Ngồi trong chiếc ghế bành bằng gỗ sồi rừng Tantreval chắc nịch, Urien làng Troil chăm chú nhìn ngọn lửa nhảy nhót trong lò sưởi. Những mẩu gỗ hạt dẻ nổ lốp đốp vang tỏa khắp gian phòng lớn tĩnh lặng. Ông thường ngồi trong chiếc ghế bành này suy tư mỗi khi trời chạng vạng tối.
Bên cạnh ông, bác Valentin ngồi trên ghế đẩu, duỗi đôi cẳng dài và hơ lòng bàn tay vào hơi ấm lò sưởi. Một mẩu gỗ lăn trong lò và người quản gia cầm chiếc kẹp to nặng trịch đặt nó về chỗ cũ.
- Khốn kiếp, Urien rên lên. Sao lại dám làm như vậy với ta chứ! Giờ thì Utigern và cái gã họ Balangru khốn kiếp đó có thể huyênh hoang là đã từng làm hỏng tiệc mừng sinh nhật ta!
- Thôi mà ông Urien, bác Valentin cố xoa dịu ông, chuyện qua rồi mà. Hơn nữa có gì ghê gớm đâu.
- Không ghê gớm ư? Ông Urien đỏ bừng mặt nói, tay siết chặt hai thành ghế. Nếu Qadehar không có mặt ở đấy thì hai gã khốn kiếp có thể đã xiên nhau rồi!
- Lại nói chuyện Qadehar, người quản gia vội đón ý để thay đổi chủ đề câu chuyện; có phải vì chuyện liên quan đến ông ấy mà cô Alicia tới đây tối nay không?
Urien tỏ ra phật ý và lún sâu mình vào trong chiếc ghế bành. Ngạc nhiên vì sự im lặng sau câu hỏi của mình, bác Valentin tiếp tục:
- Có chuyện gì vậy ông? Hình như không...
Bỗng bác Valentin hiểu ra rằng vẻ mặt rầu rĩ của Urien không liên can gì tới vụ phiền phức tối hôm nọ, mà có một sự kiện quan trọng hơn đang làm ông rối bời. Bác kiên nhẫn đợi nghe tâm sự của vị tộc trưởng Troil.
- Ông có tưởng tượng được không, Urien nói giọng u ám, thầy Qadehar đề nghị cho Guillemot theo học ông ta đấy.
Bác Valentin không nói gì, mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
- Nhưng, nhưng... không thể thế được!
Urien đứng bật dậy và đi đi lại lại trước lò sưởi, vẻ suy nghĩ rất lung.
- Tất nhiên là không thể thế được, cuối cùng ông nói. Ta cũng sẽ nói với cô em ta như thế. Cô ấy phải nghe lời ta. Ta là tộc trưởng...
Có tiếng kẹt cửa đâu đó trong tòa nhà rộng lớn và tiếng bước chân vang lên trong hành lang.
- Cô ấy đến đấy, Valentin báo. Ông có muốn tôi đi ra không?
- Tùy ông thôi, Urien làu bàu. Chúng ta có giấu giếm nhau điều gì đâu, hả ông bạn già?
Hai người đàn ông nhìn nhau vẻ đồng cảm sâu sắc.
Rồi họ quay ra phía cửa, chỗ Alicia vừa bước vào.
Alicia vận đồ đen như thường lệ, màu đen làm nổi bật lên đôi cánh tay trắng muốt mà cô luôn thích để trần và đôi mắt xanh trong veo.
Alicia vừa tròn ba mươi mốt tuổi, một phụ nữ có vẻ đẹp tuyệt trần. Nếu không có vẻ nghiêm nghị và nét buồn thăm thẳm hiển hiện trên khuôn mặt thì hẳn cô sẽ còn cuốn hút đàn ông hơn nữa.
Cô bước lại gần lò sưởi.
- Chà! Trong này dễ chịu thật. Ngoài trời, suốt dọc đoạn đường lên lâu đài, gió thổi buốt thấu xương. Anh khỏe chứ Urien? Bác Valentin nữa?
- Tôi khỏe, thưa cô, xin cảm ơn, người quản gia trả lời. Cô dùng trà cho ấm nhé? Hay sô-cô-la?
- Làm ơn cho tôi xin tách trà, bác Valentin! Cô mỉm cười đáp. Thế còn ông anh của em, anh vẫn chưa trả lời em à, cô tiếp tục nói trong lúc người quản gia đã quay ra bếp.
- Ổn cả, ông anh càu nhàu, tay gãi bộ râu.
- Trông không có vẻ như vậy, Alicia nhìn thẳng vào ông anh.
- Ôi không, đúng là không ổn đâu! Urien buột ra. Cái trò hoc pháp thuật của thằng Guillemot là sao đấy hả?
Alicia hơi ngỡ ngàng mất một lúc. Rồi cô tiếp lời, cố giữ bình tĩnh:
- Cái trò như anh nói có khi lại hay đấy. Thầy Qadehar, Phù thủy Hiệp hội Pháp sư...
- Anh biết Qadehar! Urien ngắt lời cô. Đó là một người thẳng thắn, anh chẳng có gì chê trách ông ta cả.
- Vậy thì có chuyện gì hả? Đến lượt Alicia nổi nóng. Anh luôn nói với những kẻ muốn nghe lời anh rằng con trai em là thằng chẳng ra gì! Rằng nó không có chỗ ở Ys! Vậy mà bây giờ, khi có một ông thầy Phù thủy xuất hiện và tuyên bố rằng Guillemot có đầy đủ tố chất để trở thành một đệ tử giỏi, thì anh lại cau mày nói là...
- Anh nói là không được! Ông ta hét lên. Không được là không được! Thằng nhóc sẽ không được bén mảng tới Hiệp hội Pháp sư! Cô nghe rõ chưa? Anh cấm nó đấy!
Alicia khinh bỉ nhìn ông anh trai, bĩu môi vẻ coi thường.
- Em lúc nào cũng bênh anh trước mặt con trai em, còn anh lại luôn ghét bỏ nó và nó cảm thấy rõ điều đó...
Cô lại gần Urien lúc này đã nguôi giận bởi giọng lạnh lùng khác thường của cô em gái.
- Anh nghe cho rõ đây, Urien...
Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi gươm.
- Đây là lần thứ hai trong đời anh cấm đoán em. Lần đầu tiên em buông xuôi và đã phải chịu bất hạnh.
Bây giờ em sẽ không chịu đầu hàng đâu; vì hạnh phúc của con trai em!
- Không phải lúc nhắc lại quá khứ, nhưng ... Urien cố chen vào.
- Anh đừng vội nói, em còn chưa xong mà! Mọi chuyện sẽ diễn ra như thế này: em sẽ cho Guillemot làm Đệ tử thầy Qadehar và để đổi lại sự đồng ý của anh, em sẽ quên đi buổi nói chuyện của chúng ta tối nay. Để rồi trong lòng em, anh vẫn là người anh trai thân yêu của em.
Alicia liếc nhìn Urien lần cuối, ánh mắt nhìn khiến ông lạnh run từ đầu tới chân, rồi cô quay lưng và bỏ đi rất nhanh.
- Cô ấy về rồi ạ? Bác Valentin hỏi và đặt cái khay lên mặt bàn thấp gần ghế bành chỗ Urien vừa ngồi xuống.
- Phải.
- Sao rồi ạ?
- Chẳng sao cả. Ta cảm thấy mình già thật rồi, Valentin à. Ta cảm thấy mệt mỏi.
Người quản gia mỉm cười và đặt tay lên vai ông bạn già.
- Quả là chúng ta không còn trai trẻ nữa! Cái thời chúng ta còn là nhưn g chàng Hiệp sĩ kiên cường chiến đấu vì vinh quang và bình yên cho Xứ Ys đã xa xưa lắm rồi!
- Ông nói đúng, thời đó xa rồi, Urien thở dài. Ta không muốn nghĩ tới nữa, bởi đối với ta, náu mình trong quá khứ là một cách trốn chạy tương lai. Song tương lai của chúng ta ở đâu đây hả ông bạn? Cuộc đời chúng ta chẳng phải đã dừng lại sau lưng rồi sao?
- Thôi nào, ông lại nói quá lên rồi, Valentin cũng bắt đầu cảm thấy xúc động, cố gắng an ủi Urien.
Hai người không nói gì, lặng ngắm ngọn lửa trong lò sưởi.
- Cô em gái ông quả cũng sắc sảo thật, Valentin buông một câu sau đó một lát.
- Ừ, cô ấy xứng đáng là người dòng họ Troil.
- Guillemot cũng vậy, Urien à, Guillemot cũng vậy. Chẳng phải đã đến lúc..?
Ánh mắt sáng quắc của lãnh chúa Troil khiến Valentin phải ngừng lời và ông thở dài. Valentin đứng dậy, lật một mẩu gỗ trong lò sưởi và bê tách trà nóng trở vào bếp, để lại một mình Urien với những ý nghĩ buồn bã.