Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
một ngày đặc biệt

Ta đã cảm nhận thấy, phải... ta cảm nhận thấy có một điều gì đó... một điều gì đó vô cùng mạnh mẽ... một điều ta đã đợi chờ từ lâu, từ rất lâu rồi... Ta cứ yêu cầu đi tìm đứa trẻ trong Thế giới này mãi trong khi nó lại không có ở đó...

- Thưa thầy? Mọi việc ổn cả chứ ạ?

Người thanh niên có cái đầu cạo trọc nhẵn thín và mặc áo chùng dài màu trắng ngập ngừng bước lại gần bóng người đứng nơi tranh tối tranh sáng phía cuối gian phòng có tường đá màu xám.

Căn phòng chứa đầy đồ đạc, chất ngất những đống dụng cụ và giấy tờ lộn xộn.

- Tốt, tốt... Mọi việc đều tốt... Thậm chí rất tốt...

Người thanh niên đứng im phắc. Những tiếng thì thầm ồ ồ như từ dưới hang sâu vọng về của người mà anh ta gọi là thầy khiến anh bắt đầu cảm thấy ớn lạnh.

- Mang đồ uống lại cho ta. Phải ăn mừng việc này. Hôm nay là một ngày đặc biệt mà.

Người thanh niên vội chạy ra cầu thang hình xoắn ốc, không kịp khép lại cánh cửa đằng sau.

Trong bóng tối, bóng người chuyển động và bắt đầu bước từng bước dài về phía cuối gian phòng chỉ có chút sáng nhờ nhờ lọt qua cái cửa sổ trổ trên mái. Cứ như thể bóng tối theo bước ông ta.

- Sắp rồi... Sắp tới giờ chiến thắng rồi...

Người hầu hổn hển quay trở lại, tay cầm một cái cốc bằng kim loại. Anh ta dừng lại, lấy vạt áo thấm mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán và thận trọng bước tới.

- Thưa thầy, bia Corma của thầy đây ạ.

- Cứ để đó...

Anh ta làm theo và lùi lại phía sau.

Bóng người bí hiểm lại gần chiếc bàn. Cái nhìn từ xa cứ ngỡ ảo ảnh hóa ra lại là thật: đúng là bóng tối di chuyển theo ông ta! Và cái hình thù mà bóng tối che giấu, mặc dù rành rành là người, nhưng rất mờ ảo! Bóng tối trùm lên cái cốc đựng bia Corma.

- Ta nâng cốc mừng Tarquin... Và mừng tất cả những kẻ đã bay lên không trung theo hiệu ứng mang tên ông ...

Gã thầy cười khẩy. Người thanh niên mặc áo trắng khấn thầm cầu xin Bohor - Đấng Toàn năng, xin Ngài cho anh nhanh chóng thoát khỏi nỗi khổ hình. Anh không ưa gì tòa tháp này, anh ghét căn phòng chật cứng những thứ đồ lạ kỳ và sách vở thật khó hiểu này! Vả lại, cũng không ai muốn đáp lời khi thầy gọi, mấy người hầu còn mải chơi trò súc sắc. Và anh là người chẳng bao giờ gặp may.

- Đi gọi Lomgo lại đây cho ta... Và bảo nó mang theo thứ gì đó để viết...

Không để thầy phải nhắc lại lệnh, người hầu quay trở ra và mất hút trong cầu thang, lòng thầm cảm ơn Đấng Bohor đã nghe thấu lời cầu nguyện của anh.

Ít phút sau, một người khác xuất hiện trong gian phòng tối. Người này cao và gầy, đầu cũng trọc lốc như người hầu ban nãy, mắt sắc như chim mồi. Đó là viên thư ký, anh ta không có vẻ gì sợ sệt cái bóng người bí hiểm.

- Thầy cho gọi con ạ?

- Phải... Ngồi xuống đi, Lomgo, và ghi theo ta... Sau đó ngươi phải tự tay đem bức thư cho người bạn của chúng ta... Chớ quên món vàng luôn đi kèm...

Một tiếng cười khẩy lại vang lên trong gian phòng. Lomgo hơi nhếch mép.

- Thầy có vẻ đang vui.

- Phải... ta đang rất vui. Đã lâu lắm rồi ta không được vui như thế.

- Thầy tìm thấy điềm lành trong bộ lòng con chuột phải không ạ[3]?

- Hơn cả một điềm lành, Lomgo ạ, hơn cả một điềm lành... Một lời hứa... Lời hứa hoàn thành một sứ mệnh...

Viên thư ký nhíu mày.

- Con không hiểu, thưa thầy.

- Không quan trọng, không quan trọng... Ta quen rồi... Ta hiểu cho những ai không hiểu... Ngươi cứ viết đi và làm theo những gì ta dặn.

Lomgo bặm môi. Vốn tự đánh giá khá cao vê bản thân, anh ta không mấy thích thú khi bị hạ thâp như vậy. Song anh ta vẫn cố gươn g cười và cúi đâu . Bởi thầy rất có quyền uy. Vô cùng quyền uy. Hơi quá mức nữa là đằng khác. Anh dùng một tay đặt tờ giấy trắng to lên trên bàn viết, rồi dùng tay kia, bàn tay bị thiếu một ngón, cầm cây bút lông chấm vào lọ mực và đợi thầy đọc cho chép.

Bức thư đã viết xong, Lomgo chào thầy và chuồn đi. Bóng người bao bọc bởi màn đêm tiến ra phía cửa, khép lại và khóa trái, rồi tới đứng giữa gian phòng. Đứng ở đó, cái bóng bỗng như phát điên: vừa quay cuồng múa may, vừa ngân nga một bài hát rất lạ. Bỗng chốc, căn phòng bừng sáng và mọi thứ biến mất, cả bóng người và màn đêm bao trùm nó. Tất cả như bị nuốt chửng vào hư không.

« Lùi
Tiến »