Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
cuộc viếng thăm kỳ lạ

Chào con trai, hôm nay con thấy trong người thế nào? Alicia vừa hỏi cậu con trai vừa đặt lên bàn ngủ cái khay đựng bữa sáng đầy tú ụ.

- Không đến nỗi nào mẹ ạ, Guillemot trả lời, nhổm người lên khỏi gối.

- Mẹ làm cho con mấy lát bánh mì như con vẫn thích, bà mẹ vừa nói vừa kéo tấm rèm cửa sổ: phết bơ và rất nhiều Nutella!

- Chà! Tuyệt quá!

- Mẹ không hiểu sao con có thể ăn nổi cái món này... Alicia ngồi xuống giường bên cạnh con trai và hỏi.

- Dễ thôi mà mẹ, cậu giải thích và ngoạm lát bánh, mẹ nhìn đây này, con mở miệng ra, cho miếng bánh vào và nhai.

- Ngốc ạ, thôi ăn đi! Bà mẹ trả lời, âu yếm xoa mái tóc bù xù của cậu con trai.

Rồi Alicia đứng dậy và bắt đầu dọn dẹp qua loa căn phòng. Guillemot nhồm nhoàm nhai bữa sáng, trong lúc mẹ dọn dẹp lại đống sách vở và những đồ chơi rải rác quanh giường.

Hôm nay là ngày thứ ba Guillemot không ra khỏi phòng mình. Alicia đã rất lo lắng lúc người ta đưa cậu bé từ nhà bác Urien về trong trạng thái hôn mê. May sao Guillemot đã nhanh chóng hồi tỉnh và cảm thấy khỏe lại ngay. Song mẹ vẫn bắt cậu phải nằm nhà thêm một thời gian nữa, thậm chí bác sĩ còn ký giấy ốm gửi đến trường cho cậu bé. Guillemot không hề phản đối: được nghỉ học ba ngày cũng sướng!

Mẹ lại gần bên cậu và đặt tay lên trán xem nhiệt độ.

- Bác sĩ bảo ngày mai con có thể đi học, mẹ báo tin, vẻ hài lòng.

- Tuyệt vời, Guillemot reo lên, mặt hơi nhăn lại.

Vừa lúc đó, có tiếng gõ cửa dưới nhà.

- Thôi, con ở lại trong phòng, Alicia nói. Đừng chơi máy vi tính lâu. Nên cố nghỉ ngơi thì tốt hơn con yêu ạ...

Cô bước vội xuống cầu thang. Guillemot thở dài. Lẽ ra cậu phải gí trán vào lò sưởi cho nó nóng lên khi mẹ quay lưng đi mới phải. Như vậy, có thể cậu sẽ khỏi phải đi học (và tránh mặt con bé Agathe!) cho đến hết tuần... Nhưng đó không phải là một giải pháp hay và cậu hiểu điều đó. Guillemot nhẩm tính: hôm nay cậu bỏ mất giờ toán và kiếm thuật, cậu sẽ bù lại vào ngày nghỉ cuối tuần này. Nhưng còn các môn hôm qua và hôm kia thì nghiêm trọng hơn: bơi lội (cậu sẽ cố bơi vào tối mai để không bị lỡ chương trình), giờ học tiếng Korrigani (tiếng của tụi Korrigan: món này cậu ghét cay, ghét đắng), giờ tiếng Pháp (chẳng nhớ đó là giờ ngữ pháp hay phân tích bài khóa nữa), giờ vật lí-hóa học (lúc này ở lớp đang học bản đồ gió của Xứ Ys rất phức tạp), và giờ tiếng Ska (ngôn ngữ thường dùng của Thế giới Vô hình được dạy như kiến thức văn hóa chung, giống như tiếng La-tinh trong Thế giới Thực: cũng khá là dễ). Cậu lại thở dài nhưng nghe não nề hơn. Tuần này thế là không được dạo chơi sau giờ học rồi!

Có tiếng cọt kẹt ở cầu thang cắt ngang dòng suy nghĩ của Guillemot.

- Mẹ ơi! Ai gọi cửa đấy ạ?

Không có ai trả lời. Bên ngoài, tiếng bước chân đã dừng lại.

- Mẹ ơi? Có phải mẹ không?

Tim Guillemot bắt đầu đập nhanh hơn. Có gì đó kỳ quặc đang diễn ra. Cậu dỏng tai lên: không nghe thấy tiếng động ở dưới tầng một. Cầu thang lại bắt đầu kêu cọt kẹt.

- Mẹ à?

Không có tiếng trả lời. Guillemot thấy lo ngại. Cậu nhảy bật ra khỏi giường. Chẳng kịp thay quần áo, cậu chạy ra phía tủ hốc tường, vẫn mặc bồ đồ ngủ màu xanh da trời. Cậu rút thanh gươm vẫn thường dùng để tập ở nhà và trở lại ngồi sau cánh cửa mở ra hành lang. Nắm đấm cửa từ từ quay: ai đó sắp bước vào! Chắc hắn nghĩ sẽ làm cậu giật mình và có thể hắn đã làm gì mẹ cậu ở dưới nhà cũng nên! Vừa nghĩ vậy, Guillemot vừa siết chặt hơn thanh gươm.

Một bóng người lẻn vào phòng êm ru. Cậu bé chỉ kịp nhìn thấy đó là một người đàn ông khoác áo choàng rộng dài màu sẫm. Cậu huơ thanh gươm, hét lên và lăn xả vào kẻ đột nhập. Người này quay phắt lại, chặn tay Guillemot và tước vũ khí của cậu. Tất cả diễn ra chỉ trong nháy mắt.

- Ái chà, cậu bé! Đón tiếp khách kiểu gì lạ vậy!

Vẫn còn sửng sốt vì bị khống chế quá nhanh, Guillemot phải mất một lúc mới nhận ra địch thủ của mình.

- Thầy Phù thủy! Thầy Phù thủy tối hôm trước! Cậu thì thầm.

Cậu không thể tin vào mắt mình.

- Phải rồi, cậu bé ạ, người khách khẳng định, vừa nhìn thẳng vào mắt cậu, vẻ thiện chí.

Người đàn ông có dáng vẻ cao lớn, vạm vỡ. Mái tóc cắt cao, khuôn mặt vuông chữ điền và đôi mắt màu xanh da trời có ánh thép khiến trông ông có vẻ dữ tợn, trái ngược với giọng nói và nụ cười rất hiền của ông. Khó đoán ông bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là trẻ hơn vẻ bề ngoài. Dưới tấm áo choàng của Hiệp hội Pháp sư là bộ đồ bền chắc và tiện lợi của các lữ hành. Ông còn đeo một chiếc túi bằng vải đã bạc màu lủng lẳng ở vai.

Ông đẩy Guillemot ngồi xuống mép giường và ngồi xuống cạnh cậu bé.

- Cháu không thiếu can đảm, nhóc ạ. Nhưng tấn công thì quá chậm!

- Thế ông đã làm gì mẹ tôi? Cậu hung hăng cắt ngang lời ông, cậu không thích cái lối ông chế giễu mình.

- Mẹ cậu ư? Ta nghĩ cô ấy đang chuẩn bị trà cho ta ở trong bếp...

- Ông nói dối! Guillemot hét lên, cậu cảm giác nước mắt chực trào ra.

- Nào cậu bé, bình tĩnh lại đi! Lẽ ra ta nên gõ cửa trước khi vào, rất tiếc đã làm cậu hoảng sợ. Nhưng ta thề là mẹ cháu không hề hấn gì cả.

Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng bước chân ở cầu thang, và vài phút sau thì Alicia bước vào phòng, trên tay bê một chiếc khay đựng cái tách và một ấm trà đang bốc hơi nghi ngút. Guillemot nhìn mẹ ý dò hỏi:

- Mẹ không sao chứ?

- Tất nhiên rồi, con trai! Sao thế con?

Guillemot bỗng cảm thấy mình thật ngốc nghếch.

- Dạ không, không có gì đâu ạ...

- Thôi, tôi để hai bác cháu lại với nhau, Alicia vui vẻ nói sau khi đặt khay trà lên giường. Thầy Qadehar, nếu cần thầy cứ gọi, tôi ở trong bếp.

Alicia ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

Guillemot hiểu rằng cậu đã nhầm: thầy Phù thủy chỉ là một người khách bình thường và có vẻ như mẹ cậu quen thầy, ông chỉ hơi sai lầm một chút là vào phòng mà không lên tiếng! Cậu chuyển sang tò mò muốn biết vì sao có cuộc viếng thăm này. Người đàn ông lạ lùng này muốn gì ở cậu và tại sao mẹ lại có vẻ rất muốn cho cậu gặp riêng ông ta? Guillemot cố nén tò mò và chờ thầy Phù thủy dùng xong tách trà sẽ giải thích cho cậu.

Sau khi tặc lưỡi vẻ hài lòng, người đàn ông đặt lại cái tách lên khay và quay sang phía cậu bé.

- Thế nào, cậu bé, từ hôm bị ngất, cháu sao rồi? Có gì đó trong giọng nói của thầy Phù thủy khiến Guillemot cảm thấy tin tưởng.

- Ôi, việc qua rồi bác ạ. Bác sĩ nói là cháu hết ốm rồi và mai có thể đi học trở lại.

Người đàn ông cười. Giọng cười ấm áp khiến Guillemot thấy thoải mái.

- Ta tên là Qadehar. Thầy Qadehar. Còn tay bác sĩ của cháu, đó là một tên ngốc!

Guillemot chẳng biết nói gì hơn. Thầy Phù thủy tiếp tục:

- Đó là một tên ngốc, vì cháu chẳng hề đau ốm gì sất. Cháu có biết cái mà người ta gọi là hiệu ứng “Tarquin” không?

Guillemot lắc đầu.

- Cháu học lớp mấy rồi?

- Lớp bảy ạ, thưa ô...ng... à, thưa Thầy Qadehar.

- Tất nhiên rồi... Cũng bình thường thôi, thầy Phù thủy nói tiếp. Phải rồi, lên lớp tám các cháu mới học lịch sử của Hiệp hội Pháp sư và Hội Hiệp sĩ. Tarquin là một cậu bé sống ở Xứ Ys cách đây ba trăm năm. Một cậu bé hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác. Một hôm, cậu ấy đứng xem một trận đấu tay đôi giữa các Phù thủy, điều thường xảy ra hồi bấy giờ, và cậu đã ngất đi, lơ lửng trên không trung. Giống như cháu ấy!

- Rồi sao nữa ạ? Guillemot sốt ruột hỏi.

- Tarquin bình phục sau hai ngày và sự việc bị quên đi. Sau này, cậu ấy trở thành Đệ tử Phù thủy trong Hiệp hội Pháp sư và tỏ ra có năng khiếu hiếm có về pháp thuật. Cậu ấy giỏi tới ức đã được phong là Đại Pháp sư của Hiệp hội, sớm hơn lứa tuổi bắt buộc thông thường, và cậu đã mở ra những hướng đi mới cho giới Phù thủy chúng ta. Nhiều người lớn tuổi của Hiệp hội thường liên hệ cơn ngất của cậu khi còn bé với khả năng phù thủy của cậu. Từ đó, chúng ta gọi phản ứng mà một số trẻ em thể hiện với việc thực hành pháp thuật là “hiệu ứng Tarquin”.

Im lặng trong giây lát. Trong đầu Guillemot đan xen bao ý nghĩ lẫn lộn. Thầy Qadehar vừa cười vừa thích thú quan sát cậu bé.

- Thế... cháu... có phải cháu cũng giống như Tarquin không ạ? Cháu muốn nói là, cậu lắp bắp, cháu đã có phản ứng với pháp thuật phải không ạ?

- Phải, nhóc ạ, thầy Phù thủy khẳng định. Đúng lúc ta tập hợp các sức mạnh thần bí để hóa hai thanh gươm thành bụi, thì cháu đã bay lên không trung và sau đó ngất đi.

- Thế còn... bây giờ thì sao ạ? Guillemot lo lắng hỏi, chuyện gì sẽ xảy ra?

Người đàn ông nói cho cậu bình tâm trở lại.

- Có gì đâu, cậu bé! Cháu không đau ốm gì cả. Và cháu có thể trở lại cuộc sống bình thường như trước! Tuy nhiên...

Thầy Phù thủy nhìn thẳng vào mắt cậu.

- Tuy nhiên sao cơ ạ, thầy Qadehar? Guillemot hỏi giọng run run.

- Bình tĩnh lại nào, cậu bé, Qadehar tiếp tục. Ta muốn nhắc lại với cháu là mọi việc đều rất tốt! Ta chỉ tự nhủ là, cũng như Tarquin và một vài người khác trước cháu, chắc chắn cháu có chút năng khiếu về pháp thuật. Và vì ta định lưu lại vùng này một thời gian, ta nghĩ có lẽ cháu sẽ chấp nhận là đệ tử của ta.

Guillemot bối rối. Cậu bị ngất, rồi giờ người đàn ông này lại đề nghị cậu trở thành Phù thủy, có quá nhiều sự kiện trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Tại sao người ta chẳng bao giờ để cậu yên? Chẳng phải cậu đã gặp không ít rắc rối rồi sao? Chưa hết rắc rối với băng nhóm của con bé Agathe, giờ lại tới cái gọi là hiệu ứng Tarquin! Rồi mai còn chuyện gì nữa? Và rồi nhất là, nhất là...

Guillemot cảm thấy tràn trề thất vọng. Cậu biết có vài đứa trẻ, ở tuổi mười ba, đã trở thành đệ tử của các thầy Phù thủy. Nhưng cậu chưa bao giờ tự hỏi điều đó diễn ra thế nào, đơn giản vì cậu vẫn ước ao trở thành Hiệp sĩ! Và như thế, sẽ có ngày cậu theo học Kỵ sĩ. Vấn đề ở chỗ Kỵ sĩ không thể trở thành Phù thủy và ngược lại Đệ tử Phù thủy cũng không thể trở thành Hiệp sĩ.

Tò mò vì thấy cậu bé im lặng, thầy Qadehar hỏi:

- Cái gì làm cháu lo lắng thế? Nếu cháu lo mẹ hay bác không đồng ý, thì ta sẽ cố hết sức để xin phép họ! Còn nếu vì việc học hành thì cháu đừng lo: chúng ta sẽ chỉ làm việc vài buổi, vào chiều thứ Tư, chiều thứ Bảy và ngày Chủ nhật...

- Không phải thế, Guillemot cố giải thích, cậu cảm thấy họng nghẹn thắt lại, đó là... đó phải là Hội Hiệp sĩ cơ ạ. Cháu mơ ước trở thành Hiệp sĩ Cuồng phong cơ!

Qadehar trở nên nghiêm nghị.

- Ta hiểu. Cháu hãy suy nghĩ cho thật kỹ. Và phải cân nhắc trước khi quyết định: bởi vì như cháu đã biết, nếu cháu chấp nhận theo học với ta, có thể cháu sẽ không bao giờ gia nhập hàng ngũ Hội Hiệp sĩ nữa. Đó là luật lệ: Phù thủy và Hiệp sĩ cùng hoạt động nhưng không bao giờ được lấn sân nhau...

Guillemot bối rối. Phải làm gì đây? Nếu chấp nhận, cậu sẽ mất đứt cơ hội một ngày nào đó được khoác lên mình bộ áo giáp màu ngọc lam của những chàng hiệp sĩ. Từ khi còn nghe truyện cổ tích, cậu đã mê say những chiến công của họ! Ngược lại, thế giới của Hiệp hội Pháp sư và của Phù thủy vẫn luôn là bí ẩn với cậu, thậm chí còn hãi hùng. Cậu sẽ tìm thấy cái gì ở đó? Những người đàn ông đó cất giấu bí mật gì dưới áo choàng của họ? Cậu sẽ mãi mãi không biết được bí mật đó nếu từ chối lời mời này. Cậu sực nhớ đến một câu nói của Romaric. Anh họ cậu đã nói với Gontrand lúc cậu này còn băn khoăn chưa dám lên sân khấu biểu diễn: “Có những giây phút thực ra không thể bỏ lỡ... và tớ tin đây là giây phút đó!”

Có thể lúc này chính là giây phút của cậu. Guillemot quyết định phó mặc cho bản năng và nhìn thẳng vào cặp mắt lạnh lùng của Thầy Phù thủy, cậu hỏi:

- Ông có thực sự nghĩ là cháu nên chấp nhận không?

- Có, Guillemot, ta nghĩ vậy, Qadehar trả lời không do dự.

Cậu bé tỏ vẻ suy nghĩ rồi gật đầu với điệu bộ dứt khoát.

- Cháu đồng ý. Cháu rất muốn, Guillemot đánh liều cả quyết. Nhưng ông phải thuyết phục được mẹ và bác cháu đấy nhé.

Qadehar mỉm cười hài lòng và đứng lên khỏi chiếc giường.

- Ta sẽ lo việc này. Nhưng trước hết, ta và cháu phải thỏa thuận chính thức đã.

Ông lục tìm trong túi xách và lôi ra một mẩu than.

- Đây là than cây thông đỏ, loài cây có pháp thuật tuyệt vời.

Ông lại gần Guillemot, nắm lấy tay phải của cậu và dùng mẩu than vẽ vào lòng bàn tay cậu hình gì đó.

- Đây là dấu hiệu chỉ sự phục tùng, là điều kiện bắt buộc đối với người Đệ tử.

Ông cũng vẽ một hình gì đó vào lòng bàn tay mình.

- Dấu hiệu chỉ sự kiên nhẫn, điều kiện cần thiết đối với người thầy. Giờ thì nhắc lại theo ta: “Con là Guillemot, xin chấp thuận theo học pháp thuật và xin nhận Qadehar làm Thầy.”

Guillemot nhắc lại, với cảm giác xúc động không thể diễn tả được. Đến lượt mình, Thầy Qadehar tuyên bố:

- Tôi, Qadehar, thầy Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư, chấp nhận dạy pháp thuật và xin nhận Guillemot làm Đệ tử.

Xong xuôi đâu đấy, hai thầy trò siết chặt tay nhau, dấu than trên hai bàn tay họ cũng đan vào nhau.

- Guillemot, con sẽ không phải hối tiếc đâu. Hãy tin tưởng ở ta...

Guillemot cũng mong thế lắm, bởi thì đã quá muộn để rút lui rồi.

« Lùi
Tiến »