Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
cái tát đích đáng

Cơ ngơi nhà ông Urien nằm ở nơi cao nhất của làng. Đó là một ngôi nhà hai tầng có tháp vuông hai bên, bao quanh là một bức tường dày bằng đá mài giống như tất cả những ngôi nhà khác trong vùng. Nó giống một lâu đài với lối kiến trúc khô khan thời Trung cổ hơn là một cung điện dành cho những bữa tiệc. Trước đây không lâu, các họ tộc lớn của Xứ Ys thường xích mích bất hòa!

- Nhanh lên các cậu ơi! Romaric hổn hển nói, dẫn đầu đám trẻ đang vội vàng tiến về phía tòa nhà kiên cố của họ tộc Troil.

- Bình tĩnh Romaric, Guillemot hổn hển nói. Anh xem, vẫn còn đầy người đang đến kìa.

Bốn đứa trẻ đi vào trong sân lát gạch, có mấy chiếc xe ngựa đang đỗ cho những vị khách ăn vận kiểu lễ hội bước xuống. Ở Xứ Ys người ta không dùng xe động cơ. Ở đây bất kỳ thứ gì gây ô nhiễm đều bị cấm.

Điện được sản xuất từ những cánh quạt gió khổng lồ ở Trảng đất Gồ ghề, còn điện dùng cho sinh hoạt của tòa nhà thì nhờ những tấm pin mặt trời lắp rất kín đáo. Sưởi thì đã có củi hoặc hơi nóng hút từ lòng đất qua một hệ thống máy móc tinh xảo.

- Mấy đứa biến đâu thế hả? Người đàn ông tóc trắng đứng đón khách ở lối vào càu nhàu. Tộc trưởng Troil hỏi mấy đứa đấy!

- Chào bác Valentin! Ambre vừa cười vừa nói. Chúng cháu xin lỗi, chúng cháu bị tụi... Korrigan giữ lại để nhảy ạ!

- Đồ quỷ! Người gác cửa giả vờ giận dữ.

- Cháu chào bác Valentin! Coralie vừa nói vừa ôm hôn bác gác cổng.

- Cháu chào bác Valentin! Đến lượt Romaric và Guillemot vừa chào vừa giả động tác đấm bốc vào người ông.

- Mọi người đã vào hết trong sảnh lớn rồi, bác Valentin thông báo. Đến giờ đọc diễn văn của ông già huyên thuyên rồi đấy!

Cả bọn cười về lối nói hơi xấc của bác gác cổng. Bác Valentin không chỉ gác cổng, bác còn là người quản lý, quản gia, lo tay hòm chìa khóa và là người tin cẩn của ông Urien, đã từng tháp tùng ông trong tất cả các cuộc phiêu lưu.

Bị bác gác cổng giục giã, cả bọn bước vào trong tòa nhà.

Chúng đi vào một hành lang rộng thênh thang và cuối cùng bước vào một căn buồng rộng lớn có lò sưởi đang cháy rực và tiếng người ồn ào huyên náo.

- Ôi không, Guillemot rên rỉ, nó đã đến rồi kìa.

- Đâu? Coralie hỏi và tò mò đưa mắt nhìn quanh.

- Nó đứng cạnh bố bọn mình ấy, ở phía chiếc tủ ly, Ambre chỉ, miệng mím lại. Nó nghĩ nó đang ở lễ Mardi Gras[1] hay sao?

Agathe làng Balangru hôm nay trang điểm trông rất lố lăng. Nó đã nhận ra cả hội và ra hiệu vẻ đầy khiêu khích.

- Quên nó đi Guillemot, Romaric thở dài. Ta đi giải thoát Gontrand khỏi nanh vuốt của bác Urien nào.

Lũ trẻ đi về phía một người đàn ông cao lớn có bộ râu xám xồm xoàm đang nói oang oang và chỉ chực phá lên cười như sấm vào bất cứ lúc nào. Có nhiều người đứng quây bên ông, trong số đó có một cậu bé mặt mũi nom buồn thiu.

Đó chính là Gontrand làng Grum, rất dễ nhận ra qua khổ người cao lớn và bộ tóc đen được chải chuốt rất cẩn thận.

- A ha! Urien làng Troil oang oang nói. Cuối cùng thì những kẻ nối dõi họ tộc Troil đã tới!

- Và cùng đi với những cô bạn trung thành ạ, Romaric trả lời, mặc cho ông bác to lớn túm chặt lấy vai. Vẻ kẻ cả bề trên của ông chưa bao giờ khiến cậu e ngại. Cháu xin giới thiệu Ambre và Coralie làng Krakal.

- Ôi hai cô bé xinh đẹp của ta! Urien thốt lên, gần như bóp nghẹt hai chị em trong vòng tay. Ta không tin nổi là gã cáo Utigern lại có thể sinh ra những đứa con đẹp nhường này!

Dứt lời, ông ta quay sang Gontrand. Mặt mũi cậu bé đã rạng rỡ hẳn lên từ khi thấy các bạn tới:

- Ta rất vui được làm quen với cậu, chàng Grum à. Hy vọng cậu cũng tài năng như bố mẹ, ông vừa lắc vai Gontrand vừa nói.

Sau khi cười rất to và vỗ nhẹ lên má Guillemot một cái, Urien thả cho bọn nhóc tự do rồi tiếp tục cuộc nói chuyện vừa bị ngắt quãng. Hai người anh em họ chuồn ra phía lò sưởi, theo sau là ba người bạn.

- Các cậu xem vai phải của mình còn không? Gontrand giả vờ than vãn.

- Thế mới là đàn ông chứ! Coralie nói vẻ tôn sùng.

- Ừ, giống hệt tớ... Guillemot nói giọng mỉa mai, cậu chẳng biết nên mừng hay tiếc về vẻ lạnh nhạt của người bác đối với cậu bấy lâu nay.

- Dù sao thì các cậu cũng đến chậm quá! Gontrand phàn nàn. Khiêng cái đàn hạc của mẹ tớ có nặng tới một tấn tớ vẫn chịu được, chứ những cú phát vào người của ông bác các cậu thì thật không chịu nổi!

- Cậu lại kêu ca rồi, Romaric đốp lại. Có đầy người muốn trả tiền để được giới thiệu với bác Urien đấy.

- Thậm chí chỉ để bị vỗ vai thôi! Guillemot chêm vào.

Romaric kéo cậu em họ sát vào người mình một chút, mừng vì nhờ sự hài hước của mình mà Guillemot đã tươi tỉnh hơn.

- Cảnh tụ họp gia đình cảm động ghê, một giọng giễu cợt vang lên phía sau.

Cả bọn liền quay lại. Trước mặt chúng là con bé Agathe cùng tên hộ tống luôn kề bên, Thomas làng Kandarisar, với mái tóc hung và dáng vẻ đồ sộ hơn bao giờ hết.

- Tiếc thật, con bé tiếp lời, một người đàn ông như Urien lại chỉ có một kẻ còi cõm yếu ớt và một thằng cục súc ngu xuẩn nối dõi.

Romaric gầm gừ lao vào Agathe, nhưng cậu đã bị tay Thomas chặn ngay lại. Và vì hai đứa ngang sức nên cuộc chiến xảy ra rất chóng vánh.

- Nào, Romaric, Agathe tiếp tục và lắc đầu cười ranh mãnh. Gây sự với con gái mà cũng đòi trở thành Hiệp sĩ cơ đấy!

- Tao cũng là con gái đấy, Ambre bất ngờ gào lên. Mày dám nói gì đây?

Không cho ai kịp phản ứng gì, Ambre lao tới nhanh như cắt và tát vào mặt đứa con gái cao lớn đang sững sờ không thốt ra được lời nào. Đúng lúc đó thì Urien cất giọng đề nghị mọi người chú ý và giữ trật tự.

- Mày sẽ phải trả giá về điều này! Agathe rít lên và giơ nắm đấm về phía Ambre, lúc này đang đứng khoanh tay tỏ vẻ rất đắc thắng. Cả lũ chúng mày nữa...

Agathe bỏ lửng không nói hết câu và bất ngờ quay gót hòa vào đám người nhà nó đang đứng gần tủ ly, theo sau là tên Thomas mặt mũi rầu rĩ.

- Chị gái ơi, chị ăn mặc vụng về nhưng tát thì siêu thật! Coralie xuýt xoa thừa nhận.

- Mình không biết chúng ta có nên làm một bài thơ để ca ngợi chiến công này không nhỉ, Gontrand thì thầm vẻ ranh mãnh vào tai Romaric trong khi Ambre đang lặng lẽ nhấm nháp chiến công của mình.

- Cám ơn bạn.

Guillemot chỉ nói được vậy với cô bạn.

- Dù sao có bạn bè thì sẽ không buồn! Được gặp lại các cậu tớ mừng quá đi mất, Gontrand hồ hởi nói với mấy người bạn.

Mở đầu, ông Urien cám ơn các vị khách đã tới chung vui và khuyên nhủ mọi người cần phải sống hòa thuận. Rồi ông đón nhận những lời chúc tụng thường lệ cho vẻ tráng kiện mà ông vẫn giữ được dù đã sang tuổi sáu mươi. Sau đó, tất cả mọi người được mời nâng cốc, dùng tiệc và chung vui. Những nhạc công của làng bắt đầu chơi những bản nhạc vui nhộn và mọi người lại trò chuyện sôi nổi hơn.

Guillemot bước lại gần tủ ly cùng với các bạn. Cậu đưa mắt tìm mẹ thì thấy ông bác to béo đứng cùng một người đàn ông mà trước đó cậu không để ý thấy. Và người đàn ông này khiến cậu tò mò. Đầu tiên là vì ông vận một cái áo choàng màu sẫm rất dài của giới Thầy pháp và Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư, một thiết chế từ thời xa xưa, được lập ra để trông coi sự an toàn cho Xứ Ys bằng các phép màu, trong khi Hội Hiệp sĩ cũng làm công việc đó nhưng bằng những hành động cụ thể. Rất hiếm khi gặp họ ở bên ngoài tu viện nơi họ ở ẩn! Nhưng có một điều lạ là hình như người đàn ông này đang quan sát cậu...

- Ê, Guillemot, mơ ngủ à? Romaric giật tay áo cậu hỏi. Đồ ăn sắp hết rồi! Nào, ăn cái bánh rán này đi! Nếm thử món bia mật này xem rồi cho anh biết nó có ngon không!

Guillemot thôi không tò mò về Phù thủy kia nữa và cố tập trung vào bữa tiệc. Ước gì cậu được giống người anh họ! Mọi sự đều có vẻ dễ dàng khi có anh ấy bên cạnh. Chắc chắn sẽ có ngày Romaric được vào Hội Hiệp sĩ, đó là giấc mơ của hai đứa từ hồi mới sinh ra, hay cũng gần như thế! Còn Guillemot thì... cái gì cũng nhàng nhàng. Tuy bề ngoài có vẻ yếu ớt, cậu tự biết mình không quá yếu; nhưng cũng không hẳn là khỏe. Và mọi thứ khác cũng nhì nhằng như vậy: học cũng được nhưng không phải xuất sắc, chơi nhạc nghe cũng tàm tạm nhưng không phải tài năng, là người bạn tốt nhưng không phải lúc nào cũng vui nhộn. Đôi khi cậu cũng tự hỏi không biết những người khác thấy cậu thế nào, liệu họ có thích cậu đi cùng không! Cho nên đâu có gì phải ngạc nhiên khi ông bác Urien thường thích Romaric hơn cậu? Tuy mẹ trách cứ cậu cứ hay cả nghĩ về chuyện này, song cậu vẫn biết mình chưa bao giờ được tiếp đón nhiệt tình trong dòng họ Troil. Bỗng nhiên cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé. Có lẽ, để tìm được chỗ đứng cho mình, đến tuổi trưởng thành, cậu phải theo dấu vết của bố trở thành Kẻ Từ bỏ, dù mẹ hẳn sẽ buồn lắm.

Tiếng ồn ào náo nhiệt chứng tỏ sắp có gì đó diễn ra. Mấy người đàn ông đẩy hết bàn vào sát tường và khuân tới rất nhiều đồ uống. Ở sát góc phòng, bác Valentin trèo lên một chiếc ghế, khum tay thông báo:

- Thưa Quý Bà, Quý Ông, màn khiêu vũ bắt đầu!

Romaric thở dài. Coralie thì mừng rơn.

« Lùi
Tiến »