Mẹ ơi! Con đây! Con về rồi đây!
Guillemot nhào vào bếp và mở tủ lạnh. Cậu lấy bơ để lên bàn bên cạnh lọ Nutella. Cậu cắt một khoanh từ cái bánh mì tròn nằm chễm chệ trên tủ bếp, trát một lớp bơ dày và ăn ngấu nghiến.
Hôm nay Guillemot đã phải trải qua rất nhiều cảm xúc. Nó làm cậu đói cồn cào! Hơn nữa cậu vừa phải đi bộ gần mười hai cây số vì bị lỡ xe đưa đón học sinh!
- Con trai yêu của mẹ đấy phải không? Con ở đâu vậy?
- Ở đ..â..y ạ, trong b..ê..ế..p ạ! Guillemot liến thoắng, miệng nhồm nhoàm.
Mẹ cậu đi nhanh vào bếp, mặt tươi cười. Alicia có vóc dáng mảnh mai, mặc bộ váy đen ôm sát người (trong ký ức của Guillemot, mẹ cậu lúc nào cũng mặt đồ đen), mái tóc dài màu vàng hơi uốn thành lọn thả xuống tận thắt lưng và đôi mắt to màu xanh da trời. Trông Alicia đúng là người họ nhà Troil! Guillemot với dáng vẻ hơi ốm yếu trông giống bố cậu hơn. Ít nhất đây là kết luận của cậu, vì cho tới giờ thì chưa ai thèm tả về bố cậu cho kỹ càng ngoài dăm ba câu hời hợt (dù cho cậu thường xuyên hỏi).
- Hôm nay ở trường vui chứ con? Alicia hôn lên trán con trai và hỏi.
- Không tồi hơn những ngày khác mẹ ạ, cậu bé đánh trống lảng bằng cách nói đại khái và vồ lấy tờ chương trình truyền hình lăn lóc trên một chiếc ghế. Chà! Hay quá! Tối nay có phim!
Một nụ cười tươi khiến khuôn mặt Guillemot trông rạng rỡ lên. Mẹ cậu đứng khoanh tay nhìn con trai, vẻ thích thú.
- Tối nay không được xem ti-vi, Guillemot à.
Guillemot bật lên như một chiếc lò xo và nhảy khỏi ghế. Trong số các chương trình do Ủy ban Văn hóa của Hội đồng Trưởng Xứ Ys sắp xếp rất hiếm khi có phim truyện, thường họ chỉ ưu tiên phóng sự và phim tài liệu. Cậu cảm thấy đã sẵn sàng cho một trong những cuộc tranh cãi lê thê thỉnh thoảng vẫn xảy ra giữa hai mẹ con bởi tại cái ti-vi! Nhưng mẹ đã kịp khoát tay xua ý định của con trai.
- Con quên à? Tối nay là sinh nhật bác Urien. Mẹ biết là con không mến bác cho lắm... nhưng tất cả họ hàng sẽ tới nhà bác. Và... có thêm một vài người bạn!
Mẹ cậu nói những từ cuối cùng nghe hơi bí hiểm. Ban đầu Guillemot định mở miệng phản đối nhưng cậu chợt sững lại.
- Mẹ muốn nói là sẽ có...
- ... Có Romaric anh họ con, Gontrand bạn con, và hai chị em sinh đôi Ambre và Coralie! Romaric và mấy cô bé sẽ qua đây đón con. Con chỉ việc đợi họ thôi. Còn mẹ phải tới đó trước giúp bác con đón khách.
Alicia âu yếm nhìn cậu con trai đang sung sướng nhảy lên trong bếp một lát rồi mới quay đi chuẩn bị cho mình.
Guillemot nhảy cầu thang bốn bậc một và chạy vụt vào phòng riêng. Liếc qua một cái, cậu nhớ ngay ra là ít nhất một tuần rồi chưa dọn phòng. Cậu bé thở dài và bắt tay dọn dẹp qua loa một chút. Đây là nơi cậu và những người bạn thường xuyên tụ tập, và chắc chắn cả hội sẽ nấn ná ở đây một lúc rồi mới tới nhà bác của Guillemot.
Cậu gập cái máy tính xách tay đang lăn lóc trên ghế đẩu lại và cất vào ngăn kéo bàn học, xếp mấy quyển sách bừa bãi trên thảm lên giá sách, giũ tấm phủ giường rồi che lên cái chăn lông nhàu nhĩ...
Có tiếng gõ cửa.
- Guillemot ơi! Chúng tớ đây!
- Lên đây! Guillemot hét lên, cố nhồi nốt mấy bộ quần áo cuối cùng nằm vương vãi trên sàn xuống dưới ngăn tủ quần áo.
Một cánh cửa bật mở, có tiếng cười nói ồn ào, rồi tiếng của một đám trẻ huyên náo: hai cô bé và một cậu con trai đang phấn khích nhảy bổ vào phòng.
- Gặp lại các cậu thích quá! Guillemot reo lên.
- Sinh nhật bác Urien năm nay chắc quan trọng lắm nên chúng mình mới được nghỉ học tận hai ngày! Romaric tuyên bố. Cậu ta có mái tóc hung và đôi mắt xanh vẻ cương quyết, trông đô con chứ không yếu đuối như người em họ Guillemot.
- Cậu đừng kêu ca nữa! Bao lâu rồi bọn mình có được tụ tập đâu? Coralie làng Krakal hỏi với nụ cười vẫn khiến lũ con trai phải chết đứng. Đó là một cô bé tóc nâu tươi tắn, dáng dong dỏng cao với đôi mắt màu xanh nước biển.
- Suốt từ hôm Giáng sinh tới giờ, Ambre đáp và phóng cái nhìn chằm chặp về phía Guillemot làm cậu đỏ bừng cả mặt.
Ambre giống hệt cô em sinh đôi của mình về đường nét, trừ mỗi cách để tóc và dáng vẻ rất con trai. Tính khí của cô bé khiến phần lớn bọn con trai phải ngại ngùng, nhưng cô chẳng bận tâm, và thậm chí còn chế giễu chuyện đó!
Cô bé đặc biệt thích trêu trọc Guillemot, vì trêu cậu dễ lắm. Dù cố thản nhiên đến mấy trước những khiêu khích của Ambre thì lần nào Guillemot cũng thấy mặt mình đỏ lựng lên. Nói vậy nhưng Ambre là một người bạn trung thành, một cô bé can đảm và rất đáng tin cậy.
- Thế Gontrand đâu? Guillemot hỏi, cố tránh ánh mắt giễu cợt của Ambre. Cậu ấy không đến à?
- Có chứ! Romaric nói cho Guillemot yên tâm. Nhưng cậu ấy phải đến thẳng lâu đài để giúp bố mẹ khuân nhạc cụ lên. Giá mà em thấy cả bầu đoàn thê tử lúc khởi hành! Ai cũng tưởng họ chuyển nhà!
Nhà Romaric và Gontrand ở cạnh nhau, phía đầu kia của Xứ Ys, trong ngôi làng nhỏ Bounic, cách làng Troil hai ngày xe. Còn nhà Ambre và Coralie thì gần hơn một chút, nằm ở bờ Đông của đảo, làng Krakal nơi ông bố Utigern của họ vừa là thị trưởng vừa là Qamdar. Qamdar có nghĩa là tộc trưởng. Ông Utigern là tộc trưởng Krakal, giống như bác Urien của Guillemot và Romaric là tộc trưởng Troil. Vì vậy mà họ nhà Krakal cũng được mời tới lễ sinh nhật tối nay.
Còn bố mẹ của Gontrand là những nhạc công tài ba nhất Xứ Ys! Vì vậy làm sao lại không mời họ được?
- Tiếc quá, em lại không nhìn thấy! Guillemot kêu lên. Gontrand bị biến thành con la... Chà! Em cứ tưởng tượng cảnh cậu ấy vừa lấy tay vuốt vuốt tóc vừa cằn nhằn với giọng ồm ồm!
- Có thế cậu ấy mới bớt ẻo lả đi! Ambre bĩu môi nói và ném cái nhìn khó chịu về phía cô em sinh đôi đang làm dáng trước một ô kính cửa sổ.
Cả hội cùng cười.
- Bố mình nói là tối nay sẽ có mặt đầy đủ giới thượng lưu Xứ Ys, Coralie vui vẻ nói và đi lại chỗ đám bạn đang nằm dài trên tấm thảm dày bằng lông dê.
- Và không phải chỉ có đồng minh của họ tộc Troil đâu, Ambre nói thêm. Bác Urien còn gửi giấy mời cho cả những họ tộc đối nghịch. Để cố giảm căng thẳng ấy mà.
- Các họ tộc đối nghịch... như Balangru hay Kandarisar ư? Guillemot hỏi, mặt sa sầm lại.
- Nói anh nghe xem, cái con bé Agathe thối tha và tên Thomas rác rưởi đó vẫn quấy rầy em à? Romaric tức giận nói. Giá mà anh thế chỗ em một lần! Anh sẽ bắt chúng nó bỏ cái thói bắt nạt kẻ yếu đi!
Romaric bặm môi và lập tức cảm thấy hối tiếc về những lời mình vừa nói. Guillemot cười buồn bã.
- Dù sao thì tối nay cả bọn sẽ ở bên cạnh em! Romaric nói tiếp như cố chữa lại sự vô duyên của mình. Chúng cứ thử khiêu khích họ tộc chúng ta xem!
Romaric vừa dứt lời thì Ambre đã cất lên tiếng hát xung trận, cô nhảy tưng tưng và ngẫu hứng múa một điệu của người Da đỏ. Romaric cũng hú lên một tiếng và hùa theo cô:
- Hỡi Agathe Xương xẩu và Thomas Chồn hôi, hãy lại gần đây! Lại đây đọ sức với bọn ta, Romaric Bắp thép, Gontrand Mưu mẹo, Coralie Tiên nữ, Ambre Sát thủ và Hiệp sĩ Guillemot!
Coralie vỗ tay hoan hô màn diễn, mắt lấp lánh nói:
- Tớ muốn tới khiêu vũ lắm rồi! Tớ mê nhảy lắm!
- Em thì chỉ khoái mấy tên ngốc tranh nhau mời em nhảy thôi, Ambre nói toạc ra vẻ coi thường. Chị thì hy vọng sẽ có các chàng Hiệp sĩ... nhưng phải thực thụ cơ!
- Còn tớ thì chỉ khoái bữa tiệc buffet thôi, đến lượt Romaric thêm vào. Bếp ăn của bác tuyệt cú mèo! Còn em thì thế nào hả Guillemot?
- Em ư, Guillemot thở dài vì vẫn chưa quên chuyện sợi dây chuyền và chẳng thích thú cho lắm khi phải tới nhà ông bác, em muốn cả hội ở lại đây, chỉ có chúng mình với nhau, cách xa con bé Agathe và băng của nó.
- Nhưng phải hành động chứ! Chúng ta đang ở đây, trên mảnh đất của họ tộc Troil, chính con bé đó mới là người phải cảm thấy khó chịu! Ambre vừa lay nhẹ vai Guillemot vừa nói. Cậu thôi nghĩ tới con Agathe một chút được không, hết con gái rồi à?
Cô bé lại chòng chọc nhìn làm cậu một lần nữa đỏ bừng mặt và khiến cả hội cười nghiêng ngả.
- Đến giờ rồi đấy, Romaric xem đồng hồ và thông báo. Nếu tớ đến muộn, thì sẽ là “buổi lễ” dành cho cả tớ nữa chứ không chỉ riêng của bác Urien...
- Ôi, tội nghiệp cậu bé! Coralie giả vờ dỗ dành.
- Cậu ấy sẽ bị bố mắng cho mà xem! Ambre giễu cợt và đấm nhẹ vào người Romaric.
- Thôi đi, chẳng hay ho gì đâu... Romaric chống chế và ném một cái gối vào đứa gần nhất trong đám bạn đang tấn công cậu.
Đó là điều chớ bao giờ nên làm khi phải một chọi ba và nhất là trong phòng còn bao nhiêu gối!
Bị các bạn ném gối túi bụi vào người, Romaric phải vội đầu hàng.