Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
náo loạn vào cuối buổi lễ

Đúng như Ambre đã dự đoán, khoảng chục cậu con trai, phần lớn đều thuộc gia đình khá giả nhất Xứ Ys đang vây quanh ve vãn Coralie, còn cô nàng thì khoái chí phân cấp bậc cho họ theo tài khiêu vũ.

Chẳng mấy chốc, Colarie đã ra sàn và lướt đi trong vòng tay của một cậu chàng đỏm dáng như con công. Trên nền đá của đại sảnh, có chừng chục đôi đang dập dìu theo tiếng nhạc quay cuồng.

- Mình ghét nhảy thế! Romaric nói với mấy người bạn đang chăm chú quan sát các đôi khiêu vũ lướt đi.

- Cậu nói thế vì cậu không chịu học, Gontrand đốp lại. Mình thì rất thích, phải cái mình chỉ toàn thu hút mấy nàng xấu xí thôi.

Dường như để chứng thực cho lời cậu vừa nói, một cô bé rất khớp với khái niệm vừa rồi lại mời cậu nhảy một điệu vũ vòng tròn. Gontrand rời đám bạn và vòng hai bàn tay quanh cổ, giả điệu bộ người bị treo cổ. Theo truyền thống thì con trai biết nhảy không được từ chối lời mời của một cô gái.

- Cậu không mời mình nhảy sao, Guillemot? Ambre cười ranh mãnh hỏi.

- Ờ... có chứ, tất nhiên rồi, có chứ, Guillemot trả lời, tuy thực bụng thích được ngồi lại nói chuyện hiệp sĩ với người anh họ hơn.

Cậu chìa cánh tay và đưa Ambre ra giữa gian phòng. Chỉ sau vài phút, cậu đã hòa vào vòng người đang khiêu vũ và nhảy quanh cô bạn.

- Ôi giời! Romaric nói một mình và quay về phía chiếc tủ ly, cậu tự phục vụ một cốc Corma to, loại bia truyền thống của Xứ Ys có pha thêm mật ong.

Cậu không biết nhảy, nhưng cũng đâu nhất thiết cứ phải biết nhảy mới có thể trở thành Hiệp sĩ! Chỉ cần dẻo dai, hoạt bát, sử dụng vũ khí điêu luyện và dũng cảm. Cậu nhún vai và tự thấy mình ngốc nghếch. Mà cũng đúng thôi, cậu không có khiếu về môn này, mà bố mẹ cậu lại không tối tối khiêu vũ trước mặt cậu như bố mẹ Gontrand; và mẹ cũng chưa bao giờ bắt cậu học nhảy như mẹ Guillemot! Song... có lẽ cậu sẽ đỡ buồn trong các buổi lễ nếu cậu cố học nhảy? Nếu cậu dám học nhảy thì đúng hơn. Những điệu vũ của Xứ Ys không hề giống với những điệu vũ của Thế giới Thực mà ta vẫn thường thấy trên truyền hình: ở đây, mọi người khiêu vũ tập thể, luôn có ai đó để dạy bạn những bước nhảy và nếu bạn có vụng về thì cũng chẳng bị ai chế giễu! Mọi người cười vui và thường đó là những phút giây tuyệt vời.

Cậu uống hết cốc bia và quyết định: đến lúc phải hành động thôi!

Bác Valentin lại trèo lên ghế và đề nghị các vị khách chú ý.

- Thưa Quý Bà, Quý Ông, mời quý vị thưởng thức một bản nhạc!

Những đôi nhảy dãn ra và đi lại bên bàn uống cho đã khát, trong khi bố mẹ Gontrand sắp xếp nhạc cụ - một chiếc đàn orgue nhỏ và một chiếc đàn hạc rất lớn - trên sân khấu. Và sau đó họ bắt đầu chơi. Bản nhạc họ chơi thật cuốn hút, ai nấy đều thẫn thờ rất lâu sau khi nốt nhạc cuối cùng hết ngân nga. Một tràng pháo tay vang lên như sấm tán thưởng màn trình diễn của vợ chồng nhà Grum và nhiều giọng nói nhao nhao cất lên đề nghị họ chơi tiếp. Bà Grum mỉm cười đứng lên đáp lễ khán giả.

- Tôi thực vô cùng cám ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của quý vị! Nhưng, quý vị cũng biết đấy, theo truyền thống, chúng tôi chỉ có thể chơi một bản nhạc trong buổi lễ...

Có nhiều tiếng phản đối. Bà Grum giơ tay ngăn mọi người lại.

- Tuy nhiên, có một thành viên trong gia đình chúng tôi từ tối tới giờ chưa chơi bản nhạc nào: và chính cậu ấy sẽ đáp lại sự chờ đợi của quý vị. Xin quý vị hãy rộng lòng đón nhận Gontrand, con trai chúng tôi!

Guillemot huých khuỷu tay vào người Gontrand lúc này đang ngớ ra vì lời giới thiệu của mẹ mình. Chưa bao giờ cậu được mời chơi chính thức trước công chúng ca!

- Nào Gontrand, cậu bạn nói, đây là lúc để cậu chứng tỏ tài năng đấy!

- Nhưng nếu tớ không chơi được thì sao, Gontrand rên rỉ, ngần ngừ không biết có nên đến chỗ bố mẹ không. Hai người đang động viên cậu lên sân khấu.

- Dũng cảm lên! Romaric động viên. Có những giây phút thực ra không thể bỏ lỡ... và tớ hoàn toàn tin rằng đây là giây phút đó!

- Cám ơn các cậu đã động viên! Gontrand vẫn tiếp tục nói rồi ngập ngừng tiến về phía các nhạc công trong tiếng vỗ tay.

Mẹ mỉm cười với cậu khi Gontrand bước lên sân khấu, còn bố thì đưa cho cậu cây xi-ta cậu vẫn thích chơi. Đó một loại nhạc cụ giống như đàn ghi-ta nhưng có bầu tròn.

- Cảm ơn bố mẹ đã giới thiệu con! Gontrand nhăn nhó.

- Bố mẹ nghĩ là con hoàn toàn có khả năng, con yêu ạ, mẹ cậu trả lời.

- Và nhất là, bố cậu nói thêm vẻ nghiêm trang, đã tới lúc con phải chứng tỏ tài năng của mình.

Gontrand hít một hơi thật sâu. Cậu nhận ra ở cuối gian phòng có Guillemot, Ambre, Coralie và Romaric đang giơ tay về phía cậu ra hiệu khích lệ...

“Chứng tỏ ư? Được rồi! Họ sẽ thấy điều cần phải thấy - Đúng hơn là phải nghe!” Cậu tự nhủ thầm.

- Thưa các Quý bà, Quý ông, cậu nói to, sau khi hắng giọng, tối nay tôi không trình diễn một bản nhạc cổ điển, mà là một bài hát do tôi tự soạn lấy.

Những tiếng thì thầm ngạc nhiên lan ra khắp phòng. Từ bao năm nay chưa có một nhạc công nào dám đề nghị điều táo tợn nhường ấy, người Xứ Ys vốn nổi tiếng khó tính với những điều mới lạ!

Sự yên lặng cho phải phép đã chuyển thành vẻ chờ đợi tò mò. Gontrand bắt đầu chơi. Điệu nhạc nghe êm dịu pha chút táo bạo. Lòng nhiệt tình là cách thay thế tuyệt vời cho sự thiếu kinh nghiệm. Sau đó cậu cất tiếng hát. Giọng hát êm ái hòa với khúc nhạc vi vu hồn nhiên ca ngợi cảnh đẹp làng Bounic quê hương cậu đã chinh phục khán giả.

Ngay cả thầy Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư cũng mỉm cười và gật gù quan sát cậu. Những tràng pháo tay không ngớt chúc mừng màn trình diễn, bố Gontrand vui mừng khôn tả và xúc động ôm chặt con trai.

- Hoan hô Gontrand! Romaric nói với cậu bạn vừa thoát khỏi người mẹ mặt ủng đỏ lựng vì tự hào và ông Urien đến chúc mừng.

- Ôi dào, mình vẫn chưa thể hiện hết tài năng mà, Gontrand nói với vẻ khiêm tốn vờ vịt và vuốt vuốt mái tóc.

- Có gì ngăn cậu à? Coralie tò mò hỏi.

- Có một bọn ngốc nghếch đứng cuối phòng cứ làm mình mất tập trung! Cậu bé nói giọng châm biếm.

Bọn ngốc nghếch bèn tấn công Gontrand bằng những mẩu ruột bánh mì.

- Các cậu có quan sát thầy Phù thủy khi Gontrand chơi nhạc không? Guillemot hỏi các bạn.

- Không, chúng trả lời, vẻ ngạc nhiên. Ông ấy làm gì?

- Ờ... không có gì, Guillemot chỉ nói có vậy. Ông ấy có vẻ rất thích, thế thôi.

- Thế cậu quan tâm tới các thầy Phù thủy từ khi nào vậy? Ambre trêu Guillemot, cô đã tìm thấy chủ đề để chọc cậu.

- Từ khi... À, chưa bao giờ mình đặc biệt quan tâm tới các Phù thủy! Tóm lại là...

- Em quên những kẻ khoác áo choàng đi, Romaric tới giải cứu cho cậu, và... chúng ta ra nhảy thì hơn! Cậu nói thêm với những người bạn đang ngớ ra như không tin vào tai mình. Thật đấy, nhạc lại nổi lên rồi kìa!

- Chà, Coralie sững sờ nói, tớ muốn được cậu mời trong dịp trọng đại này đấy!

Hai đứa bước ra sàn và cô nàng cố dạy cho Romaric những bước đi của điệu bu-rê[2]. Một lúc sau thấy Romaric quay trở lại một mình.

- Có lẽ mình xoay xở cũng không đến nỗi tồi lắm, cậu ta than thở. Nhưng số mình đen thật: cái điệu bu-rê khó quá!

- Và..., Ambre nói thêm, em gái mình đã bỏ cậu để đến với một tay đẹp mã vô duyên nhưng nhảy khá hơn rồi!

- Suỵt, các cậu yên nào! Guillemot ngắt lời. Nhìn kìa, sắp có chuyện chỗ gần lò sưởi!

Quả vậy, hai người đàn ông đang công kích, chửi rủa và sắp choảng nhau.

- Ôi, bố tớ đấy! Ambre sững sờ thốt lên.

- Và bố của Agathe nữa! Gontrand sửng sốt chêm vào.

Cuộc cãi vã xem ra ngày càng căng thẳng. Ông Urien, bác Valentin và vài người khác cố tách họ ra. Người ta nghe thấy tiếng gào rất to của ông tộc trưởng Troil, át cả tiếng ồn ào do cuộc cãi vã gây ra: “Thôi đi các ông!”, nhưng cũng chẳng ích gì. Bất ngờ, hai người đàn ông rút gươm và đứng đối diện nhau. Mặt Ambre trắng bệch, môi cô bé run run. Đúng lúc ấy, người đàn ông mặc áo choàng sẫm màu, thầy Phù thủy Hiệp hội Pháp sư can thiệp, ông giơ hai cánh tay và nói mấy từ bằng giọng lanh lảnh như tiếng huýt gió. Tức thì hai thanh kiếm rơi xuống tan biến thành bụi. Thầy Phù thủy quay lại phía những người khách đang kinh ngạc và nói với cả khán phòng:

- Hỡi những người dân Xứ Ys! Những điều xấu xa do Bóng tối gây ra chưa dạy cho các người được bài học nào sao? Xứ Ys rất non yếu và không thiếu kẻ thù! Hơn bao giờ hết, chúng ta cần phải sống đoàn kết chứ không phải chia rẽ như thế này và phải quên những xích mích nhỏ nhặt này đi!

Vẻ hùng hổ hiếu chiến của hai người đàn ông đã tan biến đi cùng với hai thanh kiếm, khiến hai vị tộc trưởng Krakal và Balangru cảm thấy ngượng ngùng giữa đám người vây quanh họ.

- Cuộc chiến đã kết thúc! Urien làng Troil nói như sấm vang. Nào, xin mời mọi người tiếp tục khiêu vũ đi!

Phải một lúc sau, không khí cuộc vui mới trở lại, mọi người sôi nổi bình phẩm về sự can thiệp của thầy Phù thủy dám nhắc đến Bóng tối mà không hề ngại ngần cái thứ sinh linh kỳ bí và hãi hùng từng nhiều lần hiện ra từ Thế giới Vô hình để gây bất hạnh cho Xứ Ys... Họ tộc Balangru vội vàng rời sảnh và chẳng mấy chốc đã ra khỏi lâu đài. Ambre và Coralie lao vào vòng tay người bố, ông đang hoa chân múa tay cố thanh minh với tất cả mọi người nguyên do xảy ra cãi vã, và đổ tại cho rượu. Bác Urien nói chuyện với người đàn ông thuộc Hiệp hội Pháp sư và cảm ơn vì sự giúp đỡ của ông.

Đang lúc đó thì Romaric gào to:

- Guillemot! Nhìn Guillemot kìa!

Phía trên tủ ly, Guillemot đang lơ lửng trên không, mắt lộ tròng, bất tỉnh.

« Lùi
Tiến »