Tuyết Lê không hiểu rằng điếu thuốc cần sa nàng châm hút thuốc một loại độc thảo có tác dụng cực mạnh. Cần sa có nhiều loại, có loại chỉ làm say, nhưng có loại làm điên cuồng dẫn đến mất trí hoàn toàn. Giữ chức giám đốc trú sứ của ông Hoàng tại Tân đề-li, Mahan đã có nhiều dịp theo dõi đường đi nước bước của kẻ địch quốc tế Tình báo Sở và KGB trong trận chiến tranh ma túy thầm lặng mà ác liệt dọc rặng Hy mã lạp sơn. Nhiều chuyên gia điệp báo Nga–Hoa, đội lốt khách thương hoặc nhà khảo cứu đến các hang cùng ngõ hẻm Cát sơ mia, Nê-pal, Sik kim, Át sam, Ấn độ với chỉ thị hành động rõ rệt : buôn lậu ma túy, và học cách bào chế, phân phối một thức uống vô cùng nguy hại gọi là mát-zu.
Mát-zu do cần sa mà ra, uống vào thì trong khoảnh khắc con người quên hết dĩ vãng và bản thân. Uống nhiều thì sống cũng như chết. Tại một số vùng ở Ấn, tử tội thường được hành quyết êm thắm bằng rượu mát-zu. Thời xưa, con vua tranh giành ngôi báu cũng dùng mát-zu để loại trừ lẫn nhau. Một món uống bằng cần sa ngâm thịnh hành ở ven núi Hy mã là rượu bờ-han. Cần sa hút là gan-za, chóng say và độc. Điếu thuốc của Tuyết Lê là cần sa gan-za được tìm thấy trên các đỉnh núi giáp cận vương quốc Sik kim.
Văn Bình an ủi nàng :
-Chóng ngoan, đừng làm nũng nữa. Chú Mahan buộc em vứt điếu gan-za đi là phải. Người nào hút nhằm gan-za đều mang bệnh tâm não. Đàn bà con gái thì già trước tuổi.
Tuyết Lê xì một tiếng tỏ thái độ không đồng ý, rồi nàng ngửa cổ cho Văn Bình ngắm. Quen nàng từ lâu, chàng không lạ gì cái cổ dài, thon, khả ái và độc đáo của nàng. Nó có ba ngấn, minh bạch và tròn trạnh. Phụ nữ cổ cao 3 ngấn, theo phong tục Việt, là phụ nữ con nhà quyền quý, lớn lên sẽ lấy chồng giàu sang, đẻ con khôi ngô, học giỏi, làm nên. Nhưng phong tục Ấn độ lại khác hẳn.
Phụ nữ cổ cao 3 ngấn là phụ nữ xi-tri-ni (4), nghĩa là ưa sự bay bướm. Phụ nữ xi-ni-tri luôn luôn yêu đương hối hả, cuồng nhiệt và dai bền.
Mahan nói lớn với Văn Bình :
-Anh cho xe nổ máy đi, nếu trò chuyện với nó thì mấy ngày đêm nữa vẫn chưa hết. Nó khoe 3 cái ngấn cổ của nó, ngụ ý nó là con của ông Trời, anh hiểu chưa ? Tôi đã kể anh nghe một lần, anh quên rồi sao ?
Văn Bình tống ga xăng, chiếc díp lao đầu xuống đường đèo chật chội dưới màn mưa khuya bắt đầu nặng hạt. Chàng chưa quên, chàng vẫn nhớ. Ấn độ là nước có kho thần thoại phong phú khác thường. Nhất là thần thoại về tình yêu thì chiếm giải vô địch hoàn vũ.
Ngày xưa, khi đàn ông đàn bà trên trái đất mới biết chuyện vợ chồng chung đụng, Thượng đế bèn phái một vị thần giám quan rẽ mây xuống thăm. Cặp vợ chồng thứ nhất của cõi tục được giám quan dặn dò là muốn sống lâu, sống mạnh phải tiết chế lòng dục. Giám quan mang trong túi gấm một nhúm lá khô để gặm nhấm những khi mệt mỏi. Anh chồng mắt la mày lét chỉ muốn ăn cắp dùng thử vì anh quên tuân lời thần, anh quá gắn bó mê mệt với vợ. Dịp may đã đến, giám quan lơ đễnh đánh rơi một lá. Anh chồng cuống quít chộp lấy, nhét ngay vào miệng, nhai nhá hối hả. Cử chỉ bất thường của anh chồng làm thần để ý. Thần giám quan nổi giận tam bành vì loài người dám trái lệnh. Thần quát lớn, bắt anh chồng nhả ra, anh chồng bèn phồng mang trợn má nuốt thật nhanh. Giám quan xiết cổ anh chồng, nhưng lá thuốc kịp thời tuột qua thực quản xuống bao tử. Kết quả của vụ xiết cổ này là các thế hệ đi sau của loài người đều mang nơi cổ một cục phình, gọi là cục yết hầu. Chiếc lá khô gây ra câu chuyện đáng tiếc ấy là lá cần sa.
Hầu hết mọi người đều có cục hầu, riêng một số rất ít, đặc biệt là phụ nữ đẹp, lại có 3 ngấn ở cổ. Lý do –cũng theo thần thoại- cái cổ lộ hầu làm nhan sắc suy giảm nên nhiều trăm ngàn năm sau, một phái đoàn phụ nữ lên tận thiên đình khiếu nại với Ngọc Hoàng. Nghĩ tình thương, ngài bèn ban đặc ân : đàn bà con gái mà tiền kiếp là tiên ở thượng giới đầu thai xuống thế tục làm người thì được miễn có cục hầu.
Cổ của Tuyết Lê thuôn thuôn, dài dài, in hằn 3 ngấn xinh đẹp. Nàng cho đó là chứng tích kiếp trước nàng sống trên cõi tiên.
Văn Bình vừa lái vừa rung đùi khoái trá. Tuyết Lê nói, miệng nàng kê gần mũi chàng, mùi quế chi thoang thoảng :
-Anh có công nhận em là con Trời không ?
Mùi quế chi là mùi độc đáo của Ấn độ. Thức ăn luôn luôn sặc mùi quế chi vì nó là nền tảng của món cà ri, và cà ri là nền tảng của gia vị chính bản xứ. Da thịt, quần áo phụ nữ cũng đượm mùi quế chi, bất luận xuân hạ thu đông. Nhưng quế chi cũng như nước hoa đối với người hôi nách : đẹp thì quế chi thơm ngát, xấu thì hôi nồng nặc. Văn Bình không quên nổi Tuyết Lê do mùi quế chi thơm ngát và khích động tì vị của nàng.
Chàng toan rút một tay ra khỏi vô-lăng và ôm đại nàng vào lòng thì Mahan bỗng kêu :
-Cái gì trước mặt, anh ơi !
« Cái gì trước mặt » là một khối đen lù lù, sừng sững chắn ngang đường. Con đường ngoằn ngoèo vừa đến khúc rẽ, bề ngang vỏn vẹn 3 mét, bị ngáng ngẽn hoàn toàn.
Chiếc díp bất kham vùn vụt đổ giốc.
Tai nạn chết người có thể xảy ra trong sao đồng hồ sắp tới.
Chú thích:
(1) Hoa Tình là Ratimanjari của Jaayadeva, một thi tập gồm 125 bài. Nguyên tác bằng chữ phạn, sau được dịch sang tiếng hinđi (Ấn). Cuốn tình thư này nói về vai trò của mặt trăng, của ngón chân, ngón tay trong yêu đương, về kỹ thuật mơn trớn và làm tình của 4 loại đàn bà.
(2) tức metor psychiatry. Các viện đại học trên thế giới đều đang tích cực khảo cứu. Tại trường đại học Pennsylvania (Mỹ) có bộ máy chế tạo thời tiết gọi là climatron để nghiên cứu tính tình. Trường đại học Miami với bác sĩ Arnold L. Lieber nghiên cứu 2.000 vụ giết người từ năm 1956 đến 1970, và nhận thấy sự liên hệ mật thiết với tuần trăng. Các nhà tâm lý-khí tượng cho rằng trước khi có bão, mực phong vũ biểu hạ thấp làm tính tình con người thay đổi, gắt gỏng, buồn bã, đau xương cốt là vì (theo bác sĩ Clarence Mills, trường đại học Cincinnatti) các tế bào bị phì trướng, máu sẽ bơm yếu đi và áp lực trong vùng não gia tăng. Người khỏe mạnh thì bị đau đầu, mệt mỏi, bực bội. Người vốn yếu sẵn thì bị tàng hoặc điên.
(3) du khách híp-py tây phương đầu tiên đến Bhu-tan đầu năm 1969. Hiện có một số ít híp-py sống lẩn lút trên núi sau khi nhập cảnh lậu vào vương quốc.
(4) theo Kama Sutre, phụ nữ được chia làm hoa sen (pát mi ni), vỏ ốc (san khini), voi, (hát ti ni) và bay bướm (xi tri ni). Mỗi loại phụ nữ có những đặc điểm cơ thể riêng. Phụ nữ hoa sen, đẹp nhất, có 3 cái ngấn ở bụng, luôn được thần tình ái Siva phù hộ độ trì.