Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
xô đẩy

Tiếng chuông báo hết giờ vẫn còn ngân nga. Guillemot làng Troil luồn lách giữa đám học sinh đang ùa ra các dãy hành lang trường học. Đó là một ngày đầu tháng Tư, song tiết trời đã rất đẹp, nên đứa nào đứa nấy chỉ mong được ra bãi biển nô đùa, nếu nước biển đủ ấm thì lao xuống tắm, xả hơi sau một ngày học quá dài.

Guillemot vội vàng không phải vì lý do đó... Vấn đề sống còn của cậu là phải chạy ra sân trường trước tiên, để tránh đụng độ với con bé Agathe làng Balangru và băng nhóm của nó trên các phố nhỏ của Thành Dashtikazar!

- Nào, nhanh lên, cho tôi qua với, cậu bé lẩm bẩm và cố lách qua đám học sinh huyên náo.

Cậu nghe có tiếng hét phía sau lưng:

- Tao nhìn thấy nó rồi! Nó đang ở gần cửa!

Chẳng cần quay lại cậu cũng nhận ra giọng của Thomas làng Kandarisar, tên hộ tống đắc lực của con bé Agathe. Nó khiến cậu càng hăng. Nhưng lúc gần ra tới cổng, vì cố vượt lên trước mọi người, cậu xô phải một tên to con lớp chín.

- Ê, nhóc con! Muốn chọc tức tao hả?

- Ơ... Không, không, Guillemot lúng túng nói. Em chỉ muốn đi ra thôi...

Cậu đưa mắt hốt hoảng nhìn qua vai hắn. Tên to con đang giữ cứng cậu lại. Cậu thấy con bé Agathe đang đi tới vẻ đắc thắng, theo sau là lũ bạn của nó.

Đó là một đứa con gái cao gầy, tóc đen cắt ngắn, có đôi mắt màu đen sáng quắc vẻ độc ác và cái miệng rộng ngoác đến mang tai.

- Buông nó ra Marco, con bé ra lệnh. Đấy là việc của bọn tao.

Cái thằng tên Marco hơi lưỡng lự, rồi nó buông Guillemot ra và nhún vai bỏ đi. Băng nhóm Agathe học cùng khối lớp bảy với Guillemot, cả trường đều e ngại chúng, ngay cả những đứa to con nhất.

Agathe đứng trước kẻ chạy trốn. Guillemot mặt hừng đỏ dưới bộ tóc bù xù màu hạt dẻ, nhìn nó đầy thách thức.

- Ồ, thằng nhóc hay cà khịa lại nổi giận kìa, Agathe nói giọng chế giễu khiến lũ đệ tử hầu cận đang đứng đợi ở cửa phá lên cười.

- Để tao yên! Đừng hòng đòi tao đưa dây chuyền cho, Guillemot nắm chặt tay hét lên.

- Cứ để xem, Agathe lạnh lùng đáp, rồi ra hiệu cho một tên tóc hung béo lùn trong nhóm.

Tên này nhảy bổ vào Guillemot, và sau một cuộc chiến chớp nhoáng, hắn đã còng tay cậu và siết chặt khiến cậu không nhúc nhích được nữa.

- Buông tao ra Thomas, không mày sẽ hối đấy, Guillemot nói nhỏ vẻ khó nhọc vào tai địch thủ, nhưng nó chỉ cười khẩy.

Agathe bước lại gần với dáng vẻ nữ hoàng tàn bạo, nó giật cổ áo nạn nhân và nhìn thấy một hình mặt trời bằng vàng lồng trong sợi dây chuyền mảnh cũng bằng vàng.

Nó giật lấy sợi dây chuyền và đeo vào cổ mình.

- Mày không có quyền, Guillemot khổ sở rên lên trong khi vẫn bị tên tóc hung ghìm chặt. Đấy là quà tặng của bố tao.

- Bố mày ư? Tao tưởng mày chưa hề biết ông ấy, và thậm chí ông ta phải gánh cái tên Kẻ Từ bỏ là tại mày, nó vừa cúi sát mặt Guillemot vừa bồi thêm.

Guillemot suýt bật khóc, nhưng lòng kiêu hãnh đã ngăn cậu lại và cậu cúi đầu nhìn xuống. Vừa lúc đó thì thầy hiệu trưởng xuất hiện. Phòng làm việc của ông ở ngay bên cạnh nên ông đã nghe thấy những tiếng ồn ào hơi bất thường vào giờ này.

- Này các em, có chuyện gì vậy? Thầy hỏi, giọng hơi nằng nặng, dáng người đã đẫy ra cùng tuổi tác.

- Dạ... thưa thầy hiệu trưởng, không có gì đâu ạ, Agathe trả lời, cố ngoác miệng ra cười. Guillemot làng Troil đang kể chuyện cho chúng con nghe ấy mà... chuyện hay lắm cơ ạ! Phải không các cậu? Mấy đứa kia nhao nhao công nhận. Ông hiệu trưởng quay sang Guillemot.

- Này cậu bé, câu chuyện... câu chuyện... ông nói vẻ tư lự rồi bất ngờ đổi giọng, nhưng dù sao đây không phải lúc và cũng không phải chỗ nữa. Thôi, đi khỏi đây ngay! Từ giờ tới sáng mai đừng để tôi lại trông thấy các anh chị đấy! Riêng Guillemot ở lại.

Băng của Agathe rời hành lang và ném những cái nhìn đầy hăm dọa về phía cậu bé.

- Nào, con gặp phiền phức phải không? Kể ta nghe xem nào?

- Dạ không, không có gì đâu thưa thầy hiệu trưởng. Con xin thề với thầy ạ! Bây giờ con có thể đi được chưa ạ?

Ông hiệu trưởng quan sát cậu bé một lúc, cậu hơi run run, mắt ngấn nước, rồi ông đành nhún vai.

- Thôi con đi đi!

Guillemot vội vàng chạy ra khỏi trường và lao xuống phố. Cậu bươn bả chạy cho tới khi đến được dãy đồi đầu tiên nhô cao phía trên thành phố mới dừng lại. Cậu ném cặp sách dưới chân một phiến đá bị sét đánh cụt ngọn rồi ngồi phệt xuống đất, nhìn ra đại dương sáng lấp lánh phía dưới, mặc cho nỗi buồn cuốn đi.

Guillemot vừa tròn mười hai tuổi vào ngày thu phân. Đó là một cậu bé cứng cỏi và dai sức tuy có vẻ bề ngoài hơi gầy còm. So với tuổi thì cậu không thuộc loại cao lớn, và đây là điều khiến cậu rất buồn phiền, nhất là khi không thể tự vệ chống lại những kẻ cứ thích hành hạ cậu. Rắc rối Guillemot gặp phải với con bé Agathe bắt đầu từ hôm khai giảng. Không phải vì cậu là một học trò giỏi (vốn là mục tiêu tấn công ưa thích nhất của những đứa lười học khoác lác), kết quả ở trường của cậu chỉ nằm ở mức trung bình; mà lý do là cậu đã dại dột tới giải cứu một cậu lớp sáu bé nhỏ bị băng Agathe đánh đập. Từ đó cậu trở thành kẻ hay bị chúng hành hạ nhất. Có gì đó khiến cậu không làm chủ được bản thân và luôn chui đầu vào những tình huống rất khó chịu. Bản tính nhút nhát nhưng Guillemot lại hay dính dáng tới những việc chẳng liên can gì đến mình. Chẳng biết rồi cậu có làm chủ được cái phản xạ ngốc nghếch đó không?

Guillemot gạt món tóc rơi xuống trán. Bộ tóc bù xù của cậu phần nào che đi đôi tai hơi dỏng lên và che lấp bớt khuôn mặt thanh thoát mơ màng, trông thật sáng sủa nhờ đôi mắt sáng màu xanh và cái miệng lúc nào cũng như muốn cười. Đấy là lúc bình thường chứ giờ này thì Guillemot chẳng muốn cười chút nào.

Guillemot nhặt một viên sỏi và giận dữ lia xuống đường.

Phải chăng tại cậu mà bố đã quyết định rời Xứ Ys sang Pháp sống trước ngày cậu ra đời và trở thành Kẻ Từ bỏ, khiến Guillemot chẳng bao giờ được biết tới bố? Thế mà con bé Agathe lại vừa lấy mất sợi dây chuyền quí giá của cậu, tài sản duy nhất bố đưa lại cho mẹ để sau này dành cho con trai!

“Cầu cho tụi Korrigan bắt cóc con bé và bắt nó phải nhảy nhót cho đến hết đời!” Guillemot nguyền rủa.

Guillemot hít thật sâu cái mùi mặn mòi theo làn gió nhẹ từ biển thổi vào. Cậu quyết quên đi những chuyện phiền phức vì bản tính vốn kiên quyết, và nhất là vì con bé Agathe sẽ vô cùng khoái trá khi thấy cậu bất hạnh.

Cậu mơ màng nhìn những mái nhà bằng đá bảng màu xám nhạt của Thành Dashtikazar, những nóc nhà bốn năm tầng gối đầu lên nhau, chìa ra trên những con phố hẹp và quanh co. Cái thành cổ bằng đá hoa cương màu sáng này đã tròn nghìn tuổi vào năm ngoái. Thành Dashtikazar Kiêu hãnh... Cậu yêu biết bao cái thành phố đầy sự ngạc nhiên, nằm tựa lưng vào núi và quay mặt ra biển này! Nó chính là thủ phủ, là trái tim của Xứ Ys kiêu hãnh!

Theo những gì Guillemot học trong giờ lịch sử và địa lý ở trường thì cách đây tám thế kỷ, Xứ Ys là một phần nhỏ thuộc bờ biển nước Pháp, bị tách rời sau một cơn bão khủng khiếp. Xứ Ys bị dạt ra biển và những cơn gió hướng ngược lại đưa nó trở về đất liền, đúng chỗ của nó trước kia. Nhưng nó rơi vào một vị trí rất đặc biệt, vì cái xứ đã biến thành đảo này không có trên bản đồ, và dân Pháp không hề biết tới sự tồn tại của nó. Xứ Ys đã neo vào một nơi nào đó giữa Thế giới Thực của chúng ta, là nơi nó thuộc về trước kia, và Thế giới Vô hình hư ảo và kỳ lạ. Hai Cánh cổng nối Xứ Ys với Thế giới Thực và Thế giới Vô hình. Nhưng cả hai cánh cổng này đều chỉ là một chiều, tức là chỉ có thể rời Xứ Ys mà đi chứ không thể quay lại được. Chỉ trừ phi, thỉnh thoảng, Hội đồng Trưởng xứ nhận thấy Xứ Ys thiếu hàng hóa cần thiết - như là sô-cô-la Nutella hoặc những cuộn phim mới! Sự cẩn trọng này là cách duy nhất bảo vệ Xứ Ys khỏi hiểm họa đến từ hai thế giới kia.

Người ta chỉ biết rất ít về Thế giới Vô hình, duy nhất việc nó vô cùng rộng lớn và đầy nguy hiểm. Thế giới Thực thì lại khác! Ở Xứ Ys, người ta tiếp sóng một cách chọn lọc các chương trình phát thanh và truyền hình của Pháp, và trẻ em học theo chương trình giáo dục gần giống như ở Pháp. Hơn nữa, trong số các nhà lãnh đạo nước Pháp có vài người am tường biết đến sự tồn tại của Xứ Ys: trong một số tài liệu mật, xứ này được mô tả dưới cái tên “Tỉnh thứ 97 thuộc Chính quốc”. Chính thông qua những người này mà dân Xứ Ys muốn chuyển tới nơi khác sống nhận được giấy tờ và sự giúp đỡ cần thiết để định cư hẳn ở Pháp, ở châu Âu hoặc nơi khác; người ta gọi họ là những người Từ bỏ. Họ từ bỏ Xứ Ys mãi mãi. Có một số ít khác đôi khi lại thích phiêu lưu sang Thế giới Vô hình. Phần lớn họ là những kẻ bị kết tội phải sống lang thang, hình phạt cao nhất được áp dụng ở Ys, hoặc những kẻ hám của, bị hấp dẫn bởi điều lạ, và cuối cùng là những người thực sự tuyệt vọng. Tất cả họ trở thành những Kẻ Lang thang.

Còn những người ở lại Xứ Ys sống trên một hòn đảo với tiết trời hè nóng và đông lạnh, đồi núi trập trùng, được bao phủ bởi những khu rừng sâu và những trảng đất mênh mông. Rải rác đây đó là những thành phố nhỏ, làng mạc, thôn xóm, trông hệt một tỉnh của Thế giới Thực! Tất nhiên cũng ngoại trừ một vài chi tiết nhỏ.

Có tiếng vó ngựa khiến Guillemot choàng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mơ màng. Trên đường, cách chỗ cậu ngồi vài mét, một người đàn ông mặc bộ áo giáp màu ngọc lam tuyệt đẹp, đeo thanh kiếm lủng lẳng bên trái và mang một ngọn thương dài gấp đôi con ngựa. Con ngựa màu xám của ông được phủ những lát thép mỏng cứ kêu leng keng mỗi khi nó cử động.

Guillemot hấp tấp đứng dậy.

- Chú bé, ổn chứ? Người đi ngựa nhẹ nhàng hỏi.

- Vâng thưa Hiệp sĩ, cám ơn ông! Cậu trả lời.

- Đừng lang thang quá lâu trong khu đồi tối nay, người đàn ông tiếp tục nói, tay xoa xoa cổ con ngựa đang gõ móng sốt ruột. Mấy ngày nay tụi Korrigan đang có lễ hội, và cháu thừa biết những trò chúng thích làm với người rồi đấy!

Hiệp sĩ phá lên cười, chào tạm biệt Guillemot rồi cưỡi ngựa phi nước đại về hướng thành phố. Cậu bé xúc động: mơ ước thầm kín, niềm ước ao mãnh liệt nhất và cũng tha thiết nhất của cậu là một ngày nào đó được gia nhập Hội Hiệp sĩ Cuồng phong. Các hiệp sĩ này hành động theo lệnh của vị Tổng Chỉ huy và dưới sự kiểm soát của Hội đồng Trưởng xứ Thành Dashtikazar. Họ có nhiệm vụ canh giữ an toàn cho Xứ Ys, và theo tiếng gọi của lương tâm, họ tới giải cứu những người bị nạn.

Theo lời khuyên của Hiệp sĩ, Guillemot quay về nhà, nơi cậu sống một mình với mẹ. Nhà cậu nằm ngay lối vào làng Troil, cách thủ phủ vài dặm đường. Tụi Korrigan tuy không phải những kẻ nguy hiểm nhất Xứ Ys, nhưng thuộc loại không thể lường trước và những trò chơi của chúng đôi khi rất ác độc.

« Lùi
Tiến »